Hắn tỉnh dậy, thấy mình trần truồng giữa đường, bị đám đông vây kín và những chiếc đèn flash liên tục nhấp nháy. “Ta là ai?” Hắn không thể nhớ mình là ai. “Tại sao ta lại ở đây?” Tất cả ký ức đều biến mất. Cảnh sát nhanh chóng bắt giữ người thanh niên gây rối công cộng và đưa về đồn.
Phòng Thẩm Vấn
Trong phòng thẩm vấn, một cảnh sát hỏi: “Anh tên là gì?” “Vũ!” “Hả? Giọng nói vừa rồi, anh là người ngoại quốc sao?” “Vũ…” “Xin trả lời câu hỏi của tôi!” Anh cảnh sát tuy bực tức nhưng vẫn kiên nhẫn nhắc lại. “Tôi… không nhớ! Vừa rồi là miệng tôi phản xạ có điều kiện thôi.” Vũ lắc đầu. “Đừng nghĩ giả điên là thoát tội! Chúng tôi có đủ biện pháp khiến anh nhớ ra mình là ai!” “Thật sao? Cầu xin anh cảnh sát giúp đỡ.” “Ách…”
Bí Ẩn Về Vũ
Một phụ nữ trưởng thành với thân hình hoàn mỹ bước vào. Không hiểu sao, Vũ lại có khả năng phân tích một cách siêu phàm, thậm chí còn đọc chính xác số đo ba vòng của người phụ nữ đó. “107, 62, 95.” “Hả?” “Đó là số đo ba vòng của cô đúng không?” Vũ hỏi. Người phụ nữ lộ vẻ bất ngờ, chỉnh lại gọng kính, không hề tức giận với thái độ vô lễ của Vũ, ngược lại còn cười hòa nhã: “Ánh mắt của em ngược lại rất chuẩn xác.” “Xem ra trước kia làm họa sĩ?” “Không nhớ được…” Vũ lắc đầu. “Không nhớ cũng không sao, em thấy chỗ nào khó chịu hoặc chỗ nào khiến em cảm thấy quen thuộc không?” Người phụ nữ khẽ mím môi xinh đẹp. “Khó chịu thì không có nhưng quen thuộc thì…” Vũ đứng dậy, tiến gần người phụ nữ, đánh giá một lượt, dường như có gì đó rất quen thuộc. Một cánh tay của Vũ rất tự nhiên nắm lấy bầu ngực lớn kia và xoa bóp. Người phụ nữ kêu lên một tiếng rồi định tát tên biến thái này. Bặc! Vũ nhanh nhẹn hơn, bắt được bàn tay của người phụ nữ. Dù nàng giãy giụa hết sức, hắn vẫn không hề buông lỏng. “Nhớ ra rồi, ta là Tâm Tố! Ta là người sáng lập ra Tọa Vong Đạo! Ta cai quản Lừa Gạt! Ta… sau đó lừa chính mình! Rồi…” “Sau đó…” “AAAAA…” Vũ ôm đầu, vật lộn trong đau đớn. Cái đầu biến dạng thành xúc xắc, ban đầu chỉ có bốn mặt, sau đó là sáu rồi ngày càng nhiều hơn. Cuối cùng, Vũ tự dùng tay gặt cái đầu xúc xắc có ba mươi sáu mặt của mình xuống, rồi cử động cổ cho thoải mái. “Aa… Đầu ta lại mọc rồi!” Vũ không mở miệng nhưng âm thanh chẳng biết từ đâu phát ra. Cái đầu vốn đứt lìa giờ đây đã mọc lại. Vũ lắc đầu, không còn chút khó chịu nào nữa. “Ngươi… là người hay quỷ?” Người phụ nữ chứng kiến cảnh này đã bị dọa cho sợ vỡ mật, nước tiểu chảy lênh láng dưới đất. “Haha, thực sự thành công rồi!” Vũ nhìn mỹ phụ cười lớn. “Lừa Gạt” chính mình phân liệt hai nhân cách, một ở Đại Na, một tại Trái Đất. Cách này suýt chút nữa đã tự xóa đi ký ức của chính mình để phân liệt nhân cách, cũng may là kịp thời nhớ lại. Nhìn mỹ phụ run rẩy dưới đất, Vũ có chút hưng phấn, cười nói: “Muốn sống sao?” “Muốn.” Mỹ phụ khó khăn nuốt nước bọt. “Vậy làm ta thỏa mãn đi!” Trở về Trái Đất, chẳng phải nên hưởng thêm hương vị của những “học muội”, “học tỷ”, những mỹ nữ giáo viên, những “hot girl” sao? Với khả năng tu Thật, tu Giả… lại thêm việc có thể tùy ý dịch chuyển ý thức qua lại hai thế giới. Vũ giờ khắc này chỉ muốn tùy tâm tùy dục, hưởng thụ thú lạc đời người.
Mạn Nhu Thủy
“Tên gì?” “Mạn Nhu Thủy.” “Thủy tỷ, không cần ta nói cũng biết nên làm gì rồi chứ?” “Tuy ta không phải người, nhưng khoái cảm tình dục giống hệt nhân loại.” “Đừng phản kháng, ngươi sẽ rất nhanh đạt cực khoái cảm cùng ta! Cảm giác ấy ngươi chưa từng cảm nhận được từ chồng mình, ngươi sẽ sớm say mê thôi.” Mạn Nhu Thủy cả người run rẩy, đồng phục làm việc cởi ra, áo sơ mi trắng chẳng mấy chốc đã tháo sạch cúc. Vũ không chần chừ, cúi xuống khóa bờ môi đỏ mọng của nàng, lưỡi luồn vào khoang miệng nhấm nháp. Tay phải di chuyển xuống dưới giúp nàng kéo khóa. “Thiên Đạo Lừa Gạt” khiến vùng kín Mạn Nhu Thủy nóng ran ngứa ngáy, chất dịch tiết ra như nước. “Ha… A…” Mạn Nhu Thủy rục rịch khó chịu, nàng chủ động phối hợp cùng Vũ, cả người như rắn nước ngọ nguậy, đầu cúi xuống nuốt trọn “cậu nhỏ” đang cương cứng. “Hừ ừm…” Vũ hít sâu một hơi. “Không đủ! Sâu hơn nữa!” Vũ gằn giọng, đôi tay mạnh mẽ ép đầu nàng vào mình, “cậu nhỏ” theo đó bị nàng nuốt chửng. “Ô ô ô…” Dịch thể tràn đầy khoang miệng, trào ra mũi, cũng phần nhiều đã trực tiếp nuốt xuống bụng. Mạn Nhu Thủy ho khan một tiếng, chưa kịp định thần đã bị Vũ đẩy ngã, mặt úp vào đống nước tiểu mình thải ra, tư thế quỳ bò rạp đất. Hậu môn nhấp nhô theo từng nhịp thở. Không chần chừ, hắn trực tiếp cắm “đầu” mình vào hậu môn, sau đó từ từ đi vào. “Ư… Ư…” Lần đầu tiên hậu môn bị xâm nhập, cảm giác Nhu Thủy nhận ra là sung sướng hơn việc quan hệ theo cách truyền thống gấp nhiều lần. Đau đớn và khoái cảm tưởng chừng mâu thuẫn lại cùng lúc xuất hiện. Bạch Bạch Bạch Bạch Bạch! Dịch từ vùng kín chảy như suối. Nhu Thủy nhìn biểu cảm dâm đãng của mình qua đống nước tiểu trên mặt đất, nhưng vì bị “làm” quá mạnh nên không suy nghĩ gì được. Vũ cứ như con thú hoang dã, “làm” tới tấp người phụ nữ. Theo từng âm thanh đồng hồ trôi qua, Vũ cuối cùng cũng thỏa mãn, phun vô số dịch nóng hổi vào bên trong. Giơ tay, một “nút bịt hậu môn” từ hư không được tạo ra. Vũ xoáy chặt hậu môn đỏ hỏn của Nhu Thủy lại. Do Nhu Thủy đã ngất, Vũ cũng chỉ đành dùng tóc nàng lau đi “dịch” trên “cậu nhỏ” thôi.
Mộ Thi Tuyền
Vũ vừa xoay người đứng dậy, lại vô cùng trùng hợp có một nữ cảnh sát mở cửa bước vào. Vũ vẫn một thân lõa thể, “cậu nhỏ” vẫn còn cương cứng chưa nguôi, trực tiếp khiến sổ sách nữ cảnh sát cầm trên tay rơi xuống đất. “A, ngươi… Biến th…” Chưa nói hết câu, nàng đã bị Vũ kéo vào phòng điều trị, tiện tay khóa cửa. Nữ cảnh sát nhìn Vũ, lại liếc nhìn Mạn Nhu Thủy ngất bên dưới, một cỗ tức giận tràn ngập. Nàng là cảnh sát hình sự, võ thuật là một trong số điều cơ bản để vào ngành này. Không hề do dự, một cú đá xoáy đã ngay trước tầm nhìn của Vũ. Dựa vào lực đạo khi kéo nàng vào phòng, nữ cảnh sát có thể khẳng định Vũ cũng là cao thủ với cơ thể khỏe mạnh. Vậy nên đòn cước này không hề nương chân. Rầm! Cổ bị xoay 180°, cả người Vũ đập vào tường rồi ngã xuống, hai mắt trắng dã. Nhịp tim nữ cảnh sát như ngừng đập, toàn thân run rẩy sợ hãi. Không đến nỗi “làm” chết người chứ? Tuy lực đạo đúng là có phần khá lớn nhưng không thể khiến đầu một người trưởng thành quay ngược 180° luôn được. Nhưng trước mắt nàng, Vũ quả thực đã chết. “Không… Không…” “Ta không giết người…” Nàng lắp bắp phủ nhận. “Ngươi giết người rồi!” Một giọng nói vang lên bên tai. “Không, không,” Nàng run rẩy bịt tai lại, lắc đầu: “Ta không cố ý! Ta không giết!” “Sự nghiệp của ngươi kết thúc rồi!” “Gia đình ngươi chối bỏ đứa con giết người là ngươi rồi!” “Bạn bè xa lánh ngươi, người thân kinh tởm ngươi!” “Tất cả đã kết thúc!” Hàng loạt giọng nói vang lên trong đầu, dù bịt tai lại vẫn nghe được, điều này khiến nữ cảnh sát như phát điên mà gục ngã. “Không! Đừng! Là ảo giác! Chỉ là ảo giác!” Nàng điên cuồng phủ nhận. “Ta có thể giúp ngươi!” Âm thanh đó lại vang lên: “Chỉ cần ngươi tôn thờ ta! Thành tín ta!” Nữ cảnh sát run rẩy ngẩng đầu, một thân ảnh đen trắng xen kẽ, cái đầu cao tận đến trần nhà đang giang tay với nàng. Nữ cảnh sát cũng giơ tay nắm lấy bàn tay to lớn ấy. Ngay lúc này, thân ảnh đen trắng nở một nụ cười quỷ dị, cái miệng đỏ lòm hơi nhếch đi vào người Vũ. “Xác chết” đột nhiên động đậy, hai tay đưa lên chỉnh lại cái đầu hơi bị lệch của mình, sau ba giây thì chẳng thấy làm sao nữa. “Thần… Thần Minh!” Nữ cảnh sát quỳ xuống, ánh mắt sùng bái nhìn Vũ. “Thiên Đạo Lừa Gạt.” Cách sử dụng chính là để mục tiêu tin tưởng mình. Trong khoảnh khắc mục tiêu đang có sự tin tưởng thì mọi lời nói của mình, mục tiêu tuyệt đối sẽ nghe theo. Khi Mạn Nhu Thủy tin rằng Vũ không phải người, hắn đã lừa cơ thể nàng sẽ nhanh đạt khoái cảm khi giao hợp với hắn. Khi nữ cảnh sát tin lời hắn nói, Vũ lừa ý chí nàng tuyệt đối tôn thờ mình. Cách dùng đơn giản mà nhỉ?
Hành Trình Tiếp Theo
Nữ cảnh sát tên đầy đủ là Mộ Thi Tuyền, lúc này đang ánh mắt cuồng nhiệt liếm chân hắn. Cái lưỡi như rắn nhỏ luồn lách qua từng kẽ chân, bị Vũ dùng hai ngón kẹp lại, kéo ra khiến nước dãi chảy xuống. “Chủ nhân.” Mộ Thi Tuyền thành kính nhìn hắn, được liếm chân hắn là vinh hạnh của nàng. “Nằm lên bàn, kéo váy lên.” Nàng ngoan ngoãn làm theo. Quần lót hình Hello Kitty hiện ra, Vũ không ngờ nàng lại có tâm hồn dễ thương đến vậy. Ngón tay chạm nhẹ trên quần lót, một đường rách vừa khít hở ra mép vùng kín xinh xắn. Thẻ cảnh sát được Vũ đặt phía trên vùng kín, Mộ Thi Tuyền dường như càng kích thích, dịch từ vùng kín liên miên không dứt. Vũ đưa ngón tay đi vào thăm dò thử, vùng kín còn trinh bị ngăn cách bởi bức tường mỏng, hắn ngay lập tức rụt tay về khi nhận ra điều này. “Xin hiến thân cho ngài, Thần! Chủ nhân!” Vũ không chờ nổi nữa. Màn dạo đầu với người phụ nữ ướt nhẹp này là không cần thiết. Ót… Một hơi “làm” đến tận cùng, máu đào thấm đỏ. Mộ Thi Tuyền tuy đau đớn nhưng cảm xúc thăng hoa khi được hiến dâng cho Thần đã áp chế hoàn toàn, nàng lúc này vô cùng hạnh phúc. Hông ngọ nguậy muốn được khám phá, nàng vô cùng khó chịu khi “cậu nhỏ” không di chuyển bên trong mình. Vũ cảm nhận được nàng đang kích thích, cũng cười đáp lại. Âm thanh va chạm da thịt vang khắp phòng, tiếng rên rỉ của nữ nhân càng thêm kiều diễm. Hai chân Mộ Thi Tuyền đã bị Vũ kéo ngược, dí sát đầu nàng. Hắn đã không thỏa mãn với tư thế truyền thống, trèo lên “làm”, tư thế này gọi là tư thế mũi khoan thì phải. “Dịch” hòa với dịch từ vùng kín và chút máu đào tạo thành hỗn hợp đặc biệt. Sau khi Vũ rút ra thì nhỏ giọt lên mặt. Mộ Thi Tuyền mệt mỏi thở dốc. Sau khi “dọn sạch” cho Vũ thì mệt nhoài trên bàn không cử động. Lần đầu tiên nên có chút chịu không nổi. Vũ sau khi bớt được cơn thèm khát, mặc quần áo vào. Dùng thêm chút “Tiên Thiên Chi Khí” hồi phục cho hai người Mộ Thi Tuyền và Mạn Nhu Thủy. Giao phó cho Mạn Nhu Thủy báo cáo rằng đã chữa khỏi còn mình đi theo Mộ Thi Tuyền tới phòng làm việc. “Chủ nhân, người ngài muốn tìm là ai?” “Lưu Giai Hân.” Vũ trả lời. Đây là một “đồng học” ỷ vào việc mẹ nàng là sếp trên của hắn mà năm lần bảy lượt cưỡi đầu cưỡi cổ. Vũ là cô nhi, nên để học tới cấp 3 cũng chẳng dễ dàng. Ngoài giờ học chính, hắn còn phải vật lộn làm thêm để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Sau khi Tâm Tố thức tỉnh, Vũ vốn định trả thù luôn ả ta nhưng ngặt nỗi nghe tin đã chuyển trường. Thời gian sau đó thì nghỉ học giữa chừng, vật lộn giữa Đại Na và Trái Đất, tìm cách hóa giải tác dụng phụ của Tâm Tố. Lại khổ tâm che giấu bệnh tình với hàng xóm, tránh bị nhốt vào viện tâm thần. Sau khi nhập tên và trường, hệ thống ngay lập tức cho ra kết quả. Chỉ không hổ danh là cảnh sát hình sự, chuyên đi đối phó với tội phạm giết người, muốn tra ai đó thật quá dễ dàng. “Thượng Hải sao?” “Chờ đi!” Vũ nhẹ cười.