Đêm khuya hôm đó, mẹ Vinh về nhà và gọi cậu ra nói chuyện. Bà báo rằng Vinh sẽ có việc làm sau khi bà gặp một giám đốc lớn tuổi vào ngày mai, và dặn cậu chở bà đi. Vinh lặng lẽ suy nghĩ rất lâu trong đêm, lòng trĩu nặng nỗi lo lắng khôn nguôi.
Ngày hôm sau, như đã hẹn, Vinh chở mẹ đến nơi gặp mặt. Cậu đỗ xe bên ngoài. Hai bảo vệ không cho Vinh vào, chỉ cho phép một mình mẹ cậu. Mẹ cậu hôm đó trang điểm thật lộng lẫy, thân hình cân đối, đôi chân dài và vòng một quyến rũ khiến Vinh ngạc nhiên. Nhìn mẹ bước vào, lòng Vinh dâng lên một dự cảm bất an.
Với bản tính thông minh, Vinh tìm cách lẻn vào trong. Cậu đi đến quán nước đối diện mua hai gói thuốc, đưa cho bảo vệ và trò chuyện một lúc. Sau đó, Vinh xin phép vào sử dụng nhà vệ sinh và thành công bước qua cổng.
Từ một khe hở trên vách, Vinh nhìn vào bên trong. Đó là một căn phòng lớn, đồ đạc lộn xộn. Cậu thấy một chiếc giường lớn ở góc phòng, một người đàn ông lớn tuổi đang ngồi trên giường, hút thuốc và uống bia. Hắn nói gì đó, Vinh không nghe rõ. Mẹ cậu đang đứng đó lắng nghe.
Vinh cố gắng lắng nghe cuộc nói chuyện, nhưng tiếng gió rít qua vườn cây khiến cậu nghe tiếng được tiếng mất. Mẹ cậu run rẩy khi nói chuyện với người đàn ông. Vinh thấy mẹ định quay người bước ra khỏi phòng thì đột nhiên bốn người đàn ông khác xuất hiện, chặn lối thoát.
Hai tên bước tới nắm lấy tay mẹ Vinh, giữ chặt không cho bà cử động. Người đàn ông trên giường nói gì đó, rồi hai tên kia kéo mẹ Vinh đến giường và đẩy bà lên. Mẹ cậu vùng vẫy nhưng sức yếu không thể chống cự. Chúng trói hai chân mẹ cậu dang ra hai góc giường. Vinh như mất hết lý trí, cậu hét lên và đập vào cửa sổ.
Ngay lập tức, một đám bảo vệ chạy tới, đánh Vinh tới tấp. Cậu ngất đi khi báng súng đập vào trán. Khi tỉnh lại, Vinh thấy mình bị trói chặt trên ghế giữa phòng. Cố gắng mở mắt và tập trung tinh thần, cậu nhìn thấy mẹ mình đang la hét cầu cứu trên giường khi người đàn ông kia sờ mó khắp người bà.
Hắn ta, một người đàn ông khoảng 50 tuổi, hành động chậm rãi. Hắn dùng kéo cắt từng chiếc cúc trên áo mẹ Vinh, từ từ lột bỏ từng phần quần áo. Lần đầu tiên trong đời Vinh nhìn thấy thân thể một người phụ nữ, và càng đau đớn hơn khi đó lại là mẹ mình.
Mẹ Vinh sở hữu thân hình đẹp không tả xiết, đầy đặn và quyến rũ dù tuổi tác và cuộc sống vất vả không làm suy giảm vẻ đẹp ấy. Vòng một của bà vẫn căng tròn và đầy đặn. Người đàn ông bóp mạnh vòng một của mẹ Vinh, khiến bà la hét không ngừng, cho đến khi hắn tát mạnh vào mặt bà. Máu rỉ ra từ khóe miệng. Hắn cúi xuống hôn và liếm khắp mặt bà, một tay lần xuống phía dưới và bóp mạnh. Hắn túm tóc vùng kín của mẹ Vinh giật mạnh, khiến bà rú lên đau đớn.
Hắn ngừng hôn và liếm mặt mẹ Vinh, rồi cúi xuống liếm. Hắn dùng hai tay banh rộng đôi chân mẹ Vinh, như muốn xé toạc ra. Vinh thấy mẹ cậu quay mặt đi chỗ khác, cố gắng chịu đựng sự cưỡng hiếp này. Mẹ cậu không còn la hét, thay vào đó là sự hoảng sợ và kinh hoàng tột độ. Người đàn ông thọc sâu ngón tay vào bên trong, rồi sau đó chậm rãi đứng dậy cởi quần áo.
Vinh từng nghe kể về những lão già dâm dục thường uống sâm và các loại bổ dưỡng để thỏa mãn dục vọng. Hắn ta có một dương vật lớn và dài. Hắn đưa dương vật của mình quét lên mặt mẹ Vinh, rồi từ từ di chuyển xuống vùng kín của bà. Hắn cười lên một cách dã thú và dâm tà.
Mẹ Vinh nhắm mắt lại, như muốn trốn tránh thực tại tàn khốc. Nước chảy ra sau khi bị hắn thọc tay, vùng kín của bà đỏ hoe sau khi bị cấu xé. Hai đùi bà đầy vết cào xước do bị hắn xé quần và bóp nhéo. Vùng kín, nơi bà đã gìn giữ bao năm tháng cho chồng ở xa, và đã bao lâu không ai được xâm phạm tới.
Hắn dồn sức ấn dương vật vào mẹ Vinh, rồi bắt đầu hành hạ. Hắn làm gián đoạn, không liên tục như bình thường, có lẽ do tuổi già. Đôi lúc hắn phải dừng lại rất lâu để lấy sức rồi tiếp tục. Vinh nghe rõ từng tiếng rên la của mẹ mình. Cậu không hiểu nhiều về việc giao hợp, nhưng cậu thấu hiểu sự đau đớn mà mẹ cậu đang chịu đựng lúc này.
Vinh quằn quại trên ghế, cố gắng làm đứt những sợi dây trói. Bỗng cậu nghe tiếng la của tên già, rồi thấy hắn gục xuống người mẹ mình và thở hổn hển. Bốn tên đàn ông đứng ngoài lúc nãy giờ từ từ tiến tới, đỡ lão già dậy và đặt hắn lên ghế nghỉ. Sau đó, cả bốn tên bắt đầu cởi quần áo. Vinh biết bọn chúng muốn làm gì. Mẹ cậu há hốc miệng nhìn bọn chúng, thều thào van xin: “Xin đừng… xin đừng”.
Vinh chợt ngồi dậy, dụi điếu thuốc. Hồi ức về chuyện quá khứ làm cậu rơi nước mắt. Cậu nhớ mẹ, thương mẹ vô cùng. Giờ đây, mỗi khi có những phút giây yên tĩnh, cậu lại nhớ về quá khứ khốn khổ và khốc liệt ấy. Cậu thường nhìn lên trời mây vào những buổi chiều, chìm đắm trong suy tư và hồi tưởng chuyện xưa cũ.
Bất giác, cậu thở dài nặng nề, đôi tay run rẩy làm rơi hộp quẹt Zippo xuống sàn. Tia nắng xuyên qua rèm cửa in một vệt sáng trên tường, phản chiếu vào mắt Vinh khiến cậu cay cay. Cậu đi đến cửa sổ để chỉnh lại rèm cho kín, không muốn bất cứ điều gì phá vỡ những phút giây yên lặng mà cậu mong muốn.
Hương đồng nội lan tỏa xung quanh con đường vào làng. Làn gió nhẹ thổi nghiêng hàng lúa hai bên. Vinh dừng xe lại để đỡ mẹ ngồi xuống nghỉ. Mẹ cậu, Loan, bảo cậu dừng xe để bà được ngồi xuống đất bên đường. Bà mặc chiếc áo sơ mi cũ sờn do một tên bảo vệ vứt lên người khi chúng đẩy hai mẹ con Vinh ra ngoài, sau khi đã hành hạ và thỏa mãn mọi thú tính.
Mẹ Vinh nôn xuống đất tất cả những thứ mà bọn chúng đã cố trút vào miệng bà lúc cưỡng hiếp. Máu chảy đỏ cả phần dưới chiếc quần rộng thùng thình mà bà lấy được khi thoát ra để che thân.
Hai tay mẹ Vinh tìm đến Vinh rồi ôm cậu vào lòng, bà khóc nức nở. Vinh cảm thấy hai vai mình ướt đẫm, giọt nước mắt của mẹ đã khiến hai bàn tay cậu nắm chặt lại đến rỉ máu. Không gian xung quanh như ngừng lại, tiếng gió như lặng yên, côn trùng như ngừng tiếng, mọi vật như tạm đứng yên để lắng nghe tiếng khóc của mẹ Loan và như sợ ánh mắt của Vinh, ánh mắt đăm đăm và sắc nhọn chưa từng có.
Vinh nhẹ nhàng đỡ mẹ lên xe và chở bà về nhà.