truyện 18 dài – Người sơn nữ

Mục lục

    Khi Mường, một cậu bé mười bốn tuổi, đi săn và bị lạc, cậu vô tình trượt chân ngã xuống vách đá núi Klon, gần suối M’Cor. Tỉnh dậy sau cú ngã, Mường nghe thấy tiếng xào xạc phía sau. Cậu quay lại và nhìn thấy một khu rừng xanh tươi với những cây thẳng tắp, treo đầy những trái cây tròn màu nâu.

    Mường bẻ một cành cây làm gậy và lội theo con suối để tìm đường ra. Dòng nước mát lạnh khiến cậu sảng khoái và quyết định tắm rửa sạch sẽ. Đột nhiên, một vật tròn to như trái dừa ném thẳng vào đầu Mường. Tiếng cười khúc khích vang lên từ phía sau vách đá. Tò mò, Mường lần theo tiếng cười và lại bị ném trúng đầu từ một hướng khác. Cậu ôm đầu tức giận. Tiếng cười vang lên, không chỉ một mà là hai giọng.

    Tức giận, Mường ném cành cây về phía tiếng cười. Ngay lập tức, hàng chục trái dừa bay tới tấp, khiến Mường loạng choạng ngã xuống suối. Khi cậu lồm cồm ngồi dậy, hai cô gái sơn nữ khỏa thân, trạc mười lăm tuổi, đứng trên mỏm đá mỉm cười. Một cô gái xinh đẹp với mái tóc đen, cô còn lại tóc nâu và kém sắc hơn. Họ đều đeo vòng vàng, xuyến bạc và có làn da ngăm đen giống Mường.

    Cô gái tóc đen hỏi: “Ngươi từ đâu tới? Tên là gì?” Mường đáp: “Tôi tên A Mường, ở núi Klon, làng Pliu Pei, vô tình ngã xuống đây. Xin hai cô chỉ đường cho tôi ra.” Cô gái tóc nâu hỏi: “A Mường là trai tơ?” Mường ngạc nhiên nhưng gật đầu. Cô gái tóc đen nói tiếp: “A Mường cởi xà rông ra cho X’reng và X’ri xem đi nhé!” Mường càng ngạc nhiên hơn. Cậu nghĩ rằng việc họ không mặc quần áo có lẽ là phong tục, và để được giúp đỡ, cậu nên hợp tác. Thế là Mường đứng dậy cởi bỏ xà rông.

    X’reng và X’ri mở to mắt nhìn chằm chằm vào “của quý” của Mường, rồi cười khúc khích chỉ trỏ. Mường xấu hổ vô cùng vì chưa từng có ai nhìn thấy bộ phận đó của mình ngoài cha mẹ. Bỗng, một người phụ nữ trạc ba mươi, cao lớn, xuất hiện từ một hang đá cách đó khoảng mười mét. Bà ta đeo vòng cổ bằng nanh heo rừng, mũi xỏ khuyên và tóc tai bù xù. Cũng như hai cô gái, bà ta khỏa thân, để lộ vùng lông đen rậm rạp lan lên đến rốn, nhưng bầu ngực thì chảy xệ.

    Mường cảm thấy sợ hãi khi người phụ nữ đó nhìn mình với ánh mắt hằn học. Trước khi Mường kịp phản ứng, bà ta bước tới, tóm lấy và bóp chặt “của quý” của cậu. Bà ta vừa hỏi vừa miết khiến Mường đau điếng nhưng không dám than vãn. Bà ta nói: “Ai lạc vào đây đều phải chết. Ngươi cũng vậy. Thần núi sẽ không dung tha bất kỳ kẻ lạ mặt nào. Nhưng trước khi chết, ta cho ngươi được ăn, được uống và thỏa mãn.”

    Mường chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì người phụ nữ đó cúi xuống, ngậm chặt “của quý” của Mường vào miệng. Mường sợ hãi đứng chết trân. Chẳng mấy chốc, Mường cảm thấy toàn thân cứng đờ. Cậu cúi xuống nhìn và thấy “của quý” của mình to lớn hơn bao giờ hết. Người phụ nữ đó dùng hai tay vuốt ve, khiến Mường rùng mình. Rồi bà ta ngậm chặt đầu “của quý” và nhai nhai. Mường thấy đau, giật người ra sau, nhưng bà ta quá khỏe, giữ chặt lấy Mường và tiếp tục mút chùn chụt.

