Phần 1: Bước Ngoặt Cuộc Đời
Hắn đã sống ở vùng đất này hơn một năm. Trước đây, hắn từng ở thành phố, nhưng một vụ ẩu đả với gã hàng xóm – một “cán gáo” trong phường – đã khiến hắn phải vào tù 3 tháng và nhận án 6 tháng vì tội đánh người. Sau khi ra trại, hắn cảm thấy ánh mắt của mọi người xung quanh đều mang vẻ bất thiện. Buồn chán, hắn quyết định rời bỏ thành phố, để lại nhà cửa cho em gái và lên một nơi hẻo lánh.
Em gái hắn đã khuyên can nhưng không thành. Cô đành chấp nhận, dọn về nhà hắn, cho thuê căn nhà phố của mình và chia một nửa tiền thuê cho hắn. Tuy nhiên, hắn từ chối, bảo em gái cứ giữ, khi cần hắn sẽ lấy. Thế là hàng tháng, hắn vẫn chạy xe máy về lấy gạo và những thứ thiết yếu cùng một ít tiền phòng thân.
Hắn chỉ mang theo chiếc xe Honda Win100. Nơi hắn chọn là một vùng vắng vẻ, gần con sông nhỏ với đất đai màu mỡ. Sau khi xin phép làng, hắn dựng một cái lán, rồi dần dần tu bổ thành một ngôi nhà tranh tre tươm tất, tất cả đều do một tay hắn làm. Hắn trồng bầu bí và ít rau xanh, để chúng tự lớn và thu hoạch khi đến mùa. Hàng ngày, hắn câu cá đủ ăn từ con sông đầy cá. Hắn cũng nuôi gà thả vườn để lấy trứng. Cuộc sống tự cung tự cấp cứ thế lặng lẽ trôi qua. Hàng xóm gần nhất của hắn là một ngôi chùa toàn sư nữ trên đồi, cách nhà hắn khoảng 200m.
Ngôi chùa nhỏ, cũ kỹ và nghèo nàn. Chỉ có chánh điện là nhà xây mái ngói kiểu cũ, còn khu nhà ở của các ni cô là nhà tranh vách gỗ. Các ni cô tự lo mọi thứ. Hàng tháng, vào ngày rằm, mồng một hoặc ngày vía, mới có người trong làng ra thắp hương, còn ngày thường thì chùa luôn vắng vẻ. Chiều chiều, tiếng chuông chùa vang vọng đến nhà hắn, nhưng hắn chỉ coi đó là tiếng báo giờ chiều, không để tâm.
Thỉnh thoảng, hắn đến chùa dạo quanh. Ban đầu, các ni cô thấy vẻ lầm lì của hắn nên né tránh. Lâu dần, thấy hắn không gây phiền phức, lại còn hay giúp đỡ những việc cần sức đàn ông, các ni cô dần quen và coi hắn như người quen. Khi có việc cần, họ lại chạy qua nhờ hắn. Hắn cũng vui vẻ giúp, và nhận lại chút rau củ mà các ni cô cho.
Trong chùa có 3 ni cô, 2 sư cô và 1 ni sư trụ trì. Ni sư này mới được phong trụ trì sau khi ni trưởng trụ trì viên tịch không lâu. Theo quy định của Giáo hội, nữ tu chưa đủ 20 tuổi và thụ đủ các giới gọi là Sa di ni, đủ 20 tuổi gọi là sư cô, và khi đủ 20 tuổi đạo (ngoài 40 tuổi đời) thì gọi là ni sư. (Tương ứng bên nam là đại đức, thượng tọa). Khi ngoài 60 tuổi đời và có 40 tuổi đạo, nam được gọi là hòa thượng, nữ gọi là ni trưởng.
Hai sư cô là những người nửa đường đứt gánh nợ đời nên đi tu, còn 3 ni cô đều là trẻ vô gia cư được bà trụ trì nhận nuôi từ nhỏ. Khi bà trụ trì tiền nhiệm còn sống, bà thường thở dài vì thấy các đệ tử của mình vẫn chưa dứt được căn duyên trần thế. Nhưng không thể thay đổi mệnh căn, đành chấp nhận nghiệp chướng. Những chuyện này hắn nghe người trong làng kể, nhưng hắn không để tâm, vì ai cũng có nỗi niềm riêng.
Các ni cô đều có pháp danh chữ Diệu, nhưng hắn chỉ gọi tên chứ không gọi đầy đủ pháp danh. Như Diệu Hòa hắn gọi là cô Hòa, các ni khác lần lượt là Tâm, Ý, Tuệ, Nhàn. Trong đó, Nhàn nhỏ nhất, mới hơn 17 tuổi.
Mắc kẹt trong rừng
Sáng sớm, hắn dậy nấu một gói mì tôm, ăn xong uống cà phê, rồi bỏ thêm 2 gói mì, cái ca men inox của lính Mỹ và chai nước vào túi đeo bên hông. Cầm dao, hắn đi vào rừng. Hôm nay, hắn định chặt mấy cây tre to về gia cố cái “biệt phủ” tre của mình, vì mùa mưa bão sắp đến. Hắn đi bộ sâu vào rừng mới chọn được tre già, thẳng. Dọc đường mòn, hắn phát hiện một con nhím bị dính bẫy treo. Chắc là bẫy của ai đó trong làng, hắn chỉ nhìn rồi đi tiếp. Chặt được 4 cây tre vừa ý rồi lôi ra khỏi bụi là cả một kỳ công. Tre gai trong bụi kéo được ra thì đã trưa. Hắn kiếm ít củi khô, nấu mì bằng cái ca men inox. Ăn xong chợp mắt 15 phút, hắn bắt đầu phát dọn cành lá chỉ còn thân tre. Hắn cột 2 cây làm 1 rồi đưa về, mỗi lần 2 cây. Tre dài làm hắn di chuyển khá chậm.
Về đến con suối thì bất ngờ nước lũ thượng nguồn ào xuống. Con suối bình thường chỉ rộng 5-6m, nước đến bắp chân trong veo, giờ đục ngầu rộng ra gấp 3, nước chảy cuồn cuộn. Trời cũng bắt đầu âm u. Bất ngờ hơn là khi hắn chuyển tre lần 2 ra thì bên bờ suối có thêm một người mặc quần áo xám với 2 bó củi, cũng bị mắc kẹt.
Hắn nhận ra đó là Diệu Tâm, một trong hai sư cô của chùa. Hắn gật đầu chào, rồi nhìn con suối, giờ phải gọi là sông, với dòng nước ào ào. Hắn nói bâng quơ: “Kiểu này không biết đến khi nào mới về được đây.” Hắn liếc mắt thấy sư cô chắp hai tay nhắm mắt, miệng lầm bầm, chắc đang cầu cho tai qua nạn khỏi. Nhìn trời vẫn còn sáng, hắn nói trống không: “Kiếm chỗ trú qua đêm nay, trời cũng sắp mưa rồi.” Một tiếng “mô phật” vang nhẹ lên, rồi giọng Diệu Tâm: “Thí chủ giúp bần ni với!” Hắn nhìn qua, gật đầu rồi đi trước. Sư cô theo sau.
Trong chùa, Diệu Tâm là người lớn tuổi nhất sau sư bà trụ trì Định An. Dáng người thấp nhưng tròn trịa. Ăn chay mà vẫn tròn. Nhìn ăn mặc thì không thấy ba vòng đâu cả, nhưng lại có khuôn mặt khả ái. Cả 5 sư ni đều có đặc điểm luôn cúi đầu, không nhìn người đối diện.
Nghe nói khi mới đến chùa, sư bà trụ trì đời trước không muốn nhận Diệu Tâm theo tu, vì bà thấy Diệu Tâm nghiệt duyên còn nặng, không tu được. Nhưng sau đó thấy tội vì cô từ xứ xa đến, không nơi bấu víu, nên chấp nhận cho ở lại làm công quả. Đến nay cũng gần chục năm rồi.
Sau khi sư bà viên tịch, sư cô Định An được giao làm trụ trì. Vì còn thiếu 3 năm nữa mới đủ 20 tuổi đạo nên chưa được phong Ni sư, nhưng dân làng và các sư cô khác cứ gọi nịnh là Ni sư. Diệu Hòa và Diệu Tâm cũng chưa đủ điều kiện là sư cô, nhưng đám Ý, Tuệ, Nhàn thấy hai bà lớn tuổi nên gọi sư cô cho tôn trọng thôi.
Hắn tìm được một chỗ hõm núi, hắn bảo Diệu Tâm: “Cô tranh thủ lượm ít củi khô và rau rừng thì hái. Tui làm chỗ tránh mưa. Nhanh tay trời sắp tối rồi!” Nói rồi hắn dùng dao phát quanh chỗ chọn. Lúc Diệu Tâm quay lại với một bó củi nhỏ và rau dại hái ven suối, thì một chỗ trú đã cơ bản hoàn thành. Hắn lợp lá cây lên đám cành cây. Chỗ trú bé xíu vừa đủ cho hai người ngồi nằm. Hắn sắp mấy viên đá làm cái bếp. Vừa nhóm được lửa cũng là lúc trời tối sầm và đổ nước xối xả. Thượng nguồn mưa to nên mới có lũ bất chợt, cơn mưa này là không thể tránh.
Nước mưa chảy dọc theo cái mái tạm, nước nhỏ cả vào trong chỗ trú. May là cái hõm đá nước không vào tới. Hắn bảo Diệu Tâm lấy nước mưa rửa rau dại, hắn bắc ca men lên bếp, luộc rau trước. Rau chín vớt ra cái lá chuối, hắn nấu mì tiếp. Đưa cho sư cô đôi đũa tre, hắn nói cộc lốc: “Ăn đi”. Diệu Tâm chỉ gắp rau, hắn không nói gì. Hắn ăn một nửa mì và rau rồi đẩy hết qua cho Diệu Tâm. Ăn xong, Tâm rửa cái ca men, chùi sạch sẽ cả đám nhọ than bám bên ngoài. Hắn im lặng nhìn ra ngoài trời tối đen. Hắn kéo mấy gốc cây mục chất quanh bếp, để giữ lửa cháy cả đêm, khỏi sợ thú dữ và côn trùng, lại ấm nữa. Hắn tựa lưng vào vách đất nhắm mắt. Dưới nền hắn đã trải sẵn một lớp lá dày, do chật nên hắn có ý nhường cho Diệu Tâm nằm. Nhưng thiếp đi một chặp, tỉnh giấc hắn vẫn thấy Diệu Tâm khoanh chân ngồi gần đống lửa, tay chắp trước ngực, miệng lẩm bẩm niệm tụng nho nhỏ. Hắn yên lặng rồi tiếp tục ngủ.
Đêm mưa trong hang đá
Sáng bạch, mưa đã nhỏ lại. Trời vẫn còn âm u. Hắn nhìn Diệu Tâm vẫn ngồi, không khoanh chân, ngồi bó gối. Quầng mắt hơi thâm, chắc cả đêm không ngủ. Hắn ra ngoài đi về phía suối. Tâm theo sát sau. Đường lầy lội bùn nhoe nhoét, khó đi. Lấy một cành cây làm gậy chống mới khỏi bị trơn ngã. Nước suối vẫn cao và chảy xiết. Mấy cây tre của hắn và 2 bó củi của Tâm vẫn còn nguyên chỗ. Hắn quay lại nhìn trời, rồi rảo bước vào rừng. Tâm nhìn hắn đi, không theo. Hắn đến chỗ cái bẫy nhím. Con nhím đã chết. Hắn gỡ nó ra khỏi bẫy, về chỗ trú không thấy Tâm đâu. Hắn lặng lẽ làm thịt con nhím, chỉ bỏ phần ruột, đầu. Dạ dày giữ lại để ngâm rượu, còn tim gan thì cùng cả thân thịt thì xiên cây cho lên trên bếp lửa nướng. Lôi gói bột nêm, muối ớt trong túi đeo ra, chuẩn bị gia vị. Trời lại đổ mưa. Lần này mưa vẫn to. Hắn cởi hết quần áo bước ra ngoài tranh thủ tắm.
Vào chỗ trú hắn chỉ mặc mỗi quần đùi, ở trần, còn quần dài và áo thì gác một nhánh cây phơi lên. Thịt nướng chín thơm, hắn tưới nước gia vị lên thịt cho ngấm. Trời vẫn mưa từng cơn lúc nặng lúc nhẹ, kèm gió. Đột nhiên hắn nghe tiếng xoạch, thò đầu ra ngoài, thấy Diệu Tâm té nằm sõng soài dưới đất. Áo quần bê bết bùn đất. Hắn bước ra, xốc nách đưa cô vào chỗ trú. Trời vẫn mưa.
Hắn chỉ quần dài và cái áo của hắn đang hong lửa nói ngắn gọn: “Thay đi!” Nói xong hắn quay mặt ra ngoài nhìn trời. Một lúc lâu sau hắn mới nghe tiếng sột soạt. Hết tiếng động, hắn quay lại thấy sư cô đã mặc áo quần của hắn. Áo rộng thùng thình, quần thì xắn gấp tới bụng chân. Cô đang gột bùn dính trên quần áo của mình. Hắn nhặt lấy áo và quần cô, đem trải trên cái mái bên ngoài để cho mưa giúp xả hết vết bẩn. Chỉ có quần áo ngoài và khăn đội đầu, không thấy quần áo lót. Nhìn cái đầu không tóc hắn thấy hơi kỳ kỳ, nhưng vẫn im lặng, chỉ nói: “Mặc đồ ướt dễ cảm lắm đó”. Đem mớ rau cô hái, hắn lấy nước mưa rửa rồi dùng ca men luộc. Bày rau và thịt ra tàu lá chuối. Con nhím nhỏ cũng được hơn 2kg thịt, đủ 2 người ăn 2 ngày. Nhưng sư cô nhất định chỉ ăn rau, không biết đến tối hết rau thì ăn gì?
Ăn xong dọn dẹp, hắn ngồi tựa vách nhắm mắt, sư cô lại khoanh chân chắp tay ngồi niệm. Gần tối trời vẫn mưa, hắn nhặt quần áo của cô vào, vắt kiệt nước rồi vắt lên nhánh cây hong. Bếp lửa được tiếp vài khúc cây đủ hết đêm.
Bữa tối hắn tiếp tục ăn cái đùi sau. Bụng no, chỗ trú ấm áp, ngủ được rồi. Sư cô ngồi bó gối nhắm mắt, nhịn bữa tối. Nhưng chỉ đến tầm 20h thì có chuyện. Sư cô run cầm cập. Đang nhắm mắt hắn ngồi hẳn dậy, đưa tay sờ trán sư cô. Hắn kéo cô, bế đặt nằm lên cái nệm lá. Tâm co quắp cả người run bần bật. Hắn sửa lại bếp lửa cho hơi nóng bốc lên thêm. Hắn nằm xuống cạnh bên, theo bản năng giúp người, hắn choàng tay ôm lấy sư cô, như muốn dùng hơi ấm giúp cho cô đỡ lạnh.
Bất chợt thần kinh hắn bị kích thích không bình thường, bởi cái hơi người đàn bà hắn đang ôm trong tay. “Cục gân” vốn yên lặng lâu nay bỗng vươn mình dậy, không báo trước. Nó làm hắn tự nhiên rạo rực khác lạ, cái cảm giác đã lâu lắm hắn không có.
Hắn luồn tay dưới cổ sư cô cho cô gối đầu lên. Hai tay hắn ôm vòng người cô. Một tay áp nơi ngực, một tay ghì bụng cô.
Hắn siết nhẹ thấy cô co quắp người và càng run hơn. Không biết vì cảm lạnh hay vì sợ, nhưng càng kích thích hắn hơn. Hắn cho một tay luồn vào trong cái áo thùng thình, đưa thẳng lên bợ vào ngực cô. Khi sư cô mặc quần áo nhà chùa đúng là không thấy ngực mông đâu cả, giờ chạm vào mới rõ ngực cô như cái chén ăn cơm úp ngược. To tròn bóp xoa đã tay.
Hắn mân mê bầu ngực, núm vú làm sư cô cứ co rúm người thêm. “Cục gân” hắn đã cứng ngắc như khúc sắt nguội, chọt chọt vào khe mông sư cô. Hắn thọc tay xuống dưới, mở nút và kéo khóa quần. Bàn tay hắn úm lên cái mu. Cô đang kẹp chặt hai đùi. Hắn kéo đùi cô bắt mở hé ra. Bàn tay hắn úp giữa khe, đã có nhớt dính dính đầu ngón tay. Hắn vạch hai mép day ngón tay giữa khe mò tìm cái lỗ, rồi đâm ngón tay vào. Nước nhờn bên trong theo ngón tay hắn trào ra.
Móc ngoáy một lúc, “cục gân” của hắn chĩa căng trong quần đùi. Hắn rướn háng dúi dí nó vào khe mông cô, nhích đẩy tới lui. Nứng quá, hắn rút tay ra khỏi quần cô. Tuột quần đùi cho “cặc” bung ra. Hắn cầm tay cô kéo ngược ra sau đưa vào “cặc” hắn. Cô giật mình rụt tay lại khi chạm vào “củ khoai nóng bỏng” của hắn. Hắn giữ chặt tay cô một lúc thì cô chịu cầm “cặc” hắn, sụt lên xuống cho hắn tê.
Hắn kéo cô nằm ngửa ra, hắn mở banh áo cô ra, cúi đầu le lưỡi liếm lên đầu núm vú, thấy cô rùng mình một cái. Hắn ngậm đầu vú bú mút, tay lần xuống cởi quần cô. Sư cô nâng mông cho hắn tuột kéo quần xuống. Hắn trần truồng nằm lên mình cô, cô nghếch một đùi tựa vách đất, một đùi giang duỗi. Lỗ “lồn” mở rộng, hắn nhấc mông lên chĩa “cặc” đúng lỗ ịn xuống. “Cặc” hắn thun thút vào lút cán luôn. Hắn dừng lại khoảng 30 giây để cảm nhận độ mấp máy của âm đạo lên thân “cặc”, sau đó nhấc mông lên hạ mông xuống, dập nhẹ nhàng “cặc” tới lui trong âm đạo.
Hắn dập “nắc” nhẹ nhàng đều đều, cô nằm ngửa, háng hơi ưỡn ưỡn. Đột nhiên cô thốt lên: “Thí chủ… ử ử… cho ra ngoài nhé”! Hắn suýt bật cười vì cái “thí chủ”. Hắn tăng tốc “nắc” thêm hơn chục cái rồi rút “cặc” cái bặc ra khỏi “lồn” cô. Tinh hắn để ứ mấy năm liền, từ ngày vợ mất, phun phụt ra đầy mông và đít cô.
Lâu lắm rồi hắn mới có lại được cái cảm giác khoái lạc khi nằm trên bụng đàn bà, được đè, được ôm, được dập “nắc cặc” vào trong “lồn”… được âm đạo co thắt ve vuốt thân “cặc”, và… được bắn tinh. Chỉ tiếc là phải xuất tinh ra ngoài.
Bên ngoài vẫn mưa nhưng đã nhỏ lại, chỉ còn rả rích. Hắn nằm lăn qua một bên, để cô nằm thoải mái, rồi trong hơi bếp ấm áp hắn thiếp đi.
Sáng hôm sau
Gần sáng, theo thói quen, hắn tỉnh giấc, thấy cô vẫn nằm bên, đã mặc lại quần áo. Hắn trở mình ôm cô, tay lần cởi áo rồi mò vào ngực bóp nắn vú, lại thọc xuống dưới cởi khóa tuột quần cô. Hắn nằm ngửa, kéo một đùi cô gác qua hông, từ bên dưới hắn đâm “cặc” vô “lồn” cô, lỗ “lồn” chặt khít bó lấy “cặc” hắn. Hắn kéo cho cô nằm ngửa hẳn lên người hắn, nằm dưới một tay hắn bóp vú, một tay hắn sờ “lồn” và “nắc” ngược “cặc” lên.
Cô nằm ngửa trên người hắn hai đùi dạng rộng hai bên hông hắn, mặc tình cho hắn “nắc”. Lần này hắn chơi khá lâu. Một hồi hắn đổi kiểu, lật nghiêng cô, xách một đùi cô giơ lên, hắn quỳ ôm cái đùi giơ lên của cô và “nắc” liên hồi.
Trong tư thế đó hắn xuất tinh vào sâu trong “lồn” cô, đang cơn sướng, bất chấp hậu quả. Tinh hắn bắn phụt phụt, cô đưa tay níu đùi hắn kéo vào như muốn hắn ịn “cặc” vào sâu nữa. “Cặc” hắn mỗi lần phun lại giật mạnh một cái, “lồn” cô hưởng ứng theo cũng mấp máy co thắt siết “cặc” hắn. Cử động của hai bộ phận sinh dục “lồn cặc” làm cho cả hai tê tái. Chờ “cặc” hết giật giật, hắn gục xuống nằm ngửa ra, rồi ngủ tiếp.
Sáng bạch, trời ngừng mưa, tuy vẫn còn mây phủ kín, nhưng mây đã trắng ra. Hắn dậy đi xuống suối, nước sông đã rút chỉ còn khoảng một nửa so với hôm qua, nhưng nước chảy còn mạnh. Hắn lẩm bẩm: “Chắc chiều là ổn, về được.” Sư cô vẫn mặc bộ quần áo của hắn lẽo đẽo theo sau. Biết chưa về được, cô đi dọc suối hái rau dại. Hắn về chỗ trú. Lấy 2 cái chân trước con nhím thái miếng nhỏ cho vào ca men đặt lên bếp làm nóng, chờ cô về.
Cô về cầm theo nắm rau dại. Đổ thịt từ ca men ra tấm lá chuối, cô rửa sạch sẽ ca men rồi bắc lên bếp luộc rau. Hắn cười, lẩm bẩm: “Ngủ mặn rồi còn ngại gì mà ăn chay”. Cô nhất định chỉ ăn rau. Dọn dẹp sạch sẽ, rửa ca men hết nhọ than trắng ra, đem vào đưa cho hắn. Cô với lấy áo quần đang hong, tuy chưa khô hẳn, để thay. Cô nhìn hắn ý bảo hắn quay mặt đi, nhưng hắn nói luôn: “Đã như vợ chồng còn gì mà mắc cỡ”. Nhưng cô nhất định không chịu. Hắn cứ kệ ngồi nhìn để xem cô xử trí thế nào. Thấy hắn lì lợm, cô đành xoay lưng lại. Lúc này hắn mới thấy cô lấy quần lót và áo ngực trong chỗ giấu ra, thế mà cứ tưởng sư cô không xài đồ lót! Cô cởi cái áo của hắn cho mượn, nhưng không cởi hẳn, mà khéo léo rút hai tay ra, áo vẫn choàng trên vai. Cô mặc áo ngực, rồi hất nhanh cái áo của hắn ra, choàng cái áo xám mặc vào. Xong, cô cầm cái quần lót lên, vừa cởi cái quần của hắn ra, xỏ được một chân vào silip thì hắn sấn đến, hắn thọc tay bụm ngay “lồn” cô. Cô giật mình miệng rên: “Thí… thí chủ, đừng mà, đừng…” Hắn kéo cô nằm ngửa ra nền, tay dỡ áo cô lên, vục đầu vào ngực cô ngoạm vú bú, tay bóp vú kia. Cô không kìm được miệng rên lên: “Ư ưm… ư… m”. Tay hắn đưa xuống cởi quần mình rồi dí “cặc” vào tay cô. Cô cầm “cặc” hắn bóp vuốt. Hắn thò tay móc “lồn” cô. Khi hắn trằn người lên bụng cô thì cô giang rộng hai chân, quặp lấy eo hắn. Hắn đâm “cặc” vào “lồn” cô, cô ôm hắn ghì siết, háng rướn lên, “lồn” ưỡn mở to đón từng cú “nắc” của hắn.
Lần này cô nhiệt tình phối hợp hòa nhịp cùng hắn, miệng rên rỉ ư ưm ư ưhm không ngớt. Còn hắn cũng không kìm cơn phấn khích, ghé tai cô, thì thào: “Lồn đụ sướng quá. Đụ lồn Tâm sướng cặc, sướng cặc… Tâm sướng lồn không? Sướng không?” Rồi hắn bắn. Có bao nhiêu tinh hắn phun hết vào trong “lồn” cô. “Lồn” sư cô co thắt liên tiếp lên thân “cặc”, như muốn vắt hết tinh trong “cặc” hắn ra.
Cả hai buông lỏng, hắn vẫn nằm trên bụng cô. Giờ hắn mới ngắm nghía thân hình cô. Sư cô có khác, thân hình trắng trẻo, hai vú như hai cái bánh bao trắng. Hai bên lườn sư cô đầy đặn, bụng hơi có nây. Ăn chay trường mà vẫn mập tròn ha. Hai đùi thì chỉ phần bắp chân hơi ngăm thôi, chứ bắp vế múp, trắng, sờ vuốt mát tay. Lúc nghe hắn thì thào lời dâm tục bên tai, thì cô đỏ mặt, nhưng tay thì lại ghì chặt hắn hơn, háng hẩy “lồn” mạnh hơn. Trước đây mỗi lần ân ái với vợ hắn đều nói dâm như thế. Vợ hắn không nói ngưng lại thích nghe hắn nói. Không may nàng bị bạo bệnh bỏ hắn đi gần 7 năm rồi. Từ ngày mất vợ hắn đâm ra cộc cằn, lầm lì ít nói, sẵn sàng gây sự với người khác, nên mới dẫn đến chuyện hắn bị tù.
Thỏa mãn, hắn ngồi dậy thò tay bóp nắn hai quả vú, ve vuốt cái mu “lồn” thêm một chặp rồi mới mặc quần. Khi ve vuốt mu “lồn” hắn bắt hai đùi cô giang rộng ra cho hắn ngắm nhìn. Mặt cô đỏ rực, hai mắt nhắm tịt khi hắn ngắm nghía giữa hai đùi cô.
Nằm ôm cô, bắt tay cô cầm “cặc” hắn. Hắn bảo cô coi chừng sư bà biết, vì nhìn mặt cô thấy sáng rạng rỡ hẳn ra, dễ đoán lắm. Rồi hắn thiếp đi. Tỉnh giấc thì đã xế chiều. Cả hai đi xuống suối, nước sông đã rút chỉ còn khoảng một nửa so với hôm qua, nhưng nước chảy còn mạnh. Hắn lẩm bẩm: “Chắc chiều là ổn, về được.” Sư cô vẫn mặc bộ quần áo của hắn lẽo đẽo theo sau. Biết chưa về được, cô đi dọc suối hái rau dại. Hắn về chỗ trú. Lấy 2 cái chân trước con nhím thái miếng nhỏ cho vào ca men đặt lên bếp làm nóng, chờ cô về.
Cô về cầm theo nắm rau dại. Đổ thịt từ ca men ra tấm lá chuối, cô rửa sạch sẽ ca men rồi bắc lên bếp luộc rau. Hắn cười, lẩm bẩm: “Ngủ mặn rồi còn ngại gì mà ăn chay”. Cô nhất định chỉ ăn rau. Dọn dẹp sạch sẽ, rửa ca men hết nhọ than trắng ra, đem vào đưa cho hắn. Cô với lấy áo quần đang hong, tuy chưa khô hẳn, để thay. Cô nhìn hắn ý bảo hắn quay mặt đi, nhưng hắn nói luôn: “Đã như vợ chồng còn gì mà mắc cỡ”. Nhưng cô nhất định không chịu. Hắn cứ kệ ngồi nhìn để xem cô xử trí thế nào. Thấy hắn lì lợm, cô đành xoay lưng lại. Lúc này hắn mới thấy cô lấy quần lót và áo ngực trong chỗ giấu ra, thế mà cứ tưởng sư cô không xài đồ lót! Cô cởi cái áo của hắn cho mượn, nhưng không cởi hẳn, mà khéo léo rút hai tay ra, áo vẫn choàng trên vai. Cô mặc áo ngực, rồi hất nhanh cái áo của hắn ra, choàng cái áo xám mặc vào. Xong, cô cầm cái quần lót lên, vừa cởi cái quần của hắn ra, xỏ được một chân vào silip thì hắn sấn đến, hắn thọc tay bụm ngay “lồn” cô. Cô giật mình miệng rên: “Thí… thí chủ, đừng mà, đừng…” Hắn kéo cô nằm ngửa ra nền, tay dỡ áo cô lên, vục đầu vào ngực cô ngoạm vú bú, tay bóp vú kia. Cô không kìm được miệng rên lên: “Ư ưm… ư… m”. Tay hắn đưa xuống cởi quần mình rồi dí “cặc” vào tay cô. Cô cầm “cặc” hắn bóp vuốt. Hắn thò tay móc “lồn” cô. Khi hắn trằn người lên bụng cô thì cô giang rộng hai chân, quặp lấy eo hắn. Hắn đâm “cặc” vào “lồn” cô, cô ôm hắn ghì siết, háng rướn lên, “lồn” ưỡn mở to đón từng cú “nắc” của hắn.
Lần này cô nhiệt tình phối hợp hòa nhịp cùng hắn, miệng rên rỉ ư ưm ư ưhm không ngớt. Còn hắn cũng không kìm cơn phấn khích, ghé tai cô, thì thào: “Lồn đụ sướng quá. Đụ lồn Tâm sướng cặc, sướng cặc… Tâm sướng lồn không? Sướng không?” Rồi hắn bắn. Có bao nhiêu tinh hắn phun hết vào trong “lồn” cô. “Lồn” sư cô co thắt liên tiếp lên thân “cặc”, như muốn vắt hết tinh trong “cặc” hắn ra.
Cả hai buông lỏng, hắn vẫn nằm trên bụng cô. Giờ hắn mới ngắm nghía thân hình cô. Sư cô có khác, thân hình trắng trẻo, hai vú như hai cái bánh bao trắng. Hai bên lườn sư cô đầy đặn, bụng hơi có nây. Ăn chay trường mà vẫn mập tròn ha. Hai đùi thì chỉ phần bắp chân hơi ngăm thôi, chứ bắp vế múp, trắng, sờ vuốt mát tay. Lúc nghe hắn thì thào lời dâm tục bên tai, thì cô đỏ mặt, nhưng tay thì lại ghì chặt hắn hơn, háng hẩy “lồn” mạnh hơn. Trước đây mỗi lần ân ái với vợ hắn đều nói dâm như thế. Vợ hắn không nói ngưng lại thích nghe hắn nói. Không may nàng bị bạo bệnh bỏ hắn đi gần 7 năm rồi. Từ ngày mất vợ hắn đâm ra cộc cằn, lầm lì ít nói, sẵn sàng gây sự với người khác, nên mới dẫn đến chuyện hắn bị tù.
Thỏa mãn, hắn ngồi dậy thò tay bóp nắn hai quả vú, ve vuốt cái mu “lồn” thêm một chặp rồi mới mặc quần. Khi ve vuốt mu “lồn” hắn bắt hai đùi cô giang rộng ra cho hắn ngắm nhìn. Mặt cô đỏ rực, hai mắt nhắm tịt khi hắn ngắm nghía giữa hai đùi cô.
Nằm ôm cô, bắt tay cô cầm “cặc” hắn. Hắn bảo cô coi chừng sư bà biết, vì nhìn mặt cô thấy sáng rạng rỡ hẳn ra, dễ đoán lắm. Rồi hắn thiếp đi. Tỉnh giấc thì đã xế chiều. Cả hai đi xuống suối, nước sông đã rút chỉ còn khoảng một nửa so với hôm qua, nhưng nước chảy còn mạnh. Hắn bảo để hắn lội dò đường trước. Hắn cẩn thận đem hai cây tre qua bờ, thấy yên ổn, hắn trở lại bảo cô ngồi lên lưng cho hắn cõng qua. Cô chỉ giãy nảy lấy lệ tý rồi ôm lưng hắn. Hắn bợ dưới mông cô lội qua suối. Hắn quay lại hai lần nữa đem mấy cây tre và hai bó củi sang bờ. Hắn vác hai cây tre, cô gánh hai bó củi đi được một đoạn thì gặp hai ni cô và Diệu Hòa. Các sư ni mừng rỡ tíu tít với nhau. Hắn quay mặt làm như không để ý đi thẳng về nhà hắn. Gần đến nhà thì Diệu Hòa vượt lên sát hắn: “Cảm ơn thí chủ đã giúp đỡ sư cô Diệu Tâm mấy ngày qua” Hắn đáp: “Không có chi”, rồi vô nhà.