Linh khẽ dắt chiếc Dream ra khỏi nhà, lòng vui phơi phới. Hôm nay là ngày mong đợi trong tuần, không phải vì môn Giáo dục công dân nhàm chán, mà vì cô giáo Vân – một cô giáo trẻ trung, xinh đẹp mới tốt nghiệp trường Công đoàn.
Tất cả học sinh nam của lớp 12A4 (và các lớp khác cô Vân dạy) đều háo hức chờ tiết học của cô. Cô Vân có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt bồ câu ngây thơ và mái tóc dài ngang lưng. Làn da cô đặc biệt hồng hào, khiến cô trông trẻ hơn tuổi. Vẻ đẹp thánh thiện và hiền dịu của cô có sức hút kỳ lạ, khiến bất kỳ nam sinh ngỗ nghịch nào trong trường cũng trở nên ngoan ngoãn khi đối diện với cô. Các bạn nữ thì cố gắng bắt chước phong cách của cô, thậm chí nhiều đứa đã ép thẳng lại mái tóc uốn xoăn. Không như những cô giáo trẻ, xinh đẹp khác thường bị trêu chọc, cô Vân lại được tôn trọng tuyệt đối bởi vẻ đẹp thánh thiện ấy.
Chỉ duy nhất Linh là ngoại lệ. Linh không bị khuất phục bởi vẻ đẹp thánh thiện đó, vì cậu biết một vẻ đẹp khác của cô, cùng những điều bí mật mà có lẽ chỉ bạn trai cô mới rõ. Tuy nhiên, Linh là một học sinh ngoan, nên dù không bị “khuất phục”, cậu vẫn rất ngưỡng mộ cô. Sau tiết Toán, cô Vân bước vào lớp với hào quang thường thấy và bắt đầu bài giảng trong sự im lặng hiếm có.
Học sinh nam trong lớp chủ yếu ngắm cô hơn là nghe giảng. Ánh mắt Linh không dừng lại trên khuôn mặt cô mà tập trung vào vị trí ngực cô, dù bị bàn giáo viên che khuất. Nhưng chiếc bàn đó chẳng thấm vào đâu với khả năng của Linh. Chỉ cần nửa phút tập trung, Linh đã nhìn xuyên qua và thấy chiếc cúc áo thứ hai từ cổ cô Vân. Năm giây sau, cậu đã biết cô đang mặc áo ngực Triumph màu hồng, có ren rất kiểu cách. Linh không vội, cậu muốn ngắm vẻ đẹp của đôi gò bồng đảo cô được nâng đỡ trong chiếc áo ngực ấy, thay vì xuyên qua lớp vải cuối cùng. Đôi gò bồng đảo phập phồng theo lời cô giảng, Linh say mê ngắm làn da trắng nõn và khe sâu hun hút do áo ngực tạo ra.
Thường thì Linh sẽ dừng lại ở đây vì cậu có kinh nghiệm rằng nếu xuyên qua cả lớp áo ngực, đôi gò bồng đảo sẽ hiện ra với hình dạng buồn cười do bị ép. Chỉ thỉnh thoảng, nếu muốn biết màu núm vú, cậu mới tập trung thêm để xuyên qua lớp vải cuối cùng. Mắt Linh từ từ di chuyển xuống dưới, cô đang ngồi bắt chéo chân. Tập trung mươi giây để xuyên qua chiếc quần nhung cô mặc, Linh thích thú phát hiện hôm nay cô lại mặc một loại quần lót mới. Đây chính là điều bí mật của cô mà Linh tự hào có lẽ chỉ mình cậu biết. Từ ngày để ý, Linh đã thống kê được cô có hơn hai chục chiếc quần lót khác nhau. Linh đang say sưa chiêm ngưỡng lớp vải mỏng in chìm hình hoa bó sát vào hông cô thì cô Vân đứng dậy. Cậu tiếc nuối khi chỉ một thoáng mất tập trung, cậu lại chỉ nhìn thấy chiếc bàn giáo viên, nơi vài giây trước còn là chiếc quần lót màu hồng của cô Vân.
Lúc này, cô đã viết một câu hỏi lên bảng và đi xuống từng dãy bàn để kiểm tra học sinh. Linh bắt đầu trò chơi quen thuộc. Cậu dựng quyển sách giáo khoa lên trước mặt, tập trung tinh thần và nhìn xuyên qua đó. Khi cô Vân đi được một vòng và tiến về dãy bàn của cậu, tim cậu đập nhanh hơn. Dù đã “chơi trò này” nhiều lần, không chỉ với cô Vân, cậu vẫn thấy hồi hộp.
Khi cô Vân còn cách bốn bàn, Linh đã nhìn xuyên qua quần dài của cô. Cách hai bàn, Linh nuốt nước bọt thèm thuồng ngắm “vùng kín” cong vút phủ bởi lớp lông đen nhánh, xoăn tít do chiếc quần lót hơi bó ép xuống. Bỗng cô dừng lại ở bàn của Giang và cúi xuống xem bài. Linh mừng rỡ vô cùng, mọi lần cô chỉ bước qua và cậu chỉ kịp ngắm “thảo nguyên xanh” của cô trong vài giây. Cơ hội như thế này rất hiếm, cả học kỳ cũng chỉ được vài ba lần. Cậu say sưa ngắm từ đùi, mông đến “vùng kín” của cô, đẹp không thể tả. Nhất là cô đứng gần, cậu nhìn rõ từng sợi lông đen nhánh. Hai đùi cô khép sát lại khiến “vùng kín” hình tam giác như càng nổi vồng lên. Không ai biết Linh đang nghĩ gì và nhìn gì. Nếu có ai chú ý, họ chỉ thấy Linh đang dán mắt vào quyển sách giáo khoa mà thôi, vì khả năng nhìn xuyên vật của Linh không ai biết được.
Năm năm trước, khi học lớp bảy, Linh theo mẹ đến cơ quan. Mẹ cậu là cán bộ nghiên cứu phòng Hóa trong một cơ quan khoa học đầu ngành. Mẹ sơ ý để Linh một mình trong phòng thí nghiệm. Linh, như mọi đứa trẻ tinh nghịch khác, đã lấy các chất pha vào nhau trong một ống nghiệm. Đến chất lỏng thứ năm màu xanh lơ, ống nghiệm phát nổ và làn hơi bốc cháy khiến Linh không nhìn thấy gì nữa. Cậu được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Mắt Trung Ương ngay lập tức, nhưng các bác sĩ đều bó tay. Họ nói phải mổ mắt cậu nếu không chất độc sẽ xâm nhập vào não. Nhưng trong thời gian chờ làm thủ tục mổ, Linh đột nhiên nhìn lại được. Thị lực của cậu phục hồi hoàn toàn (chưa kể còn có thêm khả năng phi thường là nhìn xuyên mọi vật mà lúc đó chưa ai biết, kể cả Linh). Không ai có thể giải thích được tại sao, nhưng mẹ Linh sung sướng quá, nhất định đưa Linh về, sợ cái hội đồng “lang băm” đó mà tìm hiểu thêm họ đòi “cắt luôn đầu Linh” chứ chẳng đùa.
Tuy nhiên, phải một năm sau Linh mới phát hiện ra khả năng kỳ diệu của mình. Hôm đó là giờ kiểm tra Sử một tiết. Tối hôm trước Linh đi sinh nhật bạn nên không học bài. Giờ kiểm tra, cậu ngồi bịa linh tinh. Quyển sách giáo khoa để ngay trước mặt nhưng Linh không dám mở khi ánh mắt “cú vọ” của thầy giáo cứ quét lên quét xuống khắp lớp. Sau khoảng mười phút, cạn ý, cậu ngồi nghĩ mông lung. Đột nhiên cậu tự nhủ “giá mình nhìn xuyên qua được các trang sách để đến bài 5 thì tốt biết mấy”. Trong lúc lơ đãng nhìn hình Songoku trên bìa bọc, cậu đột nhiên cảm giác như nhìn thấy dòng chữ “Lịch sử lớp 8” của trang bên trong. Linh cho là ảo giác, nhưng khi tập trung hơn, cậu thấy rõ ràng, cả vết mực đổ mà vì thế cậu phải bọc quyển sách lại nữa. Cứ như là quyển sách không có bìa bọc vậy. Linh kinh ngạc vô cùng, cậu quay sang các bạn xung quanh nhưng ai cũng đang chăm chú làm bài. Quay lại quyển sách, Linh thở phào khi thấy hình Songoku như trước. Nhưng chỉ tập trung giây lát, Linh lại nhìn thấy trang bên trong ngay. Quá mừng rỡ, Linh không cần biết tại sao mình làm được, cậu bắt đầu tập trung nhìn xuyên dần từng trang một và đến trang 42 thì cậu đã đến bài 5. Linh vội vàng đọc qua một lượt, ghi nhớ rồi chép vào bài của mình. Nhưng cứ mỗi lần rời khỏi quyển sách giáo khoa quay sang tờ kiểm tra thì quay lại Linh phải mất đến gần 3 phút mới nhìn được đến trang 42.
Còn một vấn đề nữa là cậu chỉ nhìn thấy các trang 42, 46, 48 chứ không nhìn được các trang lẻ. Linh nghĩ ra một kế, cậu giả vờ lấy quyển sách giáo khoa xuống, thừa biết là ngay lập tức thầy sẽ chú ý, nhưng cậu lại chỉ dùng gáy sách để thay thước kẻ với vẻ mặt vô tư nhất trên đời. Kẻ xong, cậu đặt lại quyển sách vào chỗ cũ nhưng lật úp xuống và giờ cậu đã có thể đọc được các trang lẻ.
Từ đó, Linh sử dụng khả năng nhìn xuyên mọi vật của mình cho các bài kiểm tra. Linh chẳng biết tại sao mình lại có được khả năng đó, chỉ đoán là sau vụ tai nạn thì có thôi. Trên phương diện vật lí, ta nhìn được một vật là do vật đó phản xạ lại ánh sáng về mắt ta. Khi bị chắn lại, các tia phản xạ đó không đi được đến mắt nên ta không nhìn thấy được vật đó. Ví dụ ta nhìn qua một tờ giấy bóng đỏ thì mọi vật đều màu đỏ vì các tia màu khác bị tờ giấy chặn lại, chỉ cho tia màu đỏ đi qua. Thực tế là dù bị chắn bằng vật gì, tờ giấy, mảnh vải hay bức tường, vẫn có tia sáng len qua được (bằng khúc xạ, phản xạ, v.v. giữa các nguyên tử, phân tử của chất) nhưng mắt thường không thể nhìn thấy những tia này. Vụ tai nạn có thể đã biến đổi cấu trúc của mắt Linh khiến nó trở nên cực nhạy và có thể nhìn thấy được những tia này nếu tập trung cao độ. Linh chẳng cần biết đến bản chất vật lí cũng như hóa học của khả năng của mình mà chỉ cần dùng nó cho các bài kiểm tra thôi. Bản thân cũng là một đứa trẻ thông minh nên Linh dễ dàng đứng trong top học sinh giỏi nhất lớp qua mấy năm học liền.
Tuy nhiên, vì phải sử dụng khả năng đặc biệt mới được như thế nên Linh không hé môi nói với ai bí mật của mình, kể cả những đứa bạn thân nhất. Hơn nữa, đến năm lớp 10, Linh còn phát hiện ra năng lực siêu nhiên của mình có thể được dùng vào những mục đích “mờ ám” hơn nhiều so với việc quay bài trong giờ kiểm tra.
Hôm đó, Linh và em trai sang nhà bác gái chơi. Em trai và anh họ kém Linh 3 tuổi rủ nhau đi bắn Halflife, còn Linh ngồi chơi với chị họ. Chuyện này vẫn thế vì Linh và chị họ lớn tuổi hơn, hợp nhau hơn, còn hai đứa kia bị coi là nhóc con. Chị họ Linh tên là Lan, vừa mới vào năm thứ nhất Đại học Kinh tế, da trắng trẻo, khá xinh đẹp, nhất là đang ở thời kỳ phát triển rực rỡ nhất của con gái.
Ngồi nói chuyện một lúc thì chị Lan bảo muốn đi tắm. Linh ra giá sách chọn một số cuốn Văn nghệ quân đội đọc trong lúc đợi. Trong lúc lùi lại khỏi giá sách, cậu va vào chị Lan làm rơi mấy đồ chị cầm trong tay. Chị Lan bối rối đỏ mặt nhặt nhanh lên, nhưng Linh vẫn kịp nhìn thấy chiếc quần lót bé bé màu xanh. Chị Lan vào phòng tắm rồi đóng cửa lại, nhưng trong đầu Linh vẫn còn hình ảnh chiếc quần lót đó khiến cậu chẳng đọc được gì cả.
Đây không phải lần đầu tiên Linh “rửa mắt”, ở tuổi cậu, bọn con trai đã nửa giấu giếm nửa công khai truyền nhau các tấm ảnh tải trên Internet. Nhưng nhìn tận mắt và lại gần như thế thì chưa bao giờ. Thế là “tà ý” trong cậu bắt đầu nổi lên. Cậu phải đấu tranh tư tưởng một lúc mới đi đến quyết định “chậc, chỉ nhìn một lúc thôi thì có sao?”. Trước đây cũng đã vài lần cậu liếc trộm ngực chị Lan khi chị mặc áo phông ở nhà mà không mặc áo lót.
Và cậu bỏ sách đó, đến trước cửa phòng tắm, áp tai vào nghe. Trong phòng tắm có tiếng sột soạt cởi bỏ quần áo của chị Lan. Cậu hồi hộp lùi lại cố tập trung tinh thần để nhìn xuyên qua bức tường, nhưng mãi không làm được vì vừa lo bị bắt gặp vừa phấn khích trước cảnh sắp được thấy. Để yên tâm, cậu chạy đi kiểm tra thấy bác gái đang làm cơm, bác trai xem tivi, hai đứa em chắc còn đi chơi lâu. Và cậu trở lại phòng tắm thử lại lần nữa. Lần này cậu đã thành công, bức tường phòng tắm như biến mất và kia chị Lan đang khỏa thân đứng dưới vòi sen để cho các tia nước nhỏ xíu tưới từ trên đầu xuống. Trống ngực Linh đập thình thịch trước những gì đang nhìn thấy. Ai đó đã từng nhìn trộm một người con gái tắm mới hiểu được cảm giác của Linh lúc này: Hồi hộp, lo sợ, thích thú, mặc cảm, thỏa mãn… Cảnh tượng trong phòng tắm đẹp không bút nào tả xiết và dù sau này Linh đã nhìn trộm không biết bao nhiêu người con gái khác nhưng trong cậu vẫn nhớ như in cái lần đầu tiên này.
Cậu lặng người ngắm chị Lan xoay bên nọ, bên kia cho các tia nước tưới đều lên khắp cơ thể. Đôi gò bồng đảo chị trắng muốt, bầu bĩnh với núm vú cong cong, đỏ hồng. Từng dòng nước chảy từ trên cổ xuống, lăn giữa khe hoặc vòng quanh đôi gò bồng đảo rồi xuống bụng, xuống hai bên hông chị, tụ lại ở giữa hai đùi theo đám lông đen mượt nhỏ xuống nền nhà. Những lúc chị Lan quay về phía cậu, cậu thỏa thê ngắm “vùng kín” cong mẩy và đám lông bết nước, nước theo túm lông nhỏ xuống trông như thạch nhũ trong hang, có điều đây là… “hắc thạch”. Khi chị Lan quay lưng lại, cậu chiêm ngưỡng vẻ săn chắc của đôi mông và cái eo thon nhỏ. Khi chị Lan đứng nghiêng ngửa mặt cho nước từ vòi sen chảy tràn xuống ngực thì Linh vô thức đưa tay vào trong quần nắm chặt lấy “của quý” đang cương cứng nóng hổi. Đôi gò bồng đảo chị ưỡn cong lên trong tư thế này trông kích thích vô cùng khiến cậu phải lôi “của quý” ra khỏi quần “giật lấy giật để”. Chỉ ba phút sau, khi chị Lan ngồi dạng háng chĩa vòi sen vào giữa hai đùi và kỳ cọ chỗ đó thì Linh đã hết chịu nổi, cậu gồng mạnh người bắn những luồng tinh dịch đầu tiên trong đời lên tường phòng tắm. Thở hổn hển, cậu không nhìn thấy hình ảnh chị Lan nữa mà chỉ thấy những vệt tinh dịch trắng đục trên bức tường.
Hoảng hốt, cậu chạy đi kiếm giẻ lau sạch các vết đó rồi xuống nhà dưới kiểm tra thấy hai bác vẫn đang nấu cơm và xem tivi thì yên tâm trở lên nhà trên. Chị Lan lúc này đã tắm gần xong. Chị lấy khăn tắm lau khô người và bắt đầu mặc quần áo. Linh nhìn chị vòng chiếc áo ngực qua eo, cài hai cái móc lại với nhau ở phía bụng rồi mới xoay áo ngực ra phía trước và xỏ hai tay qua hai quai. “Té ra con gái mặc áo ngực như thế này đây”, Linh thầm nghĩ. Rồi chị lấy trên móc xuống chiếc quần lót màu xanh bé bé mà ban nãy Linh đã nhìn thấy và xỏ hai chân vào kéo lên. Chiếc quần lót rất vừa vặn, nó ôm gọn hai hông và mông chị. Chị lấy tay vuốt vuốt phía trước cho đám lông ép xuống rồi bắt đầu mặc bộ đồ ở nhà. Linh giật mình nhón gót trở lại phòng lấy quyển Văn nghệ quân đội đặt lên hai đùi giả vờ đọc nhưng thực ra để che giấu cái cục vẫn còn “u lên” chỗ đũng quần.
Từ đó, Linh bắt đầu có cái nhìn khác về thế giới con gái. Đơn giản vì cậu nhìn được những thứ mà những bạn trai khác không thấy. Đầu tiên, cậu quan sát các bạn gái trong lớp. Lớp cậu nổi tiếng có nhiều bạn xinh nhất trường, ăn mặc và tóc tai lại rất “mode”. Thế nhưng đó là những gì các bạn trai khác nhìn thấy, với Linh lại khác. Chỉ cần cậu muốn là cậu biết được hôm nay các bạn gái trong lớp mặc đồ lót màu gì, trong khi các bạn trai khác phải giả vờ rơi bút rồi chui xuống gầm bàn đoán già đoán non. Cậu còn biết được Mai trông “đô” thế chứ thực ra là “đồ độn”, ngực chỉ bé như quả cau, hay Thanh ngực hơi chảy nhưng dùng loại áo ngực nâng nên lúc nào trông cũng nảy tưng tưng. Rồi bạn nào hôm nay có kinh, dùng loại băng vệ sinh gì, lông chỗ đó rậm hay thưa, xoăn hay không xoăn cậu đều biết hết. Cả các cô giáo Linh cũng không tha, nhất là những cô trẻ và xinh như cô Vân. Trong mắt các học sinh khác, đó là những cô giáo trang nghiêm đang giảng bài trên bảng, còn trong mắt Linh đó lại là những “cô người mẫu” đang trình diễn thời trang đồ lót.
Tóm lại, việc xem người khác mặc đồ lót gì đã trở thành thú vui của Linh. Thực ra Linh cũng chẳng “biến thái” hơn những người khác, chẳng qua cậu có cơ hội mà thôi. Một cô gái mặc quần trễ cạp cưỡi trên con Spacy để hở cả eo và lai quần lót màu đen hay đỏ đằng sau thì có đàn ông nào đi qua mà không dán mắt vào nhìn? Linh đã từng bật cười thương hại nhìn những người đàn ông, thậm chí đã hai màu tóc, đi ngang qua những cô gái như thế còn cố nghển cổ để ngó sâu hơn vào trong. Trong khi cậu chỉ cần tập trung vài giây là đọc được ngay mác của loại quần và hoa văn thêu trên đó hay thậm chí là nốt ruồi trên mông cô nàng nếu có. Linh thích nhất là ngắm các cô giáo trẻ trong trường.
Cái cảm giác đó lạ lắm. Bình thường, dưới lớp vỏ bên ngoài là quần áo, các cô là những nhà sư phạm khiến học sinh phải sợ răm rắp. Nhưng khi hiện ra trong mắt Linh chỉ với bộ đồ lót hay thậm chí là chẳng còn lớp vải nào, trông các cô cũng trần tục chẳng kém gì các bạn gái trong lớp cậu. Đôi lúc cậu còn dùng khả năng đặc biệt để nhìn… các thầy. Cứ mỗi lần nhìn vẻ oai nghiêm của thầy dạy Toán là Linh lại phì cười nhớ cảnh một hôm thầy ngồi gãi… “chỗ đó” sồn sột sau bàn giáo viên vì cứ tưởng không ai biết được. Linh cũng hay ra sau sân trường giả vờ ôm sách ngồi học bài trong giờ ra chơi nhưng thực ra là nhìn vào khu vệ sinh nữ. Ở đó có hai nhà vệ sinh, một cho học sinh và một cho giáo viên.
Tiếc là chỗ quan sát không thật gần nhưng Linh cũng có thể nhìn thấy hết các hoạt động diễn ra trong đấy. Các bạn gái hay rủ nhau đi từng đám và cảnh cả lũ đồng loạt tụt váy ngồi xuống phô một lúc năm sáu cái mông trắng hếu về phía Linh luôn làm “cậu nhỏ” trong quần Linh “dựng lên”. Phòng giáo viên ít người ra vào hơn nên mỗi lần có cô giáo trẻ đi vào là Linh đều quan sát rất kỹ. Cậu nhận xét rằng đã “cởi ra” rồi thì cô giáo cũng như học sinh mà thôi. Đấy là một điều có lẽ chỉ mình Linh biết vì những người khác có muốn cũng không thể tưởng tượng được cảnh cô giáo gương mẫu của mình “cởi quần, tụt váy” đi vệ sinh như thế nào.
Một chỗ khác cũng khiến Linh được “no mắt” là tại bể bơi. Nhìn chằm chằm vào các cô gái ở trên bể bơi thì quá lộ liễu. Linh thường hay đợi đến lúc bơi xong lên tắm và thay đồ. Cậu luôn chọn ngăn ở ngay sát phòng tắm của nữ để từ đó dùng siêu năng nhìn xuyên qua bức tường ngăn cách và tha hồ ngắm các chị các em tắm rửa kỳ cọ và thay đồ. Có lẽ trên thế gian này không ai có được “diễm phúc” như Linh. Khi đã nhìn xuyên qua bức tường ngăn cách, Linh như đứng ngay trong phòng tắm nữ. Xung quanh cậu, các cô gái cao thấp, béo gầy đủ loại thản nhiên trút bỏ bộ đồ bơi trần truồng đứng đó dội nước, nô đùa mà không hay biết đang bị nhìn trộm. Linh cũng phát hiện ra một điều là nhiều bạn trông cũng khá “ngon” khi mặc bikini nhưng đến lúc “cởi ra” rồi các khiếm khuyết trên cơ thể mới lộ ra: Ngực xệ, hông hẹp, mông quá to, đùi ngắn… Nói chung mỗi buổi trong mấy chục người chỉ có hai đến ba bạn là cơ thể cân đối miễn chê. Những bạn này lại rất hay thích chui vào tắm trong các ngăn như ngăn Linh đang đứng chứ không tắm công khai ở ngoài làm Linh phải mất công nhìn xuyên qua mấy lớp tường mới quan sát được. Có những ngày may mắn, các bạn đó chọn ngay ngăn sát với phòng tắm nam có nghĩa là ngay sát ngăn của Linh để tắm và Linh được sống lại cái cảm giác lần đầu tiên nhìn trộm chị Lan tắm ngày nào. Không cần phải kể thêm rằng Linh luôn thủ dâm khi quan sát và chỉ chịu ra về sau khi “xuất tinh” lên bức tường mà cậu luôn tưởng tượng ra là “xuất tinh” lên người cô gái đang tắm ở bên kia bức tường, cách cậu có 1m.
Vào hè năm lớp 11 lên lớp 12, cả gia đình Linh đi nghỉ mát ở Sầm Sơn. Đây là một cơ hội tuyệt vời cho Linh. Sau khi tắm biển thỏa thích, cậu thuê một chiếc ghế bố và một chiếc ống nhòm, bắt đầu “tia” khắp bãi biển tìm những cô gái xinh đẹp. May mắn thay, khả năng nhìn xuyên vật của cậu qua ống nhòm vẫn giữ nguyên. Tìm được cô gái nào có dáng cân đối, ngực nở nang, cậu lập tức tập trung tinh thần để “bóc” lớp vải của bộ bikini ra và tha hồ ngắm cô ấy trần truồng chạy nhảy tung tăng trên bãi biển, cứ như một cảnh trong phim người lớn.
Những cô gái nào thật đẹp, Linh sẽ điều chỉnh ống nhòm thật gần để quan sát từng centimet trên làn da của họ. Trên bãi biển còn có những phòng tắm và thay đồ công cộng với giá 5.000 đồng/lần. Linh bỏ qua những đứa trẻ con hay mấy bà cô, nhưng hễ cô gái nào trẻ và xinh bước vào đó là Linh chiếu ngay ống nhòm vào, vặn cự ly hết cỡ để xem các cô xối nước, kỳ cọ rồi thay đồ. Linh đã “âm mưu” từ trước nên mặc một chiếc quần lót bên trong quần bơi, vì nếu chỉ có quần bơi không thì chắc cậu không chịu nổi trước những cảnh kích thích như vậy.
Tối về khách sạn, Linh tình cờ phát hiện phòng kế bên phòng mình là một cô gái Tây ba lô rất trẻ, mắt xanh, tóc hạt dẻ và cao hơn Linh một chút. Khi Linh về phòng cũng là lúc cô gái đi ra. Linh liếc nhanh: cặp chân dài, quần soóc ngắn cũn cỡn, áo phông trắng hở rốn không mặc áo lót làm hai núm vú chắc nịch hằn rõ lên lớp vải. Nói chung là cực kỳ gợi cảm khiến Linh không kìm được phải nuốt nước bọt. Dường như cô gái nhận thấy điều đó nên hơi mỉm cười khi bước qua Linh. Điều đó khiến Linh bực bội, thầm nghĩ: “Đợi đó, anh sẽ ngắm em từ đầu đến chân cho coi!”
Tối đó, Linh không đi chơi cùng em trai mà nằm nhà đợi cô gái kia về. Mãi hơn 11 giờ khuya cô gái mới về, mà lại không đi một mình. Đi cùng cô ta là một chàng trai Tây khác cũng khá to cao. Linh thừa biết chuyện gì sắp xảy ra và cậu hồi hộp đợi xem “phim người lớn” miễn phí. Thế nhưng đèn phòng bên lại tắt khiến cậu chẳng nhìn được gì nhiều ngoài hai bóng đen ôm chặt nhau, lăn lộn trên giường, nhấp nhô lên xuống. Sau khoảng 15 phút, cậu cũng đoán được đôi kia đổi tư thế 3 lần và kết thúc bằng kiểu truyền giáo thông thường. Đợi thêm một lúc chẳng thấy gì hơn nên Linh cũng đi ngủ.
Sáng hôm sau Linh dậy muộn, em trai cậu đã theo bố mẹ đi chơi chợ từ 7 giờ. Linh xuống phố định ăn sáng thì lại gặp cô gái kia, lần này cũng khóa cửa đi ra. Linh chủ động làm quen:
– Hi, g’morning! – Hi! Cô gái nhoẻn cười rất dễ thương. – I’m Linh, and you? – Me? Jenifer but you can call me Jenie. – Yeah, glad to see you. – Me too. – I’m going to have some food, and you? – Yeah, I haven’t eaten anything, I’ve just waken up, so… – I thought that I am the only one who wake up that late? – Well, now you can count me. Cô gái cười. – Yeah I know why! Linh buột miệng. – You know what? Cô gái ngạc nhiên hỏi lại. – No, nothing. Linh vội đánh trống lảng và hỏi. Would you like to go with me? I can show you something special, very delicious. – OK, I’d love to.
Và thế là Linh làm quen được với cô gái. Cậu thầm cảm ơn cha mẹ đã bắt cậu học TOEFL để tốt nghiệp trung học sẽ đi du học nên bây giờ có vốn tiếng Anh kha khá để trò chuyện. Jenie 20 tuổi, hơn Linh đến 3 tuổi và đang là sinh viên. Linh dẫn Jenie đi ăn mực luộc chấm muối chanh rồi đi uống nước dừa. Lần nào Jenie cũng đòi chia tiền nhưng Linh bảo con trai Việt Nam luôn trả tiền khi đi ăn với con gái và Jenie tấm tắc khen con trai Việt Nam ga lăng. Trò chuyện thân mật, Linh thấy Jenie khá thoáng nên thử dò hỏi:
– So what’s going on with your boyfriend? Why don’t you go with him? – My boyfriend? Who? Jenie ngạc nhiên. – The guy last night? – No, he’s not my boyfriend. But wait a minute, you did peeped us? Jenie nhìn Linh đầy nghi ngờ. – No, don’t get the wrong way. I just heard it. You moaned too loud. – Sorry about that. Vẻ mặt Jenie nửa bẽn lẽn nửa thích thú. – Don’t apologize, in fact, I really like to hear it. Linh dấn thêm một bước nữa. – No you don’t. Jenie cười đập tay vào vai Linh. – Yeah I do. Linh cũng cười lại, gỡ tay Jenie ra rồi nắm luôn lấy. – Tell me, you did felt aroused? – A lot! I masturbated while listening. Linh tung “đòn cuối cùng”. – Really? If you want, tonight you don’t have to masturbate. – I’d love to.
Linh không thể tưởng tượng được thành công lại dễ dàng đến thế. Con gái Tây có khác, rất thoáng. Và cả ngày hôm ấy cậu mong cho đến tối. Thậm chí cậu còn bỏ cả trò chơi dùng ống nhòm quan sát các cô gái trên bãi biển. 10 giờ tối, cậu kiếm cớ chuồn ra khỏi phòng, sang gõ cửa phòng bên cạnh. Jenie ra mở cho cậu vào, cô nàng mặc một chiếc váy xòe ngắn, áo thun mỏng màu đen bó sát cơ thể bốc lửa.
Cả hai hơi ngượng ngùng một chút nhưng rồi chính Jenie chủ động cầm tay Linh đặt lên eo mình rồi cúi xuống hôn Linh (cô ta cao hơn Linh mà). Linh lúng túng một chút, cậu thừa kinh nghiệm sách vở nhưng chưa thực hành lần nào. Trong khi Jenie quá bạo dạn, lưỡi cô gái cứ “sục sạo” trong miệng Linh, đá lia lịa vào lưỡi Linh. Nước bọt của cô ta thơm lạ lùng khiến Linh bắt đầu say sưa “nút lại”. Cả hai “ngấu nghiến” hôn nhau trong vài phút và Linh thấy đã đến lúc áp dụng những gì học được trên Internet. Cậu ôm gọn Jenie vào người, sung sướng khi đôi gò bồng đảo cô ép sát lên lồng ngực còn hai đùi thì cọ lên hông. Hai tay cậu luồn vào trong áo của Jenie, xoa đều khắp lưng. Jenie dạn dĩ luồn tay vào trong quần Linh, nắm ngay lấy “cậu bé” nóng hổi cương cứng, bóp nhẹ rồi rên lên:
– Woaa! You’re… so hard…
Linh sướng tê cả người. Từ lúc biết thủ dâm đến giờ, cậu đã “tự sướng” không biết bao nhiêu lần, nhưng cái cảm giác một bàn tay con gái nắm lấy “của quý” mình “sục nhẹ” này nó khác lắm, nó khiến “của quý” cậu chỉ muốn cương lên thêm. Jenie lại rất lão luyện, cô nắn chỗ nọ, bóp chỗ kia, mân mê, vuốt ve, “sục lên sục xuống” khiến Linh sướng muốn phát điên.
Nhưng cậu biết, không thể để con gái Tây khinh thường con trai Việt được (trước khi sang đây, Linh đã “tự sướng” trước để còn cầm cự lâu hơn). Linh bắt đầu phản công, hai tay cậu luồn ra phía trước vuốt ve cái bụng phẳng lì rồi đi lên ôm lấy đôi gò bồng đảo. Ngực Jenie thuộc loại nhỏ so với gái Tây nhưng với Linh thì lại khá vừa tay. Linh thích thú khám phá cảm giác lần đầu tiên nắn bóp đôi gò bồng đảo của một cô gái. Sao mà mềm mại và mát thế. Cậu cũng bảo Jenie:
– Woaa! You… so soft…
Jenie cười rút tay khỏi quần Linh, tự cởi chiếc áo thun ra khỏi người rồi ấn đầu Linh thấp xuống. Linh hiểu ý ngay, cậu ngậm luôn một bên gò bồng đảo vào miệng và mút lấy mút để, tay vẫn tiếp tục mân mê núm vú bên kia. Jenie đặt tay lên đầu Linh điều khiển nhịp độ. Khi thì ấn chặt đầu Linh vào ngực tưởng như đè nát đôi gò bồng đảo của cô ta, khi thì bắt Linh ngậm núm vú và xoay tròn. Tay của Linh bắt đầu “thám hiểm” xuống dưới, vuốt ve hai đùi rồi lần vào trong chiếc váy ngắn. “A em này ‘dâm’ thật, không mặc quần lót!” Linh nghĩ thầm khi bàn tay tiếp xúc với cái mông trần chắc nịch. Không nhịn nổi, một tay vẫn bóp mông, một tay Linh luồn ra trước sờ soạng. Jenie có một “vùng kín” vun cao, trên đó là đám lông ngắn nhưng xoăn tít. Linh thích thú áp cả bàn tay vào bóp khe khẽ làm Jenie phải hóp bụng lại, hai chân quíu vào nhau.
Được một lúc, Jenie lùi dần về phía giường rồi ngồi xuống cởi nốt chiếc váy ra và hoàn toàn trần truồng. Linh cũng nhanh chóng cởi quần áo của mình ra, thái độ dạn dĩ của Jenie khiến Linh cũng bớt phần ngượng ngùng. Nhìn Jenie chống tay trên giường, “hẩy hẩy” “vùng kín” về phía Linh, cậu biết cô em muốn gì rồi. Dù đã đọc cả trăm truyện và xem bao nhiêu phim mô tả về vấn đề này, Linh vẫn thấy hơi “ghê ghê”. Nhưng rồi vì muốn chứng minh bản lĩnh con trai đất Việt nên Linh cũng quỳ xuống cạnh giường, “vục mặt” vào háng Jenie. Lông “vùng kín” Jenie vàng ươm, ngắn và xoăn tít. Cái rãnh ở dưới thì ướt nước đỏ nhoét, từ đó bốc ra một mùi hơi hăng hăng. Đang mải mê chiêm ngưỡng “cửa mình” người con gái lần đầu tiên trong đời, lại là một cô gái Tây thì Jenie ấn đầu Linh vào.
Cực chẳng đã, Linh làm liều. Cậu đưa lưỡi liếm thử lên hai cái mép đỏ hồng ở bên ngoài. Một vị lạ lùng nơi đầu lưỡi không đến nỗi “ghê” như cậu tưởng nhưng bụng Jenie thì thót lại ngay khi lưỡi cậu chạm vào. Thấy thế Linh mạnh dạn hẳn lên, cậu dùng môi mút mạnh hai mép thịt rồi đẩy thử lưỡi vào cái lỗ âm đạo. Jenie rên lên trong cơn sướng khoái, hai đùi quặp chặt lấy đầu Linh, mông thì nhấp nhổm “hẩy” “vùng kín” vào mặt cậu. Và Linh bắt đầu áp dụng các chiêu thức mới chỉ được xem và đọc mà chưa được thực hành. Lông của Jenie ngắn nên cậu liếm mút khá dễ dàng. Lưỡi cậu “chọc ngoáy” tứ tung trong âm đạo của Jenie làm Jenie phải nảy người từng cơn, miệng không ngớt rên rỉ:
– Yeah… yeah… right there… deeper… deeper…
Được một lúc thì Jenie kéo cậu lên, giọng líu lại:
– Fuck me… fuck me now!
Linh đổ người đè lên Jenie, một tay đưa xuống dưới loay hoay ấn “cậu bé” mình vào cái lỗ âm đạo. Nhưng vì lần đầu tiên nên cậu không có kinh nghiệm, mãi vẫn không đút được vào, chỉ chọc chọc ở phía ngoài. Jenie lại tưởng cậu cố tình khiêu khích trong khi cô nàng đã “nứng quá cỡ” rồi nên cứ giục cuống lên:
– Come on! Fuck me… fuck me please!
Cuối cùng Jenie phải tự tay cầm “dương vật” cậu đẩy vào đúng… lỗ rồi “hẩy” mông lên cho “dương vật” đâm vào “lút cán”. Linh sướng mê tơi. Cái cảm giác âm đạo ấm, trơn nhớt bao bọc lấy thân “dương vật” khác hẳn với những lần thủ dâm. Linh rút ra đút vào nhẹ nhàng tận hưởng cảm giác sướng khoái của sự ma sát đó trong khi Jenie rên rỉ:
– Oh please… harder… fuck me harder!
Không thỏa mãn, cô nàng phải tự “hẩy” mông lên rồi lắc, sàng lia lịa. Linh chợt nhớ tới nhiệm vụ “chinh phục” của mình nên cậu bắt đầu thực hiện những cú đâm sâu hơn, nhiều lúc ghim chặt mông Jenie xuống đệm rồi xoay hông cho “dương vật” “ngoáy tròn” trong âm đạo. Jenie mắt nhắm nghiền miệng há hốc rên lạc giọng:
– Yeah yeah… deeper… there… there…
Mỗi lần “dương vật” Linh đụng vào “điểm sướng” là Jenie thốt lên “there… there” sau đó là cắn chặt môi lại, mắt trợn ngược lên vì sướng. Chỉ sau vài lần như thế Linh đã biết được điểm đó nằm ở đâu rồi nên cậu “làm tình” rất thong thả. Cứ “chọc ngoáy” linh tinh độ năm sáu phát cậu lại “xiên vào” đó một phát cho Jenie sướng. Thỉnh thoảng cậu lại rút “dương vật” ra gần hết rồi từ từ đâm vào để tận hưởng cảm giác ma sát cho chính cậu. Vì đã thủ dâm trước đó nên mặc dù là lần đầu tiên, Linh vẫn cầm cự được khá lâu. Đến lúc cảm giác ngứa ngứa ở đầu “dương vật” xuất hiện, báo hiệu sắp “xuất tinh”, Linh bèn tăng tốc chỉ đâm vào điểm G của Jenie. Cậu dúi ngược “dương vật” lên thật sâu rồi cứ thế mà “nắc”. Jenie bấu chặt lấy vai cậu, đầu lắc qua lắc lại biểu hiện sự sung sướng tột độ, liên tục rên lên:
– More… more… more… more… more… ahhh!
Linh “trân người” bắn từng luồng tinh dịch vào sâu trong âm đạo của Jenie. Cậu cảm giác bao nhiêu tinh dịch trong người đều bắn ra bằng hết trong cơn cực khoái kéo dài khoảng năm giây. Sau đó là cảm giác trống rỗng, mệt mỏi và lâng lâng, những cảm giác không bao giờ có được khi thủ dâm. Linh đổ gục xuống người Jenie, lắng nghe cô nàng đang thở hổn hển lấy lại hơi vì cũng vừa đạt cực khoái xong.
Ba ngày còn lại ở Sầm Sơn, tối nào Linh cũng mò sang “làm tình” với Jenie. Jenie cũng khoái cảm giác mới lạ khi “làm tình” với con trai Việt Nam nên “cho de” anh chàng Tây để tiếp Linh. Đêm cuối cùng, Linh “cho Jenie lên mây” đến ba lần trước khi bắn nốt số tinh trùng ít ỏi còn lại trong người. Đó có lẽ là một kỷ niệm không thể nào quên của Linh. Một thời gian dài sau đó, mỗi lần thủ dâm, chỉ cần nhớ lại những cảnh “làm tình” với Jenie là Linh đều thấy hứng khởi và “xuất tinh” rất nhiều.
Hơn mười năm trôi qua. Cậu bé Linh ngày nào đã trở thành một bác sĩ nội khoa có tiếng của bệnh viện X. Khả năng đặc biệt của Linh giúp anh chẩn đoán bệnh cực kỳ chính xác mà chẳng cần đến chụp X-quang hay cắt lớp. Bác sĩ Linh nổi tiếng đến mức phòng khám tư của anh lúc nào cũng đông nghịt bệnh nhân xếp hàng. Tuy nhiên, Linh vẫn không bỏ được thói quen cũ. Thỉnh thoảng có cô bệnh nhân xinh đẹp nào đến khám, Linh lại dùng siêu năng của mình “khám” kỹ lưỡng cơ thể của cô ta và tự nhủ đó như một hình thức “trả công”! Sau mỗi lần như thế, cô thư ký hoặc cô y tá anh thuê cho phòng khám tư của mình lại được một trận “làm tình” mê tơi mà không hiểu lý do tại sao. Điều bí mật của Linh có lẽ mãi không ai biết được nếu anh không đoản mệnh ra đi trong một tai nạn giao thông khi đi công tác từ Hải Phòng về. Trong hành lý của anh, người ta tìm thấy một cuốn nhật ký bìa cũ kỹ. Trang 34 của cuốn nhật ký viết:
“Thật kỳ lạ! Mình không hiểu tại sao mình làm được như thế nhưng mình đã làm được! Mình đã quay bài trong giờ kiểm tra Sử. Quay bài mà không ai biết vì mình nhìn xuyên được qua bìa bọc và các trang sách. Điều này thật vô lý nhưng mình đã thử với nhiều thứ khác. Dường như mình có thể nhìn xuyên qua mọi vật! Có nên nói cho ai biết hay không?”
“Đây là phóng viên kênh truyền hình Tin tức và sự kiện. Chúng tôi đang đứng trước tiệm vàng Z8 trên đường Trần Hưng Đạo. Cảnh sát chống khủng bố đã bao vây xung quanh cửa hàng. Tên cướp đang khống chế 4 con tin trong nhà, trong đó có một trẻ em. Điều kiện của hắn là một chiếc trực thăng. Cảnh sát đang gửi người thương thuyết vào đàm phán. Quý vị có thể thấy người đàn ông đang vượt qua hàng rào cảnh sát tiến về phía cửa hàng trên màn hình. Đó chính là Người thương thuyết.”
Hoàng Long chậm rãi và tự tin hướng về phía cửa tiệm vàng bị cướp, hai tay đưa ra phía trước thể hiện mình không mang theo vũ khí. Từ trong cửa sổ tiệm ló ra một khẩu súng. “Đoàng.” Viên đạn cắm vào mặt đường cách chân Hoàng Long chừng 2 mét. Trong nhà vang lên tiếng rú của phụ nữ rồi tắc nghẹn giữa chừng. Tên cướp có vẻ rất điên khùng. Hoàng Long không chùn bước, anh vẫn tiến lên. Đến trước cửa, anh dừng lại nói to:
– Tôi là người thương thuyết. Tôi không mang vũ khí. Chúng ta có thể bàn về các điều kiện của anh. – Không điều kiện gì hết. Tên cướp hét vọng ra. Chúng mày mang trực thăng đến đây hoặc tao sẽ giết hết con tin và cho nổ bom chỗ này. – Nhưng ít nhất tôi cũng phải thấy được con tin vẫn an toàn.
Một khuôn mặt phụ nữ tái mét ló ra phía cửa sổ, họng súng đen ngòm kề ngay bên mang tai.
– Còn những người khác? “Đoàng.” Lại một tiếng súng nổ, trong nhà có tiếng đổ vỡ và rất nhiều tiếng la hét.
– Mày đã nghe thấy chưa? – Nghe này, tôi đến đây c…