Vũ nằm trằn trọc không ngủ được vì tiếng ve sầu, nóng lòng được đi chơi. Sau khi thuyết phục mãi, chị Lan cũng đồng ý. Vũ mừng rỡ, vội vàng cầm theo túi bi và hình, chạy đi tìm hai anh em Hòa và Thuận. Vừa bước vào sân, Vũ thấy Thuận đang vớt cá lia thia.
Thuận hỏi: “Mày có cá không, đá với cá tao? Hôm trước tao mới bắt được mấy con cá đỉnh lắm, đá cá Phướng của thằng Hòa chạy dài luôn.”
Vũ đáp: “Tao đang cho chúng nó dưỡng sức. Thằng Hòa đâu rồi? Tao định rủ tụi mày đi bắn bi, tạt hình với đám thằng Thanh. Kỳ này phải ăn cho chúng nó thua te tua.”
Thuận nói: “Chị Ngọc sai thằng Hòa đi chợ rồi. Tạt hình chán bỏ mẹ. Lát đi tắm sông, bẻ dừa ăn sướng hơn nhiều.”
Vũ ngẫm nghĩ thấy cũng phải, quyết định tắm sông xong sẽ rủ đi bắt dế. Cậu cười tươi đưa túi đồ cho Thuận: “OK Salem, mày cất dùm tao, lát anh mày lấy lại.”
Thuận tức đỏ mặt: “Anh cái mốc xì! Mày muốn ông thoi cho một cú không?”
Hòa chạy vào nhà, khựng lại nhìn Vũ và Thuận rồi tiếp tục chạy. Tiếng Hòa vọng ra: “Hai đứa mày chờ tao đưa đồ đã! Chị Ngọc ơi em để trên bàn nhé!”
Vừa dứt lời, Hòa đã vù ra hỏi Vũ: “Mày có đi không? Đi thì nhanh lên! Tối nay có chiếu phim ở trường học, phải đi sớm mới có chỗ gần coi.”
Ngọc từ trong nhà nhìn thấy ba đứa vừa ra khỏi cổng, lớn tiếng dặn: “Nhớ về nhà sớm ăn cơm!”
Ngọc năm nay 17 tuổi, đã biết chăm chút bản thân. Nhiều thanh niên trong xóm theo đuổi nhưng nàng không để ý ai. Có lẽ trong lòng Ngọc đã chọn Vũ, dù Vũ nhỏ hơn nàng một tuổi nhưng ăn nói khéo léo. Vũ sống ở Sài Gòn mới về xóm được mấy tháng. Gia đình Vũ khá giả nên căn nhà tranh vách đất cạnh nhà Ngọc được thay thế bằng một căn nhà gạch to lớn, quét vôi trắng tinh, mái lợp tôn lạnh của Mỹ.
Ngọc chưa từng đi xa bao giờ, qua Vũ và chị Lan, nàng biết thêm về thế giới bên ngoài. Đứng trước hai chị em Vũ, Ngọc cảm thấy mình thật quê mùa, nên nàng thường để ý cách ăn mặc, nói chuyện của chị Lan để học theo. Con gái thường trưởng thành sớm hơn con trai cùng tuổi, nên Ngọc đã biết yêu, còn Vũ vẫn vô tư, lớn tướng mà vẫn chơi trò trẻ con với hai em của Ngọc. Vũ cao hơn Ngọc khoảng 5 phân. Kỳ nghỉ hè này là cơ hội để Ngọc gặp Vũ nhiều hơn, nàng phải tìm cách để Vũ biết tình cảm của mình. Chỉ nghĩ đến đây thôi, má Ngọc đã ửng hồng.
Trời vừa tối, Hòa ăn cơm vội vàng rồi giục Thuận đi xem phim. Ngọc mặc bộ đồ đẹp nhất đứng soi mình trong gương. Nàng có thân hình cân đối, làn da trắng mịn. Ngắm nghía một lúc lâu, Ngọc lại gần cửa sổ nhìn ra sân, ngóng đợi Vũ. Nàng biết Vũ sẽ qua như đã hẹn với hai đứa em nàng, và đây là dịp để Ngọc được sánh bước cùng Vũ. Ngọc vội vàng vớ lấy cuốn vở trên bàn, leo lên võng nằm giả vờ đọc để che giấu cảm xúc.
