Phụng, cao một mét tám, da ngăm vừa phải, thân hình cường tráng, khỏe mạnh. Là người tri thức, năng động và yêu thể thao nên trông anh rất trẻ trung. Anh thích khám phá những con đường mòn quen thuộc hay mới lạ ở vùng đồi núi ngoại ô San Francisco. Anh có nhiều bạn bè, độc thân hay đã có gia đình, và thường cùng họ đi dã ngoại, cắm trại. Riêng Phụng vẫn còn độc thân vui tính, điều này càng làm anh thêm hấp dẫn phái nữ.
Hàng năm, Phụng và nhóm bạn thường du lịch về phía Nam California để tận hưởng biển Laguna Beach, Long Beach, hoặc chèo thuyền vượt suối ở Colorado. Cả nhóm, khoảng hơn chục người, thường thuê nhà, cùng nhau nấu nướng và có những chuyến đi đầy ắp niềm vui.
Mỗi sáng, Phụng có thói quen vừa đi bộ vừa chạy bộ từ khu nhà mới của mình, vòng quanh những con đường đồi qua các công viên hay hàng cây thơ mộng, xa xa có thể nhìn thấy vịnh San Francisco. Anh thức dậy từ 5 giờ sáng, khi trời còn tinh sương, nhưng mùa hè đã có ánh sáng. Sau khi vệ sinh cá nhân, Phụng mặc quần đùi đen bó sát kiểu xe đạp và chiếc áo thun màu vàng rồi ra khỏi nhà.
“Anh Phụng tập thể dục buổi sáng đấy à?”
Phụng quay lại thấy Oanh, vợ của Hùng – người bạn hàng xóm thân thiết cách vài căn nhà: “Chào Oanh, ừ, tưởng mọi người vẫn còn ngủ chứ, sao thức sớm thế?”
Oanh cười đáp: “Chờ Oanh với. Em ngủ không được nên thôi dậy, đi bộ sớm cho mát.”
Thật vậy, không gì bằng buổi sáng đi tản bộ, vừa yên tĩnh vừa được hít thở không khí trong lành. Hơn nữa, vùng đồi núi San Francisco này phong cảnh rất hữu tình, đẹp mắt. Đi bộ một mình đã thú, huống chi có “bóng hồng” bên cạnh trò chuyện vui vẻ khiến Phụng cũng cảm thấy vui lây. Mà đúng là “bóng hồng” thật, vì hôm nay Oanh mặc bộ đồ thể thao màu hồng nhạt.
Oanh là một phụ nữ thích sự giản dị, ít khi trang điểm hoặc chỉ trang điểm nhẹ nhàng, quần áo cũng không trưng diện đua đòi. Ngực cô hơi phẳng, không có vẻ gì khiêu khích. Chỉ có đôi mông cô thì tròn lẳn và vừa phải, rất quyến rũ. Phụng thân với cả Hùng và Oanh nên những lúc gặp mặt, họ có thể nói chuyện tự nhiên về bất cứ vấn đề gì. Có những người bạn như thế thật sự rất thoải mái.
Còn khoảng một tiếng nữa mới rạng đông. Phụng và Oanh quyết định leo lên một ngọn đồi ngắm mặt trời mọc. Mất khoảng 20 phút để đến nơi, hai người tìm được một tảng đá phẳng để ngồi. Phía sau xa xa là vịnh San Francisco, còn trước mặt phía dưới là thung lũng cỏ xanh đầy tiếng chim hót. Dù là mùa hè nhưng trên cao và mặt trời chưa ló dạng nên gió lùa hơi lành lạnh làm Oanh khẽ run.
Oanh và Hùng đã từng lên chỗ này trong thời kỳ trăng mật và Oanh kể cho Phụng nghe những câu chuyện về thời gian đó. Oanh nhớ lại những ngày mới cưới nồng nàn và bắt đầu cảm thấy lãng mạn, hứng thú. Có lẽ vì lạnh nên Oanh đã xích lại gần Phụng hơn, đùi cô chạm đùi anh. Cô vừa nói chuyện say sưa, vừa ngắm nhìn thung lũng đang thức giấc đẹp dưới ánh rạng đông.
Đột nhiên Oanh hỏi Phụng: “Phụng nè, Oanh sờ một tí được không?”
Phụng không chú ý, cũng đang say sưa với phong cảnh, không nghe rõ Oanh nói gì nên cũng gật đầu.
