Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc nọ, có một vị Hoàng hậu vô cùng xinh đẹp và hiền lành. Bà được mọi người yêu mến. Vào một mùa đông tuyết rơi, Hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ gỗ mun đen bóng. Bất ngờ, kim đâm vào ngón tay bà, một giọt máu đỏ tươi rơi xuống nền tuyết trắng xóa. Hoàng hậu chợt ước ao có một cô con gái xinh đẹp như cảnh vật trước mắt.
Quả nhiên một thời gian sau, bà sinh được một cô con gái đúng như mong ước. Cô bé có làn da trắng như tuyết, môi đỏ thắm như giọt máu, tóc đen láy như gỗ mun. Bà đặt tên con là Bạch Tuyết.
Không lâu sau, Hoàng hậu qua đời vì bệnh nặng. Vua, dù rất đau lòng, nhưng vì nhiều lý do buộc phải tái hôn với một người phụ nữ khác. Bà này cũng xinh đẹp phi thường nhưng tính tình lại cực kỳ kiêu căng, hợm hĩnh. Bà ta có một tấm gương thần và mỗi lần ngồi trước gương, bà thường hỏi:
“Gương kia ngự ở trên tường, Thế gian ai đẹp được nhường như ta?”
Gương bèn trả lời:
“Hoàng hậu đẹp nhất trên đời, Thế gian ai sánh với người được đâu!”
Hoàng hậu thường cười lớn vì điều đó. Vài năm sau, nhà vua qua đời, quyền thừa kế ngai vàng thuộc về tay Hoàng hậu. Vốn rất ghét Bạch Tuyết, Hoàng hậu đã đối xử tệ bạc với cô bé dù Bạch Tuyết còn nhỏ dại. Bà bắt Bạch Tuyết phải đi chăn vịt bên ngoài hoàng cung cả ngày, và tối đến chỉ cho nàng nghỉ ngơi trong căn nhà kho cũ kỹ. Bạch Tuyết ngày càng trông giống một cô bé nhà quê hơn là một công chúa. Tuy nhiên, Bạch Tuyết vốn tính hiền lành nên không hề chấp nhặt. Cô chỉ biết chăm chỉ làm việc, hòa đồng yêu thương mọi người nên luôn được mọi người quý mến.
Khi Bạch Tuyết lên mười bảy tuổi, nàng bỗng trở nên tươi đẹp như ánh nắng mùa xuân. Nàng có một gương mặt xinh xắn với lúm đồng tiền duyên dáng, đôi môi căng mọng đỏ khêu gợi khiến người ta không chỉ muốn ngắm nhìn mà còn thích được “cắn”, được vuốt mái tóc dài đen láy óng ả như tơ.
Mới bước vào tuổi mười bảy mà thân hình nàng đã thật nở nang và hết sức gợi cảm. Nàng thường chọn những bộ đầm bó sát cơ thể để khoe những đường cong tuyệt mỹ, đặc biệt là bộ ngực căng tròn rung rinh dưới lớp áo và phần mông căng tròn không một chút tì vết. Làn da Bạch Tuyết dù phải tiếp xúc với nắng mưa hằng ngày nhưng bao giờ cũng trắng nõn và cực kỳ mịn màng như làn nước êm ả. Đôi chân nàng thì quý phái vô cùng, thon dài và gọn gàng. Từng bước đi của Bạch Tuyết khiến ngay cả những đóa hoa đẹp cũng phải e thẹn nhường đường vì kém sắc. Với vẻ đẹp “chết người” đó, cộng thêm tính tình hiền hòa, Bạch Tuyết càng được mọi người quý mến hơn. Mọi người trong lâu đài quan tâm chăm sóc và cuộc sống của nàng lúc nào cũng tràn đầy niềm vui. Nhưng niềm vui nào có được dài lâu. Một hôm Hoàng hậu ngồi trước gương thần, bà ta hỏi:
“Gương kia ngự ở trên tường, Thế gian ai đẹp được nhường như ta?”
Gương trả lời:
“Trước kia bà đẹp nhất trần, Nhưng nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn.”
Hoàng hậu rất tức giận. Bà quyết tâm sẽ giết chết Bạch Tuyết để thế gian chỉ có một mình bà ta là xinh đẹp.
Một hôm, bà ta cho gọi Bạch Tuyết đến và dặn dò:
“Con gái yêu quý, sắp tới ngày giỗ của vua cha con rồi đó. Vậy, để tỏ lòng hiếu thảo, ngày mai con hãy vào rừng tìm những bông hoa thật đẹp về mà cúng cho vua cha nhé!”
Bạch Tuyết không mảy may nghi ngờ lời đề nghị đó của Hoàng hậu. Nàng chỉ ngây thơ nghĩ rằng chắc mẹ kế cũng thương mình lắm nên cho mình một ngày nghỉ để tìm hoa làm giỗ cho cha. Nhưng than ôi:
“Mấy đời bánh đúc có xương, Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng.”
Hôm sau, theo lệnh Hoàng hậu, một tên lính khỏe mạnh, tinh nhuệ được phái theo bảo vệ công chúa cho nàng “an toàn” đi hái hoa. Dĩ nhiên là vào đêm trước đó, tên lính này nhận được một lệnh hoàn toàn trái ngược từ Hoàng hậu. Đó đơn giản chỉ là mẩu giấy có ghi dòng chữ: “Bạch Tuyết còn sống trở về, ngươi sẽ chết và ngược lại”.
Để bảo vệ mạng mình, tên lính đành phải nghe theo. Hắn theo chân Bạch Tuyết vào tận trong rừng sâu. Đến bên bờ suối, hắn nhìn quanh và quyết định đây sẽ là nơi tốt nhất để hành động. Nhưng khi giơ ngọn giáo lên, vẻ đẹp và sự quyến rũ của Bạch Tuyết đã làm cho hắn động lòng. Dù là cầm thú thì có ai nỡ dẫm lên một đóa hoa đẹp đến thế. Tên lính nghĩ thế thì chùn tay lại. Bạch Tuyết nào biết nguy hiểm, nàng thấy nước suối trong veo thì thích lắm. Bạch Tuyết nói:
“Ôi! Nước trong vắt mát quá, phải chi được tắm một lúc thì tuyệt biết mấy!”
Chính câu nói đó đã làm hại đến cuộc đời trong trắng của Bạch Tuyết. Tên lính nghe được như mở cờ trong bụng. Hắn thầm nghĩ: “Đúng rồi! Nàng đẹp thế cuối cùng cũng lấy chồng, thế thì uổng quá. Chi bằng ta hưởng trước rồi giết quách nàng đi cho nhẹ nợ.” Tự hài lòng với suy nghĩ của mình, tên lính nói:
“Trời hôm nay nóng lắm, công chúa xuống nước tắm một lúc rồi đi tiếp! Thần sẽ canh chừng cho, công chúa đừng lo!”
Bạch Tuyết lúc đầu còn e ngại, nhưng vì bản tính tin người nên nàng không còn đắn đo nữa. Bạch Tuyết cởi bỏ y phục trên người rồi đưa cho tên lính. Nàng dặn kỹ:
“Anh giữ giúp tôi nhé! Tôi chỉ có bộ này thôi đó!”
Tên lính cầm lấy quần áo Bạch Tuyết mà không ngớt nhìn chằm chằm vào ngực nàng. Hắn rõ “nước dãi” trước bộ ngực căng tròn mới nhú và “vùng kín” còn lơ phơ mấy cọng lông của nàng. Khi Bạch Tuyết vừa quay mặt đi định bước xuống suối thì hắn nhanh chóng cởi quần ra rồi nhảy tới vồ lấy nàng. Hết sức bất ngờ nên Bạch Tuyết chống cự dữ dội. Với sức mạnh hơn hẳn nàng, tên lính dang chân nàng ra xa để đưa “cái đó” to lớn, “đỏ hỏn” còn nóng vào giữa hai đùi trắng ngần của nàng.
Bạch Tuyết hoảng sợ cố gắng chống cự nhưng tên lính quá mạnh, nàng không thể làm gì được hơn chỉ biết van xin và nức nở khóc. Tên lính bỏ ngoài tai tất cả, “thương người chi bằng thương mình”, “hưởng trước đã rồi tính sau”. Hắn tiếp tục nhét “cái đó” vào “vùng kín” bé nhỏ của nàng nhưng vẫn cứ bị tuột ra hoài. Hắn gầm gừ tức giận, đè Bạch Tuyết ra trên mặt đất rồi bò xuống bên dưới cô bé, “liếm vùng kín” nàng một lúc. Đến lúc này Bạch Tuyết có thể vùng dậy để bỏ chạy, nhưng cảm giác tê tái sung sướng làm cho toàn thân nàng nhũn ra.
Cảm giác lạ lùng này lần đầu tiên trong đời Bạch Tuyết mới cảm thấy. Vì tò mò nàng dang chân thật xa cho cái lưỡi “nhám nhúa” của tên lính “chà xát” vào “vùng kín” mình. Hắn càng “liếm” thì càng “bạo” hơn, chỉ một lát thôi thì “vùng kín” Bạch Tuyết đã “đỏ ửng”, “nước nhờn” ứa ra thành vũng đọng lại vòng quanh “đằng sau”. Hắn đưa mũi hít hít rồi “liếm” sạch. Bạch Tuyết không còn chịu nổi nữa, đưa tay lên tự bóp lấy ngực mình, “se se” hai đầu “nhũ hoa”. Lúc đó tên lính cũng không chờ được lâu hơn, chồm mình lên người Bạch Tuyết cố nhét “cái đó” to lớn vào hai “nếp thịt” đã sưng mọng vì “kích thích”. Vì có “nước nhờn” trong “vùng kín” Bạch Tuyết, nên tên lính dễ dàng đưa “cái đó” mình vào đó.
“Sựt”…
“Cái đó” của tên lính thọc sâu vào xé rách màng trinh của Bạch Tuyết. Nàng đau đớn dữ dội, bấu chặt lấy hai vai của tên lính. Vài giọt máu từ “vùng kín” nàng nhỏ ra. Chờ lúc cho Bạch Tuyết bớt đau, hắn bắt đầu “nhún” đều đều trên bụng nàng. Bạch Tuyết rên rỉ, hai tay quờ quạng trên lưng tên lính rồi siết lấy ôm chặt vào người. Tên lính “tác động” càng lúc càng nhanh, càng mạnh bạo. Hắn “đâm thọc” không thương tiếc vào cái “vùng kín” nhỏ bé của Bạch Tuyết.
Vẫn còn chưa thỏa mãn, hắn dừng lại, rút “cái đó” ra và bảo Bạch Tuyết quay lưng lại bò như tư thế của loài chó. Bạch Tuyết ngoan ngoãn làm theo, có lẽ vì sợ. Hai bàn tay nàng chống đất, gối chịu lực và đùi dang xa để khoe cái “vùng kín” “phơi phới” về phía sau. Tên lính “hầm hè” quỳ gối sau lưng nàng. Chỉ vài ba cái “nhún nhảy” thì hắn đã tìm được thế “đưa cái đó” đầy lông vào “vùng kín” Bạch Tuyết. Hắn “nhún” vào mông Bạch Tuyết tới tấp, hầu như không ngừng lấy một giây phút nào. Bạch Tuyết sung sướng chỉ biết kêu gào.
Một lát sau, tên lính biết mình không thể chịu đựng thêm nữa, bèn chồm lên ngậm chặt tai Bạch Tuyết, đồng thời tuôn tràng “tinh dịch” vào người nàng. Bạch Tuyết thét to và “xuất tinh” cùng một lúc. Tên lính ngã vật ra, đè lên người Bạch Tuyết. Cả hai đều ướt đẫm mồ hôi.
Đã thỏa mãn, tên lính đứng dậy, hắn vung giáo lên, nhắm thẳng lưng Bạch Tuyết rồi đâm xuống. Đến giữa chừng, tên lính dừng lại. Bạch Tuyết đang mệt và còn thở dốc. Trông nàng thật tội nghiệp với tóc tai bù xù, mình đầy dấu vết của cuộc cưỡng bức. “Thôi, dù sao cũng giết, để ta tắm xong rồi ‘làm tình’ nó đến chết. Đến lúc đó thì mình thỏa mãn thật sự mà cũng không cần tội nghiệp nữa.” Nghĩ vậy, tên lính nhảy ngay xuống nước tắm cho khỏe người lại rồi tính tiếp. Bạch Tuyết nằm sấp một hồi cho đỡ mệt rồi ngồi lên. Nàng nhìn xuống “vùng kín” còn đẫm máu và “tinh trùng”. Bạch Tuyết vừa đau vừa lâng lâng khó tả, hình như nàng vẫn còn đang thèm muốn với cảm giác mới lạ này. Trông thấy tên lính mải mê tắm, Bạch Tuyết thơ ngây đứng dậy ngó xung quanh tìm cái gì đó để thử đưa vào “vùng kín”.
Bỗng từ đâu một chú nai tơ chạy lại gặm cỏ. Bạch Tuyết thấy vậy thì chạy ngay đến chỗ chú nai. Nàng bước ra sau lưng chú nai và tìm kiếm “cái đó” của con vật tội nghiệp. Bạch Tuyết đưa tay xuống bụng con nai nắm lấy “dương vật” sục. Nàng sục rất mạnh nên thấy cả gân tay mình nổi lên. Con vật kêu la dữ dội rồi co chân chạy thẳng vào rừng. Bạch Tuyết thấy vậy nên ba chân bốn cẳng chạy theo quên cả mặc quần áo. Tên lính đến giờ mới hay Bạch Tuyết bỏ chạy, toan cản lại thì Bạch Tuyết đã tẩu thoát. Hắn nhìn theo nuối tiếc, đoạn đứng đó một lúc lâu, đón lấy một con nai khác, mổ bụng con vật ra để lấy quả tim đem về trình báo cho Hoàng hậu.
Về phần Bạch Tuyết, nàng cắm đầu chạy theo con vật một lúc rồi quay đầu nhìn lại thì thấy mình đã lạc đường. Nàng cố tìm đường quay lại nhưng không sao làm được. Thế là cô bé tội nghiệp một mình, trần truồng lang thang trong rừng sâu. Chim chóc thấy vẻ đẹp của nàng liền ríu rít vây quanh, muôn thú tung tăng chạy theo dòm ngó. Bạch Tuyết cứ thế đi mãi. Đến xế chiều, Bạch Tuyết mới trông thấy một căn nhà nhỏ. Lạnh lẽo và cực kỳ đói, Bạch Tuyết liền ghé vào định xin nghỉ nhờ.
Nàng gõ cửa nhưng không có ai trả lời nên bạo dạn bước vào trong. Trong nhà đồ đạc thứ gì cũng nhỏ xíu nhưng rất sạch sẽ và ngăn nắp. Giữa nhà có một chiếc bàn trải khăn trắng tinh, bên trên bàn bày sẵn bảy bộ đồ ăn xinh xắn. Hai bên tường kê bảy chiếc giường nhỏ cũng trải khăn trắng tinh tươi. Bạch Tuyết đói quá bèn sà xuống ăn sạch mọi thứ trên bàn. Ăn xong nàng tìm lấy tủ quần áo kiếm vài bộ đồ để mặc. Nhưng than ôi, quần áo cái nào cũng nhỏ xíu. Không biết tính sao, nàng bèn giật lấy khăn bàn, rồi lên giường ngủ. Thế nhưng bảy chiếc giường cũng nhỏ xíu. Bạch Tuyết thấy vậy thì nàng nằm ngang trên cả bảy cái giường, rồi lấy khăn bàn làm mền đắp. Xong xuôi đâu đó nàng bắt đầu chìm vào giấc ngủ.
Đến xẩm tối, chủ nhà là bảy chú lùn trở về căn nhà ấm cúng của họ sau một ngày vào trong núi đào mỏ sắt khá vất vả. Họ vừa bước vào nhà, đến bên chiếc bàn ăn, thì ngạc nhiên kêu lên:
“Ô! Ai đã vào đây ăn hết thức ăn thế này!”
“Ô! Ai đang ngủ trên bảy chiếc giường của chúng ta thế này.”
Họ cùng chạy đến bên chiếc giường, rồi một người giật lấy tấm khăn ra một bên. Họ ngạc nhiên vô cùng khi thấy một người con gái “trần truồng” xinh đẹp như hoa đang ngủ trên giường của họ. Họ cùng lặng im để quan sát. Một người kêu lên ngạc nhiên:
“Ô! Gương mặt nàng đẹp quá!”
“Ô! Môi nàng đỏ quá!”
“Ô! Tóc nàng đen tuyền đẹp quá!”
“Ô! Da nàng trắng quá!”
“Ô! Ngực nàng lớn và mịn màng làm sao!”
“Ô! Xem ‘vùng kín’ của nàng này! Hai mép thịt đỏ hồng còn đang ươn ướt.”
“Ô! Nhìn nàng ‘trần truồng’ ngủ kìa! Hấp dẫn quá!”
Có lẽ lâu ngày thiếu vắng phụ nữ nên các chú lùn không ai bảo ai, cùng cởi vội quần áo ra nhảy lên giường tranh nhau xoa nắn khắp thân thể nàng. Có chú thì bóp ngực chú thì sờ “vùng kín”, chú thì sờ mông. Những nụ hôn vụng về thi nhau đặt lên người của Bạch Tuyết. Có chú lùn không chịu nổi sự háo hức nên ngồi xổm lên người Bạch Tuyết, tay nắm chặt “dương vật” rồi “tác động” một cách rất “thô tục”. “Tác động” một hồi rồi cũng không chịu nổi, chú bắn “tinh dịch” đầy mặt của Bạch Tuyết. Vài ba chú đứng cạnh nhốn nháo làm theo.
Nghe tiếng ồn, cảm giác xô xát trên mình mẩy, Bạch Tuyết chợt bừng tỉnh. Nàng hoảng hốt đẩy chú lùn ra rồi chạy vào góc phòng chật hẹp, đứng nhìn họ với cặp mắt tròn xoe. Các chú lùn lại nhốn nháo. Chú thì nói, chú thì cười, chú quơ tay múa chân, chú làm điệu bộ ngây ngô trông rất buồn cười. Tất cả họ nối chặt vòng tay từ từ bao quanh lấy Bạch Tuyết, không cho nàng bỏ chạy. Nhưng chạy đi đâu cho được khi nàng đã nằm trong một góc phòng quá chật hẹp. Trước mặt nàng là những chú lùn xấu xí, nàng thấy sợ quá. Song qua nét mặt hài hòa vui tươi của họ, nàng từ từ thấy yên tâm hơn.
Các chú cũng không ai dám làm cho nàng thêm sợ hãi, chỉ dám đứng đực ra đó cho nàng ngắm nghía. Ban đầu là lạ lùng, sau là cảm thấy khắp người rạo rực trước vô vàn kích thích, nàng bắt đầu quan sát kỹ hơn. Thật ra, họ đều là những ông già lùn vui tính với thân thể cường tráng do năm tháng quần quật; điều đặc biệt đáng cho nàng chú ý là “dương vật” của họ lại to một cách “khủng khiếp”, có cái gần chạm tới đất, lông lá bờm xờm, có cái thì gai góc xù xì.
Một phút hoàn hồn, Bạch Tuyết ngơ ngác hỏi:
“Các anh là ai?”
“Chúng tôi là bảy chú lùn sống ở rừng sâu! Nàng là ai hỡi cô nàng xinh đẹp!” – chú lùn già nhất đáp thay cho tất cả.
“Em là Bạch Tuyết, công chúa, em lỡ đường đi lạc vào đây, mong các anh tha lỗi!”
“Nàng đẹp quá!” – một trong bảy chú thốt lên.
Hai má Bạch Tuyết đỏ hồng vì lời khen đó. Nàng đáp lại:
“Các anh cũng rất tuyệt. Gọi là ‘bảy chú lùn’, nhưng sao… ‘cái đó’ không như bình thường.”
“‘Dương vật’ chúng tôi ra sao, có phải cô muốn nói về chúng.”
“Cô có muốn sờ…” – một chú khác tinh nghịch nói.
“Hay cô muốn chúng tôi cùng ‘làm tình’ với cô” – một chú khác lại chêm vào rồi cười khanh khách nhìn Bạch Tuyết một cách rất là “trêu ghẹo”.
Song, Bạch Tuyết không đáp lời họ chỉ trầm trồ với những gì trước mắt nàng:
“Ôi cha! To ơi là to, em chưa bao giờ gặp trên đời này, thật ngộ nghĩnh.”
Cả bọn cười vui vẻ, kênh kiệu vì lời tán thưởng của Bạch Tuyết. Nghĩ ra, Bạch Tuyết đến giờ phút này vẫn là một nàng Bạch Tuyết thật hồn nhiên, trong sáng. Và chính sự trong sáng này của nàng mà đã “được” các chú lùn thuyết phục ngủ lại ở nhà của bảy chú. Nói là ngủ chứ chẳng có ai ngủ ngơi gì cả. Họ nổi nhạc rồi cùng nhảy múa bên nhau rất là “mặn nồng”. Bạch Tuyết thơ ngây được các chú lùn hướng dẫn những trò chơi người lớn như những màn cởi áo, những trò chơi sờ mó và những thứ “kích thích” mà Bạch Tuyết nào biết được như ở ngực hoặc ngay “vùng kín”. Chẳng bao lâu thì Bạch Tuyết thấy “kích thích”, mặt nàng lại đỏ gay lên vì háo hức, lại làm cho nàng càng thêm xinh đẹp.
Thấy vậy, các chú lùn thi nhau “tác động” lên người nàng. Trước là những màn hôn hít táo bạo với những bộ râu đặc biệt của các chú, Bạch Tuyết không khỏi nổi da gà sung sướng khi “vùng kín” nàng được “chăm sóc” tận tình; sau là những màn “kích thích bằng miệng” mà các chú bắt nàng phải lần lượt làm cho từng người một. Và cuối cùng là màn “giao hợp” không tránh khỏi. Các chú lại một phen tranh giành ai trước ai sau để rồi đánh nhau “một mất một còn” mới phân được quyền ưu tiên cho kẻ nào. Thế là các chú trước sau tập hợp thành hai hàng cùng lên một lượt tha hồ “dày vò” trên thân thể mỹ miều của Bạch Tuyết. Tuy các chú lùn con nhưng các chú biết dùng thế, sẵn có bàn tay và sức khỏe rắn chắc nên không khó khăn gì mà các chú quăng nàng hết bên này sang bên nọ, bắt nàng “thực hiện” đủ kiểu cách để cho các chú thỏa mãn.
Dù là công chúa, nhưng bản năng con người của Bạch Tuyết cần có tình dục, và được các chú lùn biết cách “hành lạc” nên Bạch Tuyết đã nhiều lần lên đến tột đỉnh. Nàng lúc này càng đẹp hơn khi “ham muốn” được thỏa mãn, khuôn mặt xinh tươi với đôi má hồng hào “khát tình”, được tắm trong “tinh dịch” của các chú lùn làm cho làn da nàng thêm mịn màng, tươi mát. Chỉ tội cho bảy chú lùn, tay chân bủn rủn vì mệt cả ngày và cả đêm “vật lộn”, vậy mà tới sáng họ phải dậy sớm để đi đào mỏ.
Sáng hôm đó, Bạch Tuyết ngủ một giấc dài để lấy lại sức khỏe. Các chú lùn thì uể oải lại phải rời nhà tiếp tục công việc nặng nhọc. Trước khi các chú đi, Bạch Tuyết kể lại mọi chuyện của mẹ ghẻ đối với nàng cho bảy chú lùn nghe, thì bảy chú lùn khuyên nàng hãy cứ ở lại rừng sâu cùng họ. Bạch Tuyết vui vẻ đồng ý.
Từ đó, Bạch Tuyết sống ở rừng cùng bảy chú lùn. Ban ngày nàng chăm sóc nhà cửa giúp bảy chú lùn, ban đêm nàng cùng bảy chú thay phiên nhau “làm trò người lớn”. Thời gian đó, Bạch Tuyết chỉ vui được những lúc ban đêm vì cả ngày bảy chú lùn lên rừng tìm mỏ, đốn cây nên Bạch Tuyết thấy rất cô đơn. Đoán được tâm ý của Bạch Tuyết, bảy chú lùn nảy ra sáng kiến. Họ bắt nhiều hươu, nai, thỏ… Nói chung là giống đực về nhốt và để mặc cho Bạch Tuyết khuây khỏa với bầy thú xinh xắn. Thế là hôm nào Bạch Tuyết cũng vui vẻ. Cuộc sống nàng trôi qua thật êm ả dưới mái rừng.
Về phần mụ Hoàng hậu, sau khi ăn “sống” trái tim của chú nai (tưởng là của Bạch Tuyết), mụ lại soi gương và hỏi:
“Gương kia ngự ở trên tường, Thế gian ai đẹp được nhường như ta!”
Gương trả lời:
“Trước kia bà đẹp nhất trần, Nhưng nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn. Nàng ở với bảy chú lùn, Bên kia trái núi, cuối rừng chẳng xa!”
Mụ ta gầm lên, đem tên lính hôm nọ ra “xử lý”. Sau đó, suốt mấy đêm liền, mụ trằn trọc không ngủ, lo tìm mưu tính kế hại nàng. May sao, một hôm nọ, một ý nghĩ tinh quái chợt đến đầu mụ. Mụ choàng dậy, chạy ngay đến xưởng rèn. Mụ rèn ngay một “cái đó” giả dài đến 20cm rồi lắp đặt hệ thống rung. Mụ cố mài dũa tinh xảo cho trông giống như thật. Tiếp theo, mụ bôi chất độc lên khắp “cái đó” giả. Đâu đấy xong xuôi, mụ cười lớn:
“Ha ha! Chất độc này phải dùng ‘tinh trùng’ của một thằng đàn ông khỏe mạnh, thông minh, đẹp trai và phải thật sự yêu ngươi mới có thể giải độc được. Bạch Tuyết ơi! Ngươi chết chắc!”
Hôm sau, mụ giả dạng làm một bà già bán đồ lặt vặt đi thẳng vào rừng tìm Bạch Tuyết. Vừa đến gần nhà bảy chú lùn, mụ liền nghe tiếng hát ca hạnh phúc của Bạch Tuyết thì rất đỗi ngạc nhiên. Mụ nấp vào một bụi rậm để xem rõ.
Thì ra Bạch Tuyết đang khỏa thân để lộ làn da trắng ngần mát mẻ. Đạp lên những luống cỏ non, nàng nhẹ nhàng bước xuống mương để vẫy vùng với nước. Mặt nước đang yên bỗng rợn sóng dưới bầu ngực tròn trịa của nàng. Nàng tắm như những đứa trẻ đang nô đùa giữa rừng rậm hoang vắng. Nàng chà xát xà bông quanh “vùng kín” rồi bắt đầu kỳ cọ. Từ trong chuồng, một con nai tơ chạy ra, vục mặt xuống mương tìm nước uống. Con nai được Bạch Tuyết chăm sóc kỹ lưỡng nên cực kỳ khỏe mạnh, dáng cao ráo như một con ngựa. Bạch Tuyết nhìn vật nuôi của mình mỉm cười. Con nai đứng trước mặt nàng, nhìn nàng trần truồng, hai mắt nó to tròn với ánh mắt sáng ngời. Con nai không thấy sợ chút nào khi nhìn Bạch Tuyết trần truồng tắm rửa vì nó quá quen thuộc với nàng mà. Nó đưa miệng uống một ngụm nước dài không mảy may để ý Bạch Tuyết đang tiến gần về phía nó.
Bạch Tuyết thấy “cái đó” của con nai dài ra và dài ra. Nàng chăm chú nhìn nó, càng nhìn thì nàng càng cảm thấy “kích thích”… cho đến khi nàng bắt đầu đưa tay lên xoa bóp hai đầu núm vú của mình. Con nai tiếp tục ung dung uống nước. Bạch Tuyết bước ra khỏi mương, con nai ngẩng đầu dậy nhìn nàng. Nàng tiến một bước, con nai lùi một bước. Một bước nữa, rồi bước nữa. Nàng bỗng xòe bàn tay ra và đưa về phía trước. Con nai bước gần lại để ngửi bàn tay của nàng. Bạch Tuyết chờ cho con nai “liếm” bàn tay mình một lúc rồi cầm lấy đầu nó dí vào “vùng kín”. Con nai ngoan ngoãn tiếp tục le lưỡi “liếm” “vùng kín” nàng một cách nhút nhát. Từng cú “chà xát” của con vật làm cho “âm đạo” Bạch Tuyết liên tục ứa ra “nước nhờn”. Nàng vuốt ve con vật. Con nai ngẩng đầu tỏ vẻ hài lòng (không có gì lạ cả vì trước đó Bạch Tuyết trét chút mật ong vào “vùng kín” mình. Con nai thấy ngòn ngọt thì thích đó mà).
Hồi lâu, Bạch Tuyết tiến ra sau đuôi con nai, ngồi xuống để nhìn cho rõ “dương vật” của nó. Nàng đưa tay sờ vào “dương vật”, Bạch Tuyết cảm thấy nó mềm nhão không giống như những lúc nàng thấy trước kia. Nàng co năm ngón tay lại để nắm gọn “dương vật” trong lòng bàn tay, nàng bắt đầu chà xát lên xuống. Từ từ nhẹ nhẹ, con nai đứng yên ra chiều không phản đối. Người Bạch Tuyết lúc này nóng ran, “háng” đã ướt nhẹp “dâm thủy”.
Chờ cho con nai hoàn toàn đứng im, nàng đưa “dương vật” ngang tầm miệng để ngửi. Cái mùi hăng hắc tanh tanh xộc ra nhưng không đến nỗi khó chịu. Bạch Tuyết đưa lưỡi nếm thử. Chất “nước nhờn” nhờn làm cho lưỡi nàng tê tê, tuyến nước bọt bỗng tiết ra, tuôn ra khỏi miệng. Bạch Tuyết đưa cả “dương vật” vào trong miệng ngậm lại, nếm thử mùi vị ra sao. Và vẫn để nguyên ở vị trí đó, nàng ngồi im trong giây lát để xem phản ứng của con nai. Nó vẫn đứng yên. Bạch Tuyết tiếp tục “chà xát” “dương vật” vào sâu trong miệng. Rồi sâu hơn nữa cho đến khi cổ họng của nàng không còn chỗ chứa thì nàng mới ngưng. Lúc đó thì nàng bắt đầu nhả nó ra cho đến khi môi nàng chạm vào “đầu khất” to lớn, thâm đen của con vật. Thấy con nai không phản ứng, nàng đưa tay lên “tác động” nhẹ nhẹ, con nai lắc lắc cái đầu chăm chú uống nước. Bạch Tuyết “tác động” nó mạnh hơn, con nai co chân lên thúc thúc bàn tay nàng. Bạch Tuyết càng “tác động” mạnh hơn nữa thì đầu con nai gật gù “nhấp nhổm” về phía trước tỏ vẻ thích thú.
Một lúc sau, nàng đứng dậy để vuốt lưng cho con nai. Bạch Tuyết kéo đuôi con nai lên cao cho khỏi vướng. Nàng lại mân mê hai “tinh hoàn” của nó. Thích thú, Bạch Tuyết nằm ngửa xuống thảm cỏ sát vách mương, bụng nàng chỉ cách bụng con nai chừng hai tấc. Nàng nắm “dương vật” con nai và cho nó vào giữa hai đùi nàng và bắt đầu cọ xát. Bạch Tuyết kéo mạnh “dương vật” con nai, rồi nhét từ từ vào “vùng kín” mình (trông giống như mấy ông bán kẹo kéo vậy đó). Khó khăn lắm thì nàng mới nhét cái “đầu khất” to lớn ấy vào “cửa mình”. Khi “dương vật” đã vào sâu cả tấc, Bạch Tuyết nắm chặt “dương vật” con nai “tác động” thật mạnh như muốn kéo hết chiều dài “dương vật” vào trong, nhét hết, vào hết tất cả. Con nai oằn mình cong lưng mấy cái rồi “phóng tinh” ra như mấy đứa trẻ cầm súng nước mà bắn. “Tinh dịch” trào ra quyết liệt, thành tia, tuôn lên khắp “vùng kín” Bạch Tuyết. Bạch Tuyết giữ chặt lấy một hồi thì “dương vật” con nai từ từ rút lại.
Con nai “xuất tinh” xong thì bỏ đi, Bạch Tuyết ngồi dậy quệt lấy những vệt “nhờn” cho vào miệng “nút”. Dường như nàng chưa thỏa mãn, có lẽ vì “cái đó” con nai “ốm” quá. Bạch Tuyết ra chiều luyến tiếc. Lúc đó mụ già bước tới sau lưng nàng, mụ mỉm cười:
“Vẫn còn thấy chưa đủ hả con gái!”
Bạch Tuyết giật mình đưa đôi mắt đẹp nhìn mụ nhưng vẫn ôn tồn trả lời:
“Vâng, còn thiếu một chút! ‘Dương vật’ của nó tuy dài nhưng hơi “ốm”!”
Mụ ta chìa “cái đó” giả to lớn ra rồi bảo:
“Ta có thứ này bảo đảm con sẽ thích mê.”
Bạch Tuyết trân trân mắt nhìn:
“Cái gì vậy bà! To to, dài dài, cứng ngắc.”
Mụ ta mỉm cười nói:
“Dùng cái này ‘đưa vào’ thì con phải biết. Con thử đi, ta thử rồi, những gì con thích sẽ càng thích hơn.”
Bạch Tuyết còn đang phân vân thì mụ ta ngồi ngay xuống. Mụ ta hướng dẫn nàng nằm trên cỏ, rồi lôi “cái đó” giả lớn màu đen ra. Mụ mở nút cho máy chạy từ từ và ấn nhẹ vào mép “vùng kín” ướt đẫm “tinh dịch” (nai) của nàng. Bạch Tuyết mở to mắt nhìn “cái đó” giả một cách ngạc nhiên sững sờ. Mụ nhét sâu vào một chút và vặn cho “cái đó” giả rung mạnh hơn tí nữa. Nàng giật bắn mình như cái lò xo và hét một tiếng “Áaaaa…” Nhưng rồi đâu cũng vào đó, mụ tiếp tục cho “cái đó” giả chạy, làm cho “cái đó” giả đang rung bỗng biến sang “ngọ nguậy” trong “âm hộ” nàng. Bạch Tuyết lim dim mắt thưởng thức cái cảm giác này. Nước trong “âm đạo” nàng cứ tuôn ra. Nàng nhắm nghiền mắt, bậm môi, lắc đầu qua lại, hai tay nàng bấu chặt vài cọng cỏ, cứ vài giây đồng hồ là nàng giật mạnh lên một cái rất là đều đặn.
Một lúc sau nàng bắt đầu rên rỉ, những tiếng ú ớ thoát ra từ miệng nàng một cách không kìm chế. Rồi nàng thở một cách dồn dập, ngắt quãng. Các thớ thịt trên bụng nàng giật thót lên thót xuống liên tục, dường như chính nàng cũng không kiểm soát được.
Mụ ta cứ ấn từ từ cho đến lúc thấy “cái đó” giả vào rất sâu trong “âm hộ” nàng.
Mụ tự nhủ thầm:
“Chất độc từ “cái đó” đang tiết ra, cho mày chết nhé Bạch Tuyết!”
Nói rồi mụ tiếp tục ấn “cái đó” giả vào “vùng kín” nàng. Bạch Tuyết tiếp tục “lên chín tầng mây”. Bất thình lình mụ vặn cái nút cường độ lên tối đa trên “cái đó” giả và thọc thật mạnh vào. Bạch Tuyết ngóc đầu lên hét to, nàng bật người lên hai tay đập thình thình trên đất, lắc đầu lia lịa như một con điên.
Nàng rít lên trong cổ họng nói không thành rõ tiếng nữa:
“Aahhhh… ahh… ahh aaaaahhhhh. Ngừng ngừng ngừng lạiiiiii.”
Con mắt nàng trợn trắng lên nàng hét lên thật lớn “Ngừng lại điiiii”. Rồi lăn ra bất tỉnh, không biết vì chất độc hay vì nàng đã “sướng” tới cực điểm. Khi mụ vừa rút “cái đó” giả ra thì hai mép “vùng kín” Bạch Tuyết cứ ứa nước ra liên tục, rồi sưng mọng lên. Mụ để nàng nằm đó, đưa tay lên mũi Bạch Tuyết thì thấy nàng không còn thở nữa.
Sướng quá mụ hét to:
“Da trắng như tuyết này, môi đỏ như son này, tóc đen như mun này, thân hình tuyệt mỹ này! Thôi nhé từ nay người đẹp nhất trần là ta. Ha ha ha ha ha…”
Mụ rảo bước ngay về cung, bỏ mặc Bạch Tuyết nằm đó.
Về đến cung mụ lại hỏi gương thần:
“Gương kia ngự ở trên tường, Thế gian ai đẹp được nhường như ta!”
Gương bèn trả lời:
“Hoàng hậu đẹp nhất trên đời, Thế gian ai sánh với người được đâu!”
Tối hôm ấy, khi trở về nhà thì bảy chú lùn hết sức ngạc nhiên. Họ thấy Bạch Tuyết nằm ngay ra đất, hai mép “vùng kín” đỏ chạch, kiến bu đầy xung quanh. Họ đỡ nàng lên xem thử thì thấy Bạch Tuyết đã không còn thở nữa. Họ không sao tìm ra dấu vết gì về cái chết của Bạch Tuyết để chữa cho nàng. Chú lùn lớn tuổi nhất trích lấy ít “nước nhờn” trong “vùng kín” Bạch Tuyết đem đi xem xét. Chú ta phát hiện ra thứ độc dược kỳ quái nào đó. Để chữa khỏi cho Bạch Tuyết, bảy chú lùn thi nhau “xuất tinh” đầy “vùng kín” Bạch Tuyết để “pha loãng” chất độc ra, song nàng vẫn trơ ra. Bảy chú lùn khóc lóc thảm thiết để tiếc thương cho nàng. Không biết làm gì hơn bảy chú đỡ nàng xuống suối, tắm rửa cho sạch những vết “tinh trùng” trước khi khéo léo cạo sạch “lông vùng kín” ngay “háng” và nách của Bạch Tuyết rồi để nàng vào một chiếc quan tài bằng pha lê đặt giữa rừng. Họ thay phiên nhau chăm sóc cho cỗ quan tài.
Mấy ngày sau, lạ thay xác Bạch Tuyết không những không thối rữa mà còn trở nên ngày càng đẹp hơn. Bảy chú lùn điên cuồng tìm mọi cách, họ đi ra khỏi rừng, bắt cóc rất nhiều chàng trai trẻ về thử “giao hợp” với nàng cho “pha loãng” đi chất độc. Anh nào nhìn thấy Bạch Tuyết đều thích mê, nhưng khi áp sát thì thấy nàng không thở nữa thì lại đâm ra hoảng hốt. Họ la hét như điên rồi bỏ chạy mất tích. Bảy chú lùn vô vọng.
Bạch Tuyết vẫn “trần truồng” nằm trong quan tài cứ như là một vị thiên thần đang nằm ngủ… chờ một vị cứu tinh nào đó… Muôn thú ngày ngày vẫn bu quanh chiếc quan tài thương tiếc.
Năm tháng trôi qua…
Một hôm có một vị hoàng tử nước láng giềng tình cờ đi lạc qua khu rừng đặt chiếc quan tài của Bạch Tuyết. Hoàng tử cho ngựa xuống uống nước. Bỗng con vật hí lên không ngừng ra chiều “kích động” kỳ lạ. Hoàng tử chạy lại xem cho rõ. Chàng hết sức ngạc nhiên. Trước mắt chàng là một mỹ nhân xinh đẹp. Nàng đang nằm trong một cỗ quan tài bằng pha lê. Nước da nàng trắng như tuyết, đôi “nhũ hoa” căng tròn mọng nước, hai cái núm hồng lên rất đẹp như hai trái vú sữa đang chín chờ người đến hái. Chàng liếc xuống “vùng kín” nhìn thì còn ngạc nhiên hơn trước cái “vùng kín” sạch sẽ không hề có một cọng lông, đã vậy hai mép “vùng kín” còn hồng tươi và ươn ướt nước. Nàng đẹp quá, khác xa vẻ đẹp của mấy cô tiểu thư con nhà đài các mà chàng từng đến với họ trước đây. Than ôi, “lông vùng kín” của chúng đen sì dày đặc, mới nhìn là thấy mất cảm tình. Chúng không sao có được vẻ đẹp thiên thần như của nàng con gái này được. Mới nhìn nàng là hoàng tử đã mê ngay. Chàng yêu Bạch Tuyết thật sự rồi! Chàng nhìn ngắm Bạch Tuyết mà “kích động”…
Không thể chịu nổi nữa, hoàng tử cởi quần ra ngay, chàng “tác động” nhẹ cho sự hưng phấn càng tăng lên. Chẳng mấy chốc “dương vật” hoàng tử nở to và dài ra “đỏ hỏn”. Chàng mở nắp quan tài ra rồi leo lên nằm trên người Bạch Tuyết. Chàng kinh hoàng nhận ra Bạch Tuyết không còn thở nữa, nàng đã là một người chết.
Hoàng tử toan vùng dậy thì chàng suy nghĩ lại:
“Không sao! Dù nàng chết nhưng vẻ đẹp vẫn còn. Bao nhiêu đó có thấm vào đâu so với sắc đẹp của nàng. Thôi ta cứ xuôi theo “bản năng” trong lòng ta vậy!”
Nói rồi chàng với tay ra nhẹ đáp xuống bầu ngực căng tròn trên thân hình Bạch Tuyết, lòng bàn tay nâng lấy bầu ngực tròn đầy, đầu ngón tay chạm nhẹ vào cái núm xinh xắn đang vươn lên như mời gọi. Cả người hoàng tử run lên, chàng chồm tới đặt một nụ hôn nhẹ nhàng vào đôi môi thơm mộng mơ màng. Lưỡi chàng vuốt ve đôi môi căng mọng đỏ, đánh tan đi những sợ hãi ban đầu của chàng.
Bạch Tuyết vẫn nằm bất động, như tĩnh như say…
Mới đó mà hoàng tử trút bỏ luôn cái áo vướng bận để lộ những thớ cơ bắp rắn chắc, rồi chàng nằm lên người Bạch Tuyết. Chàng dang hai chân nàng ra rồi vùi mặt vào giữa. Hoàng tử le lưỡi ra quét một lượt quanh “vùng kín” nàng. Một mùi hương thoang thoảng bốc ra, chàng hít mũi thưởng thức. Chàng vạch hai mép “vùng kín” ra, “cái đó” hiện ra dưới ánh nắng. Hoàng tử dùng hai ngón tay “se se” lấy. Bỗng toàn thân Bạch Tuyết run lên bần bật. Thấy thế hoàng tử đưa luôn chiếc lưỡi vào đó “liếm” qua “liếm” lại. Chàng tinh nghịch cắn nhẹ vào đó. “Cái đó” đỏ lên. Hai bên mép “vùng kín” “nước nhờn” tuôn ra liên tục. Biết đã tới lúc, hoàng tử ngẩng đầu lên, dang hai chân nàng ra rộng hơn, chàng để mông chàng vào giữa rồi quặp hai chân nàng lại. Hai thân thể “trần truồng” quyện chặt lấy nhau, hơi nóng từ người hoàng tử thấm qua da thịt, làm ấm lại xương cốt đã nguội lạnh của Bạch Tuyết.
Toàn thân Bạch Tuyết căng đầy với những cảm giác đam mê. Thân xác nàng từ từ ấm lại. Mông hoàng tử chuyển động, điều chỉnh “vùng kín” còn đang ứa nước của Bạch Tuyết dừng lại ngay đầu “dương vật”, đang tìm cách “tiến tới”, hai tay chàng ghì lấy ngực nàng. “Ótttttttt”, “dương vật” của hoàng tử chật vật tiến sâu vào “âm đạo” của Bạch Tuyết. Cơ thể Bạch Tuyết lại có phản ứng, “âm đạo” nàng co lại siết chặt “dương vật” của hoàng tử. Tiếng rên dài thoát ra khỏi miệng hoàng tử, những bức rức, tù túng trước cái nóng oi ả của trời và những nỗi khiếp sợ ban đầu trong tư tưởng chàng như thoát đi theo tiếng rên.
Hoàng tử bắt đầu “nhấp”. Sướng quá, chàng đã tìm được cái cảm giác mà chàng từng ao ước, mong đợi bấy lâu. Những nụ hôn nồng cháy chàng đặt vào cổ và vai Bạch Tuyết trong khi tay chàng hết mân mê bầu ngực căng tròn thì vuốt dọc hông nàng, tìm xuống cái mông tròn trịa, rồi “lang bạt” đến tận vùng đùi săn chắc. Thân thể Bạch Tuyết oằn oại trong vòng tay của hoàng tử, từng đợt rồi từng đợt, “vùng kín” mở rồi bóp chặt mỗi khi “dương vật” “đâm” vào rồi kéo ra, như ve vuốt, như khuyến khích “dương vật” hãy cứ trút bỏ những phiền muộn đang ứ đọng trong “bầu chứa tinh” đang căng đầy.
Lát sau, hoàng tử gồng cứng người lại, chàng bấu chặt vai Bạch Tuyết, từng dòng khí ấm áp trào ra, lan tỏa vào khắp “âm hộ” của nàng. Chất độc quái ác kia dần dần tan đi hết. Bạch Tuyết ưỡn người ra đón nhận cảm giác ấm áp thật sự mà bấy lâu nay nàng vẫn còn thiếu. Cảm giác được “thân mật” thật sự cùng một chàng trai đúng nghĩa. Hai mắt nàng mở to. Bạch Tuyết bừng tỉnh. Nàng co bóp “âm đạo” để ép lấy giọt “tinh” cuối cùng của hoàng tử.
Hồi lâu, nàng mới thỏ thẻ:
“Cảm ơn chàng! Chàng đã cứu sống thiếp.”
Hoàng tử thở hổn hển. Chàng rút “dương vật” mềm xèo ra, đỡ Bạch Tuyết ngồi dậy dựa vào bờ vai rắn chắc của mình, mỉm cười. Bạch Tuyết đưa tay vuốt ve khuôn ngực đầy sức sống đang phập phồng của hoàng tử. Hoàng tử đưa tay vuốt tóc Bạch Tuyết, mái tóc dài đen mượt.
Hoàng tử hỏi nhỏ:
“Nàng là ai? Nàng tên gì?”
Bạch Tuyết trả lời nũng nịu:
“Em tên Bạch Tuyết!”
Hoàng tử ghì chặt Bạch Tuyết vào lòng rồi nói:
“Em đẹp lắm Bạch Tuyết à! Ta yêu em!”
Hai người trân trân nhìn nhau. Bạch Tuyết kéo lấy hoàng tử nhảy vào cái hồ nước mát gần đó cùng tắm chung. Hoàng tử lại một lần nữa ôm lấy nàng. “Thúc dương vật” đã căng cứng từ bao giờ và “thúc” liên tục vào người nàng. Hai người rên la vang động cả bìa rừng, làm nai con chạy ngơ ngác…
Tối đến, Bạch Tuyết mời hoàng tử ở lại nhà bảy chú lùn một đêm. Nàng kể rõ ngọn nguồn đầu đuôi cho hoàng tử nghe. Hoàng tử nghe xong liền bày tỏ ý định đem Bạch Tuyết về cung. Chàng muốn cưới Bạch Tuyết làm vợ. Bảy chú lùn phản đối quyết liệt. Đâu dễ dàng gì mà đem một người đẹp của họ đi. Phải nhờ đến Bạch Tuyết sau một đêm dài thuyết phục từng chú từng chú một… trên giường thì họ mới bấm bụng đồng ý.
Sau đó, hoàng tử đem kiệu hoa rước Bạch Tuyết về cung. Để tạ ơn bảy chú lùn đã nuôi dưỡng Bạch Tuyết bấy lâu, hoàng tử để lại cho bảy chú lùn bảy cô nàng xinh đẹp. Bảy chú lùn tạ ơn rối rít.
Hôn lễ được tổ chức linh đình. Cả mụ Hoàng hậu mẹ kế của Bạch Tuyết cũng được mời tham dự. Sau khi trang điểm son phấn, xiêm y lộng lẫy, mụ soi gương và hỏi:
“Gương kia ngự ở trên tường, Thế gian ai đẹp được nhường như ta?”
Gương trả lời:
“Trước kia bà đẹp nhất trần, Nhưng bà hậu mới muôn phần đẹp hơn.”
Giận sôi người lên, mụ cố gắng gượng thử đến xem bà hoàng hậu mới đẹp như thế nào. Bạch Tuyết trong xiêm áo lộng lẫy, nàng nắm tay hoàng tử bước ra. Trông nàng còn xinh đẹp gấp vạn lần trước kia. Mụ Hoàng hậu giận quá, hộc máu mà chết. Từ đó trở đi, Bạch Tuyết sống hạnh phúc bên cạnh hoàng tử đến cuối đời.