truyện 18 có tranh – Số phận

Mục lục

    Trần, sinh viên năm cuối Đại học Xây dựng Hà Nội, nhận được tin sét đánh từ quê: “Bố ốm nặng, con về gấp.” Ngay chiều hôm đó, anh vội vã sắp xếp hành lý, chào tạm biệt bạn gái rồi ra ga. Lòng nóng như lửa đốt, nhưng con tàu vẫn chậm chạp như thường lệ. Mấy năm xa nhà, đây là lần đầu tiên anh nhận được bức điện “nghiêm trọng” đến vậy. Sau một ngày dài, con tàu cuối cùng cũng cập bến ga quê, một nơi hẻo lánh và buồn tẻ. Quang, anh trai Trần, đã đợi sẵn ở sân ga với vẻ mặt không buồn cũng không vui, càng khiến Trần thêm sốt ruột.

    Trần vừa bước vào cửa, không khí trong nhà bỗng trở nên rộn ràng. Mẹ anh tất bật bắt gà, thổi cơm, còn chị dâu Thái Bình thì vội vã lấy nước cho em chồng rửa mặt. Bố anh, ông Đại, đang thắp hương khấn vái cũng vội hỏi vọng ra:

    “Thằng Trần về rồi hả con?”

    “Vâng, con chào bố.”

    Chưa kịp hỏi han gì thêm, câu chuyện giữa hai bố con cứ thế tuôn ra cho đến khi mâm cơm được dọn lên. Suốt bữa ăn, mọi người rối rít bắt Trần kể chuyện Hà Nội, về bạn bè và trường học của anh. Nhiều chuyện anh kể đi kể lại hai, ba lần mà mọi người vẫn thích nghe, bởi với mẹ và chị Thái Bình, Hà Nội giống như một giấc mơ vậy. Quang vẫn lặng lẽ lắng nghe. Quang chỉ hơn Trần năm tuổi nhưng trông đã như một người bốn mươi, đôi mắt thâm quầng và mệt mỏi.


    Bữa cơm tàn thì trời cũng tối mịt. Ông Đại với tay châm chiếc đèn dầu cũ kỹ, đưa cho Trần và giục anh: “Đi tắm rồi còn đi nghỉ con, chị Thái Bình đã chuẩn bị nước tắm cho con rồi đó.”

    Nước nóng quyện mùi cỏ làm Trần tỉnh táo và dễ chịu hơn sau gần 24 giờ ngồi trên con tàu xập xệ. Anh dội nước ào ào và chà xát bện rơm vào cổ, vào tấm lưng trần. Là con út nên Trần được bố mẹ cưng chiều cho ăn học, không phải lao động đồng áng như anh Quang, nên anh cũng trắng trẻo và ít cơ bắp hơn.

    Đang mơ màng, bỗng Trần nghe tiếng kẹt cửa rất khẽ. “Không lẽ lại có trộm ở cái xứ hẻo lánh này?” – ý nghĩ đó làm Trần buốt lạnh sống lưng. Anh căng mắt nhìn vào bóng đêm hun hút cố tìm ra bóng kẻ đang đột nhập vào phòng. Có tiếng vải mềm cọ vào nhau sột soạt, tiếng bước chân khe khẽ lại gần giường Trần và mùi hương quen thuộc thoang thoảng trong phòng làm anh trấn tĩnh lại.

    “Ai đó?”

    “Tôi đây” – giọng đàn bà run run trong bóng đêm.

    “Tôi là ai?” – Trần sờ soạng tìm kính.

    Giọng đàn bà thút thít: “Sao cậu quên nhanh thế?”

    Trần đeo được cặp kính cận vào thì hơi thở của người đàn bà đó cũng phả vào mặt anh, tay anh chạm phải một làn da mềm mại. Thái Bình đứng ngây ra nhìn Trần rồi nhìn xuống chiếc quần lót cộm lên. Thái Bình có vẻ đẹp thôn dã mà Trần ít để ý: cô mặc chiếc váy trắng mỏng rộng cổ, mái tóc dài óng ả phủ lên vai tròn, khoảng ngực nâu trần lấp ló bầu ngực căng đầy, hai núm vú xinh xinh nhô lên dưới lớp vải mỏng. Trần giật mình thấy Thái Bình đang nhìn anh chờ đợi bằng ánh mắt cầu khẩn.

    “Đêm khuya rồi, sao chị còn chưa đi ngủ?” – Trần khẽ hỏi nhưng mắt vẫn dò xét từng milimet cơ thể nàng làm nàng hơi bối rối.

    “Cậu Trần, chị muốn ngủ với cậu đêm nay.”

    “Chị… chị… chị điên rồi à?” – Trần thảng thốt – “Chị là chị dâu của em…”

    Trần còn định tuôn ra nhiều lời lẽ ghê gớm hơn với bà chị dâu “mất nết”… nhưng anh chỉ còn ú ớ không thành tiếng, Thái Bình ôm ghì lấy đầu anh, ghì chặt nó lên ngực nàng đến ngạt thở. Bỗng nàng buông anh ra, bật lên tiếng thổn thức: “Tôi khổ lắm… hu… hu…”

    Chàng chưa kịp định thần thì Thái Bình đã buông chàng, lao thẳng vào chiếc cột nhà và ngã vật xuống, máu từ trán nàng rỉ ra, nhỏ giọt trên sàn đất. Trần hốt hoảng: “Anh Quang ơi… chị Thái Bình…”

    Ông Đại lao vào phòng, bế vội Thái Bình lên và đặt nàng lên giường, nét mặt đầy lo âu. Ông băng bó cho nàng và bảo Quang, cũng vừa chạy tới, vẫn còn mắt nhắm mắt mở, bế nàng về phòng. Không ai nói với ai câu nào. Không khí vui vẻ ban nãy trong căn nhà biến mất, một cảm giác nặng nề và ngượng ngập bao trùm bầu không khí.


    Sáng hôm sau, chờ mọi người ăn uống xong xuôi, ông Đại chậm rãi pha ấm nước chè và gọi Trần: “Trần con, bố có điều muốn nói chuyện với con.”

    Anh lập tức linh tính đây là một chuyện hệ trọng mà vì nó gia đình anh đã gửi điện gọi anh về. Ông Đại nhấp một ngụm trà rồi hỏi: “Con thấy chị Thái Bình thế nào?”

    “Dạ…”

    “Chị có tốt với con không?”

    “Dạ, tốt ạ” – Trần lí nhí.

    “Chị ấy có xinh đẹp không?”

    “Dạ…”

    Ông Đại dồn dập hỏi Trần như chỉ sợ anh trả lời “không”: “Chuyện là thế này, chị con lấy anh Quang đã hai năm rồi mà không có con. Cả nhà ta, ai cũng mong anh chị có cháu…”

    Ông Đại nuốt khan nước bọt: “Chị Thái Bình muốn ly dị…”

    “Ly dị thì ly dị chứ sao…” – Trần yếu ớt cãi lại vì anh biết chị Thái Bình là người đẹp nhất làng này, ngày chị về làm dâu nhà này, lũ trai làng tiếc ngẩn ngơ. Giờ chị ly dị thì còn ai muốn lấy Quang nữa.

    Ông Đại như đoán được suy nghĩ của anh: “Bây giờ bố xin con, con hãy giúp anh chị…”

    “Không được… làm như thế là loạn luân…” – Trần nói không ra hơi.

    “Thằng này quên ơn cả Tổ tiên, mày dám chỉ trích cả Tổ tiên sao? Ngày xưa, mấy anh em người ta còn lấy chung vợ thì sao?” – Ông Đại nổi cáu – “Mày đừng lấy chữ nghĩa ở trường ra để dạy tao.”

    Trần nhìn mẹ cầu cứu, bà vẫn im lặng, nhưng qua ánh mắt của bà, anh biết rằng bà đồng tình với bố anh và đây là việc cả gia đình đã bàn bạc kỹ.

    “Bố mẹ à, con cũng có bạn gái ở trường. Chúng con sẽ cưới nhau và sẽ sinh cho bố mẹ thật nhiều con.”

    Ông bà Đại lộ vẻ vui mừng, nhưng ông Đại vẫn cương quyết: “Nhưng đó là chuyện trong tương lai, còn bây giờ, chị Thái Bình đang cần con giúp đỡ, bố lạy xin con – Ông Đại hơi ấp úng – bố cũng đã cố hết sức để giúp chị ấy rồi nhưng không có kết quả, có lẽ vì bố già rồi.”

    Trần sửng sốt không tin vào tai mình, nhưng Quang còn ngồi đó và anh đưa ánh mắt về phía Trần tỏ ý xác nhận điều bố anh nói. Trần thở dài không nói gì và đi vào buồng anh. Quang lúc này mới tỏ ý vui, gật đầu với bố anh.

    Sau bữa cơm trưa, ông Đại giục Thái Bình đi tắm rửa sạch sẽ cho tinh thần sảng khoái, còn ông lôi ra chai rượu rắn ngâm cả chục năm nay, rót ra ba chén đầy cho ba bố con ông. Trần tuy không thích nhưng cũng không dám trái lời bố, đỡ lấy chén rượu, uống cạn. Chờ Thái Bình tắm rửa xong thì ba bố con kéo nhau vào trong phòng vợ chồng Quang. Thái Bình mặc một chiếc váy hoa nhạt đang đứng soi gương, thân hình nàng cân đối, nở nang và tràn đầy sức sống. Trần liếc nhìn nàng – “người đàn bà với đôi mông tròn trịa, chắc nịch này sẽ có con cái đầy đàn” – anh thầm nghĩ. Thái Bình nghe tiếng ba người đàn ông bước vào thì quay lại, nàng không mặc đồ lót, chiếc váy mỏng dính không che hết vùng kín, hai núm vú hằn lên lớp váy. Nàng để chiếc váy từ từ rơi xuống, một cơ thể hoàn hảo hiện ra, lồ lộ trước mắt ba bố con ông Đại. Ông Đại giục Trần cởi quần áo…


    Cảm giác loạn luân vẫn xâm chiếm suy nghĩ của Trần. Thái Bình đang ôm chặt lấy anh và cọ xát cơ thể nàng lên ngực, lên cổ anh. Hơi ấm từ cơ thể nàng như một lò than hồng. Hơn nữa, đã một lúc trôi qua mà “cậu nhỏ” của Trần vẫn không có phản ứng, Thái Bình thì nước mắt lưng tròng. Ông Đại và Quang nhìn nhau buồn bã lắc đầu ngán ngẩm, họ biết mặc cảm tội lỗi làm Trần không hoàn thành nhiệm vụ. Ông Đại đứng lên, phá tan bầu không khí khó chịu:

    “Bố và anh Quang sẽ giúp con có được hứng thú?” – Ông Đại nói vẻ hiểu biết và bao dung – “Đàn ông lần đầu ‘ra trận’ là vậy thôi mà.”

    Ông Đại cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên môi Thái Bình, nàng quấn chặt lấy lưỡi ông trong miệng mà mút. Tay ông từ từ khám phá cơ thể nàng làm nàng rên lên sung sướng. Thái Bình nhìn ông với ánh mắt thành kính và đưa tay vuốt ve “vật đang cứng” của ông qua lớp vải quần. Ông Đại chuyển xuống ngực nàng, dùng lưỡi liếm lên núm vú đã cương cứng, nàng rên lên to hơn, tiếng rên đứt quãng, ngực nàng căng lên.

    Quang đã trần truồng đứng cạnh vợ anh từ lúc nào. “Cậu nhỏ” của anh chỉ mới cương lên một nửa nhưng đã làm Trần hết sức kinh ngạc. “Cậu nhỏ” Quang không thẳng mà hơi zích-zắc, hơi ngắn hơn “cậu nhỏ” của Trần một chút, nhưng to như một củ sắn. Toàn cơ thể Quang gồ lên những bắp thịt cuồn cuộn. Thái Bình âu yếm xoa bóp hai tinh hoàn Quang, nàng liếm từ tinh hoàn ra đường cong “cậu nhỏ”, trở lại phần đầu, nàng ngậm “cậu nhỏ” Quang, chỉ trong nháy mắt “củ sắn” của Quang đã bị nàng ngậm lút, nàng mút “cậu nhỏ” anh chùn chụt.

    Trần theo dõi bố anh banh rộng chân Thái Bình và dùng lưỡi liếm dọc theo hai mép vùng kín nàng, rồi khéo léo tách nó ra, luồn sâu lưỡi vào làm dịch tiết trào ra. Thái Bình oằn người run bắn, hai tay nàng siết mạnh lên vòng một tròn trịa, mắt nàng liếc nhìn Trần như thách thức, mời gọi anh. Ông Đại luồn lưỡi khắp các ngóc ngách bên trong Thái Bình làm nàng không kìm nổi:

    “Bố… chạm vào… con chết mất… ưm… ưm…”

    Ông Đại cẩn thận liếm sạch sẽ từng giọt dịch của nàng chảy ra. Dường như không chịu nổi thêm nữa, nàng thọc tay vào quần lót ông lôi tuột “cậu nhỏ” ra. Trần giật mình, nó to như “cậu nhỏ” Quang, nhưng dài gần gấp rưỡi đang ngóc thẳng lên trên. Thái Bình xoa khắp “cậu nhỏ” ông bằng dịch của nàng. Nàng ngước mắt nhìn chồng, miệng vẫn không ngừng “yêu” “cậu nhỏ” anh. Quang vẫn theo dõi tay nàng đang từ từ chà đầu “cậu nhỏ” ông Đại lên mép vùng kín và phần đầu bóng nhẫy, to quá khổ lút dần vào lỗ nhỏ xíu. Dịch tiết của nàng lại được dịp trào ra ướt đẫm tấm lót giường đã hơi ố màu. Thái Bình nấc lên thổn thức:

    “Sâu hơn nữa đi…”

    “Này thì sâu… cho mày nếm mùi… ‘cậu nhỏ’ của… Tổ tiên nhà ông để lại… hự… hự…” – Ông Đại đưa “cậu nhỏ” vào sâu đến tận gốc làm Thái Bình giật nảy người lên, rồi rút hết ra gây tiếng “ọc… ọc…”.

    Quang nhìn cảnh vợ anh quằn quại trong đê mê thì không còn nhịn được nữa, anh cất tiếng:

    “Ối… em ‘yêu’ ‘cậu nhỏ’ anh mau lên, ối… ối… anh đang ra đây…”

    Từng đợt tinh dịch từ trong miệng Thái Bình trào ra hai bên mép. Ông Đại vẫn nhịp nhàng “yêu” “cô ấy” xuyên vào sâu. Nàng lăn lộn, gầm gào như chưa bao giờ nhận được khoái cảm đến thế, mặt nàng dính đầy tinh dịch của Quang, “cậu nhỏ” anh đã oặt sang một bên, trượt ra khỏi miệng nàng. Ông Đại “yêu” mỗi lúc một mạnh hơn rồi hai tay ông bấu chặt vòng một nàng, ông nằm đè lên nàng mà cắn xé trong cơn điên loạn. Vùng kín nàng “ép” “cậu nhỏ” ông mạnh mẽ. Cơn khoái cảm phun ra thành từng luồng, bắn thẳng vào sâu bên trong Thái Bình hết đợt này đến đợt khác. Nàng lịm đi.

    Nhưng Thái Bình chưa kịp hoàn hồn thì vùng kín nàng lại bị banh ra. Tinh dịch của ông Đại và dịch tiết của nàng còn sót lại trong vùng kín nàng bị “cậu nhỏ” Trần đưa vào gây tiếng kêu nhóp nhép. Nàng lại nảy người lên vì sướng. Trần “yêu” từ phía sau nàng mỗi lúc một mạnh. Hai cơ thể trần truồng quấn lấy nhau, lăn qua lăn lại, tiếng hơi thở hổn hển của Trần cùng với tiếng rên ngày càng to của nàng làm Quang và ông Đại mỉm cười.

    Ít lâu sau, Trần nhận được giấy đuổi học vì anh vắng mặt quá nhiều. Nhưng anh cũng chẳng quan tâm đến tờ thông báo đó nữa. Bụng Thái Bình đã ngày một to hơn và ba bố con Trần vẫn ngày ngày thay nhau “chiều chuộng” nàng.

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *