Âm nhạc quê hương cất lên từ giọng hát của Như Quỳnh đã làm say đắm cả khán phòng. Giữa đất khách quê người, tiếng hát ấy gợi lên nỗi nhớ quê hương da diết trong lòng khán giả. Khi Như Quỳnh kết thúc bài hát, những tràng vỗ tay vang dội như lời tán thưởng cho tài năng và vẻ đẹp của cô.
Trong vai trò nhân viên dọn dẹp tại nhà hát, tôi – Bàng, lặng lẽ làm việc sau khi buổi diễn kết thúc. Cuộc sống nghèo khó và bấp bênh khiến tôi luôn cảm thấy chán nản. Khi tôi thấy Như Quỳnh bước ra, vẻ đẹp trong trẻo và thuần khiết của cô khiến tôi ngây người. Cô mỉm cười lịch sự, rồi vội vã rời đi.
Chiều hôm đó, tôi lang thang qua một công viên ở Melbourne. Lòng tôi trĩu nặng khi nghĩ về cuộc đời mình và những cặp tình nhân hạnh phúc xung quanh. Bất chợt, tôi thấy Như Quỳnh đang ngồi trên bãi cỏ, lặng lẽ ngắm nhìn những đứa trẻ chơi đùa. Cô có một vẻ đẹp buồn, một nỗi buồn sâu lắng trong ánh mắt.
Sau đó, một nhóm người hâm mộ nhận ra Như Quỳnh và vây quanh xin chữ ký. Càng cố né tránh, đám đông càng xô đẩy. Trong lúc vội vã chạy ra xe, Như Quỳnh vấp ngã ngay trên đường. Cùng lúc đó, một chiếc xe tải lao tới. Mọi người đều lùi lại, không ai dám giúp cô. Không chút do dự, tôi lao tới, đẩy Như Quỳnh sang một bên. Chiếc xe đâm vào người tôi, và tôi bất tỉnh.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang ở trong bệnh viện. Như Quỳnh đứng bên giường, vẻ mặt đầy lo lắng. Cả người tôi đau nhức, nhưng tôi cố mỉm cười để trấn an cô. Y tá nói tôi chỉ bị thương nhẹ nhưng bất tỉnh ba ngày do chấn động. Như Quỳnh cảm ơn tôi vì đã cứu cô, và trong suốt thời gian tôi nằm viện, cô thường xuyên đến thăm.
Chúng tôi trò chuyện nhiều hơn và nhận ra có nhiều sở thích chung. Như Quỳnh tâm sự về cuộc hôn nhân tan vỡ của cô. Khi còn ở Việt Nam, cô đã nổi tiếng với giọng hát ngọt ngào và sau đó gặp Thành, một nhân viên đào tạo ca sĩ của Trung tâm Á Châu ở Mỹ. Cô kết hôn với hắn và được bảo lãnh sang Mỹ.
Tiếng hát của Như Quỳnh nhanh chóng được khán giả hải ngoại yêu thích, mang về nhiều lợi nhuận cho trung tâm. Tuy nhiên, tình cảm vợ chồng rạn nứt khi cô nhận ra Thành không thật sự yêu mình, mà chỉ lợi dụng để có chỗ đứng. Mối quan hệ với trung tâm cũng xấu đi do vấn đề tiền bạc. Cuối cùng, Như Quỳnh quyết định ly dị và rời khỏi Trung tâm Á Châu. Thành, vì sự nghiệp bị ảnh hưởng, đã nói xấu cô khắp nơi.
Nghe Như Quỳnh kể, tôi càng thương cô hơn. Cô có cả tài năng và sắc đẹp, nhưng lại bất hạnh vì đã yêu lầm người. Khi tôi kể về cuộc sống của mình – tuổi thơ bất hạnh, mẹ qua đời, phải vừa đi học vừa đi làm – Như Quỳnh ôm tôi vào lòng đầy xót xa. Cô ngỏ ý muốn tôi đến ở chung với cô, như một cách đền ơn. Lòng tôi bồi hồi, rung động trước sự ấm áp và mùi hương thoang thoảng từ người cô.
Vài ngày sau, tôi chuyển đến sống cùng Như Quỳnh. Căn hộ của cô rộng rãi, đầy đủ tiện nghi. Cuộc sống của chúng tôi rất thoải mái và thân mật, mặc dù chỉ là chị em. Một đêm, tôi nằm đọc tạp chí người lớn. Cánh cửa phòng bất ngờ mở ra, Như Quỳnh bước vào với chén chè trên tay. Tôi lúng túng làm rơi cuốn tạp chí, để lộ một bức ảnh nhạy cảm. Như Quỳnh chỉ mỉm cười, nhặt cuốn tạp chí lên và đặt chén chè xuống bàn rồi lặng lẽ rời đi.
Nửa đêm, tôi thức dậy đi vệ sinh thì thấy đèn trong phòng tắm còn sáng. Nghe thấy tiếng rên rỉ nhỏ, tôi hé cửa nhìn vào và thấy Như Quỳnh đang “tự sướng”. Cơn “hứng” trong tôi bùng lên. Vừa nhìn, tôi vừa tự “thỏa mãn”. Khi Như Quỳnh “lên đỉnh”, cô mở mắt ra và bắt gặp ánh mắt tôi. Cả hai đều sững sờ. Tôi luống cuống, vô tình bắn tinh dịch vào người cô. Cô ban đầu giận dữ, rồi chuyển sang bối rối. Chúng tôi ngồi lặng im một lúc, rồi tôi nói lời xin lỗi.
Như Quỳnh dịu dàng nói: “Không, em không có lỗi gì đâu… Chúng ta huề nhé!”. Cô tâm sự rằng những gì tôi làm đã khiến cô hồi tưởng lại chuyện cũ và cảm thấy “nóng người”. Cô hỏi tôi có muốn thử “quan hệ” không, và khi tôi đồng ý, cô dẫn tôi ra phòng khách. Sau đó, chúng tôi “giao hợp” với nhiều tư thế khác nhau, trong cơn cuồng dâm.
Ba tháng trôi qua, tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi sống bên Như Quỳnh. Nhưng cô vẫn luôn có vẻ buồn rầu. Một ngày, tôi trở về thì cô đã đi, để lại một bức thư và một tấm séc 20.000 đô la. Cô nói rằng cô rất hạnh phúc khi ở bên tôi, nhưng mặc cảm loạn luân và áp lực của sự nghiệp đã khiến cô phải ra đi. Cô không muốn đánh đổi danh vọng lấy một mối tình tai tiếng. Đọc xong thư, tôi xé nó và bỏ đi.
Tôi bắt đầu chán nản, lang thang khắp nơi và rượu chè. Cho đến một ngày, tôi gặp một cô gái xinh đẹp ở một trạm xe lửa. Cô có vẻ đẹp lạnh lùng, mái tóc nâu nhạt, và phong cách ăn mặc hiện đại. Cô ấy như một nàng tiên, xuất hiện rồi biến mất. Từ đó, tôi quyết tâm thay đổi. Tôi trở lại trường đại học, học hành chăm chỉ, mong một ngày nào đó sẽ gặp lại cô.
Nửa năm sau, tôi gặp lại cô gái đó. Cô tên là Thanh Thảo, một sinh viên mới chuyển đến lớp của tôi. Tôi muốn làm quen, nhưng cô luôn bị bạn bè vây quanh. Qua bạn bè, tôi biết Thảo 19 tuổi, có gia đình ở Canada, nhưng muốn sống tự lập. Cô từng làm người mẫu và pha chế rượu. Cô có nhiều người theo đuổi nhưng vẫn chưa có người yêu.
Một buổi chiều, tôi ngồi vẽ tranh ở sân trường. Tôi vẽ khung cảnh mùa thu và lồng ghép hình ảnh Thảo vào bức tranh. Bất ngờ, Thảo xuất hiện. Cô khen bức tranh đẹp và hỏi tôi đã gặp cô ở đâu. Cô nhận ra tôi đã từng là “một kẻ lang thang” ở trạm ga. Tôi thừa nhận và nói rằng tôi thay đổi cũng vì cô. Thảo đỏ mặt, vừa cười vừa trách tôi. Chúng tôi đùa giỡn, vật lộn với nhau trong một vũng sình.
Thảo sau đó ôm tôi và nói: “Chúng ta bắt đầu làm bạn nhé!”. Hôm sau, cô mời tôi đến nhà chơi. Tại nhà cô, một chàng trai tên Đạt, người yêu cũ của cô, xuất hiện và ghen tuông. Thảo đã đuổi anh ta đi. Buổi tối, chúng tôi ăn tối và nói chuyện rất hợp nhau.