Giờ đây, mỗi khi gần gũi vợ, tôi lại bị ám ảnh bởi những ký ức ngày xưa, cảm giác như đang bị ai đó nhìn trộm.
Ba tôi mất khi tôi 13 tuổi, để lại hai mẹ con trong ngôi nhà ba tầng rộng lớn. Dù là con trai, tôi rất thương mẹ, hai mẹ con nương tựa vào nhau mà sống. Tôi yêu mẹ vô cùng và luôn quấn quýt bên bà.
Năm 16 tuổi, tôi lớn phổng, giọng nói ồm ồm như vịt đực. Đó là những biểu hiện của tuổi dậy thì, nhưng đặc biệt hơn cả là “của quý” của tôi phát triển lạ thường. Tôi bắt đầu có những ham muốn xác thịt, thường tự tìm hiểu qua những cuốn truyện người lớn. Từ đó, tôi dần “lớn” hơn, thương mẹ hơn và cảm thấy mình phải thay bố chăm sóc mẹ.
Thế nhưng, mẹ ngày càng vắng nhà và về muộn. Nhiều đêm, mẹ đi đến sáng mới về, khiến tôi thức trắng lo lắng, đứng ngồi không yên, cứ ngóng mẹ mỗi khi có tiếng xe chạy qua. Nỗi lo lắng tột cùng. Rồi một lần, trời đất như sụp đổ khi tôi nhìn thấy mẹ hôn say đắm một người đàn ông lạ trước sân nhà.
Suốt đêm đó, tôi trằn trọc không ngủ được, chập chờn với những giấc mơ “hỗn loạn” về “chuyện nam nữ”, “quan hệ”, “kích thích bằng miệng”. Tôi tưởng tượng cảnh mẹ và người đàn ông lạ đó đang “ân ái” trên giường, tự nhiên “của quý” của tôi cương cứng “ngóc đầu” lên. Tôi thấy mẹ đang “chiều chuộng” “của quý” ông ta ngon lành, và ông ấy cũng không kém, quay đầu lại “kết hợp” với mẹ tôi thành tư thế “69”. Ông ta “mân mê” mẹ tôi từ dưới hậu môn lên đến tận “vùng kín” đang vẫy gọi, một cách điêu luyện từ ngoài vào trong. Sau đó, ông ta từ từ “đưa” “của quý” đầy lông lá của ông ta vào “chỗ đó” mẹ tôi. Ông ta “thúc” lia lịa, mẹ tôi rên lên “khoái cảm”:
“Sướng quá anh ơi, “thúc” mạnh hơn nữa anh… mạnh nữa anh, em sướng quá anh ơi…”
Người mẹ tôi “nảy” lên giật giật liên hồi, tay chân bủn rủn, miệng rên lên “sung sướng”:
“Em ‘giải tỏa’ đâyyyyy… anh thật tuyệt vời, em sướng vô cùng…”
Cùng lúc đó, tôi chợt tỉnh giấc, thấy quần mình ướt đẫm chất dịch màu trắng đục có mùi “tanh tanh” khó tả. Tôi vội vàng thay quần khác và leo lên giường ngủ tiếp. Sáng ra, tôi tắm sớm, kỳ cọ thật sạch sẽ. Kể từ đó, tôi càng tò mò quan sát mẹ nhiều hơn và không còn tự nhiên như trước. Có lẽ mẹ cũng nhận ra nhưng chỉ nghĩ đó là biểu hiện của tuổi dậy thì thôi.
Một chiều nọ, tôi đi cắm trại với lớp, nhưng vì cãi nhau với bạn bè nên tôi bỏ về nửa chừng. Nhấn chuông mãi không thấy mẹ ra mở cổng, rồi tôi gõ cửa ầm ầm cũng không ai nghe. Sẵn bực mình, tôi leo rào vào luôn. Ngạc nhiên khi thấy xe của người đàn ông hôm trước hôn mẹ trước cửa nhà. Một ý nghĩ đen tối hiện lên trong đầu tôi. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ ông ấy hôn mẹ tôi như lần trước, nên tôi tò mò muốn biết “người ta hôn nhau là như thế nào”. Bởi từ bé đến giờ tôi chưa hề được hưởng cảm giác này, cũng chưa từng yêu ai. Một phần vì tôi nhút nhát, một phần vì mặc cảm không có cha nên tôi không dám quen ai cả (vì bạn bè cùng lớp thường hay trêu tôi là thằng mồ côi). Những bước chân do dự rồi cũng đưa tôi đến trước phòng mẹ tôi, và mẹ tôi đã không khóa cửa phòng.
Tôi đã nhìn thấy mẹ đang “ân ái” cùng người ấy…
Qua khe cửa, tôi đã nhìn thấy… Tim tôi đập loạn xạ, mắt tôi mở to, tôi muốn khóc, muốn hét lên thật to, nhưng có một cảm giác rất lạ, khiến tôi đứng chôn chân và mở to mắt nhìn…
Đôi tay ông ấy bắt đầu “mân mê”, “vuốt ve”.
“Ngực em đẹp quá.”
Ông ấy thì thào rên rỉ trong hơi thở nóng hổi, tay kéo chiếc áo ngực của mẹ xuống, “áp” đôi môi nóng bỏng “khao khát” của ông ấy vào đó. Ông ấy “chiếm trọn” “ngực” mẹ một cách “tham lam”, “ham hố”. Cái lưỡi “nhám” quấn lấy “đầu ngực” mẹ đỏ hồng, còn một tay thì “quấn quýt” xoa “nắn” “ngực” bên kia. Nhiều lúc ông ấy “ham” quá, “chiếm trọn” thật mạnh như muốn nuốt chửng “bầu ngực” mẹ vào cuống họng, và mẹ nhăn mặt bảo:
“Ngực em làm gì có sữa mà anh ‘chiếm trọn’ dữ vậy?”
Ông ấy vội vàng xin lỗi, lại “mân mê”, xoa “nắn” một cách nhẹ nhàng khiến mẹ đủ mê ly.
Hai tay mẹ “lần tìm”, “của quý” ông ấy bây giờ đã cương cứng, “hướng lên” phía bụng, như muốn “lộ ra” ngoài thắt lưng chiếc quần tây ông đang mặc. Mẹ xoa xoa dọc theo “của quý” ông ấy, miệng hỏi đùa:
“‘Của quý’ anh bây giờ đã to chưa?”
Và ông ấy đáp một cách thật thà: “To.” Mẹ lại hỏi:
“Anh có ‘hưng phấn’ không?”
Ông ấy trả lời là:
“‘Hưng phấn’.”
Và mẹ lại hỏi gặng:
“Anh ‘hưng phấn’ dữ chưa?”
Ông ấy đáp là ông ấy đã “hưng phấn” quá rồi. Rồi mẹ hỏi “linh tinh” những câu như anh có muốn “thân mật” không, khi ông ấy trả lời là ông ấy muốn “thân mật” thì lại hỏi anh muốn “thân mật” ai, và tất nhiên là ông ấy nói anh chỉ muốn “thân mật” một mình em mà thôi.
Ông ấy “tuột” chiếc quần lót bé xíu đã ướt nhẹp từ lâu của mẹ ra, cười một cách mừng rỡ:
“Em ướt quá!”
Ông ấy lúc nào cũng vậy, hễ thấy “chỗ đó” mẹ ướt là như “bắt được vàng” vậy. Ông ấy “đưa” một ngón tay vào đó, thấm lấy “dịch” của mẹ rồi xoa xoa lên “điểm nhạy cảm” làm cho mẹ một cảm giác “hưng phấn” thật dễ chịu. Ông ấy xuýt xoa: “‘Chỗ đó’ em đỏ hỏn, nóng hổi ha”, và mẹ cười thật thích thú khi nghe ông ấy nói như vậy.
Ông ấy “đưa” chiếc lưỡi dài và “nhám”, “quét” một đường vào “chỗ đó” mẹ. Mẹ giật nảy mình, thật là “tê mê khôn tả”. Ông ấy hỏi em có thèm không, mẹ đương nhiên đáp là mẹ thèm lắm và như vậy ông ấy “mân mê” “chỗ đó” mẹ một cách say sưa. Khi thì “chiếm trọn” hai mép “chỗ đó” của mẹ “chùn chụt”, khi thì dùng lưỡi “quét” những đường độc đáo từ dưới hậu môn của mẹ lên, khi thì “ngoáy” chiếc lưỡi của ông ấy thật sâu vào “chỗ đó” mẹ.
Ngón tay ông ấy xoa nhẹ vào “điểm nhạy cảm” của mẹ, và có khi đẩy nhẹ đầu lưỡi của ông ấy vào đó. Hai tay ông ấy ôm lấy đôi mông của mẹ lúc nào cũng như muốn “ẩy” lên. Có khi ông ấy bóp mông mẹ thật mạnh làm mẹ thấy đau quá, nhưng mẹ lại thích ông ấy làm như thế. Mẹ nằm lim dim, như một con mèo đang hưởng thụ, rên lên những tiếng khe khẽ để “kích thích” ông ấy thêm. Khi mẹ cảm giác như có hàng ngàn con kiến bò rần rật trong mình, “chỗ đó” mẹ giật giật và một dòng “dịch” trắng đục tuôn ra. Lúc đó ông ấy thật là mừng rỡ và đó là khi đến phiên mẹ làm cho ông ấy được “sung sướng”.
Mẹ nằm ngửa người, “trần truồng”, hai chân dang rộng ra “phơi” cái “chỗ đó” đỏ hỏn, ướt nhẹp. Ông ấy chống hai tay lên phía trên đầu mẹ, “của quý” ông ấy bây giờ ở ngay cạnh miệng mẹ, cũng đỏ và ấm nóng. Mẹ “đưa” lưỡi liếm vào “đầu đó” của ông ấy một cách nhẹ nhàng. Mẹ liếm vào khoảng nối “đầu” và thân “của quý” ông ấy, vì mẹ biết chỗ đó sẽ làm cho ông ấy sướng nhất.
“Của quý” của ông ấy run run trong miệng mẹ, khi mẹ thấy nó run run giật giật thì mẹ biết là ông ấy sướng lắm và như vậy mẹ làm chậm lại cho ông ấy có thể cầm cự được lâu hơn. Mẹ liếm dọc theo thân “của quý” của ông ấy, hai tay mẹ không ngừng “vuốt ve” “tinh hoàn” ông ấy. Mẹ có khi ngậm trọn hai “hòn đó” của ông ấy vào miệng và “nuốt” “chùn chụt”, làm như vậy ông ấy thích lắm vì mẹ nghe tiếng ông ấy rên rỉ.
Mẹ cho trọn cả “của quý” nóng hổi của ông ấy vào cuống họng mình, làm như vậy mẹ khó mà thở được nhưng mẹ ráng vì mẹ muốn cho ông ấy được “sung sướng”. Có khi mẹ “chiếm trọn” mạnh quá ông ấy chịu không nổi thì ông ấy vội vàng kéo “của quý” ra khỏi miệng và mẹ đùa:
“Anh chạy trốn đi đâu…”
Ông ấy trách mẹ làm mạnh quá ông ấy “giải tỏa” rồi thì làm sao “chiều chuộng” mẹ được nữa.
Mẹ hỏi ông ấy có muốn “thân mật” mẹ không, ông ấy đáp là có. Có khi mẹ bảo bây giờ không cho ông ấy “thân mật” nữa, đuổi ông ấy đi nha, và ông ấy năn nỉ, cho ông ấy “thân mật” đi, ông ấy “hưng phấn” quá rồi, không ông ấy chết mất. Vậy là mẹ vội vã đưa “chỗ đó” mình ra cho ông ấy “thân mật”… Ông ấy thích “thân mật” thế, ông ấy đứng dưới đất, còn mẹ thì nằm trên giường. Ông ấy kê một chiếc gối dưới mông mẹ, hai chân mẹ dang ra thật rộng, còn ông ấy thì hai tay nắm lấy hai “ngực” mẹ và “thúc” mẹ một cách mạnh mẽ.
“Chỗ đó” mẹ ra nước nhiều quá kêu lên những tiếng “chành chạch”, như vậy mẹ càng thấy “hưng phấn”. Có khi mẹ nhắm mắt và rên rỉ những tiếng thật to, có khi hai đứa mẹ nhìn nhau âu yếm cười. Ông ấy thấm “dịch” “chỗ đó” mẹ lên “điểm nhạy cảm” mẹ và dùng tay xoa vào đó trong lúc đang “thân mật” mẹ.
“A ôi sướng quá…” mẹ la lên từng hồi, hai tay ôm chặt lấy cổ ông ấy, vò đầu ông ấy. Có khi hai đôi môi của mẹ và ông ấy quấn chặt lấy nhau, ông ấy “chiếm trọn” môi mẹ “chùn chụt” như “chiếm trọn” “chỗ đó” mẹ vậy…
Có khi ông ấy “đưa” một ngón tay vào miệng mẹ và mẹ “chiếm trọn” ngón tay đó một cách say sưa…
Mẹ làm như vậy ông ấy cảm thấy “hưng phấn” lắm vì ông ấy tưởng như là mẹ đang “chiếm trọn” “của quý” của ông ấy vậy.
“Thân mật” kiểu này mệt rồi, chúng mẹ đổi kiểu khác. Ông ấy thật là tài, lúc nào cũng đợi mẹ “giải tỏa” rồi mới đến phiên ông ấy, khi mẹ hỏi thì ông ấy đáp là ông ấy muốn “bắn” lúc nào cũng được. Còn mẹ thì thật là “dở”, mỗi khi mẹ muốn “giải tỏa”, dù có cố cách mấy cũng không cản lại được. Xong xuôi, mẹ và ông ấy nằm ôm nhau, “trần truồng” và ngủ thiếp đi.
Đến khi hai người ôm nhau ngủ thiếp đi, tôi mới quay về phòng. Đầu óc tràn ngập những chuyện “hỗn loạn”, những cảnh “ân ái” ban nãy cứ lởn vởn quanh đầu tôi cả đêm hôm đó, và tôi phải “tự xử” để giảm bớt sự bức xúc đang dâng lên trong lòng. Rồi tôi chìm dần vào giấc ngủ với những giấc mơ “miên man”. Cũng kể từ đó, tôi khinh bỉ mẹ, và không vâng lời mẹ nữa. Tôi lao vào cuộc sống ăn chơi sa đọa, hết phim “khiêu dâm” đến các loại sách báo “khiêu dâm”, và lúc nào trong đầu cũng “mụ mẫm” những tư tưởng xấu xa…
Và cũng kể từ đó, cuộc đời của tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi quen rất nhiều cô gái và cũng đã làm cho biết bao cô phải “say mê” vì tôi, bởi tôi vốn có vẻ ngoài đẹp trai vả lại nhà cũng khá giả. Tất cả những thứ đó đã hội đủ điều kiện của biết bao cô gái trẻ. Nhưng rồi chuyện đời đâu như mình tưởng, tôi đã gặp được một nửa của mình là Trân, một người con gái thật nhu mì với gương mặt trái xoan, với cặp chân mày lá liễu và cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn. Tất cả những thứ đó đã tạo nên một nét đẹp thuần khiết điển hình của người phụ nữ Việt Nam. Chúng tôi yêu nhau thắm thiết và đã trao cho nhau tất cả. Tôi đã cưới cô ấy, chúng tôi sống với nhau thật hạnh phúc trong một mái ấm nhỏ nhắn xinh xắn.
Những nỗi ám ảnh vẫn còn đó…
Nhưng từ khi chúng tôi cưới nhau, trong “chuyện chăn gối”, tôi luôn dò xét vợ và cảm thấy không được thoải mái. Dù luôn luôn khóa cửa và tắt đèn một cách cẩn thận, nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy như có người đang nhìn trộm mình.
Các con của tôi đến nay, đứa 15 đứa 16 tuổi, tôi vẫn bị nỗi lo mơ hồ ám ảnh. Vì thế, tôi luôn theo dõi, giám sát chúng từng chút một… Cho đến một lần, tôi tình cờ nghe hai đứa con tôi nói với nhau về “chuyện giới tính” mà chúng nghe được từ một câu lạc bộ. Các con tôi rất hồn nhiên và nghiêm túc trao đổi về “vấn đề giới tính”, như đang nói về một bài học ở trường.
Thở phào nhẹ nhõm, tôi mừng và tin rằng các con tôi sẽ không gặp những chuyện như tôi ngày xưa, và nỗi ám ảnh đó cũng phai dần theo năm tháng, và cuộc sống của tôi cũng ngày càng hạnh phúc hơn.
Bà hội đồng với vẻ mặt cau có, cầm roi quất xối xả vào cô bé, không ngừng mắng nhiếc: “Mày muốn giật ngôi à? Mới lớn mà dám ve vãn chồng bà… này, thì bà cho này…” Vừa đay nghiến, bà vừa dùng bó dây mây quất tới tấp vào lưng cô bé. Cô bé cao ráo, cân đối, quần áo khá tươm tất, quỳ lạy van xin: “Chị ơi, em nào có muốn, là chị tới cưới em về đấy mà… em lạy chị, xin chị tha cho…” “À, giờ mày đổ cho bà đấy à? Không phải là mày ve vãn chồng bà từ ngoài đường để nó mê mệt rồi về ép bà đi cưới mày à?” “Em không…” Chưa nói dứt lời thì những sợi mây đã tới tấp xoắn vào lưng cô bé…
Bỗng nhà ngoài tiếng ông Hội vang lên: “Gì mà ầm ĩ thế?” Bà hội đồng vội giấu bó mây và ôm lấy chồng: “Mình về rồi đấy à? May quá, cô Quý đang nhớ nhà, xin em cho cô ấy về thăm nhà vài bữa, em không cho, vì cô ấy đi rồi lấy ai hầu hạ mình… thế là cô ấy ăn vạ, đòi chết, em bực nên mới dạy cô ta được vài phút thì mình về, thôi, mình xử cô ta đi nhá, em đi coi lũ tôi tớ tí nhá…” Vừa nói, bà vừa lẳng lơ nhìn chồng. Ông hội không ngờ bà lại cưng ông đến thế, thế nào đêm nay, ông cũng phải thưởng bà! Định là định thế, nhưng mới lấy Quý về đêm qua, chưa kịp “động phòng” thì làm sao mà ông “mò” qua bà cho đặng… nhưng càng nhìn Quý, ông càng thấy nàng “quá quắt”! Được ở trong nhà quan, giàu có lại chê, lại đòi bỏ ông về nhà lính! Nghĩ tới đó, ông muốn điên lên… nhưng vợ trẻ làm sao mà đánh được? Thế là ông quát: “Cô về phòng đợi tôi, tôi sẽ nói chuyện với cô sau.” Nước mắt lưng tròng, Quý uất ức đi về phòng… Nhìn vợ trẻ khóc mà ông “não ruột”. Nhưng cứ nghĩ đến “nó” định bỏ đi là ông lại muốn điên lên. Định theo Quý về phòng thì tiếng bà hội đồng ngọt ngào vang lên: “Thôi mình ơi, nó còn dại, từ từ rồi em dạy nó hầu mình cho phải phép… mình ngồi xuống đây, em lau mặt cho…” Ông hội đồng không ngờ vợ mình lại có những cử chỉ ngọt ngào đến thế, ông xúc động ôm chầm lấy bà, nhưng bà giãy ra và bảo: “Ấy, mình làm thế người làm nó cười cho, vào phòng em, em lo cho mình nhé…”. Vừa nói, bà vừa dìu ông vào phòng…
Cả 2 năm nay, ông ăn chơi “phóng túng” ngoài đình, không ngó ngàng hay gần gũi bà nên không còn nhớ tới căn phòng vợ ra sao. Nay vừa bước vào, ông đã ngất ngây với mùi trầm lan nhè nhẹ cùng chiếc giường trắng tinh, tươm tất…
Bà hội đồng năm nay 41 tuổi đang vào độ “hồi xuân”, ông 45 tuổi đang trên đỉnh cao “ham muốn”. Nhớ tới cái thuở bà 16, ông 20, khi lấy bà về “ngực” “mông” chẳng có, nhưng qua tay ông, nó cứ “phát triển”… để giờ đây, khi vục đầu vào “ngực” bà, ông cứ “mơn mởn” như lạc vào “vựa bưởi” làng bên. Ghé miệng vào “ngực” vợ, ông cắn thật mạnh, rồi tiện tay, ông “vò” “ngực” bên kia, bóp đến “nhão” thịt mà ông vẫn chưa buông. Rồi bỗng nhiên ông nghe bà rên, thật nhỏ… “Ôi, mình ơi, mình hành hạ em đi mình.” Nghe vậy, ông càng ra sức “vò” “ngực” bà, miệng cắn thật mạnh vào “đầu ngực” bên trái. Bà ngây người, chụp lấy “của quý” ông, và “mân trớn” như một bảo vật. Bà tự nằm xuống, banh hai chân thật rộng, đón ông “vào nhà”. Lúc này “của quý” ông đã cứng, “đường vào ấy” ông đã thuộc nằm lòng, nên “ọt” một cái là nó vào tới… nhưng hỡi ôi, như trái bong bóng xì, “của quý” ông “nhão” ra. Bà thất vọng hỏi: “Sao vậy mình?” Ông chỉ bảo: “Đã bảo là cái “lỗ đó” toang hoác, đồ bỏ mà không nghe!” Bà sụt sùi: “Cũng tại mình cả! Đẻ cho mình 8 đứa, thì cái thân này còn gì mà ngon!” Bà dỗi hờn quay lưng vào tường, ông thản nhiên mặc quần áo và bảo: “Thôi, tôi đi đây!” Tiếng đóng cửa khô khốc làm bà càng thêm đau, nhưng biết làm sao đây, phận đàn bà là vậy! Lấy chồng, cho nó “giày vò”, “hành hạ”, rồi đẻ như heo… rồi nó “vất đó”… bà bỗng hét vang: “Có phải làm đàn bà là bị thế không hở trời!”
Rời phòng bà cả, ông “mò” sang phòng Quý, cô vợ 16 trăng tròn ông mới cưới hôm qua. Thấy Quý đang nằm ngủ trong bộ đồ lụa trắng, một vạt áo “tung lên” quá nửa “vòng ngực”, làm dạ ông nôn nao. Gài then cửa, ông “xà” ngay vào giường làm Quý giật mình, tỉnh giấc. Ông ôm nàng vào lòng, quên hết những gì bà cả vừa “mách”, ông hăm hở “tuột” quần áo vợ ra. Như con mèo ướt, Quý sợ hãi nép vào vách nhà. Nàng càng sợ hãi, ông càng thích. Gái “nguyên vẹn” là thế, ông nghĩ!
Rồi ông ngọt ngào nói: “Em đừng sợ, là vợ chồng rồi, thì chồng nói vợ phải nghe, em hiểu không?” Quý lí nhí đáp: “Dạ con hiểu…” “Ay, là vợ chồng thì phải xưng hô thế nào…” “Dạ… A… nh…” “Giỏi, thế anh mới thương, nào tới đây nào…” Vừa nói, ông vừa kéo Quý vào lòng, “mân mê” “đầu ngực” vợ, rồi ông lùa lưỡi vào miệng Quý, “nuốt” lấy, “nuốt” để, người Quý bỗng nhũn ra. Nàng không ngờ cái miệng và bàn tay ông “diệu kỳ” đến thế, nó làm người nàng tê như có điện giật. Biết “nai” đã vào lồng, ông bắt đầu trổ tài nghệ.
Đặt vợ nằm dài trên giường, ông thật chậm trút bỏ y phục trên người ra. Lần đầu tiên thấy đàn ông “trần truồng”, Quý đỏ rần mặt và xoay đầu vào tường. Ông hội “hề hà” cười, chẳng nói, chẳng rằng ông banh chân vợ ra, bắt đầu đưa lưỡi “xoáy” nhẹ vào “chỗ đó” vợ… lâu lâu, ông “chiếm trọn” thật mạnh làm người Quý co rúm lên vì sướng. Được vài phút thì ông lại đổi trò, lâu lâu ông “thọc” ngón tay vào “vùng kín” nàng và “ngoáy”… tiếng rên của Quý đã làm “của quý” ông cứng ngắc. Nhưng “động phòng” mà vội vã thì đâu còn hứng thú nên ông cứ để Quý rên, một tay bóp “ngực”, một tay “ngoáy” “chỗ đó”, và miệng thì liếm “đùi non” của vợ.
Đến khi thấy “dịch” trong Quý ra khá nhiều, ông biết, vợ trẻ đã “hưng phấn” tột độ. Đặt gối xuống mông nàng rồi ông từ từ trèo lên người nàng, và thật nhẹ, ông “đưa” “của quý” vào “chỗ đó” nàng, “lướt” thật chậm ngoài “lỗ”. Sự cương cứng, sự “mơn trớn”, “trơn tru” đã làm Quý say đến tột độ, và coi ông như một vị thánh ban phúc cho nàng… nàng phó thác, nàng đón nhận như một con chiên ngoan đạo. Chân nàng bỗng dạng ra lớn hơn để đón “thanh gươm” của chàng… nhưng… “Ơ kìa, sao anh lại ngưng?” Nàng nũng nịu hỏi…
Ông không trả lời, “của quý” cứ để “hờ” ngay “chỗ đó” vợ, miệng “mân mê” “đầu ngực” vợ, lúc mạnh, lúc nhẹ… Người Quý bỗng quằn quại, hơi thở dồn dập, nàng bỗng thật tình tứ… “Anh, em thương anh lắm, anh đừng bỏ em nha.” Ông ngất ngây nghe tiếng vợ trẻ thì thầm, và bỗng nhiên “thúc” “của quý” thật mạnh vào “chỗ đó” vợ. Quý thét ngất vì đau trong khi chàng “thúc” “mạnh bạo” vào “chỗ đó” vợ…
Nhưng lạ thay, cái đau chỉ trong giây chốc… thay thế vào đó là niềm sướng dâng tràn. Ông là một người có nhiều kinh nghiệm “chăn gối”, do vậy chuyện kéo dài cuộc chơi không có gì là khó. Lúc tiến, lúc lùi… ông đã làm Quý “điên lên”. Đôi khi ông ngưng hẳn để “vờn” vợ, Quý “non nớt” nên miệng cứ thì thào: “Nữa đi anh.” Ông đâu phải là “dân thường” nên chọc ghẹo vợ: “Sao hôm qua lúc rước dâu, em khóc?” “Em sợ.” “Sợ gì?” “Sợ anh hành hạ em.” Chưa dứt lời, “của quý” ông đã “thúc” sâu vào “chỗ đó” vợ… “hành hạ” như vậy hả… nàng mắc cỡ… “Em đâu biết là lấy chồng sướng đến vậy…” Và cứ thế, những “trận bão” cứ ùn ùn xoáy quanh “chỗ đó” của nàng, tiếng “chóp chép”, “nhóp nhép” vang vọng khắp phòng…
Cô bé 16 thuở nào giờ đã thành Bà Hội Đồng thứ Hai. Sau hai đêm trong vòng tay ông Hội, Quý đã biết cách làm ông sướng, làm ông cương. Không những thế, nàng còn biết cách “kích thích bằng miệng” rất giỏi nữa là khác.
Mỗi ngày, ông thức dậy trong vòng tay của Quý. Nàng tự tay tắm, lau người và chăm sóc chồng. Sau đó, ông ra “tổng hội” làm việc tới trưa về là quây quần bên vợ bé cho tới tối. Trưa nào cũng vậy, Quý thấp thỏm chờ chồng. Nàng không ngờ mình lại thương ông đến thế. Nghĩ tới hôm cưới mà xấu hổ, mỗi lần cùng ông thắp nhang, tay nắm, đầu chào là nàng cứ đỏ rần mặt lên: “Ai đời, chồng mình lại già đến thế!” Nhưng sau hôm “động phòng”, nàng lại thấy thương ông hơn bao giờ hết. Nàng nguyện sẽ hết lòng lo cho chồng và gia đình chồng. Biết vợ trẻ cưng mình nên mỗi trưa, khi về tới nhà là ông cứ để nguyên giày dép mà nằm dài lên giường để hưởng những giây phút “thần tiên” của cô vợ 16 dành cho.
Thật cẩn thận, nàng cởi bỏ giày chồng ra, rồi tới áo, quần, quần lót. Sau đó, nàng lấy một thau nước ấm lau từng ngõ ngách trên người ông, dĩ nhiên “của quý” là nơi được nàng lau kỹ nhất. Sau hết, nàng bắt đầu nhiệm vụ của một người vợ…
Thật dịu dàng, thật nâng niu, nàng đưa lưỡi mình đi quanh “đầu đó” chồng, sau đó, đánh một vòng quanh “lỗ ‘yêu'”, rồi nàng từ từ liếm dọc xuống “của quý”, xuống “tinh hoàn”. Lúc đó, “của quý” ông đã được miệng nàng bao phủ với những cú “mút” tới lui. Lúc này, hơi thở ông bắt đầu “hụt hơi”, tay ông bắt đầu “mò” “ngực” vợ và bóp thật mạnh. Cường độ lẫn nhịp độ từ miệng nàng bắt đầu nhanh dần theo nhịp bóp từ tay ông… tay ông bắt đầu “lướt” xuống “chỗ đó” vợ. Khi cảm được độ ướt “chỗ đó” nàng, ông bắt đầu “vùng lên”, kéo vợ ra đầu giường, gác hai chân nàng lên vai, và ông bắt đầu “thúc”, “đẩy”, cho đến khi nghe tiếng vợ rên thật lớn thì ông ngưng lại, để “của quý” hờ ngoài miệng “lỗ”, tay ông bắt đầu “vò” “ngực” vợ, miệng ông bắt đầu “mân mê” cho đến khi vợ nài nỉ thảm thiết, lúc đó ông mới tiếp tục “thúc” như một ban thưởng.
Mông nàng “ngổng” lên thật cao theo nhịp “thúc” của chồng, nhưng chơi hoài một kiểu cũng chán! Nghĩ vậy nên ông bắt đầu lật vợ xuống, bắt vợ quỳ “chổng mông” để bắt đầu chơi từ phía sau… Nhưng lạ thay, tim ông bỗng hân hoan khi nhìn thấy cặp mông tròn, chắc của vợ… Nó đẹp quá, nó xinh quá… Tiện tay, ông phát một cái thật mạnh vào mông vợ. Bị chồng phát, hậu môn nàng “nhón” thật cao, như đã chờ sẵn, “của quý” ông chui tọt vào “chỗ đó” vợ nghe cái “ọt”! Chơi từ phía sau nên “chỗ đó” bóp chặt “của quý” đến độ ông muốn “giải tỏa”. Nhưng vốn “tham lam” trong chuyện “chăn gối”, làm sao ông chịu thua ngay hiệp đầu được! Do vậy, ông bắt đầu chậm lại… đợi đến khi nàng lên tiếng: “Cho vào nữa đi anh”, nàng nũng nịu… “Cho vào đâu…” ông chọc vợ… “Vào cái lỗ ấy ấy…” Không thấy chồng trả lời, nàng tưởng chồng lơi là bên càng “chổng mông” cao hơn.
Tình cờ, ông lấy tay nhào, nắn, bóp, banh mông vợ, bỗng nhiên ông thấy cái “lỗ nhỏ”, hồng tươi cứ “úp mở” theo nhịp tay mình. Nó như cục nam châm, hút “của quý” ông đến mãnh liệt. Một ý nghĩ hấp dẫn hiện lên trong đầu ông… “Ừ nhỉ, sao ta không thử cái lỗ ấy?” Nghĩ sao, làm vậy, ông liền đưa “của quý” lên hậu môn vợ, và… PHỰC… thật mạnh, “của quý” ông đã chui tót vào hậu môn vợ. Ôi, gần hết nửa đời người, ông mới khám phá ra cái lỗ này! Nó làm ông tê hết các giác quan, nó làm ông muốn nghẹt thở vì sướng. Ông quên mất Quý, ông quên mất cô vợ trẻ đang bặm môi trong hai hàng nước mắt, đang gồng mông, dâng hậu môn cho chồng. Nhưng lạ thay, khi “đâm” vào hậu môn vợ, ông không tài nào điều khiển được mình, ông cứ “thúc”, “thúc” và “thúc” cho đến khi niềm sướng tuôn đầy trong hậu môn vợ.
Buông mình trên lưng vợ, tay sờ “ngực”, ông thầm thì bên tai nàng: “Anh cưng em nhất đời, em biết không?” Nàng mỉm cười qua hai hàng nước mắt: “Anh vui là em hạnh phúc rồi.” Cảm động quá, ông lại muốn yêu nàng lần nữa, nhưng trước khi yêu, ông muốn nhìn thấy cái “lỗ thiên thần” ấy. Hai tay banh mông vợ ra, mắt dán vào hậu môn, ông thấy nó thật đẹp, tròn vo, hồng “nụ” với “phúng phính” những bong bóng trắng đục tạo ra từ “tinh trùng” mình… Ông thấy mình là một người hạnh phúc nhất đời, ông hãnh diện vì mình vừa khám phá ra một thế giới mới… Lấy tay xoa tròn nơi hậu môn, ông bỗng thấy người vợ “rướn” lên, hứng thú. Ông cho một ngón tay vào và “ngoáy” tròn. Nàng bỗng rên thật dài, người uốn éo đến tột độ, tiếng rên làm “của quý” ông ngóc dậy. Thêm lần nữa, ông muốn đi trên mảnh đất mình mới khai phá. Thật chậm, ông để “của quý” ngay hậu môn vợ và “đưa” vào một cách dễ dàng lẫn thích thú. Lạ thay, ông thấy vợ mình như đã hòa nhập, nàng nâng mông thật cao để đón nhận những cú “xông pha hùng dũng” từ ông. Như lạc vào vườn cổ tích, ông đang thích thú nhìn mông vợ xoay tròn trong “của quý” mình thì nàng “nằm bẹp” xuống, “của quý” ông rời hậu môn nàng với niềm “chới với” hoang mang… nhưng chưa đầy một giây sau, thật nhanh, nàng nâng mông mình lên, và “của quý” ông đã chui tọt vào “trong ấy”, thật sướng, thật phê… “Phê” như thể lần đầu ông gần đàn bà…
Bà hội đồng ngồi buồn, nhìn ra cửa mông lung. Hôm nay là tuần thứ hai “cô bé” đó ngự trong nhà bà! Bà biết, giờ đây bà là con số không trong nhà này. Những gì bà nói ông đều phớt tỉnh, tệ hơn nữa, ông còn sỉ vả vào mặt bà: “Bà bỏ cái thói nhỏ nhen ấy đi! Quý nó không hẹp lòng như bà nên tôi mới lấy về. Những gì bà nói đều là bịa đặt. Đó là tôi chưa tính những lúc bà hành hạ, đánh đập nó. Nếu không vì cái tình vợ chồng mấy chục năm nay thì bà đã không còn hiện diện trong nhà này. Nhưng nếu bà thấy ở đây không được thì cứ về nhà thầy u bà mà ở…” Những tiếng sỉ vả ấy cứ vang lên trong đầu bà suốt tuần nay, cộng thêm những tiếng “ân ái” phát ra từ căn phòng ấy làm bà muốn điên lên được. Về nhà thầy u ư? Ai chứa? Mặt mũi đâu mà về… Thôi, đành bày “kế khác” vậy!
Và sáng nay, khi ông Hội rời khỏi nhà, bà cho người hầu gọi Quý ra “tòa đại sảnh” nói chuyện. Quý thấp thỏm ra gặp bà cả với nỗi âu lo hiện ra trong khóe mắt. “Ngồi đi em, ngồi xuống uống trà, ngắm nắng…” “Lạ quá, sao hôm nay bà ấy tốt đến thế,” Quý vừa ngồi vừa thầm lo trong bụng. “Chị cho gọi em ra đây là để nói lời xin lỗi, hai tuần nay, vì ghen mà chị đã hành hạ em, mong em thông cảm cho cái cảnh có chồng như không của chị…” Bà bắt đầu sụt sùi… Trong khi Quý bùi ngùi thông cảm: “Chị ơi, nếu chị đã coi em như người nhà, thì xin chị đừng ngại mà kể em nghe, hy vọng em an ủi chị được phần nào…” Bà Hội bắt đầu thút thít: “Em biết không, chị lấy chồng năm 16, đêm “động phòng” đau buốt ruột gan. Tuổi anh lúc ấy mới 20, như ngựa non không biết ngưng, gần ảnh một đêm mà chị nhũn người cả tuần. Em cũng đã trải qua rồi, em hiểu đó, vợ chồng khi thương nhau, dâng nhau hết, không câu nệ gì… và cứ thế, chị cho ra đời 8 đứa con… Nhưng hơn 2 năm nay, anh ấy bỏ bê, không ngó ngàng hay đụng tới chị. Rồi tháng trước, anh ấy về, bắt chị đứng ra cưới em… rồi trưa nào căn phòng em cũng toát ra những tiếng rên rỉ, bỏng cháy… trong khi chị bên này nước mắt rưng rưng…” Câu chuyện bà cả kể làm Quý dao động cực độ, nàng không ngờ mình ích kỷ đến thế… Nàng bỗng nảy ra một sáng kiến, và chắc chắn, sáng kiến đó sẽ làm mọi người hài lòng…
Như mọi khi, khi đi làm về là ông “mò” ngay vào phòng Quý, nhưng lạ thay, lại không thấy bóng vợ đâu. Ông bắt đầu lo, không biết chuyện gì đã xảy ra cho cô vợ trẻ của mình. Những câu hỏi bất trắc cứ lởn vởn trong đầu, nó làm ông “bần thần” đến bất động. Ông choàng tỉnh khi vòng tay âu yếm của Quý vòng quanh “ngực” ông, nàng thỏ thẻ từ phía sau: “Anh về rồi hả? Em nhớ anh…” Như có gió thổi trong lòng, ông quay người ôm chầm lấy vợ, đặt nụ hôn nồng lên môi đắm. Ông hạnh phúc nhìn mắt vợ khép với vành môi hồng đón đợi… Sau phút đắm đuối, ông hỏi vợ với giọng trách móc: “Em đi đâu mà không thấy ‘nước non’ đợi anh về?” Giọng buồn buồn nàng trả lời: “Hôm nay chị cả bệnh, em sang thăm… giờ em muốn anh cùng em sang phòng chị ấy…” Ông Hội một tay luồn vào “ngực” vợ, miệng ngọt ngào nói: “Em nhân từ quá… anh chết mất vì em…” “Tí em sẽ “chiều” anh, bây giờ qua thăm chị cả trước nhé anh?” Nghe lời vợ, ông dìu nàng qua phòng bà cả…
Bà nằm đó, trên chiếc giường hồng tơ, mùi hoa hồng thơm ngát, lâng lâng. Áo bà “xổ tung” quá nửa “ngực”… Ông ngại ngùng nhìn Quý vì sợ nàng ghen, nhưng Quý vẫn thản nhiên, nắm chặt tay chồng, với ánh nhìn khuyến khích. Thấy vậy, ông yên tâm, kéo tay vợ đến sát giường bà cả…
Đưa tay sờ trán vợ, định nói với Quý mời thầy thuốc coi bệnh cho bà thì ông bỗng thấy Quý đã “khỏa thân” ôm ông từ phía sau, một tay sờ “ngực” ông, một tay thật âu yếm vuốt “của quý” chồng… Trong khi bà cả đã ngồi dậy, “khỏa thân” tự lúc nào, bà mỉm cười tình tứ, cởi bỏ y phục cho ông. Xong, bà phụ Quý nâng niu “bảo kiếm” của chồng… Ông hoang mang đến tột độ, chưa bao giờ ông được hai người đàn bà phục vụ cùng một lúc…
Họ đỡ ông nằm xuống giường. Quý xoay người, “đưa” “chỗ đó” vào miệng chồng trong khi miệng ngậm “của quý” chồng với những đường “lả lướt”. Ông “ngây ngất” liếm “chỗ đó” vợ, tay “nhồi” “ngực” vợ cả… Tiếng rên của bà Cả và Quý đã làm ông thức tỉnh. “À, thì chúng mày muốn chia nhau… thì đây, ông “chiều”…” Nghĩ vậy, ông bỗng ngồi bật dậy và ra lệnh: “Hai em quỳ xuống và “chổng khu” lên cho anh…” Lập tức Quý và bà cả làm theo. Hai tấm thân tương phản, một “núc ních”, no tròn, một “thon thả” “khiêu gợi” cùng tư thế đón đợi. Ông không ngờ lấy hai vợ sướng đến thế! Vui quá nên ông vỗ mông bà cả đến “BỐP” và hả hê “thúc” “của quý” vào “chỗ đó” Quý… Đường vào “chỗ đó” Quý lúc nào cũng “đắm say”… Tuy nhiên, ông không quên lấy tay “ngoáy” trong “chỗ đó” bà cả để tìm chút “dịch”. Khi có “dịch” rồi, ông lấy “dịch” ấy thoa tròn lên hậu môn bà…
Lấy nhau hai mươi mấy năm trời, ông chưa hề làm điều này với bà… cái cảm giác nhột, sướng, lạ… dâng tràn làm bà “ngọ nguậy” hậu môn không ngừng. Nhìn cặp mông tròn cứ “vểnh lên” liên hồi, ông thích chí nhét một ngón tay vào hậu môn bà cả, “ngoáy” đều đến khi nghe tiếng rên… Bỗng nhiên ông rời “chỗ đó” Quý và đưa “của quý” mình qua hậu môn Thiêm – bà cả – ông “lướt” “lướt” như tìm “đài”, rồi bỗng nhiên “thúc” thật mạnh vào hậu môn vợ cả. Tiếng thét của bà đã làm ông “hưng phấn” thêm… vì ông biết, ông mới “phá trinh” hậu môn vợ sau 2 mươi mấy năm vợ chồng… Bà đau quá không còn biết trời đất, chỉ biết “nhũi” người xuống giường sau những cú “thúc” “mãnh liệt” của ông.
Trong khi đó, Quý quỳ bên chồng, nàng trân trọng “chiếm trọn” “ngực” chồng, vuốt ve hậu môn chồng… Những cảm giác “ƯỚT” mà Quý tạo ra đã làm ông hứng đến độ “thúc” ngày càng mạnh vào hậu môn “trong trắng” của vợ cả. Nhưng lạ thay, có “thúc” đến bao nhiêu ông cũng vẫn không tài nào đi đến tột đỉnh như khi “ân ái” với Quý. Ông đổi trò chơi: “Của quý” “thúc” hậu môn Thiêm, một tay bóp “ngực” Thiêm, một tay “mò” “chỗ đó” Quý, miệng cắn “ngực” Quý đến đê mê… Ông bỗng rời hậu môn Thiêm, chuyển qua hậu môn Quý, và “thúc” thật mạnh trong nhịp điệu xoay tròn mà nàng tạo ra…
Lúc này bà cả đã rã rời, bà “sung sướng” khi ông rời khỏi mông bà. Bà nằm đó thở dốc nhìn chồng “hoang lạc” với “kẻ thù”, bà không tài nào hiểu được tại sao Quý có cái cảm giác sướng khi “của quý” ông cho vào hậu môn nàng. Bà tự hỏi: “Chẳng lẽ nó không… biết đau?” Câu hỏi chưa dứt thì ông bỗng nhiên hét vang, đổ người xuống lưng Quý với cảm giác “tuôn tràn”…
Sau vài phút “buông xuôi”, ông ngồi dậy, dịu dàng “chiếm trọn” “ngực” Thiêm, hôn môi Quý và nói: “Đêm nay, Thiêm qua phòng Quý với anh nhé…” Lòng Quý chợt “quặn thắt”, trong khi mắt bà Thiêm sáng chói, đắm đuối nhìn chồng…
Ông dìu Quý về phòng, nàng “lặng lẽ” nằm lên giường, quay mặt vào tường. Ông cảm được điều khác thường trong cử chỉ của vợ, nó pha chút hờn giận, pha chút buồn vương… nhưng tại sao hờn, tại sao giận thì… có trời mới biết! Tất cả đều do nàng sắp đặt cơ mà. Ông định im, không hỏi vợ, nhưng khi thấy bờ vai vợ run run, xót vợ trẻ nên ôm nàng vào lòng và hỏi: “Sao em khóc?” “Em sợ mất anh…” “Em đừng sợ, vì chỉ có em mới mang lại niềm vui sướng cho anh…” – Ông thành thật nói… Quý xúc động xoay người đối diện mặt với chồng và hỏi: “Anh nói thật?” “Thật!” “Anh đừng bỏ em nha…” “Làm sao anh bỏ em được? Không có em, anh đâu có được cái cảm giác sướng tràn đời như vậy?” “Nhưng từ giờ trở đi, em không còn được là của riêng anh nữa.” Ông bỗng cười lớn: “Em bắt anh gần bà ấy bây giờ lại lo…” Quý nũng nịu, nâng niu “của quý” chồng: “Cái này này, cái này làm em khổ này… ghét nó lắm lắm…” Miệng nói mạnh, nhưng tay lại thiết tha, do vậy mà “của quý” ông lại lần nữa “cương cứng”. Hạnh phúc tràn về, ông lại bắt đầu với bể hạnh phúc trời ban mà quên đi mình có hai vợ…