    Người phụ nữ đó liếm đầu “của quý” của Mường, cười lớn: “Siu Kpa thích ăn thịt tươi mát của đứa trẻ như ngươi. Trai tơ như ngươi có nhiều thú vui lắm. Ngươi sẽ là vật tế của thần núi.” Siu Kpa tiếp tục ngậm và mút “của quý” của Mường. Là một cậu bé mới lớn, Mường chưa hiểu biết nhiều về tình dục, nhưng những gì Siu Kpa làm khiến cậu cảm thấy như bước ra từ cõi u mê.

    Siu Kpa càng làm càng nhanh. Đôi môi khô quánh của bà ta, có lẽ do dùng chất kích thích, làm da thịt Mường hơi rát, nhưng bàn tay bà ta lại vô cùng điệu nghệ. Mường không thể chống cự được bao lâu nữa. Cậu nhìn X’reng và X’ri đang chăm chú nhìn mình một cách thèm thuồng. Hai cô gái bắt đầu tự vuốt ve giữa hai đùi. X’reng nằm yên cho X’ri liếm ngực, trong khi tay X’reng luồn xuống giữa hai đùi X’ri. Một lát sau, Mường thấy cử động cánh tay của X’reng càng lúc càng nhanh. Có lúc X’reng rút tay ra và đưa ngón giữa lên miệng mút ngon lành.

    Tiếng rên rỉ của X’ri làm Mường nóng bừng. Mông Mường co thắt, mười ngón chân bấu chặt xuống tảng đá rêu phong. Cùng lúc đó, Siu Kpa thúc mạnh tay vào “của quý” của Mường. Mặt Mường nhăn nhó, toàn thân co lại. Mường phóng tinh ra ngoài, nhưng Siu Kpa đã chờ sẵn, hứng trọn không sót giọt nào. Đó là lần đầu tiên Mường biết thế nào là tình dục.

    Sau đó, Siu Kpa đứng dậy, đưa hai tay lên và nói lớn: “A Vừng ơi, thằng bé này ngon lắm! Cảm ơn A Vừng. Nó dành để tế cho Vừng đây.” Mường cảm thấy cơ thể co giật vì lần đầu tiên nếm trải khoái cảm. Cậu nghĩ: “Có lẽ những người phụ nữ này sẽ không làm hại mình. Có lẽ người đàn bà này cũng hiền như mình. Và X’reng, X’ri thì cũng như em gái của mình – hồn nhiên ngây thơ như con nai ở rừng Xê Thuc.”

    Siu Kpa ra hiệu cho X’reng và X’ri dẫn Mường đi dọc bờ đá theo con suối, sâu vào trong, nơi có một thảm cỏ xanh mướt rộng bằng hai căn nhà của Mường gộp lại. Cảnh vật xung quanh thật tao nhã, chưa bao giờ Mường thấy được. X’reng nằm ngửa ra bãi cỏ, tay cô với tới nắm lấy “của quý” của Mường. Mường bỗng thấy rung động xao xuyến khi bàn tay thiếu nữ chạm vào chỗ kín của mình. X’reng dùng một tay xoa bóp, khiến “của quý” của Mường cương cứng trở lại.

    X’reng nhìn thẳng vào mặt Mường đầy vẻ khêu gợi, nói: “X’reng muốn A Mường vào sâu trong mình của X’reng.” X’reng nói xong thì kéo “của quý” của Mường xuống, Mường ngoan ngoãn làm theo. X’reng cọ “của quý” vào vùng kín lún phún lông của mình. Mường cảm giác chất nhờn ướt chạm vào đầu “của quý”, những sợi lông đen xoăn tít châm châm vào, khiến Mường khó chịu.

    X’reng không vội vàng. Cô làm cho Mường rên rỉ, khi gần đạt khoái cảm thì dừng lại. Mặt Mường đỏ bừng, mếu máo năn nỉ X’reng cho mình xuất tinh. Nhưng X’reng không nghe. X’reng đanh đá nói: “Xin tôi đi, xin tôi cho A Mường xuất tinh đi.” Mường không còn chịu nổi nữa khi bàn tay điệu nghệ cứ thúc thúc cái “của quý” cương cứng của mình. Dù là chàng trai cứng đầu, Mường cũng phải năn nỉ X’reng: “Xin X’reng cho tôi xuất tinh trong mình X’reng đi. Tôi sẽ đội ơn A Vừng thiêng liêng giúp cho X’reng xinh đẹp tuyệt vời.”

