Người ta thường nói: “Lấy gái làng chơi về làm vợ còn hơn lấy vợ về làm gái làng chơi.” Sinh đã làm đúng lời đó khi cưới Quỳnh trong một dịp về Việt Nam. Thật không ngờ, trước đó Sinh không hề có ý định lập gia đình, nhưng duyên số lại đưa anh gặp Quỳnh – cô gái làm việc tại Vũ Trường Đêm Màu Hồng. Chỉ một đêm “gần gũi”, Quỳnh đã “đốn tim” anh. Sinh không thể nào quên hình ảnh cô bé nhỏ hơn mình cả con giáp, với cái miệng xinh xắn “kích thích” “cậu nhỏ” của anh – một người đàn ông đã ngoài 30. Anh càng không quên cảm giác tuyệt vời mà chưa từng có với bất kỳ cô gái nào khác, đặc biệt là lần đầu tiên được trải nghiệm qua đường “hậu môn”, điều mà anh luôn ao ước bấy lâu nay – một khao khát thường trực của bất cứ người đàn ông nào giàu tính dục! Sinh sẽ không bao giờ quên được.
Khởi đầu cuộc hôn nhân
Sau hơn một tháng đấu tranh tư tưởng đầy dằn vặt, Sinh quyết định cưới Quỳnh và đưa cô sang Mỹ, mặc cho gia đình hết mực ngăn cản. Những lời cảnh báo như: “Gái Việt Nam mày lấy qua rồi ôm nợ,” “con gái Việt Nam bây giờ hầu hết là hư hỏng,” “Coi chừng quá khứ của nó không đàng hoàng” cứ văng vẳng bên tai. Nhưng Sinh tính bốc đồng và cứng đầu, một khi đã quyết định thì không ai cản nổi.
Không đầy một năm làm thủ tục, cuối cùng Quỳnh cũng đặt chân tới sân bay Los Angeles. Đón Quỳnh, ngoài Sinh và gia đình còn có vài người bạn thân của Sinh: Quang, Tân, Hùng, và Tuấn. Cả bốn người bạn đều đã có vợ, nhưng ai nấy đều xao lòng trước vẻ tươi trẻ của Quỳnh. Thật không ngờ nàng còn đẹp hơn trong hình, hơn cả họ tưởng tượng. Điều đáng chú ý nhất là “đôi gò bồng đảo” đầy sức sống của Quỳnh mà cánh đàn ông thường nói: “Nhìn vào muốn cắn.”
Thời gian đầu, Sinh chạy đôn chạy đáo để lo thủ tục từ hôn thê sang giấy hôn thú. Mọi việc dần ổn định, cuối cùng cũng có được một tiệc cưới linh đình. Cô dâu thật đẹp, sáng như trăng rằm, có vẻ không mấy xứng với chú rể hơi già lại kém sắc. Người ta nói lấy vợ Việt Nam được sướng theo kiểu “dê già gặm cỏ non,” nhưng cũng có người xầm xì: “Con nhỏ vậy mà có số tốt,” kẻ ác miệng hơn thì to nhỏ: “Coi chừng thằng Sinh bị cắm sừng lúc nào không hay, trông con nhỏ còn mơn mởn,” cùng những lời thị phi khác. Sinh nghe nhiều điều này từ gia đình và từ những người có hoàn cảnh lấy vợ Việt Nam như anh.
Dù sao đi nữa, Sinh và Quỳnh cũng dắt nhau đi tuần trăng mật ở Florida. Đêm tân hôn, Sinh định ôn lại hết kỷ niệm cũ, một kỷ niệm “bùng cháy” ngày mới gặp nhau. Anh chuẩn bị tất cả sẵn sàng, kể cả lén lút mang theo dầu bôi trơn KY jelly dùng cho “chuyện ấy.” Nhưng cuối cùng vì ngại ngùng phải mở lời, Sinh đành ném nó vào sọt rác.
Tuy Sinh hơi thất vọng về điều đó, nhưng anh được người vợ trẻ đền bù bằng một màn “kích thích bằng miệng” “hăng say” trong bồn nước nóng. Nhìn thân hình thon gọn của Quỳnh “hành động” trước mặt mình, Sinh thấy thương vợ hết sức.
Sinh “xuất tinh” đầy miệng Quỳnh rồi “ôm” Quỳnh ra “khóa môi”, “uống” cả những gì của riêng mình vừa “thải ra”. Anh cũng không ngờ đêm đó mình sung sức đến vậy, đến nỗi Quỳnh chưa sẵn sàng cho một màn hôn hít tình tứ như thường lệ, đã bị chồng xoay lưng lại, nghiêng “vòng ba” về phía sau. Sinh cứ thế “làm” mãi vào người Quỳnh. Anh làm theo cảm giác chứ không phải cảm tình nên có vẻ khá thô. Cũng may, Quỳnh có kinh nghiệm với nhiều đàn ông nên kịp thời ngăn cản Sinh. Quỳnh muốn để dành phần hạnh phúc nhất sẽ xảy ra ở phòng ngủ…
Sinh cũng hiểu điều đó, nên để Quỳnh chủ động nắm lấy anh kéo vào phòng ngủ, nắm vào chỗ Sinh thích nắm, như cái đêm nào Sinh mới quen Quỳnh ở khách sạn Rạng Đông. Sinh kinh ngạc vì sự bạo dạn của con gái thời nay! Bàn tay Quỳnh thì nhỏ nhắn, Sinh thích lắm, vì nó làm cho Sinh thấy “của mình” to hơn, tự hào về đàn ông hơn! Làn da tay của Quỳnh lại mịn màng, làm Sinh càng thấy mình “gồ ghề” hơn nữa.
Mật ngọt hôn nhân và biến cố
Qua ánh mắt anh, người ta có thể kết luận ngay: anh mê mệt cô vợ trẻ này hết sức. Ấy cũng chẳng lạ gì, bởi Quỳnh không những kiều diễm trên nét mặt mà thân thể phơi bày một “kho báu tình dục” ở cái lứa tuổi chỉ vừa hơn 20. Điều đặc biệt ở đây là Quỳnh rất rành về sinh lý, quan hệ giới tính. Những nơi nhạy cảm như mặt dưới “đầu cậu nhỏ”, “đầu nhũ” và gần “hậu môn” của đàn ông, Quỳnh nắm hết và áp dụng đúng lúc, đúng cách. Sinh “phê” như điếu đổ, nhất là cách Quỳnh “hành động” thật ngoạn mục khi nàng “làm chủ”, hay nói đến những kiểu “ân ái” kỳ lạ mà Sinh chưa bao giờ trong đời đàn ông nghĩ qua. Đại loại những kiểu hình chữ Y, chữ T, chữ X, những kiểu ngồi xổm, kiểu “69” mà Quỳnh nằm dưới, hoặc kiểu đứng một chân vắt chéo qua đầu Sinh, những kiểu “uốn dẻo” như nghệ nhân…
Cả tuần trăng mật, Sinh cũng không ngờ mình được hả hê với bao thứ ham muốn mà anh từng ao ước có được. Có đôi lần Sinh thoáng nghĩ về con người Quỳnh, về những kiểu cách đi đứng, ăn nói, ăn mặc, rồi xa hơn nữa là những cách “ân ái” quái chiêu của Quỳnh, anh đoán rằng quá khứ Quỳnh “bươn trải” với nhiều “sương gió” của chốn “thâu đêm”, với bao người đàn ông mới am tường bấy nhiêu đó.
Nhưng rồi, Sinh cứ xua đi ý nghĩ tiêu cực đó. Anh chẳng có nói rồi hay sao: “Quá khứ là quá khứ, chuyện xưa là chuyện xưa. Bây giờ Quỳnh của mình là Quỳnh của ngày hôm nay và của tương lai.” Miễn sao, Sinh thấy mình sung sướng như thời còn trai trẻ.
Chỉ mấy tháng sau, Quỳnh phát hiện mình có thai, dù rằng nàng không cho Sinh “xuất” một giọt nào vào trong. Đó là một sự cố ngoài ý muốn. Nhưng Sinh một mực đòi giữ “giọt máu” đó. Quỳnh đòi bỏ vì nghĩ mình còn quá trẻ. Song rồi, chuyện này đến chuyện kia kéo dài sự kiên quyết của Quỳnh, kể cả chuyện Quỳnh sợ giải phẫu, sợ phải vào bệnh viện tư cho mấy ông bác sĩ “xâm phạm”. Quỳnh để cho cái thai lớn dần hồi nào không hay. Cái hôm sinh ra bé Trâm, Quỳnh như chết đi sống lại vì ca đẻ không suôn sẻ cho mấy. Sinh vui mừng hết cỡ vì được điều mong đợi. Nhưng ngược lại, từ ngày sinh ra bé Trâm, Quỳnh bắt đầu xa lánh Sinh. Nàng cứ mãi nhớ về quá khứ “huy hoàng” của mình, quá khứ chỉ biết ăn chơi hưởng lạc.
Rồi chỉ vì lý do đơn giản mà không đơn giản chút nào, Quỳnh đòi học làm tóc, chỉ mong được thoát khỏi căn nhà tù túng, cô quạnh. Sinh ngăn cản mãi không xong, đành bấm bụng phải cho nàng đi, dù rất cần nàng săn sóc đứa bé. Nhưng cái cớ học tóc của Quỳnh chỉ để đạt được ước nguyện ăn chơi đua đòi. Quỳnh quen với các bạn đồng nghiệp thường tụ tập ở các quán bar Việt Nam về khuya, “quay cuồng” trong những điệu nhảy như thuở nào còn ở Sài Gòn. Có những đêm khuya khoắt, Quỳnh mới lót tót trở về, say xỉn. Nhiều hôm, ói mửa ra cả áo quần. Đương nhiên, Sinh không chịu nổi điều này, cũng như bao nhiêu người đàn ông khác. Sinh lên tiếng. Rồi qua tiếng lại, trở thành cãi vã, chửi mắng, có khi gần như ẩu đả. Đôi ba lần Quỳnh bỏ nhà đi ngủ trọ, và dần dà Quỳnh ít về nhà.
Cuộc đời sau ly hôn
Nhân cái hôm thôi nôi bé Trâm, thì chuyện bất ngờ xảy ra. Khởi đầu từ việc bực tức chuyện Quỳnh không làm tròn bổn phận người mẹ, Sinh và Quỳnh cãi nhau chí chóe. Vốn đã không thể sống chung, nên chỉ có một đường là đưa nhau ra tòa.
Ly dị xong, Sinh được giữ con vì chứng minh được sự bê tha, ăn chơi của Quỳnh trước Tòa. Dĩ nhiên, Quỳnh cũng đâu thèm quan tâm chuyện giữ con. Điều quan trọng hơn là Quỳnh phải cầm chắc tờ thẻ xanh trong tay để được tự do đi lại trên đất Mỹ.
Chuyện của Quỳnh ở trên chính là chuyện của tôi… và nó vẫn còn đang tiếp diễn…
Tôi gặp anh Quang, bạn của Sinh, trong một lần đi siêu thị. Tôi cố né tránh anh vì nghĩ rằng không có gì để nói với bất cứ ai có liên quan tới người chồng cũ. Lúc ra tính tiền, Quang tình cờ lại đứng sát bên cạnh tôi hồi nào không hay.
“Quỳnh… Lâu quá không gặp!” – Quang bước về phía trước mặt tôi nói. “Anh Quang phải không?” – Tôi nói, vờ vẻ ngạc nhiên. “Chị khỏe không?” “Khỏe,” – Tôi đáp cụt lủn – “Lâu quá không gặp.”
Nhìn anh Quang, tôi thấy anh già đi khá nhiều. Điều đó chứng tỏ tôi cũng đã lớn tuổi hơn trước. Cũng lâu lắm rồi còn gì!
“Nhìn chị vẫn không thay đổi gì,” – Quang cười tươi nói! “Anh nói sao… chứ… em già thấy mồ rồi… Còn anh cũng vẫn trẻ như xưa,” – Tôi vờ khen anh. “Chị khen hơi nhiều… 45 tuổi rồi, trẻ gì nữa. À, nè chị đang ở đâu. Sao lâu quá… mất tăm hơi.” “Em hả? Thì biệt tích giang hồ… bây giờ ra tái xuất.” “Đi chợ hả?” – Quang cố tình bắt chuyện thêm. “Ừ, đi chợ. Chị Phượng đâu?”
Ngay lúc đó, cô tính tiền ra dấu cho tôi chất đồ lên. Tôi quay lưng lại, nói: “Để tính tiền xong nói tiếp.”
Ra tới ngoài parking, tôi và Quang nói chuyện huyên thuyên (lúc đó tôi mới biết anh đi chợ một mình). Dù cho trước đây, chúng tôi chỉ đôi lần trò chuyện vào những dịp họp mặt bạn bè ở nhà Quang, lúc đó tôi còn chưa ly dị với Sinh.
“Nhìn cách ăn mặc của Quỳnh, tôi đoán chị làm việc văn phòng hay đi ăn tiệc gì đây?” – Quang hỏi. “Kêu chị hoài nghe già quá… em đâu có già hơn anh… gọi Quỳnh đi…”
Thấy Quang cứ liếc nhìn tôi từ trên xuống dưới, chắc anh thấy tôi ăn diện nên ngắm hay chăng.
“Mặc như vầy… có đi tiệc gì đâu anh Quang, Quỳnh nào tới giờ làm việc ở vũ trường. Ít ra ngoài lắm. Làm tối và cuối tuần nên anh ít gặp là vậy… Với lại lâu lâu mới ra ngoài ‘tắm nắng’ một chút để không sẽ biến thành ma cà rồng, cho nên cũng… ráng sửa soạn một chút thôi.” “Quỳnh vẫn còn… như xưa, không có gì thay đổi hết,” – Quang nhìn chăm chăm vào mắt tôi. Khỏi cần đoán, cũng biết anh đang liếc xuống “vòng một” tròn do chiếc áo ngực “độn” của Victoria’s Secret của tôi nâng lên. “Biết rồi… anh khen hai lần rồi. Còn anh Quang dạo này ra sao?” – Tôi cố tình vịn cánh tay anh nói. “Vẫn bình thường, một tuần cày 5 bữa, nuôi vợ con.” “Chị Phượng và mấy cháu Oanh, Lê và Thu vẫn khỏe hết chứ? Hôm nay anh đi chợ một mình sao?” “Vẫn bình thường. Phượng và Thu về Việt Nam thăm ngoại rồi, còn Oanh và Lê đi học xa… Cho nên một mình phải vào bếp…” “Vậy tốt… không có gì lo lắng hết… Đàn ông xứ Mỹ này phải giỏi vậy chứ,” – Tôi nói và liếc nhìn đồng hồ trên tay anh, đã chỉ quá trưa – “Thôi em đi trước. Hôm nào rảnh tới vũ trường em làm… chơi. Kéo theo bè bạn. Vui lắm!” “Quỳnh làm gì ở đó, anh vẫn còn chưa biết?” – Quang hỏi. “Đủ thứ… Từ tiếp tân cho tới nhảy với khách cho vui. Cái nghề cũ hồi xưa, bỏ không được đó mà. Hèn chi, làm riết như vậy mà đâu có ai thèm dòm ngó. Tới bây giờ còn độc thân đó.” “Quỳnh nói làm sao… chứ nếu Quỳnh chịu… còn có nhiều người giơ tay lên lắm. Tại Sinh với Quỳnh không duyên nợ mà thôi, chứ theo anh, anh thấy Sinh có phước…” “Anh Quang cũng khéo miệng ghê, tưởng em còn con gái mới lớn sao… khen dữ vậy. Nè. Hẹn… tới vũ trường em nghen. Thứ Sáu này có Đại nhạc hội ‘Anh và Em’ có nhiều ca sĩ thượng thặng đến… Tới chơi… để em tiếp đãi đặc biệt như một khách thân quen.”
Chỉ mời cho có lệ, không ngờ tối thứ Sáu đó Quang tới vũ trường kiếm tôi thật. Quang đi có một mình, ăn mặc rất tươm tất. Dáng vóc của Quang trung bình, không mập không ốm, nước da ngăm với mái tóc lấm tấm bạc. Nhìn cử chỉ niềm nở của anh, tôi đoán anh rất ngưỡng mộ tôi, vì không lâu sau, anh thú nhận điều đó, trong lúc dìu tôi nhảy một bản slow mùi “Anh Về Với Em” của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh.
Một đề nghị bất ngờ
Suốt đêm đó, anh cứ bám riết lấy tôi, mua cho tôi rất nhiều phiếu nhảy. Điều này chứng tỏ anh có ý với tôi lắm. Nhưng thiết nghĩ, tôi không làm “gái làng chơi” từ lâu lắm. Chỉ làm vũ nữ đơn thuần mà thôi. Thật tôi không muốn trở lại cái nghề cũ mà đã từ lâu tôi hứa với Sinh không làm nữa.
Song, anh Quang này cũng “khó chiều”. Anh cứ đòi giúp đỡ tôi chút tài chính theo kiểu gì đó đặc biệt. Tôi đoán anh có ý trả tiền để “ban ơn” với tôi trong thời kinh tế hơi khó khăn này. Nhưng thực chất, là để ngủ với tôi đêm nay. Đàn ông mà, “lòi cái đuôi ra” là biết muốn gì rồi. Nếu không có nhu cầu ai mà rảnh rang vô đây làm gì, vả lại anh cứ nhắc đi nhắc lại là vợ con anh đã về Việt Nam thăm ngoại. Có nghĩa chỉ có anh một mình ở nhà. Rồi hỏi tôi có rảnh tới nhà anh chơi… tối nay. Biết “tâm ý” anh vậy thì sao chứ, thật kỳ quá, làm sao tôi có thể chấp nhận ngủ với anh ấy khi biết anh ấy đã từng là bạn thân của chồng mình, khi biết vợ anh cũng khá quen với tôi.
“Tại sao người anh chọn phải là Quỳnh?” – Tôi hỏi – “Có nhiều người con gái khác…” “Tại Quỳnh đẹp…” “Cũng có nhiều người đẹp khác.” “Tại anh thích Quỳnh, từ lúc nhìn thấy Quỳnh ở sân bay.” “Thôi đi… anh ‘nói xạo’ quá… Em nghĩ là anh nhớ vợ quá rồi, nên tìm em… ‘giải quyết’. Anh cứ tìm ai khác đi, em không mách chị Phượng đâu, đàn ông nào mà không “ham chơi”,” – Tôi cố tình phá tan bầu không khí quá… lãng mạn kỳ cục này bằng một câu nói dí dỏm. “Nhớ vợ thì cũng nhớ. Cần một người đàn bà thì Quỳnh nói cũng trúng luôn. Nhưng… nói thiệt… không ai bằng Quỳnh.” “Ai nói sao chứ… nếu anh muốn tìm người hơn Quỳnh để ‘vậy’ đó hả…”
Quang nghiêm mặt lắng nghe. Quỳnh trầm giọng xuống nói tiếp: “Em sẽ giới thiệu một người bạn ‘cao tay’, đàn ông nào khó tính lắm cũng hài lòng… Xin lỗi anh nói thẳng như vậy,” – Trong thâm tâm, tôi cũng không ngờ mình khá bạo dạn với Quang như vậy. “Còn Quỳnh?” – Quang chợt hỏi. “Em sao? Anh nói em có ‘cao tay’ không đó hả. Wow, anh nói chuyện này với em không ngại miệng sao. Có phải tại rượu nói… Nếu như có anh Sinh ở đây, em nghĩ anh ‘ăn vụng’.” Anh biết em từng là vợ anh ấy mà! “‘Ăn vụng’… Có anh Sinh anh cũng nói luôn… nhưng nói lén cho Quỳnh nghe thôi.”
Quang chồm sang, kề tai tôi nói nho nhỏ, giọng anh xen lẫn với tiếng nhạc xập xình: “Thật ra, anh thích một đêm với Quỳnh, chính là vì Quỳnh đã từng là vợ của Sinh.”
Tôi nghe Quang nói, bất chợt giật mình, nhưng ngả người về sau, nói dã lã: “Anh Quang ‘ghê’ quá. Tiếng Mỹ gọi là ‘pervert’ đó biết không. Gọi là ‘biến thái’…” – Tôi cười.
Quang nhìn chằm chằm vào tôi, làm cho tôi ngưng cười, hơi ngượng. Nhưng tôi biết anh nhìn tôi như vậy là muốn nói cho tôi biết: “Anh nói thật.”
Bỗng nhiên, tôi hơi run. Tim tôi đập loạn xạ. Đã từ lâu, tôi cũng ít gần đàn ông, nên sự đòi hỏi sinh lý cứ nung nấu trong lòng. Đôi ba lần, tôi cứ sắp buông mình “sa đọa” cho một vài gã đàn ông từng tới đây ve vãn, nhưng rồi tôi cũng ráng chế ngự được bản thân mình.
“Anh nói thiệt đó hả?” – Tôi vẫn cố cười, dù cho cái cười gượng gạo. “Anh có bao giờ nói chơi.” “Cái đó thì chưa chắc! Nhưng tại sao, Quỳnh chưa thực sự hiểu nỗi? Quỳnh từng làm cái nghề này nhưng chưa bao giờ với người quen biết và thân thiết giống như anh. Nó giống như “loạn luân” hay sao đó… Không được đâu…” “Không biết lý do gì… Lạ lắm… Em hỏi những người đàn ông khác xem. Có anh chàng nào không thầm nghĩ vớ vẩn tới vợ của bạn mình. Nếu vợ bạn mà chịu lén lút mình, ai mà ngu không thử… Hình như cái gì cấm kỵ là cái đó… quý giá hay sao!” “Quý giá… ‘Mấy ông’ đàn ông của anh thật là… hư hỏng.” “Hư hỏng chỉ một lần thôi… cho biết cái cảm giác đó ra sao.” “Một lần là quá đủ… Mấy ông ‘ham muốn’ quá chịu không nổi!” – Tôi cười nói. “Đời ngắn ngủi mà em. Cứ vui đi làm theo sở thích…” “Em cũng nghĩ vậy… Cũng không ngại gì chuyện giữa anh và em vì em với anh Sinh bây giờ cũng chẳng còn gì. Nhưng mà vầy…” “Mà sao?” – Quang chồm qua, có vẻ háo hức. “Không phải em làm khó gì với anh… nhưng ở xứ Mỹ này không có cái gì miễn phí hết. Vậy đi… em giúp anh, rồi anh giúp em chút đỉnh tài chính. Với lại điều quan trọng là anh giữ được bí mật.” “Được thôi,” – Quang đắc ý – “Giúp bao nhiêu đây nè… Hồi nãy anh đã từng nói là giúp em đó hay sao.” “Tùy lòng hảo tâm của anh thôi.” “$500 được không.” “Nói giá cả ra cũng hơi kỳ. Nhưng nếu coi đây là quà anh tặng, thì em nhận,” – Tôi khéo léo buông lời. “Vậy… ở nhà anh?” “Có ai không?” “Không có hết… Về tối không sợ ai bắt gặp. Quỳnh đừng lo.”
Tôi lái xe theo Quang dọc trên xa lộ 405. Qua Mỹ đã lâu mà tôi lái freeway vẫn còn kém. Đồng hồ chỉ con số 12. Đã nửa khuya rồi. Thường là giờ này, tôi còn ngà ngà trong vũ trường, nhưng giờ đây tôi thấy mình tỉnh táo làm sao ấy.
Xe đỗ lại gần nhà Quang. Tôi cố tình đậu xa nhà anh một chút vì sợ người quen nhận ra xe. Trời khá lạnh vào mùa này, tôi choàng áo khoác lên, đi túm lúm sau lưng một người đàn ông mà còn ngờ ngợ là chuyện mình sắp làm có nên hay chăng.
Quang mở cửa, tôi bước nhanh vào nhà như một kẻ trộm. Nhà Quang khá rộng lớn, có thể nói là sang trọng. Tôi chưa đến đây lần nào vì lần sau cùng tới nhà anh là ở một vùng khác.
“Em đưa áo khoác đây cho anh cất, rồi rót nước cho em,” – Quang nói, rồi đóng cửa lại.
Tôi gật đầu. Đứng chờ Quang trong phòng khách. Tôi ngắm nghía các bức hình gia đình treo trên tường. Chị Phượng cũng đã già đi. Mấy đứa con thì mau lớn. Cảnh gia đình ấm cúng làm sao, làm cho tôi bỗng nhiên thấy hơi “tội lỗi”, dường như mình đang sắp phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác.
Tôi chùn lòng xuống. Bao nhiêu náo nức vừa rồi chợt tan biến. Tôi nghĩ tới chuyện bỏ ra về. Nhưng rồi Quang trở lại với ly nước trà nóng trên tay. Quang đưa tôi, tôi để ý đã thấy anh tháo nhẫn cưới ra từ lúc nào và một mùi nước hoa thoang thoảng anh mới xức vương đến gần tôi. Tôi cười thầm trong bụng vì nghĩ tới một người đàn ông trung niên rồi mà vẫn còn hành động đó.
Tôi ngồi xuống ghế sofa. Dưới ánh đèn vàng 60W. Quang ngồi đối diện nhìn tôi cười cười. Tôi biết cái cười này của các ông. Cái cười “ham muốn” đó mà! Không gian bỗng dưng vắng lặng một cách khác thường. Tôi cũng không biết nói gì thêm với Quang, Quang cũng vậy. Tay chân lại thấy “dư thừa”.
Rồi 5 phút sau, Quang tự động đứng dậy, ngồi xuống cạnh tôi. Hành động của anh không mấy mượt mà chút nào. Nhưng có lẽ thời gian là vàng bạc, cũng gần 1 giờ khuya rồi, nếu không tranh thủ làm gì thì ở đây nhìn nhau tới sáng hay sao!
Quang choàng tay qua vai tôi. Tôi thấy hơi kỳ kỳ làm sao ấy, vì chưa bao giờ tôi thấy Quang – người tôi luôn cho là chính chắn – lại có hành động như vậy. Anh còn kéo đầu tôi tựa vào vai anh, rồi vuốt ve. Tôi cũng ngượng nghịu, lịch sự làm theo. Được một thoáng, anh kề tai tôi nói khẽ: “Mình lên lầu nghen Quỳnh. Trên lầu ấm hơn.”
Tôi không nói, nhưng Quang đã đứng lên và nắm lấy tay tôi kéo theo. Tôi theo anh lên lầu như một con búp bê bị điều khiển. Xuyên ngang hành lang, dọc theo hai phòng khác đã đóng cửa, để tới phòng cuối cùng của dãy. Đó là phòng ngủ chính của anh và chị Phượng. Tôi biết vậy là vì khi bước vô, tôi thấy bức hình cưới to lớn treo ở trước đầu giường. Cái giường loại King Size. Ga trải thẳng tắp. Mùi hương chanh thoang thoảng trong phòng, tôi thấy thật ấm cúng làm sao, nhưng cũng hơi lo lắng vì đây là phòng của người ta, phòng của vợ một người mà mình sắp “làm chuyện ấy” với.
Thà Quang “mạnh bạo” đè tôi ra giữa phòng khách, tôi thấy còn thoải mái hơn. Đằng này… thật không biết tính sao. Nhưng thiết nghĩ, chắc Quang cũng tôn trọng và ngưỡng mộ tôi, nên mới dành phòng đàng hoàng cho tôi. Song nói gì thì nói, cái cảm giác lúc đó của tôi như kiến bò ở sau lưng.
“Em cứ tự nhiên coi như phòng mình,” – Quang lên tiếng. “Làm sao tự nhiên được. Đây là phòng của chị Phượng,” – Tôi đáp. “Không sao đâu, em đừng lo. Chị Phượng không biết đâu.” “Em không lo, nhưng chỉ vì… Chị Phượng và em cũng khá thân thiết. Em hơi ngại.” “Ngại gì? Em đã tới đây rồi…” “Rủi lỡ… anh coi… tấm ga trắng phau… mình làm dơ hay có điều gì sơ suất… chị biết thì không nên.” “Không sao thiệt mà… có gì anh giặt được… Em đừng lo.”
Nói rồi, Quang kéo tôi tới, ôm tôi vào lòng, rồi hôn lên môi. Tôi cũng ráng đáp lại, dù cho có hơi gượng gạo. Đầu óc tôi cứ liên tưởng tới chị Phượng, tới chồng cũ của tôi, tới bản thân “trần trụi” của Quang trước mắt – một người bạn thân của chồng cũ. Nhưng rồi, bàn tay Quang lòn vào lưng áo tôi, kéo tôi về với thực tại. Lúc đó, tôi mặc áo thun ba lỗ màu đen. Thật nhẹ nhàng và gọn gàng, Quang kéo áo tôi lên. Tôi tự động giương hai tay mình cho Quang tuột luôn ra khỏi đầu, như một đứa bé gái chờ mẹ mang đi tắm.
Quang thình lình “vồ lấy” tôi, hôn tới tấp lên cổ, rồi lên má, lên môi. Anh thì thầm: “Quỳnh thơm quá. Nước hoa hiệu Ralph phải không?” Tôi gật đầu công nhận, đoán thầm chị Phượng cũng có loại này nên anh mới biết. Đoạn, tôi ngước cổ lên cho anh tự tiện đưa bờ môi lướt dọc theo bả vai.
“Quỳnh trắng quá,” – Quang thốt lên.
Bàn tay Quang bắt đầu loay hoay phía sau lưng, cố cởi cái khuy áo ngực. Tôi vòng tay ra sau giúp anh.
“Tách…” – Chiếc áo ngực bung ra. Quang vòng hai tay về phía trước, “ôm” lấy hai “vùng ngực” tôi. Tôi chợt thấy rợn da gà khi bàn tay Quang cứ nắn nót như một tay làm gốm. Bất giác, tôi nấc nhẹ một tiếng trong cổ họng.
“Tay anh ấm quá,” – Tôi thì thào.
Bàn tay anh ấm cũng giống như Sinh và giống như tất cả những người đàn ông “nóng bỏng” đi qua đời tôi.
Rồi phần còn lại, tôi chỉ biết nhắm mắt, thả hồn theo bàn tay “chai sạm” cứng mà lâu nay tôi thèm khát.
Và thì… tôi không biết anh đã ôm tôi bao lâu nữa, nhưng tôi biết cơn “hưng phấn” tôi đã lên tới mức cần phải được “quan hệ” mới hả hê. Đầu óc tôi bắt đầu “mơ hồ”, muốn rên lên nhưng vẫn còn nén lại, vì sợ lỡ ai đó nghe thấy, biết được và mách chị Phượng là chắc tôi chết. Hơn nữa, tôi lại sợ anh Quang sẽ đánh giá gì về tôi, một người con gái mà anh luôn ngưỡng mộ.
Thế là tôi cứ im, hai môi vẫn mím chặt. Hai đùi thì mềm nhũn xuống. Mỗi khi tôi cựa mình là cảm giác cái mát lạnh của “chất lỏng” tiết ra từ mấy phút trước, ướt hoen một góc nhỏ nơi quần lót. Sự “cồm cộm” từ “vùng dưới” của Quang lại cứ “áp” vào nó… Tôi thấy máu chảy rần nơi sống lưng.
Theo bản năng, tôi co một chân lên, quắp vào một chân Quang, nhưng rồi Quang bất thần “giật” áo ngực tôi kéo văng xuống đất, bồng tôi lên, đẩy ngược tôi ra sau, cho tới khi “vòng ba” tôi chạm vào tấm nệm, thì Quang đẩy tôi ra nằm ngửa ra giường, hai chân còn thòng chạm đất.
Tưởng chừng anh sẽ nhảy phốc lên để ôm chặt lấy tôi, nhưng không… Quang khom lưng, đưa tay mở nhanh cái khóa lưng quần, và bằng một động tác nhanh nhẹn, anh kéo phắt cái quần trong và ngoài của tôi xuống ngang gối.
Tôi ú ớ giật mình, ngóc đầu dậy theo phản xạ tự nhiên. Nhưng cái đầu anh đã “áp vào” “vùng kín” của tôi, bất giác tôi phải buông đầu ngả ngược về sau, nấc mạnh một cái, rồi thì toàn thân tôi run lên bần bật, nhũn ra như con chi chi, trong khi đầu anh cứ “hành động” như “cái búa” mà ngày xưa bọn nhỏ chúng tôi hay bắt chơi.
Tôi đoán chắc thời gian gần đây hoặc lâu hơn thế nữa, Quang không còn hôn chị Phượng kiểu vũ bão, ào ạt như bây giờ, chắc anh thiếu cái cảm giác đó, hay vẫn còn tiếc cái thời son trẻ sung sức. Nếu không phải vậy, thì Quang có lẽ thèm cái “của lạ” đang nằm ở giữa hai đùi tôi. Lạ thì lạ với riêng Quang thôi, chứ nó cũng đã từng nằm trong miệng của cả trăm người đàn ông khác.
Kệ đi, Quang có nhớ hay có thiếu cái quá khứ nào hay tìm cái “của lạ” nào. Đối với tôi, bây giờ tự hưởng thụ cho mình là tốt nhất. Mình cứ để cho anh ấy làm hết mọi chuyện. Cho anh ấy cởi hết đồ mình ra, “kích thích” khắp mình mẩy mình. Cái cảm giác “loạn luân” gì đó mà tôi có nói qua nó cũng sung sướng tuyệt vời làm sao. Tưởng tượng xem, người đang “áp mặt vào” giữa hai chân mình là một người rất thân với chồng mình, là một người cùng san sẻ với chồng mình “cái tạo hóa trớ trêu” “đen thui” của người đàn bà.
Không biết là Quang quá điêu luyện ở tuổi trung niên này, hay vì bấy lâu nay tôi thiếu vắng đàn ông, mà tôi đạt khoái cảm một cách dễ dàng, vỏn vẹn không đầy 3 phút. Nằm rã rời đây, nhìn Quang từ từ lột trần ra, lý trí lại kéo tôi về với thực tại. Tôi lại bất thần buông lời, không hiểu vì sao: “Anh không cần mang ‘áo mưa’, nếu muốn… Em có ngừa.” Quang không nói, chỉ gật đầu, và đứng yên tại chỗ.
Tôi lại ngước nhìn lên hình cưới của chị Phượng. Chị dường như đang nhìn tôi. Trên môi chị là một nụ cười, nhưng sao tôi thấy nó có vẻ đắng cay làm sao!
Chỉ tiếc là mọi việc đã trễ rồi, tôi đã tới đây, tôi đã nằm trên giường chị rồi, trần truồng nằm xoải chân để cho chồng chị đè lên, thì còn nói năng hay giải thích gì được nữa. Điều an ủi duy nhất mà tôi có thể thầm nói cho chị biết, là “cậu nhỏ” anh ấy to lớn quá, chắc rằng chị cũng hưởng khá nhiều niềm hạnh phúc của một người đàn bà may mắn, mà lát nữa đây tôi có thể tạm thay chị đón nhận nó.
Ngay cả cái cảm giác đó nó sẽ thực thụ khi da thịt tiếp xúc trực tiếp với da thịt, mà không rào ngăn bởi chiếc “áo mưa” nào. Tôi thấy tôi đang làm vợ Quang, chứ không phải một đêm xác thịt nào khác như cái thuở xưa.
Đang miên man, thì Quang đã “ở giữa” hai đùi tôi. “Cậu nhỏ” anh cương cứng, nóng hổi, giật giật trước “vùng kín” của mình. Anh gục xuống hôn lên môi tôi, mà tôi chỉ thấy trống rỗng làm sao. Không biết có phải tại tôi đã đạt khoái cảm rồi nên không còn khát nữa, hay là lý trí tôi đang ngự trị, tôi lại thấy vô cảm, vô thần, như cái ngày nào đó còn làm “nghề cũ” ở Việt Nam. Mỗi đêm, ở các quán bar như Nhật Nguyệt, Dragon, Jazz, Mini, Deelite, Cheers, Maxim, Thiên Hồng, Tuổi Trẻ… tại các khách sạn như Nguyễn Huệ, Tây Đô, New World… mỗi người đàn ông, có cả Tây, Tàu, Hàn Quốc, đều “làm” như thế này và mình cũng vô cảm vô thần như bây giờ, như bị điểm huyệt không hơn không kém.
Không lẽ đây là cái “kiếp cũ” của mình vẫn chưa dứt như bà thầy bói dạo nói vậy, đã bị mình chửi tơi bời. Nếu như là cái nghiệp của mình thì đành chịu vậy thôi, có lẽ do kiếp trước mình làm ác gì đây… Nhưng… thôi, Quang, anh cứ “làm” đi, “làm” cho hả cái “ham muốn” của anh đi. Đàn ông mà, em thông cảm. Tôi nghĩ ngợi.
Cái mâu thuẫn của lý trí, sự buông thả và cảm giác dục tình giờ đây chiếm hữu lấy con người tôi.
“Cậu nhỏ” anh không biết có phải quá to thực không, sao tôi thấy sung sướng lạ thường. Hoặc có lẽ “vùng kín” tôi đã co lại do từ lâu không… “dùng” tới.
Tôi bỗng nhiên “trùng người” xuống, ôm hờ Quang sau lưng, hai chân co nhưng không có chút sức nào “khép lại”. Mỗi cái “nhấp” của anh, đối với tôi, như một tiếng tích tắc của kim đồng hồ chờ đợi. Anh “làm” rất “suồng sã”. Không biết tại vì anh mê tôi xinh đẹp như anh từng nói, hay chỉ vì anh “ham muốn” tôi là người vợ của bạn thân anh ấy.
Mặc kệ… ôi a… mặc kệ… là gì, là ai đi nữa. Chuyện đã xảy ra tới mức “quan hệ thể xác” rồi, còn nói gì nữa. Miễn sao cả hai cùng hiểu, âm thầm che đậy, và cùng nhau sung sướng.
Đêm đó Quang “ân ái” với tôi cũng được hai lần. Đối với người đàn ông tuổi như anh, là đã khá lắm rồi.
Sau cái đêm “ra mắt” đó, chúng tôi còn lại một tuần để “quan hệ”, trước khi chị Phượng trở về. Tuần đó, thật là một tuần trăng mật đúng như ý nghĩa của nó.
Ngày nào tôi cũng mua đồ ăn mang về tới nhà Quang, cũng có khi chúng tôi cùng nhau lên bếp, nấu vài món bỏ thật nhiều hành tỏi và gia vị, để thêm phần kích thích “ham muốn”. Tối nào, chúng tôi cũng “ân ái”. “Ân ái” như cái thời trai gái mới biết “yêu”, mới cưới nhau, “làm” theo kiểu điên cuồng. Điều lý thú là Quang cứ bắt tôi “quan hệ” với anh y chang những gì tôi đã làm với Sinh.
Có một lần, anh còn đòi thử “vùng hậu môn”. Tôi vờ cười chế giễu anh “sao nói bậy bạ quá!”, Nhưng anh cho tôi biết những gì xảy ra giữa tôi và Sinh, Sinh đều kể hết cho anh nghe. Thoạt tiên, tôi cảm thấy như bị Sinh phản bội, đã tiết lộ hết chuyện riêng tư của mình cho người ngoài, nhưng rồi tôi thấy mình cũng đâu phải tốt lành gì mà sợ Quang đánh giá. Vả lại, bây giờ không phải Quang đam mê những điều riêng tư đó với tôi hay sao! Và tôi quyết định cho Quang hết những gì có thể cho được…
Cuối cùng thì chị Phượng cũng trở về. Đêm trước đó, chúng tôi “ân ái” đến “tàn tạ”. Ai có ngờ đâu một người đàn ông trung niên vẫn còn sung sức như thời trai trẻ, cũng phải nói thêm là gặp được đối tượng như tôi. Không biết có bao nhiêu lần tôi “vắt kiệt” Quang không còn giọt “tinh dịch” nào. Giả như ngày sau đó vợ anh có về, tôi thiết nghĩ anh không còn đủ “sức” đâu!
Vậy là hết. Cuộc tình ngắn ngủi cũng chấm dứt. Tôi không còn gặp Quang sau đó nữa. Không sao, chuyện gì đến rồi phải đến. Cái gì đi cũng phải đi. Đã từ lâu tôi tự đặt cho mình nguyên tắc chấp nhận hiện thực như vậy. Mà không biết Quang có coi đây như một cuộc tình hay không, chứ riêng tôi, tôi coi đây chỉ là một mối làm ăn đơn thuần “tiền trao cháo múc”.
Một thời gian sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ từ một người đàn ông tên Tân. Tân nhắc tôi một lúc, tôi mới nhớ có gặp anh đôi ba lần trong dịp cùng Sinh đi dự thôi nôi con anh. Tôi hỏi anh lý do nào gọi đến thăm tôi, Tân trả lời là Quang giới thiệu. Và mãi sau đó, Tân cứ nhắc đi nhắc lại về Quang, mà chỉ nhắc sơ sơ về Sinh. Cuối cùng, tôi mới đoán ra được ý Tân. Thì ra Tân, cũng bạn thân với Sinh, cũng có ý “quan hệ” với tôi giống Quang. Đương nhiên lời “quảng cáo” của Quang quá hiệu nghiệm và đầy thuyết phục, nếu không làm gì mà Tân dám mở lời đó với tôi.
Thoạt đầu, tôi giận lắm, giận nhất là Quang đã kể chuyện riêng tư của tôi cho Tân biết. Tôi còn định chửi Tân một trận về thái độ “đê tiện” như vậy, nhưng rồi tôi lại dằn lòng xuống, vì dù sao Tân ăn nói rất nhẹ nhàng lịch sự. Tôi cũng biết khá nhiều về Tân. Người tuy lùn nhưng lại biết “ga lăng”. Thôi kệ cũng không đến nỗi. Anh lại mở lời mời tôi đi sinh nhật anh cuối tuần đó. Tôi cũng không ngờ anh lại biết sinh nhật tôi, anh lại cho tôi biết, anh cũng ngưỡng mộ tôi rất nhiều. Tôi lại cười khinh anh trong bụng khi nghe lời nói ngon ngọt đó. Nhưng rồi tôi lại chấp nhận lời mời của anh vì đã từ lâu không ai chúc mừng sinh nhật cho tôi!
Thật không ngờ, chỉ vì một cái thỏa mãn nho nhỏ đó mà tôi đành phải nằm trong vòng tay của Tân, có khi phải quỳ phải bò, phải “uống” những gì mình chẳng muốn uống, phục vụ Tân từ A tới Z. Nhưng tôi không thấy khổ sở chút nào, mà trái lại. Ít ra, tôi còn thấy bớt cô đơn hơn.
Hết một khoảng thời gian với Tân chỉ có đồng tiền và “thể xác”, tôi lại gặp Hùng. Hùng cũng qua Tân và Quang giới thiệu. Tôi cũng biết Hùng. Hùng cao to, hơi trắng kiểu “công tử bột”. Tôi có phần thân quen với Hùng hơn cả Quang và Tân. Tư cách của Hùng lúc nào cũng nghiêm chỉnh, vì vậy tôi không bao giờ ngờ được Hùng lại thốt ra được một lời “Anh cho em $500”. Nhưng “kẹt” là tôi như người “phóng lao, phải theo lao”. Từ chối với Hùng mà nhận lời Tân cũng chẳng ích lợi gì hơn. Tôi lại nhận $500 đó như chấp nhận cái “nghiệp cũ” của mình.
“Gần gũi” với Hùng không được “sung sức” như Quang và Tân nhưng dẻo dai và biết “chiều phụ nữ”. Phải chăng, người ta nói công tử da trắng thì biết chiều phụ nữ hơn. Nhưng chỉ có điều… phải chi Hùng đừng có vợ, không chừng… không chừng tôi có suy nghĩ tới.
Sau Hùng, tôi còn quen thêm Tuấn. Tuấn hãy còn quá trẻ so với các bạn khác của Sinh. Có thể Tuấn còn phải gọi Sinh bằng chú nữa là… nhưng có lẽ chơi chung nên họ gọi nhau bằng anh em. Với Tuấn, tôi thấy vừa vặn với mình hơn hết, vì Tuấn trạc tuổi với tôi. Thân hình khỏe mạnh, trai tráng. Có phần ăn chơi theo thời và thích thời trang. Nói về tính dục, thì Tuấn giống như tôi, Tuấn thích “làm” theo kiểu, lại thích bày trò này, trò nọ, học theo các phim “người lớn” làm cho tôi đôi lần bối rối và thích thú đến cùng cực.
Cứ thế và thế… tuần này sang tuần khác… cho đến tận bây giờ, khi tôi đang viết những dòng chữ này, thì Tuấn đang say ngủ, Tân sẽ tới đây ngày mai, và Hùng sẽ là bữa kế. Tất cả, tất cả thay phiên nhau hò hẹn ngủ qua đêm ở đây, như một nơi tìm chút “hương tình lẻ”. Tuy sau đó, tôi không còn thấy Quang đến viếng nữa, nhưng một vài người khác tôi chưa từng quen biết, lại nói là quen với Quang và Sinh, có tới. Rồi từng người một đi qua đời tôi như một cơn gió thoảng qua cửa sổ, như những cánh bướm tìm hoa, mà thoạt đầu bướm nào cũng ấp úng, e lệ, nhưng ra về lại tràn trề một nụ cười trên môi, rồi lần sau lại đến thì sự e ấp không còn đó nữa, mà thay vào đó là cái thói thường tình của “loài bướm” “chơi hoa”.