Oanh đặt bàn tay mềm mại lên háng Phụng. Cô sờ và mơn trớn khối “cương cứng” lồi lên dưới lớp vải quần đen bóng. Phải mất vài giây Phụng mới chợt tỉnh! Oanh mỉm cười, nói nhỏ lí nhí: “Em… muốn coi…”
Phụng trước giờ chưa thấy Oanh bạo đến vậy, vẫn nghĩ cô là người trầm tĩnh: “Oanh… em điên hả?!”
Oanh không buồn trả lời, tiếp tục nghịch với “cậu bé” của Phụng vẫn còn nằm dưới lớp vải căng. Phụng bắt đầu cảm thấy mình cương cứng lên, bức rức. Anh nghiêng người về sau để thư giãn, chống tay lên phiến đá. Oanh móc tay vào lưng quần anh, muốn tụt chiếc quần đùi xuống.
Nhưng “người khổng lồ” đang thức giấc của Phụng làm chiếc quần bị vướng và Oanh cũng chưa kéo nó ra được. Cô nói: “Nhấc mông anh lên đi anh.” Phụng làm theo và Oanh tụt được quần xuống hẳn.
Oanh reo lên hí hửng: “Hmmm… Anh Phụng xấu nhé, giấu Oanh cái kho tàng này bấy lâu!”
“Cậu bé” của Phụng “thoi thóp” với nguồn máu nóng đang tuôn chảy vào và khẽ giật giật trong không khí mát lạnh. Nó đứng dậy một cách oai phong vô cùng. Oanh cầm lấy “cậu bé” bằng hai tay và bắt đầu “sục”. Đoạn cô cúi đầu xuống và hôn lấy đầu “cậu bé”. Phụng sướng tê khi Oanh “tắm cậu bé” với lưỡi cô. Lưỡi nhám chạm đầu “cậu bé” trơn bóng.
“Ơơơ… Oanh ơi, ngừng đi!”
Nhưng Oanh có thể biết được từ giọng yếu ớt của anh đó là điều chẳng muốn. “Anh Phụng, ngừng lại thì uổng phí cái vật cứng này quá hà…”
Cô đứng dậy cởi bỏ chiếc quần thể thao. Rồi chiếc quần lót hồng có in tí bông cũng được trút bỏ luôn.
Phụng hơi hốt hoảng: “Đừng, Oanh ơi! Vậy là… phản bội… chồng em… và anh ấy cũng là bạn thân của anh nữa…”
Oanh thì thầm lên tai Phụng: “Đừng nhắc đến, anh. Hãy tận hưởng đi anh.” Đoạn cô trườn người lên Phụng, “vùng kín” rậm lông đen được tỉa gọn gàng cạ lên “cậu bé” anh. Anh đỡ lấy mông cô cho cọ sát hơn.
“Hôn em ở đó đi anh.” Oanh nói như ra lệnh. Phụng trước giờ đi chơi nhóm cũng thỉnh thoảng có vỗ lưng hay tay Oanh trong lúc vui đùa, anh có nằm mơ cũng không ngờ có ngày như thế này.
Bây giờ “vùng kín” Oanh chỉ cách mặt anh vài phân. Anh ngước nhìn cô như thể chờ đợi một sự xác nhận và nó đang ở trên gương mặt cô. Phụng cúi xuống khẽ hôn trên hai môi “vùng kín”. Mùi vị đặc biệt làm anh muốn điên. Không thể phản kháng được nữa, Phụng lè lưỡi đói khát đưa vào bên trong. Anh liếm lấy “âm thần nội” của Oanh. Cô vẫn chưa ra “ướt” lắm, vẫn còn khô. Cô khẽ rên: “Đó, đúng đó anh, hôn em như vậy đó… aaa…”
Oanh đẩy Phụng nằm ngã xuống và ngồi dạng chân lên anh, một tay nắm lấy “đồ nghề” của anh trong khi hạ “vùng kín” của cô xuống. “Vùng kín” cô vẫn còn chật cho một phụ nữ đã hai con. Và có lẽ vì vẫn còn thiếu chất nhờn nên chỉ mới đút vào có hai inch của “cậu bé” gần tám inch của Phụng mà cô đã thấy khó khăn. Phụng cố đẩy lên từ dưới.
Oanh bảo: “Đừng anh Phụng, để em tận hưởng cái ‘nong đầy’ của ‘cây gậy yêu’ của anh chút đi anh.”
Sau một chốc, Oanh dùng sức nặng của mình để hạ mình xuống, không kìm lại bằng chân đùi nữa. “Cậu bé” Phụng chui sâu vào “vùng kín” cô nhờ có thêm chất nhờn của cả hai. Mới đầu được phân nửa, rồi “lút cán”! Oanh bắt đầu nhấp nhô trên “cậu bé” Phụng.
Oanh cúi người nằm áp ngực lên Phụng, hôn anh nồng nhiệt. Hơi ấm bắt đầu truyền giữa hai thân thể. “Anh Phụng có cái ‘đồ nghề’ tuyệt quá đi. Anh bự hơn chồng em nhiều… Ô, nó dài và dày quá… ‘Cậu bé’ anh đụng tới sâu bên trong em rồi, anh Phụng ơi…” Oanh thỏ thẻ. Cô hít hơi xong bắt đầu “cưỡi” Phụng nhịp nhàng, lên xuống đều. Chẳng bao lâu mắt cô nhắm lại, nét “phê” lan tỏa trên mặt.
“Cưỡi ngựa” Phụng được chừng một vài phút, Oanh mở mắt ra, nói: “Anh biết không, thật khó làm cho em thỏa mãn… Phải lâu em mới ‘ra’ kìa… Em biết đây không phải là ‘easy job’… Anh Hùng ‘ra’ mau quá, ít khi em thấy thỏa mãn.”
Nãy giờ Phụng thụ động nhưng nghe thế như có thử thách. Anh bắt đầu nghịch với đôi mông săn chắc của Oanh. Anh bắt đầu nhào nặn đôi mông đầy đặn đó.
Oanh bắt đầu rên xiết: “Uuu… mạnh lên, đã quá…” Vừa rên cô vừa cưỡi nhấp nhô trên “cây cột cứng ngắc” của Phụng, càng nhanh hơn.
Phụng tiếp tục xoa nắn Oanh rồi di tay dần lên ngực Oanh. Anh banh tung hai vạt áo thể thao của cô ra sau khi giật mạnh làm cái khóa tự động tuột xuống. Anh chộp lấy đôi gò bồng đảo cô mà bóp. Chưa thỏa mãn, Phụng bật mở chiếc áo ngực từ đằng trước. Da thịt con gái lộ rõ nhưng rồi lại bị che đậy bởi vạt áo tung bay làm Phụng kích thích. Anh lại chơi đùa với đôi gò bồng đảo cô. Chúng không lớn nhưng hai núm vú săn cứng. Nghe nói phụ nữ ngực nhỏ lại càng nhạy cảm ở chỗ này. Phụng vặn vẹo hai cái núm, nhướng người lên cắn nhẹ lấy chúng.
“Aaa… aaa…” Oanh rên rỉ.
Phụng nhìn lên nói với Oanh: “Anh hứa hôm nay em sẽ được ‘làm tình’ thật sướng từ trước đến giờ.”
Nói xong Phụng vặn xéo mạnh núm vú của Oanh. Oanh thét lên: “Ááá… Anh Phụng ơi… ‘Làm’ em vậy đó anh… ááá…” Cô bắt đầu “sàn sẩy” mông như thể muốn xoay tròn “cậu bé” Phụng. Những cú “thúc” “lút cán” của anh cho cô cái sự “đâm thấu” cô hằng ao ước.
Với mỗi cú “dọng xuống” của Oanh, Phụng đáp lại với cú “thúc ngược” lên. Bây giờ “vùng kín” cô đã trơn ướt nên “cậu bé” của Phụng “thụt” như piston dễ dàng ra vào. Anh đút một ngón tay vào cùng với “cậu bé” và móc nó vào phía sau của “hột le”, để tìm kiếm điểm G.
Oanh rú lên! Chắc là trúng rồi. “Hột le” của Oanh cũng căng đầy máu và không “le lói” gì cả, trái lại phồng to lên. Phụng bắt đầu nghịch ở “hột le” Oanh, tiếp tục “khiêu khích” cô mong cô đạt tới “cao trào” đã từng lảng tránh cô. Anh biết vào giờ đó chắc chẳng có ai đến gần nên Oanh tha hồ có thể rên la.
Mặt trời bắt đầu ló dạng sau mấy đỉnh đồi xa tít, ánh hào quang vàng đỏ bắt đầu loang tỏa. Da thịt Oanh bắt đầu ửng hồng ánh dương trong khi cô vẫn tiếp tục “cưỡi” đều lên xuống trên người Phụng, miệng cô rên xiết trong khoái lạc.
Phụng lấy làm ngạc nhiên khi Oanh đột nhiên ngừng lại và nâng người khỏi anh.
“Em muốn ngắm mặt trời lên.” Cô hạ người xuống lại, lần này đưa lưng về phía Phụng. Với tư thế này Phụng thuận tay hành hạ “hột le” cô hơn. Phụng lấy tay “chét” “dâm thủy” của Oanh và bôi lên vùng “lỗ hậu môn” của cô. Oanh tiếp tục hạ người lên Phụng, ngồi dạng chân lên “cậu bé” anh. Phụng chà chà bên ngoài cái “vòng cơ hậu môn” và để một ngón tay lên “lỗ hậu môn”.
Lúc “cậu bé” vừa cắm vào “vùng kín” khi Oanh hạ người xuống thì ngón tay Phụng đã chui tọt vào “lỗ hậu môn” Oanh trước khi cô hay biết. Oanh thét lên: “Ááá! Anh Phụng… Đau quá anh Phụng, ui… da… Nhưng… anh hãy đút sâu nữa… đi… anh… Uuu… nó chật quá anh hả… đã quá…”
Oanh tiếp tục lên xuống trên cái “đồ nghề” dày cui của Phụng. Phụng vẫn giữ ngón tay trong “lỗ hậu môn” cô. Trong phút chốc cô đã thấy quen với ngón tay và bớt căng thẳng. Cô co hai đầu gối lên để với tư thế này “cậu bé” Phụng được ma sát hơn. Cô bắt đầu gia tốc, ngồi “tưng tưng” lên xuống trên “cậu bé” Phụng.
Oanh thấy thật hứng tình khi bị tấn công hai bề. Một tay Phụng đưa lên mạnh bạo bóp đôi gò bồng đảo Oanh. Cô cảm thấy đầy đủ. Trong “vùng kín” cô có “cậu bé” dài gần 8 inch, trong “lỗ hậu môn” cô có ngón tay sâu vào hai đốt.
Phụng bắt đầu gia công “thúc ngược” lên. Tay bóp đôi gò bồng đảo mạnh và ngón tay đút “lỗ hậu môn” để có chỗ vịn. Oanh gật gù thở hổn hển: “Mạnh nữa đi anh… hự… hự…” Cô thúc giục anh làm anh càng hăng tiết, “thúc” những cú tàn bạo. Thấy gương mặt Oanh đỏ hồng, răng cô nghiến lại. Phụng đoán Oanh gần đạt được “cao trào”. Đột nhiên Oanh khựng lại, không nhấp nhô nữa mà dí “vùng kín” cô xuống “cậu bé” Phụng. Đoạn thân thể nhỏ nhắn của cô bắt đầu giật giật không kìm được.
“Ôôô… aaaa… anh Phụng ơi… Em ra, em ra anh ơi… Làm cái gì đi anh… aaaaa…”
Thấy Oanh rên xiết vặn người như thế, Phụng đút thêm một ngón tay vào “lỗ hậu môn” cô. Anh bắt đầu hành hạ, và bóp “hột le” của Oanh với ngón cái và ngón trỏ của bàn tay kia. Oanh dựng lưng rồi ưỡn cong nó trước cú tấn công mới. Cô la gầm trong cuống họng vì đang đạt đến cực khoái. Những cử động “xay nghiến” của cô gia tăng khẩn trương. Phụng đang cứng như đá trong Oanh và chưa muốn “ra”. Anh “làm tình” Oanh thật mạnh nữa.
Oanh nổ tung với những tiếng rên to đứt quãng. Phụng ngừng “tống cậu bé” vào “vùng kín” Oanh, để cho cô ngồi hẳn xuống và có thời gian tận hưởng cái cảm giác khoái lạc đang cuồn cuộn chảy khắp châu thân, trong khi “cậu bé” anh vẫn còn “thoi thóp”.
Oanh rên rỉ: “Trời ơi, trời ơi… sướng quá…”
Phụng cảm giác được thành “vách âm đạo” Oanh đang khẽ rung, đang bóp lấy “cậu bé” anh. Mặt trời đang mọc lên hẳn mấy đỉnh đồi, những tia nắng vàng đỏ tưới xuống hai người. Nhưng bầu không khí vẫn còn mát lạnh với những luồng gió. Có lẽ vì cả hai đang lấm tấm mồ hôi.
Oanh muốn ngã sang một bên trong cơn thống khoái nhưng Phụng giữ cô lại, nằm ngả lưng lên ngực anh. Cô vẫn còn đang thở hổn hển. “Em thấy mặt trời lên chưa… Nó nóng đỏ như ‘vùng kín’ em dưới kia.” Nghe Phụng nói Oanh chợt phì cười không ra tiếng.
Đợi Oanh hồi lại hơi thở, Phụng bảo: “Oanh ngồi lại, xoay lại hướng anh đi.”
Oanh ngoan ngoãn làm theo không cần hỏi han. Cô tiếp tục ngồi lên “đồ nghề cứng” của Phụng, áp người xuống ôm trầm lấy anh âu yếm. Phụng hôn cô thật lâu. Anh bế Oanh đứng dậy trong khi cô bá cổ anh thật chặt, “cậu bé” vẫn đút trong “vùng kín”, trước bình minh rạng ngời.
“Trời ơi, anh Phụng, anh sắp làm gì em nữa đây… vẫn còn sung để ‘làm tình’ em nữa hả anh?” Oanh hỏi, mắt cô tròn xoe.
Chắc cô chỉ quen chồng nếu có “ái ân” thì chỉ một lần rồi nằm lăn ra. Phụng cười, hai tay anh đỡ đôi mông săn chắc của người con gái. Anh bắt đầu “làm tình” Oanh trong tư thế đứng. Oanh đong đưa ăn khớp với những cú thúc mạnh từ dưới “tống cậu bé” lên “vùng kín” sâu của anh. Một lần nữa dục vọng lại chiếm cứ hai người.
“Đã… đã… Oanh ơi… hự… hự…”
“Bập… bập…” tiếng “cậu bé” “thúc” vào “vùng kín”, da thịt đụng nhau…
Oanh lại bắt đầu theo kịp với những rung động mới và bắt đầu rên xiết: “Oh yeah, ‘làm’ em… ‘làm’ em đi… ‘làm’ nát ‘vùng kín’ em! Mạnh lên, mạnh lên! Anh Phụng ơi… aaa… aaa…”
Ánh dương đã tỏa sáng hết vùng đồi núi. Bây giờ thì bất cứ lúc nào cũng có thể có người khác qua lại. Phụng gia tốc “tống cậu bé”, “làm tình” Oanh mạnh bạo hơn bao giờ hết. Trong khoảnh khắc anh gần tới cao điểm.
Hai người như khiêu vũ trên đá, đong đưa trong ánh bình minh. Oanh lúc áp ngực vào Phụng, lúc đẩy ra, người con gái như bị lửa đốt. Đoạn Phụng chợt thấy “sinh khí” của anh trào lên ào ạt. Nó “xuất ra”. Anh vô phương kìm hãm. Anh “ra”. Không, anh “bùng nổ”. Những gì trong “cơ thể” đều bắn sang hết cho Oanh! Oanh cắn vào vai anh vì cô cũng đang “động kinh”, co giật với một “cao trào” thứ hai.
Trong lúc cái dục vọng và khoái lạc lắng xuống, Phụng ân cần hôn Oanh. Hai người vẫn tiếp tục đứng đó, vẫn liên hệ mật thiết. Chưa ai muốn rời.
Bỗng chợt nghe thấy có tiếng người vọng lại từ xa. Hai người miễn cưỡng rời nhau. Oanh vội nhặt, mặc lại quần lót và quần dài. Phụng cũng mặc lại chiếc quần xe đạp bó.
Hai người tản bộ trở về nhà. Phụng khẽ mỉm cười khi thấy Oanh đi chân hơi cong. “Vùng kín” Oanh bây giờ bắt đầu thấy hơi rát sau cuộc “ái ân” nồng nhiệt. Cô chưa bao giờ có ai lớn như Phụng trước đây.
Rát một chút nhưng gương mặt Oanh lại cho thấy cô đang thật vui vì nó ửng hồng. Còn cách xa nhà, sợ ai thấy nên hai người đã dừng lại chia tay. Oanh nói: “Cảm ơn anh Phụng đã cho em một buổi sáng hạnh phúc.” Cô ân cần nắm lấy tay Phụng như không muốn rời. Nhón chân lên hôn Phụng một lần nữa. Nụ hôn nồng nhiệt rồi cũng phải tan, đường ai nấy đi, bắt đầu một ngày mới, một ngày như mọi ngày.
— Hết —