Tiếng súng dần im bặt, chỉ còn vài phát bắn lẻ tẻ từ các tòa nhà cao tầng. Bầu không khí chiến trường ngột ngạt với những cột khói đen kịt cuồn cuộn bốc lên từ những chiếc Humvee trúng đạn chống tăng, và đạn dược còn sót lại trong xác xe cháy đen vẫn nổ lách tách. Chín mươi phút trước, những đống sắt vụn bốc khói này từng là đoàn xe 18 chiếc, bao gồm xe tải và Humvee, thuộc đại đội bảo trì 507. Nhiệm vụ của họ là hộ tống đoàn xe khổng lồ của Sư đoàn 3 Bộ binh Hoa Kỳ trên đường từ Kuwait đến Baghdad. Vì mất quá nhiều thời gian sửa chữa cho các đơn vị bạn, đại đội 507 đã bị lạc khỏi quân tiên phong. Cả đoàn xe 18 chiếc với 32 nhân viên đã rơi vào ổ phục kích của lực lượng du kích địa phương và bán quân sự Fedayeen – nhóm này do con trai cả của Saddam Hussein là Uday Hussein chỉ huy, không thuộc quân chính quy Iraq.
Đại úy Audrey Baker nằm bất động trên bãi cát nóng bỏng, tay vẫn nắm chặt khẩu M16A2. Súng chỉ bắn được hai băng đạn thì bị kẹt do cát bụi sa mạc lọt vào buồng đạn và nòng súng. Mùi dầu xăng hòa lẫn mùi thuốc súng và thịt người cháy bao trùm cả vùng sa mạc, cùng với cái nóng như thiêu đốt khiến Audrey ngất lịm. Trên người nàng vẫn còn nguyên bộ đồ bảo hộ NBC (chống hạt nhân, sinh học, hóa học) phủ ngoài bộ quân phục ngụy trang màu sa mạc, thêm chiếc áo giáp và mũ sắt. Giờ đây, tất cả những thứ lỉnh kỉnh đó trở nên nặng trịch như cối đá.
Từ khắp bốn phương tám hướng, như đàn ong vỡ tổ, lính dân quân Iraq tràn ra đen cả một khoảng sa mạc. Chúng vừa chạy vừa reo hò, vừa bắn hàng loạt đạn lên trời. Audrey mở mắt, xung quanh nàng, xác xe và xác người bốc khói lẫn lộn, tạo thành cảnh địa ngục trần gian. Vài người sống sót bị thương nằm quằn quại rên la trên bãi cát nóng bỏng.
Ở cuối đoàn xe, thấp thoáng bóng vài lính Mỹ đứng thẳng người, hai tay giơ cao. Bên cạnh Audrey là binh nhất Lynch và Shoshana đều bị thương ở chân, đang đau đớn rên rỉ trên mặt cát nóng bỏng. Không bao lâu, lính dân quân Iraq kéo đến đen nghịt. Một đoàn quân ô hợp, áo quần xốc xếch, vũ khí hỗn tạp. Một số thuộc lực lượng bán quân sự Fedayeen, mặc đồng phục đen trang bị AK-47 hoặc RPG-7, nhưng phần đông là gậy gộc, giáo mác hay những khẩu súng cổ lỗ sĩ từ thời Thế chiến thứ nhất. Tên nào cũng da đen, mắt lồi, râu ria lông ngực trông dữ tợn vô cùng.
Chúng bu quanh như đàn kiến. Một tên vạm vỡ nhảy ra sau lưng Audrey, luồn hai tay dưới nách nhấc bổng nàng lên. Hai tên khác nhảy đến hỗ trợ, nắm chiếc áo giáp giật mạnh sang hai bên. Cởi xong chiếc áo giáp, chúng nhanh chóng bắt chéo hai tay nàng ra sau lưng, dùng dây nylon trói chặt hai cổ tay vào nhau và xô nàng nằm sấp xuống cát. Audrey đảo mắt nhìn quanh, thấy bọn dân quân đang vây quanh những kẻ sống sót. Ngoài nàng ra còn có thêm năm quân nhân khác, trong số này có hai nữ quân nhân là binh nhất Lynch và Shoshana.
Dù bị thương hay không, tất cả đều bị trói tay và nằm sấp xuống cát.
Một tên mang súng Beretta, có vẻ là chỉ huy của toán dân quân, rút súng bắn chỉ thiên vài phát rồi dõng dạc ra lệnh. Lập tức, bốn năm tên bước ra, tiến tới đám tù binh. Chúng nắm cổ áo từng người kéo lên, bắt tất cả quỳ gối thành một hàng ngang, và bắt đầu tháo mũ sắt, gỡ kính chắn cát, rồi lột bộ đồ bảo hộ NBC của từng người.
Khi chúng bắt đầu gỡ đến những miếng dán velcro trên chiếc áo NBC của binh nhất Shoshana, đột nhiên một tên hét to lên khoái trá, cả bọn nhao nhao. Tên chỉ huy phóng tới bên cạnh, thò tay vào bên trong áo bóp bóp hai vú nàng rồi phá ra cười hô hố. Chúng không ngờ có sự hiện diện của nữ quân nhân trong quân đội Hoa Kỳ.
Hắn nói một tràng tiếng Ả Rập, cả đám nghe xong ùa tới. Chiếc mũ sắt trên đầu Audrey và Lynch bị chúng gỡ xuống. Hai mái tóc vàng hoe bị phơi ra, tương phản với một biển tóc đen và mũ beret đen xung quanh. Chúng nhanh nhẹn tháo kính chắn cát của hai nàng xuống, cả bọn đồng loạt “Ồ!” lên một tiếng.
Khuôn mặt Audrey quá xinh đẹp làm cả bọn sững sờ.
Tên chỉ huy lại hét lớn ra lệnh, lập tức mấy tên nhảy ra xé áo bịt chặt mắt đám tù binh. Audrey cũng chịu chung số phận.
Hai mắt bị bịt kín, Audrey chỉ nghe được tiếng thét lớn của ba nam quân nhân và sau đó không còn nghe tiếng kêu nào nữa của các chiến hữu. Thay vào đó là tiếng reo hò mỗi lúc một lớn hơn của đám dân quân.
Hàng chục bàn tay tham lam chụp xuống người nàng. Trong nháy mắt, chiếc áo bảo hộ NBC của Audrey bị chúng mở toang ra phía trước ngực. Nhiều bàn tay thô bạo chụp vào phần thân thể căng phồng nhựa sống này, bóp lấy bóp để cặp vú no tròn dưới chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi. Audrey nằm im như chịu trận, không một chút kháng cự. Nàng biết rằng trong giây phút này mình càng cử động nhiều thì càng thiệt thân.
Thình lình có nhiều tràng AK nổ giòn, một vài thân người trúng đạn ngã gục xuống bên cạnh Audrey. Nhiều tiếng la hét thất thanh, đám đông dân quân du kích lùi ra xa. Hai chiếc Walid chở đầy lính mặc quần áo rằn ri, đội mũ beret đen phóng hết tốc lực trờ tới. Xe Walid là một loại xe bọc thép hạng nhẹ do Ai Cập chế tạo, lính Iraq dùng như Mỹ xài xe Humvee.
Toán lính nhanh nhẹn nhảy xuống xe đứng thành vòng tròn xung quanh đám tù binh Mỹ.
Theo sau hai chiếc Walid là một đoàn khoảng 10 xe vận tải chở đầy Vệ Binh Cộng hòa, mặc kaki xanh đội mũ beret đen ào tới. Bọn vệ binh vũ trang tận răng túa ra làm hàng rào chặn không cho đám dân quân đến gần bọn lính rằn ri và đám tù binh Mỹ.
Bọn lính mặc rằn ri đều vũ trang bằng tiểu liên RPK-74 – một loại súng tương tự như AK-47 nhưng với nòng dài và nặng hơn, với hộp đạn có sức chứa đến 45 viên. Chỉ có những lực lượng đặc biệt mới được trang bị loại súng này.
Chúng chĩa súng thẳng vào đám dân quân đang bu đen nhóm tù binh, quát lớn nhiều tiếng. Lập tức, đám đông đang hung hăng tự nhiên im lặng hẳn. Cả bọn líu ríu khiêng đồng bọn chết và bị thương vì mấy loạt đạn của đám lính rằn ri này đi ra xa mà không một lời phản kháng.
Chờ cho bọn dân quân đi xa, tên chỉ huy toán lính rằn ri mới ra hiệu cho gã thiếu tá Vệ Binh Cộng hòa bước tới.
Trao đổi với nhau vài câu, sau đó gã thiếu tá trở về hàng quân quát lên ra lệnh cho bọn Vệ Binh. Chúng xúm lại khiêng tất cả các tù binh trừ Audrey ra, đặt mỗi người lên một xe tải khác nhau. Hai tên khiêng đến trước mặt tên chỉ huy rằn ri một thùng gỗ to, bên trong là tất cả quân trang quân dụng cá nhân của Audrey. Đám Vệ Binh lên xe chạy về hướng trung tâm thành phố để lại một mình Audrey nằm thở dốc trên cát.
Một tên lính rằn ri bước tới, mở vải bịt mắt Audrey ra. Nhìn huy hiệu trên cánh tay những tên mặc rằn ri này, Audrey biết được bọn chúng thuộc nhóm Al Hadi Project/Project 858 – đây là toán tình báo điện tử đặc biệt, vô cùng quan trọng trong chính quyền Iraq. Nhóm này chỉ có 800 người hoạt động không những chỉ giới hạn trong lãnh thổ Iraq mà còn có tai mắt khắp mọi nơi trên thế giới.
Sau trận chiến Bão cát năm 1991, nhiều liên lạc viên và tin tặc Nga, Đông Âu và Bắc Triều Tiên đã chung vai sát cánh với nhóm Al Hadi này để đột nhập các mạng lưới của liên quân Mỹ – Anh, nhằm lượm lặt tất cả tin tức và dữ kiện liên quan đến kế hoạch hành quân của liên quân. Al Hadi đặt bộ chỉ huy ở Al Rashed, một thị trấn nhỏ cách thủ đô Baghdad 20km về hướng bắc.
Audrey bề ngoài tỏ ra sợ hãi nhưng thực chất trong lòng nàng lại vô cùng phấn khởi. Khi nhận lệnh công tác, Đại tá Smith đã lặp đi lặp lại nhiều lần rằng chuyến công tác này nguy hiểm trăm phần, chỉ khi nào nàng lọt vào tay bọn Al Hadi thì mới có quyền nghĩ đến chữ thành công. Việc đại đội bảo trì 507 lạc đường, lọt vào ổ phục kích của địch quân không phải là một rủi ro. Mọi chi tiết để dẫn đến “tai nạn” này đã được toán kế hoạch Bộ Quốc phòng Mỹ nghiên cứu kỹ càng trước đó một tháng. Audrey được cài vào đại đội này để “vô tình” đưa đoàn xe vào chốn tử địa. Một sứ mạng cực kỳ quan trọng mà cái giá sơ khởi phải trả là 11 xác người bỏ lại bên cạnh 18 xác xe nám đen và 5 người bị địch bắt… trong số tù binh này không có tên Audrey Barker… một người lính không số quân.
Chúng có vẻ tử tế với Audrey. Hai tên xốc nách đỡ nàng đứng lên. Một tên có vẻ là nhiếp ảnh viên, với máy ảnh chuyên nghiệp đeo đầy người bước tới. Hắn rút trong túi xách ra một chiếc khăn nhỏ cẩn thận thấm nước và bắt đầu lau sạch những bụi cát và khói bám đầy trên khuôn mặt khả ái của nàng. Với mái tóc vàng óng như tơ cắt ngắn ngang cổ tương phản với làn da sạm nắng gió sa mạc đỏ hồng, cái mũi thẳng, hai cánh mũi hẹp và cặp mắt xanh biếc như mắt mèo làm khuôn mặt nàng toát ra vẻ nửa tinh ranh nửa huyền bí. Đôi môi tuy khô se nhưng vẫn làm cho bất cứ người đàn ông nào trên thế gian này khi nhìn vào đều cùng nghĩ đến một chuyện là phải đặt lên đấy một nụ hôn rồi có chết cũng mát dạ.
Gã nhiếp ảnh viên móc trong túi áo ra một chiếc máy ảnh kỹ thuật số, chĩa máy vào người nàng và bấm lia lịa. Hắn chụp chân dung nàng rất nhiều, đủ mọi góc cạnh. Nàng như pho tượng không nói một lời nào đứng im cho hắn chụp. Dáng người cao và rắn chắc, bộ quân phục rằn ri màu ngụy trang cát sa mạc tuy dày cộm nhưng không giấu được những nét đẹp của một thiếu nữ siêng năng tập luyện. Bộ ngực nhô lên cao khiêu khích, nếu cởi được chiếc áo trận dày cộm này ra được thì không hiểu ngực nàng còn quyến rũ đến đâu nữa.
Chụp chân dung nàng xong hắn cho máy vào túi và run run mở dần hàng nút áo trước ngực Audrey, nàng vẫn đứng thẳng người chờ đợi.
Chiếc áo trận đã bị mở hết hàng nút trước ngực, hắn nắm hai vạt áo vén qua hai bên, bên dưới là chiếc áo thun lính màu nâu đẫm ướt mồ hôi. Audrey không mặc áo ngực, chiếc áo ướt dán sát vào da làm hai đầu vú hiện ra rõ mồn một như hai ngón tay. Nàng không mặc áo ngực cũng phải thôi, hai bầu vú săn chắc đứng thẳng khiêu khích. Gã nhiếp ảnh viên run tay, vừa nuốt nước bọt vừa kề máy chụp cận cảnh cái phần thân thể vô cùng khêu gợi này.
Đứng trước một tượng thần Vệ nữ bằng xương bằng thịt này, không riêng gì tên chụp hình mà nguyên cả toán lính rằn ri Al Hadi đều đứng im phăng phắc, đực mặt ra nhìn chòng chọc vào hai cái điểm nhỏ xíu đang phập phồng lên xuống trước ngực Đại úy Audrey Baker.
Thời gian dường như ngừng lại, bãi chiến trường đang hừng hực lửa chợt mát hẳn với một đóa hồng tươi tắn nằm lọt giữa một vòng người áo rằn sắt máu.
Bọn lính Iraq bị hai cái điểm nhỏ xíu này thôi miên cũng phải, vì ngoài những lúc ở nhà nhìn ngực vợ ra thì bọn chúng không còn cơ hội nào khác, ra đường tất cả phụ nữ đều trùm kín mít từ đầu tới chân.
Được một ít lâu thì tên chỉ huy chợt tỉnh mộng, hắn có nhiệm vụ áp giải nàng về cho chủ soái nên không dám chậm trễ. Hắn ra lệnh cho thuộc hạ dẫn nàng lên chiếc Walid dẫn đầu, bọn Al Hadi ào ào nhảy lên xe. Trong nháy mắt đoàn xe đã khuất dạng để lại sau lưng đám vệ binh cộng hòa lăng xăng bên những xác người và Humvee cháy đen.
Al-Mansour, Thứ hai, 24 tháng 3 năm 2003, 9 giờ sáng.
Uday bước khập khiễng, mỗi khi di chuyển, hắn đều phải chống gậy. Đây là hậu quả của một vụ mưu sát hụt năm 1996 tại Al-Mansour, hướng Tây Baghdad.
Nhiều tràng AK đã được một “nhóm phản động” xả loạn như tổ ong vào chiếc Porsche mới toanh mà hắn đang lái. Nhờ chưa vào số nên hắn đã thoát chết trong gang tấc, nhưng phải mang tật suốt đời. Trong số 8 viên đạn găm vào người hắn, một viên đã trúng ngay vào cột sống, cắt đứt vài dây thần kinh.
Tuy nhiên vết thương thể xác vẫn không đau bằng vết thương tinh thần.
Với bao nhiêu là tay chân thân tín được cài cắm trong tất cả cơ quan tình báo Iraq, hắn vẫn tưởng rằng mình bất khả xâm phạm và chắc chắn sẽ là người kế vị Saddam. Giờ mới ngã ngửa ra là đám đệ tử chỉ là một lũ ăn hại.
Hắn bắt đầu nghi ngờ người em ruột của mình là Qusay có dính líu đến vụ mưu sát hụt này.
Trong khi dân chúng Iraq gần như chết đói vì Liên Hợp Quốc đã có lệnh phong tỏa kinh tế sau trận chiến vùng vịnh năm 1991, thì con cả của Saddam Hussein là Uday sống một cuộc sống vương giả, với những lâu đài nguy nga tráng lệ, xe đua bóng loáng, với cả triệu đô la rượu quý đầy ắp kho cùng hàng trăm mỹ nhân bị bọn tay chân của hai anh em Qusay Hussein và Uday Hussein bắt cóc mang về cho chúng thỏa mãn thú tính.
Gọi là lâu đài e cũng không đúng, vì nơi trú ngụ thường trực của Uday Hussein là một tiểu vương quốc, nằm sau lưng phủ tổng thống của Saddam. Toàn khu này là một thành phố riêng biệt có đại lộ 6 làn xe chạy, bệnh viện riêng đầy đủ thiết bị hiện đại nhất trên thế giới. Khu vực dành riêng, ngoài dinh thự chính ra còn có một nhà kho khổng lồ để tồn trữ đủ các loại rượu ngon, heroin, thuốc lá, xì gà hảo hạng và thuốc men cao cấp, một nhà tập thể dục với hồ bơi tân kỳ và một sở thú nhỏ với cả sư tử, gấu, báo… thêm vào đó là một tòa nhà để giam giữ các người đẹp. Những đóa hoa biết nói này bị bọn tay sai của Uday mang về đây huấn nhục, chúng cho các nàng kiều này mặc những loại áo quần vô cùng khêu gợi rồi mới mang ra trình cho chủ nhân.
Lâu đài của Uday Hussein là nơi tập trung những thú vui tân kỳ và bạo tàn nhất trên trái đất này. Lâu đài được xây cất theo kiểu Tây phương hết sức nguy nga tráng lệ. Phòng rộng thênh thang, phòng tắm cũng rộng như phòng ngủ các khách sạn tân tiến với các vòi nước bằng vàng, trần nhà cao vút. Ở mỗi hành lang, mỗi cánh cửa đều có trang bị hệ thống điện tử tối tân, khách chỉ cần búng tay một cái là bọn gia nhân túa ra hầu hạ.
Vách tường của phòng tập thể dục được trang trí bằng vô số những hình giai nhân mỹ nữ của khắp nơi trên thế giới, phần lớn đều lõa thể do chính tay Uday tải về từ các mạng internet. Toàn là hoa hậu thế giới, minh tinh điện ảnh, người mẫu thời trang sắc nước hương trời, ngay cả hình hai tiểu thư Jenna và Barbara Bush mặc áo dạ hội, con gái rượu của kẻ thù không đội trời chung cũng được Uday dán lên.
Phòng ngủ của Uday là nơi hắn ưng ý nhất. Bao nhiêu thiếu nữ xinh đẹp đủ mọi sắc dân đã bị bắt mang về đây cho hắn “vùi hoa dập liễu”. Nền phòng không được lát gạch hoa thông thường mà là cẩm thạch nổi vân màu trắng. Màu trắng ngà mát mắt của nền phòng ngủ tương phản với màu trắng toát của tường gạch. Trong phòng có rất nhiều pho tượng của những cặp trai gái đang ôm nhau trong những tư thế cực kỳ khêu gợi.
Chính giữa phòng là một cái giường khổng lồ hình tròn, bọc nhung hồng và vô số gối đồng màu. Giường hình tròn kiểu này là một phát minh tân kỳ của ngành trang trí nội thất Tây phương, đặc điểm của nó là có thể quay tròn chiều nào cũng được. Ở đầu giường có bố trí nút điều khiển, chỉ cần chạm nhẹ vào thì khách có thể điều khiển cho giường quay hay đứng lại.
Đầu giường bằng vàng có bố trí nhiều đai bằng da dùng để trói tay chân các nàng kiều không may bị lọt vào tay hắn. Trên vách phòng treo đầy tranh vẽ cỡ lớn, tất cả đều theo một chủ đề chung là hình ảnh những phụ nữ đang bị trói hay hành hạ tra tấn, xen vào giữa những bức họa này là những dụng cụ khảo tra như roi da, còng sắt.
Theo nhóm Al Hadi cho hắn biết, Đại úy Audrey vừa bị bắt trong trận phục kích đoàn xe của Đại đội bảo trì 507 không phải là một quân nhân thuần túy như những tù binh khác và có thể đây là một nhân viên tình báo của CIA muốn bắt liên lạc với các phần tử phản động đang âm thầm hoạt động tại Iraq. Ngoài ra bọn chúng cũng cho Uday hay rằng tù binh Audrey là một trang tuyệt thế giai nhân. Vừa nghe được báo cáo qua điện thoại thôi Uday đã nôn nóng ra lệnh cho bọn chúng gửi email hình nàng cho ngay lập tức. Nàng có thật là nhân viên CIA hay không y cũng chẳng cần, biết nàng đẹp là quá đủ, chuyện lấy khẩu cung thì bọn tay chân hắn đã thuộc lòng rồi.
Đã quá quen thuộc với tính nết Uday, nên chỉ trong nháy mắt toàn bộ hình chụp Audrey từ lúc mới bị bắt cho đến khi xong thủ tục tra hỏi đã hiện lên trên màn ảnh plasma trong tư dinh Uday.
Trong khi chờ đợi bọn tay chân thân tín áp giải nữ tù nhân tới, Uday không hề suy nghĩ tới việc kẻ thù Anh – Mỹ hiện đang tung hoành trên xứ sở hắn như vào chỗ không người. Hắn chỉ nghĩ làm sao hành hạ cô gái Hoa Kỳ tới nơi tới chốn.
Hắn đưa tay bấm một nút nhỏ gắn bên cạnh giường, lập tức cửa phòng mở ra. Một tên vệ binh to lớn dềnh dàng kính cẩn bước vào. Không cần đợi lệnh Uday, hắn đi thẳng đến chiếc tủ rượu khổng lồ, đưa tay mở hai cánh cửa bằng gỗ quý nặng nề ra. Bên trong có vô số mỹ tửu, từ những thứ rượu đắt tiền như Tequila Cuervo 1800, Vodka thượng hạng Danska, Cognac Delamain, Champagne thượng hảo hạng Veuve Cliquot La Grande Dame Brut cho đến thứ rượu bình dân hơn như Mao Đài của Trung Quốc hay bia Corona hay Miller đều có đủ. Tất cả rượu trong tủ đều được để ở một nhiệt độ thích hợp riêng cho từng loại, một hệ thống điện tử điều chỉnh nhiệt độ bên trong từng ngăn tủ được các chuyên gia Tây Phương thiết kế đặc biệt riêng cho Uday.
Tên vệ binh đẩy đến bên cạnh Uday một xe đẩy nhỏ, bên trên có một chai Champagne và hai cái ly được ướp nước đá trong một bình pha lê. Phía tầng dưới của xe vô số là rượu mạnh và ly pha lê. Đặt xe cạnh Uday xong, tên vệ binh đi lui dần ra cửa.
Uday có thói quen là tự mình chọn rượu và rót uống, từ ngày bị mưu sát hụt đến giờ hắn không còn dám tin ai tuyệt đối nữa. Rượu uống phải trong chai còn nguyên xi. Uday lấy một chai cognac mở nắp, rót vào ly, uống một ngụm lớn và mỉm cười. Hắn chỉ mỉm cười khi không có ai bên cạnh, thông thường thì mặt hắn lúc nào cũng đanh lại. Hắn mở cửa tầng dưới xe ra, bên trong có đủ loại thuốc, chỉ có một vài lọ là thuốc nhức đầu, đau bụng hay thuốc an thần Prozac, phần còn lại đều là thuốc trợ dương và kích dâm. Từ sâm Cao Ly cho tới “Minh Mạng Thang” hay “Nhất dạ ngũ giao sinh lục tử” qua tới mấy viên thuốc hình thoi màu xanh hắn đều có đủ.
Tuy mới ngoài 40 mà hắn đã yếu sinh lý, vì quá trác táng nên nhiều khi “cậu nhỏ” khổng lồ của hắn không còn nhạy như xưa nữa. Hắn cần có thuốc để giúp cho cái vật “nhạy cảm” nằm giữa hai đùi “cứng lên” tối đa. Khi “cậu nhỏ” hắn cương lên thì ngựa cũng phải chào thua, nó lớn như cây gậy bóng chày, dài gần 18 inch, đen đúa, gân guốc cuồn cuộn, với cái đầu đỏ tươi bóng lưỡng. Nhiều cô gái bị bắt cóc đem đến trước mặt hắn vừa mới nom thấy cái “của quý” vĩ đại này đã ngất xỉu vì kinh hãi.
Uday xé vỉ thuốc Viagra ra, lấy hai viên bỏ vào miệng, uống thêm một ngụm cognac rồi “khà” một tiếng lớn vô cùng sảng khoái. Hắn cần phải cho cô nữ tù binh Hoa Kỳ này nếm mùi “hỏa tiễn thịt” của Iraq mới được. Thông thường, Uday ngủ ban ngày, ban đêm gần như thức trắng để giao hoan và hành hạ đàn bà con gái. Thói quen ngủ ngày này hắn đã có từ lâu, lúc trước còn thức đêm để bàn chuyện quốc sự hay làm ăn với cha và em, nhưng từ lúc bị ám sát hụt đến giờ thì hắn lơ là hẳn mọi chuyện chỉ còn có trác táng thâu đêm với rượu, gái và bạch phiến. Quá sức mệt mỏi qua bao nhiêu lần chạy lên chạy xuống hầm bí mật để tránh bom, bây giờ không còn gì là đêm hay ngày gì nữa, khi nào liên quân Anh Mỹ ngưng đánh bom thì hắn lại chui đầu ra tìm gái.
Uday mở máy tính chăm chú nhìn lên màn ảnh, nhìn hình chụp Đại úy Audrey một cách khoái trá. “Cậu nhỏ” nằm trong quần hắn bắt đầu cựa quậy “cứng lên” khi hắn xem đến tấm hình Audrey chụp với chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi…
Không bao lâu, có một tiếng rè nhỏ phát ra từ hệ thống liên lạc nội bộ. Biết là “đồ chơi” của mình được mang tới, Uday lật đật bấm nút trả lời và mở cửa phòng. Đại úy Audrey được bốn tên lính rằn ri Al Hadi áp giải tới, hai đứa kè hai bên. Mặc dù hai cổ tay nàng đã bị chúng trói sau lưng bằng dây nylon “tie-wrap” nhưng dường như chúng còn sợ là nàng sẽ mọc cánh mà bay mất nên vẫn khư khư nắm chặt hai cánh tay. Hai tên đi sau khệ nệ mang theo một thùng lớn chứa nào là áo giáp, mũ sắt, dây đạn… Đây là quân trang quân dụng cá nhân của nàng do chúng thu gom được trong trận phục kích đoàn xe.
Audrey còn mặc trên mình bộ đồ lính kaki màu ngụy trang sa mạc, chân mang đôi giày trận. Những trang bị khác đã bị bọn vệ binh cởi hết để trong thùng. Nàng đứng nghiêm nhìn thẳng vào mắt Uday nói lớn:
“Tôi là tù binh chiến tranh! Chiếu theo quy ước quốc tế Geneva! Tôi đã cung cấp cho các người tên tuổi, đơn vị và số quân, tôi không còn gì để khai báo thêm, xin ông trả tôi về cùng với các tù binh thuộc Đại đội 507 Bảo Trì.”
Đại úy Audrey có nói lớn bao nhiêu cũng bằng thừa, Uday dường như không nghe gì hết…
Hắn khựng người khi gặp nàng, nhìn nàng trừng trừng từ đầu đến chân rồi từ chân lên đầu. Hai con mắt lồi mở thao láo, cái miệng với hàm râu quai nón 3 ngày chưa cạo mở ra như muốn ăn tươi nuốt sống cô lính Mỹ khả ái này.
Khi nghe bọn Al Hadi báo cáo qua điện thoại, Uday đã biết nàng đẹp. Trí tưởng tượng phong phú của hắn đã tô điểm cho nàng đẹp thêm. Nhưng hắn không ngờ rằng trí tưởng tượng của hắn thua xa sự thật một cách thảm hại.
Mặc dù không trang điểm và hết sức mệt mỏi, Uday Hussein cũng công nhận rằng Đại úy Audrey là một người đàn bà đẹp, tuyệt đẹp mới đúng! Mặt nàng đã đẹp xuất chúng, thân thể nàng còn đẹp xuất chúng hơn nữa.
Đây không phải là lần đầu tiên Uday đứng trước mặt một người đàn bà đẹp. Trong “tam cung lục viện” của hắn lúc nào cũng có ít nhất một tá mỹ nhân, phần lớn là do bọn tay chân bắt cóc mang về. Uday là một kẻ hung ác thích bạo dâm, hắn thường lên mạng tìm hình gái đẹp in ra đưa cho bọn tay chân thân tín. Chúng phải tìm đủ mọi cách lùng bắt cho bằng được những giai nhân này cho hắn. Uday cực ghét những cô gái nào ngoan ngoãn chiều chuộng hắn, y chỉ thích hành hạ tra tấn nạn nhân. Càng chống cự, càng vùng vẫy thì hắn càng thích. Tiếng van xin hay tiếng rên la của những nạn nhân là một liều thuốc kích dâm cực mạnh đối với hắn.
Cặp mắt đỏ ngầu vì nhiều đêm thức trắng của Uday dường như lóe lên một luồng lửa dục. Đôi mắt di chuyển lên xuống chầm chậm và ngừng lại nơi ngực Audrey. Cái áo trận rằn ri không đủ che giấu những báu vật độc nhất vô nhị của tấm thân cân đối, nở nang, săn chắc đến cực độ. Uday gầm gừ nho nhỏ trong cổ họng rồi vụt ném mạnh ly rượu đang cầm trên tay vào góc phòng, sấn tới dùng cả hai tay chụp vào ngực Audrey bóp mạnh. Bị hai tên Vệ binh giữ chặt cứng nên nàng không phản ứng hiệu quả được.
Audrey thét lớn: “Đồ khốn!”
Nàng đá mạnh ra phía trước nhưng Uday đã né được. Không phải y tài giỏi gì hơn nữa với cái chân cà thọt thì lẽ ra y đã lãnh trọn cú đá vào bụng rồi. Nhưng vì bị hai gã vệ binh ghìm cứng hai tay nên cú đá của Đại úy Audrey mới hụt mục tiêu.
Uday khập khiễng lùi lại và hất hàm ra dấu cho bọn vệ binh. Không đợi chủ nhân lên tiếng, cả bọn biết phải làm gì, chúng đã quá quen thuộc với công việc này. Audrey biết chuyện gì sắp xảy ra cho mình, liền ra sức chống cự quyết liệt. Nhưng một người con gái, dù là một nữ quân nhân đã được huấn luyện kỹ càng như Audrey, vẫn không làm sao chống lại được những tên Iraq to lớn như con trâu đang dùng hết sức mình để làm đẹp lòng tên chủ nhân hung bạo. Trong nháy mắt nàng đã bị xô té nằm sấp xuống sàn nhà. Một tên trong bọn nhanh chóng rút một sợi dây trong ba lô ra, trói thúc ké hai cùi chỏ nàng lại. Chúng cắt sợi “tie-wrap” đang bó hai cổ tay nàng và dùng dây trói lại chặt cứng.
Trong lúc đó thì hai tên kia lấy ra một thanh sắt dài khoảng 1m, ở mỗi đầu đã được bố trí sẵn đai bằng da. Chúng quấn đai da vòng quanh đôi giày trận nơi hai cổ chân Audrey xong cẩn thận cài chặt lại, hai chân nàng bị giăng ra xa. Audrey bị chúng dựng đứng lên, mất thăng bằng nàng lảo đảo suýt ngã nhưng cuối cùng thì cũng đứng lên được một mình, hai chân dạng ra xa.
Một tên xấn tới mở nút và nịt quần nàng ra, bên trong là một chiếc quần lót nhỏ xíu mỏng manh màu hồng nhạt. Hắn chỉ làm đến đó thì dừng tay, như đã hiểu ý chủ nhân.
Trói xong Audrey, cả bọn khúm núm bước lui ra cửa. Uday cười ha hả, rút khẩu Beretta luôn luôn đeo bên mình ra bắn theo bọn chúng mấy phát. Đã quen với trò này, không tên nào lộ vẻ sợ hãi. Cả bọn cúi rạp mình xuống chào một cách kính cẩn và xúm lại đóng hai cánh cửa nặng nề bằng gỗ quý với những quả đấm làm bằng vàng khối lỗ chỗ vết đạn.
Còn lại một mình với cô tù binh Mỹ khả ái, Uday chậm rãi bước tới con mồi. Một tay hắn ôm ngang eo nàng, tay kia như một con rắn luồn vào bên trong chiếc áo trận đã mở toang ra phía trước. Bên trong Audrey mặc vỏn vẹn một chiếc áo thun lính màu nâu không mang áo ngực. Chiếc áo thun đầy đất cát và đẫm mồ hôi của nàng như có một sức hút mãnh liệt, hai điểm nhỏ như hai đầu ngón tay trên phần ngực nhô cao lên xuống đều đặn theo nhịp thở của Audrey làm máu trong người Uday sôi lên mặt dầu tất cả các máy lạnh trong cung đã vặn tối đa.
Hắn vén chiếc áo thun lên chui đầu vào bên trong, áp mặt lên “cặp đôi” ướt đẫm mồ hôi, hít đầy hai buồng phổi cái mùi đặc biệt này. Mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi da thịt đàn bà làm Uday có cảm tưởng như vừa mới uống cạn một ly whisky thượng hảo hạng. Hắn khẽ lướt khuôn mặt đầy râu ria lên hai khối thịt săn chắc một cách say mê, hàm râu hắn làm nàng nhột nhạt, Audrey khẽ rùng mình.
Sau gần 5 phút, hít đầy hai buồng phổi mùi thơm nồng đặc biệt của giai nhân Hoa Kỳ, Uday rút đầu ra khỏi chiếc áo thun. Hắn lách mình bước ra sau lưng Audrey, như một tay lái buôn thạo nghề kiểm hàng. Hắn đứng sát sau lưng nàng, hai tay choàng ra trước, một tay luồn vào bên trong chiếc áo thun bóp nhè nhẹ “cặp đôi”, một tay “áp” xuống hạ thể. Ngón giữa đặt ngay “vùng kín” nàng, hắn ấn mạnh và di động ngón tay trên “vùng cấm địa” một cách thiện nghệ. Bằng cử chỉ này hắn buộc nàng phải ép người sát rạt vào mình hắn. Mặc dù còn đang mặc chiếc quần trận dày cộm và cộng thêm lớp vải quần kaki của Uday, Audrey cũng cảm nhận được sức ép kinh khủng của một vật dài và to lớn dị thường ấn vào giữa khe của “vòng ba” tròn ủm của mình.
“Cậu nhỏ” cương lên hết mức trong quần làm Uday khó chịu, y ngồi bệt xuống sàn nhà nhanh tay tháo giày và cởi chiếc quần lính ném ra xa. Được giải phóng, “cậu nhỏ” của hắn chĩa thẳng đứng lên như hỏa tiễn Al-Samoud, cái đầu đỏ loét giật giật, hai “tinh hoàn” săn lại như trái cam thun vào sát hạ thể, hắn đã sẵn sàng “lâm trận”.
Đứng lên sau lưng Audrey, y nắm lưng quần nàng kéo trễ xuống. Không dễ như hắn thầm nghĩ, vì quần may bằng vải dày, “vòng ba” thì đầy đặn “nhô ra” như hai trái bóng cộng thêm đôi chân đang bị trói dạng ra. Hắn dùng cả hai tay kéo mạnh xuống, tuột được chiếc quần tới ngang đầu gối, chỉ chừa lại có chiếc quần lót nhỏ xíu. Audrey biết sắp phải trải qua một trận “bão sa mạc” cho chính bản thân mình, nhưng vì nhiệm vụ nàng cắn răng chịu đựng, vả lại giờ này có la hét hay chửi mắng cũng bằng thừa.
Hắn lại áp sát vào lưng nàng, mặc dù cao trên trung bình nhưng Audrey cũng thua Uday gần một cái đầu. Hắn để cho “cậu nhỏ” lọt vào khe “vòng ba” nàng, một tay bóp ngực, tay kia mò mẫm bên trong quần lót, ngón tay “tiến sâu” vào bên trong. Hắn bắt đầu “nhấp” chầm chậm, “cậu nhỏ” dài quá khổ của hắn “tiến” tận giữa lưng cô gái Mỹ.
Người Audrey nóng lên dần, hai “bầu ngực” cương lên dưới bàn tay điêu luyện của tên hoàng tử Iraq, hơi thở nàng bắt đầu dồn dập, Uday “hành động” càng lúc càng nhanh và mạnh…