Một ngày tồi tệ bắt đầu khi chiếc BMW đen mui trần cắt ngang đầu xe tôi. Người lái là một cô gái tóc vàng. Cô ta phóng nhanh, lạng lách qua nhiều làn đường mà không chút ngần ngại.
“Tiên sư nó! Con ranh! Chạy kiểu đó muốn chết à!” Tôi tức giận chửi thề, giơ nắm đấm lên.
Tôi cực kỳ ghét những phụ nữ lái xe ẩu như vậy, mà ngày nào cũng gặp. Chỉ biết chửi cho hả dạ chứ không làm gì được.
Hôm nay, tôi lại gặp cô ta. Sự tức giận bùng lên. Lần này, tôi quyết định đạp ga, bám sát chiếc xe bán tải Tacoma của mình. “Đồ khốn, để xem mày là ai! Đừng tưởng tao dễ bắt nạt,” tôi thầm nhủ.
Tôi tăng ga, lạng lách qua các xe để tiến gần hơn, nhưng vẫn không thể đi song song với cô ta. “Mẹ kiếp! Tức quá! Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà!” tôi hét lớn, đập mạnh vào vô lăng.
Đến đèn đỏ, xe tôi dừng ngang xe cô ta. Tôi chồm người qua cửa sổ, chửi bằng tiếng Anh: “Này! Con ranh! Con tóc vàng!” Nhưng cô ta bật nhạc quá lớn nên không nghe thấy gì. Máu nóng lại dồn lên não.
Đèn xanh, cô ta lại phóng đi. Tôi bám riết theo, hy vọng đèn đỏ tiếp theo sẽ chặn xe cô ta lại. Tôi muốn cho cô ta một bài học. Nghĩ vậy, tôi càng thêm điên tiết. “Đ! Má! Ước gì đèn đỏ đi con…” tôi lẩm bẩm.
Rồi, đèn chuyển từ xanh sang vàng, rồi đỏ! “À há… a… a,” tôi sung sướng rít lên. Khi cả hai xe giảm tốc độ, mọi thứ xung quanh dường như chuyển sang màu đỏ: đèn giao thông, màu xe cô ta, và cả máu đang sôi sục trong mắt tôi. Biết đèn đỏ sẽ kéo dài khoảng 3 phút, một ý nghĩ táo bạo vụt qua. Mồ hôi rịn ra lòng bàn tay, các ngón tay tôi run lên vì phấn khích.
Khi đèn xanh bật, tôi nhanh chóng mở cửa xe, lao tới chiếc BMW và mở cửa bên phải. Cô gái định đạp ga thì tôi đã nhảy phóc lên ghế phụ. Tôi ra lệnh:
“Lái mau! Con ranh!” Mặc cho cô ta sợ hãi nhìn tôi. “Mau lên!” Tôi nói nhỏ hơn nhưng đồng thời rút ra khẩu súng lục. Sự điên cuồng tức giận đang chiếm lấy tôi. Cô ta hơi hoang mang. Tôi chỉ muốn cho cô ta biết tay. Cô ta bắt đầu cho xe chạy chậm. Tôi quát:
“Đạp ga lên coi! Chậm như rùa! Lúc nãy, phóng dữ lắm mà!” Tôi bắt cô ta lái vượt qua mấy xe phía trước và sớm sau chúng tôi lái vào một khu vắng vẻ.
“Anh muốn gì?” cô ta hỏi, liếc nhìn tôi đầy ngờ vực. “Nếu vì chiếc xe, hoặc muốn tiền thì lấy đi và thả tôi ra!”
Sự điên cuồng trong tôi lại trỗi dậy trước thái độ của cô ta. Tôi thoáng nhìn mình qua gương chiếu hậu, môi nhếch lên khinh bỉ. “Đ! Má! Tao là James Bond đây! Mày gặp tao coi như hết thời.”
Nhưng rồi tôi lại nhẹ nhàng thốt lên: “Em cắt ngang đầu xe tôi, em ạ! Bất lịch sự lắm, biết không, thật đấy.” Tôi có cảm giác giọng nói của mình thật lạ, như ai đó đang xúi giục tôi nói thế, đầy mạnh mẽ.
“Thì ra chỉ vì tôi cắt ngang đầu xe của anh thôi sao?” cô ta đáp lại vẻ khinh khỉnh. “Anh có thể bị bắt bỏ tù suốt đời vì tội hành hung đó! Anh dám dùng súng lục uy hiếp tôi sao?”
Tôi im lặng. Cô ta dường như sợ hãi trước vẻ lạnh lùng của tôi nên giọng dịu xuống: “À, nếu tôi cắt ngang đầu xe của anh thì tôi xin lỗi, OK… Tôi rất xin lỗi! Bây giờ cho tôi đi nhé. Anh có thể lấy chiếc xe, tiền bạc, hay bất cứ gì mà… anh… muốn… và cho tôi đi.” Giọng cô ta lí nhí, tôi biết cô ta đang sợ tôi sẽ làm điều gì khác.
“Bộ xin lỗi là được hay sao,” tôi gằn giọng, cảm thấy hả dạ trước sự khép nép của cô ta.
Tôi nhìn cô ta từ đầu xuống dưới, lẩm bẩm: “Em thật xinh xắn, trông cũng ‘ngon’ thật.”
Cô ta mặc áo bó sát bằng nylon và váy ngắn cũn cỡn, để lộ ngực căng tròn trắng nõn. Áo bó sát rõ cả núm vú nhú ra. Cặp môi nhỏ, thoa son bóng, thật khêu gợi. Nhìn cô ta, tim tôi chợt thắt, không nghĩ bậy không được! Tôi quyết định thực hiện ý nghĩ đó.
Tôi ra lệnh cô ta đi vào đường Parkway và hướng về khu hồ Lakeview, vì tôi biết khu đó vắng vẻ, dễ bề hành động.
“Anh định làm gì với tôi?” cô ta hỏi, đưa cặp mắt xanh lơ nhìn tôi ngây thơ. Giọng cô ta ngờ vực, có phần sợ hãi, làm tôi thấy rạo rực. Tôi nói bằng giọng lạnh lùng:
“Rồi em sẽ biết thôi.”
Tôi lại bảo cô ta đậu xe trong bãi đất trống phía sau một bụi cây lớn.
“Bước ra!” tôi ra lệnh và đe dọa. “Nếu em nghĩ có thể bỏ chạy, thì đừng mơ hão, vì tôi sẽ bắt em lại, và tôi sẽ làm em còn khốn khổ hơn bao giờ hết.”
Cả hai chúng tôi bước ra xe và tôi nắm lấy tay cô ta kéo ra trước mũi xe.
“Cởi mắt kính ra.” tôi ra lệnh. Cô ta nheo mắt. Đôi mắt to với hàng lông mày nâu nhạt, dưới ánh nắng, tôi thấy đôi mắt xanh lơ thật đẹp, như nước hồ thu.
“Ngồi lên đầu xe!” tôi yêu cầu khi dí mũi súng tới.
“Trời ơi! Nóng quá!” cô ta la oai oái nhảy dựng khi đưa tay sờ thử.
“Tôi bảo em ngồi! Thì hãy ngồi,” tôi quát tháo. Cô ta ngập ngừng từ từ ngồi xuống.
“Khoan đã…” Tôi chặn lại. Lúc này tôi mới để ý cô ta hoàn toàn thụ động trước sự hung dữ của tôi. Có lẽ cô ta sẽ làm bất cứ điều gì tôi muốn.
“… Cởi quần ra! Quần lót luôn!” tôi nói, cố tỏ ra bình tĩnh. Cô ta đứng đó nhìn tôi bỡ ngỡ, dường như không tin tai mình. Tôi dí súng, quát:
“Mau lên!”
Cô ta nhảy dựng hoảng sợ, vội đá đôi giày cao gót, lột áo, và cúi xuống cởi quần, cả quần lót trắng bên trong.
“Đưa đây cho tôi!” Vừa nói tôi vừa đưa tay lấy và nhét vào túi quần.
“Bây giờ! Ngồi lên xe! Kéo áo lên và ngồi lên mũi xe đó!”
“Không được,” cô ta nhăn nhó từ chối. “Chỗ đó nóng quá!”
“Làm mau lên! Tôi muốn thấy đôi mông trần của em trên mũi xe đó!” Giọng tôi đủ đanh thép làm cô ta khiếp sợ. Cô ta từ từ nâng váy lên và hạ mông xuống mũi xe.
“Trời ơi! Không được đâu! Không! Không! Nóng quá!” cô ta mếu máo van xin, nhưng tôi không mảy may động lòng.
Tôi nhìn cô ta tròn trịa, nhìn cô ta cố gắng tránh đôi mông chạm vào mũi xe nóng, làm sự hưng phấn của tôi càng dâng cao. Không chỉ riêng dục vọng, mà cả quyền lực chiếm hữu cô ta làm tôi thấy rạo rực. Bấy lâu nay tôi đã bị chèn ép từ ông chủ đến vợ mình, tôi đã thấy quá đủ rồi. Và bây giờ thì khác, không ai dám lấn át tôi nữa! Tôi sẽ trả thù người, trả thù đời, trả thù sự bạc bẽo của thế gian dành cho tôi, ngay trên người cô ta.
“Ngồi im!” tôi ra lệnh. “Và cởi áo ra.”
“Xin… đừng…” cô ta lại nài nỉ.
“Câm miệng và mau lên!” tôi quát tháo. Cô ta từ từ kéo cổ áo chữ V qua khỏi đầu và vội vàng dùng tay che ngực, như thẹn thùng.
“Giấu cái gì mà giấu. Đẹp khoe xấu che mà, đưa coi!” tôi hăm he, khích lệ cô ta. Cô ta chậm rãi dang hai tay sang hai bên, để lộ bộ ngực trần nở nang với đôi núm vú căng mọng như trái cây vừa chín.
“Bây giờ dang chân ra. Tôi muốn thấy ‘cô bé’ em đẹp cỡ nào, em cưng!”
“Không được…” cô ta nài nỉ, nhắm mắt lại nhưng chẳng dám chối từ, khi nòng súng tôi vẫn lăm lăm.
Tôi ngưỡng mộ tấm thân nóng bỏng của cô ta và bắt cô ta lùi xa về phía sau, ngả lưng lên kính chắn gió, cho tôi ngắm nhìn. Tôi như choáng ngợp trước vẻ đẹp trần tục của cô ta. Mặt đất như rung chuyển dưới chân tôi, tâm hồn tôi lâng lâng với những cảm giác xáo trộn. Cô ta thật đẹp như thiên thần dưới ánh nắng chói chang. Ngực cô ta thật đầy đặn, đôi chân thon dài.
Tôi bắt cô ta dang hai chân, đưa “cô bé” ra phía trước. Trời ơi, “cô bé” em đẹp thế sao! Tôi chưa bao giờ thấy “cô bé” của người nước ngoài lạ mắt thế! Cụm lông vàng hoe bóng loáng, lún phún ở trên gò, rõ ràng là do cô ta khéo tỉa. Cặp môi hồng khép hờ như nửa muốn mời gọi.
“Tôi muốn em tự sờ lấy,” tôi yêu cầu, mắt vẫn không rời khu vực mũm mĩm hình tam giác đó. “Hãy tự ‘vọc’ cho tôi xem.”
Cô ta lén lút nhìn tôi rồi đưa một bàn tay tới, lên trên cụm lông lún phún.
“Giỏi, em sờ đi, vuốt đi em! Tôi muốn em mơn trớn lên ‘âm hộ’,” tôi thì thầm và nhìn cô ta say đắm. “Tôi muốn nhìn thấy bên trong của em.”
“Tốt lắm! Bây giờ tôi muốn thấy ngón tay em biến mất trong ‘âm hộ’. Đưa nó vào đi!”
Cô ta ngoan ngoãn thả ngón tay giữa ra và từ từ đưa vào lỗ nhỏ.
“Thêm nữa!” tôi yêu cầu. “Lút cán luôn đi em. ‘Chơi’ cho thỏa dạ đi em!”
Và thế là ngón tay cô ta đã mất hút giữa “hẻm sâu hun hút”, rồi cô ta để yên ngón tay thụ động nhìn tôi lén lút. Tôi lớn tiếng:
“Em nghe tôi nói không, ‘thọc’ vào và ra. Tự ‘chơi’ em đi! Nhanh lên!”
Cô ta chậm rãi làm theo lời lệnh, mắt vẫn không rời khỏi nòng súng đen ngòm.
Tôi đờ người trước sự khêu gợi của cô ta. Từng ngón tay cô ta như ôm đàn ngay giữa háng. Cô ta “gảy” sao mà “cái đó” của tôi “tưng” lên từng hồi trong lớp quần bó sát. Tôi tự giải thoát nó như tự giải thoát cho chính mình trước sự “tù ngục khiêu dâm” của cô ta, và bước dần về phía cô ta nằm. Tôi leo lên mũi xe, quỳ xuống giữa hai chân cô ta, tay vẫn lăm lăm khẩu súng để hăm dọa. Đôi mắt cô ta mở rộng nhìn tôi van nài, nhưng chợt khép vội như một sự cam chịu.
“Tới phiên tôi,” tôi nói và nắm lấy tay cô ta dang hai bên sát vào thành kính.
“Không! Không! Xin đừng hãm hiếp tôi,” cô ta rên rỉ, nhưng tôi nào mủi lòng trước sự mềm mại êm ái của cô ta. Tôi đặt mình lên người cô ta, “đâm” nhẹ bằng đầu “cái đó” cương cứng để tìm chỗ hở.
“Em thích ‘cái đó’ của người Việt Nam, phải không? Tôi biết chắc rằng em thích. Dù nó không to như của người Mỹ, nhưng nó cứng hơn nhiều, rồi tôi sẽ cho em cảm giác đó,” giọng tôi cất lên có vẻ lắng đọng nhưng không thiếu sự tự chủ.
“Đến lúc tôi phải dạy cho em một bài học về cách ‘làm tình’ của người Việt Nam rồi! Là như thế… thế này nè!” Vừa nói tôi vừa dúi “cái đó” hơi thô bạo vào giữa hai đùi cô ta. Người cô ta rên lên, và cô ta rít lên gần như khóc. Tôi bắt đầu “làm” cô ta nhẹ nhàng như vỗ về một đứa bé khóc nhè.
Cảm giác trong tôi là sự mềm mại, sự sung sướng kỳ lạ dâng lên. Vì là lần đầu tiên tôi được “làm tình” với người Mỹ trắng, tôi thấy mình sung sướng hơn bao giờ hết. Nhất là “cô bé” cô ta to hơn của người châu Á, “chất lỏng” của cô ta có phần lênh láng làm tôi cứ ngỡ mình là con cá đang vẫy vùng trong biển cạn.
Cô ta vẫn nằm bất động dưới tôi. “Cô bé” cô ta khép chặt lúc ban đầu làm cho tôi phải dùng sức của hông. Cô ta như cưỡng lại không cho tôi dễ dàng xâm nhập, nhưng không cản lại được sức mạnh của một người đàn ông. Cô ta hơi xuôi tay cam chịu, và bắt đầu cảm nhận sự va chạm sung sướng ở trong lòng. Tôi biết chắc rằng cô ta đã thấy thích tôi, thích “cái đó” cứng ngắc của người đàn ông Á châu, tuy nhỏ nhưng “cay” hơn ớt hiểm.
Tôi nhắm mắt lại và lạc lõng giữa không gian say đắm, ngay trên thân thể tuyệt vời và trong lòng một cơ bắp săn chắc. “Phần dưới” của tôi mang một cảm giác tê dại, lúc nào cũng có thể “phóng tinh” ra ngoài. Tôi không thể kiềm chế lâu hơn nữa. “Cái đó” của tôi thì như con ngựa chứng bất tuân cứ “xăm xoi” trong mình cô ta, càng lúc càng nhanh, càng mạnh. Tôi cảm giác “làm” cô ta như một động vật đang hứng tình tột độ. Cô ta rên la tiếng Mỹ, kêu gào tên bạn trai của cô ta, làm cho tôi thỏa dạ, và cuồng dại.
Sau cùng, khi đã biết mình đi đến mức “không thể quay lại”, tôi bèn đẩy hông xoay tròn, cho “phần dưới” cọ quanh vào mông của cô ta thật sát. Nhịp thật ráo riết và rút vội “cái đó” ra khỏi “cô bé” cô ta, chồm người về phía ngực cô ta.
“Tôi sẽ ‘bắn tinh’ lên mặt em đây!” tôi rên to và bắt đầu “sụt” mạnh. Cô ta day mặt sang trái rồi sang phải một cách hoang dại như tránh né.
“Đừng! Đừng! Không! Không… Làm ơn…”
Tôi vịn chặt lấy đầu cô ta. Ý nghĩ táo bạo được “phóng tinh” nóng hổi lên mặt cô ta làm cho tôi bấn loạn. Tôi bóp chặt lấy “đầu khấc” và “bắn” mạnh. Một dòng chất lỏng đặc sệt phóng thẳng lên trán cô ta, vấy vào mái tóc vàng, và rưới lên mặt kính chắn gió sau lưng cô ta. Đợt thứ hai phóng nhẹ hơn bay thẳng đến sống mũi cao của cô ta. Cô ta né vội nhưng không kịp, lại vô tình làm đợt thứ ba đáp lên gò má hồng của cô ta. Ngả người xuống bụng cô ta, tôi rã rời cầm lấy “cái đó” vuốt ve, vài giọt còn đọng lại ở “đầu khấc” rớt lên ngực cô ta. Cô ta cũng rũ rượi nằm im nơi đó, dưới ánh nắng mặt trời chói chang làm cho mắt cô ta nheo lại, nhìn tôi nghẹn ngào.
Khi tôi xong việc, chợt tỉnh hồn, nghe tiếng còi xe inh ỏi. Tiếng còi càng lúc càng to, liên hồi, và thúc giục.
“Trời đất ơi, ông mơ mộng trên cung trăng hay sao, mà làm cái gì chưa chạy? Đèn xanh rồi kìa!”
Một giọng cất lên kế bên tôi. Đó là giọng của vợ tôi. Mở mắt ra tôi nhìn sang bà ấy ở ghế hành khách.
“Đèn xanh đã lên hơn nửa phút rồi, còn chưa đi hay sao. Bộ ông bị điên hả, còn về cơm nước nữa chứ, trưa trời trưa trật rồi!” bà ấy hét to.
“Người ta đang chờ kìa, ông khỉ này! Nhờ ông chở đi chợ có chút xíu mà cũng phiền.”
Đầu tôi cúi thấp nhẫn nhịn và với lấy cần số, buông thắng và đạp ga tiếp tục mơ mộng trên “cõi ảo mộng”.