Hồi còn là sinh viên năm thứ ba, tôi mới 21 tuổi và vẫn còn khờ khạo lắm. Sinh ra trong một gia đình Hà Nội gốc, gia phong nề nếp rất nghiêm. Dịp lễ Tết, họ hàng thường tụ tập ở nhà cụ trưởng họ. Vì là con một, tôi luôn khao khát có anh chị em, và tôi rất vui khi có vài người họ hàng sàn sàn tuổi mình.
Trong họ, tôi là một người khá nổi bật vì vẻ ngoài cao ráo, đẹp trai và thành tích học tập xuất sắc. Tôi thường được các cụ khen ngợi và lấy ra làm gương, khiến tôi vừa ngượng vừa thích. Mọi người trong họ đều kính trọng tôi, và tôi cảm thấy rất oai so với những đứa trẻ khác.
Có một cô em họ tên là Thúy, kém tôi 4 tuổi. Hồi nhỏ, chúng tôi ít khi trò chuyện, nhưng sau một lần giỗ kỵ, mọi chuyện đã thay đổi. Năm đó, tôi giành giải ba Olympic Toán sinh viên, được cả họ khen ngợi. Các cô dì chú bác tranh nhau nhờ tôi kèm cặp con cháu. Đó cũng là lúc tôi quen Thúy nhiều hơn, và mối quan hệ giữa chúng tôi dần phát triển.
Sau lần đó, Thúy thường xuyên đến hỏi bài tôi. Vì là họ hàng và tôi cũng quý cô bé xinh xắn này, tôi rất nhiệt tình. Mỗi lần Thúy đến, chúng tôi dành vài tiếng để học, nhưng sau đó lại chuyển sang trò chuyện, đi ăn kem. Dần dần, thời gian học ít đi, thời gian nói chuyện lại nhiều hơn.
Một lần, chúng tôi đi ăn kem và tôi quên mang ví. Khi tôi quay về, Thúy gần như sắp khóc vì bị nhân viên nhìn chằm chằm. Nhìn thấy cô ấy như vậy, tôi cảm thấy nao nao trong lòng. Lúc đưa Thúy về, tôi chỉ kịp nói lời xin lỗi. Cô ấy lí nhí: “Lần sau đừng bỏ Thúy một mình nữa nhé.” Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, cảm giác kỳ lạ len lỏi.
Sau đó, tình cảm giữa chúng tôi phát triển rất nhanh. Một lần phanh xe gấp, ngực Thúy chạm vào lưng tôi. Cảm giác êm ái ấy khiến tôi khó tả. Thúy giật mình, nhưng sau đó lại tựa đầu vào lưng tôi, nói rằng nhức đầu. Sau lần đó, mỗi khi trò chuyện, chúng tôi đều có chút gượng gạo. Chúng tôi bắt đầu nhớ nhau mỗi khi không gặp. Lúc đó, tôi vẫn chưa dám nghĩ đó là tình yêu vì Thúy là em họ.
Thúy quan tâm đến tôi nhiều hơn, thường gọi điện hỏi thăm khi trời mưa. Bố mẹ tôi nghĩ chúng tôi trao đổi bài vở nên không để ý. Tôi cũng nhận ra Thúy đẹp khó tả, mang vẻ đằm thắm của con gái Hà Nội gốc. Tôi thường ngắm Thúy đến ngẩn người. Cô ấy hỏi: “Ngắm người ta kỹ thế?”, tôi đáp: “Để dành khi không gặp nhau.” Thúy cũng thú nhận cô ấy cũng nhớ tôi lắm, khiến cả hai đỏ mặt ngượng ngùng.
Một dịp giỗ ông ngoại, tôi uống say nên lên gác nằm nghỉ. Thúy, sau khi ăn uống xong, lên gác chườm khăn ướt cho tôi. Nhìn ánh mắt quan tâm của cô ấy, tôi không kìm được, hôn nhẹ lên má Thúy. Cô ấy thoáng bất ngờ rồi mỉm cười. Lúc đó, chúng tôi quên đi mối quan hệ họ hàng, chỉ còn lại tình cảm của hai người yêu nhau. Tôi định hôn Thúy nữa, nhưng vì say nên phải nằm xuống. Thúy chủ động hôn nhẹ lên môi tôi.
“Thúy à…”, tôi khẽ nói. “Đừng gọi Thúy như thế…”, cô ấy đáp.
Chúng tôi trao nhau một nụ hôn nồng nhiệt. Lưỡi quấn lấy lưỡi, môi chạm môi. Cả hai đều nóng ran, ngột thở. Sau nụ hôn, chúng tôi nhìn nhau đắm đuối. Tôi ôm chặt Thúy vào lòng. Cô ấy hỏi: “Chú, mà không, anh… có yêu Thúy thật không?”. Tôi siết chặt cô ấy hơn, không còn ngại ngùng.
Tôi ôm Thúy, cảm nhận khuôn ngực đầy đặn và vòng eo mềm mại của cô ấy. Tôi luồn tay vào ngực Thúy, nhẹ nhàng hôn lên. Thúy đẩy tôi ra nhưng rồi lại giữ đầu tôi. Lúc đó, tôi không còn sợ hãi. Tôi lột chiếc áo phông của cô ấy, để lộ khuôn ngực trắng ngần. Tôi vồ lấy một bên ngực, còn tay kia siết chặt eo lưng cô ấy, hôn ngấu nghiến.
Thúy hoàn toàn dâng hiến. Tay tôi lần xuống chiếc quần bò, kéo nút và khóa. Thúy nắm lấy tay tôi nhưng rồi lại buông. Tôi kéo quần Thúy xuống, để lộ đôi chân thon thả và chiếc quần lót trắng. Nàng đã ra nước. Tôi đưa tay kéo nhanh chiếc quần lót. “Thúy à…”, tôi thì thầm. “Dạ…”, cô ấy đáp. “Anh yêu Thúy, lâu rồi.” “Em cũng vậy, đừng làm khổ em anh nhé.”
Tôi đưa tay vào giữa háng Thúy, cảm giác mềm, ấm và trơn tru làm tôi kích thích tột độ. Tôi không thể chịu nổi, lột nhanh quần áo của mình, để cả hai trần truồng quấn chặt lấy nhau. Chúng tôi trao nhau những nụ hôn cuồng nhiệt. Đầu dương vật tôi chạm vào âm hộ Thúy, cảm giác sung sướng khôn tả.
Tôi hỏi “Anh yêu em nhé?”, Thúy đáp “Vâng…” và dặn dò tôi đừng bao giờ bỏ rơi cô ấy. Mặc kệ mọi rào cản, chúng tôi chỉ biết yêu nhau. Tôi dùng tay đặt dương vật vào giữa, thúc mạnh. Thúy hét lên một tiếng thất thanh: “Ahh… đau, đau em quá.” Tôi hoảng hốt xin lỗi và hôn cô ấy. Dần dần, tôi nhịp hông nhẹ nhàng, Thúy cong người, rên rỉ.
Tôi siết chặt Thúy, nhịp nhanh dần, nhanh dần. Chiếc giường kêu cót két theo nhịp. Cả hai chìm đắm trong khoái cảm. Tôi thở dốc, bắn tinh vào cô ấy. Dòng tinh nóng ấm tràn vào âm đạo, Thúy rên nhỏ rồi mềm oặt.
Chúng tôi quấn chặt lấy nhau gần nửa tiếng. Đúng lúc tôi định làm thêm lần nữa thì có tiếng ồn ào dưới nhà. Mọi người đã đi hát về. Chúng tôi hoảng hốt, cuống cuồng mặc quần áo. Thúy phát hiện quên quần lót. Tôi chạy ra, thấy nó dưới chân giường. Đúng lúc ông cậu đi lên, tôi vội vo tròn nhét vào túi. Ông cậu cười, hỏi tôi cảm giác lần đầu uống say thế nào. Tôi chỉ biết cười trừ. Thúy mặc xong quần áo, lẻn xuống nhà. Chiếc quần lót ướt đẫm của Thúy vẫn nằm trong túi tôi.
Mấy hôm sau, mẹ tôi nói bà ngoại phàn nàn có vết máu gà trên đệm.