Truyen sex 2022 Bước Chân Vào “ngành”

Mục lục

    Một năm về trước, tôi quyết định rời bỏ giảng đường đại học. Tôi không thích sự gò bó, khuôn khổ ở đó. Đối với tôi, môi trường đại học giống như một “trại gà công nghiệp” vậy: nuôi nhanh, lớn nhanh, nặng ký, nhưng chất lượng thì con nào cũng như con nào. Thịt và hương vị sẽ không ngon bằng những con gà nuôi tự nhiên ở quê, bởi chúng phát triển chậm rãi, ăn thức ăn từ thiên nhiên như thóc, lúa. Dù nuôi lâu hơn, nhưng thịt lại mềm, thơm và ngon hơn nhiều so với gà công nghiệp.

    Buồn chán và nản lòng, tôi lại vùi đầu vào game. Đối với tôi, game là thứ duy nhất giúp tôi tạm gác lại những suy nghĩ tiêu cực, chỉ tập trung vào việc chơi. Nhưng khi đã chán game, tôi lại trở về với thực tại – một kẻ thất bại và vô học, như những gì thầy cô và bạn bè xung quanh vẫn thường nói về tôi. Tuy nhiên, tôi lại tuyên bố với họ rằng: “Tụi mày đang sống ở cái xã hội Việt Nam này đấy, chỉ có tiền thì bọn mày mới có danh dự và chỗ đứng thôi. Không có tiền thì chẳng ai nghe bọn mày đâu. Bọn mày cũng chỉ là những đứa cầm cái bằng trên tay rồi lại thất nghiệp, cái bằng đó vứt xó không thì đóng khung treo trên tường làm cảnh thôi.”

    Đang chán nản nhìn vào màn hình máy tính, tôi viết vài dòng trạng thái trên Facebook rồi lại xóa… Cứ thế lặp đi lặp lại hàng chục lần. Khi đó, có một người đàn ông khoảng 30-35 tuổi hỏi tôi đã xác định làm gì trong tương lai chưa. Tôi im lặng suy nghĩ một hồi lâu rồi mới trả lời ông ta: “Hiện tại em chưa xác định được khi rời bỏ trường đại học thì sẽ làm gì tiếp theo, nhưng em cũng không muốn học theo cách dạy của những ông giảng viên như thế. Em định tìm mấy công việc trên mạng rồi đi làm.”

    Ông ta nhìn tôi một lúc rồi nói: “Thế em có muốn làm công việc giống anh đang làm không? Cứ một bài là 150 nghìn đồng. Một tháng anh sẽ đưa em 20 bài, tức là lương tháng của em 3 triệu đấy. Tiền net mỗi ngày 50 nghìn là làm 12 tiếng liên tiếp.” Sau đó, anh ta chỉ cho tôi cách trả lời khách hàng và những điều cần chú ý trong công việc này.


    Ai đó có thể nói 3 triệu đồng là không đủ sống, nhưng với tôi, khi vừa bước vào cuộc sống tự lập, đó là cả một vấn đề lớn. Số tiền ấy đủ để trang trải các nhu cầu thiết yếu hàng ngày như ăn uống, tiền nhà trọ, cà phê cà pháo… Thậm chí, đôi lúc tôi còn được đi chơi với mấy em, đi nhậu với ông anh V (tôi gọi ông ấy là V) khoảng 3-4 bữa một tuần, nên tiền vẫn dư dả đủ sống cả tháng.

    Công việc này không quá nặng hay nhẹ, chủ yếu là thái độ của tôi đối với những kẻ hám gái. Đây là một thị trường lớn, đúng như Khổng Tử từng nói “Cầu người người có”. Đàn ông ai cũng cần được giải tỏa thôi. Không có tiền thì ở nhà mở phim lên mà xem, có tiền thì lên mạng tìm “gái” mà chơi. Vì vậy, tôi nghĩ đây là một thị trường dễ kiếm tiền, nhưng nếu sơ hở thì cũng có thể mất tiền phạt rồi ngồi tù vài năm. Chứ những cô gái làm nghề đó chỉ bị phạt cao lắm là vài trăm nghìn thôi, không nhiều bằng những kẻ “môi giới” như chúng tôi.

    Nói thế thôi chứ thằng nào cũng cần tiền. Không có tiền thì trong xã hội này, bạn bị coi là cỏ rác vậy. Không có tiền thì bạn nói ai nghe bạn, dù bạn có sủa như chó thì người ta cũng chẳng quan tâm đâu. Con chó sủa người ta còn sợ nữa, vậy là bạn còn thua cả con chó. Đó là những gì tôi hay dạy cho những đứa “đệ tử” trước khi chúng bước vào con đường này, và chúng phải biết làm việc nghiêm túc hơn.

    Quay lại với công việc của tôi ngày ấy, cứ chơi xong một ván LOL hay coi phim xong là tôi vào hú, bình luận để đẩy bài đó lên top của diễn đàn. Tôi nạp tiền gia hạn các bài đăng hay lâu lâu ngồi trả lời, nói chuyện với mấy thằng dê cụ. Đôi lúc cũng có một số em liên lạc với tôi nhờ tôi viết bài đăng hộ cho chúng, nhưng ngày đó tôi đang dùng tài khoản của ông V nên không có quyền hạn gì để quyết định. Vì vậy, tôi thường liên lạc với V và sắp xếp cho những đứa có nhu cầu một lịch hẹn, tất nhiên là ở nhà nghỉ rồi. Vào đó chụp ảnh các kiểu, rồi kiểm tra kỹ năng của bọn nhỏ ấy… Đôi lúc thì những bài mà quá ế ẩm, cả ngày không một ai gọi điện cho mấy em kia thì tôi lại tạo scandal cho nó, rồi nó lại có thể nổi tiếng kiểu như mấy ông “bầu ca sĩ” hay làm ấy.

    Những lúc như thế thì ôi trời ơi, một ngày nó gọi tôi cả chục cuộc, giống như tôi là một vị “thánh cứu tinh” của nó không bằng ấy. Chúng van xin, than thở rồi kể khổ các kiểu, nhưng tôi đã nói với bọn nó rồi: “Dù tao có kiếm cho bọn mày 100 người hay 1000 người thì ít nhất mày cũng nên tìm cách giữ chân 100 người hay 1000 người ấy lại, chỉ còn một ít thôi chứ. Mấy ngày đầu tao kiếm cho mày bao nhiêu hả? 7-8 khách một ngày luôn, thế mà có 2 tuần thôi, giờ khách chỉ còn lại 1-2 thằng một ngày. Có khi mày còn than với tao là thằng kia kiếm cớ nên không đi khách sạn với mày là sao… Người ta đã không muốn là do cách mày làm ăn đấy. Dịch vụ làm sao mà để khách bỏ đi hết thế hả, giờ lại còn ngồi than với chả khóc. Tao cũng chỉ làm công cho ông V thôi, nên mày hỏi thử ý ông ấy xem sao, rồi bảo ông ấy nhắn tin lại cho tao để tao còn tìm cách gì đó cho mày nổi tiếng lại.”

    Thế là tôi lại mất nguyên một ngày làm lại bài cho nó, viết lại một bài khác, ảnh đẹp lung linh luôn. Mà cũng tội cho “thằng nhỏ” của tôi, nhiều lúc nhìn mấy cô này mà “súng với chả ống” cứ cứng hết cả lên. Hồi đó tôi chỉ là chưa đi làm “checker” thôi, chỉ ở nhà làm “anh hùng bàn phím” để quen với cái môi trường làm việc trong này cái đã. Sau khi đăng bài mới cho cô gái đó xong thì tôi mới gọi điện thông báo cho nó, xem thử ngày mai có tiến triển gì không, cũng không quên dặn nó: “Sau này được rồi thì nhớ qua đây phục vụ tao đó nghe chưa, chứ tao không rảnh qua chỗ mày đâu.” Nó bảo “Ok luôn, nếu mà làm ăn thuận lợi thì anh yêu muốn cái gì thì em cũng làm hết ạ. Em yêu anh nhiều lắm, chụt chụt…”


    Hiện tại, công việc của tôi là làm việc online tại quán cà phê, nên thu nhập khá bấp bênh. Có lẽ là do tính chất công việc trước đây mà tôi có cảm giác như đang “đưa nhau trốn đi”. Một thời gian dài, tôi cứ ngồi quán net, làm việc ngày đêm: đăng bài, báo cáo, làm đủ thứ. Chán ngắm gái thì lại chơi game, xem phim… Đôi khi thấy cuộc sống này thật sự nhàm chán. Nhưng cũng chỉ có thể sống lay lắt qua ngày, vì tôi đâu có bằng cấp gì mà xin việc nơi khác. Bằng tiếng Anh TOEIC 500 của tôi cũng chỉ để vứt xó thôi.

    Rồi “môn đệ” của ông V ngày càng nhiều, tham vọng của ông ấy cũng lớn dần. Lúc này, ông ấy cần một người có thể giúp ông ấy mạnh hơn, muốn có một “đôi cánh” để bay cao hơn trong lĩnh vực này. Ông ấy muốn tôi làm cánh tay phải, một phần đi ra ngoài xem xét tình hình cũng như thay ông ấy làm mấy cái việc mà ai cũng muốn: đó là được “quan hệ” với mấy em mà lại còn miễn phí, lại có tiền lương tháng, tiền bồi dưỡng nữa chứ. Nói vậy thôi chứ thật ra tôi cũng là một “kẻ phục vụ” cho bọn họ rồi còn gì.

    Chỉ có điều, làm cái nghề như chúng tôi thì sướng ở chỗ là được “quan hệ” với họ lần đầu tiên khi họ bước vào nghề này. Một phần nữa là bọn họ làm việc khá nghiêm túc với tôi, nó biết tôi là một “checker” thì thôi rồi luôn, phục vụ từ A đến Z, muốn gì là nó làm đó, không bàn cãi nhiều. Nhiều đứa mới vào nghề thì ngây thơ thấy mồ luôn, đôi khi phải mở phim người lớn cho nó xem rồi để nó học hỏi kinh nghiệm để có thể phục vụ tôi và khách hàng tốt hơn. Kiểu như thấy “quan hệ bằng miệng” là nó bảo gớm ấy. Thế tôi có hỏi nó “Thế người ta “quan hệ” với em thì sao, em có thấy ghê không? Đã “quan hệ” rồi lại còn dùng cái miệng đó hôn em, thế có phải em đã hun cái ở dưới của mình rồi đây…” Nó hỏi tại sao? Thì tôi cũng giải thích luôn là theo tính chất bắc cầu đấy… Nhiều đứa mới ra đời nó giống như một trang giấy trắng vậy các thím, vô tư hồn nhiên, nhí nhảnh như con cá cảnh luôn. Nói chuyện với mấy đứa này chỉ tổ hại não. Cũng có đứa sắc sảo nhưng vì số phận đưa đẩy nó lại phải đâm đầu vô cái nghề nghiệp này thôi.

    Từ khi tôi bắt đầu kể về công việc này, không ít người nhắn tin hỏi tôi công việc này nhận ở đâu, làm ra sao, nhưng hiện tại thì tôi không thể trả lời tin nhắn được vì chưa đủ bài viết. Cũng có người hỏi tôi về các cô gái “đệ tử” của tôi để có thể “thu nhận” lại, nhưng tôi cũng xin thưa luôn là tôi đã giã từ chốn giang hồ, vì tôi muốn có cuộc sống êm đềm hơn. Bởi vì từ cái ngày tôi đi làm cái nghề mà mọi người nói nó là cặn bã của xã hội, là cái nghề ăn bám đàn bà cho đến bây giờ, thì chưa một ai trong gia đình tôi biết, kể cả bạn bè thân thiết luôn.

    Nói về cái nghề mà mọi người nói là tôi đang ăn bám và hút máu đàn bà nhé… Thứ nhất, tôi không hề lợi dụng họ. Xã hội này có Cầu ắt phải có Cung. Mấy thằng già dê, thanh niên mới lớn, hay kiểu “chán cơm thèm phở”… tất cả đều muốn làm chuyện đó kín đáo và không muốn ai biết mình đang “chơi gái”, đúng không các thanh niên? Thứ hai, khi con người đã có cầu mà bên cung lại không nắm bắt được thị trường cũng như nhu cầu của bên cung thì sẽ cần những người như chúng tôi. Vừa tiếp thị, quảng cáo, đăng bài các kiểu thì bên cầu sẽ dễ dàng tiếp cận với bên cung. Vậy chúng tôi có phải là đang lợi dụng và hút máu đàn bà không, hay là đang giúp bọn nó? Đồng ý là chúng tôi có thể gọi là sống cộng sinh, nhưng người quyết định cuộc chơi thân xác này lại là chính những người như chúng tôi. Quyền lựa chọn sống hay chết là thuộc về mình, nên khi đã bước chân vào con đường này thì xác định được một điều rằng là phải làm việc cho nghiêm túc, tính kỷ luật cao không thì ai đường nấy đi thôi. Lỡ có xảy ra chuyện thì người chịu thiệt là chúng tôi.

    Quay lại với công việc ngày xưa nhé. Ngày ấy, tôi có thể gọi là “Gia Cát Lượng” hay “quân sư” cho ông V với khả năng tư duy và xử lý khéo léo các tình huống trong những lần “chiến tranh” giữa các trang web hay mối làm ăn. Có thể một con cáo già thì cũng cần có một con chim trên bầu trời để quan sát tất cả mọi thứ và giúp con cáo đó trở nên mưu mô và xảo quyệt hơn nữa. Cái ngày tôi đi làm công việc “checker” này thì ông V sắm đồ, đưa tiền cộng thêm một căn nhà trọ của ông ấy thuê riêng cho tôi. Lúc này tiền lương cũng khá hơn xưa rất nhiều. Tối có thể tôi đi chơi, đi nhậu, giao tiếp với một số người có “số má” trong cái thế giới ngầm ấy, cũng như đi tìm và “thông não” cho mấy em, dạy mấy em ấy từ tác phong làm việc cũng như trong cách nói chuyện, xử lý khéo léo trong mọi tình huống. Chứ mấy thằng già dê này cũng ranh chết tiệt ra chứ có phải dạng vừa đâu, đôi khi nó vào phá bài mình thì mình phải làm sao để ứng xử khéo léo mà tránh nó nữa… Nên công việc lúc đó của tôi là sáng ra đi cà phê sáng, làm 1-2 điếu thuốc lá cho tỉnh cái đầu rồi lên web nói chuyện, và viết cảm nghĩ tối qua của mình đối với một em nào đó, chỉnh sửa hình ảnh rồi đăng lên mạng thế thôi. Cũng nhân đây đưa ra một số kinh nghiệm cho mấy thánh mê gái luôn đó là cần kiểm tra “hàng” trước khi đi, chứ “hàng lởm”, “hàng treo” nhiều lắm. Có khi mấy đứa “hết hạn sử dụng” được mấy thánh quảng cáo lên như tiên nữ giáng trần, không khéo lại mất 600 nghìn đến 1 triệu thì rõ khổ, tiền mất tật mang, lây bệnh chết tiệt ra.


    Có thím nào ở đây đã nghe câu chuyện về con hổ đi săn con nai chưa? Nếu chưa, tôi xin kể cho các thím nghe.

    Trong một khu rừng già, có một con hổ đã rình mò cả ngày mà không thấy con vật nào đi ngang qua. Nhưng con hổ vẫn kiên nhẫn chờ đợi, vì nó tin vào kinh nghiệm của mình: ở đâu có lối mòn trong rừng, ở đó sẽ có con thú đi qua. Dù rất đói, sự kiên nhẫn và ý chí kiên định làm nó càng thêm mạnh mẽ.

    Rồi cũng gần xế chiều, một con nai đi qua. Nhưng con hổ vẫn nằm im quan sát con mồi. Theo kinh nghiệm của nó, nếu chân nào của con nai to hơn, đó chính là chân thuận. Nếu chân thuận ở phía sau thì không nên lao ra, vì lúc đó con nai có thể nhảy bất cứ lúc nào và con hổ sẽ không có cơ hội đuổi kịp, xác suất vồ được rất thấp. Thứ hai, những con nai mà sừng bên này mòn và ngắn hơn so với sừng bên kia thì đó là sừng thuận của nó. Con hổ cần phải né sừng đó ra, vì sau nhiều cuộc chiến sinh tồn, cái sừng đó đã được mài giũa rất nhiều rồi. Tuy ngắn nhưng nó lại nhọn và sắc bén, có thể đâm chết con hổ bất cứ lúc nào nếu con hổ sơ hở. Vì vậy, con hổ cần phải né sừng đó ra. Con hổ vẫn nằm đó quan sát và chờ đợi, dù nó vẫn đang chiến đấu với cái đói và sự mệt mỏi trong người. Khi nó cảm thấy thời cơ đã đến và biết khi nào con nai đã đặt chân thuận lên trước, con hổ bắt đầu nhảy ra khỏi bụi cỏ và vồ lấy con nai. Khi vồ con nai, nó lại né đi hướng thuận mà con nai hay dùng cái sừng nhọn hoắt để hạ gục hoặc làm con hổ bị thương.

    Đó là câu chuyện về một con hổ và một con nai. Cũng như đối với những con người như chúng tôi, mỗi “chuyến đi săn” là một kinh nghiệm tích lũy cho bản thân. Dù có thể bất chấp thủ đoạn, nhưng vì đó là lợi ích đôi bên, dù những đứa đó có thể bị thiệt lúc đầu nhưng sau này nó lại có thể được bảo vệ lâu dài, và lợi ích của những đứa đó có thể là giúp nó. Vậy chúng ta đang hại nó hay giúp nó? Đối với những người là đối thủ cạnh tranh của nhau, đó là một kinh nghiệm cho bản thân, vì sống trong cái thế giới này toàn cạm bẫy và mưu mô, có thể giết hại lẫn nhau để đạt được mục đích của mình.

    Tôi thì cũng đã chứng kiến nhiều thằng làm nghề như mình phải từ bỏ hết tất cả: danh dự, tiền bạc cũng như chỗ đứng trong xã hội này. Quay lại thời điểm khi tôi làm “checker” cũng vậy. Ngoài công việc đó ra thì khả năng của tôi là tìm người và “thông não” cho mấy cô gái đó. Đối với bọn nó thì tôi là một vị thánh, một người cứu tinh của nó. Vì tôi đã nói với những đứa “học trò” của mình là “Tao đã nhặt mày từ bãi rác ra, làm cho mày trắng trẻo như ngày hôm nay thì tao cũng có thể cho mày lại với vị trí ban đầu, đôi khi là thê thảm hơn trước, nếu như mày (em) không làm việc nghiêm túc cho anh.”

    Ngay từ đầu, tôi đã nhặt chúng từ những nơi như Ola, quán net, hay là những đứa lang thang ngoài đường. Nhưng tôi phải xem tướng mạo, khuôn mặt nó trước đã. Nếu nhìn bề ngoài nó là một người hoàn toàn có khả năng làm việc nghiêm túc thì tôi đem nó về và nuôi nó một tháng cũng được, mua nước hoa, mỹ phẩm, rồi bồi bổ cơ thể nó để nó có thể trở thành một “hot girl” đại loại là vậy. Sau khi đã cho nó trở lại với vẻ đẹp bề ngoài rồi thì tôi mới bắt đầu “thông não” cho nó để nó có thể suy nghĩ khác đi về cái nghề nó đang làm, cũng như rèn luyện nó để sau này nó ra đường có tiền thì nó sẽ có tiếng nói trong xã hội này hơn… Cũng như một phần nào đó giúp bọn nó có thể đổi đời… Nếu nó không đồng ý thì ok, tôi sẽ lại cho nó thêm 500 nghìn và đưa nó lại về nơi tôi đã gặp nó và coi như tôi và nó chưa quen biết nhau. Những đứa như thế lại ngồi chơi net cả đêm đến sáng hết tiền lại đăng lên mạng bán thân, thì thử hỏi thử coi cái danh dự, nhân phẩm người ta nhìn nhận nó ra sao? Chơi từ sáng đến tối không dám ngủ, đến khi mệt quá lại gục trên ghế thì trong quán net đó có biết bao nhiêu thằng qua lại sờ mó nó, mà nó cũng không biết, cũng như danh dự của nó cũng chẳng còn. Thà nó đi theo con đường này tôi có thể giữ bí mật cho bọn nó, và giúp bọn nó có thêm thu nhập cao, giúp nó và gia đình nó sống tốt hơn. Tôi cũng không ăn nó một đồng một xu nào đâu… Tiền nào ra tiền đó là được rồi, bởi vì đó là công sức chính đáng mà tôi có thể đạt được.

    Quy tắc thứ nhất của tôi là không bao giờ “làm chuyện đó” với những đứa mà mình dạy nó, vì như thế sẽ không bao giờ dạy nó được. Khi đó nó đã ngang hàng với mình rồi nên không thể dạy nó được.

    Quy tắc thứ hai: một khi đã đem nó về phòng thì phòng của mình phải sạch sẽ và ngăn nắp, những thứ mình đặt ở đâu thì phải để y nguyên chỗ đó không được xê dịch đi nơi khác. Cái này là để giúp nó nghe lời và làm việc có quy tắc.

    Quy tắc thứ ba: khi nói chuyện với mình là phải nhẹ nhàng lịch sự, nói câu gì thì phải có đầu có đuôi, có chủ ngữ vị ngữ đàng hoàng. Hỏi gì thì phải nói thật, vì khi mày đã nói dối thì mày đang giết tao đấy, và cái tội đó thì không thể tha thứ được.

    Trong cái nghề này, đâu phải có chữ “uy tín” là dễ đâu, cũng phải lăn lộn nhiều với bọn nó lắm thì mới có được hai cái chữ uy tín. Chưa kể những đứa làm cho mình thì cũng phải biết chữ “nhân” và chữ “nghĩa”. Khi tôi bước chân vào con đường này, tôi rất vui vì có thể giúp được bao nhiêu đứa thoát ra khỏi cuộc sống bế tắc của nó. Có đứa em gái, nó hay gọi tôi là “sư phụ”, nhưng khi nó đã ra nghề thì tôi là khách hàng của nó… “Chơi” nó xong tôi vẫn phải trả tiền dù rằng nó không lấy. Nó luôn bảo “Em có được cuộc sống ngày hôm nay, có thể giúp cha mẹ người thân trong gia đình đều là nhờ có anh. Nên sau này anh đừng làm vậy nữa nha, khi nào anh cần em thì em sẽ luôn đến bên cạnh anh.”

    Con nhỏ đó cũng khá thông minh, sắc sảo nữa chứ, nhưng vì số phận cay đắng và nghiệt ngã nên năm 15 tuổi đã vào Sài Gòn phục vụ quán cơm cho một người họ hàng, bị thằng em họ rồi tới ông bố thằng cha đó “xàm xỡ”. Vì quá sợ hãi nên em ấy ra ngoài cắm net ở quận 10. Tôi là người mang nó về chung cư HAGL chăm sóc nó từng bữa ăn giấc ngủ đàng hoàng, mua kem với sữa trắng da cho nó… Khuôn mặt em ấy cũng khá dễ thương, trời sinh ra nó đã có cái núm đồng tiền rồi sao lại cho thêm cái răng khểnh và nụ cười tỏa nắng nữa chứ… Nhưng hồi đó em ấy da hơi ngăm đen nên lúc đó tôi quyết định đầu tư nguyên bộ mỹ phẩm Hàn Quốc cho em nó. Chỉ trong một tháng thôi, em ấy trang điểm, ăn mặc lại thì cũng chẳng khác gì một “hot girl” chính hiệu cả. Em thì cũng khá siêng năng lại biết nghe lời nữa, mỗi lần đi làm về hay đi chơi về thì em ở nhà lo hết cơm nước, giặt đồ cho mình nữa chứ… Em khá chu đáo trong mọi công việc nhưng đối với tôi, em chỉ là một đứa học trò, một người bạn đang cần một sự giúp đỡ thôi. Nhiều lúc hai đứa đi chơi về xong em ấy lại hay đòi ra ngủ ghế sofa nhìn mình đánh liên minh rồi đi ngủ. Lúc đó em ấy chỉ mặc có một chiếc váy ngủ mà bên trong không mặc nội y gì hết, nhìn mà cũng muốn “hấp diêm” nữa là nhưng nguyên tắc là phải tuân theo… Đã là học trò thì không nên quan hệ tình cảm với nhau vì khi đã quan hệ rồi thì chẳng khác gì là vợ chồng hay ngang hàng trang lứa thì rất khó có thể dạy bảo em nó. Thấy em có vẻ chán khi nhìn mình chơi game thì tôi mới hỏi ẻm: “Sao em có điện thoại kìa sao không chơi đi, cứ nhìn anh hoài vậy?”

    “Chơi game điện thoại chán lắm, em chỉ thích ngồi nhìn sư phụ chơi thôi.”

    Tôi mới hỏi nó thêm: “Rảnh không?”

    “Chi vậy sư phụ?”

    “Xoa bóp vai với đấm lưng cho sư phụ coi, cả ngày nay mỏi quá trời luôn à.”

    Lúc em ấy xoa bóp mà hai cái “bánh bao sữa” cứ chạm vào lưng mình, một cảm giác rất kích thích luôn. Nhưng thôi rồi lượm ơi, “thằng nhỏ” nó lại biểu tình chống đối và đòi có chiến tranh.

    “Xong chưa em, xong rồi thì xê ra cho anh chơi game tiếp coi, nãy giờ em xoa bóp anh ngồi không thoải mái được, toàn đi ra feed mạng không nè, thấy chưa.”

    Tôi phải cố tỏ ra mình là con người lạnh lùng và nghiêm khắc thì em nó mới có thể kiêng nể và nghe lời mình được.

    “Thôi em vô phòng ngủ trước đi, anh chơi hết ván này rồi cũng đi ngủ.”

    “Sư phụ à, em muốn ngủ cùng sư phụ, sư phụ có đồng ý không.”

    “Không.”

    “Tại sao?”

    “Em biết rồi còn hỏi lại à, hay để anh nhắc lại cho em nghe nha.”

    “Dạ thôi, để em ngồi nhìn sư phụ chơi tý xíu rồi em vô ngủ.”

    “Mà có mấy trái nho trong tủ lạnh đấy, lấy ra ăn đi, mang ra đây đút cho sư phụ ăn luôn nha.”

    “Dạ, để em lấy.”

    Tôi chơi tới tầm 1 giờ sáng rồi đi ngủ còn em nó thì 11 giờ đã vào phòng ngủ đóng cửa lại rồi. Nhưng thế quái nào sáng ra thì tôi lại thấy nó chui vào lòng mình ngủ cơ chứ, mà còn ngủ rất ngon nữa. Thôi mặc kệ, để cho nó ngủ thêm tý xíu nữa rồi mình kêu nó dậy, sáng ngày hôm đó còn có việc phải làm nữa. Ra làm một ly cà phê đá rồi một đĩa trứng ốp la với 2 điếu thuốc Jet là xong một buổi sáng. Lại bắt đầu một công việc như cũ, lại lên mạng “đá hú” các kiểu xong rồi đi vòng vòng đi chơi với bạn bè rồi buổi chiều lại qua khách sạn chụp mấy tấm ảnh cho mấy con nhỏ rồi sẵn “đè nó ra làm thịt luôn”, vì tối ngày hôm qua cũng bức rức khó chịu trong người quá.

    Đến chiều về lại chở con bé đó đi dạo lòng vòng bên khu Phú Mỹ Hưng cho nó hít thở khí trời tý chứ thấy nó cả ngày ở trong phòng miết cũng tội cho nó.


    Sau khi tôi và em ấy về tới căn hộ, em ấy mang đồ ăn xuống bếp. Khuôn mặt em lúc đó hớn hở lắm, như thể chưa bao giờ được ăn lẩu vậy. Em ấy chuẩn bị bếp núc và đồ ăn, còn tôi thì tiếp tục với công việc của mình: lên mạng xem có bình luận nào hay hay, hoặc có thằng nào “xiên xỏ” gì “hàng” của mình không, nếu có thì tôi “xiên” lại nó luôn. Đùa thôi chứ tôi hiền khô à, một con kiến còn không muốn đập, chỉ là giết nó từ từ và từng cái chân trên cơ thể nó sẽ rời khỏi nó thôi.

    Em ấy thì cũng lon ton dọn đồ bếp ra, cứ chạy lên chạy xuống, nhìn cái mông cứ lắc qua lắc lại, nhìn mà muốn vỗ một cái cho đỡ ngứa mắt thôi. Nói thật, từ lúc tôi đưa em ấy về từ “bãi rác” thì tôi vẫn “kết” nhất vòng một với vòng ba của em ấy, nhìn thì thôi rồi luôn… nhìn mà sướng cả mắt, chỉ muốn “làm tình” và “làm tình”. (Cái đầu toàn “tinh trùng” thật).

    Sau khi em ấy dọn đồ ăn ra, tôi cũng tắt máy tính và ngồi xuống cùng ăn với em ấy. Tôi ngồi im lặng, cầm mấy lon bia 333 và uống thôi. Em ấy cũng vậy, tập trung vào ăn và đợi mỗi khi tôi cầm lon bia thì em ấy cũng cầm lon lên và uống với tôi. Công nhận một điều rằng khi con gái uống bia, khuôn mặt em ấy ửng hồng lên trông dễ thương cực kỳ luôn ấy. Chỉ muốn “làm tình” em ấy thôi nhưng lại phải kiềm chế lại vì cái rào cản quy tắc. Ổi mà chưa chín thì ăn chát lắm…

    Trong bữa ăn đó, tôi chỉ hỏi em ấy về hoàn cảnh gia đình, thân thế ra sao, nhà có bao nhiêu người. Nói chuyện vu vơ thôi, vì ngày hôm nay tôi cũng không muốn chỉ dạy em ấy điều gì hết, chỉ muốn coi em là người bạn ngồi chung bàn nhậu với mình thôi.

    “Sư phụ à, em có điều này muốn hỏi, mà sư phụ phải nói thật với em nha.”

    “Em cứ nói đi.”

    “Sư phụ có cảm tình gì với em không?”

    “Không.”

    “Hình như em đã thích sư phụ thật rồi.”

    “Em à, đừng bao giờ thích một con người như anh, vì em sẽ khổ đấy. Để sau này anh kiếm cho em một tấm chồng theo ý muốn của em, vừa có thể chăm sóc em và gia đình em, tốt với em và dành thời gian nhiều cho em nữa. Trong khi anh cũng chẳng có gì trên răng với cái thân đi long nhong ngoài đường suốt.”

    “Chứ sư phụ thấy em sao, em cũng ‘điện nước đầy đủ’ mà, sau bao ngày em ở chung với sư phụ làm biết bao nhiêu chuyện, gần gũi với sư phụ sao sư phụ không cảm thấy kích thích sao?”

    “Có, nhưng vì quy tắc nên sư phụ không muốn chung đụng với em, mong em hiểu cho sư phụ nha.”

    “Sư phụ ơi, em muốn sư phụ sau này là khách hàng đầu tiên của em được không?”

    “Được thôi.”

    “Em còn có một yêu cầu nữa, sư phụ có chấp nhận được không?”

    “Em cứ nói đi, được thì anh sẽ làm.”

    “Em muốn tối nay được nằm chung với anh.”

    “Chứ sáng nay em đang làm gì đấy?”

    “Tại vì ở một mình trong phòng em ngủ không được nên mới qua phòng sư phụ ngủ luôn.”

    “Sao không ra phòng khách ngủ đi, bật đèn lên mà ngủ, không thì mở ti vi lên xem phim khi nào mệt rồi ngủ được à.”

    “Em không muốn, em chỉ biết khi ở bên sư phụ em lại có cảm giác rất an toàn, tim em đập nhanh lắm, nhiều lúc em chỉ muốn lại và ôm sư phụ thật chặt thôi.”

    “Vậy ăn xong rồi dọn đi, anh đi chơi game đây, dọn xong rồi có rảnh thì qua chỗ sư phụ xoa bóp vai cho sư phụ.”

    “Thế còn yêu cầu của em?”

    “Tí nữa tính, dọn dẹp đi, thấy bừa bộn quá kìa. Nhanh lên đi, sư phụ đi chơi game đây.”

    Sau khi dọn dẹp xong, em ấy đem rổ ổi với xoài lại ngồi gọt cho tôi ăn. Tôi thì vẫn cứ chăm chú vào cái màn hình mà chẳng thèm ngó ngàng gì tới nó. Nói vậy thôi chứ tôi đang cố tỏ ra cứng rắn và lạnh lùng thôi, chứ thử hỏi đứa nào mặc cái đầm ngủ màu trắng ren có thể nhìn xuyên thấu bên trong mà không thoát khỏi ham muốn mà “đè nó ra để làm tình” cơ chứ. Nếu em ấy mà không phải quyết định làm cái nghề này, nếu em ấy không vì cái lòng thù hận bên trong em thì tôi đã yêu em và cho em làm vợ bé rồi.

    “Em buồn ngủ chưa, nếu buồn ngủ rồi thì vào phòng ngủ trước đi. Anh chơi tý xíu nữa rồi mới đi ngủ.”

    “Em qua phòng sư phụ ngủ hả…”

    “Ừm, coi như hôm nay sư phụ dễ tính với em, mà tối không được đè sư phụ ra mà “hiếp” đấy nghe chưa.”

    “Dạ em biết rồi, thôi em vào ngủ trước đây, khi nào sư phụ xong thì vào ngủ nha, chúc sư phụ ngủ ngon.”

    Xong em ấy lại hôn má tôi một cái chụt rõ to.


    “Sư phụ à, em đã quyết định rồi, em sẽ bước chân vào con đường này. Em cũng chuẩn bị tinh thần và sẵn sàng đối diện với thực tế nếu có chuyện gì xảy ra.”

    “Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Vì em vẫn còn nhiều con đường khác để đi mà, sao lại chọn con đường này chứ? Sư phụ có thể nuôi em một vài tháng và dựa vào các mối quen biết hiện tại để kiếm một công việc cho em, cũng có thể cho em mượn một ít tiền để làm ăn hay em có thể làm gì tùy ý em thích.”

    “Không sư phụ ơi, em muốn và cần có rất nhiều tiền. Em muốn gia đình em không phải khổ, không phải để những đứa em giống như em lại phải đi ăn nhờ ở đậu nhà người ta. Em muốn mấy đứa em của em có cuộc sống tốt hơn. Em yêu sư phụ nhưng có lẽ sư phụ không thể nào chấp nhận em. Sư phụ đã từng nói em yêu sư phụ thì sẽ không có tương lai đâu. Thật sự em nghĩ rất nhiều và em nghe theo lời sư phụ nhưng sâu trong tim em thì lúc nào cũng có sư phụ. Em nợ sư phụ một món ân tình này. Em sẽ không bao giờ quên 26 ngày em và sư phụ sống chung, sư phụ luôn chăm lo cho em, dạy bảo em, và bên cạnh em những lúc em yếu mềm nhất.”

    “Ừm, vậy là em quyết định rồi sao, sẽ không hối hận chứ?”

    “Em sẽ không hối hận.”

    “Vậy để sư phụ làm giúp em. Nhưng khi nào con muốn nhảy ra khỏi chốn cặn bã này thì hãy nói cho sư phụ biết nha, sư phụ sẽ giúp em. Những gì mà sư phụ làm suốt tháng qua thì em đừng bận tâm làm chi, vì ngày xưa sư phụ cũng từng có lúc ngủ ngoài quán net, hết tiền lại ra ngoài gầm cầu ngủ, có khi lại ngoài đường, hai ngày liên tiếp chỉ có một bịch đậu phộng luộc. Nên sư phụ có thể hiểu được hoàn cảnh của em. Sư phụ cũng thương em lắm nhưng vì sư phụ muốn tốt cho em nên sư phụ không thể để sự hoàn hảo mà sư phụ đã tạo ra bấy lâu nay mà đạp đổ được.”

    “Sư phụ à, em có một yêu cầu.”

    “Em nói đi.”

    “Tối nay em muốn được ngủ chung giường với sư phụ lần cuối, có được không? Em muốn làm chuyện đó với sư phụ.”

    “Ừm, sư phụ đồng ý với em.”

    Ngay trong đêm hôm đó, em và tôi đã có một đêm mặn nồng bên nhau. Em nằm trong lòng tôi mà khóc nhiều lắm, em nói: “Giá như hoàn cảnh gia đình em tốt hơn, giá như em là đứa con gái được ăn học đàng hoàng như bao người khác thì có lẽ em sẽ hạnh phúc hơn, có thể cười nhiều hơn và sống một cuộc sống vô tư không phải lo nghĩ như bây giờ.”

    “Nếu em cứ ‘giá như’ như thế thì em có thể gặp được anh không? Tất cả đều là do duyên phận em à, em hãy cứ mạnh mẽ mà nhìn về phía trước em nhé. Cố gắng lên em.”

    Rồi tôi hôn nhẹ lên trán em, còn em thì cứ dụi vào lòng tôi mà ngủ. Khuôn mặt xinh tươi của em giống như một thiên thần đang ngủ vậy, thuần khiết, bờ môi em mềm mại và ấm áp. Nhìn em thôi tôi cũng đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Sao em lại gặp được một “kẻ đội lốt người” như tôi cơ chứ, sâu trong thâm tâm mình, tôi không muốn em làm cái công việc đó nhưng em đã quyết định như thế rồi thì tôi sao ngăn cản được em. Mỗi người có một lối đi riêng mà. Em còn phải lo cho gia đình và có thể là mục đích của em nữa, trả thù lại những gì mà gia đình nhà dì đã gây ra cho em. Vết thương trong lòng em quá lớn, nhưng tôi thì lại không thể chữa lành vết thương đó cho em, nên đành để thời gian nó quyết định vậy.

    Rồi cũng tròn 27 ngày kể từ khi tôi gặp em trong quán net. Tôi đã gặp em trong một lần online chat trên Ola. Em đăng trạng thái chỉ vỏn vẹn có bốn câu: “Cần người cứu net.” Ngày đó gặp em, em thân tàn ma dại, cơ thể hốc hác, xanh xao, với làn da ngăm đen. Nhưng giờ em đã là một con người khác, xinh đẹp hơn, mũm mĩm và tròn trịa hơn, với làn da trắng hồng, chỗ nào ra chỗ đó. Mọi người nhìn vào chỉ muốn ước mình có thể là người yêu của em ấy, hoặc chỉ cần có thể là tình một đêm với em thôi thì cũng đủ để mãn nguyện rồi.

    Để tôi mô tả một chút nhé: Vòng 1 đầy đặn, giống như bóp trái bưởi 8D. Vòng 2 thon gọn, không có chút mỡ bụng nào, 8D. Vòng 3 to dễ thương… 9, mỗi khi em ấy đi, em ấy lắc qua lắc lại nhìn sướng mắt vô cùng. Ngày hôm đó tôi chở em ấy đi mua quần áo để chụp ảnh, đi ăn sau đó là dắt em vào khách sạn để chụp ảnh. Ngày hôm ấy, em ấy ngồi sau lưng tôi khóc nhiều lắm, em vừa khóc vừa ôm chặt tôi, dựa đầu vào lưng của tôi.

    “Thôi em đừng khóc nữa nhé, mình bắt đầu công việc nào.”

    Em ấy bắt đầu thay bộ đồ mới mà tôi mới mua vào, đó là một chiếc váy màu đỏ, và toàn bộ đồ lót bên trong cũng là màu đỏ luôn, vì tôi yêu thích màu đỏ mà. Với lại, khi làn da em đã trắng rồi, em mặc những bộ có màu đỏ làm em tươi sáng hơn, xinh đẹp và gợi cảm hơn nữa.

    “Sư phụ ơi em thay đồ xong rồi, giờ mình làm gì nữa sư phụ?”

    “Em ra đứng gần cạnh cửa sổ đi, rồi tạo dáng ở đó. Sư phụ chụp mấy tấm rồi con bắt đầu cởi từng thứ ra, để sư phụ chụp…”


    Hôm nay, một người quản trị viên web khác đề nghị tôi về làm cho trang của anh ta. Nhưng giờ đây, tôi đã “rửa tay gác kiếm,” không muốn quay lại con đường đó nữa. Dù cuộc sống hiện tại có chật vật thật, tôi vẫn muốn sống một cuộc đời bình thường và cầu mong mọi điều bình an cho gia đình.

    Tôi cũng muốn nhắc nhở các bạn rằng câu chuyện này chỉ là quá khứ. Đừng nhắn tin cho tôi những hình ảnh của các nhân vật tôi kể trong đây. Hãy để họ có cuộc sống yên ổn, bình dị bên mái ấm gia đình của mình. Bạn không chia sẻ, nhưng lỡ đâu cô gái đó lại là vợ của bạn thì sao? Hạnh phúc gia đình có thể tan nát, vậy ai sẽ chịu tội đây? Bạn, hay cô gái đó, hay tôi? Thật đáng xấu hổ khi tôi đã làm cái nghề này, nhưng vì xấu hổ nó, tôi lại cảm thấy hạnh phúc khi đã giúp thay đổi cuộc đời của biết bao cô gái lâm vào con đường “xác thịt” này. Họ đâu có muốn làm những việc đó, chỉ là cuộc sống đã dồn ép họ quá thôi, sống dở chết dở cả về tinh thần và thể xác. Sao mọi người không thể nghĩ thoáng hơn được nhỉ?

    Quay lại với câu chuyện tiếp theo nhé.

    “Em ơi, giờ anh cần em làm một số thứ để anh chụp ảnh, em có đồng ý không?”

    “Làm gì thế sư phụ?”

    “Em có bao giờ xem phim người lớn chưa? Giờ sư phụ sẽ mở cho em xem một bộ phim, rồi em bắt chước tạo dáng và tự “thỏa mãn” như trong phim, có được không? Để sư phụ có thể chụp vài bức, tối sư phụ viết bài rồi tạo cho em một tài khoản và nghệ danh luôn.”

    “Dạ được sư phụ.” Sau đó, tôi lôi điện thoại ra mở phim cho em ấy xem. Nhìn em ấy tự “thỏa mãn” mà tôi kích thích vô cùng, nhưng vẫn cố gắng giữ vững ý chí để chụp ảnh em ấy tiếp. Tôi hỏi em ấy:

    “Trước giờ em có tự “thỏa mãn” bao giờ chưa?”

    “Ở quê em có lên mạng đâu mà biết cái này, với lại từ lúc ở quê cho đến khi lên thành phố em cũng không muốn làm mấy chuyện này.”

    “Tại sao?”

    “Vì em sợ đau, với lại em thấy nó cũng không được sạch.”

    “Vậy lỡ chồng em muốn sờ vào thì sao?”

    “Em cũng không biết, sau này tính tiếp.”

    Ngồi nói chuyện với em để quên đi cái ham muốn trong người. Tôi bảo em vừa làm vừa có biểu cảm khuôn mặt một chút nữa để mấy thằng “dê cụ” kia nó kích thích hơn.

    “Sư phụ ơi, em muốn làm lại chuyện đó với sư phụ, nhưng hôm nay em muốn sư phụ là khách hàng đầu tiên của em. Mà khách hàng đầu tiên nên em sẽ khuyến mãi miễn phí.” Vừa nói, em ấy vừa tiến sát lại tôi, đè tôi ra và hôn lấy hôn để tôi. Những nụ hôn nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt, không mạnh bạo như trong phim tôi cho em ấy xem. Thôi kệ, sướng quá nằm im hưởng luôn cho rồi.

    Kết thúc công việc chụp ảnh cho em ấy cũng là tầm xế chiều. Tôi chở em đi dạo khu quận 7 rồi quận 4, mua đồ ăn rồi ra hầm Thủ Thiêm để nhìn Sài Gòn về đêm đẹp biết nhường nào.

    “Đã có bao giờ em ra đây chưa em?”

    “Trước giờ em có đi đâu đâu, từ khi quen sư phụ thì em mới đi được nhiều nơi như thế chứ. Chứ ngày trước sáng sớm dậy chuẩn bị thức ăn rồi nấu cơm, trưa bán cơm rồi rửa chén tới chiều tối, làm quần quật như thế có thời gian đâu mà đi, mà có thì cũng chẳng ai chở đi hết.”

    “Mà từ cầu Phú Mỹ nhìn Sài Gòn ban đêm đẹp hơn hay ở đây nhìn đẹp hơn?”

    “Em thích nhìn ở trên cầu Phú Mỹ hơn, vì ở đó em nhìn bao quát hết cả thành phố luôn, trên đó lại mát hơn ở đây.”

    Em tựa vào lòng tôi và cả hai im lặng nhìn Sài Gòn về đêm đẹp và hoa lệ biết bao nhiêu. Em khóc và khóc rất nhiều. Tôi cũng không hỏi em tại sao, vì tôi muốn cho em hôm nay khóc thật nhiều để ngày mai em có thể mạnh mẽ hơn, để đương đầu với sóng gió cuộc đời, những cạm bẫy cám dỗ trong cái xã hội thối nát và tầm thường này.

    “Cũng muộn rồi thôi để sư phụ chở em về nha, rồi tối nay chắc sư phụ không về phòng đâu. Sư phụ ra quán net để đăng bài cho em. Em ngủ sớm đi nha và đừng có khóc nữa, vì cuộc đời này mình phải cố gắng rất nhiều. Em đừng nghĩ mọi thứ trên kia là xa vời, em hãy nhớ lấy phải mạnh mẽ lên và hãy nhìn xuống dưới những việc nào mình có thể làm được thì hãy cứ làm, tới một lúc nào đó thì những thứ trên kia không còn xa mà sẽ là rất gần đối với em.”


    “Sao rồi em, mấy bữa nay làm ăn được không? Mà chắc làm ăn khấm khá quá nên quên sư phụ rồi phải không?”

    “Đâu có đâu sư phụ, chỉ tại mỗi ngày có 5-6 khách đặt lịch với em hết rồi nên cũng không có thời gian gì nhiều nữa, mà tối làm xong rồi em mệt với buồn ngủ lắm, chỉ muốn vào lòng sư phụ ngủ thôi. Mà sư phụ biết không, mấy thằng cha kia mỗi lần xong nó lại cho em thêm tiền nữa, nó bảo phục vụ nó thêm tí xíu nữa nó trả gấp đôi… Mà em cũng chẳng biết lý do tại sao nữa, nhưng mấy thằng già dê đó bảo thích những đứa ngây thơ thật sự giống như em.”

    “Em biết tại sao không? Tại sao mấy thằng đại gia nó lại thèm cái trinh tiết, sao mà lại bỏ ra cả chục triệu đến cả trăm triệu vì một cái màng nhỏ chút xíu đó chứ? Ngoài cái màng đó ra, là nó đang tìm kiếm một cái gì đó mới mẻ mà em chính là cái mới mẻ của nó. Nó biết em mới vào nghề, thao tác kỹ năng còn vụng về, e thẹn nhiều thứ nhưng chính cái điểm đó lại đang kích thích nó đấy em biết không… Mà em ráng ăn uống nhiều vào nha, tối nay đã ăn gì chưa đó, muốn qua chỗ sư phụ chơi không, qua đây sư phụ nấu cho ăn.”

    “Dạ con muốn qua chỗ sư phụ, mà mấy giờ sư phụ qua?”

    “Chắc tầm 6 giờ 30 sư phụ qua, giờ đang ở trên web coi bọn nó phản hồi về em nè. Chắc tại sư phụ viết bài cho em hay quá nên bài của em lúc nào cũng đứng top đây.”

    “Mà ở trên đó có nhiều thằng ‘ba tàu’ lắm sư phụ, cả ngày nó cứ đòi hỏi làm quen em các kiểu. Có thằng cha U50 không lo nghĩ gì mà cứ đòi cho tiền em rồi bảo em làm vợ bé nó để nó nuôi.”

    “Ai bảo em quá xinh đẹp làm chi, xinh đẹp cũng là cái tội đấy.”

    “Vậy thôi để em sang Thái em gắn ‘chim’ vào nha, chứ xinh đẹp như em cũng khổ quá.”

    “Ồ, em cứ gắn đi, gắn xong về anh dắt đi làm trai bao.”

    “Gì mà bắt em làm suốt vậy, mà làm trai bao mệt hơn làm gái gọi không anh?”

    “Em thử nghĩ đi nha, giờ em cũng thuộc dạng gái gọi cao cấp, cứ 1 triệu là 1 ‘shot’ cộng thêm cái tiền mà mấy thằng cha kia cho em nữa, mà chỉ biết nằm và hưởng thôi. Chứ em thấy trai bao chưa, một ngày nó chỉ làm được 1 đến 3 bà là cùng mà ‘tinh trùng’ nó đâu ra mà nhiều để phục vụ cho 5-6 người được.”

    “Ý sư phụ là đang nói sư phụ đấy à?”

    “Sư phụ giặt vào mặt em bây giờ, đá đểu à? Thôi lo chuẩn bị đi, 5 giờ 45 rồi đấy, nửa tiếng nữa sư phụ qua mà chưa chuẩn bị xong là chết với sư phụ.”

    “Đợi tý sư phụ, em còn chưa rời khỏi giường nữa mà.”

    “Chết tiệt em, anh làm từ sáng đến tối khuya mới được đi ngủ còn em thì được ngủ cả ngày luôn hả? Dậy đi rửa mặt chuẩn bị đi rồi sư phụ qua đón.”

    Đúng tầm 6 giờ 25, tôi đã có mặt trước một khách sạn ở khu vực Trung Sơn đợi em ấy ra. Nhưng tôi chưa kịp đợi thì con nhỏ núp sau cái cây nhảy ra hù tôi.

    “Sao em ra sớm vậy, chưa tới 6 giờ 30 mà.”

    “Em biết sư phụ lúc nào cũng tới sớm 5 phút để chờ người ta, nên em xuống luôn, em không muốn sư phụ chờ em mà để em chờ sư phụ cơ.”

    “Hay quá, còn dám hù sư phụ nữa. Muốn ăn đòn không hả?”

    “Thôi mà, cho em xin lỗi sư phụ đừng giận em nha.” Em chỉ đùa thôi, vừa nói mà mặt nó bí xị xuống nhìn chỉ muốn véo má rồi hôn nó thôi, cái mặt dễ ghét quá đi.

    “Nói nhiều quá, lên xe đi. Nhanh lên.”

    “Ok sư phụ.”

    “Giờ qua nhà sư phụ rồi tiện thể ghé mua cái gì đó về nấu luôn. Em thích ăn cái gì để sư phụ nấu cho ăn.”

    “Bò lúc lắc nha sư phụ, lâu rồi em cũng thèm món đó.”

    “Thèm sao ở gần đây không ăn đi, cứ qua nhà tôi là đòi nấu món đó hoài vậy.”

    “Em thích sư phụ nấu cho ăn à, mà hôm nay em rảnh nên sư phụ với em qua Lotte đi siêu thị luôn đi.”

    “Không thấy ngại à? Nhìn sư phụ xem, áo thun quần jean đi dép lào nhìn cũ rích, cũ rơ còn em thì xinh đẹp lại đang mặc váy giống như một tiểu thư hot girl nào đó, đi chung với sư phụ em không thấy ngại sao.”

    “Không, mà nếu có ai hỏi hay nhìn thì em trả lời ngay và luôn: osin của em đó.”

    “Mày tin là giờ sư phụ cho mày rớt xuống sông Sài Gòn ba ngày sau nổi lên không hả?”

    “Em chỉ đùa thôi mà,” vừa nói em ấy càng ôm chặt từ phía sau của tôi hơn. “Chứ sư phụ biết em mà, có gì em sẽ nói là ông xe ôm đi theo xách đồ giúp em, hay sư phụ muốn em nói đó là bố em.”

    “Ngon đây, tối nay về sư phụ xử mày sau, giờ em vào siêu thị mua đồ trước đi, tý sư phụ ghé lại đón em, giờ sư phụ phải đi gặp một người.”

    “Ai vậy?”

    “Lão V đấy.”

    “Gặp chi vậy sư phụ?”

    “Sư phụ cũng không biết, chắc là tiền của mấy cô gái sư phụ quản lý tháng này, chưa đưa cho ông ấy nữa.”

    Nói sơ qua công việc tôi làm một chút nhé, đó là một tổ chức nhưng phân nhánh ra, và tôi là một “cái rễ phụ” trong nhóm đó. Nó giống như một nhóm bán hàng đa cấp vậy. Nhưng từ trước tới giờ, mọi thông tin của tổ chức thông báo, công an đang kiểm tra khu vực nào hay tiền hàng tháng của mấy đứa em quản lý và tiền lương của tôi đều phải thông qua lão V.

    Khi tới quán cà phê thì đã thấy lão ngồi ở đó.

    “Anh đợi có lâu chưa?”

    “Cũng mới tới thôi em. Dạo này mấy đứa kia làm ăn được chứ em?”

    “Dạ cũng được anh.”

    “Có chuyện gì thì báo cáo với anh nha, chứ mấy bữa nay bọn kia cũng đang càn quét bên Gò Vấp, Tân Bình nhiều lắm đấy, phải cẩn thận.”

    “Dạ em biết rồi, mà còn tiền tháng này để mai em chuyển khoản cho anh nha.”

    “Ok em, còn một việc nữa anh muốn nhờ em giúp. Con bé T (là bé răng khểnh đấy) em đưa anh quản lý được không, có gì anh sẽ bù đắp cho em một ít.”

    “Sao vậy anh, em quản lý nó cũng được mà, với lại anh biết tính em mà, nó mới vào nghề thì cứ để em dạy bảo nó một thời gian đi chứ giờ anh kêu nó qua thì nó cũng khó xử lắm. Mà khi nào anh có dẫn mối cho bé đó thì gọi em để em dắt nó đến.”

    Tôi biết tâm địa của lão, lão muốn đi cao hơn nữa, và lão dùng quân cờ là T như một món hàng để lão có thể trao đổi vì cái lợi ích thối nát đó. Tôi vẫn tỏ ra vẻ ngây thơ và vờ như không biết gì về những công việc mà lão đang làm và sẽ làm trong tương lai. Đôi lúc vì cứu những sinh mạng nhỏ bé đó mà tôi chấp nhận sai lầm và đó là sai lầm lớn nhất mà tôi phải chịu tới bây giờ. Quay lại với câu chuyện, lão nói:

    “Ừm tùy em quyết định vậy mà giờ không mang theo tiền thì mai nhớ chuyển khoản cho anh đấy. Bữa nào sắp xếp một bữa cho anh với con bé đó nha, thấy “hàng họ” cũng ngon nên cũng muốn thử.”

    “Ok anh, thôi giờ em có việc phải đi rồi, khi nào rảnh anh em mình đi nhậu xả láng một bữa đi.”

    Rời khỏi quán cà phê nhìn lại đồng hồ cũng đã tầm 7 giờ 20. Tôi liền cầm điện thoại gọi cho em ấy:

    “Xong chưa em, giờ sư phụ qua đón em nè.”

    “Em xong rồi, đang đợi sư phụ bên trong siêu thị nè, khi nào sư phụ tới thì gọi em nha.”


    Bà chủ nhà vừa qua báo tôi phải rời khỏi phòng vào ngày 21 này, để bà ấy lấy lại phòng. Tiền nhà còn dư sẽ trả lại. Trời ơi, cái xã hội này, một thằng đã thất nghiệp rồi lại còn bị chơi đểu thế đấy!

    Trước đây, tôi cũng từng bị rơi vào tình huống tương tự một lần, và kết quả là thân tàn ma dại như bây giờ. Lần đó, có một lão nhờ tôi viết và đăng bài cho một cô gái. Thấy tình hình cô bé đó không ổn, ông ta quyết định giao cho tôi làm và quản lý luôn.

    Lúc ấy, tôi còn chưa có nhiều kinh nghiệm trong chuyện này, chưa trải qua nên cũng chưa biết sợ là gì. Khi đó, tôi cày ngày cày đêm để tạo scandal cho cô bé đó. Sau đó, tôi tạo nhiều tài khoản ảo để vào bình luận, mục đích chính là để mọi người chú ý đến cô bé. Tôi cứ vừa “đánh” vừa “xoa” cho em nó. Đồng thời, tôi tiếp tục chỉ dạy em ấy phong cách làm việc mới, không còn được tự do như trước nữa. Con bé này hay đi chơi đêm mà không lo làm ăn nên tôi đưa ra một quy tắc cho nó: nếu mày đi thâu đêm, đi chơi với trai thì sáng ngày hôm sau phải đưa cho anh 1 triệu rưỡi. Tiền đó anh cũng không ăn của mày đâu, anh lấy tiền đó để bồi dưỡng nhan sắc và giữ dùm mày thôi (1 triệu rưỡi đó là tiền nó đi với khách nguyên đêm). Lúc đầu nó cũng nói này nói kia, không bằng lòng lắm.

    “Nếu em không muốn thì mày về quê đi không thì trở lại với lão H đấy. Còn nếu muốn anh giúp em thì em nên nghe lời anh nha.”

    Nó nói “Để em suy nghĩ đã rồi em sẽ gọi cho anh.”

    “Ok, anh cho em thời gian là đến 5 giờ chiều ngày hôm nay. Nếu em đồng ý thì anh sẽ hợp tác với em, không thì thôi.”

    Sau này tôi mới biết là nguyên ngày hôm đó nó qua nói chuyện với lão H, để lão H và con nhỏ đó thông đồng hại tôi.

    “Anh ơi, em suy nghĩ kỹ rồi, có gì em sẽ nghe theo anh.”

    “Ok, tý nữa anh qua anh dẫn em đi mua đồ rồi ghé qua khách sạn luôn để anh chụp ảnh cho em.”

    Sau khi chụp ảnh này nọ các kiểu xong thì tôi và nó “làm chuyện đó” luôn. Lúc đó tôi cảm giác nó làm chỉ cho có lệ thôi, chứ từ nụ hôn đến các kiểu thì nó làm không mấy nhiệt tình. Thôi kệ, sướng cái thân cái đã rồi tính tiếp. Nó không làm nhiệt tình thì mình sẽ dạy bảo nó lại từ đầu giống như trong phim người lớn. Sau đó mới nói nó: “Em làm ăn thế thì khách hàng nào mà chả chán em mà đi kiếm con khác. Em cứ tưởng tượng nó là thằng bồ em đi, mà làm cho đàng hoàng nha. Nó chủ yếu là thích khúc dạo đầu đấy, phục vụ đầy đủ, chu đáo vào…”

    “Làm chuyện đó” xong xuôi, công việc cũng hoàn tất. Tôi rời khỏi khách sạn và đi ra tiệm net ngồi chơi game và viết bài cho nó. Sau khi đã tạo được nhiều scandal và cũng nhờ mấy thằng “checker” khác vào viết bình luận kiểu đề cao nó lên một chút, bảo nó đây là hàng chuẩn các kiểu. Mà trước khi mấy thằng đó viết bình luận thì cũng phải dẫn nó đi chơi rồi sắp xếp cho nó với cô gái đó làm quen, giao lưu, kết hợp các kiểu để mà em nó có tinh thần làm việc.

    Rồi một thời gian sau, em đó cũng đã có một số khách quen hay ghé thăm, một số thằng tìm “hàng mới” cũng tìm đến em đó… Lúc đó một ngày em nó cũng kiếm được 6-7 khách chứ có ít đâu, đôi khi là nó đòi qua đêm và lượng khách đó thật sự ổn định trong một thời gian rất dài.

    Khi mọi thứ đã đi vào quỹ đạo của nó cũng là lúc tôi sẽ được nhận thù lao xứng đáng. Nhưng ngược lại với suy nghĩ của tôi, nó lại là một kết cục cay đắng với một màn dàn xếp không thể nào “đẹp” hơn từ trước đến nay. Lúc ấy thì cũng tầm 10 giờ đêm rồi, điện thoại của lão H gọi đến bảo công an đã bắt cô bé đó rồi.

    “Sao vậy anh, mai lại nhờ người bảo lãnh nó ra thôi.”

    “Không, nó lỡ khai mày ra làm người môi giới cho nó đấy, giờ mày tính sao đây. Mày trốn đi, có gì để tao dò la tin tức thử xem sao.”

    Rồi tôi gọi cho lão V. Lão V nói để lão tìm cách giúp tôi.

    Nguyên một tháng núp trong phòng, với nỗi lo ngay ngáy trong lòng, lúc nào cũng suy nghĩ khi nào mình bị bắt thì sao, bạn bè và mọi người sẽ nghĩ như thế nào về mình và ba mẹ mình… Cứ thế cái suy nghĩ đó cứ ăn mòn tâm trí, làm tôi ngày đó suy sụp nặng luôn. Vì trước giờ có bao giờ tôi phạm pháp đâu. Rồi lão V cũng gọi điện kể cho tôi biết mọi sự thật và âm mưu của lão H dàn xếp để tìm cách hãm hại tôi. Lão V nói với tôi thế này: “Tao đã đưa mày vào cái thế giới này rồi thì tao cũng tìm cách giúp mày ra khỏi cái thế giới này và mày cũng hứa với tao là đừng vào con đường này nữa, có gì tao sẽ gọi lại sau.” Hai ngày sau, lão V yêu cầu tôi đưa cho ông ấy 200 triệu tiền ông ấy chạy án. Lúc đấy tôi cũng vay mượn rất nhiều người, gom góp lại cũng chỉ tầm được 163 triệu thôi. Tôi nhờ lão V giúp đỡ. Lão cũng đồng ý cho mượn nhưng với một yêu cầu là tất cả những đứa em tôi quản lý đều sẽ đưa về bên ông ấy hết.

    Xong cuộc sống của tôi là như thế đấy, luôn gặp trắc trở nhưng vẫn sẽ luôn mỉm cười và đối diện với nó. Ngay lúc tôi rời đi, tôi cũng cảm thấy vui và hạnh phúc khi nhìn những đứa từng làm cho mình giờ cũng đã có một gia đình hạnh phúc và yên ấm. Những gì liên quan tới quá khứ của nó thì chỉ có mình tôi biết và tôi sẽ ôm cái bí mật đó đến hết cuộc đời này thôi.

    Khi nào rảnh tôi sẽ viết tiếp câu chuyện về cô bé răng khểnh có má lúm đồng tiền…

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *