Ông Huy, một người đàn ông 45 tuổi, đang ở trên giường với cô người giúp việc trẻ người nước ngoài tên Kris thì nghe tiếng mở khóa cửa. Ông vội buông Kris ra, đứng dậy cài lại quần, biết chắc vợ mình, bà Hương, đã về. Ông thầm nhủ: “Thật đúng lúc.”
Ông Huy và Kris vừa kết thúc một cuộc ân ái. Ông cúi xuống vỗ nhẹ vào mông Kris khi cô còn đang mơ màng, nói: “Tôi ra ngoài đây. Bà Hương về rồi.” Kris, không nhìn lại, vẫy tay nhẹ nhàng: “Cảm ơn ông. Hẹn gặp lại.”
Ông Huy thanh thản rời phòng, khẽ khép cửa. Bà Hương vừa đóng cửa tiệm về muộn. Ông ngồi ở phòng khách, châm điếu thuốc và hỏi: “Em đã về đấy à?” Hương trách yêu: “Anh thấy em mở cửa mà không ra giúp.” Ông Huy đáp: “Anh lười.” Hương nói sẽ lên lầu tắm rửa, rồi hỏi ông đã ăn gì chưa. Ông nói đã ăn spaghetti với Kris và vẫn còn no. Ông dặn vợ nếu tối muốn “đánh cờ” thì dùng lọ dầu thơm mới. Hương cười nhẹ, nói lọ cũ vẫn còn dùng được và bước lên lầu.
Gia đình ông Huy sống êm đềm, hạnh phúc. Ông sang Mỹ 20 năm trước, để lại vợ và ba con. Sau mười năm, bà Hương và các con mới được đoàn tụ. Lúc đó, ông Huy đã gây dựng được cơ nghiệp vững vàng. Cuộc sống đầy đủ, êm ấm này là nhờ sự khôn ngoan của ông và sự chu đáo của bà Hương.
Ông Huy từng trải qua nhiều khó khăn, làm đủ mọi nghề để sống và tích lũy kinh nghiệm. Ông thường xuyên gửi tiền và quà về Việt Nam cho vợ con. Khi đoàn tụ, bà Hương và các con chỉ cần học tiếng Anh. Bà phụ ông quản lý một cửa tiệm nhỏ chuyên bán và cho thuê sách, báo, phim ảnh. Nhờ có hợp đồng độc quyền phân phối video, công việc kinh doanh của ông rất ổn định, giúp gia đình có cuộc sống sung túc. Ông mua một mảnh đất rộng, tự thiết kế một ngôi nhà khang trang, tiện nghi như một biệt thự.
Dù chưa phải là đại gia, ông Huy mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Bà Hương là người phụ nữ hiền lành, thông minh, luôn chiều chồng. Hồi ở Việt Nam, sau khi ông Huy đi, bà một mình nuôi ba con. Dù được ông gửi tiền đều đặn, nhưng chính sách mới của chính quyền buộc bà phải đi “vùng kinh tế mới”.
Bà Hương đánh liều tìm gặp chủ tịch phường, một người đàn ông góa vợ thô kệch, để xin được ở lại. Hắn ta nhìn bà chăm chú, lắng nghe bà trình bày và tỏ ra thân thiện. Hắn nói sẽ sắp xếp công việc cho bà, nhưng phải bí mật. Hắn đưa cho bà một tờ giấy đã gấp tư và dặn không được để người khác biết. Hương không đoán được hắn định làm gì, nhưng thấy thái độ cởi mở của hắn nên yên tâm cầm giấy về.
Về nhà, khi các con vắng mặt, Hương mở tờ giấy ra đọc và nóng bừng cả người. Tên chủ tịch phường muốn bí mật quan hệ với bà. Nếu đồng ý, bà phải cắm một lá cờ đỏ sao vàng nhỏ bên hông nhà. Ba ngày sau, một du kích đến đưa thư, nhắc lại yêu cầu của chủ tịch phường, nếu không sẽ bị đưa đi “vùng kinh tế mới”.
Hương vò nát tờ giấy, băn khoăn suy nghĩ. Cuối cùng, sau khi cân nhắc sự an toàn cho bản thân và các con, bà đã đưa ra quyết định. Một buổi sáng, khi các con đã đi học, chủ tịch phường đích thân đến nhà. Bà chấp nhận. Hắn cuống quýt lột quần bà, để lộ phần thân dưới đầy đặn. Cơ thể bà vẫn giữ được vẻ tròn lẳn, dù cuộc sống khó khăn. Âm đạo của bà, đã khô hạn sau nhiều năm xa chồng, khiến hắn thúc vào rất rát.
Cơn khát dục của tên cán bộ đã lên đến đỉnh điểm. Hắn vội vã thúc vào, chỉ trong vài phút đã ngã lăn ra thở dốc. Tinh dịch của hắn bắn tung tóe trên bụng và vùng kín của Hương. Bà cảm thấy hụt hẫng, tiếc nuối vì cơ thể đã lâu không được thỏa mãn. Tên cán bộ, tưởng rằng đã “hãm hại” đời bà, bối rối hứa hẹn sẽ mang lại cho mẹ con bà mọi quyền lợi.
Sau đó, tên chủ tịch phường cứ cách vài ngày lại đến. Hương, để tránh bị lộ và cũng không muốn chịu cảnh “ân ái” nửa vời, đã khéo léo dạy hắn cách làm tình. Bà chỉ cho hắn cách dùng tay, lưỡi, và cách duy trì nhịp độ lâu hơn, không còn “đánh nhanh rút gọn” như kiểu “du kích” nữa. Nhờ những bài học này, tên cán bộ đã học được cách làm tình “văn minh” hơn. Hương, dù không có tình cảm với hắn, cũng cảm thấy được an ủi về mặt thể xác.
Chính nhờ biết cách thích nghi như vậy, bà Hương và các con đã có những năm tháng bình yên cho đến ngày được ông Huy bảo lãnh sang Mỹ.
Đoàn tụ với chồng, bà Hương và ông Huy xây dựng lại cuộc sống hạnh phúc. Ông Huy không hề nghi ngờ việc vợ đã làm. Mặc dù ông đã từng trải qua nhiều người phụ nữ, nhưng ông vẫn xem vợ là số một. Ông cho rằng bà Hương có một thân hình tuyệt đẹp và luôn biết cách hòa hợp với ông trong chuyện chăn gối.
Việc ông Huy quan hệ với Kris chỉ là để “đổi món” hoặc để cho bà Hương có thời gian nghỉ ngơi, hồi phục sức khỏe. Ông muốn mỗi lần vợ chồng “mây mưa” đều là một trải nghiệm tuyệt vời.
Kris là người giúp việc ông Huy “lượm” từ tiệm cho thuê video của một người bạn. Kris là cháu họ của người bạn đó, một cô gái người Tây Ban Nha hiền lành, an phận. Chồng và con cô đã chết trong một trận bão. Kris ít nói, trung thành và thành thạo mọi việc. Ông Huy đối xử với Kris rất tốt, cho cô một phòng riêng và trả lương đầy đủ. Bà Hương cũng xem Kris như người nhà. Bà Hương từng đùa rằng Kris nên tìm một người đàn ông, nhưng Kris chỉ cười và nói rằng sống một mình cũng rất thoải mái.
Điều mà bà Hương không hề biết là ông Huy và Kris thỉnh thoảng vẫn làm tình ngay trong nhà của bà. Kris là một cô gái thực tế, không đòi hỏi gì nhiều. Công việc của cô là xem và phân loại phim video, trong đó có cả phim khiêu dâm. Ông Huy đã từng ngại khi giao công việc này, nhưng Kris thản nhiên xem như đang xem phim bình thường. Cô nói đã quen với công việc này từ khi làm ở tiệm của chú Louis.