    X’reng trả lời: “Bộ A Mường muốn cho X’reng có mang hay sao mà muốn xuất tinh vào trong mình X’reng. X’reng biết là X’reng xấu nhưng X’reng không màng. X’reng chỉ mong A Vừng giúp cho X’reng tìm được người vừa ý.” Mường không còn kiên nhẫn để chơi trò mèo vờn chuột với X’reng nữa: “Cũng được. X’reng muốn có mang thì tùy, chỉ cần cho tôi xuất tinh trong người của X’reng là đủ rồi. Biết đâu A Vừng thấy X’reng tốt bụng sẽ cho X’reng trẻ đẹp và gặp luôn người vừa ý.”

    X’reng nói tiếp: “Chúng tôi ở đây không có đàn ông, X’reng muốn có đàn ông nhưng mẹ X’reng không cho phép. Mẹ nói đàn ông đều xấu cả và đều phải chết. Mẹ bắt A Mường phải gieo giống cho X’reng trước khi đem giết A Mường.” Mường thở dồn dập nói: “Được! Được! Sao cũng được miễn là X’reng cho tôi xuất tinh trong người X’reng.”

    X’reng nghe vậy thì hài lòng lắm, liền nắm “của quý” của Mường đâm thẳng vào. Mường biết mình đã được phép xâm nhập vào X’reng để giải tỏa sự ứ đọng nãy giờ nên vội vàng lao tới. Chỉ một phát, Mường đâm thẳng vào X’reng. X’reng rú lên một tiếng làm chim chóc gần đó bay tán loạn. Mường xuất tinh ngay lập tức. X’reng ôm Mường trong tay, cười nắc nẻ khi cảm giác một dòng đặc sệt nóng hổi tràn ra.

    Mường kiệt sức vì hai lần xuất tinh liên tiếp. X’reng biết điều đó bèn nói: “A Mường hãy nằm trên mình của X’reng mà ngủ đi, chừng nào tới giờ cơm tối thì X’reng sẽ đánh thức A Mường dậy.” Mường thức dậy khi mặt trời đã lặn xuống ngọn cây. Cậu khẽ rên và trở mình cố gắng dậy, bỗng thấy toàn thân tê nhức. Giật mình nhìn xuống, cậu thấy hai tay bị trói chặt, mới hay mình đã trở thành tù nhân.

    X’ri bỗng cười vang khi thấy Mường cựa quậy một cách khó khăn, vừa đau vừa lạnh. Một vật gì nhọn bằng sắt đâm sâu vào giữa mông Mường. Mường nhăn nhó rên rỉ. X’ri lên giọng chế giễu: “Ngươi cảm thấy mắc lắm phải không. Không sao cả, ai ăn vô mà không đi ra.” X’ri vừa nói vừa cầm vật nhọn sắt ngoáy ngoáy làm cho Mường cảm thấy ruột già đau thốn, một cảm giác buồn nôn đi tiêu.

    X’ri kề bên tai Mường thủ thỉ: “Không sao cả. Ngươi sẽ quen dần với cảm giác này. Ta sẽ tẩy gội cho ngươi được sạch sẽ để tiếp đón thần núi.” Lúc đầu, Mường còn tưởng mình lạc vào chốn bồng lai với hai người đẹp sơn nữ. Nào ngờ Mường bị hành hạ thân xác và chuẩn bị làm vật hiến tế thần núi. Mường đi tiêu không biết bao nhiêu lần nữa cho đến khi toàn thân rã rời, bụng đói cồn cào, choáng váng muốn xỉu.

    Mường thầm nghĩ không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, chỉ còn biết nằm đó nhắm mắt chờ đợi cái chết. Đột nhiên, Mường cảm giác đôi môi mềm ướt lướt nhẹ trên đùi của mình. Mở mắt ra nhìn, Mường thấy X’reng đang ngậm “của quý” của mình vào miệng. X’reng chỉ đảo hai vòng lưỡi quanh khối thịt mềm nhũn thì nó đã biến thành cứng ngắc.

    Mường bỗng cảm giác mình bị hãm hiếp: lúc thì bị đối xử tàn tệ như nô lệ, lúc thì được đối xử kính trọng như trưởng làng. Một ý tưởng mâu thuẫn chạy lẩn quẩn trong đầu Mường. X’reng dựng đầu Mường dậy và nhìn thẳng vào mắt Mường như muốn thôi miên. Nhưng trong ánh mắt đó của X’reng, Mường thấy thuần túy là một cô sơn nữ hiền dịu. Khác với X’ri và Siu Kpa, X’reng là người ít nói, trầm lặng, chỉ có điều đam mê dục tình và có khuôn mặt xấu xí.

    X’reng thì thào bên tai Mường: “X’reng có xin mẹ tha chết cho A Mường nhưng mẹ không cho, nhất định bảo A Mường phải chết. Xin lỗi A Mường, X’reng không thể cãi lời mẹ nếu không thì X’reng cũng phải chết.” X’ri thì ác độc như mẹ, là một đứa hoang dâm, dã man trong tình dục, nhưng lại có vẻ đẹp mê hồn. Trong lúc X’reng đang mải mê nhìn vào mắt Mường thì X’ri từ đâu xuất hiện và luồn những ngón tay vào giữa hai đùi Mường để tìm cửa hậu. X’ri đâm thẳng ngón giữa vào đó làm cho Mường nảy người lên cả tấc. X’reng phải đè Mường xuống lại và hôn lên môi Mường thắm thiết.

    Mường cảm giác “của quý” mình nằm sâu trong miệng X’ri. Khác với Siu Kpa, miệng X’ri mềm mỏng có nhiều nước bọt làm cho Mường có cảm giác trơn nóng. Một ý nghĩ lại thoáng trong đầu Mường: Mường cảm thấy mình không được “A Vừng” đãi ngộ khi lạc vào chốn này để phục vụ sinh lý cho đám người sơn nữ. Phải chi X’reng là người nằm ở giữa hai đùi hôn hít chỗ kín của mình và X’ri có khuôn mặt xinh đẹp thì hôn trên môi thì có lẽ Mường còn thấy đỡ tủi.

    X’ri chẳng hôn hít chỗ kín của Mường được bao lâu thì Mường cong mình tiết ra. X’ri liền cho ngón giữa mình thám hiểm cửa hậu Mường. Mường sướng tê, ôm chặt X’reng trong tay nhưng không dám mở mắt nhìn khuôn mặt xấu xí của X’reng. X’ri ở bên dưới hứng hết những dòng “sữa trắng đục” phun ra từ “của quý” của Mường. X’ri liếm hết và liếm một cách ngon lành. Xong xuôi X’ri còn liếm hai bên mép với vẻ tiếc rẻ.

    Với cặp mắt mở to, Mường có thể thấy hai thân thể trần truồng đang hành hạ mình. X’ri chồm lên nói vào mặt Mường: “Mẹ ta có nói là sẽ ăn thịt ngươi. Ngươi biết sợ hay chưa?” Mường sợ sệt như đã mường tượng ra cảnh chết chóc. Mường từng nghe nói có một nhóm người chuyên ăn thịt người. Khoảng hai mươi năm về trước, làng Pliu Pei xảy ra nhiều chuyện lạ lùng. Nhiều người mất tích, một số ít trở về nhưng đều bị điên dại, nói lảm nhảm chuyện ăn thịt người. Cả làng ai nấy đều sợ hãi. Mãi cho đến khi khu rừng Xê Thuc bị cháy, dân làng phát hiện nhiều xác chết cháy cùng đống xương trắng. Kể từ đó, chuyện ăn thịt người không còn ai nhắc tới nữa. Người ta đồn rằng bộ tộc ăn thịt người đã bị cháy rụi theo cây lá.

    Mường vẫn bị trói gô và đặt lên một cái bàn. X’ri cầm một cây sắt nhọn với nụ cười ma quái độc ác, đâm thẳng vào hậu môn Mường. Mường cảm giác đau nhói gần như ngất xỉu, đầu óc choáng váng. Theo cái ống sắt đó, X’reng trút nước vào đầu ống và dùng miệng thổi mạnh. Mường cảm thấy nước đi từ hậu môn tràn vào dạ dày. X’ri cười to và nói: “Hãy bơm cho nhiều để tẩy sạch cái ô uế trong người của nó. Rồi chúng ta sẽ nướng nó như nướng một con bê. Chúng ta sẽ nghe nó rên la giãy giụa dưới ngọn lửa hồng.” Siu Kpa đứng gần đó cũng buột miệng khen cô gái út có bản tính giống như bà.

    Mường thấy lạnh sống lưng khi nghe X’ri báo trước cái chết của mình. Mường cố vùng vẫy nhưng vô ích, sợi dây bện bằng nhánh cây rừng quá chắc. Mường càng co giãn thì sợi dây càng cứa da cắt thịt. Khi mặt trời đã lên tới đỉnh, Mường cảm giác sự man mát của cơn gió thổi. Mường nghe tiếng răng rắc của nhánh cây rừng cháy đâu đó quanh đây. Khói bốc cao lên tới ngọn. Mường cảm giác thần chết đang lảng vảng đâu đây để đưa Mường về với “Vừng”, về với thần núi.

    X’reng trát lên mặt những thứ nước sơn màu mè: trắng, đỏ, xanh, vàng, trông giống như một người phù thủy xấu xí mà mẹ của Mường thường kể cho Mường nghe lúc nhỏ. X’reng ngắm nghía mình trong gương ra chiều hài lòng với sắc đẹp của mình lắm. Thấy Mường ngắm nghía mình, X’reng bèn chìa cái gương về phía Mường cho Mường xem dung nhan của mình một lần cuối. Trong gương, Mường thấy mình bị cạo trọc đầu, chân mày và lông mi cũng bị vét sạch, toàn mặt Mường bị bôi một lớp sơn màu đỏ choét. Đó là cách thức của tộc này trước khi làm lễ tế thần.

    Siu Kpa thình lình xuất hiện. Trong tay bà là bức tượng của một vị thần núi. Bức tượng thật đáng sợ, dính toàn máu của không biết bao nhiêu nạn nhân giống như Mường vô tình té xuống đây. Siu Kpa lớn tiếng bảo hai đứa con gái mình: “X’ri con ra giúp mẹ chụm củi và nấu nước sôi chuẩn bị tế thần linh. X’reng, con mau tắm rửa sạch sẽ cho vật tế và giết chết nó lấy máu mang tới cho mẹ.”

    X’reng dắt Mường xuống con suối gần đó. Mường biết mình sắp bị cắt tiết và đem nấu chín để tế thần linh thì sợ sệt vô cùng. X’reng múc nước tưới lên đầu Mường và kỳ cọ cho sạch sẽ từ đầu đến chân. Trong lòng Mường muốn van nài X’reng hãy tha mạng cho mình nhưng Mường không còn nói được nữa vì con dao lăm lăm trong tay X’reng như chực chờ cơ hội để cứa cổ mình. Khi cảm thấy Mường hoàn toàn sạch sẽ, X’reng cầm con dao đi vòng ra sau lưng Mường. Mường biết mình không còn cơ hội sống trên đời này nữa nên nhắm mắt chờ đợi con dao đó phập xuống lưng mình.

    “Phực!”

    Sợi dây trói ở sau tay Mường đứt. Mường mừng rỡ kinh ngạc quay đầu lại nhìn X’reng. X’reng đứng trước mặt Mường chừng một mét, nhìn Mường với cặp mắt tròn xoe khó hiểu. Mường còn chưa biết tính sao thì X’reng nhào tới ôm Mường, đè vật ngửa xuống dòng suối. X’reng loạng choạng tìm “của quý” của Mường hôn vội. Chẳng bao lâu thì “của quý” của Mường cương lên cứng ngắc. Cả hai dìu nhau tìm nơi suối cạn, X’reng nằm ngửa giữa dòng suối phơi bày thân thể trần truồng ẩn hiện dưới làn nước mát.

    Mường bò sấp lên người X’reng. Với kinh nghiệm lần trước, Mường không khó khăn gì để đưa “của quý” cương cứng của mình vào cơ thể X’reng. Dòng suối mát mẻ lặng yên bỗng dập dồn những cơn sóng do nhịp điệu mạnh bạo, tham lam của Mường. X’reng lim dim đôi mắt, phát ra những lời nói vô nghĩa. Tay chân loạng choạng dưới làn nước.

    Mường xuất tinh trong người X’reng lần nữa. Dòng “sữa trắng đục” chan hòa dưới dòng suối trong vắt, chảy xuôi xuống dưới nguồn. Mường ôm X’reng trong vòng tay, bỗng thấy X’reng còn đẹp hơn cả X’ri. Quá ngạc nhiên với sự thật trước mắt, Mường định hỏi nhưng X’reng ra hiệu đừng nói. X’reng thì thầm bên tai Mường: “Là A Vừng đã giúp cho X’reng. A Mường hãy đi đi. Lội theo con suối này. Đến một cái thác thì nhảy xuống. Lặn thật sâu, thật lâu cho tới khi A Mường thấy ánh sáng bên kia là A Mường tới được làng Pliu Pei rồi đó. A Mường đừng bao giờ trở lại nơi này nữa. Vừng sẽ giúp cho A Mường mạnh khỏe. A Mường hãy quên X’reng này đi. Quên người sơn nữ này đi.”

    Mường rơm rớm nước mắt, trong đời Mường ít khi nào khóc. Mường quay đầu bỏ đi chừng mười bước, nhìn xuống dòng suối mát mẻ dưới chân, Mường thấy một màu đỏ tươi hòa lẫn trong làn nước. Mường quay đầu lại thấy con dao cắm vào giữa ngực X’reng.


    Kết thúc

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *