truyện 18 bố con – Thầy Bảy

Mục lục

    Thầy Bảy nổi tiếng khắp xã Hưng Bình và lan sang cả xã Kiết Giang, không chỉ vì khả năng bốc thuốc mà còn vì biệt tài trừ yêu diệt tà. Căn nhà của thầy nằm tách biệt, càng làm tăng vẻ huyền bí, âm u.

    Một đêm khuya, gần nửa đêm, khi vạn vật chìm trong tĩnh lặng, tiếng đập cửa ầm ầm vang lên, suýt làm vỡ tung cánh cửa. Giọng một bà lão vọng vào: “Thầy Bảy… Thầy Bảy… dậy… dậy… Thầy Bảy mau thức dậy cứu người… Xin thầy làm ơn cứu cháu tui.”

    Tiếng đập cửa “ầm… ầm…” khiến thầy Bảy bực dọc choàng tỉnh. Mắt lờ đờ, miệng nhai tóp tép không rõ thứ gì. Thầy vươn vai ngáp một cái cho tỉnh ngủ, vội chui ra khỏi màn, xuống giường xỏ dép lê lẹp xẹp. Thầy lẩm bẩm: “Mẹ nó… vừa vừa thôi, đập kiểu này bể cửa hết.” Nhưng nghĩ đến trách nhiệm “lương y như từ mẫu”, thầy ngừng chửi thề. “Tới liền… đừng đập nữa hư cửa hết!” – Thầy quát lớn vọng ra phía cửa.

    Tiếng đập cửa ngừng ngay lập tức. Nhấc cây đòn chặn ngang, thầy mở hai cánh cửa. Trước mặt thầy là một bà lão khoảng 70 tuổi, móm mém, tay dắt đứa cháu gái chừng 15 tuổi, mặt nhăn nhó vì đau bụng.

    “Con bé bị gì chị?”

    “Chả biết! Từ chiều tới giờ nó cứ than đau bụng mãi. Mới nãy nó la đau quá trời, tôi sợ nó chịu không nổi, nên vội dắt nó tới thầy… Tôi nghe nói thầy chữa bệnh hay nhất làng này. Mong thầy cứu cháu tôi… tôi… tôi… đội ơn thầy nhiều lắm.”

    Thầy Bảy một tay bụm miệng ngáp, một tay vẫy vẫy đứa bé lại, vừa ngáp vừa nói: “Nhóc con bị gì nói cho thầy biết mau! Bây giờ còn đau không?”

    “Dạ, cháu thấy vẫn còn đau quá, nó đau ngay chỗ này” – Con bé vừa nói vừa chỉ vào bụng dưới của mình.

    “Được rồi! Chị à, chị vào trong này ngồi uống nước tí nhé, tôi dắt con bé vào phía sau khám cho nó. Lát xong tôi sẽ dẫn nó ra. Chị cứ tự nhiên như nhà của… tôi nhé!”

    Ngoắc tay con bé, thầy Bảy gọi: “Con theo thầy vào bên trong, thầy khám cho. Mau lên!”


    Gương mặt thầy Bảy trở nên nham nhở. Thầy không ngờ đêm nay lại có thể “làm thịt” một cô bé còn “tơ” đến vậy, chắc chắn còn trinh. Thầy thầm nghĩ: “Mẹ nó, con nhỏ gì mà bé xíu mà ngực đầy đặn, mông thì to như mông heo… Phen này con chết với thầy con ơi!” Cô bé ngây thơ tội nghiệp vừa đi vừa ôm bụng, không hề hay biết những ý nghĩ đen tối đang dần hình thành trong đầu thầy Bảy. Phen này cô bé khổ rồi.

    Thầy Bảy ở một mình trong căn nhà rộng lớn. Dắt cô bé đi một hồi mới tới phòng khám. Thầy chắc chắn rằng ở đây dù cô bé có la lên cũng không sợ bà lão ngồi ngoài nghe thấy, thế thì tha hồ “làm thịt” cô bé này. Mở cửa ra, thầy đẩy cô bé vào một căn phòng âm u, hơi tối. Thầy vặn cây đèn dầu lớn hơn một chút để nhìn rõ cô bé. Cô bé trông cũng xinh, gương mặt trắng trẻo dễ thương, tóc dài, mặt hơi rũ rượi có lẽ vì đã vật lộn với cơn đau bụng khá lâu. Nhưng gương mặt nó vẫn còn giữ lại chút gì đó rất đáng yêu. Thầy bảo: “Con mau cởi hết đồ ra thầy khám cho.”

    “Cởi hết?” – Cô bé ngạc nhiên.

    “Ừ, cởi hết mới dễ khám. Con mặc đồ thầy khám không ra bệnh… nguy hiểm lắm.”

    Cô bé mắc cỡ ấp úng: “Nhưng… nhưng…”

    “Không nhưng nhị gì cả, con mau lên đi, không thôi chết ráng chịu đó.”

    Cô bé nghe chữ “chết” thầy nhấn mạnh liền khiếp sợ. Vội “dạ” nhỏ rồi mắc cỡ, cởi từng nút áo ra. Một nút bật ra…

    Hai nút bật ra…

    Ba nút bật ra…

    Không gian trở nên nặng nề. Thầy Bảy âm thầm lặng lẽ không dám thở mạnh, mắt láo liên chăm chú nhìn vào từng cử chỉ của cô bé.

    Bốn nút bật ra…

    Năm nút bật ra…

    Chiếc áo bung ra rơi xuống đất.

    Thầy Bảy há hốc miệng… nhìn vào thân thể cô bé. Thầy Bảy không ngờ cô bé mới chừng này mà ngực đã lớn đến vậy, con gái quê mà thân hình trắng nõn nà, rõ ràng nhìn không biết chán. Thấy thầy Bảy há hốc miệng nhìn mình, cô bé mắc cỡ, lấy hai tay che vùng ngực lại, khép nép, bẽn lẽn. Nó lí nhí hỏi: “Dạ được chưa thầy?”

    Thầy Bảy nghe tiếng hỏi của cô bé chừng như “hoàn hồn” trở lại. Thầy không ngờ cuộc đời “chó táp” của thầy lại có được một ngày hôm nay, được nhìn một cô bé chừng 15, 16 tuổi đứng trước mặt “khoe”.

    “Tạm được! Con mau nằm lên cái giường nhỏ kia đi.”

    Cô bé e thẹn, từ từ bước tới bên giường rồi nhẹ nhàng nằm xuống và ngửa lên, hai ngực nó chĩa thẳng lên trời. Ý nghĩ đen tối lại lần lượt hiện ra trong đầu thầy Bảy, thầy đang nghĩ làm sao để dụ nó cởi luôn phần dưới.

    “Con nói đau bụng… chỗ này phải không?” – Thầy làm bộ nhấn nhấn xuống bụng dưới của cô bé.

    “Dạ phải… nhưng xuống tí nữa” – Cô bé lấy tay chỉ xuống chỗ mà quần nó mặc qua khỏi.

    Nghĩ ra cách, thầy nói vội: “Ừmmm… muốn khám cho kỹ con phải cởi luôn cái quần ra chứ, để như vậy vướng víu quá sao thầy khám cho con? Để thầy giúp con nhé.”

    Cô bé không biết làm sao, nó nghĩ cũng đúng nên gật đầu, nhưng nó nín thở chờ đợi. Nó đang mắc cỡ vì từ nhỏ tới giờ nó chưa bao giờ cởi đồ trước bất cứ thằng con trai hay đàn ông nào. Thầy Bảy cũng nín thở, hai tay thầy từ từ và nhẹ nhàng nắm hai bên hông của chiếc quần cô bé kéo xuống. Cô bé giúp thầy Bảy, nhẹ nâng mông lên cho thầy tuột chiếc quần ra khỏi thân thể nó.

    Thầy Bảy dán chặt hai mắt vào phần dưới của cô bé, hai tay vẫn từ từ kéo quần tuột ra khỏi thân thể cô bé. Một “chùm đen” từ từ xuất hiện trước mặt thầy, rồi cả vùng kín của nó cũng lần lượt được thầy Bảy chiêm ngưỡng. Thầy Bảy cũng không ngờ, sống tới tuổi này mà nhìn thấy “vùng kín” của cô bé 15, 16 mà “cậu nhỏ” của thầy cũng muốn “đứng dậy đòi quyền sống”. Thầy Bảy tự nhiên cảm thấy phần hạ thể của thầy đã “cứng lên” từ khi nào. Tuột quần cô bé ra khỏi và quăng sang một bên, thầy làm bộ đánh trống lảng để xua đi sự nghi ngờ của cô bé, tay phải thầy sờ sờ lên bụng dưới của cô bé, cách “vùng đen” khoảng nửa gang tay, thầy Bảy hỏi:

    “Có phải con nói chỗ này không? Đau thì con nói cho ta biết nhé!”

    “Dạ… xích xuống tí nữa… dạ… dạ phải rồi chỗ đó” – Cô bé nói nhỏ.

    Thầy Bảy làm bộ ấn ấn xung quanh vùng đó. Thầy làm bộ hỏi: “Hồi chiều con có làm mích lòng ông bà nào không mà bị quở tới đau bụng nặng thế này? Đây không phải chuyện thường vì đâu có ai đau bụng dai thế này. Con mau nói cho ta nghe.”

    “Con… con có hái me ở gần đình trên ăn, xuống gốc me con có đi vệ sinh một tí” – Cô bé thật thà khai.

    Một ý nghĩ thoáng qua đầu, thầy nghĩ ra cách vội làm bộ lắc đầu, tặc lưỡi “chậc, chậc” than: “Bậy… bậy thiệt… con nhỏ này bậy thiệt…” Rồi thầy làm ra vẻ nghiêm trọng, nói tiếp: “Bây giờ chỉ còn có một cách cứu thôi, mai là con tới thầy sớm không thì sẽ bị ông bà quở chết. Ta sẽ làm một ít phép thuật để giải tà cho con, những việc này hơi kỳ quặc, nhưng con không được la lên, nếu không sẽ thất bại và con sẽ chết ngay tức khắc, nếu không chịu nổi con có thể la nho nhỏ mà thôi. Hiểu chưa… Còn nữa, xong chuyện cấm con nói lại cho ai biết những gì ta làm phép trên thân thể của con, nếu không tà sẽ không ra khỏi thân thể con và con sẽ chết một cách đau đớn.”

    Cô bé nghe thầy “hù” quá đâm ra sợ, nó gật đầu lia lịa: “Dạ dạ… con nhớ… con xin hứa… xin thầy làm ơn giúp con mới được…”

    Tay thầy Bảy vẫn xoa xoa lên vùng hạ thể cô bé, giờ ngừng lại thầy làm bộ đi về phía cái bàn thờ bên trong phòng này, làm bộ đốt ba cây nhang rồi vái vái, đốt vài tấm giấy tiền vàng bạc vào trong cái thau nhôm phía dưới. Thầy lấy hai bàn tay quơ quơ lên ngọn lửa phía trên rồi thoa khắp mình. Rồi thầy tự cởi áo quăng ra một bên, chỉ còn lại chiếc quần cụt bên dưới hạ thể và bên trong “cậu nhỏ” cứng ngắc. Rồi thầy Bảy xoay lại phía chiếc giường cô bé đang nằm chờ làm phép, thầy làm bộ giơ hai tay còn ấm ấm lên vùng hạ thể cô bé xoa xoa và hỏi: “Có phải con nghe nóng nóng phải không? Ta đang làm phép đó.”

    “Dạ… dạ… hơi nóng nóng ạ.”

    “Theo ta biết thì con đã bị ông bà quở, ta cần phải lấy vật báu của ta ra dùng thì may ra mới giúp được con qua mối hiểm họa này. Nhưng trước hết ta phải làm phép, nơi này, con nhớ phải nằm im, cấm không được la to nhé.”

    Nói rồi thầy Bảy từ từ ngồi xuống phía bên dưới giường, thầy kéo cho hai chân cô bé thòng xuống trên thành giường, cô bé vẫn nằm ngửa lên, “ngực” và “phía dưới” vẫn hướng lên trời. Hai tay thầy từ từ và nhẹ nhàng banh hai chân cô bé ra hai bên và tay thầy từ từ ấn mạnh vào vùng kín cô bé và xoa xoa. Cô bé lần đầu được người khác giới “chạm vào” vùng kín này, cảm giác ban đầu là nhột nhột và sau đó là sung sướng trào dâng lên.

    Cô bé rên nhẹ… “ưm… ưmm…” Thầy Bảy chuyển sang chiến thuật khác, thầy bắt đầu đưa cái lưỡi “nham nhở” của thầy lại sát trước vùng kín của cô bé. Lưỡi thầy bắt đầu hoạt động, như con rắn luồn lách, nó đi tới đâu thì cảm giác sung sướng đi theo tới đó.

    Cô bé cảm thấy như trong thân thể mình có những luồng điện chạy suốt từ vùng kín rồi phân tán lên não bộ. Lưỡi thầy càng vào sâu thì những luồng điện này càng tăng vọt, như có nguy cơ làm cho cô bé sung sướng đến chết mất đi được. Lưỡi thầy vét từ phía dưới lên tới mu trên vùng kín làm cô bé sướng tê dại. Nó chỉ biết rên rỉ cho đỡ mà thôi “ưmm… ưmm… ưm… sướng quá”. Lưỡi thầy ngọ nguậy, ngoáy, móc tìm ngay đúng “hạt mầm” của cô bé, rồi thầy mút cái “rột”, cô bé sướng điếng người.

    Bờ mông nó lắc lư sang trái rồi sang phải, hai mắt nó nhắm nghiền, tay nó quơ quơ như đang bắt bướm. Nó kéo tay thầy Bảy lên ngực nó, thầy Bảy tự nhiên như… những nàng tiên, tay thầy xoa xoa nhũ hoa cô bé rồi bóp, nặn. Những cảm giác sung sướng từng đợt, từng đợt đến, cô bé chịu không nổi, nó rên ư ứ. Bờ mông nó ưỡn lên ưỡn xuống, đưa nguyên vùng kín vào mặt thầy. Vùng kín cô bé bắt đầu chảy dịch, thầy Bảy không ngần ngại liếm từ dưới liếm lên không chừa sót một giọt. Thầy biết “dịch” con gái còn trinh ngon lắm, dại gì mà bỏ. Thời cơ đã đến, thầy nói nho nhỏ với cô bé:

    “Bây giờ thầy bắt đầu sử dụng ‘bảo bối’ của thầy để nó vào bên trong thân thể con lấy “tà khí” ra nhé. Con sẽ thấy lúc đầu đau, nhưng hãy ráng, không sao đâu, nhớ không được la inh ỏi nhé!”

    Cô bé giờ có nghe được gì đâu, nó dường như quên đi cảm giác đau bụng của mình, nó đang thích thú và chơi với những cảm giác mới, cảm giác sung sướng nhất đời nó. Thầy Bảy banh rộng chân cô bé ra một chút, rồi nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thầy đặt “dương vật” thầy ngay trước cửa vùng kín. Thế là xong, chỉ việc đưa vào bên trong là thầy coi như đã hoàn thành dã tâm đen tối của thầy tối hôm nay. Thầy lấy thế, hai chân dang ra hai bên rồi bắt đầu đẩy mạnh “dương vật” vào bên trong vùng kín cô bé.

    “Dương vật” thầy vào 1 phân… rồi 2 phân… rồi 3 phân… rồi 4 phân… thầy Bảy ngừng vì cô bé nhăn mặt… than đau:

    “Ư… ư… đau quá… đau quá… thầy mau lấy ‘bảo bối’ ra đi!”

    Thầy chửi thầm “con mẹ nó… giờ mà có đưa đao kề cổ thầy cũng không lấy ra” nhưng thầy tìm cách dụ nó quên đi cảm giác đau đớn: “Con ráng đi, không thì phép sẽ mất linh, con chết ngay lập tức đó.”

    Cô bé nghe xong sợ không dám bảo thầy rút ra nữa. Nước mắt nó tự nhiên trào ra… Thầy Bảy thấy thế chửi thầm… “Mẹ nó… có ai trên đời sướng thấy mẹ mà khóc bao giờ… hứ…”

    Rồi thầy Bảy tiếp tục đưa “bảo bối” vào cho tới lúc tận cùng. Thầy thúc một cái thật mạnh, chỉ nghe cô bé than “ối” thì thầy Bảy biết cô bé la lên đau đớn vì “lần đầu tiên” đã bị phá vỡ. Cô bé vừa bị thầy Bảy “phá vỡ”, nó chỉ cảm thấy đau nhói bên trong phần dưới rồi thì như có một dòng máu theo đó mà chảy ra âm ỉ trong vùng kín. Khoái chí vì tâm nguyện đã đạt được, thầy Bảy hoan hỉ trong lòng, thầy “yêu” nhẹ nhàng rồi mạnh dần, mạnh dần trong vùng kín cô bé. Cô bé lúc đầu còn rát, nhưng nhờ có dịch tiết ra, làm bớt đi cảm giác đau đớn. Dịch của cô bé ào ạt tiết ra làm cho “dương vật” của thầy Bảy dễ dàng ra vào trong vùng kín cô bé hơn. Thầy Bảy bắt đầu rên lên vì sướng…

    “Ưm… ưm… ưm… ư… ư… sướng quá”

    Cô bé cũng không hơn không kém, nó cũng rên rỉ giống thầy…

    “Ứ… ứm mmm… mumm… ưmm…”

    Thầy Bảy rút “dương vật” ra, rồi lấy đà đưa vào tiếp, những lần như thế làm cho cô bé giật nảy người, những luồng điện cao thế tiếp tục dâng lên, dâng lên dường như vô tận làm cô bé ngất ngây, nó cảm thấy thân thể nó dường như lên đến cõi thiên thai, thiên đàng của loài người. Rồi đột nhiên thầy Bảy lấy đà “thúc” mạnh một lần nữa rồi thì thầy kiệt sức, những dòng tinh dịch trong “dương vật” ào ạt bắn ra trong vùng kín cô bé. Thầy nằm xuống, thân thể thầy như một cây chuối già gục ngã lên trên thân hình nhỏ nhắn của cô bé.

    Được một lúc, thầy trở dậy, và lay cô bé, thầy ôm hôn nó, thầy hỏi: “Con có cảm thấy đỡ đau bụng hơn chưa?”

    “Dạ… dạ… đỡ nhiều lắm. Vậy là hết hẳn chưa thầy?”

    Thầy Bảy làm bộ nghiêm trọng nói: “Con chỉ đỡ hôm nay thôi, nhưng lần khác phải tới khám để thầy lấy “cái tà” ra khỏi luôn mới được. Tuần sau con đến nhé.”

    “Dạ…” Cô bé nhỏ nhẹ đáp.

    Rồi thầy bảo nó mặc quần áo vào đàng hoàng, rồi dắt cô bé ra phòng ngoài. Vừa thấy đứa cháu, bà lão đã vui mừng hỏi: “Sao rồi con, hết đau bụng chưa?”

    “Dạ… đỡ rồi ngoại. Nhưng thầy nói phải trở lại tuần sau tái khám…”

    “Tốt… tốt… vậy tuần tới con biết đường tới đây rồi con đi một mình được chứ?”

    “Dạ… được.”

    “Tốt…”

    Quay sang thầy Bảy bà lão hỏi: “Thầy tính bao nhiêu thầy? Nửa đêm nửa hôm làm phiền thầy quá.”

    Thầy Bảy giả giọng hiền lành: “Khỏi đi chị, tôi chữa bệnh giúp đời không lấy tiền. Có điều tuần sau chị nhắc cháu lại tái khám nhé.”

    “Dạ… dạ… tôi sẽ bảo nó tới tái khám. Thầy thật tốt quá… Thôi mình về… nhỏ.”

    “Nhỏ… nhớ tuần sau tới đúng giờ nhé!” Thầy Bảy nói vọng theo tiếng bước rời khỏi của hai bà cháu ra khỏi cổng nhà thầy. Cô bé bước ra khỏi mà còn quay lại mỉm cười với thầy Bảy một cái như hứa hẹn lần sau sẽ tới.

    Thầy Bảy nhìn theo vòng ba cô bé rồi tặc lưỡi: “Con bà nó… nhỏ này nhỏ xíu mà “ham muốn” dã man.”


     

    Phần 2

     

    Đúng một tuần sau…

    “Tuyết à?”

    “Dạ… ngoại gọi con!”

    “Hôm nay là đúng một tuần rồi đó, con có nhớ ông thầy Bảy dặn con lại khám bụng không? Lát nữa ngoại đi chợ chiều mua đồ về nấu cơm tối, còn con thì đi qua cho ông khám lại đi nhé, để không thôi nó lại đau nữa.”

    Tuyết “dạ” một tiếng nhỏ vừa mỉm cười nhớ lại cảnh một tuần trước ông thầy Bảy đã “lợi dụng làm tình” nó làm thân thể nó nóng bừng lên. Con gái mà, chưa “biết mùi” thì thôi, hễ mà đã “biết mùi” rồi thì vắng thì nhớ, “phần dưới” ngứa chịu không nổi.

    Ngoại Tuyết vừa bước ra khỏi nhà, Tuyết đi vội ra sân sau tắm. Nhà vốn nghèo nên phòng tắm của nhà Tuyết chỉ vỏn vẹn được che bằng mấy cái bao bố nylon. Khép cửa phòng tắm, Tuyết từ từ cởi hàng nút áo, nó dừng lại ngắm nhìn thân thể mình, nhất là đôi “ngực”. Con gái sau khi “yêu”, các bộ phận sinh dục phát triển thấy rõ. Tuyết để ý thấy ngực nó hình như lớn hơn một chút so với trước, núm vú hồi trước nhỏ bằng hạt tiêu, bây giờ cũng đã lớn bằng ngón tay út của nó. Cởi luôn chiếc quần đang mặc, Tuyết treo nó trên cái đinh đóng trong phòng tắm. Tuyết soi mói nhìn xuống phần dưới của mình, lấy tay nhẹ nhàng xoa lên “vùng kín” xinh xắn, rồi nó ngồi xuống trên nền bê tông lót phía dưới. Tuyết lấy ngón tay trỏ mình vạch dài một vạch từ dưới lên qua khe, một cảm giác sướng thoáng qua. Thấy “đã”, nó bạo dạn lấy ngón tay trỏ đó đưa luôn vào bên trong, nó đang tưởng tượng ra “cậu nhỏ” của thầy Bảy khi nọ ra vào trong mình. Tuyết cũng làm y như vậy, nó lấy ngón tay trỏ “thúc” ra “thúc” vào bên trong… ôi… sướng… sướng… nó thốt lên… Được một hồi thì “dịch” trong “phần dưới” của Tuyết cũng chảy ra lênh láng.

    Tuyết múc nước trong chiếc lu bằng gáo dừa, để những dòng nước nhẹ nhàng chảy từ trên ngực xuống. Một tay chế nước, một tay thoa, vừa kỳ cọ đôi “ngực” Tuyết vừa se se núm vú. Núm vú của nó, mỗi khi nó đụng tới là cứ như thấy có một cảm giác nhồn nhột nhưng sướng đến tê người. Tuyết thôi ý định “khám phá” cơ thể mình, nó biết nó còn phải trở lại nhà thầy Bảy chiều nay để khám. Mà thực ra cả tuần nay nó đâu còn đau nữa đâu mà khám, nhưng Tuyết bị thầy Bảy “yêu” một lần làm nó nhớ mãi. Chiều nay nó trở lại chắc nó sẽ “làm tình” với thầy chứ không phải để đến phiên thầy Bảy.

    Chọn cho mình một bộ đồ thật đẹp, Tuyết cũng chẳng cần mặc quần lót gì cả, ngay cả áo ngực nó cũng không mặc. Lúc này Tuyết trông thật xinh xắn, “ngực” nó cứ đầy đặn ra đó. Chải vội mái tóc, Tuyết bước vội ra khỏi nhà thẳng tiến đến nhà của thầy Bảy.


    Không biết có phải trời phạt thầy Bảy không, chứ thầy Bảy để ý từ dạo “chơi” cô bé còn trinh thì khách của thầy cũng vắng dần. Từ ngày được “yêu” cô bé còn trinh, thầy khoái quá, thầy không ngờ có một ngày mà “cái già” của thầy lại “làm thịt” được cô bé “nở nang” đến vậy chứ. Thầy giận chính bản thân thầy “dại quá… sao không hỏi nhà cửa bà cháu nó ở đâu… để có gì kiếm chuyện ghé thăm… để…”, cả tuần nay người thầy bức xúc quá, công nhận “phần dưới” cô bé này nó chặt thật, đưa vào khó còn hơn gì nữa. Hơn nữa chặt quá làm thầy Bảy cũng mau ra quá chừng, tại “phần dưới” trinh nó như cái gọng kìm chặt, siết lấy “cậu nhỏ” thầy liên tục mà… “dịch” phải vọt ra thôi.

    Chiều nay vắng khách quá, thầy Bảy khép hờ cửa trước lại rồi đi ra sau nhà tắm cho mát.

    Được một hồi thì Tuyết tới. Tuyết thấy cửa trước thầy khép hờ, nó không biết thầy có ở nhà không, nhưng nó đoán là thầy có ở nhà, chứ vì lẽ đâu mà đi vắng lại không khóa cửa. Nó kêu khẽ vừa đủ nghe: “Thầy ơi… thầy ơi…”

    Không có tiếng trả lời, nó vội đẩy cánh cửa ra và bước vào trong. Nó không biết thầy có ngủ bên trong không, nên vội đi thẳng tới căn buồng của thầy, chỗ mà tuần trước thầy Bảy dắt nó vào. Căn phòng của thầy tối om, nó không thấy thầy trên giường, nhưng bỗng nó nghe vọng lại từ đằng sau tiếng dội nước và giọng của thầy văng vẳng ngâm:

    ‘Nếu biết rằng em đã có chồng… ứ ư… Anh về ‘cắt’… thả trôi sông… ứ… ư… ‘Nó’ anh lơ lửng trên dòng nước ứ ư… Em nhìn em có thấy tiếc không… ư ư… hà hà…’

    Tuyết nghe được mà không khỏi nín cười. Nó không ngờ thầy Bảy già mà “mất nết” quá, hát tục tĩu không à, bài thơ của người ta mà thầy lại đưa những từ ngữ thô tục vào. Tuyết ngả người nằm xuống trên cái giường mà bữa trước thầy Bảy đã “làm tình” nó chờ thầy Bảy trở vào. Nằm được một lát thì thầy Bảy bước vào buồng thầy…

    “Ơ… kìa… dạ… thưa thầy…”

    Thầy Bảy hết hồn, mới tắm xong, không mặc gì cả, thầy trần truồng như nhộng bước vào phòng. Tuyết thấy thầy trước chào làm thầy hết hồn. Thầy cũng quên khuấy đi là thầy đang trần truồng trước mặt Tuyết. Chợt nhớ lại, thầy định che phần dưới, nhưng chợt nghĩ Tuyết cũng đã thấy “của quý” của thầy và thầy cũng thấy hết toàn bộ cơ thể của nó rồi còn gì. Quyết định thế thầy cứ để “tự nhiên”, không thèm che đậy. Thoáng để ý tí, thầy thấy cô bé có vẻ mắc cỡ, thầy vội trấn an: “Có gì đâu con, ta với con không phải đã thấy nhau hết rồi sao? Hè hè…”

    Nói xong thầy Bảy quơ lấy cái khăn lau mình cho khô. Cũng chưa vội mặc quần áo vào, thầy Bảy “trần trụi”, ngồi xuống cạnh Tuyết, tay thầy nhẹ nhàng xoa lên người Tuyết hỏi: “Con thấy sao? Mấy hôm nay hết đau chưa?”

    “Con đâu có bị đau gì! Bị đau là đau bữa đó thôi, chứ mấy hôm nay con không thấy đau nữa.”

    “Ờ… ờ… vậy hả? Ừa… thầy chưa biết tên con… con tên gì?”

    “Dạ… con tên Tuyết.”

    “Ờ… ờ… Tuyết… Ờ… thôi con cởi đồ ra luôn đi để thầy khám lại cho chắc ăn nhé!”

    “Dạ…”

    Nói rồi Tuyết tự động cởi hết áo quần ra, nó cứ làm giống bữa trước, cởi xong rồi cũng nằm “tự nhiên”, “ngực” và “phần dưới” hướng thẳng lên. Còn thầy Bảy thì cũng làm bộ lấy ba cây nhang đốt, khấn vái điều chi không rõ, chỉ biết trong đầu óc thầy đang nghĩ là…

    “Sướng quá… hôm nay được ‘chơi’ cô bé này nữa rồi…”

    Cắm nhang xong, thầy Bảy trở lại chiếc giường, Tuyết đang nằm chờ sẵn. Lúc này “cậu nhỏ” của thầy vừa trông thấy “phần dưới” và “ngực” của Tuyết thôi thì nó cũng tự động cương cứng mà không cần ai sai bảo.

    Thầy Bảy tiến tới giường và ngồi xuống. Hai bàn tay gồ ghề của thầy xoa nhẹ nhàng lên đôi “núi đôi” của Tuyết. Thầy Bảy cũng để ý thấy sau ngày thầy “yêu” nó, đôi “ngực” này hình như cũng có phần to lên. Tuyết hơi nhồn nhột vì đôi bàn tay thầy Bảy không những xoa mà còn nắn lấy núm vú của nó, Tuyết rên lên khe khẽ…

    “… ơ… ưhh… ưmmm… thầy… ơi…”

    “Con đau chỗ nào? Cũng chỗ cũ hay có chỗ khác nữa?”

    “Dạ… hết đau rồi nhưng… nhưng…”

    “Không sao, để thầy khám cho…”

    Thầy vội ngắt lời của Tuyết và tiếp tục cho đôi bàn tay xoa dần dần từ bộ ngực xuống rốn rồi xuống luôn tới “vùng tam giác” của Tuyết. Thầy Bảy làm bộ nhấn nhấn xuống vùng đó và nói:

    “À… chỗ này là chỗ hồi trước con bị đau đây mà, con thấy sao? Có đau chút nào không?”

    “Dạ… không…”

    “À… không à… chắc là nó chạy chỗ khác rồi đó… để thầy tìm nhé!”

    Nói rồi thầy một tay xoa ngực, một tay xoa nhẹ nhàng lên hai mép “phần dưới” của Tuyết. Tuyết bị kích thích quá khẽ rên…

    “Ưmmm… ưmm… ư… mm… thầy ơi… xoa nữa đi… con… sướng quá…”

    Xong đoạn, thầy lấy một ngón tay đưa vào “phần dưới” của Tuyết và hỏi: “Con thấy sao? Có đau chỗ đó không?”

    “Ư… ưmm… không thầy ơi… con sướng… sướng đó…”

    Con gái ở tuổi dậy thì như Tuyết rất nhạy cảm, mới “chạm” vào “phần dưới”, “ngực” một hồi mà “dịch” Tuyết ra lênh láng. Thầy Bảy thấy thích quá bèn bảo: “Rồi đó… rồi đó, thầy làm cho chất độc trong người con nó chảy ra rồi… con nằm im nhé, để thầy liếm mấy cái chất độc này mới được.”

    Nói rồi thầy Bảy lùi về phía sau, kê nguyên cái miệng của thầy vào “phần dưới” của Tuyết mà “yêu” lấy “yêu” để, hai tay thầy banh rộng chân Tuyết ra. Chiếc lưỡi thầy “kỳ diệu”, “liếm” sang Đông rồi “quết” sang Tây, chao ôi, chiếc lưỡi của thầy làm Tuyết rên lên hừ hự…

    “Ahhh… ahh… thầy ơi… sướng quá… thầy ơi chết con mất!”

    Nghe giọng rên thống thiết của Tuyết làm cho thầy Bảy càng thêm phấn chấn, thầy càng ra sức tăng vận tốc cho chiếc lưỡi đi nhanh hơn qua lại, lên lên xuống xuống “phần dưới” của Tuyết. Chiếc lưỡi của thầy “quét” nguyên một đường dài từ dưới lên, “chạm” luôn “hạt mầm” của Tuyết làm nó rú lên…

    “Á… thầy ơi… chết con…”

    Biết Tuyết đang sướng, thầy cũng muốn sướng, nhưng thầy nghĩ, bây giờ làm sao cho nó “yêu” “cậu nhỏ” mình. Nghĩ ra một cách thầy bảo: “Được rồi, ta đã liếm mấy cái chất độc trong người con chảy ra rồi đó, bây giờ thầy chỉ cho con cách này để con kỳ sau không bị đau nữa nha. Con hãy “yêu” “cậu nhỏ” của thầy, này nhé… con biết ăn kem không? Ừ… con “yêu”, con liếm kem ra làm sao thì con cứ làm như vậy. Mấy cái tà yêu nó sợ mấy cái “giống” của thầy lắm, con cứ “yêu” rồi nuốt nước miếng xuống cho nó đi vào cơ thể con nha, như vậy tà yêu nó mới sợ mới thoát ra khỏi người con.”

    “Dạ.” Tuyết ra vẻ vâng lời.

    Cái gì thì cái chứ mấy cái vụ “ăn kem” là Tuyết biết rành rồi, không chỉ thì nó cũng thừa sức biết làm sao mà. Thầy Bảy nằm ngửa trên giường, còn Tuyết thì nắm lấy “cậu nhỏ” thầy, chiếc lưỡi nó liếm qua liếm lại trên phần đầu của thầy, nó lấy cái lưỡi “đánh tới đánh lui” trên phần đầu, lâu lâu lại “đâm” cái lưỡi bé bé của nó vào ngay lỗ “tiểu” của thầy mà ngoáy, làm thầy muốn nhảy tưng lên, chịu không nổi thầy phải rên…

    “Ư… ứ… chết thầy… chết thầy con ơi… nhẹ nhẹ nhỏ ơi… chết “cậu nhỏ” thầy rồi Tuyết à… ui… sướng… quá”

    “Yêu” “đã đời”, Tuyết bây giờ đưa cả “cậu nhỏ” của thầy vào trong miệng nó, miệng nó “yêu” chùn chụt như “ăn kem” làm thầy Bảy thốt lên…

    “Ư… ahh… sướng quá con… con ‘yêu’ nó đi… con ‘hút’ nó đi… ối… ối… sướng lắm…”

    Bàn tay kia của Tuyết không biết làm gì, nó mân mê lấy bìu “ngọc hành” của thầy mà bóp, hai “viên bi” của thầy bị bóp làm thầy vừa sướng vừa nhột…

    Được một hồi, thầy nói khẽ với Tuyết cho nó ngừng lại: “Thôi Tuyết ơi, đủ rồi con… bây giờ con nằm xuống để thầy đưa “bửu bối” này vào nha… để thầy ‘chọc’ vào bên trong cho mấy cái chất “tà yêu” nó theo ra ngoài nha.”

    Nói đoạn thầy ngồi dậy, đè ngửa Tuyết ra, banh hai chân Tuyết sang hai bên, thầy đưa “cậu nhỏ” thầy vào “phần dưới” Tuyết từ từ… rồi từ từ… vào hết nguyên “cây”. Nhờ vùng kín Tuyết sau lần “đầu tiên” nọ mà bây giờ thầy Bảy đưa “cậu nhỏ” vào cũng khá dễ, nhưng chặt vẫn là chặt. Hai tay chống hai bên ngang ngực của Tuyết, thầy Bảy bắt đầu nhịp… nhịp… “yêu”… “yêu”… Vùng kín Tuyết thắt chặt quá làm thầy sướng chết được.

    Sướng quá thầy buộc miệng rên lên…

    “Ahh… ahhh… aá… á… ưm… uhhh… sướng quá… thầy sướng quá Tuyết ơi… ‘chỗ đó’ con chặt quá… sướng… ưhhhh… uhhh…”

    Tuyết cũng sướng không kém khi nhịp “yêu” của thầy càng tăng…

    “Ah… thầy ơi… thầy… sướng lắm… thầy ‘giết’ con đi… sướng quá con chịu không nổi…”

    Cả hai người mạnh ai nấy rên, hai tay thầy bỏ ra không chống xuống giường nữa mà bây giờ hai bàn tay đó “chộp” ngay hai “núi đôi” của Tuyết làm điểm tựa, thầy tiếp tục “yêu” đều đều…

    “Uhh… uhh…”

    Dịch Tuyết tiết ra, tiếng “ộp ạch” vang lên mỗi khi thầy kéo “cậu nhỏ” ra rồi đưa vào… Chuyển thế, “cậu nhỏ” vẫn trong “phần dưới” Tuyết, thầy vác một chân Tuyết lên vai theo tư thế “vác cày qua núi” rồi tiếp tục “yêu”, thầy ôm chặt lấy chiếc chân thon của Tuyết mà “yêu” vào “phần dưới” ộc ạch. Sướng quá, hai tay Tuyết không biết làm gì, nó đưa tay lên bóp lấy ngực, xoa xoa vòng quanh ngực nó, chiếc lưỡi nó như thèm thuồng một thứ gì đó, nó cứ lè lưỡi liếm quanh mép vừa rên khe khẽ…

    Thầy Bảy vẫn “yêu” đều đều, “yêu” liên tục không nghỉ, cứ mỗi lần “yêu” là mỗi lần cơn sướng tăng lên, càng “yêu” thì thầy càng “sung”, “sung” tới nỗi thầy không thể kiềm chế nữa… vẫn trong tư thế “vác cày qua núi” nhịp “yêu” của thầy tăng lên nhanh dần nhanh dần… rồi thì…

    “Á… á… thầy ra đây Tuyết ơi… sướng…”

    … một dòng tinh dịch của thầy vọt ra khỏi “cậu nhỏ” thầy bắn thẳng vào bên trong Tuyết kết thúc cuộc “chữa bệnh” thần kỳ của thầy Bảy. Lúc bấy giờ Tuyết cũng sướng quá rên lên không ngừng… thân thể nó như mềm nhũn… dịch lại ứa ra…

    “Sướng quá thầy ơi… con yêu thầy quá…”

    Vẫn giữ “cậu nhỏ” trong “phần dưới” Tuyết, thầy bỏ chân Tuyết đang vác trên vai xuống, thầy nằm nhoài lên người nó, rồi cúi xuống hôn lấy hôn để trên gương mặt trắng trẻo của Tuyết.

    Cứ vẫn để “cậu nhỏ” trong “phần dưới” Tuyết, thầy và Tuyết ôm nhau, bốn mắt nhìn nhau mỉm cười toại nguyện.

    Chợt Tuyết ngồi dậy, vén tấm màn che cửa sổ của thầy Bảy nhìn ra ngoài, nó thấy trời cũng nhá nhem tối, bèn bảo thầy: “Thầy ơi… thôi con về để ngoại trông!”

    Thầy Bảy như ra vẻ tiếc rẻ: “Ở lại chút đi con…”

    “Dạ tối lắm rồi, con phải về để ngoại trông.”

    Biết giữ Tuyết không được, thầy nói: “Ừ… thôi con ra ngoài sau rửa ráy rồi về. Bữa khác trở lại đây nữa nha, không cần một tuần đâu. Con muốn lúc nào cũng được. Con ra… khép cửa lại giùm thầy… thầy… buồn ngủ quá…”

    “Dạ…”

    Thầy Bảy nói xong chữ “quá” là hai mắt thầy bắt đầu sụp xuống… Tuyết bước xuống giường, ra ngoài sau xối vài gáo nước, mặc đồ rồi vội vã ra về.

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *