truyện dam mỹ 18 – Cô gái láng giềng

Mục lục

    Nửa đêm, Thu Hạnh giật mình tỉnh giấc vì cảm giác có bàn tay nào đó đang sờ vào chân mình. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong tâm trí nàng. Bàn tay nhẹ nhàng xoa bắp đùi, rồi từ từ di chuyển lên đến vòng ba của nàng khi nàng đang nằm nghiêng quay vào trong. Trong nhà chẳng có ai, các con nàng đang ngủ trong phòng riêng, còn chồng nàng thì đi công tác, mai mới về.

    Trong khoảnh khắc, nàng nhận ra “thủ phạm”: Lộc, thằng nhỏ hàng xóm 17 tuổi, con của ông bà Châu ở cách vài dãy nhà. Bố mẹ nó đi du lịch tuần tới mới về. Là đồng hương ở Mỹ, hai gia đình khá thân thiết. Hôm nay, trước khi đi, chồng nàng có nhờ Lộc sang sửa hàng rào. Sau đó, hai đứa con nàng, bé Ti (5 tuổi) và bé Tuân (10 tuổi), cứ nằng nặc đòi Lộc ngủ lại nhà vì bố mẹ Lộc đi vắng. Thu Hạnh năm nay 30 tuổi, còn chồng nàng gần 50, nên Lộc gọi vợ chồng nàng là cô chú.

    Khi đã biết thủ phạm, Thu Hạnh nằm im để xem thằng nhóc “khốn nạn” này định làm gì. Bàn tay hắn nhẹ nhàng xoa từ bắp đùi xuống chân rồi lại dần dần đi lên. Vì trời hè nóng, Thu Hạnh thường mặc áo thun rộng khi ngủ, phía dưới chỉ mặc quần lót mỏng. Nàng nằm nghiêng nên hắn chỉ có thể xoa đến mông rồi lại lần xuống.

    Lúc đầu, vừa giật mình tỉnh giấc, Thu Hạnh cảm thấy rất khó chịu. Nhưng không hiểu sao, một lát sau, bàn tay vụng về của thằng nhóc lại khiến nàng thích thú. Cái cảm giác đêm khuya có bàn tay mò mẫm vào những nơi nhạy cảm, kích thích các tế bào và giác quan, khiến nàng đê mê. Một lát sau, nàng giả vờ cựa mình. Hắn giật tay ra và im lặng. Thật ra, nàng không thể ngờ được. Nàng là một người vợ tốt, một người mẹ hiền, chưa bao giờ có ý nghĩ phản bội chồng. Nhưng… cơ thể nàng đêm nay sao lạ lùng đến vậy!

    “Chuyện gì trên đời mà không thể xảy ra!”

    Chồng nàng là một nhà giáo mẫu mực khi xưa còn ở Việt Nam. Có lẽ ông ấy quá nghiêm túc chăng? Từ khi sang Mỹ, ông chuyển sang ngành kỹ thuật và cố gắng lấy bằng kỹ sư. Những giờ phút “gần gũi” với ông không mấy thú vị, vì nó có vẻ quá “đạo đức”! Nhưng chưa bao giờ nàng có cảm giác lạ lùng như hôm nay. Nàng có thể thức dậy tát thằng nhỏ vài bạt tai rồi đuổi nó ra khỏi phòng.

    Nhưng nàng không làm vậy. Cơ thể nàng rạo rực bởi bàn tay vụng về của thằng nhỏ, một cảm giác mới lạ! Nàng đổi tư thế nằm ngửa ra. Cả thân thể nàng phơi bày đầy hấp dẫn. Sau một khoảng lặng, bàn tay thằng nhỏ lại hoạt động. Hắn lần mò về phần nhạy cảm nhô lên giữa hai chân. Hắn xoa nhẹ nhàng, thật lâu. Môi Thu Hạnh bỗng bật ra tiếng rên nhỏ, mông nàng khẽ nhấc lên.

    Hắn giật mình dừng lại. Dưới ánh đèn ngủ dịu dàng, hắn nhìn thấy ngực nàng nhấp nhô dồn dập. Hai bầu ngực vun cao trong chiếc áo thun đã kéo lên ngang bụng. Mắt nàng vẫn nhắm nghiền. Môi mấp máy. Hắn vạch nhẹ quần lót qua một bên. Đám lông đen mềm mại lộ ra, ôm sát hai “mép” dày. Giấc mơ bao ngày của hắn trở thành sự thật. Hắn đưa bàn tay đẩy nhẹ qua lớp quần mỏng.

    Nguyên bàn tay hắn ôm trọn “cô bé” của nàng. Ngón tay giữa lách nhẹ vào trong. Hắn giật mình vì ngón tay ướt nhẹp! Hắn cứng người, cơn sướng bất ngờ đã làm hắn “phóng tinh” trong quần ào ạt. Đôi mắt ngây dại, khờ khạo. Hắn rụt tay lại và bò ra khỏi phòng. Thu Hạnh thở hổn hển, mồ hôi túa ra, sau đó nàng chìm vào giấc ngủ mê mệt.

    Sáng hôm sau thức dậy thì Lộc đã đi mất. Ít nhất vài tuần sau đó Thu Hạnh không thấy bóng dáng của hắn. Có lẽ hắn tránh gặp gia đình nàng, nhất là chồng nàng. Như một người nghiệm ra bản chất con người mình, Thu Hạnh nghĩ hình như mình có “dâm tính”, mạnh về tình dục. Có lẽ đó là nhờ thể xác khỏe mạnh, thân hình cân đối, với đôi chân dài thon gọn và nét mặt ánh sắc hồng đẹp khi nhìn người đối diện…

    Lộc cong người đạp xe lên dốc. Chiều hè êm ả, nắng dịu bớt. Kể từ đêm ở nhà cô Thu Hạnh, hắn như kẻ mất hồn. Mặc dù không phải lần đầu tiên hắn biết đàn bà. Hắn đã biết chơi bời từ năm trước. Mấy cô gái Mỹ người thì đẹp, nhưng “cái đó” khô rang như bánh đa nướng. Hắn mê cô Thu Hạnh lâu lắm rồi. Mái tóc ngang vai, nụ cười tươi thắm.

    Thân hình bốc lửa khi cô mặc quần jean bó sát, hay những lần qua nhà, cô mặc quần short jean ngắn cũn cỡn làm vườn. Hắn hay lén lút nhìn vào cái khe nhô lên giữa hai chân. Có lần qua chơi hắn thấy cô mặc áo dài, để lộ rõ chiếc quần lót qua lớp vải lụa trắng rất khêu gợi. Hắn đã “tự sướng” nhiều lần khi nghĩ tới cô ấy. Không biết tại sao đêm hôm đó ngủ lại nhà cô Thu Hạnh, mà hắn lại gan cùng mình lén chui vào phòng mò mẫm. “Cô bé” cô ta ướt nhẹp nước. Không biết cô ta nghĩ sao? Trời biết! Mấy tuần sau hắn không dám đi qua nhà cô Thu Hạnh. Không biết cô ta biết hắn không!?

    Khi đạp xe lên hết con dốc, trời xui đất khiến, hắn lại đụng Thu Hạnh đang chạy thể dục đi xuống, buộc hắn phải chào cô ta:

    “Chào Cô Hạnh, khỏe không?”

    Nàng nhìn hắn một giây.

    “Sao lâu quá không thấy Lộc đến chơi.”

    Hắn ngập ngừng. Thu Hạnh chạy lướt qua hắn, nói rất nhỏ đủ hắn nghe:

    “Mai qua chơi, tụi nhỏ đang chờ anh Lộc.”

    “Dạ!”

    Thân hình bó sát trong bộ đồ chạy của Thu Hạnh, khi Lộc quay lại nhìn. Hắn nuốt nước bọt nghĩ:

    “Shit! Đẹp thật!”


    Chồng Thu Hạnh lại đi công tác vài ngày ở Houston. Lộc qua chơi. Nàng nói với các con: “Chúng ta đi xem phim tối nay.” Tụi nhỏ reo lên mừng rỡ. Thằng Tuân nói:

    “Anh Lộc đi với tụi em nha!”

    Thu Hạnh trả lời: “Tất cả đi chung.”

    Thu Hạnh mặc quần jean bó sát vừa vặn, với chiếc áo thun Polo ngắn, trông nàng trẻ ra vài tuổi. Suốt buổi xem phim, Lộc ngồi cạnh các con nàng. Hắn không nói một lời nào. Tối về, tụi nhỏ nhao nhao đòi anh Lộc ngủ lại. Hắn chần chừ. Thu Hạnh thêm một câu:

    “Thôi thì Lộc cứ ngủ lại đi, có sao đâu!”

    Tuy ngoài mặt tỏ vẻ nghiêm nghị, nhưng trong lòng nàng xôn xao, khuôn mặt đỏ hồng thật đẹp. Tối hôm đó nàng tắm rửa thật sạch sẽ, thoa chút nước hoa mùi thơm nhẹ. Nàng mặc loại áo ngủ mỏng phủ từ cổ đến chân kín mít. Lên giường đọc sách. Cuốn sách của nhà văn Nguyễn Mạnh Côn. Trong cuốn sách, ông kể chuyện một cô nữ sinh ở Sài Gòn, đi chơi về miền biển với người bạn trai, bị bọn cướp đường bắt cóc.

    Hai tên cướp thay phiên nhau “xâm hại” cô gái, mỗi người một ngày. Sau những sợ hãi ban đầu, cô nữ sinh lại bị cuốn hút vào vấn đề tình dục. Không những không sợ hãi, mà cô còn có vẻ như hưởng thụ và đồng lõa. Cô còn chờ đợi cái người cô thích. Sau đó, bọn cướp bị bắt, cô ra tòa tha cho chúng. Luận đề của nhà văn đặt ra là để thay đổi cách nhìn, có nghĩa: Ông muốn đề cao tâm hồn, nhưng nhiều khi tâm hồn không thắng được xác thịt tầm thường. Xác thịt cũng có tiếng nói của nó. Thu Hạnh chìm vào giấc ngủ mộng mị.

    Nửa đêm, nàng chợt thức giấc khi có bàn tay mò mẫm. Vì biết trước, nàng thích thú chờ đợi. Bàn tay lần này táo bạo hơn, hắn vuốt ve kỹ càng bắp đùi của nàng, và tự chủ. Sau đó, hắn từ từ kéo chiếc áo ngủ lên, thì Trời Đất! Thu Hạnh không mặc quần lót. “Cô bé” nàng lộ liễu hiện ra dưới ánh đèn tuy mờ nhưng rõ mồn một. Những sợi lông đen mịn màng ôm sát “vùng tam giác” cao, giữa cái khe khép kín.

    Hắn đưa bàn tay ôm trọn “cô bé” vuốt ve. Ngón tay hắn lách vào cái khe nhỏ, “thụt ra thụt vào” nhẹ nhàng. “Nước” rịn ra ngoài. Một tay khác hắn lần mò lên đôi vú nàng tròn trịa nhô cao, xoa nắn. Chịu không nổi, Thu Hạnh rên nhỏ, mông nàng hẩy lên nhẹ. “Cô bé” nàng nở lớn ra. Không còn biết gì nữa, Lộc trườn lên ngay hạ bộ, đưa lưỡi “đánh” vào cái khe ướt nhẹp. Tới lúc này thì Thu Hạnh đưa hai bàn tay chụp đầu hắn ấn mạnh vào. Hơi thở hổn hển, bộ ngực phập phồng:

    “Nữa… nữa đi Lộc… A… a… a Sướng quá!”

    “Nước” ứa ra hòa cùng với nước miếng nhầy nhụa trong miệng hắn. Hắn “bú” nàng như kẻ đói lâu ngày mới được ăn. Say sưa, thú vị. Thu Hạnh cong người lên sướng khi hắn “mút” “đồi mồi” đỏ ối của nàng.

    Chưa bao giờ trong đời Thu Hạnh “nứng” như vậy. Nàng bỏ áo ngủ ra. Tấm thân “vệ nữ” như ngọn lửa “hỏa diệm sơn”. Lộc đứng lên cởi bỏ áo quần. “Cái đó” của hắn bung ra. Chưa bao giờ nàng nhìn thấy một “dương vật” lớn dài như vậy. Cương cứng to lớn chĩa lên trời. “Đầu khấc” to bất thường đỏ ửng, những đường gân nổi cuồn cuộn. Hắn cầm lấy banh hai chân nàng ra, đẩy vào “cô bé”.

    Hạnh nhăn mặt, thót mình, vì “dương vật” hắn quá lớn. Một người đàn bà 30 tuổi, đã có hai con, nhiều kinh nghiệm. Một cậu trai mới lớn. Khó mà tin! Nhưng sự thật sau vài cú “nhấp” trong “cô bé”, sự sướng choáng ngập trong cơ thể nàng. Hai “mép” “cô bé” co giãn chặt đến nỗi nàng nghe từng phần trong cơn “cực khoái”. “Cửa mình” nàng bóp chặt “dương vật” hắn nong ra hết cỡ.

    Hắn “nhấp” như người điên. Nàng rên lớn không kiềm chế được. Hắn “làm” nàng liên tục, điên cuồng, mắt trợn ngược thì hắn “xuất tinh” ào ạt. Thu Hạnh rên trong cực sướng. Hai thân người “chết lịm” bên nhau cho tới khi hắn lật qua một bên. Lúc bấy giờ nàng hết hồn: Không biết các con nàng có nghe thấy tiếng không! Đêm khuya âm thanh nghe rất rõ. Nàng nhờ hắn khóa kín cửa. Hai người ôm nhau trần truồng. Nhưng chỉ một tiếng đồng hồ sau, hắn cương cứng trở lại. Lần này nàng “bú” “cái đó” hắn thật đã. Và sau đó hắn “làm” nàng lâu không thể tả. Sự sướng tột độ làm nàng “ra” nhiều lần. “Cô bé” nàng “nát như tương”, còn “dương vật” hắn đỏ ửng vì cọ xát. Chưa bao giờ Thu Hạnh bằng lòng như hôm nay. Cơn “dục vọng” của nàng được thỏa mãn.


    Trưa hôm sau.

    Sau khi đưa các con nàng qua nhà bạn chơi, Lộc định ra về.

    Trong phòng khách.

    Thu Hạnh ôm hắn nói: “Gặp lại nhau nhé!”

    Hắn ôm nàng, tay mò vào “cô bé”. Thu Hạnh đang mặc chiếc váy ngắn. Nàng rướn người co chân lên trong bàn tay của hắn: “Thôi nha!” Nàng mỉm cười nói, hôn lên môi hắn. Thằng cao lớn kinh khủng, nàng phải nhón hết gót chân. Nói vậy mà tay nàng mò vào khóa quần jean của hắn kéo xuống, thò vào bên trong. “Cái đó” của hắn cương cứng. Nàng cầm vuốt nhẹ vừa nói:

    “Tôi mệt quá rồi nha! Chưa đã đêm qua sao!?” Miệng thì nói nhưng tay nàng vẫn không rời “dương vật” hắn.

    Hắn đẩy nàng lại cửa sổ, quay nàng chổng mông ra sau, tay nàng vịn thành cửa. Phía sau, hắn kéo váy lên. Đôi mông tròn trịa ưỡn về phía sau, kéo quần lót xuống, “cô bé” hé mở ướt nhẹp, những sợi lông xoăn dính vào nhau, hai “mép” nở ra. Từ phía sau, hắn cầm “dương vật” to lớn đẩy vào ngập sâu. Hắn “nhấp” như người điên. Cả giờ sau, hai người mới rời nhau. Cơ thể Thu Hạnh rã rời, khi hắn ra khỏi cửa nàng lẩm bẩm:

    “Trời Đất! Thằng nhỏ mạnh thật. Đúng là “mười bảy bẻ gãy sừng trâu”. Hắn “chơi” không biết mệt, Mẹ! Đã thật!”

    Thu Hạnh đi lấy viên thuốc ngừa thai hàng ngày để uống.


    Mùa hè mười lăm năm sau.

    Lộc từ tiểu bang xa trở về. Hắn không về một mình. Hắn có vợ và hai đứa con trai nhỏ. Vợ hắn là người Mỹ gốc Hà Lan. Từ bên nhà bố mẹ hắn, hắn gọi điện cho Thu Hạnh. Nàng mừng rớm nước mắt. Từ lúc hắn lên đại học và đi biệt tăm cho tới bây giờ, nàng không biết hắn đi đâu? Ở đâu? Làm gì? Lộc năm nay đã 32 tuổi, cái tuổi biết mình phải làm gì. Còn Thu Hạnh vừa đúng 45, cái tuổi chín muồi của một trái cấm. Da thịt nàng vẫn mượt mà thơm ngọt.

    Hai vợ chồng hắn qua thăm vợ chồng nàng. Các con nàng, Ti và Tuân, đã vào đại học. Chồng nàng đã nghỉ hưu non. Thu Hạnh vẫn làm kế toán cho một công ty. Nàng xin nghỉ một tuần từ khi Lộc về. Hai bên gặp nhau mừng rỡ. Lộc vẫn đẹp trai như xưa, nhưng già dặn và trưởng thành hơn. Thân hình to lớn cường tráng như thanh niên Mỹ.

    Khi vợ hắn đang nói chuyện với chồng nàng, hắn và nàng ra ngoài sân.

    “Sao đi mà không cho tôi một lời!?” Nàng nói…

    “Tôi biết ở đây mãi gia đình cô…” hắn ngập ngừng…

    “Thích lấy vợ Mỹ…”

    “Từ lúc biết Cô… Tôi không thể lấy vợ Á Châu được… Vì mỗi lần “làm tình” thì khuôn mặt Cô lại hiện ra!”

    “Thật không… cảm ơn.” Thu Hạnh đỏ mặt.

    “Tôi vẫn nhớ đến cô luôn luôn!”

    “Tôi cũng vậy!” Thu Hạnh trả lời.

    “Nhớ cái kia nữa!” Hắn cười…

    “Đồ Quỷ.” Thu Hạnh đánh nhẹ lên vai hắn.

    Ngày hôm sau, vợ chồng Lộc qua chơi. Điều ngạc nhiên là tuy mới biết nhau, vợ Lộc rất thân thiện, cởi mở, nàng hồn nhiên và gần gũi với mọi người. Chồng Thu Hạnh rất thích cô ta. Chính cô ta đề nghị chồng nàng cùng cô ta đi mua vài món đồ kỹ thuật. Lạ là hai người cùng là kỹ sư đồng môn. Lộc và Thu Hạnh ở nhà.

    “Cô biết không,” Lộc nói: “Vợ tôi lớn tuổi hơn tôi, nàng gần bốn mươi đấy! Tôi không thể lấy vợ nhỏ tuổi được… Cũng vì cô…”

    “Cô ta đẹp quá!” Thu Hạnh trả lời.

    “Vâng! Cô ta xinh xắn. Nhưng cô ta rất cởi mở và rộng lượng nữa. Tôi đã nói hết chuyện chúng mình cho cô ta nghe.”

    “Trời ơi! Sao Lộc… nói ra!” Thu Hạnh run rẩy.

    Hắn ôm đôi vai nàng trấn an.

    “Đừng lo! Tôi muốn đem vợ tôi về lần này là để chuộc tội với… Chồng Cô… Chúng tôi đã cam kết hết rồi… Vợ tôi sẽ làm tất cả những gì nàng đã hứa… Chúng tôi rất yêu nhau… nhưng tôi cũng yêu… Cô nữa!”

    “Tôi không biết Lộc nói gì!?” Thu Hạnh tròn mắt nhìn hắn.

    “Nói thẳng ra là vợ tôi tìm cách để ‘làm tình’ với chồng cô!” Giọng hắn bình thản.

    “Trời ơi!” Hạnh đưa hai tay lên trời.

    “Đừng sợ hãi.” Hắn nói tiếp.

    “Chúng ta đều trưởng thành. Trong tương lai chúng ta sẽ nói hết cho nhau nghe. Không ai có tội khi dám nói thật, chúng ta nên chấp nhận nó. Đến một ngày chúng ta trưởng thành và rộng lượng đến độ chia sẻ kể cả ‘làm tình’ chung.”

    “Tôi… tôi không ngờ vợ chồng Lộc… nghĩ như vậy… Nhưng chồng tôi sau này…”

    “Đừng lo, đã có viên thuốc màu xanh.” “Thôi tôi về.”

    Hắn đứng lên hôn môi nàng, lưỡi hắn quấn lấy lưỡi nàng thật lâu. Thu Hạnh bủn rủn: “Ông ta có thể về trễ tối nay… đừng trông.” Hắn quay lưng bỏ đi. Sự việc quá nhanh. Hạnh đứng ngơ ngác suy nghĩ.

    Buổi chiều chồng nàng về. Trông ông ta ngập ngừng như người mang tội. Nhưng vẻ mặt hạnh phúc nhưng hoang mang. Thu Hạnh biết, nên rất thương chồng. Chính nàng là người có tội.

    Sáng hôm sau đang ngủ, chồng nàng cởi quần nàng ra, ông cúi xuống “bú” “cô bé” nàng. Thu Hạnh ngạc nhiên sung sướng. Lần đầu tiên ông đặt lưỡi trên “cô bé” nàng. Ông “bú” say sưa, sau đó hai vợ chồng nàng “làm tình” cuồng nhiệt. “Đạo đức giả” biến đâu mất, như sự hồi sinh trở lại. Ông chỉ là con người trần thế. Hai vợ chồng như loài thú quấn quýt nhau. Khi buông ra, từ cửa sổ, mặt trời đã lên, ngoài kia những đôi chim ríu rít.

    Hai ngày sau, vợ chồng Lộc trở lại nhà Thu Hạnh. Chỉ còn hai ngày nữa là vợ chồng hắn rời đi. Hắn để vợ hắn ở lại nhà nàng và hắn mời nàng đi với hắn. Vợ hắn vào nhà với chiếc váy ngắn cũn cỡn, khoe đôi chân dài “mời gọi” thế kia, thì nàng có đi cả ngày chồng nàng còn mừng.

    Sau khi ăn sáng xong, Lộc chở Thu Hạnh về một nông trại xa thành phố. Trên đồng cỏ bao la thoai thoải xuống sườn đồi đầy hoa vàng, hai người đứng nhìn những tia nắng phản chiếu. Bên cạnh một nông trại rất lớn, phía trong chất đầy những đống rơm cho mùa đông. Hắn nói: “Đây là nông trại của ông bà bảo trợ gia đình hắn. Những thời gian đầu gia đình hắn ở nhà ông bà ta, cách đây mười phút lái xe. Hồi nhỏ hắn với lũ bạn thường đến đây chơi trò cút bắt. Ở đây tự nhiên chẳng ai quấy rầy mình.”

    “Bây giờ mình chơi lại trò cút bắt đi!” Thu Hạnh nói với nụ cười, vừa chạy ra xa.

    “OK!” Hắn phóng theo.

    Hai bóng người đuổi nhau dưới ánh nắng. Thu Hạnh mặc quần jean bó sát trên chiếc áo thun màu nhạt, trông nàng mạnh khỏe, hấp dẫn… Nàng chạy nhanh vào đống rơm lớn cho bò ăn cỏ mùa đông thì hắn bắt được nàng. Hai người đứng hôn nhau say đắm. Môi hắn hôn lần xuống cổ. Chiếc áo cởi ra. Môi hắn hôn lần xuống ngực. Nàng không mặc áo ngực.

    Hai bầu vú nhô cao, núm vú cương cứng đỏ hồng. Hắn “mút” núm vú nàng. Thu Hạnh nhắm mắt, khi môi hắn hôn tới rốn. Đứng dựa vào bó rơm lớn, tay hắn tìm cái khóa quần kéo từ từ xuống. Chiếc quần lót lụa mỏng hé ra, “cô bé” tròn nhô lên phía trong. Hắn quỳ tay kéo luôn hai quần xuống khỏi mông thì dừng lại, hắn đẩy nàng đứng dựa trên cuộn rơm. “Cô bé” của Thu Hạnh phồng to trước mặt hắn, hé mở chờ đợi. Khi hắn “bú” nàng thì Thu Hạnh rên lớn vì sướng. Giữa khe “ướt át” lênh láng. Chưa bao giờ “chất lỏng” ra nhiều như lần này. Nó đã rịn ra từ lúc trên xe. Hắn vạch “vùng tam giác” ra, “hột le” đỏ hỏn phía trên, lưỡi hắn “đánh” mạnh. Thu Hạnh cong người rên rỉ.

    “Chịu hết nổi rồi Lộc ơi… Chịu hết nổi… Lộc…”

    “Hạnh sướng không…”

    “Trời ơi…” Nàng chỉ biết la.

    Nàng đẩy hắn ra, cuối người kéo quần hắn xuống. “Cái đó” hắn bung ra như lò xo, cương cứng, sừng sững to lớn. Nàng cầm lấy “bú” ngon lành như kẻ ăn kem. “Chất lỏng” nhớt với nước miếng nàng kéo thành sợi dài. Hắn ngẩng đầu nhăn mặt sung sướng. Phía dưới “cô bé” của Thu Hạnh rần rần, những sợi lông xoắn lại nhau ướt nhẹp. Hắn đẩy nàng ra, trải tấm ra lớn dưới mặt đất. Hai người nằm xuống.

    Khi “đầu khấc” đỏ ửng to lớn lách vào hai “mép” vun cao ướt sũng, thì Thu Hạnh cong người lên rên lớn. Đôi mông hắn “nhấp” như vũ bão. Mười lăm phút sau, hai mươi phút sau, nửa tiếng sau, hắn “làm” nàng càng ngày càng nhanh. Những tiếng “chóc chách” của hai bộ phận sinh dục cọ nhau vang lên giữa nông trại không người nghe thật rõ. Khi đôi chân dài của Thu Hạnh co quắp thật cứng trên lưng trần của hắn với những cú “dập” dữ dội hắn rên lớn “xuất tinh”, thì nàng cũng “cực khoái” vì sướng.

    Yên lặng. Hắn rút “dương vật” ra, những “tinh khí” nhầy nhụa trào ra hai “mép” “cô bé” của nàng, hắn đưa tay “quệt” nhẹ và để lên miệng.

    Hai người về đến nhà gần tối. Vợ hắn cũng vừa tắm xong. Vợ chồng hắn ra xe. Hắn nháy mắt với nàng. Chồng nàng mặt tươi rói. Hắn nói lớn:

    “Gặp lại năm sau nhé!”

    Thu Hạnh với tay theo:

    “Vâng! Gặp lại năm sau…”

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *