“Bà ngoại bị ốm, con mang mấy thứ này biếu bà nhé,” mẹ nói, trao cho Khăn Đỏ một giỏ đầy bánh mì, đồ ăn nhẹ, chân giò hun khói và một hũ rượu. Khăn Đỏ ngoan ngoãn gật đầu. Nàng khoác thêm chiếc áo màu đỏ yêu thích và bước ra ngoài.
Khăn Đỏ là một thiếu nữ xinh đẹp với làn da trắng ngần, đôi mắt xanh biếc và mái tóc vàng óng mượt. Dáng người nàng uyển chuyển, thanh thoát như một chú nai con. Bất cứ ai nhìn thấy nàng cũng đều yêu mến, kể cả Đại sói hoang khét tiếng trong khu rừng.
Đại sói hoang nổi tiếng là kẻ lăng nhăng trong vùng. Các bậc cha mẹ thường dặn dò con gái tránh xa nó, bởi nếu bị nó cắn, xương cốt cũng không còn. Nó là một con sói hoang cực kỳ nguy hiểm. Đại sói hoang đã thèm muốn ăn thịt Khăn Đỏ từ lâu, nhưng mỗi lần Khăn Đỏ thấy nó là đều tránh xa, khiến nó không có cơ hội khoe hàm răng nanh đáng sợ. Nó nhịn đi nhịn lại, quyết tâm hôm nay phải ăn được Khăn Đỏ bằng mọi giá.
Để Khăn Đỏ không nhận ra, Đại sói hoang mặc một bộ quần áo phụ nữ và quấn khăn quanh mặt. Khi thấy Khăn Đỏ ra khỏi nhà, nó nhanh chóng kéo khăn che đi bộ lông xù trên mặt, rồi thận trọng bám theo từng bước chân của nàng.
Hôm nay trời nắng ấm. Khăn Đỏ vừa hát vừa hái hoa bên đường, vui vẻ bước đi mà không hề hay biết nguy hiểm đang rình rập phía sau.
“Khăn Đỏ, Khăn Đỏ, em định đi đâu vậy?” Đại sói hoang cất giọng hỏi từ phía sau.
Đại sói hoang từ phía sau cất giọng hỏi lớn.
Khăn Đỏ đang say sưa hái hoa nên không để ý đến giọng điệu kỳ lạ của nó. Nàng hồn nhiên trả lời:
“Em muốn tới thăm bà ngoại!”
“Bà ngoại của em bị sao thế?”
“Bà ngoại bị bệnh, em muốn mang đồ ăn và hoa xinh đẹp cho bà.”
“Đúng là một cô bé ngoan. Ta biết một nơi có rất nhiều đóa hoa hấp dẫn đấy!”
“Có thật không?”
“Đương nhiên là thật, ta đưa em đi tới đó hái hoa nhé.”
“Vâng, cám ơn ngài.”
Nghĩ đến việc có thể hái thật nhiều hoa đẹp tặng bà ngoại, Khăn Đỏ lập tức đi theo Đại sói hoang vào sâu bên trong khu rừng già. Đại sói hoang dù giả dạng thành nữ sĩ thì vẫn lộ vẻ kỳ quái, tiếng nói chuyện cũng rất ma quái, bởi vậy Khăn Đỏ không nhịn được hỏi:
“Nữ sĩ à, vì sao giọng nói của ngài lại khàn khàn như vậy?”
“Bởi vì ta cũng bị bệnh giống như bà ngoại của em!”
“Nữ sĩ à! Đôi mắt của ngài to thật đấy!”
“Đôi mắt to để có thể nhìn em rõ hơn!”
Lúc này, cả hai đã đến một nơi vắng vẻ trong rừng sâu. Đại sói hoang cũng không còn che giấu kỹ càng như ban nãy, nên Khăn Đỏ phát hiện ra và nói:
“Nữ sĩ à! Miệng của ngài cũng rất to!”
“Miệng của ta to là để ăn em dễ dàng hơn đấy!”
Cuối cùng, xoạt một tiếng, Đại sói hoang xé nát quần áo trên người rồi há cái miệng rộng về phía Khăn Đỏ. Khăn Đỏ thấy thế hô lớn: “Cứu mạng!”
“Hắc hắc, ở đây hoàn toàn không có ai khác, dù em có kêu rách yết hầu thì cũng chẳng có ai tới cứu em đâu.”
“Sói hoang tiên sinh, ngài thật quá đáng, ta tuyệt đối sẽ không khuất phục!”
Nghe thấy Khăn Đỏ la hét như vậy, Đại sói hoang thu chiếc lưỡi đang nhỏ nước miếng trên mặt Khăn Đỏ lại, nghiêng đầu nói:
“Nếu không cho ta ăn em thì ta sẽ tới ăn thịt bà ngoại em!”
Khăn Đỏ nghe xong, sửng sốt nói:
“Sói hoang tiên sinh, sao khẩu vị của ngài lại nặng như vậy!”
“Hắc hắc, còn có thể nặng hơn đấy, đến ông ngoại của em ta cũng có thể ăn luôn.”
“Ngàn vạn lần đừng làm vậy, ta thuận theo ngài là được rồi, xin ngài đừng làm hại người nhà của ta!”
Khăn Đỏ rưng rưng nói. Vì yêu thương ông bà ngoại, Khăn Đỏ nguyện ý đánh đổi tất cả.
“Đúng là một cô bé ngoan, đừng sợ, ta thích nhất bé ngoan, ta sẽ thật dịu dàng, thật dịu dàng ăn em, một chút cũng không đau.”
“Thật vậy không? Xin ngài dịu dàng một chút nhé.”
Khăn Đỏ run rẩy nói, ánh mắt xinh đẹp rưng rưng như nai con.
Đại sói hoang cảm thấy đói vô cùng, chỉ muốn nuốt Khăn Đỏ vào bụng ngay lập tức. Nhưng nó vẫn tuân thủ lời hứa, dè dặt cẩn trọng dùng đầu lưỡi liếm lên khuôn mặt Khăn Đỏ.
“Ư, ngứa quá.”
Khăn Đỏ muốn kháng cự nhưng lại bị Đại sói hoang giữ chặt hai tay, bắt buộc nàng sờ lên khuôn mặt xù lông của nó. Lông mao của Đại sói hoang vừa mềm mại lại vừa ấm áp, Khăn Đỏ sờ lên liền cảm thấy rất thoải mái, cảm giác ghê tởm trong lòng cũng dần vơi đi. Sau khi Đại sói hoang liếm xong khuôn mặt của Khăn Đỏ, liền vươn đầu lưỡi vào trong miệng nàng. Tuy đầu lưỡi của sói hoang rất to nhưng lại vô cùng linh hoạt, có thể dễ dàng chiếm lấy mật ngọt trong cái miệng nhỏ nhắn. Bởi vậy, sau khi đầu lưỡi của Đại sói hoang tiến vào, đầu Khăn Đỏ giống như bị đánh một cái, choáng váng mờ mịt không suy nghĩ được gì nữa.
Cùng lúc đó, tay chân của Đại sói hoang cũng không rảnh rỗi. Móng vuốt rạch một phát liền cắt đứt nút thắt quần áo của Khăn Đỏ, hai điểm hồng xinh đẹp trên bầu vú trắng như tuyết liền lộ ra.
“Ai nha!”
Khăn Đỏ sợ hãi kêu lên một tiếng, đang định vươn tay che đi hai điểm nhỏ xinh thì lại bị Đại sói hoang bắt được. Đại sói hoang trừng đôi mắt sói lớn của nó, cẩn thận đánh giá bộ ngực của Khăn Đỏ. Nó nhìn tới khi khuôn mặt Khăn Đỏ ửng hồng, hai điểm hồng trên bầu vú đều đứng thẳng lên, nó mới mở miệng nói:
“Vẫn còn đang phát triển đây này. Không sao, Lang ca ca sẽ xoa xoa giúp em, xoa nhiều sẽ lớn hơn.”
“Người ta… mới không cần lớn đấy.”
Khăn Đỏ thẹn thùng nói.
Đại sói hoang cười hắc hắc nói:
“Được, cho dù lớn hay nhỏ thì Lang ca ca đều xoa bóp giúp em, tuyệt đối sẽ không bỏ quên chúng đâu.”
Nói xong, bàn tay đầy lông của nó liền nắm lấy hai vú trắng mềm, miệng sói ngậm lấy, chậm rãi liếm mút. Khăn Đỏ không nhịn được, ưỡn thắt lưng rên rỉ:
“Đừng mà.”
Nghe tiếng rên rỉ của Khăn Đỏ, Đại sói hoang càng thêm hăng say, vuốt ve nhũ hoa tròn đầy của nàng, cắn mút đến nỗi chảy cả nước miếng, mãi cho tới khi hai bầu vú trắng nõn của Khăn Đỏ ướt đẫm và đỏ hồng nó vẫn không chịu dừng lại. Hành động này khiến nơi riêng tư giữa hai chân Khăn Đỏ bắt đầu trở nên trơn ướt. Nàng nghĩ đó là nước tiểu do sợ hãi bị ăn thịt, nhưng loại cảm giác thoải mái này là gì nhỉ? Thế nhưng, nàng lại rất mong chờ bị Đại sói hoang “ăn” luôn.
Đại sói hoang liếm xong hai bầu vú vẫn chưa đủ. Nó “chậc chậc” liếm tiếp xuống dưới, đảo một vòng quanh cái rốn xinh đẹp của Khăn Đỏ một lát, rồi chuyển tầm mắt qua khe rãnh bị bộ lông thưa thớt che giấu bên trong. Lúc này, “cánh hoa” hồng hào giữa hai chân Khăn Đỏ đã chảy ra một tia dịch lỏng. Ngón tay đầy lông của Đại sói hoang gạt một cái, gợi chất lỏng trong suốt kia lên. Nó há miệng ra liếm liếm rồi nói:
“Thật ngọt, quả là một vật nhỏ ngọt ngào.”
Khăn Đỏ còn chưa kịp thẹn thùng thì Đại sói hoang đã dúi đầu vào giữa hai chân nàng, liều mạng liếm mút. Đầu lưỡi vừa to vừa dài lướt qua nơi chưa ai khám phá, rồi lại chui vào bên trong ẩm ướt làm loạn, dùng sức mút lấy dịch lỏng bên trong. Cảm giác tê ngứa lan tràn từ giữa hai chân ra toàn thân Khăn Đỏ. Nàng nâng chân muốn đá văng cảm giác kỳ dị này đi, nhưng lại chỉ khiến bản thân càng thêm đắm chìm.
Đại sói hoang phát hiện ra động tác của nàng nên liếm càng hăng say. Bàn tay đầy lông lúc mạnh lúc nhẹ chà xát “tiểu nhụy hoa” hồng hào, đầu lưỡi cũng liều mạng liếm mút “thịt mềm ướt đẫm” bên trong cơ thể nàng. Khăn Đỏ khóc thút thít, nàng cảm thấy không thể chịu nổi, cả người tê ngứa khó chịu, giống như có vô số côn trùng nhỏ đang gặm cắn muốn chui vào trong lòng nàng, “ăn” nàng không còn một mảnh. Đáng sợ hơn là nàng không muốn dừng lại, muốn có thứ gì đó cứng rắn, thô to trực tiếp “đục” nàng thành hai nửa, cho nàng chết một cách thống khoái.
“Xin ngài, ăn ta đi, đừng tra tấn ta như vậy.”
Nghe câu này, Đại sói hoang dựng thẳng lỗ tai, “đại vật thô đen tinh ranh” dưới thân cũng to thêm một vòng. Nó nhìn “hoa kính” đang không ngừng run rẩy co rút lại của Khăn Đỏ, cảm thấy nàng đã chuẩn bị tốt, liền nâng cơ thể nàng lên, khiến “cánh hoa” giữa hai chân nàng đối diện với “cự căn” của nó rồi nói:
“Đây chính là do em xin, hiện tại ta sẽ ăn em.”
Khăn Đỏ nhìn “cự căn thô đen” kia của nó, “quy đầu” màu tím lộ ra, còn có gân đen kỳ dị nổi lên, nhìn qua thì vô cùng dữ tợn. Lại nhìn “tiểu huyệt” non nớt của bản thân, nhịn không được rên rỉ nói:
“Bị ngài ăn như vậy ta sẽ chết mất. Sau khi ta chết rồi ngài có thể giúp ta đưa những thứ này cho bà ngoại được không, bà bị bệnh, cần phải bồi bổ.”
Lời nói đáng yêu như thế khiến lòng của Đại sói hoang càng thêm ngứa ngáy khó nhịn:
“Thứ này sẽ khiến em chết đi rồi sống lại, không cần lo lắng những chuyện về sau.”
Khăn Đỏ đỏ mắt đang định hỏi lại thì thấy Đại sói hoang đặt đầu “cự căn thô to” tới trước miệng “tiểu huyệt”. Nàng yêu kiều kêu lên một tiếng, nước mắt rơi xuống như mưa.
“Chết rồi còn có thể sống lại sao?”
Đại sói hoang nhịn không được dùng bàn tay đầy lông của mình vỗ về mặt nàng, dỗ dành nói:
“Tuy Đại sói hoang ta rất thích ăn thịt người, nhưng nếu đã hứa thì tuyệt đối sẽ làm được, nói em sẽ sống lại thì chắc chắn em sẽ sống lại.”
Khăn Đỏ rưng rưng cắn răng gật đầu. Đại sói hoang hít sâu một hơi rồi đẩy “phân thân” vào bên trong cơ thể Khăn Đỏ.
“Đau quá! Mau lấy ra.” Khăn Đỏ khóc hô.
Lúc này, Đại sói hoang bị “tiểu huyệt” khít khao, ấm nóng của Khăn Đỏ cắn chặt, cả người “phiêu phiêu dục tiên”, khoái hoạt không chịu được. “Trời ạ! Tiểu huyệt của Khăn Đỏ thật tuyệt vời, nó vừa mới tiến vào đã thích như thế này, nếu còn động nữa thì nhất định sẽ thoải mái đến chết mất.”
“Em thả lỏng thân thể một chút, ta sẽ lui ra ngoài.” Đại sói hoang nhẹ giọng dụ dỗ.
Khăn Đỏ rên rỉ, mặc kệ nó kéo hai chân mình để rút “hung khí” trong người ra. Chỉ là nó vừa mới rút ra được một chút liền giữ chặt thắt lưng nàng, hung hăng đâm vào một lần nữa.
“A!”
Khăn Đỏ khóc lóc kêu lên. Cùng lúc đó, Đại sói hoang bắt đầu trở nên nhẫn tâm, nông nông sâu sâu, cuồng liệt đưa đẩy. Bàn tay đầy lông của Đại sói hoang cũng không chịu cô đơn luôn luôn đùa nghịch “cánh hoa phấn nộn” của Khăn Đỏ. Dưới sự “ân ái cuồng liệt” như vậy, thân thể Khăn Đỏ dần dần nóng lên, đau đớn ban đầu cũng biến thành sảng khoái. Tiếng ‘Phốc tư’ liên tiếp không ngừng vang lên ở sâu bên trong rừng rậm. Khăn Đỏ nằm trên chiếc áo khoác màu đỏ mà mình yêu quý nhất, bị một Đại sói hoang “vĩ đại” xâm phạm. Thân hình tuyết trắng tựa như lá cây trong gió, không ngừng bay lên. Khuôn mặt xinh đẹp nhiễm một tầng đỏ ửng, hai mắt trong suốt giờ đây mờ mịt tràn ngập sắc thái tình dục. Chân tay mảnh khảnh vô lực theo động tác của Đại sói hoang liên tục co giật. Nàng không kìm lòng được vươn tay xâm nhập vào bên trong bộ lông mềm mại của Đại sói hoang, còn hai chân thì ghì chặt lấy vòng eo săn chắc của Đại sói hoang, khát vọng hắn cho càng nhiều.
Lúc này, nàng đã không còn là Khăn Đỏ ngây thơ không hiểu sự đời nữa. Dịch lỏng từ cơ thể nàng trào ra, hòa quyện với “côn thịt thô to” của sói hoang, tạo nên một âm thanh va chạm đầy kích thích. Cơn đau hoàn toàn tan biến, thay vào đó là cảm giác tuyệt vời không thể tả xiết bao trùm lấy nàng. Tiếng cầu xin của Khăn Đỏ vô tình trở thành nền cho bản nhạc tình ái cuồng nhiệt.
“A a… Lang ca ca, thật thoải mái a… Lại nhanh hơn chút nữa.”
“Thích ta làm em như vậy không? Khăn Đỏ.”
Máu tơ che kín hai mắt Đại sói hoang, nó chỉ muốn nuốt chửng Khăn Đỏ vào bụng. Thật sự, thân thể của Khăn Đỏ quá tuyệt vời, nó muốn giữ lấy nàng hoàn toàn, không để bất kỳ ai khác chạm vào.
“Thích… A… Thích, rất thích!”
Hai mắt Khăn Đỏ đã không còn nhìn thấy gì nữa, khoái cảm vĩ đại khiến nàng rơi vào sự điên cuồng. Dịch lỏng không ngừng chảy ra từ miệng nàng đều bị Đại sói hoang liếm sạch. Cơ thể nàng theo từng nhịp điên cuồng của sói hoang mà rung chuyển liên tục, hết lần này đến lần khác ngã vào trong cao trào dục vọng. “Mật huyệt” không ngừng siết chặt lấy “hung khí” của Đại sói hoang. Trên “cánh hoa” dính máu trinh tiết của nàng và dịch tiết tình ái. Thiếu nữ đã “chết” biến thành phụ nữ sống lại, hoàn toàn quên đi cơn đau như bị xé làm đôi, chỉ nhớ rõ khoái cảm mà dã thú trên người không ngừng mang lại. Cảm giác “dục tiên dục tử” này đã để lại dấu ấn sâu sắc trên cơ thể lẫn tâm lý của Khăn Đỏ. Nàng vặn vẹo vòng eo không ngừng đón lấy sự cuồng bạo của Đại sói hoang, mãi cho tới khi khoái cảm như “sói đen” cắn nuốt hết tâm hồn nàng.
Đúng như lời hứa của sói hoang, hôm đó Khăn Đỏ vẫn còn sống để đưa đồ ăn tới biếu bà ngoại.
Bà ngoại phát hiện hai chân của nàng run run, trên mặt đỏ ửng một cách kỳ lạ, không nhịn được bèn hỏi:
“Khăn Đỏ à, cháu bị làm sao vậy? Có phải bị ốm rồi không?”
“Cháu đi hái hoa hơi xa, còn bị lạc đường, cho nên giờ hai chân mới tê mỏi, hơi thở mới gấp gáp.”
“Sâu trong rừng rậm có sói hoang ăn thịt người đấy, lần sau cháu đừng chạy lung tung.”
“Vâng, bà ngoại.”
Khăn Đỏ ngoan ngoãn gật đầu, nhưng bà ngoại không biết, giữa hai chân trắng nõn của Khăn Đỏ lúc này đang chảy xuống một giọt chất lỏng – đây chính là dấu vết sói hoang đã “ăn” nàng.
Ở thật sâu bên trong khu rừng rậm, nơi trăm hoa đua nở, có một con sói hoang vạm vỡ đang “xâm phạm” thiếu nữ khoác chiếc áo choàng màu đỏ. Chỉ thấy con sói kia đứng thẳng hai chân, hai tay đầy lông ghì chặt eo nhỏ của thiếu nữ, phần eo thô to miệt mài vận động. Đôi tay nhỏ bé của thiếu nữ đặt trên thân cây, thân thể lay động không ngừng, hai chân mở rộng lộ ra “hoa huyệt” ướt át đầm đìa, mặc cho sói hoang đưa nàng tới ranh giới của sự khoái lạc tột cùng.