Truyen sex mien phi- Ký Ức Hoang Dại Bây Giờ Mới Kể – P1
Tôi sinh ra ở Nho Quan, Ninh Bình vào những năm 70. Khi tôi học lớp 1, gia đình tôi chuyển đến thị xã Ninh Bình (nay là thành phố Ninh Bình). Nhà chúng tôi là căn nhà hai tầng có gác xép, nằm ngay mặt đường.
Tôi là con một nên có phòng riêng và thường học bài trên gác xép. Hồi bé, tôi cũng như bao đứa trẻ khác, hay chơi những trò nghịch ngợm.
Câu chuyện của tôi bắt đầu vào mùa hè năm 1991, khi tôi 14 tuổi, chuẩn bị lên lớp 8. Một hôm, tôi vừa đi chơi khăng với bạn về thì thấy nhà mình ồn ào. Hóa ra, vợ chồng bác Hùng và chị Thanh, con gái bác, từ quê lên chơi. Bác Hùng là anh họ của mẹ tôi.
Gia đình tôi và gia đình bác rất thân thiết. Bố tôi và bác là bạn học từ nhỏ, hai nhà lại cùng làng và sau này lại có thêm mối quan hệ thông gia. Vì vậy, mỗi lần về quê, tôi thường ở nhà bác và rất thân với chị Thanh. Tôi hay gửi truyện về cho chị Thanh vì chị rất thích đọc truyện mà thời đó truyện khá hiếm.
Chị Thanh vừa tốt nghiệp cấp 3, hơn tôi 5 tuổi. Chị có vóc dáng nhỏ nhắn, nước da trắng, mái tóc dài, đúng chuẩn vẻ đẹp trong sáng của con gái thôn quê. Gia đình bác Hùng khá giả, bác làm cán bộ huyện, còn bác gái là chủ nhiệm hợp tác xã, nên chị Thanh được chăm sóc đầy đủ. So với các cô gái ở quê, chị khá nổi bật và xinh xắn, cách ăn mặc cũng hợp thời trang.
Ngày ấy, con gái nông thôn thường bắt đầu yêu đương từ tuổi 17, 18, và chị Thanh cũng không ngoại lệ, có rất nhiều chàng trai muốn theo đuổi chị. Vì học lực không quá xuất sắc, sau khi tốt nghiệp cấp 3, chị không thi đại học mà chỉ thi cao đẳng, trung cấp nhưng đều trượt.
Biết không thể ép chị học thêm, và cũng muốn con gái có một cái nghề đỡ vất vả làm nông, bác Hùng đã đưa chị lên nhà tôi, nhờ bố mẹ tôi cho chị đi học may. Hồi đó, nghề thợ may ở quê cũng là một nghề kiếm sống tốt. Bố mẹ tôi đồng ý và xin cho chị học ở một tiệm may nổi tiếng trong thị xã, do một thợ may giỏi từ Sài Gòn ra mở.
Từ nhỏ, chị Thanh đã có năng khiếu thêu thùa, may vá và từng nhiều lần đi thi tay nghề ở xã, nên cả nhà đều nghĩ đây là một hướng đi tốt cho chị. Chị ở nhà tôi nửa năm để học việc. Vì nhà chỉ có phòng bố mẹ, phòng tôi và gác xép, nên chị Thanh ở gác xép. Tôi rất vui vì có thêm người trong nhà, vả lại tôi và chị đã thân thiết từ bé.
Thành thật mà nói, từ khi chị Thanh về ở, tôi cũng có chút xao xuyến. Ở tuổi dậy thì, sự tò mò là điều khó tránh khỏi, nhưng tôi chưa bao giờ dám có bất kỳ hành động thiếu tế nhị nào. Nhà tắm của chúng tôi kín đáo, không có cách nào để nhìn trộm.
Tuy nhiên, tôi vẫn có những lúc bắt gặp khoảnh khắc nhạy cảm của chị. Sáng sớm, khi tôi lên gác xép lấy sách vở đi học, tôi thường thấy chị thay quần áo. Có lần, tôi còn nhìn thấy toàn bộ cơ thể chị từ phía sau. Khó có thể miêu tả hết, nhưng tất cả gói gọn trong một từ: đẹp, một vẻ đẹp rất phụ nữ Việt Nam, từ vóc dáng, làn da, mái tóc cho đến khuôn mặt ưa nhìn.
Điều quan trọng không phải là việc tôi nhìn thấy, mà là thái độ của chị khi bị bắt gặp. Chị vẫn tiếp tục thay đồ một cách bình thường, dù nhanh hơn một chút. Sau đó, chị còn véo má và cốc đầu tôi, còn tôi thì mặt đỏ bừng.
Tôi nhớ hồi lớp 9, khi cả lớp đi chơi Rừng Cúc Phương, tôi đã vô tình mở cửa phòng và thấy các bạn nữ đang thay quần áo. Họ đã la hét và vội vàng tìm quần áo để che chắn. So sánh với phản ứng của chị Thanh, tôi nhận ra thái độ của chị có vẻ bất thường. Có lẽ mọi chuyện đều theo lẽ tự nhiên.
Quay lại câu chuyện chính, những ai ở Ninh Bình hẳn đều quen thuộc với tiếng còi nhà máy nhiệt điện xả hơi nước. Chuyện của tôi và chị Thanh cũng bắt đầu từ một đêm như vậy.
Tôi và chị Thanh ngủ chung ở gác xép. Trước đây tôi chưa từng ngủ ở đây nên không để ý, nhưng khi ở trên gác xép, tôi mới phát hiện ra ánh đèn đường từ phía đối diện chiếu qua những lỗ thông gió tạo thành sáu ô sáng. Ban đầu, khi mới tắt đèn thì gác xép vẫn tối, nhưng khi mắt đã quen với bóng tối, nhờ những vệt sáng đó mà mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Chị Thanh ngủ rất bình thường, chị thường mặc áo sơ mi cũ và quần chun họa tiết hoa đỏ hoặc xanh khi đi ngủ, hoàn toàn không có gì gợi cảm. Vì vậy, cứ tắt điện là tôi cũng ngủ say. Vài đêm đầu trôi qua êm đềm, hai chị em ngủ ngon lành cho đến sáng. Vì biết chị hay thay quần áo buổi sáng, thú thật là tôi đôi khi giả vờ ngủ để lén nhìn.
Đêm hôm đó, tôi nhớ đã hơn 11 giờ đêm, tiếng còi nhà máy nhiệt điện rú lên khiến cả tôi và chị Thanh giật mình tỉnh giấc. Sau khi tỉnh, cả hai chúng tôi đều không ngủ lại được. Ban đầu chỉ là trằn trọc, rồi tôi thấy chị cù nhẹ vào người tôi và hỏi:
“Chưa ngủ à?”
Tôi đáp: “Vâng, tỉnh dậy khó ngủ quá.”
Thế là hai chị em bắt đầu thì thầm kể chuyện ngày xưa. Một lúc sau, chị bảo tôi dậy khóa cửa lại kẻo đánh thức thím. Chúng tôi nói chuyện thêm một lúc thì tôi nhờ chị gãi lưng hộ. Chị vừa gãi vừa hỏi:
“Sao Q hay nhìn trộm chị vậy?”
Tôi cãi lại: “Lúc nào?”
Chị cười: “Sáng nào mà chả ti hí, chị biết thừa.”
Tôi im lặng, không dám nói gì thêm, cứ nằm yên để chị gãi lưng. Gãi được một lúc, chị lại bảo tôi gãi lưng lại cho chị. Tôi vâng lời và bắt đầu gãi, nhưng chỉ gãi bên ngoài áo. Gãi được một lát, chị nói:
“Em thò hẳn tay vào trong gãi lưng cho chị, gãi vậy khó chịu lắm.”
Tôi làm theo như một cái máy. Thật sự lúc đó tôi rất hồi hộp, một phần vì chị đã nói toẹt ra chuyện tôi nhìn trộm, phần nữa là không hiểu sao chị lại thơm thế. Tay tôi hơi run run khi chạm vào làn da của chị. Chị Thanh nhận ra ngay và hỏi:
“Sao tay run thế?”
Tôi trả lời: “Đây là lần đầu tiên em sờ vào người con gái như thế này, không hiểu sao em run quá.”
Chị chỉ cười mà không nói gì, chỉ hướng dẫn tôi gãi lên hay gãi xuống. Tôi làm theo chị một lúc, rồi chị lại nhờ:
“Em ngồi lên ấn lưng cho chị luôn nhé.”
Tôi ngồi lên và đang loay hoay không biết ngồi thế nào thì chị bảo: “Ngồi lên mông chị.”
Thú thật, ban đầu tôi chưa có suy nghĩ tà dâm, nhưng khi ngồi lên mông chị, “cậu bé” của tôi bỗng nhiên cương cứng. Tôi cảm thấy khó thở, lực ấn vào lưng chị cũng không mạnh. Chị bảo tôi nhổm hẳn dậy để ấn mạnh hơn. Ở quê, thanh niên thời đó ít ai mặc quần sịp, nên “thằng em” của tôi đã “lộ diện” một cách rõ ràng. May mắn là chị nằm úp nên không nhìn thấy, nhưng chắc chắn là chị đã cảm nhận được, đặc biệt là khi “thằng em” của tôi bị kẹt.
Sau khi ấn thắt lưng cho chị, tôi ngồi dịch lên để đấm lưng sâu hơn về phía vai. Lúc này, “thằng em” cứ thế thúc thẳng vào khe mông chị và bị kẹp chặt ở đó. Tôi ngồi im, không dám nói gì, tay vẫn đấm đều. Sau này nghĩ lại, tôi nhận ra tình huống này chính là bước ngoặt quan trọng giữa tôi và chị. Mọi việc thành công đều cần có “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”. Từ đầu câu chuyện, chúng ta đã nói về “thiên thời” và “địa lợi”, nhưng yếu tố “nhân hòa” mới là mấu chốt.
Tôi thấy chị không còn kêu than hay chỉ đạo tôi nữa, mà hơi thở của chị bắt đầu gấp gáp hơn. Lúc đó, tôi cũng không biết phải làm gì, cứ ngồi im và đấm lưng. Những rung động đã khiến “thằng em” phía dưới chuyển động trong khe mông chị. Một lúc sau, chị bảo “thôi được rồi” và yêu cầu tôi nằm xuống.
Hai chị em im lặng không nói gì. Tôi không nhớ thời gian trôi qua bao lâu, bỗng nhiên chị ôm chặt lấy tôi. Ngay lập tức, tôi thấy chị kẹp một chân của tôi vào giữa hai chân chị và ghì mạnh háng của mình vào bắp đùi tôi. Lúc đó tôi còn nhỏ và không có kinh nghiệm gì, nên chỉ biết nằm im. Khoảng gần 5 phút sau, chị buông tôi ra và nắm tay tôi, day vào háng chị.
Nói thật, lúc đó tôi như bừng tỉnh. Tôi ôm chặt lấy chị, tay bắt đầu khám phá cơ thể chị. Đầu tiên là ngực, sau đó đến bụng rồi vùng kín. Mọi thứ như trong mơ, tôi chỉ làm theo bản năng và cảm nhận được sự sung sướng của chị. Chị nhắm nghiền mắt, một tay ôm tôi, một tay nắm chặt gối. Chị không dám kêu thành tiếng mà cắn chặt môi, tôi chỉ nghe thấy những tiếng “ư ư” nhẹ.
Một lúc sau, tôi như bùng nổ, cởi hết quần áo của mình và cả quần áo của chị. Chúng tôi hoàn toàn trần trụi. Và điều gì đến cũng đến, lần đầu tiên trong đời tôi được nếm “trái cấm”. Phải nói là ngon, ngon đến đê mê. Đến tận bây giờ, mỗi lần nghĩ lại cảm giác đó, tôi lại bồi hồi xúc động.
Tôi không biết mình “dập dìu” với chị bao lâu, chỉ nhớ sau một lúc lâu thì tôi mệt lả và nằm ôm chặt lấy chị. Tôi thấy sự mãn nguyện trên gương mặt chị, chị ôm ghì lấy tôi như sợ tôi biến mất. Rất lâu sau đó, khi hơi thở của hai chị em đã đều đặn, chị mới cất tiếng. Câu đầu tiên của chị là: “Q ơi, em đừng nói cho ai biết nhé, không thì chị em mình chỉ có đi ra sông Đáy mà tự tử thôi em.” Sau đó, chị lại hỏi tôi có mệt không. Tôi nói: “Em mệt và thích lắm chị ạ. Em sẽ không nói với ai đâu.”
Và hôm nay, sau 18 năm giữ bí mật, tôi mới thổ lộ câu chuyện này. May mắn thay, Internet là một thế giới tuyệt vời để tôi có thể chia sẻ điều sâu kín này mà vẫn giữ được bí mật, không có lỗi với chị, và cũng nhẹ nhõm cả lòng.
Tôi mở mắt, ánh nắng chan hòa, cảm giác khoan khoái tràn ngập. Tôi tự hỏi không biết mình đang mơ hay tỉnh. Ngôi nhà thật yên ắng, thỉnh thoảng mới có tiếng xe chạy qua. Tôi băn khoăn chị Thanh đâu rồi. Mặc dù tối qua chúng tôi đã bên nhau, nhưng giờ đây, người tôi sợ gặp nhất lại chính là chị ấy.
Tôi ngồi thẫn thờ trên gác xép một lúc rồi mới dậy gấp chăn màn và xuống vệ sinh. Nhìn đồng hồ đã hơn 7 giờ sáng. Hôm nay tôi không phải đi học. Sau khi vệ sinh xong, tôi ra phòng khách và thấy nhà vẫn im ắng lạ thường. Lên phòng thím, tôi thấy thím vẫn đang nằm. Hỏi ra mới biết bố mẹ đã đi làm, còn chị Thanh thì thím nghe nói chị đã về quê.
Từ phòng thím đi xuống nhà, đầu óc tôi quay cuồng với hàng loạt câu hỏi: Có phải chị giận tôi nên bỏ về quê? Bố mẹ biết chuyện của chúng tôi nên đã đuổi chị về? Hàng loạt suy nghĩ cứ thế ập đến. Cả buổi sáng ở nhà tôi nóng như lửa đốt.
Khoảng 11 giờ kém, mẹ tôi về. Bà lặng lẽ vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Mẹ tôi vốn ít nói, nhưng hôm nay tôi thấy lo lắng hơn bao giờ hết. Một lúc sau, khi cơm đã sẵn sàng, mẹ gọi tôi mang cơm cho thím. Lúc tôi xuống nhà, bố tôi đã về. Ông trầm ngâm và lặng lẽ hơn mọi ngày. Trong không khí nặng nề đó, tôi thực sự hoảng sợ, chỉ một tiếng động nhỏ từ bố mẹ cũng khiến tôi giật mình.
Đến 12 giờ, tôi vội vã lên nhà chuẩn bị sách vở và dắt xe đạp đi học. Cả buổi chiều, tôi như người mất hồn. Bình thường không trò gì tôi không tham gia, nhưng hôm nay tôi chẳng còn hứng thú gì cả. Bạn bè hỏi, tôi chỉ nói là mình bị ốm. Thời gian cứ chầm chậm trôi qua, lòng tôi như lửa đốt. Ngày xưa đọc sách có câu “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”, giờ đây sao mà đúng với hoàn cảnh của tôi đến thế.
Cuối cùng, tiếng trống báo hết giờ cũng vang lên. Như mọi khi, tôi sẽ vội vã về nhà rồi đi đá bóng. Nhưng hôm nay, tôi lại sợ về nhà. Tôi nghĩ chắc bố mẹ đã biết hết chuyện rồi và đang đợi tối về để “xử lý” tôi. Sợ hãi, tôi không về nhà ngay mà đi ra phía đê gần cầu Non Nước ngồi gần một tiếng đồng hồ rồi mới về.
Về đến gần nhà, tim tôi như thắt lại. Vừa đến cửa, tôi gặp mẹ đang quét dọn hè phố. Mẹ hỏi: “Đi đâu mà bây giờ mới về?”. Tôi lí nhí đáp: “Con sang nhà thằng An mượn sách” rồi lẳng lặng dắt xe vào nhà.
Khi lên gác xép cất sách vở, tôi nghe thấy tiếng hát nhẹ nhàng vọng ra. Trong đầu óc đang u tối của tôi như có một tia sáng lóe lên. Bạn đã bao giờ có cảm giác như vừa bật đèn trong một căn phòng tối tăm, và mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng chưa? Với tôi, cảm giác lúc đó là như vậy. Chị Thanh chính là tia sáng đó. Tôi vội vàng chạy lên gác xép nơi phát ra tiếng hát nhỏ ấy, nhanh nhẹn như sóc, nhảy hai ba bậc cầu thang một lúc.
Vừa bước vào, tôi thấy chị đang ngồi gấp quần áo và hát khe khẽ. Tôi đánh rơi cặp, đứng sững sờ, chăm chú nhìn chị không chớp mắt. Trong tôi lúc này, mọi thứ thật lẫn lộn. Nếu bố mẹ đã biết chuyện, tại sao chị lại vui vẻ thế? Tại sao bố mẹ không nói gì với tôi? Tại sao chị lại về quê đột ngột? Tôi không thể lý giải được mọi chuyện, mọi thứ cứ vụt qua đầu tôi như cảnh vật lao ngược chiều khi ngồi trên ô tô.
Tôi đi sâu vào miêu tả tâm trạng ngày hôm sau của mình vì đây chính là khoảng thời gian mà tôi nhớ mãi không bao giờ dám thổ lộ với ai. Tôi không ngờ sau bao nhiêu năm mình mới đủ mạnh dạn để kể lại. Dù sau này có trải qua nhiều mối tình, đôi lúc cao hứng hay trà dư tửu hậu tôi cũng chỉ nói sơ qua với bạn bè. Tuy nhiên, câu chuyện với chị Thanh và một người con gái nữa mà tôi sẽ kể sau này, tôi luôn giữ bí mật, luôn tâm niệm sống để dạ chết mang theo.
Quay trở lại câu chuyện, chị giật mình nhìn lên, một hình ảnh đã in sâu vào tâm trí tôi bao nhiêu năm không thể phai mờ. Hình ảnh này khiến sau này, những người con gái tôi yêu, ở một vài góc cạnh nào đó, đều có chút gì đó giống với chị. Chị ngồi ngoảnh đầu lại, mắt mở to, má ửng hồng, tay vẫn đang gấp dở cái quần âu. Chị vừa mới tắm nên tóc vẫn còn ướt và vắt lên phía trước. Đặc biệt là nụ cười mà tôi không thể diễn tả được, nó toát lên sự hạnh phúc, tự nhiên pha lẫn một chút ngạc nhiên trong ánh mắt chị. Tôi vẫn thầm trách mình không có chút năng khiếu hội họa nào, nếu không thì đã có một bức tranh tuyệt đẹp ra đời rồi.
Tâm trạng tôi lúc này thật khó tả, vừa vui, vừa ấm ức, mà lúc đó lại là một đứa trẻ nên mắt đã rưng rưng gần khóc. Đáp lại là một câu hỏi nhẹ nhàng: “Em về rồi à, sao nay về muộn thế?”. Tôi chưa kịp trả lời, như thể nhận ra vẻ mặt của tôi lúc bấy giờ, chị lại hỏi tiếp: “Em làm sao thế?”. Tôi chạy lại gần chị và hỏi dồn dập: “Sao cả ngày nay chị đi đâu mà không nói với em, em sợ quá.”
Chị hình như cảm nhận được sự quan trọng trong lời nói của tôi, chị cười nhẹ và nói: “Chị về quê thăm bố mẹ vì hôm nay không phải học chiều mà chị còn phải xin tiền bố mẹ để đi học nữa chứ. Thế làm em sao?” Nghe xong câu nói đó, tôi lập tức cười tươi, một tảng đá trong lòng rơi mất. Tôi nói: “Để tối em kể cho.” Chị cười, đôi mắt có đuôi. Tôi lại nhảy chân sáo cầm quần áo xuống nhà đi tắm.
Xuống đến nhà, mẹ tôi nói: “Thằng này hôm nay làm sao, cả ngày lầm lì mà tối đến thì cười nói nhảy nhót.” Tôi không nói gì mà chui tọt vào phòng tắm. Một cảm giác thư thái, nhẹ nhàng lan tỏa khắp cơ thể. Có lẽ đó chính là cảm giác hạnh phúc mà mọi người vẫn luôn cố gắng tìm kiếm và lý giải. Đối với tôi, đó chính là hạnh phúc.
Khi cả nhà ngồi vào bữa cơm, tôi mới hiểu lý do bố tôi im lặng suốt ngày. Sáng nay, khi chị Thanh về quê, mẹ tôi có gửi một ít quà biếu mọi người, nhưng vì quá nhiều, bố tôi lo chị không mang hết được nên ngăn cản. Hai ông bà lời qua tiếng lại một chút, giận nhau từ trưa đến giờ, khiến tôi sợ đến toát mồ hôi. Đúng là “trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết”, tôi thấy mình là “ruồi muỗi” trong cuộc “đánh nhau” này.
Ăn cơm xong, chị Thanh rủ tôi đi ăn kem rồi về học, vì hôm nay chị “có tiền”. Trên đường đi, tôi kể cho chị nghe chuyện buổi sáng. Chị có lúc cười phá lên vì sự ngây thơ của tôi, nhưng cũng có lúc trầm tư. Tôi cảm giác hình như chị cũng có chút lo sợ. Tuy nhiên, tôi không thấy sự hối hận nào trong chị về chuyện đêm qua. Chúng tôi ăn kem xong thì đi dạo qua bưu điện mua báo rồi về nhà.
Bạn biết đấy, khi hai người đã hiểu nhau, đã vượt qua ranh giới, thì mọi việc không còn ngại ngùng nữa. Dĩ nhiên, để che giấu mọi người đến tận bây giờ, trước mặt nhiều người tôi vẫn là “thằng Q ngây thơ bé bỏng” bị chị cốc đầu, véo má, hay vỗ mông. Còn chị vẫn hồn nhiên, vui vẻ, hoạt bát như thường.
Khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, tôi nhẹ nhàng khóa cửa, rời bàn học, tắt điện rồi chui vào nằm cạnh chị. Chị đang đọc báo, khi tôi tắt điện, chị bảo bật lên để chị đọc tiếp.
Tôi nói: “Em phải ngủ mà bật điện thì em không ngủ được.”
Chị đáp, giọng rất mát mẻ: “Ừ, thì đi ngủ đi nhé.”
Tôi cười thầm, chui vào ôm chị. Chị đẩy ra và bảo tôi đi ngủ đi. Tôi vẫn cố tình ôm chị, cười và không buông. Mặc dù tối qua tôi và chị đã là của nhau, nhưng vì còn nhỏ tuổi nên tôi vẫn sợ chị. Muốn làm gì tôi đều phải xin phép. Tôi thì thầm hỏi:
“Chị ơi, cho em sờ ti chị nhé.”
Chị không nói gì, chỉ “híc híc” cười rất duyên. Tôi vừa đưa tay vào thì chị nắm lấy và nói: “Ghê thế.” Tôi sợ quá nên nằm im và ôm chặt chị.
Tuy nhiên, “màn dạo đầu” đó chỉ diễn ra một lát, rồi tôi cũng luồn tay được vào trong áo chị, rồi sau đó là “du lịch” khắp cơ thể chị. Cả tôi và chị đều thiếu kinh nghiệm, nên mọi hành động đều hoàn toàn bản năng. Chị thích chỗ nào thì bảo tôi sờ, xoa chỗ đó. Còn về phần chị, chị luồn tay vào quần tôi, nắm chặt lấy “thằng em”. Thật sự nhiều khi đau quá vì bị nắm chặt mà tôi không dám kêu, chỉ sợ chị đổi ý thì mình sẽ thiệt thòi. Chứ bây giờ mà có cô nào nắm chặt quá là tôi phải ra yêu cầu rõ ràng ngay, không thì mất hứng.
Một lúc sau, tôi thì thầm: “Em xem phim xã hội đen thấy mấy diễn viên bú như em bé, hay chị để em thử nhé.”
Chị không nói gì, chỉ vừa nhắm mắt vừa gật đầu. Tôi bò lên bú ti chị. Trời ơi, cảm giác thật thích làm sao! Tôi say sưa bú, xoa khắp trên dưới. Còn chị nhắm mắt, lắc đầu, ưỡn ẹo ngang dọc. Tôi thấy chị hình như rất thỏa mãn. Đến bây giờ tôi không nhớ mình làm như vậy bao lâu, chỉ nhớ là rất lâu.
Sau đó, tôi và chị lại “nhập vào làm một”, lại “đưa đẩy”, lại “vùng vẫy” và lại “bùng nổ” rồi mệt lả người. Tôi nằm im trên người chị một lúc thì nằm sang bên cạnh. Chị nằm ngửa, mồ hôi trên trán lấm tấm, còn tôi mồ hôi nhễ nhại. Chị nhìn thẳng lên trần nhà, hai tay giang thẳng lên phía đầu, gương mặt đầy mãn nguyện.
Khoảng một lúc, chị nhỏm dậy, hôn chụt lên trán tôi và nói thật dịu dàng: “Em yêu của chị.” Chưa nói dứt câu, chị nhăn mặt: “Khiếp, mồ hôi gì mà nhiều thế, mặn chát cả mồm.”
Lúc đó tôi khá mệt nhưng rất thư giãn nên không nói gì. Chị cười: “Mệt quá à, khiếp, khỏe như trâu.”
Tôi thấy chị đang mặc quần áo và có ý định đi ra khỏi màn. Tôi hỏi: “Chị đi đâu đấy?”
Chị bảo: “Chị phải đi tắm chứ không ngủ được. Thôi em mặc quần áo vào đi.”
Tôi dạ một tiếng và bảo chị cho xin cốc nước. Chị cười và ra ký hiệu đồng ý. Lúc đó, chị đẹp mê hồn. Được một lúc, chị mang nước lên cho tôi uống và kèm theo một chiếc khăn tay. Chị lau mặt và người cho tôi, dặn “cho nó thơm tho để còn ngủ ngon.” Sau khi xong, chị mang các thứ xuống nhà và khép cửa, rồi chui vào ôm tôi ngủ. Tôi và chị chìm sâu vào giấc ngủ đến sáng hôm sau.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy đã hơn 8 giờ. Vì thường dậy sớm, tôi vội vàng gấp chăn màn rồi xuống nhà. Tôi thấy chị Thanh đang dọn dẹp. Không thấy ai quanh đó, tôi lén lút đến gần và nhảy lên lưng chị. Chị giật mình, đẩy tôi xuống và cốc nhẹ vào đầu tôi. Nhanh nhẹn né tránh, tôi chạy ra nhà ngoài rồi lại chạy vào trêu chọc chị. Chị giả vờ giận, tôi tưởng thật nên lại gần. Thế là tôi bị chị bắt được và vật xuống sàn nhà.
Chúng tôi vật nhau, trêu nhau một lúc, rồi chị dừng lại, hình như chị cảm thấy việc này không ổn, và bảo tôi đi vệ sinh. Sau đó, chúng tôi không trêu nhau nữa. Mọi việc diễn ra bình thường cho đến khi tôi đi học. Học về, tôi liền đi đá bóng với bạn bè. Tôi kể chuyện này vì muốn chia sẻ một khái niệm mà tôi mới biết. Chiều về, tôi thấy chị không bình thường. Thực ra, hơn một tháng trước tôi cũng đã nhận ra điều này nhưng không để ý.
Cuối cùng, màn đêm buông xuống, việc học và chuẩn bị bài cho ngày hôm sau cũng đã xong. Cả nhà chìm vào giấc ngủ, tôi lại nhẹ nhàng chui vào màn nằm cạnh chị. Tôi thấy chị hôm nay rất lạ, thỉnh thoảng chị lại kêu đau và khó chịu. Tôi hỏi chị:
“Chị bị bệnh à, hay em gọi mẹ xuống xem sao?”
Chị xua tay: “Không cần đâu.”
Tôi rất lo lắng. Chị chỉ cười, mặt vẫn nhăn nhó và giải thích: “Chị đến ngày, chị bị hành kinh nên đau bụng. Chị đang phải chườm nóng đây.”
“Hành kinh?” Tôi rất ngạc nhiên, không hiểu gì cả. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy từ này. Các bạn biết đấy, vào những năm 90, giáo dục giới tính gần như không có. Với một đứa trẻ như tôi, gần như không có bất kỳ khái niệm nào về chuyện này. Tôi hỏi tiếp:
“Hành kinh là gì hả chị?”
Chị biết có giải thích tôi cũng không hiểu. Chị chỉ nói: “Lớn lên chút nữa rồi em sẽ biết. Con gái ai đến tuổi cũng bị như chị. Thôi, hôm nay ngủ đi, mai còn phải đi học.”
Và như vậy, các bạn cũng hiểu, hơn một tuần sau đó, tôi và chị không làm bất cứ điều gì nữa. Rồi thím tôi cũng về vì không còn phải tiêm nữa, chỉ cần uống thuốc, và tôi lại về phòng ngủ của mình.
Mối quan hệ của tôi và chị cứ thế lặng lẽ tiếp diễn. Thỉnh thoảng tôi lại mò xuống với chị, và chị cũng đôi lúc ghé sang phòng tôi. Chúng tôi cứ nhẹ nhàng bên nhau như vậy trong vài tháng trời. Bây giờ lớn rồi, tôi vẫn tự hỏi sao hồi đó chị không “dính bầu”. Có lẽ do tôi còn quá nhỏ.
Những ngày tháng bên chị cũng dần đi đến hồi kết. Tôi vẫn nhớ rõ ngày chị khoe thành quả đầu tiên: chiếc quần soóc chị may cho tôi bằng vải thừa. Chị may rất khéo, phối màu tinh tế. Chiếc đầu tiên hơi rộng một chút, nhưng chiếc thứ hai thì vừa khít và đẹp đến nỗi ai cũng khen. Rồi chị may quần cho bố tôi, rồi cả bộ quần áo cho mẹ tôi. Thầy dạy may rất hài lòng với chị, bởi chị làm việc gì cũng tỉ mỉ, cẩn thận. Chú vẫn thường nói với bố tôi rằng chị là học viên giỏi nhất của chú từ trước đến nay, và muốn giữ chị lại tiệm làm việc vài năm, chú sẽ trả lương.
Tôi mừng lắm, cứ nghĩ chị sẽ ở mãi bên mình. Nhưng mong muốn của tôi đã không thành hiện thực. Khi bố tôi nói chuyện này với bác Hùng, bác và bác gái đã bàn bạc kỹ lưỡng rồi từ chối. Họ nói rằng ở quê nhà bác ít người, và sợ làm phiền gia đình tôi. Hơn nữa, con gái ở quê nếu không đi học thì điều quan trọng nhất là phải có tấm chồng. Con gái trên 22 tuổi mà chưa lấy chồng thì coi như “ế”. Quê tôi là vậy, và hai bác cũng không thể làm khác được.
Tôi còn một kỷ niệm nữa với chị mà tôi muốn kể cho các bạn nghe. Lúc đó chị vẫn còn ở nhà tôi và sắp về quê. Bố mẹ tôi cho tôi theo gia đình bạn của bố lên Hà Nội chơi, vì đó là dịp nghỉ Tết Dương lịch 31, 1, 2. Chú tôi làm ở Ngân hàng Nhà nước gần Bờ Hồ, và nhà chú cũng ở khu tập thể ngân hàng gần đó (bây giờ là ngõ Vọng Hà, phường Chương Dương, quận Hoàn Kiếm). Nhà chú có một đứa em trạc tuổi tôi, cũng thích đọc truyện, chơi điện tử cầm tay và bi-a. Nó dẫn tôi đến hiệu sách Tràng Tiền để mua sách báo.
Các bạn biết không, đúng là “nhà quê ra tỉnh”. Bước vào hiệu sách Tràng Tiền, cái gì cũng có, tôi hoa hết cả mắt: truyện tranh, truyện cổ tích, truyện Trung Quốc, truyện Tây… đủ các loại sách báo. Tôi như bị thôi miên, đi xem hết bàn này đến bàn khác. Ngày đó, hiệu sách không bán kiểu tự do như bây giờ mà người mua chỉ được xem qua tủ kính, cách biệt với những cô bán hàng khó tính.
Khi tôi mang quà về, chị Thanh như vớ được vàng. Chị ôm chặt tôi, nhấc bổng lên rồi đặt xuống. Chị nhảy cẫng lên và reo: “Đến thầy dạy của chị cũng không có nhiều sách như thế này!”
Tôi lên nhà lấy quần áo để tắm. Xuống đến nơi, tôi thấy chị đang ngồi lật giở từng quyển sách. Thỉnh thoảng, chị lại ôm cuốn sách vào lòng, ngửa mặt lên trời cười mãn nguyện, sung sướng. Ánh mắt chị thể hiện sự mơ mộng và hoài bão. Có lẽ đây là việc làm ý nghĩa nhất tôi dành cho chị, bởi sau này chị trở thành một thợ may có tiếng trong vùng và rất đông khách.
Tôi vào nhà tắm thay quần áo, hòa mình vào làn nước ấm để gột rửa hết mùi xe, bụi đường. Đang tắm thì tôi nghe tiếng chị nói: “Q ơi, cho chị vào với.” Tôi hé cửa và ngạc nhiên thấy chị cũng cầm theo một bộ quần áo. Chị nháy mắt và nói: “Để chị tắm cùng em.”
Tôi hỏi lại: “Nhỡ bố mẹ em về thì sao?”
Chị cười: “Chị khóa cổng và cửa rồi, bố mẹ em về phải gọi cổng mới vào được, đừng lo.”
Chị Thanh luôn cẩn thận và chu đáo. Tôi đứng nhìn chị nhẹ nhàng cởi từng món đồ trên người: cúc áo, áo lót, rồi quần dài, quần lót. Trước mắt tôi là một tuyệt tác tự nhiên. Đây là lần đầu tiên tôi được ngắm nhìn chị rõ ràng đến vậy. Những lần trước, chỉ là trong ánh điện mờ ảo từ phía bên kia đường, nên mọi thứ không sắc nét như lúc này. Những đường cong mềm mại trên làn da trắng hồng, ẩn hiện dưới mái tóc được búi gọn gàng vì chị không gội đầu. Nhìn chị lúc này đẹp như một bức tranh. Tôi thưởng thức vẻ đẹp ấy từ phía sau, ngẩn ngơ nhìn bờ vai nhỏ nhắn, chiếc cổ tuyệt đẹp, và một ít tóc tơ dưới gáy. Lúc đó, tôi chỉ muốn ngắm nhìn thôi.
Chị từ từ quay lại, đôi má ửng hồng pha chút ngượng ngùng của người con gái, đẹp tuyệt vời. Chị nhìn xéo tôi và nói: “Nhìn gì mà ghê thế, chị lạ lắm sao?”
Tôi lắp bắp: “Chị đẹp quá.”
Chị cười: “Khéo nịnh thôi ông tướng, đưa tôi kỳ lưng cho.”
“Không phải, hôm nay chị đẹp quá thật,” tôi nhấn mạnh.
Chị ấn đầu tôi xuống, gội đầu, rồi kỳ lưng cho tôi. Vì trời lạnh, hai chị em cùng ngâm mình trong làn nước nóng. Chị nhẹ nhàng kỳ cọ cho tôi, lướt qua những điểm nhạy cảm. Chị ôm chặt tôi từ phía sau, hôn vào tai, vào gáy tôi, rồi cắn nhẹ vai tôi, nói với giọng chậm rãi, hồi hộp: “Q quý chị, quan tâm chị ghê.”
“Em chỉ muốn chị vui thôi,” tôi đáp.
Thế là tôi quay lại và bắt đầu vuốt ve cơ thể chị. Khi chạm đến bầu ngực trắng hồng của chị, tôi không thể kiềm chế, úp mặt vào hôn và bú say sưa. Chị thực sự sung sướng và kích thích. Có thể nói đây là sự “phá cách” của chị. Chị vừa nhắm mắt tận hưởng vừa nói: “Chị hư quá, Q cũng hư quá.”
Tôi không còn biết gì nữa, chỉ ôm, bú, xoa, thưởng thức. Rồi tôi và chị cũng chìm vào dục vọng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi ở tư thế đứng. Có lẽ do quá kích thích và mệt vì đi cả trăm cây số về, nên tôi không bền bỉ như mọi lần. Lần này tôi kết thúc nhanh hơn, nhưng mạnh mẽ hơn, vì cả hai chúng tôi đều tự do, không sợ có người ở nhà. Và mặc dù nhanh hơn, chị vẫn thỏa mãn hơn. Tôi và chị cứ ôm nhau như thế không rời ra. Một lúc sau thấy lạnh, chúng tôi mới rời nhau ra.
“Chị thích quá Q ạ.”
“Em cũng thế.”
Thế là tôi và chị nhanh chóng tắm rửa xong. Khi ra ngoài, chị đi mở cửa và cổng, rồi vào bếp chuẩn bị vài món ăn đã chuẩn bị sẵn. Bố mẹ tôi chưa bao giờ than phiền về chị một lời nào. Về nhà là chị lau dọn nhà cửa, thu dọn quần áo, là lượt cẩn thận. Sáng ra, chị chuẩn bị nước và bữa sáng đầy đủ cho mọi người. Bố mẹ tôi rất thích chị và luôn giới thiệu chị cho nhiều bác có con lớn ở cơ quan. Một số anh có đến tìm hiểu nhưng chị không thích và không bao giờ tiếp riêng.
Một lúc sau, bố mẹ tôi về. Thấy tôi, bố mẹ mừng lắm. Bố lấy ra nửa con gà bác Hùng gửi lên cho chị chặt, rồi bố mẹ tôi lên nhà thay quần áo xuống ăn cơm. Cả bữa cơm, bố mẹ và chị nghe tôi kể về Hà Nội. Biết chuyện tôi mua sách cho chị, bố bảo: “Con biết nghĩ như thế bố mẹ rất mừng. Chỉ sợ con chỉ mua đồ chơi.” Quay sang chị, bố tôi tiếp lời: “Thanh giữ sách cho cẩn thận rồi còn dùng cho nghề mình. Đừng cho ai mượn, họ biết họ lấy mất đấy cháu. Kể cả thầy cũng không cho xem. Sau này về quê làm bảo bối mà kiếm sống.”
Chị vâng lời, rồi cả nhà ăn xong, dọn dẹp và ra uống nước xem TV. Tôi và chị không thích nên lên phòng đọc truyện. Tôi lấy kính vạn hoa mua ở Hà Nội ra cho chị xem. Chị rất thích. Tối hôm đó, tôi và chị lại ngủ lại gác xép. Chúng tôi lại “nhập vào nhau” một lần nữa rồi mới đi ngủ.
Và rồi, ngày chị rời xa tôi cũng đến. Tối hôm đó, chị thu dọn quần áo vào vali. Tôi ngồi học bài mà chẳng nghĩ được gì. Hơn sáu tháng chị ở nhà tôi là khoảng thời gian đầy ắp kỷ niệm. Tối hôm đó, tôi xin phép bố mẹ cho tôi ở dưới gác xép ngủ và nói chuyện với chị. Chúng tôi không làm gì cả, chỉ tâm sự với nhau. Đến bây giờ, tôi không còn nhớ mình và chị đã nói những gì, nhưng tôi nhớ mãi lời dặn của chị:
“Em cố gắng học hành, ăn ngủ điều độ để sau này còn đi đó đi đây. Đừng như chị, không học hành gì cả nên không đi đâu được. Em học giỏi sau này còn cho chị đi chơi, biết đây biết đó.”