Đánh giá: Thả Thí Thiên Hạ (Tranh Thiên Hạ)
Tác giả: Khuynh Linh Nguyệt Thể loại: Cổ đại, Giang hồ, Quân sự, Huyền huyễn (nhẹ), Cung đấu Độ dài: 55 chương
“Thả Thí Thiên Hạ” là một tác phẩm nổi tiếng, thậm chí đã được chuyển thể thành phim. Dù chỉ vỏn vẹn 55 chương nhưng bộ truyện này thực sự dài hơn tưởng tượng, tốn của tôi tới 4 ngày để hoàn thành. Đọc xong, tôi vẫn còn nhiều tiếc nuối, đặc biệt là với một cái kết chưa thỏa mãn và thiếu vắng phiên ngoại.
Ban đầu, tôi khá choáng váng vì số lượng nhân vật đồ sộ cùng vô số nước chư hầu, dễ gây lẫn lộn. Những đoạn mô tả chiến trường, đặc biệt là phần bày binh bố trận, quá chi tiết đến mức gây nản. Dù có thể hình dung được phần nào, nhưng sự miêu tả sâu lại khiến tình tiết trở nên rối rắm, khiến tôi thường phải lướt qua.
Về các nhân vật chính
Truyện tập trung vào cuộc đấu trí giành thiên hạ của bốn nhân vật chính.
Bạch Phong Tịch (Phong Tích Vân): Nữ chính này nổi tiếng giang hồ với phong thái “Tố y tuyết nguyệt, vô kị như phong” – tùy hứng và võ công cao cường. Khi nàng còn tung hoành giang hồ cùng Hàn Phác và Hắc Phong Tức, truyện có nhiều tình tiết thú vị và hài hước. Tuy nhiên, khi Phong Tích Vân trở về thân phận công chúa Bạch Phong quốc, sự thận trọng và sắc bén của nàng khiến tôi cảm thấy hơi nặng nề, dù đôi lúc vẫn có những khoảnh khắc vui vẻ bên thuộc hạ. Cái kết của nàng thực sự không còn gì để nói.
Hắc Phong Tức (Phong Lan Tức): Nổi danh cùng Bạch Phong Tịch, họ là kỳ phùng địch thủ và cũng là tri kỷ suốt mười năm. Mối quan hệ mơ hồ này có thể đã phát triển sâu sắc hơn ở nửa sau, nhưng thật tiếc, tình cảm giữa hai người được khắc họa khá mờ nhạt, khiến yếu tố “ngôn tình” trở nên hiếm hoi. Khi họ chưa trở về thân phận thật, mối quan hệ oan gia này rất thú vị. Nhưng khi cả hai trở thành vương của hai nước, dường như tình cảm đã bị đặt sau giang sơn, thậm chí tác giả còn bỏ qua phần này.
Lan Tức có tính cách khác biệt hoàn toàn so với Tích Vân. Chàng “Huyền y mặc nguyệt” tuấn nhã vô song, cao quý, nhân nghĩa nhưng ẩn sâu là tham vọng thống nhất thiên hạ. Chàng có tài năng và đủ năng lực để trở thành hoàng đế. Tuy nhiên, việc chàng từ bỏ tất cả để cùng Tích Vân du ngoạn giang hồ ở cuối truyện khiến tôi không thể chấp nhận được. Những cuộc chiến tranh, những cái chết vô nghĩa của binh lính và sự khổ đau của dân chúng dường như trở nên vô ích khi Lan Tức đưa ra lựa chọn này. Nếu Hoàng Triều thực sự có tài trị quốc hơn, vậy những nỗ lực và sự tin tưởng của Tích Vân dành cho Lan Tức có ý nghĩa gì? Đây là một điểm khiến tôi thực sự thất vọng.
Hoàng Triều: Nhân vật này được khắc họa quá kiêu ngạo và tự phụ, năng lực của anh ta không được thể hiện rõ ràng. Ngay cả trong trận quyết chiến ở Đông Đán Độ, tài năng của Hoàng Triều vẫn còn mơ hồ, và khả năng trị quốc của anh ta chỉ được nhắc đến chung chung là có lòng thương dân.
Các nhân vật phụ và tình tiết đáng chú ý
Ngọc Vô Duyên: Cái tên “Vô Duyên” khi đọc lên khiến tôi thấy hơi hài hước. Tính cách của nhân vật này cũng khá “điêu”. Tôi cảm thấy anh ta thích làm màu, ví dụ như cảnh cố tình để quên tiền rồi để người dân đuổi theo. Dù được giới thiệu là người dụng binh đệ nhất, nhưng tài năng này lại không được thể hiện nhiều.
Yến Doanh Châu: Xuất hiện sớm và có xây dựng tình cảm với nữ chính, là một trong số ít những chi tiết ngôn tình đáng giá. Nhưng tiếc thay, anh lại là nhân vật phụ và qua đời sớm. Tuy nhiên, tình tiết Tích Vân nhận ra mình đã giết Yến Doanh Châu sau này lại khá “củ chuối” và thừa thãi, gây ức chế.
Một chi tiết ngôn tình đáng nhớ khác là bát mì đêm giao thừa mà Phượng Tê Ngô nấu cho Lan Tức. Cảnh này khiến tôi liên tưởng đến sự khởi đầu của một câu chuyện tình yêu, nhưng tiếc rằng Phượng Tê Ngô không phải nữ chính và không để lại dấu ấn gì đặc biệt.
Những cảm xúc khi đọc truyện
Tôi chỉ khóc một lần trong 4 ngày đọc truyện, đó là khi trận chiến ở núi Lạc Anh kết thúc. Tôi cảm động trước lòng trung thành của tướng Đông Thù Phóng, cái chết của Lâm Cơ khi cứu vương, và sự hy sinh của Tu Cửu Dung để bảo vệ người con gái mình yêu. Những cái chết này lại càng khiến tôi phẫn nộ với cái kết của truyện. Cuộc chiến kéo dài, đổi bằng máu thịt đồng đội, cuối cùng lại kết thúc bằng việc “dâng” nửa giang sơn cho kẻ địch chỉ với lý do “hắn là một vị vua tốt” mà không có quá trình chuyển giao hay giải thích thỏa đáng.
Tôi vốn yêu thích thể loại ngược luyến tàn tâm, nơi nữ chính “chết tâm” vì tình. Cứ nghĩ khi Tu Cửu Dung chết, nữ chính sẽ “chết tâm” và rời bỏ giang hồ sau khi giúp nam chính lên ngôi. Nhưng không, nàng chỉ buồn bã vài ngày rồi nhanh chóng hồi phục và nhận ra mình yêu nam chính. Điều này khiến những cái chết trước đó trở nên vô nghĩa.
Sự thiếu vắng phiên ngoại cũng là một điều đáng tiếc. Tôi mong chờ những chi tiết về tân hôn, trăng mật hay sự xuất hiện của con cái, hay cuộc gặp gỡ lại giữa Hàn Phác và Phong Tích Vân. Điều này sẽ giúp “Thả Thí Thiên Hạ” trở nên trọn vẹn hơn với tư cách một câu chuyện ngôn tình.
Cuối cùng, tôi vẫn phải dành lời khen ngợi cho văn phong của tác giả. Văn phong mượt mà, cuốn hút là một điểm cộng lớn của bộ truyện này.