Bạn đang theo dõi “Chiến Lang Ở Rể” của tác giả Chiến Thần. Câu chuyện kể về một người đàn ông được ân nhân cứu sống và chăm sóc tận tình. Để báo đáp, anh chấp nhận chăm sóc con gái của ân nhân cả đời. Suốt ba năm làm lụng vất vả, anh chỉ nhận lại sự khinh bỉ và ghét bỏ từ cô gái đó. Nhưng rồi, ngày ký ức trở về, vị Vương quyền lực cũng tái xuất! Nếu thích truyện đô thị, bạn có thể khám phá thêm “Đệ Nhất Thần Thâu” hay “Siêu Cấp Đại Gia”.
Chương 1: Ly Hôn
Tại một công trường ở Giang Thành, Lê Văn Vân mặc áo ba lỗ, để lộ cơ bắp rắn chắc và làn da sạm nắng. Anh đang vác trên vai bốn, năm bao xi măng nặng trĩu. Công việc buổi sáng của anh là chuyển toàn bộ số xi măng từ chiếc xe tải lớn vào vị trí được chỉ định, đổi lấy 400.000 đồng.
Bên cạnh anh, một cô gái tóc ngắn, dáng người nóng bỏng, đang khoa tay múa chân giải thích điều gì đó mà không hề tỏ vẻ phiền lòng. “Anh Lê, xin anh hãy tin tôi, tôi không phải kẻ lừa đảo. Anh thực sự là con át chủ bài của đơn vị ‘Người Gác Đêm’, là vũ khí mạnh nhất của chúng tôi. Ba năm trước, anh mất tích trong một nhiệm vụ quan trọng. Có lẽ nhiệm vụ đó đã khiến anh bị thương nặng và mất trí nhớ, nên anh không còn nhớ gì cả.”
Dù đang vác bao xi măng nặng gần 200 ký, Lê Văn Vân vẫn bước đi nhẹ nhàng. Anh dừng lại, liếc nhìn cô gái: “Cô đừng làm chậm trễ công việc của tôi được không?”
Lời cô gái nói không sai, Lê Văn Vân chỉ có ký ức trong ba năm gần đây. Những chuyện trước đó, anh hoàn toàn không nhớ.
Cô gái bí ẩn ngẩn người, nhìn Lê Văn Vân tiếp tục chuyển xi măng, lòng cô thắt lại. Người từng làm cả thế giới chấn động, “Chiến Thần” mạnh nhất của “Người Gác Đêm”, một nhân vật đáng sợ như sát thần, vậy mà giờ lại phải làm công việc nặng nhọc ở công trường!
“Anh Lê, chỉ cần trở về với tôi, chúng tôi sẽ tìm cách giúp anh nhớ lại mọi chuyện. Anh sẽ không phải làm công việc vặt vãnh này nữa mà sẽ có được sự giàu có không gì sánh nổi…”
Lê Văn Vân chẳng buồn để ý, anh lại tiếp tục bước nhanh hơn. Cô gái xinh đẹp mím môi, cắn răng nói: “Anh Lê, anh hãy suy nghĩ thật kỹ. Ngày mai tôi sẽ lại đến tìm anh!”
Không bận tâm đến cô gái, Lê Văn Vân chuyển xi măng đến nơi quy định, ném bao xi măng xuống đất. Bụi đất bắn tung tóe, bám lên người anh, khiến anh càng thêm lấm lem. Nhưng anh đã quá quen rồi. Anh lau mồ hôi trên trán, định quay lại cổng. Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi đỗ gần đó. Một người phụ nữ trung niên ăn mặc gọn gàng, xinh đẹp bước xuống xe, đeo khẩu trang và thận trọng từng bước như sợ làm bẩn đôi giày đen.
“Mẹ!” Nhìn thấy người này, Lê Văn Vân lộ vẻ lo lắng, vội vàng chào. Đó chính là mẹ vợ anh, Ngô Thị Hương.
“Đừng gọi tôi là mẹ!” Ngô Thị Hương chán ghét nhìn Lê Văn Vân lấm lem, rồi lấy từ túi ra một tờ giấy: “Đây là giấy ly hôn giữa cậu với Vũ Đồng, ký vào nhanh đi!”
Sắc mặt Lê Văn Vân thay đổi: “Vì… vì sao?”
Ba năm trước, khi anh mất trí nhớ, đã được bố Nguyễn Vũ Đồng – chồng của Ngô Thị Hương, Nguyễn Sơn Nhạc – cứu mạng. Dưới sự sắp xếp của ông Nhạc, anh đã kết hôn với Nguyễn Vũ Đồng. Nhưng chỉ ba tháng sau, Nguyễn Sơn Nhạc qua đời. Suốt ba năm qua, mẹ con Ngô Thị Hương chưa từng để mắt đến Lê Văn Vân. Họ sống dựa vào tiền công anh kiếm được từ công trường, nhưng vẫn luôn xem thường anh là kẻ vô tích sự.
“Vì sao ư? Không vì sao cả, chỉ vì cậu không thể cho mẹ con tôi cuộc sống mong muốn. Cậu nói xem, ngoài có tí sức khỏe ra thì cậu còn gì nữa?” Ngô Thị Hương trợn mắt, nói tiếp: “Bạn trai mới của Vũ Đồng là con nhà giàu. Cậu thấy cái túi này của tôi không? Hai mươi ba triệu đó, là do con rể mới của tôi tặng. Cậu ấy còn chuẩn bị tặng cho Vũ Đồng một chiếc BMW. Còn cậu thì sao? Người lúc nào cũng bẩn thỉu, kiếm được bao nhiêu tiền? Chúng tôi muốn mua cái túi đắt chút cũng không nổi…”
Trong lòng Lê Văn Vân trào dâng sự phẫn nộ. Ba năm qua, anh đã chịu thương chịu khó, từng đồng tiền kiếm được đều đưa hết cho hai mẹ con họ, nhưng anh vẫn không được đối xử tốt. Kết hôn ba năm, anh thậm chí còn chưa chạm được ngón tay của Nguyễn Vũ Đồng.
“Đừng nhiều lời, ký nhanh đi!” Ngô Thị Hương cười lạnh lùng: “Ký xong văn bản này, đồ của cậu tôi đã đóng gói xong, vừa nãy đã được chuyển đến phòng bảo vệ trước cổng công trường, tự cậu đến lấy!”
“Toàn bộ tiền của tôi đều đưa cho hai người, bây giờ tôi không có một đồng nào cả, vậy mà bà muốn đuổi tôi đi?” Sắc mặt Lê Văn Vân càng thêm khó coi.
“Căn nhà kia là của chúng tôi, sau khi ly hôn đương nhiên không cho cậu ở nữa.” Giọng Ngô Thị Hương đầy vẻ chán ghét.
Lê Văn Vân cắn răng: “Nhưng mà, số tiền tôi kiếm được đều bỏ vào đó!”
Ngô Thị Hương khinh miệt cười: “Nhưng trên đó viết tên của tôi và Vũ Đồng, chẳng dính dáng gì đến cậu. Nhanh ký vào bản thỏa thuận ly hôn này đi, ở đây thêm phút nào nữa sẽ làm bẩn người tôi!”
“Ha!” Lê Văn Vân cố kìm nén cơn tức giận. Anh đã hứa với ân nhân, nên suốt ba năm qua, anh cam chịu, nỗ lực hàn gắn cuộc hôn nhân này. Nhưng giờ thì không cần nữa!
Anh nhận lấy tờ giấy, ký tên, rồi ấn dấu tay.
“Coi như cậu biết điều!” Ngô Thị Hương khinh miệt nhìn Lê Văn Vân: “Cũng coi như Vũ Đồng nhà chúng tôi xui xẻo, ba năm qua phải ở cạnh cái thứ xui xẻo như cậu. May bây giờ đã kết thúc, con bé có thể tiếp tục theo đuổi hạnh phúc của chính mình.”
“Hạnh phúc của phụ nữ là gả cho một tên có tiền à!” Lê Văn Vân cười lạnh trong lòng.
“Được rồi, sau này cậu sẽ không còn bất kỳ liên quan nào đến chúng tôi, cũng đừng tới làm phiền cuộc sống của hai mẹ con chúng tôi đấy, vừa thấy cậu đã thấy bẩn mắt!” Trước khi đi, Ngô Thị Hương không kìm được mắng thêm hai câu.
Nhìn Ngô Thị Hương đi xa, Lê Văn Vân nghẹn đắng trong lòng. “Phụ nữ trên thế giới này chỉ biết có tiền!”
Nhớ đến cô gái xinh đẹp vừa rồi, Lê Văn Vân nghiến răng, nhanh chóng chạy về phía cổng chính công trường.
Vừa thấy Lê Văn Vân đến, cô gái xinh đẹp cúp điện thoại, nhìn anh nói: “Anh Lê!”
Lê Văn Vân thở phào: “Cô thật sự không lừa tôi chứ?”
“Tuyệt đối không lừa anh!” Cô gái vui vẻ nói: “Anh đồng ý trở về với tôi sao?”
“Không. Nếu cô không lừa tôi, xin hãy chứng minh cho tôi. Cô nói chỉ cần tôi trở về thì sẽ có của cải không đếm xuể, vậy nhờ cô chứng minh cho tôi xem, ví dụ như đưa cho tôi thẻ ngân hàng có mấy chục tỷ!” Lê Văn Vân nhìn cô gái nói.
Cô gái xinh đẹp cau mày, rồi chợt nhớ ra điều gì đó: “Trong túi đồ anh luôn mang theo có một tấm thẻ kim cương của ngân hàng Tân Hải. Mật mã là sinh nhật anh. Tài sản của anh đều nằm trong đó, chưa ai động vào. Anh đến ngân hàng kiểm tra thì biết!”
Vẻ mặt Lê Văn Vân thoáng rung động. Đúng là anh có một tấm thẻ như vậy, nhưng nó không giống thẻ ngân hàng thông thường, thậm chí anh còn không biết đây là thẻ ngân hàng nên luôn để ở nhà, chưa bao giờ dùng tới. Anh nhìn cô gái xinh đẹp, sau đó quay người chạy về phía phòng bảo vệ.
“Lê Văn Vân à, vừa rồi có một người phụ nữ xách một túi đồ đến cho cậu, nói là đồ của cậu!” Người bảo vệ thấy Lê Văn Vân thì mỉm cười nói.
Nói là túi đồ, thực ra đó là một cái bao đựng rác. Lúc Ngô Thị Hương đuổi Lê Văn Vân đi, bà ta thậm chí còn không cho anh một cái vali. Lê Văn Vân cười khổ, sau đó lục tìm trong túi rác. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo cũ. Anh tìm kiếm một lát, đã thấy một tấm thẻ màu xanh lam hơi phai màu, đính không ít kim cương.
“Mấy thứ này phiền các anh giữ hộ tôi một lát. Tôi ra ngoài một chuyến, lát nữa sẽ về!” Lê Văn Vân cười nói với mọi người.
“Không thành vấn đề, nhưng anh đừng chậm trễ công việc đó. Lát nữa còn một xe tải xi măng lớn cần anh dọn. Nếu không xong thì anh lại bị quản lý mắng nữa.” Người bảo vệ nhắc nhở.