Ngày xưa, có một cậu bé ham chơi, nghịch ngợm. Một hôm, bị mẹ mắng, cậu giận dỗi bỏ nhà đi lang thang. Mẹ cậu ở nhà vô cùng lo lắng, ngày đêm ngóng trông con về. Thời gian trôi qua, cậu vẫn bặt vô âm tín. Quá đau buồn và kiệt sức, người mẹ gục xuống.
Không biết bao lâu sau, một ngày nọ, cậu bé vừa đói vừa rét, lại bị bạn lớn hơn đánh. Lúc này, cậu chợt nhớ đến mẹ, nhớ những bữa cơm mẹ nấu, nhớ vòng tay mẹ che chở mỗi khi bị bắt nạt. “Phải rồi, mình phải về với mẹ thôi!”, cậu nghĩ và vội vã tìm đường về nhà.
Về đến nhà, cảnh vật vẫn thân quen nhưng chẳng thấy mẹ đâu. Cậu bé khản cả tiếng gọi mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá!”. Cậu gục xuống, ôm lấy một cây xanh trong vườn mà khóc nức nở.
Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Những đài hoa bé xíu thi nhau trổ ra, nở trắng xóa như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, căng tròn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé. Cậu cắn một miếng thật to, nhưng chát quá.
Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt. Cứng quá.
Quả thứ ba rơi xuống. Cậu nhẹ nhàng bóp quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt ngào và thơm như sữa mẹ. Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa quý giá ấy.
Cây khẽ rung rinh cành lá, như thì thầm: “Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ.” Cậu bé òa khóc nức nở, nhận ra mẹ mình đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, thấy một mặt lá xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như đôi mắt mẹ đã khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay tảo tần của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây. Cây xòe cành ôm lấy cậu, khẽ rung rinh như bàn tay mẹ âu yếm vỗ về.
Sau này, cậu bé kể cho mọi người nghe câu chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình. Trái cây thơm ngon trong vườn nhà cậu được mọi người yêu thích, đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.