Vũ chụp lấy cuốn vở từ tay Ngọc, lùi lại ngồi xuống giường gần đó, hỏi: “Chị coi gì mà mê vậy, chưa chịu đi chơi nữa?”
Vũ đọc được vài dòng thì nhận ra đó là một trang truyện “Cô Giáo Thảo” được ai đó nắn nót chép lại. Ngọc đỏ bừng mặt khi nhận ra cuốn truyện mới mượn của bạn, liền chồm tới giật lại. Vũ giấu cuốn truyện ra sau lưng, cười khà khà: “Hèn gì đọc say mê… Chết chị rồi nhé, dám đọc truyện khiêu dâm, Vũ mách đấy!”
Ngọc đỏ bừng mặt vì xấu hổ, nhưng nghĩ nếu không giật lại ngay nhỡ Vũ mang đi rao khắp nơi thì chết. Ngọc chồm tới vồ lấy Vũ. Vũ khoái chí vừa chạy lui vừa giơ cuốn truyện lên cao trêu chọc. Ngọc càng nóng lòng muốn lấy lại sách nên rượt theo. Vũ cứ lùi về phía sau mà không để ý cái ghế đẩu chắn đường. Rầm! Vũ vấp chân ghế ngã sõng soài xuống đất, Ngọc theo quán tính lao tới và ngã sấp lên người Vũ.
Dù bị ngã, Vũ vẫn cố tình giơ sách lên không cho Ngọc với tới. Ngọc cũng không vừa, ở tuổi 17 đầy sức sống, nàng ghì chặt Vũ. Cuối cùng, Ngọc nằm sấp trên người Vũ, vì mải giành sách mà quên mất thân phận, đè lên người Vũ như một cặp tình nhân đang ân ái.
“Vũ, trả lại sách cho Ngọc mau! Không giỡn với Vũ nữa!”
“Không, không, chị đè lên người Vũ… Vũ không trả lại cho chị đâu…”
“Bây giờ trả cho Ngọc không?”
“Không!”
“Ngọc đếm tới ba mà không trả là… là có biện pháp với Vũ đó. Trả không?”
“Không, nhất định không trả, chết cũng không trả hi… hi… hi…”
“Bây giờ không trả hả, coi nè!”
Vừa nói dứt lời, Ngọc thọc tay vào sườn Vũ cù lét, vừa nói: “Cho Vũ chết nè, cho Vũ chết nè, không trả hả, không trả hả…”
Vũ bị cù lét thì la hét cười sằng sặc, hất tay Ngọc ra và che những chỗ nhột, kiên quyết không trả sách. Thấy Vũ vẫn chưa chịu thua, Ngọc đè Vũ xuống nền gạch, dùng hai đầu gối kẹp tay Vũ không cho vùng vẫy, rồi dùng tay còn lại chọc vào những chỗ nhột của Vũ. Vũ bật người hất Ngọc lên. Ngọc nhân cơ hội ngồi dậy, dùng mông đè lên bụng Vũ để kềm lại. Vũ bất ngờ bị phản công, ở thế bị động, chỉ đành để Ngọc chủ động. Ngọc càng cù, Vũ càng cười, đến gần ngất ngư, như không còn hơi thở, nhưng Vũ vẫn cứ cười ngặt nghẽo.
Cuối cùng, Vũ cũng phải hét to: “Thôi chịu thua, đừng cù nữa! Vũ đầu hàng rồi mà… hi… hi… Nè, trả chị lại nè…”
Ngọc giật lại cuốn truyện từ tay Vũ, nhưng vì giằng co mệt, nàng ngả người ra nằm đè lên Vũ. Cả hai cùng cười và thở dốc một cách hồn nhiên, tươi vui.
Một thoáng trôi qua, Ngọc bỗng giật mình. Nàng định ngồi dậy nhưng chợt ngửi thấy một mùi thoang thoảng từ người Vũ, mùi xà phòng quyện lẫn mùi da thịt hơi nồng của người khác phái. Điều đó làm Ngọc xao xuyến. Sẵn có cảm tình với Vũ bấy lâu và đang ở tuổi dậy thì, Ngọc càng muốn nằm mãi trên người Vũ để hít ngửi “mùi vị tình yêu”.
Lúc đầu Vũ vô tư không để ý, chỉ nằm im thở, vẫn còn đắc chí vì vừa trêu chị Ngọc. Nhưng khi nghe tiếng thở của Ngọc trở nên mạnh và gấp rút bên cổ, và lồng ngực Ngọc phập phồng đè trên ngực Vũ, mềm mại, êm ái, Vũ thấy hơi lạ, xao xuyến nhưng chưa hiểu cảm giác đó là gì.
Và Vũ càng thấy nhột nhạt hơn khi đầu Ngọc rúc vào cổ và mon men bên vách tai Vũ. Vũ khẽ rùng mình, một cảm giác bứt rứt kỳ lạ ở hạ thể, gai ốc nổi khắp mình. Nhưng chưa kịp làm gì thì Ngọc đã ôm ghì lấy Vũ, và đôi môi xinh xắn như cánh hoa hàm tiếu đặt lên môi Vũ một nụ hôn nóng bỏng, mặn nồng. Vũ còn ngơ ngẩn không biết chuyện gì đang xảy ra. Bao ý nghĩ hỗn loạn chạy trong đầu Vũ: Ngọc đang làm gì đây? Có phải… chị Ngọc đang hôn mình? Có phải chị Ngọc đang… không biết nữa, không thể nào, sao kỳ vậy, đây là chị Ngọc mà! Là chị của Hòa và Thuận mà, chị lớn tuổi hơn mình mà… Thật không thể tin nổi. Lạ quá!
Vũ còn thấy thêm một cảm giác rạo rực chạy khắp cơ thể như hàng trăm tia máu chạy về một động mạch chủ, vì đây là lần đầu tiên có người con gái nằm đè lên hạ bộ mình. Vũ cảm nhận được bộ phận sinh dục của mình phình to ra mấy lần. Riêng Ngọc cũng cảm giác được vật gì cộm cộm đâm chỏi giữa hai đùi mình. Ngọc thẹn thùng nhưng thấy thích lắm, dù sao đây cũng là sự rung động, va chạm đầu đời của nàng. Sự đòi hỏi giới tính của người khác phái đang thôi thúc nàng từng cơn. Bỗng tiếng Thuận í ới ở ngoài:
“Chị Ngọc ơi, xong chưa! Thằng Hòa xí được ba chỗ rồi, nhanh lên kẻo hết chỗ ngồi đó! Thằng Vũ có qua chưa vậy??”
Ngọc vừa nghe tiếng em mình vọng ngoài ngõ thì luống cuống ngồi bật dậy vuốt lại quần áo. Vũ cũng cuống cuồng nhổm dậy. Thuận và Hòa thoắt cái đã xuất hiện trước mặt hai người. Vũ lúng túng đỏ mặt, hơi cúi đầu, lưng hơi khom để che đi chỗ quần bị cộm lên. Lúc đó Ngọc cũng thẹn thùng không kém gì Vũ, má nàng ửng hồng như ngồi lâu bên bếp lửa vì lần đầu tiên va chạm vào cơ thể con trai, lại còn là chỗ kín. Tuy nhiên, Ngọc vẫn khá bình tĩnh để đối phó với hai đứa em út.
“Chị sửa soạn xong rồi, Vũ cũng vừa mới qua, phải không Vũ?”
Vũ khẽ gật đầu ậm ừ: “Ừ… cũng mới qua… Chừng nào thì tụi mình đi…”
Thằng Thuận nghe thế liền giục: “Trời ơi, chừng nào hả? Vọt lẹ chứ đợi chừng nào! Đi trễ là có nước đứng ngóng cổ xem đó!”
Không đợi Ngọc và Vũ trả lời, Thuận nắm tay cả hai kéo ra ngoài. Ngọc giằng tay ra nói: “Để chị cất quyển này đã, đi trước đi chị rượt theo kịp…”
Rồi Ngọc cũng rượt theo kịp. Suốt quãng đường còn lại, Ngọc và Vũ không nói một lời nào, kể cả không dám nhìn thẳng vào mặt đối phương, nhưng cả hai đều đang miên man nghĩ về chuyện vừa xảy ra, ngờ ngợ không biết có phải là sự thật không. Chỉ riêng Thuận và Hòa vẫn hồn nhiên, miệng nói không ngừng về chuyện phim Cao Bồi đánh với mọi da đỏ mà lát nữa chúng sẽ được xem.
Đêm đó, Vũ trằn trọc trong giấc ngủ, nghĩ về Ngọc, về khuôn mặt đỏ bừng của Ngọc khi đôi môi ấy lần đầu chạm vào môi Vũ. Vũ vẫn còn thấy lạ, cảm giác mềm mại đó vẫn đeo đuổi mãi trong lòng. Vũ đưa hai ngón tay lên sờ thử như để cảm nhận một sự thật không ngờ, để níu giữ chút dư âm. Bỗng Vũ thấy Ngọc có gì đó lạ lùng, dường như đến bây giờ Vũ mới nhận ra rằng Ngọc thật đẹp! Ngoài khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt long lanh với hàng mi dài cong vút, nàng còn có hai má lúm đồng tiền khiến nụ cười luôn tràn đầy sức hút.
Trong lúc đó, chỉ cách Vũ một bức vách, Ngọc đang ngồi trước gương chải lại mái tóc bồng bềnh vừa gội, còn thoảng mùi hương bồ kết. Nàng vừa chải vừa mỉm cười với chính mình trong gương, khi nghĩ tới Vũ, tới cảnh chiều nay nằm trên người Vũ, được ôm Vũ trong vòng tay, ghì chặt, được hôn lên môi Vũ, được ngửi mùi da thịt của Vũ, cái mùi đặc biệt của đứa con trai đang tuổi dậy thì khiến nàng lâng lâng ngây ngất.
Cũng kể từ hôm đó, Vũ thường hay qua nhà Ngọc chơi, với cớ là tìm Hòa và Thuận, nhưng thực tế thì Vũ muốn tìm kiếm điều gì đó mà trong tiềm thức cũng không biết là gì. Chỉ có điều, những lần này khác hẳn: Vũ đã không còn mặc quần đùi như trước mà mặc quần Tây, áo sơ mi đàng hoàng. Hòa và Thuận nhiều lần kéo Vũ chơi bắn bi, tạt hình hoặc đá cá lia thia, Vũ đều tìm cách từ chối, bảo là “mấy con cá Phướng bị thằn lằn câu hết rồi” hoặc “tắm rồi không đi chơi dơ được”. Dần dà, anh em Hòa và Thuận cũng chán Vũ, chúng bèn đi rủ đám thằng Thanh chơi. Nhờ vậy, Vũ càng có cơ hội gần gũi Ngọc hơn. Lúc đầu, Vũ viện cớ ngây ngô là mượn mấy cuốn truyện của Ngọc về đọc lúc rảnh rỗi. Nhưng sau một thời gian vẫn không thấy Ngọc có phản ứng gì, Vũ bèn quyết định đánh tiếng trước, viết một lá thư kèm theo nội dung vu vơ và lời cảm ơn Ngọc đã cho mượn sách, rồi cuối cùng là mạnh dạn hẹn Ngọc đi ăn chè.
Ba ngày trôi qua lặng lẽ mà… không hề lặng lẽ chút nào đối với Vũ. Vũ vẫn chưa có hồi âm nào của Ngọc. Nhiều lúc Vũ cố tình nán lại cho Hòa và Thuận bỏ đi chơi để hai người có cơ hội bên nhau, nhưng Ngọc hoàn toàn không lộ vẻ gì khi đó. Vũ càng thêm nóng lòng, càng thấy xao xuyến rung động trước nét dễ thương của Ngọc, càng ao ước muốn chinh phục. Đã hai đêm rồi Vũ không tài nào chợp mắt được, hình ảnh Ngọc cứ luôn thoáng hiện về trong óc, thôi thúc trái tim Vũ hãy mạnh dạn lao vào tình yêu dù chuyện gì rồi đây sẽ xảy ra.
Chiều hôm đó, Vũ nhận được cuốn truyện Ngọc lén lút trao. Vũ mừng rỡ vô cùng, linh tính mách bảo rằng trong cuốn truyện này sẽ có lời hồi âm của Ngọc. Và Vũ đoán không lầm khi chạy vội về nhà, mở gấp cuốn truyện ra và lục lọi tìm thứ mình muốn. Vũ đã toại nguyện khi cầm lá thư của Ngọc trên tay, được đọc từng lời văn tâm sự của Ngọc, được ngắm những dòng chữ xinh xinh màu mực tím nắn nót trên trang giấy trắng tinh.
“Vũ thân mến, đã từ lâu Ngọc muốn nói hết bao tâm sự của mình cho Vũ biết nhưng chưa có cơ hội thuận tiện. Nay nhân dịp hồi âm này, Ngọc muốn tiết lộ vài điều từ đáy lòng mình cho Vũ hiểu. Thật ra thì Ngọc đã để ý Vũ từ lâu rồi, từ cái ngày mà Vũ từ thành phố dọn về đây ở. Khác với những đứa con trai cùng trang lứa, tư cách và lời nói của Vũ chững chạc hơn nhiều (dù thỉnh thoảng cũng còn ham chơi), thật làm cho Ngọc nhiều đêm suy nghĩ. Có lúc Ngọc hay nhìn trước gương để tự hỏi mình về cuộc sống mai sau và nghĩ về cảm giác của Ngọc đối với Vũ, nhưng cũng không lấp nổi sự trống vắng trong lòng Ngọc, lại càng nhớ Vũ nhiều hơn. Kể từ nay, Ngọc không muốn mình là chị của Vũ nữa. Ngọc chỉ muốn ngang hàng với Vũ, được làm người bạn để tâm sự cùng Vũ, kể cả vui lẫn buồn. Vũ hiểu Ngọc muốn nói điều gì rồi phải không, Ngọc biết Vũ thông minh lắm, khác hẳn với đám con trai ở xóm này, nên Ngọc cũng không cần nói thêm nữa. Ký tên – Ngọc. Tái bút: Về chuyện đi ăn chè thì gặp mặt hãy nói!”
Vũ cầm lá thư mà mồ hôi rịn ra ướt cả lưng. Thật không ngờ niềm vui bất ngờ đến cùng tận! Vũ đã hiểu rồi… đây là một sự khéo léo chấp nhận của Ngọc. Thì ra Ngọc đã để ý yêu Vũ từ lâu. Vũ thật xao xuyến quá, cái vui sướng của thằng con trai vừa mới lớn thật không thể nào nói hết trong vài câu khi lần đầu tiên trong đời có một người con gái ngỏ lời thắm thiết. Thế là đêm đó, Vũ nằm trên giường đọc lại lá thư của Ngọc gần cả trăm lần, đến khi thuộc làu thì Vũ mới chịu tắt đèn đi ngủ.
Thời gian trôi qua nhanh như tên bắn, thấm thoát thì Vũ đã chính thức quen Ngọc được hai tháng. Tình yêu của họ thật hồn nhiên, đơn sơ như một tờ giấy trắng không hoen ố một vết lằn nào. Rồi vào những đêm trăng sáng gió mát, họ lại hẹn hò lén lút bên nhau dưới những tán cây chùm ruột, dẫn tới những nụ hôn vụng trộm. Khi trở về, nằm gác tay lên trán vẫn thao thức mãi cho tới tiếng gà gáy gọi bình minh thức dậy. Và tới một ngày kia, một ngày trăng thật sáng của đêm Trung Thu năm đó, dưới gốc cây dừa cách nhà Vũ một mẫu ruộng, Ngọc đã chính thức trao cho Vũ hai chữ trinh nguyên.
“Đêm nay trăng thật sáng hả Ngọc…”
“Ừ, trăng Trung Thu thật khác hơn bao giờ, sáng quá, tròn và bự quá…”
“Hai đứa mình đã quen nhau bao lâu rồi nhỉ…”
“Đã hai tháng rồi Vũ, nhanh quá ha.”
“Ừ, nhanh thật nhưng sao Vũ cứ thấy càng ngày càng yêu Ngọc nhiều hơn mà không hề thuyên giảm.”
“Ừ, Ngọc cũng vậy đó, cứ mỗi lần ôm Vũ trong tay như lúc này vậy, Ngọc chỉ muốn thời gian ngừng trôi mãi, trời sẽ không bao giờ sáng để chúng ta luôn ở bên nhau.”
“Sao Ngọc tốt với Vũ quá vậy, Vũ thấy Vũ đâu có gì để Ngọc thương.”
“Vũ nói sao vậy, Ngọc thấy Vũ thông minh, hiền và… đẹp trai nữa.”
“Thiệt hả, Vũ cũng thấy Ngọc dễ thương lắm, nhất là khi Ngọc cười lộ hai má lúm đồng tiền, làm Vũ cứ muốn… muốn hôn Ngọc hoài hà!”
Vũ nói xong thì ôm Ngọc vào lòng, đặt lên môi nàng một nụ hôn đắm đuối. Ngọc cũng kéo ghì Vũ xuống, đè sấp nàng lên đám lá dừa vừa mới cắt chiều hôm qua.
“Ngọc à…” Vũ thì thào bên tai… “Sao Vũ thương Ngọc quá hà!”
Ngọc ậm ừ trong miệng không định trả lời, vì lúc này Ngọc chỉ thấy toàn thân rạo rực dưới sức mạnh cánh tay và nụ hôn cháy bỏng của Vũ đang miết vào đôi mộng của nàng. Ngọc đã tự hỏi biết bao lần, tự cưỡng chế bản thân không hiến dâng cho Vũ, nhưng lần này… lần này sao khác hẳn. Chắc nàng đành khuất phục thôi: Khi con tim nàng đã ngự trị trên khối óc, tiếng hơi thở, mùi da thịt của con trai nồng nàn cứ quyện vào mũi nàng, cứ thôi thúc nàng hãy chấp nhận, hãy chấp nhận đi dù sau này có bị bà con lối xóm xỉ vả.
Vũ lại thì thào bên tai Ngọc, hơi thở của Vũ làm cho Ngọc nổi gai ốc.
“Cho Vũ nghe Ngọc… Cho Vũ đi, Vũ thương Ngọc quá hà!”
Trong thoáng chốc đó, Ngọc không biết trả lời sao, nhưng nàng biết đứa con trai đang nằm trên mình nàng chính là người mà nàng yêu nhất. Ngọc nguyện làm bất cứ điều gì cho Vũ được hạnh phúc cũng chính như nàng hưởng được cái hạnh phúc đó vậy!
Ngọc khẽ gật đầu đủ để Vũ hiểu rằng nàng đã tự nguyện.
Vũ từ từ cởi từng chiếc cúc áo trên người Ngọc ra. Bộ ngực nảy nở mịn màng đổ sồ ra trước mặt Vũ. Dưới ánh trăng vàng thấp thoáng, Vũ có thể thấy được sự căng tròn vung cao của chúng. Khi chiếc cúc cuối cùng được bức tung một cách vội vã, Vũ đã vục mặt vào giữa ngực nàng hít thở mùi da thịt còn trinh nguyên tươi mát. Ngọc chợt thấy toàn thân dấy động. Nàng chỉ biết ưỡn mình cong theo đầu môi và chót lưỡi ướt đẫm của Vũ. Vũ còn tham lam vừa hôn lên ngực vừa luồn bàn tay vọc vạch khắp cơ thể Ngọc làm cho hai chân Ngọc càng lúc càng dang xa.
Đôi môi Vũ hôn lên núm vú xinh xinh rồi ngậm nó vào mút nhẹ nhàng rồi nhanh mạnh dần, bú chùn chụt tham lam như đứa trẻ lâu ngày thèm sữa mẹ. Ngọc ưỡn người đón nhận cái nhột nhạt không làm nàng khó chịu, trái lại còn tỏa lan khắp cơ thể. Vũ bắt đầu hôn xuống vùng bụng khiến Ngọc thót ruột lại. Ngọc ôm chặt đầu Vũ kéo trở lại. Ngọc muốn cho đi nhưng lại nuối tiếc muốn bảo vệ cái quý nhất của đời con gái. Nhưng bàn tay tham lam của Vũ đã nhẹ nhàng kéo quần nàng xuống, và cũng lúc đó không hiểu tại sao Ngọc lại hơi nhấc mông lên cho Vũ kéo tuột quần nàng xuống đầu gối và rồi cởi hẳn quần nàng ra.
Vũ ngây người ngắm nhìn thân hình tuyệt mỹ của Ngọc dưới ánh trăng. Vũ vuốt nhẹ cặp đùi thon dài và ngập ngừng dừng lại ở nơi phủ lớp cỏ đen mượt, hơi ẩm của những giọt sương còn đọng. Cảm giác trơn tru mịn màng làm Vũ thấy khó chịu hơn.
Thế là Vũ cúi đầu hôn một cách trân trọng lên gò vệ nữ một lần nữa và trở xuống liếm nhẹ lên hai cánh cửa còn khép kín như muốn gõ cửa xin vào. Thì Ngọc bật ngồi dậy, trong chút lý trí còn sót lại, nàng nhẹ kêu khẽ: “Đừng Vũ ơi… Ngọc sợ…”
Vũ ôm Ngọc vào lòng hôn say đắm lên đôi môi chín mọng, bàn tay không ngừng vuốt ve bộ ngực thanh tân săn chắc tràn đầy nhựa sống. Trong giây lát, Vũ nhẹ nhàng đẩy Ngọc nằm xuống. Vũ nằm song song ngược chiều kéo hai đùi Ngọc dang ra, háo hức trở lại khám phá. Lưỡi Vũ như con rắn trơn ướt tìm thấy cửa hang, len lỏi xuyên qua đám cỏ chui vào, uốn éo quét ngang quét dọc.
Ngọc thấy cái sướng dồn dập như ngọn sóng ào ạt đẩy từng đợt đê mê khắp cơ thể, mọi thứ trong mình cùng một lúc trào ra hết. Ngọc dúi đầu vào giữa háng Vũ như muốn tránh né, hai tay quều quào ôm đùi Vũ như muốn bấu víu vào cái phao để khỏi bị chết đuối trong biển khoái lạc. Nàng rên rỉ: “Ahhh… Ahhh… Vũ ơi… Ô… ôô… Vũ…”
Lấy đầu ra hít một hơi dài vì nãy giờ bị nước suối tiên rỉ ra làm ngộp thở, Vũ hấp tấp cởi quần mình cho cái vật truyền giống cương cứng thoát khỏi sự gò bó. Ngọc mở to hai mắt trân trối như đang bị thôi miên nhìn cơ quan sinh dục của thằng con trai ở độ tuổi sung mãn sừng sững bật tung ra như cái lò xo gật gù lắc lư.
Vũ vục đầu trở lại giữa hai đùi Ngọc tiếp tục công phá thành trì con gái. Hạ thể Vũ ép tới trong sự vô thức thèm muốn sự va chạm xác thịt. Ngọc há miệng đón nhận vật đó thập thò chui vô thụt ra dưới sự điều khiển của đôi mông Vũ. Mùi vị mặn mặn, cảm giác ấm áp trong cái cứng ngắc gân guốc còn có sự mềm mại của da thịt làm Ngọc mê muội bất chấp tất cả nồng nhiệt đón tiếp, bú mút cuồng nhiệt như đang ăn kem nóng. Điều kỳ lạ ở chỗ “cây kem” này không tan chảy nhỏ đi mà lại to hơn, cứng hơn, hình như dài thêm trong khi nước vẫn ri rỉ ra hòa lẫn nước miếng thơm tho của nàng.
Trước khi cho cái bộ phận nối liền cơ thể nam nữ vào, Vũ nhìn sâu trong mắt Ngọc khẽ hỏi: “Ngọc có hối hận khi cho Vũ… không?”
Hàng lông mi dài cong vút từ từ khép lại. Ngọc nhắm mắt trong tiếng thở dồn dập hồi hộp khẽ lắc đầu. Vũ và Ngọc cùng một lúc rên lên: “Ahhhh…”
Khi lớp da bọc đầu đời trai tân bị kéo trật hẳn xuống và bức màn che chắn đời con gái bị đâm thủng. Nóng rát quá, cả hai lịm người nằm im trong nỗi đau đớn thoáng qua của cơn đau tình ái, cũng là cái giá phải trả cho sự hoan lạc đầu đời. Mười đầu móng tay Ngọc bấu chặt lưng Vũ rướm máu, nới lỏng dần khi sự đau đớn dần biến mất nhường chỗ cho cái sướng tăng nhanh theo đà nhấp nhổm nhịp nhàng của Vũ ra vào trong cơ thể trơn ướt của Ngọc.
Cả hai người song tấu khúc nhạc giao hợp. Tiếng rên rỉ ngân vang hòa tiếng sột soạt của đám lá dừa bên dưới to dần, và không gian như ngừng lại khi Vũ và Ngọc đồng lúc gồng người rùng mình xuất tinh, chấm dứt bản hợp xướng. Họ vẫn giữ nguyên nhịp cầu nhỏ nối liền nam nữ, ôm chặt lấy nhau mà linh hồn và thể xác cả hai như hòa nhập lại thành một thể “Một lần nữa” rồi lại lần nữa…
Vũ và Ngọc lại đi vào đời nhau cho tới khi cơ thể mệt nhoài khoái lạc, nhục cảm đầy ắp không còn có thể chứa thêm được nữa thì mới chịu về. Vũ dìu Ngọc đi trong ánh trăng sáng vằng vặc, lúc này mặt trăng như có vẻ tròn hơn, cũng đang mỉm cười đồng tình chia sẻ tình yêu trọn vẹn của họ.
Và cũng kể từ đêm đó, Vũ và Ngọc hân hoan háo hức chìm đắm trong biển tình, trong làn sóng ái ân cho đến một ngày khi Vũ vừa bước vào cửa thì Ngọc đã ôm chầm lấy, bật khóc nức nở trước ánh mắt kinh ngạc của Hòa và Thuận. Ngọc nghẹn ngào cho biết gia đình nàng sẽ dọn ra Huế vì đơn vị ba nàng phải di chuyển tới đó và Ngọc phải theo ông, sẽ xa Vũ. Vũ lặng người đi, trời đất như quay cuồng, cõi lòng tan nát. Dù hai mắt khép lại nhưng không cản được những giọt lệ lưng tròng tràn lan xuống đôi má non. Vũ không thấy gì ngoài một màu đen tối, tai Vũ ù đi chỉ còn nghe được loáng thoáng tiếng Ngọc khóc bên vai, nước mắt làm ướt cả áo.
Tối hôm đó, Vũ và Ngọc trắng đêm không ngủ, ngồi trên băng ghế gỗ trước sân. Hai người ôm siết lấy nhau như sợ giờ chia ly thình lình đến bứt lìa họ. Trời đất cũng xót xa cho mối tình của họ, mặt trăng dường như xấu hổ đã không giúp được gì, dấu mình sau vầng mây. Tiếng dế kêu rỉ rả phụ họa với tiếng ếch nhái tạo thành một giai điệu sầu thảm bi ai than khóc cho đóa hoa tình yêu sớm nở tối tàn của đôi trẻ.
Nghìn trùng xa cách, thư đi thư lại một tuần có khi 4 – 5 lá. Vũ và Ngọc gửi cho nhau những nhớ thương được viết bằng mực hòa với nước mắt. Được gần một năm thì tạo hóa lại trớ trêu, biến cố Mậu Thân đã xảy ra, thư từ bị đứt đoạn rồi Vũ bặt tin của Ngọc. Hỏi thăm mãi thì mới biết nhà Ngọc bị trúng pháo kích nhưng không rõ có ai còn sống hay không…
Ngọc ơi, em còn sống hay đã mãi mãi lìa bỏ Vũ trong nỗi khắc khoải đợi chờ.