doc truyện set- Nỗi ô nhục

Mục lục

    Minh đã thất nghiệp được hơn hai năm. Trong khoảng thời gian đó, Thảo, vợ anh, trở thành trụ cột kinh tế của gia đình. Mặc dù mới 28 tuổi nhưng với tấm bằng thạc sĩ kinh tế, cô dễ dàng tìm được một công việc tốt với mức thu nhập cao hơn anh nhiều. Minh không muốn thừa nhận rằng vẻ ngoài quyến rũ có thể cũng là một lợi thế của cô trong công việc.

    Từ một người đàn ông trụ cột, Minh trở thành người nội trợ, lo toan việc nhà. Ban đầu, anh cảm thấy khó chịu nhưng dần dần, anh chấp nhận vị trí của mình, an phận làm một người chồng phụ thuộc vào vợ. Thái độ của Minh với Thảo cũng thay đổi. Từ yêu thương, anh chuyển sang tôn thờ cô. Anh biết nhiều người đàn ông khác ghen tỵ khi thấy anh đi cùng cô. Họ nhìn Thảo với ánh mắt thèm muốn, còn nhìn anh với ánh mắt ghen tức.

    Thảo là một cô gái xinh đẹp, sinh ra và lớn lên ở miền Nam. Cô sở hữu chiều cao 1m68, đôi chân dài miên man, cùng vòng một đầy đặn và vòng ba căng tròn. Bên trong vẻ ngoài quyến rũ đó là một con người dâm đãng và nhiều ham muốn. Thời sinh viên, cô nổi tiếng là người thay người yêu liên tục. Thậm chí có lần cô còn lén lút quan hệ với bạn thân của người yêu vì hắn đẹp trai hơn và có “cái ấy” to hơn. Nhưng rồi cô cũng nhanh chóng chán. Mọi chuyện chỉ dừng lại khi cô gặp Minh. Anh hơn cô hai khóa, không có gì đặc biệt nhưng không hiểu sao cô lại chọn anh.

    Sau hai năm yêu nhau, họ kết hôn. Cả hai gia đình đều rất môn đăng hộ đối. Bố mẹ Thảo tặng họ một căn chung cư, còn bố mẹ Minh tặng một chiếc Mercedes. Cuộc sống hôn nhân của họ trôi qua êm đềm, chỉ thiếu vắng một đứa con. Bố mẹ hai bên, đặc biệt là ông Vũ và bà Hiền, đã nhiều lần nhắc đến chuyện này. Thảo biết nguyên nhân không phải do cô, vì thời sinh viên cô từng lỡ mang thai và phải bỏ.

    Thực tế, đã lâu lắm rồi, Minh không còn làm tròn vai trò của một người chồng. Không chỉ thất nghiệp, “cái ấy” của anh cũng rất khiêm tốn. Minh biết Thảo không bao giờ được thỏa mãn. Anh nghĩ có lẽ vì vậy nên họ mới chưa có con. Tần suất quan hệ của họ thưa dần, cho đến bây giờ, Minh phải tự thủ dâm để giải tỏa ham muốn.

    Gần đây, Thảo thường xuyên về nhà muộn hơn, nói rằng đi bar xả stress với đồng nghiệp. Một đêm nọ, cô về nhà trong trạng thái vội vã, vứt túi xách và giày cao gót lung tung rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Minh định dọn đồ thì thấy một vỏ bao cao su đã bóc trong túi xách của cô.

    Cơn ghen tuông bùng lên, Minh xông vào nhà vệ sinh, nơi Thảo đang ngồi trên bồn cầu, vén váy lên. “Chuyện gì nữa đây? Không thấy tôi đang đi vệ sinh à?” Thảo gắt. “Cô đã đi đâu?” Minh hỏi. “Anh nghĩ tôi cũng phải thủ dâm như anh chắc?” Thảo bình thản đáp. “Cút ra ngoài đi, tôi đang ‘buồn’.”

    “Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với cô đấy.” “Vậy anh nghĩ tôi đùa chắc?” Thảo nói rồi xả một tràng. Quả nhiên là cô đang “buồn” thật.

    “Nhưng… tôi là chồng cô mà…” Minh nói lắp bắp. “Chồng á? Anh cũng tự hiểu là suốt thời gian qua, anh giống như osin trong nhà này hơn là một người chồng mà, đừng tự lừa dối bản thân nữa… Ưm… ah…” Cô nói xong thì âm thanh lạch cạch phát ra từ bên dưới. Minh choáng váng vì những lời nói của vợ. Cô công khai việc ngoại tình ngay khi đang ngồi “giải quyết”. Nhưng không hiểu sao anh lại không thấy giận. Có lẽ vì thâm tâm anh cũng đã biết.

    “Cái loại vô dụng như anh thì làm sao thỏa mãn được tôi. Giờ tôi đi làm vất vả cả ngày để kiếm tiền, chẳng lẽ lại không xứng đáng được ‘ấy’ một ‘cái ấy’ vừa to vừa dai hơn cái ‘cái ấy’ bé tẹo của anh sao?” Minh im lặng. Thảo thở dài, nói tiếp: “Tôi nghĩ chúng ta nên ly hôn. Chúng ta đang ở hai thế giới khác nhau rồi. Vì anh đang thất nghiệp, tôi sẽ để ngôi nhà này cho anh, tôi sẽ chuyển đi…”

    Không để Thảo nói hết, Minh hét lên: “Không!” Anh quỳ xuống, ôm chặt lấy đùi cô, nước mắt nhòe nhoẹt. “Này, tôi chưa đi xong đâu, đừng có dí mặt vào đây,” Thảo gắt.

    “Anh xin em đừng bỏ anh. Anh hứa sẽ không can thiệp vào bất cứ chuyện gì, em cứ làm gì mình thích, chỉ cần đừng rời xa anh…” Minh khóc lóc. Thảo cố tình rặn mạnh, khiến nước trong bồn cầu bắn lên mặt Minh. “Tôi đã cảnh báo rồi đấy,” cô nói rồi tiếp tục: “Vấn đề là tôi không thể coi anh là chồng được nữa. Ngay cả việc cho tôi một đứa con, anh cũng không làm được. Anh thấy mình vô dụng không?”

    “Vậy đừng coi anh là chồng,” Minh vội đáp. “Chỉ cần đừng rời xa anh, em coi anh là gì cũng được. Anh sẽ làm osin. Anh xin thề trung thành hầu hạ em.”

    Nghe đến đây, Thảo thấy rạo rực. Cô từ từ dạng rộng chân ra, để lộ vùng kín hồng hào. “Có thật anh sẵn sàng cho tôi có người đàn ông khác không? Kể cả khi tôi dẫn hắn về đây?” Minh ngập ngừng một chút, rồi dứt khoát: “Tất nhiên là được. Em xứng đáng có một người đàn ông tốt hơn anh. Anh chỉ xin đừng ruồng bỏ anh.”

    Minh lại chui vào háng Thảo van xin, mặc cho cô vẫn đang “giải quyết.” Thảo vuốt ve bụng mình, nhìn Minh với ánh mắt dâm dục. “Ừm… sướng thật, nhẹ cả người. Lúc nãy tôi ăn no quá nên xả hơi nhiều,” cô vừa cười vừa nói. “Có thật anh sẵn sàng cho tôi có người khác không? Thậm chí là dẫn hắn về đây…” Thảo hỏi lại. “Tất nhiên là được, bất cứ điều gì khiến em sướng,” Minh đáp. Anh thấy vùng kín của Thảo đã ướt hơn bao giờ hết. Anh định liếm thì Thảo ngăn lại.

    “Không được, đây mới dành cho anh,” cô nói rồi nắm tóc Minh, kéo mặt anh xuống gần bồn cầu đầy chất thải. Minh không chịu được, quay mặt đi. “Thế mà bảo vì tôi chuyện gì cũng làm được.” Thảo dùng giấy vệ sinh, đứng dậy, không thèm mặc quần. Cô chổng cặp mông vào sát mặt Minh để khiêu gợi. “Bắt đầu từ hôm nay, khi có sự cho phép của tôi, anh mới được nằm cùng giường. À mà, anh xả nước giúp tôi nhé!”

    Thảo bỏ đi về phòng với tâm trạng phấn khích, vì giờ cô không cần phải giấu giếm chồng nữa. Minh thẫn thờ nhìn vào bồn cầu. Anh cảm thấy số phận mình cũng như những thứ trong đó, hết giá trị thì bị vứt bỏ. Ấn nút xả nước, Minh buồn bã trở về sofa. Kể từ đêm đó, cuộc sống gia đình của anh bước sang một trang đen tối.

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *