Doctruyensex Được Chịch Cô Giáo – Phần 1

Mục lục

    Ở cùng phòng tập thể với cô Thúy có một cô giáo rất dữ dằn, nghiêm nghị và khắc khe. Cô tên là Mai Thị Thân, người Hà Nội chính gốc, là Tổng phụ trách của trường cấp II Phước Lễ A. Không ai biết cô công tác ở trường bao lâu rồi, vì khi Lợi mới vào học lớp 6P4 đã thấy cô có mặt ở trường. Cô và thầy Nam là thành viên ban kỷ luật của trường, nổi tiếng là hung thần của tất cả học sinh. Bọn học sinh cá biệt vi phạm kỷ luật như Nhân, Hùng, Thanh (học cùng lớp với Lợi, trong truyện Cô giáo Minh Trí) bị đuổi học chính là do cô Thân là người đầu tiên viết giấy đề nghị thành lập hội đồng kỷ luật.

    Vì là tổng phụ trách Đội Thiếu niên tiền phong, ngoài gương mặt lạnh lùng như đá cẩm thạch, cô còn là một chim sơn ca vì hát rất hay, một chim công do múa đẹp, và một ve sầu vì đàn giỏi. Không có hội diễn văn nghệ cấp thị xã nào mà trường không đề cử cô tham gia, và cũng không có hội thi hát múa nào mà cô không mang giải nhất nhì về cho trường. Về Nghi thức Đội, cô là người rất am hiểu đội hình, đội ngũ cũng như kiến thức lịch sử, sử dụng tín hiệu Morse, tín hiệu câm rất chuẩn và biểu diễn semaphore khá tài tình.

    Chính vì vậy, vào dịp cuối năm Lợi học xong chương trình lớp Chín và thi Tốt nghiệp THCS, cô Thân được đi dự Hội Trại Liên hoan Tổng phụ trách – Đội viên giỏi khu vực Nam Bộ tổ chức tại núi Bà Đen, Tây Ninh. Cô đi cùng hai học sinh của trường, và Lợi là một trong hai học sinh được ưu tiên ấy, bởi lẽ cậu không những học giỏi mà còn tham gia hoạt động Đội xuất sắc.

    Thật nực cười, một thằng đào hoa như Lợi, hết cuộc tình này đến mối yêu khác, không chỉ dám “ấy” với chị ruột, chị họ, người ngoài mà đến cả cô giáo của mình cũng không từ, vậy mà lại được bình bầu là Đội viên xuất sắc. Ấy chẳng qua là do chưa có ai biết mà thôi, chứ nếu biết thì chắc chắn cậu sẽ bị đuổi khỏi trường ngay, chẳng khác gì bọn Hùng, Thanh…

    Khi nhận được giấy thông báo của trường về lý do mình được chọn đi dự Hội Trại, Lợi mừng ra mặt, về nhà rối rít khoe với bố mẹ và các chị. Cậu mong ngày mong đêm sao cho nhanh chóng đến ngày 15 tháng 6 sẽ lên đường và mãi đến ngày 30 mới trở về.

    Cùng đi với cô Thân và Lợi đợt này là bạn Minh Anh học lớp 9A1, cũng là Đội viên xuất sắc như cậu. Nhưng đến giờ phút cuối cùng, khi chị Sương chở Lợi bằng xe máy đến điểm đón xe tại Nhà Tròn, Chợ Cũ vào lúc 6 giờ 30 ngày khởi hành, thì chỉ có mỗi mình cô Thân mà không thấy bạn Minh Anh đâu cả.

    Vì xe đón rất nhiều người nên không thể chờ được, đành phải bỏ cô bé ở lại. Bố cô bé chở cô bé đến chỗ đón xe bị xẹp lốp dọc đường nên đến trễ. Cô bé khóc bù lu bù loa, tiu nghỉu trở về nhà, tiếc ngẩn tiếc ngơ một chuyến đi cắm trại thật vui và thú vị.

    Vậy là chuyến đi ấy chỉ có hai người: cô giáo Tổng phụ trách trường cấp II Phước Lễ A và thằng học trò lớp 9P2. Cuộc hành trình xa xôi này cũng chính là cầu nối cho cuộc tình đầy bất ngờ nảy sinh giữa hai cô trò hơn kém nhau mười lăm tuổi. Tình tiết cô bé Minh Anh đến trễ xe thực sự là một cơ hội tốt hiếm có để tạo điều kiện cho hai cô trò yêu nhau nồng nhiệt, cuồng loạn ở nơi đất khách quê người.

    Chẳng hiểu vì sao cô Thân, một cô giáo dữ dằn, nghiêm nghị và cứng rắn đến nỗi như vậy, lại dễ dàng ngã vào vòng tay Lợi. Cô cũng đâu còn đơn chiếc, cô quạnh một thân một mình đâu. Trái lại, cô đã có chồng làm Hiệu trưởng một trường cấp III ở Long Thành và đứa con trai đầu lòng nay lên bảy tuổi học lớp Hai, hiện đang ở chung với bố. Cớ sao cô lại còn sinh tật phản bội chồng con để ngoại tình nữa, mà tình nhân của cô chẳng phải giám đốc, bác sĩ gì cho cam, mà chỉ là một thằng học trò mới mười lăm tuổi không hơn không kém? Có lẽ vì xót xa cho hoàn cảnh thân phận mình và học trò mình bơ vơ, lạc lõng nơi đất khách quê người? Một phần nữa, nếu như ban tổ chức hội trại đừng đưa ra kỷ luật khắc khe quá, sắt đá quá và phục vụ cho trại sinh chu đáo hơn thì chưa chắc gì đã có chuyện giữa hai cô trò?

    Cô Thân là cô giáo lớn tuổi nhất trong số các cô giáo ở tập thể. Ở tuổi ba mươi, quả thật cô rất đúng với câu nói dân gian “gái một con trông mòn con mắt”. Vóc dáng, thân thể cô săn chắc, gọn gàng, cân đối, không sồ sề, chảy xệ, trông rất mặn mà, nồng nàn và quyến rũ.

    Mái tóc đen nhánh, óng ả, mượt mà, mịn màng, mềm mại như nhung của cô được uốn tém gọn lên, ôm lấy khuôn mặt ngăm ngăm đen giòn một cách rất có duyên có nét. Vầng trán cô cao tỏ vẻ thông minh, học cao hiểu rộng. Ngược lại, cặp mắt cô tuy hơi nhỏ nhưng long lanh, ngời sáng, sắc lẻm như dao cau, khi nhìn ai cũng đều ánh lên vẻ mãnh liệt, dữ tợn vô cùng. Sống mũi dọc dừa khả ái như ống mật bổ đôi nằm cân bằng giữa hai gò má bầu bầu, phúng phính, mịn màng. Nằm trên chiếc cằm lẹm nhỏ xinh là cặp môi dày mọng hấp dẫn, quyến rũ tươi thắm như đóa hoa anh đào Nhật Bản, khi cười luôn để lộ hàm răng trắng đều như ngà và hai lúm đồng tiền hai bên khóe miệng, tương xứng với vầng cổ cao đủ ba ngấn ra dáng vẻ quý phái, sang trọng.

    Từ hai bờ vai thon thả, vầng lưng tôm của cô đến hai gò ngực căng tròn cùng hai vòng eo thon thả; từ vùng bụng dưới, hai bờ mông đầy đặn đến cặp đùi săn gọn, hai bắp chân thon dài và hai bàn chân nuột nà. Tất cả tạc nên một pho tượng thần Vệ nữ tuy yêu kiều nhưng thật dũng mãnh với những đường nét cong gợn tự nhiên, mộc mạc, dễ khêu gợi lửa tình và đúng là một món quà mà tạo hóa đã ban cho Lợi quyền khám phá, thưởng thức, chiếm đoạt vào một đêm trừ tịch, không trăng không sao, trong ngôi nhà vườn vắng vẻ của một bác nông dân.

    Vào sáng ngày 15 tháng 6, chuyến xe đò 52 chỗ chở gần 48 giáo viên và học sinh từ thị xã Bà Rịa, huyện Long Đất và thành phố Vũng Tàu đã đậu lại trước một khách sạn ở trung tâm tỉnh Tây Ninh lúc 5 giờ chiều. Có ba thành viên trong ban tổ chức hội trại (một nam và hai nữ) hướng dẫn, sắp xếp mọi người vào từng phòng theo đơn vị trường. Mọi người cứ nghĩ ở chung với các thành viên trường khác sẽ bất tiện, nhưng không, cô Thân và Lợi được ở chung một phòng hai giường.

    Đến bữa ăn tối, thật bất ngờ khi mọi người chỉ được phát một ổ bánh mì không để ăn qua đêm. Quá tức tối, cô Thân và một số thầy cô khác liền đi chất vấn nhóm đại diện ban tổ chức. Họ giải thích là do đoàn đến trễ nên không kịp đặt cơm, và hứa ngày mai sẽ tiếp đón đoàn tử tế. Một số giáo viên, học sinh có mang theo tiền nên kéo ra ngoài mua cơm, hủ tiếu, cháo lòng… ăn dặm thêm. Nhưng đa số vì không có tiền nên đành phải gặm bánh mì không rồi uống nước cầm lòng đỡ đói. Vì có mang theo ít tiền, cô Thân dẫn Lợi ra ngoài phố ăn mỗi người một tô hủ tiếu. Vì vẫn còn giận, mặt cô cứ lầm lầm lì lì, chẳng nói chẳng rằng. Do sợ cô trút thêm xăng vào lửa, Lợi im lặng, không thưa cũng chẳng gửi lời nào.

    Sau này khi về đến Bà Rịa, cả cô lẫn trò đều cảm thấy ân hận vì lẽ ra không nên đi Tây Ninh tham gia hội trại. Họ không ngờ đó lại là một trại giam lỏng, hành hạ giáo viên – học sinh không hơn không kém. Tuy nhiên, thẳng thắn mà nói, cả hai cũng phải cảm ơn cái hội trại chết tiệt kia, vì nhờ có nó đã giúp cho hai cô trò yêu được nhau, cho nhau hết tất cả những gì mình có.

    Hội trại này quy tụ gần 500 trại viên từ Vũng Tàu, Bà Rịa, Long Khánh, Long Đất, Biên Hòa, Sài Gòn… được phân bổ thành mười trại. Hai cô trò chúng ta được xếp vào trại số 5 với các thành viên hoàn toàn xa lạ, chẳng biết ai là ai. Cả hai đi đâu cũng đều nắm tay nhau vì sợ lạc.

    Ngày đầu tiên là ngày dựng trại. Mọi người đều ngán ngẩm, chán nản vì cơm trưa cũng như cơm chiều đều ít, ăn không no lại khê lẫn cháy, thức ăn chỉ có cá khô mặn hơn cả muối đâm. Dĩ nhiên, ban tổ chức lại bị kiện cáo tiếp tục. Họ giải thích là do số trại sinh quá đông nên cơm nấu không xuể, tiền Nhà nước cấp quá ít nên chỉ đủ mua cá khô.

    Tối đến về khách sạn, mặt mũi mọi người đều nhem nhuốc, ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi, chán nản. Lại gặp phải cảnh cúp điện nóng như lò hơi, cúp nước không có nước tắm. Một số người dùng đèn pin để di chuyển, trong đó có cô Thân thì lại bị ban tổ chức tịch thu, với lý do quy định của Hội trại là không được sử dụng đèn pin vì sợ sẽ làm ô nhiễm môi trường.

    Ngày hôm sau, tất cả trại sinh bị lùa ra cánh đồng rộng hàng trăm mẫu sau mùa gặt còn trơ lại gốc rạ và một khu rừng nguyên sinh khá rậm rạp để tham gia trò chơi lớn. Mỗi người mang một lá cờ đuôi nheo sau lưng, màu tùy theo đơn vị trại, có tất cả mười màu. Ai nấy đều có nhiệm vụ giữ cờ của mình thật kỹ và tìm cách giật thật nhiều cờ khác màu của người khác càng nhiều càng tốt. Ai làm mất cờ phải tìm cách giật lại, nếu không thì bị loại.

    Chiều hôm ấy, sau khi tắm rửa xong, cô Thân hạ thấp giọng bảo Lợi:

    “Nè, Lợi, trưa mai sau khi ăn cơm xong, hai cô trò mình trốn về đi. Cô chịu hết nổi rồi.”

    “Dạ được. Em cũng tính nói với cô như vậy nhưng mình về bằng cách nào đây cô?”

    “Thì mình ra bến xe đón xe về. Cô còn tiền mà.”

    “Em cũng có hai trăm ngàn đây, em góp với cô nhé!”

    “Vậy chút nữa hai cô trò mình chịu khó mang túi xách ra dấu ở khu rừng trước đi. Trưa mai mình sẽ mang cơm vào rừng ăn rồi trốn lại trong đó, chờ đến tối sẽ trốn ra rồi kiếm chỗ ngủ nhờ đâu đó, sáng sớm sẽ ra bến xe.”

    Kế hoạch của hai cô trò vô cùng bí mật, không hề có ai hay biết. Khi trời vừa chạng vạng, cô và cậu chỉ để lại bộ quần áo đang mặc cùng bàn chải đánh răng. Còn lại, tất cả được cho vào túi xách rồi lần mò ra khu rừng cách khách sạn khoảng hai cây số. Cô Thân và Lợi giấu túi xách vào một bụi rậm, đánh dấu bằng một cái cây có hoa màu đỏ phía trước, rồi tìm được một cái cây cổ thụ có tán lá rậm rạp dễ dàng leo lên. Hành động của hai cô trò hoàn toàn không lọt vào mắt ai. Đêm hôm ấy, cả hai ngủ thật ngon.

    Ngày hôm sau, mọi việc đều xảy ra đúng như kế hoạch đã vạch sẵn của cô tổng phụ trách giỏi giang cùng sự giúp sức của cậu học trò ngoan ngoãn, dễ thương. Sau khi ăn cơm xong, mọi người nghỉ ngơi trong khu rừng nguyên sinh cho đến hai giờ chiều lại bắt đầu trò chơi. Họ đâu biết rằng hai cô trò trường cấp II Phước Lễ A, thị xã Bà Rịa đã leo lên trốn trên cái cây cổ thụ tán lá xanh um, rậm rạp. Các thành viên cùng trại không hề biết, ban tổ chức trại cũng không hề hay. Tuy nhiên, vì đến bốn giờ chiều trò chơi mới kết thúc, nên gần hai tiếng đồng hồ, cô và cậu thực sự cố gắng chịu đựng ngồi nơi một cái hốc trên thân cây, cũng may là nhờ có mấy chai nước lọc với bắp rang nhai cho đỡ buồn miệng.

    Khi ánh nắng mặt trời đã hơi yếu dần, trong không gian không còn nghe thấy tiếng reo hò của các trại sinh nữa, cô với cậu mới dám lần lượt leo xuống. Đương nhiên là hai cô trò phải đi ngược lại hướng về khách sạn, và do không biết đường biết lối nên cả hai đành phải nhắm mắt đi đại. Khoảng hơn nửa tiếng sau, trời càng lúc càng về chiều, trên bầu trời có nhiều đàn chim tíu tít gọi nhau bay về tổ. Cô Thân và Lợi vẫn còn lang thang trên con đường đắp bờ giữa những thửa ruộng,

    Đột nhiên, một giọng nói cất lên: “Bộ cô và cháu hai người đi lạc đường à?”

    Hai cô trò giật mình quay lại thì thấy một bác nông dân trạc tuổi 55-56, gương mặt hiền lành, phúc hậu đang vác cuốc đi sau lưng hai người khoảng 5-6 mét. Thấy vậy, cô Thân an tâm lễ phép trình bày rằng hai cô trò ở Sài Gòn ra thăm bà con nhưng do nhà bà con đã chuyển đi không rõ địa chỉ, lại không biết đường nên bị lạc. Bác nông dân bảo nếu hai cô trò không ngại thì ghé nhà bác ngủ lại cho khỏe, rồi sáng mai con trai bác sẽ chở hai cô trò ra bến xe đón xe trở về Sài Gòn, vì thấy hai cô trò thần sắc đều có vẻ đã đuối sức.

    Mừng rỡ ra mặt như vừa bắt được vàng, cô và cậu vội vàng theo chân bác về nhà cách đó khoảng 100 mét hướng phải. Đó là một ngôi nhà vách ván, mái tôn nằm ẩn trong một khu vườn điều khá rộng. Nhà tuy nhỏ nhưng sạch sẽ và được sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng đâu ra đó. Hai vợ chồng bác nông dân chỉ có duy nhất một cậu con trai trạc 17-18 tuổi, nên mặc dù nhà chật hẹp nhưng với ba người như vậy thì sống cũng khá thoải mái.

    Sau nhà có giếng nước trong nên cô Thân và Lợi được tắm rửa đã đời, giũ sạch bao nhiêu mệt mỏi, ưu phiền, bực bội mấy ngày nay. Đã vậy, cô và cậu còn được chủ nhà thết đãi một bữa cơm chiều dân dã nhưng quả thật là ăn ngon miệng vô cùng, tuy chỉ có tô canh cua rau đay, đĩa gỏi hoa chuối trộn ghém đậu phụng và cá ngừ kho ớt.

    Dùng bữa xong, ngồi uống nước hầu chuyện vợ chồng bác chủ nhà một chập rồi cậu con trai soi đèn pin dẫn hai cô trò ra một ngôi nhà khác nằm sâu trong vườn điều để ngủ tạm qua đêm. Nhà này nhỏ hơn cả nhà trên, chỉ để một số dụng cụ làm rẫy, làm vườn nhưng có thêm một chiếc giường trải chiếu hoa cạp điều đã hơi cũ, phía trên giăng sẵn mùng và mé đầu giường có đặt hai cái gối tai bèo song song liền kề cùng một cái mền bông khá dày. Cậu con trai nói vùng đất này gần giáp với biên giới Việt Nam – Campuchia, tối nào cũng vậy hay có vô số chuột đồng di chuyển tìm nơi kiếm ăn khoảng trên dưới nửa tiếng mới hết. Muốn chúng không chạy lên người thì lên giường bỏ mùng xuống, tấn lại cho kín và nằm trong đó là chẳng sao cả.

    Khi cậu con trai đốt ngọn đèn dầu nhỏ đặt lên chiếc ghế đẩu rồi đi ra nhà trước, đương nhiên cô và cậu nhanh chóng làm theo lời cậu ta. Khoảng 15 phút sau, quả nhiên có tiếng rào rào, chít chít vang lên cả bốn phía trong và ngoài ngôi nhà, chính là lũ chuột đồng vô số đang ra khỏi tổ để kiếm ăn. Ngồi trên giường, bên trong cái mùng tuyn đã cũ buông xuống giằng cẩn thận, cô và cậu nghe như có bão cát cuồng phong rầm rập cuốn phăng ngôi nhà. Nhờ ánh đèn dầu soi tỏ nên hai cô trò nom thấy lũ chuột hết con này đến con khác không những chạy loạn xạ dưới sàn xi măng mà còn bỏ cả lên thành mùng.

    Vốn sợ chuột nên ngoài việc xổ tấm mền ra trùm kín đầu, cô còn ôm cứng lấy người thằng học trò đồng hành với cô cho đỡ sợ. Cậu tuy không sợ chuột gì lắm nhưng do ảnh hưởng từ sự căng thẳng của cô giáo mình nên cậu ít nhiều cũng phát quýnh lên. Và do ngẫu nhiên, cậu cũng vòng tay ôm lấy cô. Chỉ trong giây phút, gần như là vô thức, không một lời xin xỏ hay khẩn cầu, cậu cúi xuống hôn nhẹ lên mái tóc uốn tém mềm mại, êm ái của cô một cách quá đỗi bình tĩnh, tự nhiên, tuyệt đối hoàn toàn không hề có chút sợ hãi, ngần ngại nào cả. Tuy hơi ngạc nhiên, sững sờ chút ít nhưng cô lại lặng yên và dường như là cô đồng tình cho cậu hôn cô thì phải.

    Lợi vừa thở vừa vùi mặt vào tóc cô. Lúc này, cậu cảm nhận được hết tất cả hương vị thơm tho của mùi xà bông Dove, mùi da thịt tỏa ra từ mái tóc gợn mây và thân thể hấp dẫn, tuyệt vời của cô. Trong lúc cô Thân đang từ từ xoay mặt lại đối diện với cậu thì đôi môi cậu bị trượt từ lỗ tai cô nên vô tình bắt đầu hôn trượt xuống trán, xuống mắt cô chứ chưa phải là cậu cố tình.

    Một cơn gió lạnh buốt từ bên ngoài bỗng chốc luồn vào nhà qua khung cửa sổ nhỏ không cánh ở mé phải chiếc giường, khiến cả hai cô trò tuy đắp mền nhưng vẫn cảm thấy nổi cả da gà. Do vậy, cả hai xích sát người lại để ôm nhau chặt hơn.

    Dường như đó cũng là cái cớ để cậu tiếp tục hôn lên mũi, lên hai gò má bầu bĩnh của cô. Không gian vắng lặng, tĩnh mịch của ngôi nhà nơi vùng đất giáp ranh biên giới Việt – Campuchia càng lúc càng làm cho hai cô trò cảm nhận được nhiều cảm giác kích thích, ham muốn, hưng phấn tột độ.

    Lúc này tại khách sạn, các thành viên ban tổ chức Hội trại kỷ luật vừa mới phát hiện ra hai cô trò trường cấp II Phước Lễ A của thị xã Bà Rịa đã bỏ trốn. Họ lập tức lập biên bản để làm thông báo chứng minh, gửi về Phòng Giáo dục địa phương có thành viên bỏ trại, đặng có cơ sở xử lý sau này.

    Dĩ nhiên, họ không sao biết được là hai cô trò dường như đang sắp sửa yêu nhau trong một ngôi nhà cả hai xin vào ngủ nhờ, cách khách sạn khoảng chừng 7-8 cây số đường chim bay. Thực vậy, hiện tại, cô Thân và Lợi chẳng biết có phải đang yêu nhau hay không mà hai cô trò cứ càng lúc càng ôm xiết lấy nhau, càng lúc càng trao tặng và đón nhận những nụ hôn nồng nàn, cháy bỏng. Không hẹn mà gặp, không kiếm mà thấy, bỗng nhiên hai đôi môi khẽ chạm vào nhau rồi lại rời ra, chạm vào lại rời ra rồi lại chạm vào… với nỗi niềm khao khát, ham muốn một thứ gì đó có ở nơi nhau.

    Cuối cùng, những tưởng là hai đôi môi của cô và cậu sẽ rời xa luôn để dứt khoát với nhau vì đó chẳng qua là tội lỗi, là điều không thể. Nhưng thật không ngờ, nụ hôn đầu đời và cũng là đầu tiên của hai cô trò đã bắt đầu hiện diện trên cõi đời đắng cay, nghiệt ngã này. Với cảm giác bồi hồi, xao xuyến lẫn lộn một chút hồi hộp, lo sợ, đôi môi hai cô trò lúc đầu còn hơi dè dặt nhưng càng về sau càng dạn dĩ hẳn ra mà luồn sâu vào với nhau cho đến khi răng chạm vào răng, lưỡi quấn quýt lấy lưỡi.

    Vậy là không thể nào chối cãi được nữa, cô và cậu đã bất ngờ bất chấp tất cả dư luận miệng đời thế gian, gạt bỏ mối quan hệ giữa một cô giáo và một học sinh lớp Chín để yêu nhau, để đến được với nhau trong cõi tình nồng thắm. Thật quả là chẳng hiểu vì sao, do cớ gì, bởi nguyên nhân nào mà hai cô trò lại yêu nhau một cách vội vã, nông nổi như thế. Trong khi Lợi thì không vấn đề gì để mà bàn cãi, chứ còn cô Thân mặc dù đã có chồng có con lại sinh tật ngoại tình với ngay cả học trò của mình? Có lẽ nguyên nhân chủ yếu là do cái hội trại đáng nguyền rủa, chết tiệt kia chăng? Một hội trại hè tổ chức cho giáo viên và học sinh đúng ra phải thật sự thân thiện, vui vẻ và tôn trọng, chứ không thể nào hành hạ, đày đọa, chèn ép, làm tình làm tội trại sinh một cách dã man, khổ sở như vậy!

    Do vậy, thoát ly gần 500 trại sinh còn lại đến núi Bà Đen, Tây Ninh từ Bà Rịa, Vũng Tàu, Long Đất, Sài Gòn, hai cô trò sau khi chịu đựng bốn ngày trời đã hoàn toàn bị ức chế, căng thẳng tâm lý. Đến giờ phút này, họ muốn có nhau để cùng nhau tự giải tỏa sự căng thẳng, ức chế đang đè nặng cõi lòng cả hai.

    Tuy đây là lần đầu tiên, nhưng cô và trò chỉ thực sự lúng túng, vụng về trong những giây phút đầu mà thôi. Về sau thì cả hai đều tỏ ra khá dạn dĩ, tự nhiên với những thao tác làm tình, ân ái. Nước bọt liên tục tứa ra dẻo quẹo dính bệt hai bên khóe miệng hai cô trò, nhưng cả hai đều có vẻ như không hề bận tâm để ý đến.

    Hai vợ chồng bác nông dân và cậu con trai ở căn nhà trên, họ cũng lên giường ngủ sớm vì buổi tối chẳng có công việc gì để làm. Và cho dù họ có thức đi chăng nữa thì họ chắc chắn cũng không thể nào biết được là cặp cô giáo – học trò đi thăm bà con bị lạc đường kia đang say sưa yêu nhau ở căn nhà trong vườn của họ, trừ phi có việc gì đó đột xuất họ phải đi xuống nhà vườn để giải quyết.

    Hai cô trò không ngừng lăn qua lộn lại trên chiếc chiếu hoa cạp điều hơi cũ. Tấm mền bông không biết tự lúc nào đã rời khỏi, không còn đắp trên thân thể cô trò nữa, nằm lăn lóc trơ trọi một bên. Đương nhiên, Lợi thật sự khó có thể nào tưởng tượng được rằng cô giáo Tổng phụ trách của trường mình, người lúc nào cũng dữ dằn, uy nghi đến nỗi đứa học trò cũng đều phải sợ tóe khói, đêm nay lại chẳng khác gì một con mèo con mũm mĩm ngoan ngoãn nằm trong vòng tay cậu để cậu mặc sức được tìm hiểu, khám phá, thưởng thức và chiếm đoạt.

    Đúng như vậy, mặc dù biết hai bàn tay thằng học trò nhỏ bằng nửa tuổi cô lúc này đang bắt đầu mày mò, sờ soạng nơi vai, nơi ngực, nơi bụng cô, nhưng cô hoàn toàn không hề tha thiết gì đến chuyện phản đối, cự tuyệt chi cả. Từ trước đến giờ, cậu chưa có dịp nào quan hệ gần gũi, giúp đỡ cô Thân cả. Nhưng trong bốn ngày qua, cô mới nhận ra ở thằng học trò này một ý chí kiên cường sắt đá, dũng cảm một cách lì lợm, rất tâm đầu ý hợp với cô trong việc đào thoát khỏi hội trại để tìm đường hồi hương trở về. Gặp đứa khác, chưa chắc gì cô đã chạy thoát được. Do đó, trong đêm thanh vắng này, thâm tâm cô cảm thấy việc cô và cậu yêu nhau, cho dù thế gian có biết đi chăng nữa, thì cô cũng phải đấu tranh đòi hỏi để được quyền thừa nhận cho mối tình giữa cô và cậu.

    Đối với Lợi, cô Phụng là cô giáo đầu tiên trở thành người tình của cậu, cô giáo thứ hai là cô Minh Trí, cô giáo thứ ba là cô Thúy, còn bây giờ, cô Thân là cô giáo thứ tư trở thành người tình của cậu. Lúc này, sau khi tư lự một chút, hai bàn tay cậu mới khẽ lần lên cởi mở hai hột nút áo nơi cổ và ngực cô giáo gấp đôi tuổi cậu.

    Bấy giờ tại khách sạn, sau khi biết sự việc hai giáo viên – học sinh trốn trại thì nửa tiếng đồng hồ sau lại có đến thêm hai mươi người nữa lợi dụng tình hình hỗn loạn trốn đi. Điều này chứng tỏ cách tổ chức hội trại “Sống trẻ” này không thể nào “trẻ” nổi, mà phải nói là “sống chết” thì đúng hơn, và hoàn toàn không có gì đủ để làm cho trại sinh tâm phục khẩu phục.

    Trong căn nhà nhỏ ẩn sâu trong vườn điều, hai trại sinh trốn trại đầu tiên đang ngất ngây, say sưa, cuồng loạn yêu nhau với tất cả tâm tình, ý chí và sinh lực. Bởi vì, họ luôn tâm niệm rằng tình yêu không hề phân biệt tuổi tác, địa vị hay nghề nghiệp.

    Nút áo thứ ba, thứ tư rồi cuối cùng là nút áo thứ năm trên chiếc áo thanh niên màu xanh của cô lần lượt bị cậu học trò cởi bỏ. Tiếp đó, đôi bàn tay lão luyện, tinh vi của cậu khẽ lần lên cởi hai vai áo cô, tuột xuống vầng lưng ong sau khi mở rộng hai vạt thân áo trước sang hai bên.

    Từ nãy đến giờ, đôi mắt cô vẫn cứ nhắm nghiền. Nhưng không phải cô đã chìm vào giấc ngủ, mà trái lại, cô vẫn còn tỉnh táo, thao thức. Cô nhanh chóng nhận ra cậu đang tìm cách cởi áo mình – một hành động tự nhiên, bình thường của con người khi ân ái. Cô xác định tư tưởng rất nhanh và thấy rằng mình phải giúp đỡ, hỗ trợ cậu hết mình để chứng tỏ tình yêu và sự quý mến xuất phát từ một mối tình một đêm mà không ai có thể lường trước được.

    Tuy việc cởi áo cô không khó, nhưng dù sao cũng cần cô nghiêng người hết qua phải rồi qua trái, lại lần lượt co duỗi hai cánh tay, tay phải đến tay trái, cậu mới cởi tuột được hai ống tay áo ra khỏi người và hai cánh tay cô.

    Do chiếc giường hạnh phúc bất chợt của hai cô trò có kích cỡ 1m6, cả hai dù có nằm cách xa nhau cũng còn khá rộng rãi nên Lợi thật thoải mái để chiếc áo cô qua một bên mà không sợ rớt. Nhờ ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu nhỏ từ bên ngoài hắt vào, cậu trông rõ mồn một lớp vải áo ngực bằng thun trắng mới tinh đang che đậy hai bầu vú tròn căng tựa hai hòn hỏa diệm sơn sắp sửa phun trào nham thạch, không ngớt rung động, phập phồng liên tục nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hển, gấp rút của cô.

    Bằng động tác thuần thục, chuẩn xác đến 100%, hai bàn tay cậu lần ra phía sau lưng cô, mò mẫm, sờ soạng trong chốc lát đã mở được hai cái móc nhôm nhỏ cài hai sợi dây chiếc áo ngực của cô. Do đó, lớp vải bảo vệ hai bầu vú cô không còn bó sát người nữa mà lỏng dần, lỏng dần rồi tuột lệch xuống dưới.

    Từ lúc bắt đầu cuộc tình cho đến bây giờ, vì vẫn còn biết cô giáo đã ban cho mình một đặc ân không phải bất kỳ người nào cũng có – đó là được phép thưởng thức, tận hưởng thân thể cô – nên cậu tỏ ra hết sức nhẹ nhàng, từ tốn, lịch sự, tế nhị, trân trọng với cô. Đó chính là ưu điểm nổi bật nhất của cậu mà từ trước đến giờ bất kỳ người tình nào, dù lớn hay nhỏ, hễ ngã vào vòng tay cậu thì không thể nào không đón nhận một cách nồng nhiệt cả hai tay.

    Sau khi để chiếc áo ngực cô qua một bên cùng chỗ với chiếc áo thanh niên màu xanh,

    Lúc này, cô Thân hoàn toàn quên mất hẳn đi trong tâm trí hình bóng người chồng cô – một vị Hiệu trưởng trường cấp III. Cô chỉ còn có Lợi – người tình nhỏ tuổi chỉ bằng nửa tuổi cô đang say sưa, mê mệt làm tình, ân ái cùng với cô.

    Hai cô trò không còn áo trên người nữa, tức là lõa thể 50%, đang hối hả, cuồng nhiệt lao vào nhau trong vòng tay của nhau với những nụ hôn nồng nàn, cháy bỏng. Trong cảnh tranh tối tranh sáng, đôi môi cậu bắt đầu lần xuống ngực cô, ngậm chặt lấy bầu vú phải của cô, đồng thời cũng không quên sử dụng bàn tay phải mò mẫm, nắn bóp bầu vú trái cô còn lại.

    Hiện tại, xung quanh trong cũng như ngoài ngôi nhà hoàn toàn không còn một chú chuột nào cả vì chúng đã di chuyển hết ra ngoài đồng để kiếm ăn. Nhưng nếu như chúng chưa đi đâu cả thì giờ đây chúng cũng chẳng là vấn đề quan trọng đối với hai cô trò gì nữa, bởi vì cả hai không còn tâm trí nào để ý đến những gì xảy ra xung quanh nên việc gì còn phải sợ chúng cơ chứ.

    Rõ ràng là chuyện tình hi hữu có một không hai của hai cô trò xem ra chỉ có cô và trò biết với nhau mà thôi, chứ ngoài ra không còn ai ở đây đâu mà biết và lại không biết. Chính vì nhận thức rõ như vậy nên cô và cậu càng lúc càng tỏ ra dạn dĩ, táo bạo chứ không e dè, sợ sệt như lúc đầu nữa.

    Trong thâm tâm, Lợi nghĩ dẫu sao cậu cũng chỉ là một thằng học trò mới mười lăm tuổi, ăn chưa no lo chưa tới, thì trách nhiệm của cậu về mối quan hệ giữa cậu và cô đâu có ngang bằng nặng nề như là người lớn cho được. Vả lại hơn nữa, cô cũng tự nguyện đồng tình với cậu chứ đâu phải là cậu cưỡng hiếp cô mà phải sợ.

    Cậu con trai của bác nông dân năm nay đã 18 tuổi, vừa mới thi tốt nghiệp cấp III xong, chuẩn bị thi Đại học. Đến giờ phút này vẫn chưa hề có lấy một người bạn gái. Nếu so sánh với Lợi thì hoàn toàn thua xa, vì cậu tuy mới học xong cấp II mà đã có đến mười ba mối tình, đầu tiên là chị Đông và hiện tại, người thứ mười ba là cô giáo Thân mà cậu đang có diễm phúc được cô hiến dâng trao tặng.

    Cũng thật là may mắn cho hai cô trò là cô bé Minh Anh vào ngày khởi hành cách đây bốn ngày đã bị trễ xe. Chứ nếu không, trong chuyến đi dự hội trại này chưa chắc gì cô và cậu đã trốn ra được khỏi khách sạn, chứ đừng nói chi là yêu nhau tha thiết như thế này. Bởi lẽ tính tình cô bé rất hậu đậu, chậm chạp chứ không được khôn lanh như cậu. Sự vắng mặt của cô bé ở đợt cắm trại này âu cũng là một trong những lý do thiên định, cùng một mục đích đưa đẩy đó là vun đắp tạc nên mối tình nồng thắm cho cô và cậu.

    Hai cô trò trong căn nhà nhỏ ẩn sâu trong vườn điều đang ngất ngây, say sưa, cuồng loạn yêu nhau với tất cả tâm tình, ý chí và sinh lực. Họ luôn tâm niệm rằng tình yêu không hề phân biệt tuổi tác, địa vị hay nghề nghiệp.

    Hột nút thứ ba, thứ tư rồi cuối cùng là hột nút thứ năm trên chiếc áo thanh niên vải màu xanh của cô lần lượt bị cậu học trò cởi bỏ. Tiếp đó, đôi bàn tay lão luyện, tinh vi của cậu khẽ lần lên cởi hai vai áo cô, tuột xuống vầng lưng ong sau khi mở rộng hai vạt thân áo trước sang hai bên.

    Từ nãy đến giờ, đôi mắt cô vẫn cứ nhắm nghiền. Nhưng không phải cô đã chìm vào giấc ngủ, mà trái lại, cô vẫn còn tỉnh táo, thao thức. Cô nhanh chóng nhận ra cậu đang tìm cách cởi áo mình – một hành động tự nhiên, bình thường của con người khi ân ái. Cô xác định tư tưởng rất nhanh và thấy rằng mình phải giúp đỡ, hỗ trợ cậu hết mình để chứng tỏ tình yêu và sự quý mến xuất phát từ một mối tình một đêm mà không ai có thể lường trước được.

    Tuy việc cởi áo cô không khó, nhưng dầu gì đi nữa thì cũng cần cô nghiêng người hết qua phải rồi qua trái, lại lần lượt co duỗi hai cánh tay, tay phải đến tay trái, cậu mới cởi tuột được hai ống tay áo ra khỏi người và hai cánh tay cô.

    Do chiếc giường hạnh phúc bất chợt của hai cô trò có kích cỡ 1m6, cả hai dù có nằm cách xa nhau cũng còn khá rộng rãi nên Lợi thật thoải mái để chiếc áo cô qua một bên mà không sợ rớt. Nhờ ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn dầu nhỏ từ bên ngoài hắt vào, cậu trông rõ mồn một lớp vải áo ngực bằng thun trắng mới tinh đang che đậy hai bầu vú tròn căng tựa hai hòn hỏa diệm sơn sắp sửa phun trào nham thạch, không ngớt rung động, phập phồng liên tục nâng lên hạ xuống theo nhịp thở hổn hển, gấp rút của cô.

    Bằng động tác thuần thục, chuẩn xác đến 100%, hai bàn tay cậu lần ra phía sau lưng cô, mò mẫm, sờ soạng trong chốc lát đã mở được hai cái móc nhôm nhỏ cài hai sợi dây chiếc áo ngực của cô. Do đó, lớp vải bảo vệ hai bầu vú cô không còn bó sát người nữa mà lỏng dần, lỏng dần rồi tuột lệch xuống dưới.

    Từ lúc bắt đầu cuộc tình cho đến bây giờ, vì vẫn còn biết cô giáo đã ban cho mình một đặc ân không phải bất kỳ người nào cũng có – đó là được phép thưởng thức, tận hưởng thân thể cô – nên cậu tỏ ra hết sức nhẹ nhàng, từ tốn, lịch sự, tế nhị, trân trọng với cô. Đó chính là ưu điểm nổi bật nhất của cậu mà từ trước đến giờ bất kỳ người tình nào, dù lớn hay nhỏ, hễ ngã vào vòng tay cậu thì không thể nào không đón nhận một cách nồng nhiệt cả hai tay.

    Sau khi để chiếc áo ngực cô qua một bên cùng chỗ với chiếc áo thanh niên màu xanh, cậu lại lần tay cởi nút chiếc áo sơ mi sọc caro trắng đen đang mặc rồi cánh tay trái cởi ống tay áo phải ra khỏi cánh tay phải và ngược lại.

    Liệu hai cô trò đêm nay có yêu nhau đến tận cùng hay không cũng phải phụ thuộc vào những lý do trên. Và suy cho cùng, cái lý do chủ yếu, then chốt nhất chính là do ban tổ chức hội trại không những không quan tâm đến sinh hoạt đời sống của trại sinh, trái lại còn hành hạ, chèn ép, đày đọa mọi người vào những hoạt động vô bổ…

    Nếu họ tổ chức đàng hoàng đâu ra đó thì chắc chắn làm gì có chuyện hai cô trò yêu nhau mặn mà, mê mệt như thế này? Lúc này, do số lượng trại sinh trốn ra khỏi khách sạn càng ngày càng nhiều nên các thành viên kỷ luật ban tổ chức không còn hơi sức đâu mà lập biên bản nữa. Họ hủy hết các biên bản đã lập và chỉ còn cách là đi năn nỉ những người ở lại đừng trốn nữa, nếu không thì hội trại sẽ không bao giờ thành công.

    Chính họ vừa là ác nhân cũng vừa là ân nhân của hai cô trò, một cô giáo ba mươi tuổi và một thằng học trò mười lăm tuổi. Nhờ có họ mà hai cô trò mới tìm đến được với nhau trong cõi tình vạn dặm ngát hương hoa sắc màu yêu thương nhung nhớ.

    Giờ đây, căn nhà vườn của bác nông dân đã trở thành căn nhà hoa chúc, đồng thời chiếc giường bên trong cũng đã hóa nên chiếc giường hạnh phúc của cả hai cô trò. Sau khi đã “nút” chán chê bầu vú phải của cô Thân, Lợi mới từ từ chuyển dịch miệng qua ngậm “nút” lấy đầu núm vú trái cô. Còn bầu vú phải cậu vừa mới “nút” xong thì cậu không quên lần bàn tay trái lên mày mò, nắn bóp một cách miệt mài, đều đặn.

    Vậy là không còn có thể chối cãi gì nữa cả, bởi vì coi như cậu đã được khám phá, thưởng thức và chiếm đoạt hết nửa con người của cô giáo có chồng và đứa con trai bảy tuổi. Thực tình mà nói, tuy không còn trinh nguyên nhưng thân thể cô vẫn còn đầy đặn, hấp dẫn, khêu gợi, quyến rũ vô cùng. Cho nên một thằng con trai vốn có dòng máu trăng hoa như cậu, lẽ nào nhắm mắt làm ngơ cho được?

    Bảy năm về trước, con trai cô từng sống và lớn lên nhờ hai bầu sữa mẹ của cô. Còn giờ đây cũng chính hai bầu sữa đó nhưng không phải là để nuôi thằng học trò lớn lên nữa, mà là thỏa mãn cho dục vọng của cậu. Tuy tuyến sữa cô không còn hoạt động nữa, nhưng từ nãy đến giờ cậu đều luôn có cảm giác như có vô vàn dòng sữa ngọt ngào, beo béo tuôn tràn vào cổ họng cậu.

    Càng “nút” vú cô, cậu càng có cảm giác phấn khích, rạo rực vô cùng không sao tự kiềm chế nổi. Thật vậy, dương vật cậu tuy vẫn còn ở bên trong quần chưa được giải phóng ra ngoài nhưng đã cương cứng lên và liên tục cọ xát vào đùi cô để tìm thêm cảm giác khác biệt âm dương khiến cô nhanh chóng cảm nhận được, mặc dù có hơi ngượng ngùng, bẽn lẽn một chút. Rồi cô chỉ cười thầm “thằng học trò của cô sao mà nhạy thế, chẳng khác chi người lớn?”

    Trong tình yêu, thường là chỉ cần một tín hiệu nhỏ nào đó như một nụ hôn, một cái vuốt ve mơn trớn… là người trong cuộc hiểu ra ngay là họ muốn gì ở nhau rồi, chứ không cần phải dùng đến lời nói thì quả là trơ trẽn, xấu hổ. Giống như trên, sau khi âu yếm hôn nhau, cô Thân biết ngay hành động tiếp tục của Lợi là sẽ cởi quần cô ra. Và chẳng mấy chốc, quả đúng như vậy, lúc này hai bàn tay cậu đang từ từ nắm lấy hai bên lưng chiếc quần vải xoa six đen khá rộng rãi của cô, sau đó tuột lần, tuột lần xuống.

    Chẳng biết bây giờ là mấy giờ nữa nhưng xem chừng ra thì có vẻ đã quá khuya, bởi lẽ bên ngoài, trăng đã lên cao tròn vành vạnh trên bầu trời đêm đầy sao trong vắt không hề có lấy một gợn mây. Gió heo may thổi gây cảm giác lành lạnh bao trùm vạn vật trong cõi tĩnh mịch, hư vô. Trong hoàn cảnh không gian như thế này, trừ những người đang ngây ngất yêu nhau ra thì chắc chắn những người còn lại đều đã ngủ say là điều tất nhiên.

    Lũ chuột đồng đang mải mê đi tìm thức ăn cho nên chúng hoàn toàn không nghĩ tới việc quay trở lại ngôi nhà vườn để chứng kiến cuộc tình nồng nàn, thắm thiết giữa cô giáo ba mươi tuổi và học trò mười lăm tuổi sau khi tháo chạy khỏi cái hội trại hành hạ, đọa đày chết tiệt kia.

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *