Ba thanh niên, thằng Cận, Thắng Xoắn và Tảo, phóng xe máy đã tháo hãm thanh, gầm rú trên đường về Xóm Mới. Cận mới 15, còn Thắng Xoắn đã 25 nhưng được cả bọn nể nang vì bố là cán bộ cấp cao và hắn thường xuyên chi tiền cho cả nhóm. Hôm nay, Thắng dẫn chúng đi “phá trinh” Cận, vì nó là đứa duy nhất chưa biết mùi đàn bà.
Thắng dẫn đường, rẽ vào một con hẻm nhỏ. Hai bên đường là những căn nhà lụp xụp, quầy bán vé số, thuốc lá chắn lối. Vài cô gái phấn son lòe loẹt, mặc đồ mỏng manh, hở hang, tươi cười mời gọi: “Vô đây với chúng em đi các anh! Đâu cũng vậy thôi mà! Không có hàng ‘zin’, nhưng mà bảo đảm, khít lắm, ướt lắm!”
Cả bọn theo Thắng đến một căn nhà cuối hẻm, nơi có vẻ là chỗ quen, xe được dắt thẳng vào phòng khách và khóa cẩn thận. Một cô gái ngoài hai mươi, thân hình đầy đặn, ngực nở nang, uốn éo bước ra. Cô ấy chào Thắng rồi ôm hôn má Cận, khiến nó đỏ bừng mặt: “Anh Thắng đưa bạn mới lại đây hả? Gớm người gì mà trắng tươi như con gái vậy! Lại má lúm đồng tiền nữa chứ! Tụi em hôm nay chỉ có hai đứa, để em với cái Hoa dọn hai phòng, rồi hai anh vô trước nha!”
Cô gái tên Hương này, từ Hải Ninh mới vào, rót nước mời khách. Thắng và Tảo theo Hương vào trước. Cận ngồi chờ bên ngoài, lòng hồi hộp, tay trong túi quần sờ gói bao cao su còn nguyên. Tiếng cười nói khúc khích từ bên trong vọng ra. Giọng đàn bà dâm dật, cộng thêm cái ôm hôn của cô Hương mũm mĩm, khiến Cận cảm thấy rất kích thích. Nó cầm tờ báo Sài Gòn Giải Phóng đọc nhưng chẳng chú tâm được. Khoảng nửa giờ sau, đang mơ màng suy nghĩ thì Tảo bước ra, tươi cười, áo sơ mi xộc xệch, vừa đi vừa cài dây lưng quần. Nó ngồi cạnh Cận: “Mày vô đi, cửa phòng ngay bên trái, ngồi đợi em rửa ráy một chút.” Rồi nó ghé tai nói thầm: “Em Hoa hơi lớn tuổi, nhưng mà ‘cô bé’ em ấy khít lắm, em ‘làm’ mấy cái là tao ra liền!”
Cận bước vào, căn phòng mờ tối. Vài phút sau, nó mới nhìn rõ: phòng có một cái giường nệm với một cái bàn nhỏ cạnh bên, đầu giường là tấm gương lớn, cái quạt bàn quay vù vù.
Hoa mở cửa bước vào. Nàng cũng mặc đồ đồng phục “chị em ta”, áo trắng quần trắng chất liệu ni lông mỏng manh, phất phơ. Bên trong không có đồ lót, dưới ánh đèn, thân hình nàng hiện ra rõ mồn một. Hoa cao hơn Hương, nhưng cũng đầy đặn, cặp ngực nhấp nhô theo bước đi. Nàng ngồi sát bên Cận, một tay ôm ngang eo nó, một tay cởi khuy áo sơ mi cho nó: “Trong này nóng quá, em cởi áo cho anh nha! Anh Thắng có nói với anh bồi dưỡng cho em 5 chục chưa?”
Cận móc ví đưa cho Hoa tờ 50 nghìn đồng, làm ra vẻ sành sỏi. Nó nói: “Vậy anh cũng cởi áo cho em nha!” Vừa nói vừa đưa tay cởi mấy cái khuy áo của Hoa. Nó thấy cách xưng hô “anh anh em em” với Hoa hơi kỳ cục, vì nàng này phải cỡ tuổi mẹ nó, cũng ngoài ba mươi rồi, nhưng sửa soạn phấn son thơm nức mũi. Tay nó chạm vào ngực mềm mại làm nó khô cả họng.
Nó mạnh dạn đưa tay bóp mạnh hai bầu ngực căng tròn, làm Hoa cười ré lên: “Gớm cái anh này, anh Tảo bảo anh mới ‘ra quân’ lần đầu mà cũng gan đáo để! Thôi nằm ra đây em chiều!”
Hoa kéo nó nằm ngửa ra giường rồi tụt quần nó xuống. “Cậu nhỏ” của nó cương cứng dựng đứng lên. Hoa cởi đồ trần truồng. Cận lần đầu tiên trong đời được thấy “vùng kín” với đám lông đen. Nó đang cố nhìn rõ “vùng kín” ra sao thì Hoa đã nằm nghiêng ôm lấy nó, một tay mân mê vuốt ve “cậu nhỏ”. Cận sướng quá, nó chưa từng được bàn tay mềm mại của con gái chạm vào bao giờ. “Cậu nhỏ” cương lên, miệng rên ư ử.
Hoa đưa tay lên miệng nhổ nước bọt vào, rồi một tay vuốt ve “làm” “cậu nhỏ” Cận, tay kia sờ nhẹ bìu. Cận sướng rủn người, “bi” co lên, thấy rờn rợn bên dưới, nó không nhịn nổi nữa. “Cậu nhỏ” cứng ngắc cương mãi lên rồi lắc lư và “phóng tinh” phụt ra. Hoa cứ tiếp tục tuốt ngược “cậu nhỏ” nó, “tinh khí” bắn cao vọt ra cả sàn nhà. Hoa xuýt xoa: “Eo ơi, lần đầu có khác, cứ như là vòi rồng chữa lửa ấy thôi! Em làm anh sướng lắm hả?”
Cận bẽn lẽn gật đầu. Nó mắc cỡ vì chưa “làm” gì mà giờ đã “phóng tinh” rồi. “Cậu nhỏ” nó mềm đi ngả xuống bụng, lẹp nhẹp dính “tinh khí”.
Hoa thì dày dạn kinh nghiệm với những “nai tơ” như Cận. Nàng nằm úp lên người nó, đưa bộ ngực đồ sộ dí ngay trước mặt nó bảo nó ‘bú’, tay mân mê “cậu nhỏ” trơn trượt, thì thầm: “Anh là khỏe lắm đó, vừa ‘ra’ rồi mà còn to như vầy. Em làm cho anh ‘lên’ lại liền hà! Anh cho em thêm 5 chục nha! Em ban_h ‘cô bé’ cho anh ‘làm’ cho sướng ‘cái’ của anh nha!”
Cận líu ríu nhổm lên với lấy ví trong quần đưa tiền cho Hoa, rồi dúi đầu vào ngực cô ả mà ‘bú’, “cậu nhỏ” nó cứng dần lên trong tay Hoa, đỏ lừ lừ mà ướt bóng nhẫy “tinh khí”. Hoa thốt lên: “Đã bảo mà! Anh là ghê lắm đấy! Đã lại cứng như cái chày rồi.”
Cô ả nằm ngửa “tơ hơ”, da thịt trắng nõn nà, hai tay ôm lấy hai đùi ban_h ra, giục Cận: “Anh lại ‘ôm’ em đi, mau lên!”
Cận run rẩy, quỳ giữa hai đùi Hoa. Bây giờ nó mới nhìn thấy rõ giữa đám lông đen, hai mép “cô bé” như hai múi bưởi cũng lơ thơ mấy sợi lông, bên trong thì ướt át đỏ au “lỗ nhỏ”. Hoa kéo nó nằm úp lên mình. Nó đè lên hai bầu ngực nhấp nhô, Hoa đưa tay nắm lấy “cậu nhỏ” nó đút vào “lỗ nhỏ” rồi hích mạnh mông lên rất thành thạo.
Cận bủn rủn cả người, cả cái “đầu nhỏ” to như củ sắn đâm thọc vào “lỗ nhỏ”. Cái cảm giác đầu tiên trong đời được cái mềm ấm ướt át của “cô bé” co bóp ôm ngấu nghiến lấy “cậu nhỏ” của nó làm cho nó cứ như là lơ lửng trên mây. Nó ôm cứng lấy Hoa, day day đè lên hai bầu ngực. Hoa vừa hẩy mông lên vừa bảo nó: “Dập đi, dập mạnh xuống đi!”
Cận không cần giục nhiều, nó theo đà nhún nhảy, dập dình. Cơn sướng kéo tới rùng rùng tê rợn khắp người. Nó thấy “cái ấy” nó cứ dài mãi ra, to căng mãi ra, ngọ nguậy trong “cô bé” đang cắn nghiến lấy “cái ấy” nó. Nó sướng quá rung cả người lên rồi giần giật “phóng tinh” ào ào.
Hoa đưa tay vuốt lưng nó, tuốt từ trên ót xuống tới xương cụt. Nó “ra” hết tất cả “tinh khí” rồi nằm lả ra mà thở.
Hoa nhẹ nhàng rút người ra, cho nó nằm sang bên, cười nói: “Em ‘làm’ anh thấy đã chưa anh? Anh bồi dưỡng thêm cho em ‘tẩm bổ’ nha!”
Cận chỉ còn 30 nghìn đồng trong ví. Nó đưa thêm cho Hoa tờ 10 nghìn đồng. Hoa bò dậy, hôn lên môi nó: “Em cảm ơn anh! Nhớ lên thăm em thường xuyên nha anh! Thôi em đi rửa ráy đây!”
Cận ra đến ngoài, thì hai thằng kia đang chờ. Thắng hỏi: “Mày cầm cự được mấy chiêu?”
Cận không trả lời, tủm tỉm cười. Cô Hương đứng gần đó, lại ôm lấy nó: “Lần sau là em tiếp anh Cận đấy nhớ! Khỏi có cho cái Hoa! Gớm người gì mà đẹp như bộ đội Trung Quốc ấy, vừa mới gặp đã muốn tương tư liền.”
Ba đứa lên xe, đua nhau phóng về thành phố.
Đêm Định Mệnh
Trời về khuya, đèn đường mờ tỏ. Đang vui vẻ rú ga phóng xe, gió thổi ào ào tạt vào mặt, áo giật phần phật, thì có xe cảnh sát giao thông đuổi theo. Được một đoạn đường, cả ba bị chặn lại. Một anh cảnh sát, có vẻ là đội trưởng, thuyết giảng một hồi, dọa bắt về trụ sở, rồi nói thêm: “Mấy chú làm khổ tụi anh, cứ săn đuổi như thế này có ăn uống bồi dưỡng mấy cũng không lại.”
Thắng hiểu ý, nói nhỏ mấy đứa gom tiền để “biếu” các anh xin tha. Nhưng tiền đã chi hết cho hai cô Hương Hoa rồi, tất cả không còn đủ 50 nghìn đồng. Cả ba bị giải về trụ sở giam qua đêm.
Lệ Liễu, mẹ của Cận, lo lắng suốt đêm không ngủ. Con trai nàng nhiều khi ham chơi với bạn, về khuya, nhưng chưa bao giờ đi thâu đêm như vậy. Nàng biết con trai tuổi mới lớn cần bạn bè, nhưng sao bạn của nó toàn những đứa không ra gì. Nhất là thằng Thắng, vóc dáng vạm vỡ như vận động viên, mỗi lần đến nhà, ánh mắt nó nhìn nàng hau háu rực lửa dục vọng, làm nàng thấy như bị nó lột trần, da muốn nổi gai.
Thực ra, Lệ Liễu là mẹ của bạn nó thật, nhưng đâu có hơn nó mấy tuổi. Lệ Liễu lấy chồng năm 16 tuổi, khi đã có bầu Cận được một tháng. Đồng chí Tư Hiếu, cán bộ tuyên huấn, đã dụ dỗ Liễu – lúc đó là vũ công của đoàn vũ Sông Thao – ly dị vợ già ở quê để cưới nàng. Nhưng sau khi sinh Cận, Liễu bị bệnh tâm thần mấy năm trời, mãi mới khỏi nhờ thuốc đông y và tây y.
Ông Tư Hiếu, nhân đi công tác nhiều tỉnh, cứ mỗi tỉnh lại có một “bà nhỏ”, nhưng không cưới hỏi ai. Thỉnh thoảng ông vẫn về với Liễu. Đến khi miền Nam giải phóng, ông được điều vào TP.HCM, mẹ con Liễu theo vào và được ở một biệt thự rất lớn. Nhưng chỉ mấy tháng sau, ông có thêm cô vợ bé mới ngoài hai mươi, cựu hoa khôi Air Vietnam, nghe đâu được gả bán để ông bao che cho gia đình khỏi phải đi vùng kinh tế mới. Ông Tư Hiếu thường xuyên ở với cô vợ mới, ông chu cấp cho mẹ con Liễu đầy đủ, không quên cử một anh cận vệ ngày đêm canh giữ Lệ Liễu như người bị giam lỏng.
Tháng một đôi lần, ông về với Liễu, “hành sự” xong là đi. Mà ông “hành sự” theo kiểu của ông, rất tàn bạo, lần nào Liễu cũng thâm tím cả mình mẩy. Lệ Liễu tuy đau, nhưng lại thấy sướng như muốn phát điên, nên vẫn mong ngày ông về để thỏa mãn cơn ham muốn làm nàng “bồn chồn” cả người mỗi tối. Có lúc thèm quá hóa liều, Lệ Liễu tìm cách nói gần nói xa, ve vãn anh chàng cận vệ, dù anh ta trẻ hơn nàng và đã có vợ. Nhưng anh ta sợ uy quyền của đồng chí Tư Hiếu nên phải giả vờ không hiểu, không bắt chuyện.
Về Quê Kiến Xương
Thằng con hư làm ông Tư Hiếu giận lắm. Ngày đại hội đảng sắp tới, mà nó lại đi chơi gái, đua xe quá tốc độ đến nỗi bị bắt, ông phải xin cho ra. Cũng tại mẹ nó quá cưng chiều. Nhớ hồi nó còn nhỏ, chạy trần truồng mà lúc nó vòi vĩnh, mẹ nó còn vạch ngực ra dỗ con cho ‘bú’. Hơn mười tuổi rồi mà mẹ con còn ngủ chung, rồi lại còn tắm rửa hầu hạ nó nữa chứ.
Nó còn ở đây thì còn mang tai tiếng. Nên ông quyết định bắt mẹ nó đưa nó về Bắc, tận huyện Kiến Xương vùng biển. Ở đó nó không có cơ hội chơi bời lêu lổng. Ông cũng tiếc là phải cho mẹ nó về theo trông coi nó. Tuy đã có cô vợ nhỏ gốc ngụy đẹp như búp bê Liên Xô, lại con nhà tư sản chính gốc, nhà đẹp như phủ chủ tịch, ông cũng nhớ những buổi ghé lại “ăn nằm” với Liễu.
Liễu cũng từng là nghệ sĩ múa một thời lừng danh đấy chứ. Bây giờ có đầy đặn hơn, nhưng lột trần vẫn cứ nõn nà thôi. Lại được cái chiều chồng. Ông học được những trò ma mãnh trong những sách dạy “làm tình” tịch thu của “ngụy”, muốn thử kiểu gì nàng cũng nghe răm rắp, vì ông đâu có dám thử với cô vợ “ngụy” trẻ măng. Có lần ông cột cả chân tay Liễu vào bốn góc giường, căng ngửa ra, bịt mắt nàng lại, rồi mười ngón tay rờ rẫm khắp người. Nàng uốn éo rung lên từng cơn, làm ông kích thích quá chừng. Ông ngồi xổm ngay ngang miệng nàng, đút “đầu nhỏ” vào miệng cho nàng ‘mút’.
Nàng ‘mút’ lấy ‘mút’ để, lắc lư “đầu” khiến má đỏ bừng. Ông sướng rủn người. “Ôi, cái bọn đế quốc tư bản sao nó đồi trụy chế ra những trò sướng thế không biết!” Cơn kích thích chạy rùng rùng dưới hạ bộ. Bấy giờ ông mới xuống tấn, đâm mạnh “đầu nhỏ” của ông ngập trong “cô bé” ướt nhão nhoẹt. Hai tay ông bóp nghiến lấy hai bầu ngực, kéo giật nàng lên khỏi giường rồi đập mạnh xuống, làm cho nàng cứ kêu oai oái, sướng rú lên thôi.
Cho về Bắc, ông cũng sợ nhỡ ra “bà mẹ” quen mùi “nóng”, kiếm thằng nào “lang chạ”. Nhưng ông thấy yên tâm, vì thủ trưởng công an Kiến Xương là “tay em” của ông. Ông đã dặn dò phải canh cả hai mẹ con thật kỹ và báo cáo cho ông mỗi tuần. Thằng đó còn đang mong nhờ vả ông cho nó điều vào trong Nam làm việc kiếm chác.
Liễu thì vẫn tin thằng con mình ngây thơ, mới hồi nào còn ‘bú’ mẹ mà. Nó tuy có ham chơi bị bạn bè rủ rê phóng xe ẩu, nhưng nàng không tin con nàng đi “chơi gái”. Chắc đứa nào ghen ghét đặt điều ra thôi. Mẹ con Liễu chen được vào ngồi ở toa hạng nhất trên chuyến tàu chạy thẳng ra Hà Nội. Nói là hạng nhất, cũng là ngồi chật chội, nhưng còn có chỗ ngồi, chứ không như ở những toa khác, đứng đầy ắp cả lối đi như trên xe buýt thành phố, không còn chen ra chen vào được.
Cũng may là Liễu ngồi bên một đồng chí thứ trưởng, nghỉ phép vào thăm gia đình trong Nam trở về, nên cũng đỡ bỡ ngỡ.
Đồng chí này tên Phúc, dáng chững chạc, đẹp trai, chừng 40 tuổi. Phúc là thứ trưởng nội vụ, vào Nam công tác ngắn ngày, nhân dịp thăm họ hàng gốc “ngụy” để xin quà mang về. Có vợ đi theo, nhưng vì mang nhiều quà cồng kềnh nên cho vợ đi tàu thủy. Phúc gặp được Liễu thì mừng lắm, trước vẫn đi xem những màn ca múa của nàng. Anh ta mừng thầm là không có vợ đi theo, thôi mình tha hồ tán tỉnh người đẹp.
Nhớ lại chuyện cũ, Liễu nhớ thời còn trong đoàn. Nàng hy vọng trở về Bắc có dịp đi Hà Nội gặp lại các bạn cũ, nhất là Trần Hùng, người đã từng đi Liên Xô học với đoàn Bolshoi. Liễu mơ màng nhớ lại lúc còn là diễn viên tập sự, đã bao lần ân ái với Hùng sau cái đêm lưu diễn ở Hải Phòng. Hùng đã cho nàng ngây ngất biết cái thú vui của người con gái biến thành đàn bà. Sau đó, tuy biết Trần Hùng là nghệ sĩ hàng đầu quá tầm với của nàng, lại hào hoa có nhiều “đào”, nhưng sao cứ ở gần, là Liễu lại dễ dàng sa vào vòng tay chàng như mê muội đi, mãi cho đến khi đi lấy chồng.
Chuyến Tàu Đêm
Thằng Cận bực bội ra mặt. Nó đã toan trốn ở lại mà rồi không dám. Mẹ nó dỗ dành: “Thôi về Bắc một hai năm, khi bố nghĩ lại rồi mẹ con lại vô Nam.” Nó phải xa lũ bạn ăn chơi, lại vừa nếm mùi gái, bây giờ bắt nó “tu” ở cái huyện Kiến Xương quê mùa, nó chịu sao được. Đã vậy cái “anh” Phúc lại còn cứ bảo nó: “Kiến Xương phong cảnh đẹp lắm đấy cháu! Đẹp hơn TP.HCM ấy cứ!” Rồi cười với mẹ nó: “Phải không chị?” Trông vô duyên tệ! Vậy mà mẹ nó cũng cứ tươi cười tiếp chuyện được…
Tàu chuyển bánh thì đã tối. Mẹ con lấy cơm ra ăn uống xong, ngồi ngủ gà ngủ gật. Thằng Cận ngồi ép bên mẹ nó, tâm trí không yên. Sao mà từ cái hôm nó đi “chơi gái”, cứ khi ở gần đàn bà con gái là nó cứ kích thích, vì đầu óc nó cứ vẩn vơ hình ảnh ngực, da thịt trắng trẻo. Nó hình dung ra “vùng kín” với mớ lông đen đen giữa cặp đùi trắng nõn của nàng Hoa… Ngồi bên mẹ, cánh tay đầy đặn của Liễu ép vào nó, mà bàn tay mềm mại của nàng có lúc để ngay trên đùi nó làm nó cứ bồn chồn cả người.
Nó liếc nhìn sang, ngực mẹ nó căng phồng, hai núm nhỏ nhô ra dưới lớp vải áo trắng. “Cậu nhỏ” nó cương lên, cục cựa. Cũng may mà nó mặc cái quần bò mới mua được ở chợ trời, nên ống quần không “ngẩng” lên. Nó không dám nhìn sang mẹ nó nữa, nó cố nhắm mắt ngủ, chỉ còn nghe tiếng mẹ nó với đồng chí Phúc cười nói, mỗi lúc một nhỏ dần…
Đêm về khuya, toa xe tối om. Liễu chuyện trò với Phúc cũng thấy vui vẻ, nhưng vì mấy hôm lo dọn dẹp để về Bắc nên mệt quá, nàng ngủ lúc nào không biết. Đầu nàng ngả ra, tựa lên vai Phúc, khuôn mặt trắng mịn, tóc lòa xòa chạm vào má Phúc làm cho anh ta cứ bấn lên. Hắn ngồi yên để hưởng cái cảm giác lâng lâng kề cận người đẹp, người ngứa ngáy như kiến đốt, “cậu nhỏ” cương lên cựa quậy.
Lâu sau, nhịn không nổi, Phúc liều đưa tay để lên đùi Liễu. Thấy Liễu vẫn ngủ, hắn rờ rẫm lần lách bên trong quần lót. Qua làn vải mềm, ngón tay hắn chạm vào mấy sợi lông lạo xạo. Trong cơn ngủ, Liễu dướn hông lên như hưởng ứng, làm cho Phúc sướng rợn người, bàn tay run run. Hắn liều đẩy ngón tay tới, móc vào khe mềm ướt. Liễu chợt giật mình, còn nửa tỉnh nửa mê, đưa tay gạt mạnh một cái.
Phúc rụt tay lại, giả bộ nhắm mắt ngủ. Liễu mở mắt ra, thì toa xe tối om, tiếng người ngáy chung quanh ồn ào, thằng Cận cũng say ngủ. Liếc qua thấy Phúc đang nhắm mắt, nhưng Liễu chắc chắn là anh chàng vừa “mò” mình. Tự nhiên Liễu thấy bồn chồn, cái anh chàng đạo mạo thế mà cũng dám… Nhắm mắt lại dỗ giấc ngủ nửa chừng, Liễu thấy bàn tay của Phúc nhẹ nhàng đưa lên, luồn vào áo đặt lên ngực nàng.
Liễu thở phập phồng nhưng không cựa quậy, bàn tay Phúc bóp nhẹ. Liễu thấy ngực nàng cương lên, cái cảm giác thích thú nhẹ nhàng dâng lên trong người. Thấy êm, Phúc lần cởi thêm khuy cổ áo của nàng ra, rồi lách bàn tay vào mà mân mê “đầu ngực”. Liễu thấy sởn da gà cả người, mà bên dưới thì mép “vùng kín” mấp máy, ướt cả ra. Nàng thở mạnh, dướn ngực lên rồi đưa tay ôm lấy bàn tay Phúc.
Được thể, anh chàng xoay người lại, vòng tay ôm cổ nàng, rồi tiếp tục xoa nắn rờ rẫm hai bầu ngực, làm nàng oằn oại người lên. Liễu chỉ sợ thằng con tỉnh dậy. Phúc cúi xuống hôn hít lên mặt Liễu, rồi đưa tay lần mò sờ bụng nàng rồi từ từ luồn vào dưới dây thun quần. Liễu thấy kích thích quá, nhưng nàng bỗng hoảng sợ, nắm chặt lấy tay Phúc, thì thào: “Không được đâu anh ơi!”
Phúc ghé tai nàng nói nhỏ: “Mình ra chỗ cầu tiêu nha!”
Liễu lắc đầu: “Thôi, em không dám đâu!”
Vừa lúc đó, thằng Cận cựa mình tỉnh dậy. Phúc vội vàng rút tay về, còn Liễu cũng ngồi lại ngay ngắn, không quên cài khuy áo cổ. Nàng quay sang hỏi chuyện con.
Toa xe bỗng ồn ào, tiếng chân người chạy rầm rập ở lối đi. Thì ra bảo vệ lùng bắt mấy tên nhảy tàu, cướp giật ở toa đằng sau. Mọi người xôn xao bàn tán, rồi cứ thế thức cho tới sáng.
Cả ngày hôm sau, cứ lựa lúc không có mặt thằng Cận, là Phúc trổ tài tán tỉnh Liễu, vì biết Liễu có vấn đề với ông chồng già đang công tác ở trong Nam. Liễu cũng muốn lợi dụng để sau này có cần nhờ vả móc nối, nhưng không muốn đi quá xa, nàng sợ cứ như đêm qua kích thích lên rồi không kiềm lòng được đâm ra rắc rối. Đêm sau trên xe lửa, Liễu cho thằng Cận ngồi cạnh Phúc.
Cuộc Sống Mới Ở Kiến Xương
Căn nhà ông Tư xin cho mẹ con nàng ở, ngay sát vách nhà Thức công an huyện. Thức không lùn lắm, cao ngang Liễu, nhưng anh chàng mập ịt mà tay chân lại ngắn, nên trông càng lùn thêm. Được cái mặt mũi sáng sủa, nói cười luôn miệng, chứ không phải cái bản mặt hình sự của mấy anh công an khác. Hay là anh ta chỉ vui vẻ với người đẹp như Liễu chăng.
Anh chàng rất lễ phép, hắn gọi Liễu là chị, xưng em, nhưng hắn nói: “Anh Tư lệnh cho em gắt lắm. Chị với cháu chỉ được ở huyện lỵ này, không được đi đâu xa. Muốn đi phải cho em biết để điện vào Nam xin phép anh trước đã. Mỗi ngày có khách nào đến nhà, phải báo cáo. Cứ tối tối em sẽ đến tổng kết.”
Liễu biết mình bị chồng giam quản thúc tại nhà. Nàng rất nóng lòng muốn đi Hà Nội chơi. Liễu nghĩ chỉ còn cách dụ Thức bằng mỹ nhân kế. Tuy anh chàng này có cô vợ mới cưới được gần một năm, người ngợm coi cũng được, nhưng Liễu biết đàn ông nào cũng như đàn ông nào, mỡ để miệng mèo có khi nào tha.
Mỗi buổi tối Thức lại đến, thường hắn đi cổng sau. Bao giờ Liễu cũng có nước chè ô long, thuốc lá Tam Đảo, bánh quy cao cấp. Nàng sửa soạn thật đẹp, chọn mấy cái áo mỏng hở cổ kiểu “ngụy” mua ở Sài Gòn, ngồi sát bên Thức hỏi thăm chuyện nọ chuyện kia. Vừa nói vừa đưa bàn tay đập lên đùi anh ta, nhiều khi nàng cố tình nắn nhẹ rồi mới rút tay về làm cho Thức cứ ngơ ngẩn. Liễu lấy lòng cả Rậu, vợ của Thức. Liễu tặng Rậu một cái quần lót “ni lông” mua trong Nam, thỉnh thoảng có món ngon đưa sang cho nên Rậu quý Liễu lắm.
Thấy Thức đã thân, lại nhân dịp đoàn múa cũ của nàng có chương trình đặc biệt Lễ Độc lập, Liễu nói với Thức cho nàng đi Hà Nội mấy ngày, đừng cho chồng nàng biết. Thức giãy nảy: “Chết em chị ơi, chị bảo em làm gì cũng được, chứ để chị đi như vậy, anh Tư tống em trở về bộ đội ngay lập tức.”
Liễu ngồi sát bên Thức, nghiêng người ôm lấy hắn hôn nhẹ lên má, thủ thỉ: “Chỉ có chị em mình biết với nhau thôi mà! Em dễ dãi với chị đi, chị thương!”
Ngực nàng đầy đặn đè lên cánh tay Thức, tay nàng xoa đùi hắn, đưa đẩy đầu ngón tay chạm ngay “cậu nhỏ” cương cứng trong quần. Nàng cười khúc khích, đập nhẹ một cái: “Em cũng thương chị đây này! Chị biết mà! Cho chị đi Hà Nội, rồi về chị thưởng cho cái “thằng nhỏ” ‘ngong ngỏng’ của em!”
Thức đờ đẫn cả người, một lát mới nói: “Chị nhớ giữ bí mật cho em nhá… Vậy chị đi Hà Nội chơi vui vẻ, em chờ chị nha!”
Liễu cười, liếc rất tình tứ: “Mình ngủ với nhau rồi, thì cả hai bên phải giữ bí mật hết!”
Xui cho Liễu, khi đến thăm đoàn múa nàng mới hay là Trần Hùng đi lưu diễn các nước Đông Nam Á hơn một tháng mới về. Dù sao, nàng cũng có dịp thoát cảnh giam lỏng ở Kiến Xương được mấy ngày, và gặp được bạn cũ.
Đêm Với Thức
Trở về nhà, y hẹn, nàng sắp xếp cho Thức “ngủ” với nàng một tối. Vả lại, lâu nay đêm đêm cứ nằm không, Liễu cũng thấy nhớ mùi đàn ông, bồn chồn tưởng gặp Trần Hùng lại bị lỡ tàu, xác thịt đòi hỏi bồn chồn. Đêm đó Cận phải đi nghĩa vụ dân phố, nàng sửa soạn giường chiếu để tiếp Thức. Thức vừa vào, nàng gài cửa lại cẩn thận, rồi ôm lấy anh ta: “Em tốt với chị quá, chẳng biết lấy gì mà đền ơn! Thôi thì chị em mình thân mật tối nay nhá!”
Thức đỏ mặt: “Mình tắt đèn đi chứ?”
Cái anh chàng có vợ rồi mà còn mắc cỡ, chắc khi nào ngủ với vợ cũng phải tắt đèn.
Liễu ra tắt công tắc, gian phòng tối mờ mờ. Nàng dắt tay Thức lần mò lại giường. Liễu cởi bỏ quần áo, giục Thức: “Em cởi quần áo ra chị treo ở ghế này khỏi nhăn.”
Thức líu ríu cởi đồ. Liễu kéo hắn cùng nằm xuống giường. Chạm vào da thịt đàn ông làm nàng thấy nóng cả người, hai bầu ngực cương lên, rộn ràng. Nàng cầm tay Thức đặt lên ngực mình. So với Rậu, vợ Thức, ngực Liễu nảy nở hơn nhiều, đầy đặn trong tay. Thức được thể bóp mạnh. Rồi nàng đưa tay lần xuống dưới bụng Thức, sờ “cái ấy”. “Cái ấy” cương cứng, nhưng mà sao nó nhỏ như con nít, còn nhỏ hơn của Cận mấy năm về trước khi nàng còn tắm cho con. Vậy mà cái “đầu” lòi ra, giật giật nóng nóng trong bàn tay cũng làm cho nàng kích thích, cửa “vùng kín” hé hé, dịch ứa ra gợi ham muốn. Liễu quay lại ôm Thức, xoay người cho hắn nằm đè lên nàng, miệng hổn hển: “Mình vợ chồng với nhau đi Thức ơi!”
Thức nhổm mông lên. Liễu cầm “cậu nhỏ” của hắn đưa đẩy cho lọt “lỗ nhỏ”, hắn đâm thọc xuống, “làm” mấy cái. “Cái ấy” nhỏ, nhưng cứng ngắc, sướng hơn là móc ngón tay mà “tự xử” một mình. Nàng hẩy hẩy mông lên rên rỉ: “Dập nữa đi! Mạnh nữa đi!”
Thức thấy “ngủ” với chị Liễu lẳng lơ quá thể, sao mà nó sướng rủn người ra như vậy. Hắn gồng người “làm” thêm được vài cái thì bỗng rung cả người lên, “tinh khí” phụt ra không hãm lại được. Liễu níu lấy hắn, nàng hích ngược vùng kín lên, còn đang muốn kéo dài cơn sướng, cuống quýt ôm ghì mông Thức xuống: “Nữa đi! Tí nữa đi… Đừng có ngưng…”
Nhưng “cậu nhỏ” trong “vùng kín” nàng đã mềm nhũn. Thức thở hồng hộc rút ra nằm vật ngửa bên nàng. Liễu mê man như đang còn lơ lửng trên mây, cơn kích thích còn rùng rùng trong người. Hai tay nàng đưa xuống móc vùng kín, ban_h hai mép ra, rồi nàng cho cả một bàn tay cố thọc vào “cửa nhỏ”, cứ thế mà móc liên hồi. Dịch từ vùng kín tuôn ra ướt nhèm nhẹp. Bàn tay móc càng lúc càng nhanh, càng mạnh. Liễu run lên từng cơn rồi cứng đơ người ra, cơn sướng lên tột đỉnh chín tầng trời. Nàng thở hắt ra, buông tay chân nằm rã rời.
Thức lồm cồm bò dậy. Sờ soạng quần áo mặc vào, nói nhỏ: “Em về chị nhá, kẻo vợ em nó nghi.” Anh chàng còn gạ: “Rồi bao giờ chị lại thưởng cho em nữa?”
Liễu tính mình còn phải nhờ hắn thả lỏng cho đi Hà Nội, nên vít cổ hắn xuống âu yếm nói: “Cứ mỗi lần đi Hà Nội về, là chị lại thưởng cho em, được không nào?”
Cái vòng tay đầy đặn ôm lấy cổ, Thức thấy sung sướng tuyệt trần. Hắn nói: “Bao giờ cần đi chị cứ bảo em, chị em mình bí mật là được.”
Thức theo cửa sau ra rồi. Liễu mắt nhắm mắt mở cài cửa lại rồi về giường mặc vội quần áo, buông màn lăn ra ngủ như chết.
Mãi tới quá nửa đêm, Cận mới xong ca trực dân phố. Nó mở khóa cửa trước vào nhà, bật đèn lên, cởi quần áo cho mát, chỉ còn chiếc quần đùi. Nó lấy cái ghế bố đặt ra, buông cái màn nhỏ đã chuẩn bị sẵn, rồi vào sau nhà để tắm. Khi đi ngang chỗ mẹ nó ngủ ở căn trong, tiếng mẹ nó thở mạnh làm nó quay sang. Nó chợt thấy đập vào mắt cái thân thể đàn bà phơi bày ngồn ngộn trước mắt. Cái cảm giác bồn chồn làm nó nhớ tới buổi đi “chơi gái” ở Sài Gòn.
Mẹ nó nằm ngửa “tênh hênh”, đùi ban_h ra, một bên ống quần tốc lên tới đùi da trắng hếu. Hai tay thì dang ra hai bên, vạt áo xốc xếch, cài có một khuy lại cài lệch hở cả bụng ra, mà một bên ngực thì gần như hiện ra hết cả bầu to tròn. Nó như bị thôi miên, bước lại bên giường. Ngực mẹ nó theo nhịp thở phập phồng lên xuống, núm vú hồng hồng nổi lên giữa là cái chóp cao, bầu ngực nõn nà trắng như sữa.
Nó nuốt nước bọt, thấy khô khô trong miệng. Từ ngày được thấy đàn bà trần truồng, mỗi lần nhìn mẹ nó ăn mặc hơi hở hang, nó cứ hay có ý nghĩ bậy bạ, tưởng tượng hình ảnh mẹ nó cởi truồng, nhưng chưa bao giờ nó bị kích thích quá độ như đêm nay. Nó thấy cả người râm ran, bụng dưới bồn chồn, “cậu nhỏ” cương cứng lên rồi. Nó cứ ngây người nhìn mẹ nó rồi đưa tay xuống “làm”… Chợt mẹ nó cựa mình. Cận vội lủi ra ngoài. Nó ra sau nhà đứng dựa vào tường, lởn vởn hình ảnh đàn bà trần truồng uốn éo trước mặt, chợt là Hoa, chợt là mẹ nó. Nó “làm” như điên, cho tới khi “tinh” “phóng” vọt ra, rờn rợn rủn người.