Cuộc sống của tôi không chỉ xoay quanh “chị”. Trước và trong thời gian quen chị, tôi có theo học một lớp tiếng Anh ở trung tâm ILA. Lớp này là cấp độ thứ 3 và tôi dự định học thêm vài lớp nữa để cải thiện khả năng tiếng Anh của mình. Từ lớp 3 đến lớp 5, luôn có một cô bé học cùng tôi. Tất nhiên, cũng có những người khác học liên tục như tôi, nhưng cô bé này nhỏ nhắn, tóc dài, da ngăm, lanh lợi, khuôn mặt trái xoan dễ thương, và luôn nói nhiều trong lớp. Tuy nhiên, cô bé lại ngồi rất xa và dường như không để ý đến tôi, điều này khiến tôi đặc biệt quan tâm.
Trong suốt ba khóa học cùng nhau, mọi giao tiếp của chúng tôi hầu như chỉ giới hạn trong lớp. Khi tan học, tôi ít có cơ hội tiếp xúc với cô bé vì có anh trai đến đón. Ban đầu tôi tưởng là bạn trai, nhưng sau này mới biết là anh trai sau khi tôi đánh liều hỏi thăm.
Tôi đã nhiều lần cố gắng gây chú ý trong lớp và ngoài lớp, như thỉnh thoảng phát biểu hăng say hay ăn mặc khác ngày thường. Nhưng mọi chuyện vẫn không thay đổi, cô bé vẫn thờ ơ, không hề tỏ vẻ có cảm xúc với tôi.
Mãi đến sau này, trùng hợp là vào thời điểm tôi bắt đầu có quan hệ với chị, thì D (tên cô bé) dường như quan tâm đến tôi nhiều hơn trước. Bây giờ, vào lớp D hay hỏi thăm, nói chuyện phiếm một chút trước khi học, thỉnh thoảng còn mang hai cái bánh bao cho tôi ăn. Dù vậy, mọi thứ vẫn không tiến xa hơn. Tối tối, D vẫn ra xe cho anh trai chở về như mọi ngày, mặc dù tôi đã vài lần mời D đi cà phê sau hoặc trước giờ học nhưng đều bị từ chối. Thật khó hiểu, tôi cũng mặc kệ vì lúc đó đã bắt đầu mê chị rồi nên cũng không để ý nhiều.
Mọi chuyện chỉ bắt đầu thay đổi khi tôi bị tai nạn lúc giật lại đồ cho chị. Không biết bằng cách nào mà D biết được và tự nhiên vào viện thăm tôi, hôm đó không có chị ở đó. Khi vào, D bẽn lẽn mang hoa, trái cây và một mớ đồ ăn. Vào xong, nói chuyện chưa được ba câu, thấy mẹ tôi đi vào, có lẽ vì ngại nên D xin phép về luôn.
Lần tai nạn đó hóa ra lại có nhiều cái lợi. Hôm ra viện, tôi xin công ty nghỉ thêm hai tuần để tĩnh dưỡng, với lại cái chân gãy đi làm cũng bất tiện. Cả hai tuần ở nhà, tôi chẳng biết làm gì. Chị thì cũng chỉ gọi điện, nhắn tin chứ không dám đến thăm. Thế mà lại hay, tôi có D.
D học tiếng Anh vào buổi tối, ban ngày đi học đồ họa ở một cơ sở gần nhà và đi bằng xe buýt, vì anh trai ban ngày đi làm không chở đi được. Nhà D chỉ có ba mẹ con: anh trai, D và mẹ D suốt ngày chỉ ở nhà.
Cơ hội cũng đến, ban ngày tôi cũng ở nhà một mình, mấy thằng bạn cùng phòng đi làm hết. D thì học đến 10 giờ là xong rồi. Tôi đánh liều rủ cô bé sang nhà chơi, mà đồ họa lại là nghề của tôi. Thế là vừa có lý do chỉ D thêm về mấy phần mềm linh tinh, vừa có cơ hội gần gũi tìm hiểu thêm.
Qua vài ngày, tôi mới thấy thực ra cô bé không khó như mình nghĩ. Đơn giản là, vì muốn cuộc sống gia đình thoải mái hơn, mẹ cô bé dự tính cho con đi học đồ họa và tiếng Anh hai năm sau đó cho đi định cư nước ngoài theo diện cưới giả (đã có mối). Vì vậy, mẹ D cấm cô bé yêu đương lăng nhăng, sợ lại muốn ở lại Việt Nam không đi nữa. Do đó, D cũng cố tỏ ra không muốn yêu đương trong lớp.
Với lại, một lý do khác là D mới chia tay bạn trai quen bốn, năm năm, tính cưới luôn rồi, nhưng cuối cùng hắn lại đi cưới người khác. Nên giờ D cũng chẳng muốn quen ai vì “Hết tin đàn ông rồi”. D nói thế. Tôi hỏi lại:
“Thế tại sao lại tốt với anh thế, vào bệnh viện thăm, giờ lại qua phòng chơi với anh?”
D trả lời:
“Em nghĩ anh là người tốt, hoặc ít ra là người thẳng thắn, em nghĩ dù gì thì anh cũng không lừa em.”
Một hai tuần đó hóa ra lại hay. Cứ khoảng 10 giờ sáng các ngày trong tuần, trừ Chủ Nhật, D qua nhà chơi, thỉnh thoảng mua cái gì đó nấu ăn. Tôi lại được ăn cơm nhà thay vì cơm bụi, vì có đi được đâu.
Tôi thì cứ ngồi máy, D thì lo nấu ăn, hoặc cả hai cùng ngồi máy, tôi chỉ thêm cho D mấy phần mềm đồ họa. Đúng là con gái, học mấy cái này chậm như rùa, nhưng nhờ vậy tôi lại được “múa may quay cuồng” làm cho D càng hâm mộ.
Thỉnh thoảng tôi cũng phải lén D, nhân lúc đang nấu đồ ăn, vào Skype chat với chị, bị chị mắng hoài sao mà mất tăm, đành phải nói lý do là chán quá nên toàn ngủ.
D thực ra không quá đẹp, được cái có cặp mắt lanh lợi, thân hình thì săn chắc, da ngăm ngăm. Lâu ngày gần gũi, “thú tính” trong con người tôi cứ dần nổi lên.
Đôi lúc tôi vẫn tự hỏi: “Tại sao D lại ở đây nhỉ, sao đúng lúc vậy nhỉ, D có ý gì không?”. Và một lúc hết chịu nổi, tôi buột miệng:
“D ơi, anh hỏi cái em đừng giận anh nhé.”
D gật đầu.
“Em với anh không nói chuyện cả gần năm trời, sao tự nhiên thời gian này em lại quan tâm tới anh thế, còn tới chơi với anh mỗi ngày thế này. Tới giờ anh vẫn chưa hiểu.”
D cười nhẹ như không:
“Thì sao nữa, thì em thích anh chứ sao, thêm nữa là anh lại bị thương thế này, em muốn giúp anh, thế thôi, không được sao?”
Tôi ấp úng:
“Thích là sao, anh không hiểu.”
D chồm tới hôn lên môi tôi.
“Là vậy đó, em là vậy đó, thích ai là nói thôi, chỉ là đúng lúc hay chưa thôi. Trong lớp em cũng để ý anh lâu rồi, nhưng nghĩ tới lời mẹ dặn, nên em cố kìm lòng. Giờ thấy anh vậy em nghĩ thôi kệ, miễn sao làm gì không để mẹ buồn là được.”
Tôi cũng bẽn lẽn:
“D… Anh cũng thích em mà, tại anh chưa dám nói thôi.”
Quen con gái đã có quan hệ nhiều với đàn ông kể cũng tiện, mọi thứ trôi chảy lạ thường. D không để tôi nói thêm, chồm tới một lần nữa, ôm lấy tôi. Tôi cũng nhanh chóng đáp trả bằng một nụ hôn lên môi D. Mọi chuyện dễ dàng vậy sao, nhưng mà cũng có thể dễ thế thật. Mọi chuyện đến thật đơn giản, chỉ có cái chân là gây chút khó chịu, nhưng chẳng sao.
Một cô gái đã quen bạn trai bốn, năm năm, các bạn biết là có thể làm gì rồi chứ. Mãi sau này, D tâm sự rằng hắn ta cho D xem hầu hết các thể loại phim rồi, nên chuyện “yêu” với D là chuyện nhỏ, chỉ quan trọng là có thích hay không thôi.
Phải nói về tuổi D nhỏ hơn chị nhiều, nhưng về kỹ năng “yêu” thì D phải là sư phụ của chị. Sau khi hôn tôi xong, chẳng để tôi kịp chủ động, D nhanh chóng cúi xuống kéo khuy quần của tôi, kéo “cậu nhỏ” đang cứng ngắc của tôi ra. Mặc cho tôi tròn mắt vì ngạc nhiên, cặp môi mọng nước và ấm nóng của D đã ngậm lấy toàn bộ, khiến mắt tôi đang trợn tròn nhanh chóng nhắm lại để tận hưởng cảm giác ấm nóng và ẩm ướt của môi D mang lại.
Rồi mọi chuyện đến thật tự nhiên của hai kẻ đang thèm khát chuyện đó. Một người thì cả tuần rồi chưa “quan hệ”, còn D thì từ lúc chia tay với bạn trai vẫn chưa gần gũi ai, chỉ “tự sướng” khi ở nhà (D thú nhận thế – lì chưa). Do một chân của tôi còn bó bột nên di chuyển khá khó khăn, D là người chủ động trong tất cả tư thế, đôi khi còn làm tôi ngạc nhiên. Căn phòng nhỏ giờ không còn tiếng nói chuyện mà chỉ còn tiếng “ư ư” của hai kẻ khát tình. Giờ mà mấy thằng bạn về bất ngờ thì chắc là không có gì để che đậy.
Hầu như tôi chỉ ngồi hoặc nằm trên sàn nhà, còn D hết ngồi xoay mặt lại với tôi nhún nhảy, hôn tôi, lại đẩy tôi nằm xuống để “cưỡi ngựa”, rồi lại xoay lưng về phía tôi nhìn vào phía ti vi, vừa xem tivi vừa nhún. Ở thế hoàn toàn bị động thế này, tôi nhanh chóng “thúc thủ” với hàng triệu “tinh binh” bị dồn nén từ bấy lâu nay bắn vào trong người D. Đợt “tinh trùng” thứ hai vừa bắn thì D cũng lên đỉnh theo, bên trong D co bóp dữ dội như muốn bóp nát “cậu nhỏ” của tôi, khiến tôi cũng phải nhăn mặt vì đau. Sau này hỏi mới biết mỗi khi lên đỉnh, D bóp rất mạnh. Hai đứa cứ để như thế nằm nhìn nhau cười. Tôi thì còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, vì nó nhanh quá, trước giờ chưa bao giờ quen cô gái nào chỉ hơn tuần mà được “yêu” cả. Còn D nữa, sao quá dạn dĩ và chủ động, chưa gặp cô gái nào như thế bao giờ. Tôi hỏi D:
“Anh bắn vào trong hết, có an toàn không vậy em?”
D trả lời:
“Chút nữa em sẽ đi mua thuốc khẩn cấp uống, từ hôm nay em sẽ uống thuốc hàng ngày, anh đừng lo.” (Nói thế thôi chứ sau này cũng không quá cần thuốc vì tôi toàn bắn vào mặt và miệng D).
Tôi còn chưa hiểu:
“Em nói sao?”
D lại nói:
“Thì từ giờ, em sẽ yêu anh, và anh cũng sẽ yêu em, vậy đó.”
Tôi lại tiếp tục ấp úng:
“Nhưng hai năm nữa là em đi nước ngoài rồi mà?”
D trả lời:
“Em nghĩ kỹ rồi, em đã chiều lòng mẹ, và hứa với mẹ sẽ đi định cư, thì em cũng sẽ chiều em để sống hết mình trước khi đi chứ. Em cho anh thời gian hai năm để yêu em đó, và em cũng tự cho em thời gian hai năm để yêu anh. Nếu anh đồng ý thì từ giờ phút này, em thuộc về anh.”
Ôi, sao lại có tình huống thế này nhỉ.
Thực ra, nói là yêu thì tôi cũng chưa yêu D gì lắm, thực ra còn thua cả yêu chị. Nhưng tại sao không nhỉ, giờ tôi cũng chưa có bạn gái, bắt đầu một mối quan hệ mà không phải có nhiều trách nhiệm cũng hay mà, không thích thì chia tay thôi, có thiệt gì đâu, hi hi.
Nghĩ thế, tôi ôm D vào lòng thủ thỉ:
“Anh sẽ thử cùng em.”
D chợt bật dậy:
“Nhưng có một điều kiện. Đó là, anh không được quen bất kỳ cô gái nào khác. Nếu em phát hiện, em sẽ không làm gì đâu, nhưng ngay lập tức chia tay, vì em quá sợ đàn ông rồi, và sẽ không để đàn ông làm khổ mình một lần nữa đâu.”
Tôi ôm D vào lòng không nói gì chỉ nghĩ: “Chắc là chuyện với chị không tính nhỉ, hi hi, nhưng tuyệt đối không thể để D biết được rồi.”
Cái cảm giác từ giờ, có hai người con gái lúc nào cũng sẵn sàng “dâng hiến” cho mình, một người thì xinh đẹp, hiền thục, quý phái, một người thì trẻ trung, năng động, “giỏi chuyện chăn gối”. Suy nghĩ đó vừa lóe lên chút làm cho “cậu nhỏ” cứng lên tự lúc nào.
Ngay lập tức, tôi xoay người D lại trong lúc vẫn nằm, đẩy ngay “cậu nhỏ” vào trong D, tay thì ôm quanh người D, miệng thì hà hơi vào gáy D, làm khắp người D nổi da gà hết, thỉnh thoảng lại liếm gáy D một cái nhẹ. Lúc này, tuy vẫn nằm nhưng quyền chủ động hoàn toàn thuộc về tôi. Mọi thứ lại đến thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, và kết thúc của buổi trưa nhịn đói đó là thêm hàng triệu “tinh binh” đi vào trong người D, vắt kiệt sức lực vốn đã yếu xìu của tôi.
Mệt thì mệt, nhưng cảm giác thật là thoải mái và hưng phấn. Ôi, những ngày thần tiên của tôi sắp bắt đầu rồi. Tuần sau là tôi đi làm lại cơ mà, và lại được gặp chị rồi.