Sáng nay chỉ có hai khách. Một ông già, một tên trộm chó. Ông già khoe là cán bộ hội văn nghệ tỉnh, thỉnh thoảng xuống đây “thư giãn” để lấy cảm hứng sáng tác thơ. Xong rồi bo tôi 10 nghìn. Tôi ném trả lại, bảo ông ta mang về mua băng vệ sinh cho “con ngan già” ở nhà. Thơ thẩn gì mà “Sáng ra nước đái vàng khè. Ô hay trời đã chuyển hè sang thu”. Đúng là mấy lão già mất nết!
Tối nay có một gã đi cùng tôi, vào phòng ôm chặt lấy tôi khóc lóc. Tôi hỏi: “Vừa tạch lô à?” Hắn bảo không, “anh bị người yêu đá…”. Tôi vuốt tóc an ủi, hắn lại càng khóc to hơn, rồi bảo: “Em ơi, con khốn nạn yêu anh nhưng đi nhà nghỉ ‘đóng gạch’ với thằng khác, nhân cách nó đ*o bằng em.” Tôi nói: “Rứa thì anh yêu em đi.” Hắn câm miệng không nói gì nữa. Chán!
Trưa nay có một gã lôi thẻ ra khoe làm nhà báo. “Đi xâm nhập thực tế tranh thủ làm nháy luôn.” Tôi hỏi: “Trên báo các anh cứ viết đến đoạn vào phòng đóng cửa xong thì: ‘tôi nói hôm nay anh mệt rồi rút lui’. Là sao?” Hắn cười hềnh hệch, bảo: “Đ*o mẹ phải viết thế chứ, nhưng ‘đóng gạch’ thì vẫn cứ đóng như thường.” Tổ sư lũ đạo đức giả!
Ngày hôm đó, cả ngày vẫn chỉ có hai khách. Đen đủi thật, đầu tháng thắp hương đốt vía rồi mà vẫn xui xẻo. Nạp cái thẻ điện thoại 100 nghìn, mua thỏi son 85 nghìn, tổng cộng đi tong 185 nghìn, tiền ăn và bao cao su còn chưa tính. Đúng là một năm kinh tế buồn, đến thị trường chứng khoán phố Wall chỉ số Dow Jones và Nasdaq còn sắp chạm đáy, bảo sao nghề “cave” ráo mồ hôi là hết tiền. À mà cái con lô 89 nuôi 7 ngày rồi không về, buồn ghê. Sắp sinh nhật rồi, không có tiền đi siêu thị mua đồ thì mượn váy con Hoa, mượn Galaxy S3 con Huệ chụp cái ảnh tự sướng tung lên Facebook xong viết: “Bao giờ mới lấy được chồng đây?”. Dự là 287 like và kha khá thằng đòi cưới ngay và luôn. Nghĩ đến đây tự dưng phì cười. 18 ngày nữa là đám hỏi của tôi rồi. Hôm qua, “thằng chồng sắp cưới” nhắn tin nhớ vợ quá, muốn ôm vợ ngủ. Nhắc đến vụ này mà lo lo. Tôi với hắn yêu nhau chính thức được 9 tuần 6 ngày. Cả nhà hắn hỏi: “Cháu công tác ở mô?”. Tôi õng ẹo trả lời: “Công nhân nhà máy may mặc Bến Thủy.” Quen được 4 ngày, hắn hỏi: “Em còn ‘cái ngàn vàng’ nữa không?” Tôi khóc nói: “Hồi nhỏ em bị ngã xe mất m* nó rồi anh ơi.” Hắn đòi “làm nháy”, tôi ừ ứ bảo: “Đợi đến hôm tân hôn đi anh.” Hắn không chịu, định vật tôi ra bờ đê. May mà tôi khỏe, với lại “làm nháy” xong nó đổi ý đá đít mình thì bỏ mẹ, lại phải đi lừa thằng khác à? Tôi đâu có ngu.
Đêm tân hôn có lẽ tôi sẽ phải khóc nhiều lắm đây. Thôi không viết nữa, mai về quê làm đám hỏi rồi. Phải đốt ngay cuốn sổ chết tiệt này mới được. Bọn đạo đức giả đọc được lại rú lên “cái đồ cave”, chẳng lẽ chửi nhau với bọn nó? Tôi thì nói năng “mô phạm”, mực thước nó quen rồi, chửi nhau với bọn mặt dày mất hay. Cái miệng tôi xinh thế, chỉ nói điều hay thôi, hê hê.