truyện gl 18 – Tuần trăng mật

Mục lục

    Ngày cưới, Thanh và Xuân rạng rỡ hạnh phúc, nhận được vô vàn lời chúc mừng. Tình yêu của họ nảy nở từ những ngày đại học và đã trải qua nhiều tìm hiểu để đi đến hôn nhân. Trong một chuyến đi chơi về vùng quê vắng vẻ, Thanh đã nỗ lực “gần gũi” Xuân. Dù Xuân ban đầu có chút ngần ngại, nhưng cuối cùng, sự ham muốn xen lẫn sợ hãi và thích thú đã khiến họ “thân mật” ngay trên xe. Đó là lần đầu tiên Xuân trao “sự trong trắng” của mình cho Thanh, để lại những giọt máu “tinh khôi” trên ghế xe.

    Vài năm sau, Thanh tốt nghiệp kỹ sư điện tử, còn Xuân hoàn thành bằng kế toán. Tình yêu lâu năm của họ dẫn đến ngày cưới, ngày hạnh phúc nhất của Xuân. Cả hai đều lớn lên ở Mỹ, mang tính cách cởi mở, hòa nhã. Xuân sở hữu thân hình cân đối, khỏe khoắn với mái tóc dài buông lơi, toát lên vẻ quyến rũ tự nhiên. Thanh thì có vẻ ngoài bình thường.

    Sau đám cưới, họ chuẩn bị cho tuần trăng mật lãng mạn ở một vùng núi đẹp nổi tiếng của Pennsylvania, nơi có những đồi hoa vàng, phố xá cổ kính với xe ngựa và những khách sạn, nhà hàng sang trọng dành cho các cặp đôi mới cưới.

    Thanh và Xuân chọn một khách sạn cách xa trung tâm, muốn trải nghiệm cảm giác đi xe ngựa xuống phố ngắm cảnh. Tối đầu tiên, Thanh “ngấu nghiến” Xuân, cả hai quấn lấy nhau như những cặp đôi đang yêu. Tuy nhiên, tiếng rên rỉ của Xuân còn chưa dứt, Thanh đã “giải tỏa” và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, Thanh bị nhức đầu và cảm nóng nên không muốn xuống phố. Xuân thích đi dạo, liền nói với chồng muốn xuống phố mua vài món đồ lưu niệm.

    “Em đi chơi đi, không sao, nhớ mua cho anh thuốc cảm lạnh nhé,” Thanh nói rồi vùi mình vào chăn ngủ tiếp.


    Xuân xuống phố bằng xe ngựa. Con đường thật đẹp với những hàng cây phong xanh mát, xa xa là những đồi núi ẩn hiện trong sương sớm, dưới chân đồi là những thảm hoa vàng mùa xuân thơm ngát.

    Khi vào phố, nàng thong thả đi bộ ngắm các cửa hàng sang trọng. Chiếc váy ngắn màu xanh da trời để lộ đôi chân dài. Đang mải mê ngắm đồ trang sức, nàng nghe một giọng đàn ông Mỹ từ phía sau:

    “Thưa cô, cô có phải người Việt Nam?”

    Nàng quay lại, thấy một người đàn ông Mỹ da đen to lớn. Trông ông hiền lành và đẹp trai dù đã ở tuổi trung niên.

    Nàng nheo mắt hỏi: “Sao ông biết tôi là người Việt Nam?”

    “Tôi đoán vậy! Vì ngày xưa tôi có đi lính ở Việt Nam.”

    “Ông đoán đúng, tôi là người Việt Nam. Ông làm gì ở đây?”

    “Tôi tên là Jim, đi công tác cho sở, tiện ghé lại đây nghỉ mát,” ông nói tiếp. “Tôi có thể mời cô uống nước không? Quán gần đây thôi, xin cô cho tôi biết tên?”

    “Ồ… vâng,” nàng ngập ngừng, “Tên tôi là Xuân!”

    “Đừng lo! Cô Xuân, tôi có tiền bao cô mà!” Ông cười, “Tôi không có dữ như cọp đâu!”

    Hai người đi vào một nhà hàng sang trọng. Ánh đèn mờ ảo tạo không gian lãng mạn cho các cặp tình nhân. Ông Jim hỏi:

    “Cô đi chơi một mình?”

    “Ồ… không! Tôi đang hưởng tuần trăng mật,” nàng đỏ mặt trả lời.

    “Vậy chồng cô đâu?”

    “Sáng nay tự nhiên anh ấy bị cảm.”

    Thức ăn được dọn lên, chai rượu dần vơi. Ông Jim kể về những ngày ở Khe Sanh nắng cháy, khi trở về Mỹ, lấy vợ rồi ly dị. Còn Xuân kể ba nàng cũng là lính ngụy, sau năm 1975 tị nạn ở đất nước này. Hai người nói chuyện rất hợp nhau. Sau đó, ông Jim còn biết rằng nàng và ông cùng ở chung khách sạn, phòng nàng cách phòng ông không xa.

    Bữa ăn kết thúc, hai người chia tay, nàng cảm ơn và hẹn gặp lại.


    Sau đó, Xuân trở về khách sạn. Thanh vẫn còn sốt nên ngủ mê man. Nàng không biết làm gì, lại ra cửa đi lang thang. Một lát sau, như vô tình nàng trở về, tìm phòng ông Jim để tâm sự. Nàng gõ cửa, tiếng ông vọng ra:

    “Cửa không khóa, ai đấy, cứ vào.”

    Nàng đẩy cửa bước vào và ngượng chín người khi thấy thân hình vạm vỡ màu đen của ông Jim không một mảnh vải che thân, “của quý” to lớn “lộ thiên”. Ông Jim hoảng hốt vội lấy khăn tắm che lại và nói nhanh:

    “Xin lỗi cô Xuân! Tôi đang bận tắm! Cô ngồi chơi.”

    Xuân không biết nói gì đành ngồi xuống, mặt đỏ bừng. Ông vẫn không thay đồ, để nguyên khăn tắm ngồi xuống nói chuyện với nàng. Một lát sau ông lại tủ lạnh tìm chai rượu, sau vài cử chỉ, hai người tự nhiên hơn. Ông nói:

    “Xin lỗi, thường trong phòng khách sạn, tôi thích cởi trần cho thoải mái.”

    Ông nhìn Xuân:

    “Ồ… cô Xuân đẹp thật! Nét đẹp của cô làm tôi nhớ lại người yêu của tôi, thời tôi làm quân nhân ở Việt Nam.”

    Lời ông ngọt ngào nhẹ nhàng. Một lát sau ông lại đứng dậy, tiến đến gần nàng hơn. Nàng vẫn không nhúc nhích. Bỗng ông cúi xuống hôn nàng, không biết tại sao nàng không từ chối nụ hôn đó, đến sau này vẫn không có câu trả lời. Nàng mềm nhũn trong vòng tay rắn chắc của ông. Ông không hấp tấp, không vội vã, từ tốn, nhẹ nhàng cởi bỏ những trang phục trên người nàng, sau cùng chỉ còn lại chiếc quần lót nhỏ xíu.

    Đôi môi dày “tham lam” và cái lưỡi “khéo léo” của ông “mơn trớn” như một tay chơi chuyên nghiệp. Nàng cong người khi ông “chiếm trọn” hai “đầu ngực” đỏ tươi, và lưỡi ông “lướt” đến rốn. Cuối cùng, Xuân ưỡn người rên mạnh khi đầu lưỡi của ông chạm đến “vùng cấm” bên ngoài quần lót. “Bộ phận sinh dục” của Xuân như nở lớn hơn, nhô cao hơn. Ngón tay ông nhẹ nhàng vạch quần lót sang một bên, để lộ ra một “khe” ướt đẫm, những sợi lông mịn màng đen huyền ôm sát một “vùng kín” “nảy nở”.

    Lưỡi ông nhịp nhàng “lướt” lên “vùng cấm”. Xuân cong người hưởng thụ, thuận tay ông “tuột” luôn quần lót ra. Thân hình tuyệt đẹp của Xuân “hiện ra” dưới con mắt ông Jim. Ông thong thả ngắm nhìn “bộ phận sinh dục” “nở nang” quyến rũ của nàng. Lưỡi ông liếm nhẹ vào hai bên mép “đầy đặn” “che lấp” giữa cái “khe” nhỏ nhắn ướt át. Hai ngón tay đen như hai trái chuối cau to của ông vạch nhẹ ra, để lộ một “điểm nhạy cảm” nhỏ màu đỏ phía trên, và ông dùng môi “chiếm trọn” vào đó. Xuân “nẩy” người khẽ “kêu” trong cổ họng, “dịch” rịn ra lênh láng. Một lát sau ông đứng lên và bỏ chiếc khăn tắm xuống. Thân hình ông đẹp như tượng đồng đen, “phần dưới” một “của quý” to lớn “cương cứng” “hướng lên” trời. Xuân…

    Chưa bao giờ thấy một “của quý” lớn đến thế. Ông từ tốn cầm nó “vuốt ve” và đưa kề đến miệng nàng. Xuân như người mộng du, nàng trân trọng đưa tay ra cầm lấy “bảo vật” đen “tăm tối”, cái miệng xinh xắn Á Châu mở ra “nuốt” lấy nó. Nàng “chiếm trọn” “của quý” ông Jim như một kẻ “điên cuồng”. Ông ngước mặt lên trần nhà thở ra những tiếng rên “sung sướng”. Như không thể đợi hơn được nữa, trên chiếc ghế sofa mềm mại, ông bế nàng nằm xuống, dạng hai chân nàng ra. “Vùng kín” nở ra chờ đợi. Ông cầm “của quý” to lớn “thâm nhập” sâu vào “vùng kín” “nhầy nhụa” “dịch”.

    Ông “thúc” nhẹ nhàng, Xuân rên rỉ “sung sướng” tột độ. Nàng ưỡn người về phía trước như thể muốn “gần gũi” hơn. Khi đủ “độ trơn tru” giữa hai “bộ phận sinh dục”, ông Jim tăng tốc độ, ông “thúc” vào lấy ra nhanh hẳn. Chưa bao giờ Xuân “sung sướng” “tê dại” đến như vậy. Như một con thú, nàng “vẫy vùng” la hét trong “sướng khoái”. Ông càng “thúc” mạnh bao nhiêu thì mồ hôi đổ ra như tắm. Cứ thế, đôi mông to lớn đen đúa vẫn “thúc” đều đặn cho đến lúc mắt ông trừng lên, người run từng chặp, là ông “phóng” những dòng “tinh dịch” nóng hổi vào sâu trong “vùng kín” của Xuân. Hai thân thể “trần trụi” “ân ái” trong “tê dại”, như khai mở những “ngòi nổ” của “quả bom nguyên tử”.


    Xuân trở về phòng, Thanh mới thức dậy hỏi nàng:

    “Em đi đâu vậy?”

    Nàng trả lời:

    “Anh nóng rồi ngủ, em đi dạo mát, thôi em đi tắm đây.”

    Thanh không nói gì, chàng ra bàn lấy thuốc uống lẩm bẩm:

    “Mẹ! Mới đi chơi đã bệnh rồi, chán thật!”

    Trong phòng tắm Xuân thấy cơ thể mình rã rời, nhưng tràn đầy đam mê và thỏa mãn. Những dòng nước ấm len lỏi vào từng thớ thịt làm nàng dễ chịu. Mùi “ân ái” vẫn quanh đây, bất giác nàng đưa tay “mân mê” “đầu ngực”.

    Tối hôm sau, Thanh đỡ hẳn nên hai vợ chồng xuống nhà hàng ăn xong vào quán bar của khách sạn ngồi uống rượu. Một lát sau, ông Jim cũng vào. Đèn tối mờ mờ, ông ngồi cạnh nàng. Thanh vẫn không biết gì, chàng chăm chú coi trận bóng rổ. Một lát sau, tay ông “lần mò” trên đùi nàng. Nàng nheo mắt nhìn ông và liếc qua Thanh như thầm nói:

    “Coi chừng đấy!”

    Vẫn “tỉnh bơ”, ông “mò” tay vào “hạ bộ” của nàng, xoa xoa bên ngoài, mặc dù nàng đang mặc chiếc quần jean bó sát. Xuân dạng đùi ra, nàng nghĩ:

    “Thật hết chỗ nói, Thanh đang ngồi bên cạnh.”

    Nàng vừa sợ hãi vừa thích thú. Ông Jim rút tay ra nhanh khi Thanh quay đầu lại hỏi Xuân muốn về phòng chưa. Nàng trả lời ngồi chơi một lát nữa. Jim bỗng nhiên đứng dậy, tay cầm ly rượu qua phía Thanh ngồi gợi chuyện. Một lát sau Thanh say sưa nói chuyện với ông Jim, có vẻ rất thích, và không ngờ chàng còn mời ông ta về phòng mình chơi. Jim nhận lời.

    Jim cầm chai rượu bước vào phòng khi Thanh ra mở cửa. Chàng giới thiệu vợ mình, xong ba người ngồi nói chuyện. Đến khuya, rất vui vẻ. Ông Jim là người giỏi gợi chuyện nên Thanh thích ông ta lắm. Thanh ngà say vì không chịu nổi tửu lượng như Jim, cho đến khi chàng gục xuống. Ông giúp Xuân đưa chàng vào giường ngủ. Còn lại hai người, ông nói to như để Thanh nghe là ông đi về. Ông nháy mắt cho Xuân đi theo về phòng ông, nàng gật đầu.

    Vừa ra cửa, ông đã ôm nàng hôn say đắm. Lưỡi ông quyện lấy lưỡi nàng. Trong hành lang vắng tanh, ông dựa nàng vào tường, bạo dạn thò tay “chà xát” vào “chỗ kín” dù nàng đang mặc chiếc quần jean bó sát. Vừa hôn, tay ông “mò mẫm” tìm dây kéo quần xuống, thò hẳn vào trong. “Vùng kín” Xuân đã ướt nhẹp. Ông dùng ngón tay to “thâm nhập” sâu vào “chỗ đó” ẩm ướt “thúc” ra vào liên tục. Xuân cong người, khoái cảm dâng tràn trong tiếng rên nhẹ.

    Như không còn chịu nổi, nàng đẩy ông ra, quỳ xuống mở nút quần của Jim. “Của quý” bung ra cứng ngắc, như thỏi sắt nung nóng đen to chĩa về phía trước. Nàng đưa đôi môi xinh xắn “nuốt” như một người “điên”. “Đầu đó” bóng lưỡng to lớn “lấp đầy” đôi môi mọng đỏ, lưỡi nàng “lướt” đều chung quanh. Nàng “chiếm trọn” “của quý” càng ngày càng nhanh. Ông Jim run lên khoái cảm, nhưng ông đủ bình tĩnh nâng người Xuân lên, và nói nhỏ:

    “Chúng ta về phòng.”

    Hành lang vẫn vắng vẻ không người.

    Ông Jim bế Xuân “thảy” lên giường, sau khi “lột” hết đồ trên người nàng. Háng nàng dang rộng ra, “chỗ đó” nàng đầy “sung mãn” chờ đợi, hai mép nhô cao mời gọi đôi môi “tham lam” của ông Jim. Ông gầm gừ cúi xuống, lưỡi ông liếm đều hết thân thể gợi cảm của nàng. Tiếng rên rỉ và hơi thở mạnh của Xuân làm “của quý” ông cương cứng hết cỡ. Ông lật nàng nằm úp xuống, đôi mông tròn trĩnh “nhô” cao về phía sau, “vùng kín” “nhầy nhụa” “lồ lộ”. Ông đưa lưỡi liếm và “chiếm trọn” mạnh bạo vào cái “khe” ướt đẫm. Tiếng rên của Xuân càng lớn đến lúc ông đứng lên đẩy mạnh “của quý” cứng ngắc vào “chỗ đó” nàng. Hai cơ thể “bùng nổ” như “trái phá”.

    Như hành trình xa của tên đua ngựa chuyên nghiệp. Từ phía sau, ông “thân mật” Xuân liên tục, mặc cho nàng rên rỉ. Sau đó, ông lật ngửa nàng lại. Giờ “chỗ đó” nàng ướt đẫm như “tương”, ông đẩy mạnh “của quý” cứng ngắc của mình vào và “thúc”. Mặc cho nàng cào cấu, ông cứ “thúc” mạnh. Tiếng rên càng lớn, ông “thúc” càng dữ dội, cho đến khi không chịu nổi, ông “phóng” “tinh dịch” ào ạt sâu trong người nàng. “Sướng” quá, Xuân la “ú ớ”…


    Ba mươi năm sau, trong nghĩa trang yên tĩnh, bà Jim đặt bó hoa hồng xuống trước tấm bia với hình ảnh của chồng. Ông Jim cười tươi mát. Không lạ lắm vì bà chính là cô Xuân của ngày xưa. Sau khi từ tuần trăng mật trở về, vì không còn yêu Thanh, bà nói thẳng với chàng rằng bà không còn yêu chàng nữa. Ba tháng sau đám cưới, hai người chia tay. Bà và ông Jim tìm đến nhau, hai người tiến đến hôn nhân, có với nhau được bốn người con, và bà đã sống chung thủy với ông cho đến ngày ông mất.

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *