Chuyện Nhà Trọ và Những Gã Đểu Cán
Phần 1: Công Bằng
“Ê nhóc, kiếm nhà trọ à?” Một thanh niên hỏi khi thấy người kia tay xách nách mang, trông như vừa từ quê lên thành phố.
“Có gì không anh bạn?” người thanh niên kia đáp.
“Xin vào ký túc xá không được nên kiếm nhà trọ chứ gì,” người kia nói tiếp.
“Sao mày biết?”
“Đây là ký túc xá tổng hợp, một dãy nam, một dãy nữ. Nhìn mặt mày chắc họ không cho vào ở chung với con gái người ta rồi, không sợ bị sình bụng sao?”
“Sao mày biết?”
Người thanh niên nọ bực mình chửi: “Mẹ mày, sao cái quần què, giờ có muốn kiếm nhà trọ không?”
“Không kiếm nhà trọ thì ở đây làm mẹ gì?”
“Vậy kiếm được chưa?”
“Chưa được, vẫn còn đứng đây này. Nhà trọ cái kiểu gì đắt như khách sạn…”
“Vậy có chịu ở ghép không? Tao là Công.”
“Giá thế nào?”
“Một phần mười giá khách sạn, thế nào?”
“Ừ… Được đó. Tao là Phúc, tao còn thằng bạn nữa.”
“Ừ… Tao cũng còn thằng đang ở nhà trọ đó.”
Vài tháng sau, Phúc và Kiên đã ở cùng Công và Bằng được gần ba năm.
Cả nhóm đang ngồi uống cà phê sáng thì thấy Phúc chở một cô gái ngang qua.
“Ơi tụi bây, thằng Phúc chở con nào ngon quá bây,” Công lên tiếng.
“Là con Hương sinh viên khoa điều dưỡng đó,” Kiên đáp.
“Sao mày biết?” Bằng hỏi.
“Lần trước có gặp nó chở con nhỏ đó đi ăn, có đến chào hỏi này kia nên biết chút chút.”
“Hèn chi mấy bữa nay thấy nó cứ tối tối đi đâu mất tiêu, sáng thì thức sớm. Thì ra đang ‘chăn rau’ ngành y.”
“Vậy thằng đó ‘chăn’ dính chưa?” Bằng hỏi.
“Nghe nói chỉ mới đi ăn uống này kia thôi chứ chưa có chuyện gì,” Kiên trả lời.
“Mẹ thằng yếu, gặp tao một ngày chở đi thôi là con đó nát lồn rồi chứ chẳng chơi,” Bằng cười đểu.
“Muốn thì mày cứ ‘chăn’ đi, có ai cấm cản đâu. Cỏ dại ven đường thôi, ăn được cứ ăn,” Kiên đáp lại.
“Con nhỏ đúng là ngon thiệt, mà thấy mặt nó ‘dâm dâm’ sao đó, chẳng phải là dạng thục nữ gì đâu. Với bản tính của thằng Phúc khó mà giữ chân được con nhỏ đó lắm,” Bằng nhận xét.
“Mới nhìn con gái người ta có một cái thôi mà phán hay ghê,” Kiên cười.
“Nên nhớ thằng này ‘chơi gái’ năm 13 tuổi nha con. Gái loại nào mà tao chưa từng chơi chứ, từ ‘đĩ điếm’ cho đến mấy cái ‘máy bay hạng nặng’, nhìn thôi là đủ biết là dạng gái như thế nào rồi,” Bằng khoe khoang.
“Nói thiệt tao nhìn con đó thấy cũng ‘đĩ thỏa’ sao đó, mà nó đẹp quá. Thằng Phúc vớt được con này ngon ghê,” Kiên nói.
“Thì có gì đâu, cách cũ mà dùng. Kêu thằng Phúc dẫn nó về phòng rồi nhậu nhẹt lai rai. Khi đã xỉn lên rồi thì ai còn biết trời trăng gì nữa. Chủ yếu thằng Phúc nó chịu không thôi, chứ anh em mình quá rõ nhau rồi,” Công cười.
“Ê Phúc, thằng Kiên chở con ‘phò’ mà đợt trước mày ‘chăn’ kìa phải không?” Bằng chỉ về phía Kiên.
Phúc nhìn theo rồi trả lời: “Ừ, con Hương bên điều dưỡng đó.”
“Lần trước ‘chăn’ con đó, có ‘sơ múi’ được gì không? Hôm nay pass qua cho thằng Kiên rồi bây,” Công cười nói.
Phúc thở dài: “Săn đón, à không, đưa đón em ấy cả mấy tháng trời có được mẹ gì đâu. Ăn uống xong tâm tình chút rồi về. Khi đang nói chuyện vui vẻ thì có người gọi đến, gọi đi học thêm tiếng Anh tiếng U gì đó, chỉ nắm tay vuốt đùi chút thôi.”
“Đừng nói với tao mày lại bị đào mỏ nha,” Công nói.
“Phải chi con đó như mấy con kia còn có cái để ‘sơ múi’, chứ con này nó lại lắm, đi ăn uống với tao lại chia ra mà trả mới ghê chứ,” Phúc than thở.
“Cái gì… Thứ gái gì đây. Mấy con ‘phò’ của tao, đi chơi không những tao phải khao hết, mà còn đòi hỏi quà này quà nọ nữa, làm cuối tháng ăn mì tôm thấy mẹ,” Công nói.
“Mì tôm cái quần què này con. Đúng rồi mì tôm, mà mì tôm trụng lẩu thì có. Mày đi ‘cua gái’ sướng ‘con cu’, hết tiền thì có tụi tao bao mày ăn nè,” Bằng trêu.
“Thì đôi khi cũng dẫn ‘đào’ về share cho tụi mày chơi mà, chứ có bỏ bê anh em đâu,” Công thanh minh.
“Toàn mấy con hàng nát bét hết trơn,” Bằng bĩu môi.
“Thì chỉ mấy con như vậy mới chịu cho tụi mày ‘some trổ’ thôi. Mà Phúc này, tao thấy cái con Hương gì đó, mặt cũng ‘dâm’ thấy mẹ, vậy mà mày không ‘xơ múi’ gì được nó hả? Tệ vậy bây, khổ công tụi tao đả thông tư tưởng cho mày vậy mà… Chẳng làm nên cơm cháo gì hết,” Công than vãn.
“Thôi đi mấy cha, chỉ có thằng Kiên hợp với mày thôi, chứ tao chỉ ăn ké tụi mày là may lắm rồi,” Phúc nói.
“Mày nói chi thằng này mày ơi, thấy nó chuyên gia bị gái đào mỏ thì cũng đủ biết rồi. Mà hỏi thiệt nha Phúc, nếu giờ con Hương cho mày chơi mày dám chơi không…” Bằng hỏi xoáy.
Phúc cười mà nói: “Cho chơi ngu gì không chơi bây, đồ ‘chùa’ mà.”
“Nếu giờ con Hương là bồ của thằng Kiên thì sao, còn chơi nữa không?” Bằng hỏi tiếp.
Phúc cười mà nói: “Vậy tao cũng nói luôn, đồ cúng khi cúng xong cũng phải ăn thôi, chứ có bỏ đâu. Con Hương ngon như vậy, không ăn là ngu đó.”
Nói xong cả bọn nhìn nhau bằng những ánh mắt đê hèn mà cười lớn.
Cuộc Nhậu Bất Ngờ
Không biết bằng cách nào hay nguyên nhân gì, Kiên lại “cua” được Hương làm bạn gái.
Hôm đó như mọi ngày, Kiên cùng Phúc đi khảo sát thực tế, nhưng lại quên để điện thoại đang sạc ở nhà trọ, nên hai đứa chỉ có thể liên lạc bằng điện thoại của Phúc.
Do không gọi điện được cho Kiên, Hương đến phòng trọ của Kiên để hỏi thăm thì chỉ có Công và Bằng ở đó. Hai người chỉ nói Kiên đi đâu đó chút về chứ chưa nói thật với Hương, chủ yếu muốn giữ chân Hương lại.
Thông qua Kiên và Phúc, Công và Bằng dễ dàng làm quen được Hương.
Sau đó, hai người mua đồ về nhậu nhẹt, rủ Hương xuống uống cùng, nói lát nữa Phúc và Kiên sẽ về. Cuộc nhậu của ba người, hai nam một nữ, cứ thế diễn ra trong âm thầm.
Một lúc sau, Công lên tiếng hỏi Hương: “Hương này… anh hỏi thiệt nha, thằng Phúc và Kiên đều theo đuổi em, sao em lại chọn Kiên mà không phải Phúc?”
Hương cười trả lời, vẫn còn rất tỉnh táo, chưa có dấu hiệu say xỉn: “Thì em thấy anh Kiên chững chạc hơn, còn anh Phúc thì hơi ‘trẻ trâu’ chút. Với lại anh Kiên dày dặn kinh nghiệm hơn nhiều, làm em vui hơn.”
Công lại hỏi: “Vậy sau này có người dày dặn kinh nghiệm hơn thằng Kiên, em có bỏ nó để đi với người kia không?”
Hương cười ngượng mà trả lời: “Anh hỏi kỳ ghê, thì phải xem có hợp gu không cái đã. Giờ em thấy anh Kiên hợp với em hơn.”
Công cười mà hỏi thêm: “Hợp là hợp thế nào vậy?”
Hương ậm ừ rồi trả lời: “Thì… Anh ấy không mấy gò bó em. Quen với anh ấy em thoải mái hơn. Anh cũng biết bạn của em thì có nam có nữ, đôi khi đi chơi chung không thể tránh nổi sự va chạm lẫn nhau. Nếu chỉ có vậy mà ghen tuông mù quáng thì em không thích lắm.”
“Ủa… vậy thằng Kiên không ghen hả?” Bằng lên tiếng.
Hương trả lời: “Ghen hay không thì em không biết, em chỉ biết anh ấy không tỏ vẻ khó chịu gì khi em đi chung hay bị đám con trai chọc ghẹo thôi, làm cho em không bị áp lực, nên em quen anh Kiên…”
“Bộ thằng đó không yêu em hay sao mà khi thấy em đi chung với đám con trai kia mà không ghen?” Công nói.
Bằng lên tiếng: “Đàn ông con trai mà ghen tuông quá không hay, đặc biệt đối với một người đẹp như Hương thì khó có thể tránh khỏi sự ve vãn của cánh đàn ông chúng mình, phải không Hương?”
“Mà Hương này anh hỏi thiệt nha…” Bằng nói tiếp.
“Sao anh, có gì không???” Hương hỏi.
Bằng lại hỏi tiếp: “Anh hỏi thiệt, nếu trả lời được thì trả lời, còn không thì thôi nha…”
Hương gật đầu, ra vẻ đồng ý.
Nên Bằng nói thẳng: “Lúc em quen thằng Phúc, em với nó có ‘ấy ấy’ với nhau chưa?”
Hương ngại ngùng trả lời: “Cái đó hả… Thì…”
Công lên tiếng chen ngang: “Nếu khó trả lời quá thì thôi vậy, khỏi trả lời cũng được, mình hiểu nhau được rồi ha.”
Hương cười mỉm mà nói: “Bậy nè anh, đừng nghĩ lung tung nha. Thật ra em với Phúc đúng là chưa quan hệ với nhau.”
Bằng lên tiếng: “Ý em nói là em với nó chưa ‘đụ’ nhau chứ gì???”
Hương ngại ngùng: “Anh bạo miệng quá à, người ta không muốn nói đến từ đó rồi, vậy mà cứ sỗ sàng như thế.”
Bằng thanh minh: “Có gì đâu em, có ‘đụ’ thì cứ nói có, anh giữ bí mật được mà, còn không thì thôi, tuy miệng không nói nhưng mình vẫn hành động đó thôi, có gì mà ngại, ở đây có mấy anh em mình thôi mà.”
Hương cười nói dứt khoát: “Ừ… Em với Phúc đúng thật là chưa ‘đụ’ nhau được chưa, nhưng cũng cho anh ấy mò mẫm chút chút rồi, chứ đi chơi với anh ấy mấy tháng lận mà.”
“Vậy sao em lúc đó không cho nó ‘đụ’ luôn đi?” Công hỏi.
“Trời… Anh tưởng người ta là hạng ‘đĩ điếm’ hay sao, mà ai muốn cũng cho ‘đụ’ hết, không phải ‘lồn chùa’ nha,” Hương đáp.
“Đâu có, anh nghe thằng Kiên nói, lúc nó chơi em thì em đâu còn trinh nữa,” Công nói.
Thật chất Công nói để chặn đầu Hương thôi, chứ chưa nghe Kiên nói gì về chuyện đó cả, vì hắn cũng biết rõ một người như Hương không thể nào còn trinh cho tới bây giờ.
Hương ngượng nghịu mà trách móc: “Cái anh Kiên này, ai đời kể chuyện riêng tư của mình ra cho mọi người biết vậy. Còn các anh nữa, ai đời đàn ông con trai mà lại nói trinh tiết gì với phụ nữ con gái người ta chứ. Trước anh Kiên người ta cũng có bồ rồi mà, anh Kiên với anh Phúc cũng biết rõ mà.”
“Có gì đâu em, thời đại nào rồi mà còn câu nệ cái vụ trinh này trinh nọ nữa em. Nói chuyện vui thôi mà, cho anh hỏi cái này nữa nha,” Công nói.
“Gì nữa anh?” Hương hỏi.
“Trước hai thằng bạn của anh, em đã qua tay, à… à… à… không, em đã quen bao nhiêu người rồi?” Công hỏi.
Hương chẳng còn ngại nữa mà nói: “Trước anh Kiên với Phúc cũng chỉ vài ba người thôi anh.”
“Sao ít vậy em, có giấu không đó, chứ người đẹp như em mà mới vài ba mối tình thôi thì anh không tin đâu, anh còn nghe thằng Kiên nói,” Công nói.
Hương lúc này đã lè nhè say rồi, liền hỏi lại: “Thằng chả đó nói gì nữa vậy?”
“Em thích thả rông không mặc quần lót đi chơi ngoài đường,” Công nói.
“Em đừng có gài em nha, làm gì có chuyện đó, ai đời mà làm chuyện xấu hổ đó chứ,” Hương đáp.
“Anh có biết đâu, nghe thằng Kiên nói sao, anh kể lại vậy thôi,” Công nói.
Bằng cũng chen vào mà nói thêm: “Mày đó nghe, rượu vào là kể chuyện của anh em ra tùm lum hết. Lúc đó anh em nhậu chung thằng Kiên nổi hứng kể chơi cho nhau nghe thôi, chứ chuyện xấu hổ của em nó thì nghe rồi thì thôi đi.”
Câu nói đó chẳng khác gì cố gán cho Hương tội thả rông không mặc quần lót mà đi ngoài đường. Nghe vậy nên Hương lớn tiếng nói: “Không tin em chứng minh cho các anh xem…”
Nói xong Hương kéo váy lên khoe chiếc quần lót màu đen nhỏ nhắn mà em ấy đang mặc, được vài ba giây trước cặp mắt háo hức của hai người rồi bỏ xuống.
Bằng liền nói: “Chưa gì hết em ‘show hàng’ cho tụi anh xem rồi em, nhưng nhanh quá, với say quá anh chỉ thấy nó có màu đen thôi, mà màu đen là cái gì thì anh không thấy rõ.”
Công cũng hùa theo: “Phải đó, anh còn nghe thằng Kiên nói, lông chỗ đó của em cũng rậm rạp lắm.”
Hương thở dài: “Hai ông đó, con này thừa biết hai ông muốn gì? Được rồi, hôm nay em đây cho hai anh ‘rửa mặt’ đã đời luôn.”
Nói xong Hương tự cởi chiếc quần lót ren mỏng, vứt sang cho hai người.
Hương nói tiếp: “Sao như vậy vừa lòng hai ông chưa?”
Công cầm chiếc quần lót của Hương ngắm nghía rồi nói: “Này phòng này có một luật lệ, trên bàn nhậu khi ai đã cởi quần lót ra rồi là không được mặc lại đâu đó, vì thế cái này khi nào em về mới được mặc lại nha.”
Hương cười ngượng: “Biết ngay các anh chơi trò này mà, không mặc thì không mặc, có chết ai đâu nè.”
Cuộc nhậu lại tiếp tục, từ những câu chuyện bình thường, rồi chuyển dần sang chuyện tình dục, “đụ đéo” nhau. Hương tuy là nữ nhưng lại rất dạn dĩ, ngồi nhậu với hai tên Công và Bằng này lại cho Hương cái cảm giác tự do hơn.
Hương rất thoải mái kể về chuyện của mình một cách rất hào hứng, nào là bị ông thầy thực tập “phá trinh”, rồi từng bị đám “ất ơ” nào đó dụ dỗ chụp hình, gặp được bà chị thu ngân quán nhậu rất nhiệt tình và đẹp lắm, còn nói có cơ hội sẽ giới thiệu với họ.
Càng về sau mọi người lại xích lại gần nhau hơn, theo nghĩa đen. Lúc này Hương ngồi chính giữa Công và Bằng mà đưa đẩy cười giỡn nhau.
Tay hai người đã đặt lên đùi Hương từ lúc nào mà tì lên đó. Công bắt đầu cho tay lần vào trong váy Hương ra phía trước, còn Bằng thì cho tay luồn ra phía sau mông Hương. Hương biết điều đó, nhưng vẫn không nói tiếng nào, vẫn tự do cho bọn chúng mò mẫm mình.
Hương rên rỉ khẽ lên một cái mà thở đều, khi ngón tay của Công miết nhẹ miệng “lồn” của em ấy.
Bằng thì chỉ nắn bóp nhẹ mông Hương, do Hương không còn quần lót nữa, nên bọn chúng sờ mó rất dễ dàng. Tay của chúng đảo quanh khắp vùng “mu lồn” và mông của Hương mà nắn bóp, “moi móc” thoải mái.
Hương không tỏ vẻ gì là muốn ngăn cản bọn chúng lại cả. Thấy vậy nên tay Công “móc” thẳng vào “lồn” Hương mà “móc”.
Vừa “móc lồn” Hương, mắt nhìn Hương đang trong trạng thái phiu phiu, Công cười đểu mà hỏi: “Hương anh hỏi cái này nữa nha.”
Hương lừ đừ mắt nheo nhíu mà trả lời: “Gì nữa anh.”
Công cười đểu mà nói: “Em có từng chơi ‘some’ chưa…”
Hương cười mà nói: “Cũng đôi lần, nhưng không nhiều anh.”
“Vậy sướng không?” Công lại hỏi.
Hương trả lời: “Thì cũng sướng, nhưng mệt lắm anh.”
“Vậy có muốn thử lại cái cảm giác đó không?” Công hỏi tiếp.
Chẳng cần Hương có đồng ý hay không, Công nhanh nhảu dùng tay còn lại mà giữ đầu Hương lại, rồi hắn hôn ngấu nghiến miệng em ấy, một màn cưỡng hôn đầy dứt khoát.
Phía bên kia Bằng cũng chẳng vừa, hắn cũng đang hôn dần từ cổ của Hương xuống, rồi kéo trễ một bên váy của Hương xuống, để lộ cặp ngực săn chắc của thiếu nữ đôi mươi.
Hắn chẳng ngại ngần mà “đớp” nó ngay mà “bú mút” thỏa thuê, tay của hai tên vẫn miệt mài mò miết mông và “lồn” Hương không ngừng nghỉ.
Váy bên đây cũng bị Công cởi xuống, kéo xuống ngang bụng. Áo ngực cũng chẳng còn trên người, phần trên của Hương hoàn toàn “show” hết ra ngoài cho tay và miệng của hai tên thỏa thuê sờ nắn, “bú mút”.
Mắt Hương cứ nhắm nghiền, nhưng mép miệng nở nụ cười đầy thỏa mãn.
Bằng bắt đầu hôn dần xuống tiếp, hôn nhẹ nhàng một cách từ từ. Hai người phối hợp rất ăn ý, chủ đích muốn kích thích Hương, “nứng lồn” nhất có thể. Cả đêm nay “con mồi” này chắc chắn là của chúng. Điều chúng cần làm là làm sao cho Hương sau cái đêm này sẽ phải “vác lồn” đến cho chúng chơi dài dài.
Nên chúng trổ hết tài nghệ ra để kích thích từng vùng, từng vùng nhạy cảm nhất trên cơ thể mỹ miều của Hương. “Bú mút” một cách điệu nghệ, hai bầu vú của Hương chúng se se nắn nắn một cách nhẹ nhàng.
Bằng lại tiếp tục đường lưỡi của mình mà liếm xuống dưới, dần tới phần “mu lồn”. Hắn hôn nhè nhẹ lên đó, rồi hắn vén cái váy đang còn mắc ở eo Hương lên, để lộ ra nơi nhạy cảm nhất của nàng, một đường lưỡi quét dọc theo miệng “lồn” Hương đầy điệu nghệ.
Hương rên “ứ” lên một tiếng đầy “đĩ thỏa”, hai bàn tay vô thức đưa xuống mà giữ lấy đầu Bằng bên dưới kéo mạnh vào “mu lồn” mình hơn.
Như biết được Hương đã “nứng lồn”, Bằng cười đầy thỏa mãn, vì biết được mọi việc đang đi theo mọi tính toán của mình.
Theo đà đó hắn cho cả phần miệng của mình áp thẳng vào miệng “lồn” của Hương mà “bú” mạnh, thọc sâu lưỡi vào trong đó mà “vét”, mà “ngoáy” để kích thích cơn “đĩ thỏa” của Hương phải phát tiết ra hết.
Phía trên Công phối hợp cũng khá ăn ý, khi thành công mơn trớn hai bầu vú và miệng của Hương, làm cho em ấy càng điên cuồng hơn. Giờ Hương đã chủ động đáp trả lại hắn, mà cho lưỡi của mình luồn qua miệng của hắn để “câu lưỡi” lẫn nhau.
Một màn “cháo lưỡi” đầu kịch liệt từ hai phía, chẳng ai thua ai, làm cho cơn cao trào càng thêm dâng lên tới đỉnh điểm.
Công và Bằng dù đã biết trước Hương là “con đĩ dâm đãng”, nhưng chỉ là không ngờ Hương lại “dâm” tới mức đó, khi Hương đang chủ động mò xuống quần hai người, mà mân mê những “con cu” đang cương cứng dần lên.
Công như biết được Hương đang muốn gì, nên hắn chồm người lên cho “hạ bộ” hắn ngay tầm miệng của Hương.
Hương nhanh chóng cởi quần của Công, moi “con cu” của hắn ra mà “bú” ngay vào một cách dứt khoát.
Công cũng phải rên rỉ lên một tiếng đầy sảng khoái, trước áp lực từ khoang miệng cùng với chiếc lưỡi ma quỷ của Hương.
Từ trên nhìn xuống cái miệng xinh xắn của Hương cứ liên tục trượt lên xuống “con cu” của mình làm cho Công trở nên thích thú.
Tay hắn nhanh chóng đưa lên giữ lấy đầu của Hương, mà điều chỉnh cho “con cu” của hắn ra vào miệng Hương nhanh hơn, tiếp đó là những cú “thúc” vào miệng em ấy đầy mạnh mẽ và dứt khoát.
Tuy bị Công xem miệng mình như “cái lồn” mà ra sức “đụ” mạnh vào, nhưng Hương chẳng mảy may để ý hay khó chịu gì, đã vậy Hương lại hưởng ứng một cách nhiệt tình. Em ấy hóp miệng mím chặt “con cu” của hắn trong miệng mình hơn nữa, tăng thêm cảm xúc lên thân “cu” Công.
Hễ mỗi lần “con cu” của Công ra vào miệng Hương nó cứ cộm cộm, bởi những sợi gân trên thân “cu” hắn chà sát vào môi miệng nàng, làm cho Công càng sướng hơn mà giữ chặt đầu Hương “đụ” vào miệng em ấy một cách điên cuồng.
Rồi cái gì đến cũng đến, phía trên Hương thỏa thích với “con cu” của Công bao nhiêu, thì bên dưới Bằng cũng đùa nghịch, mơn trớn, “moi móc”, “bú liếm lồn” Hương một cách đầy thỏa mãn bấy nhiêu.
Khi thấy đã đủ hắn cởi nhanh quần của hắn ra, mà “đụ” nhanh vào “lồn” Hương một cách dứt khoát. “Cái lồn” tuy chinh chiến không phải ít, nhưng cái xúc mỗi lần được thỏa mãn với “con cu” lạ thì không thiếu.
Sau cú “đâm” đầu tiên vào “lồn” mình của Bằng, Hương như lạc vào cõi mê. Để tăng thêm cảm xúc, Hương ưỡn cao “mu lồn” của mình lên, để hứng trọn từng cú dập xuống của hắn một cách thích thú.
Tiếp theo là những âm thanh “bọp… bọp…” liên tục phát ra từ bên dưới, nơi mà “hạ bộ” Bằng đập mạnh vào “mu lồn” Hương, cho ta thấy Bằng đã “đụ” lút cán vào “lồn” em ấy chẳng mấy khó khăn gì.
Bên dưới bị “đụ lồn”, bên trên Công cũng bước ngang mặt Hương, để tiện cho hắn “đụ” mạnh vào miệng Hương hơn.
Hương cứ nằm ngửa ra, mặc sức cho hai người bên trên “đụ” mạnh xuống vào hai lỗ của mình. Hương giờ chỉ còn biết nằm đó mà chịu trận, chứ chẳng thể làm được gì hơn nữa, ngoài đôi tay của Hương thì đang bấu mạnh lên mông Công, nhằm để giảm nhiệt độ “đụ” xuống miệng mình của hắn, những hành động yếu ớt.
“Đụ” thêm một lúc nữa thì chúng đổi chỗ cho nhau chơi. Lúc này Hương bò như chó, từ phía sau Công ra sức “đụ” tới theo kiểu “doggy”, phía trước Bằng cũng đang ghì chặt đầu Hương mà “đụ cu” vào miệng em ấy chẳng mấy thương tiếc.
Những tiếng “chan chát” phát ra từ mông Hương, cho thấy mông nàng đang bị Công “tác động vật lý” lên đó, bằng những cú tát, cú vỗ, cú vả… để phát tiết cơn điên của hắn.
Hai người càng “đụ” càng điên cuồng mà nghĩ: “Không ngờ con ghệ thằng bạn lại dễ dàng nhập cuộc thế này, đúng là loài ‘đĩ điếm’ mà.”
Chúng lại nghĩ tới cái viễn cảnh từ đây về sau sẽ có thêm “cái lồn chùa” để chơi cho thỏa thích, thì lòng chúng càng thêm hưởng ứng mà “đụ” mạnh hơn.
Nhìn “lồn” và miệng Hương nó cứ nhớt nhát, nhầy nhụa nước nhờn. Hai bên mép “lồn” đã bầm dập sưng húp, nhưng Hương chưa có dấu hiệu gì là đuối sức, vẫn còn rất hưởng ứng cuộc chơi, làm chúng không khỏi ngao ngán “con đĩ” này. Bị hai người dồn hết sức “quần” gần nửa tiếng đồng hồ mà chưa có dấu hiệu đuối sức, trong khi bọn chúng thì lại sắp trụ không nổi nữa rồi.
Quá trình xoay tua ngắn ngủi là những giây phút chúng nghỉ ngơi để kìm hãm cơn sướng lại, mà kéo dài cuộc chơi ra thêm.
Nhưng dưới “cái lồn” và miệng của Hương, chúng chẳng thể nào trụ lâu hơn nữa. Hai dòng tinh trùng đồng loại bắn hết vào “lồn” và miệng rồi lên mặt Hương.
Hương cũng chẳng ngại ngần mà ngước mặt lên hứng lấy những dòng tinh dịch đó.
Cả ba cùng nằm ra nền nhà mà nghỉ ngơi. Nhìn “cái lồn” cứ liên tục rỉ rả dòng nước trắng đục làm cho hai người đó thêm thích thú độ chịu chơi của “con ghệ thằng bạn”.
Nhìn Hương nhập cuộc khá dễ dàng như vậy, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ cho chúng thấy rằng, “con ghệ thằng bạn” là thứ gái gì rồi. Từ đây về sau thằng Kiên sẽ mọc không ít sừng trên đầu đây.
Nằm một lúc nữa thì Hương vào nhà vệ sinh rửa ráy lại mình mẩy rồi bước ra mặc lại quần áo.
Thấy Hương đang mặc quần áo, Công liền hỏi: “Sao mặc đồ sớm vậy em, bộ sợ thằng Kiên về thấy hả?”
Hương cười nói: “Anh Kiên với anh Phúc kéo nhau đi khảo sát công trình thực tế rồi, lấy gì mà về nữa.”
Hai người nghe vậy, cũng có chút bất ngờ. Vậy là ý gì, nếu biết rồi Hương đến đây kiếm tụi nó làm gì? Bọn chúng nghĩ, không lẽ con bạn này “đĩ thỏa” đến mức không có bồ ở nhà nên tự “vác lồn” đến đây cho tụi mình “đụ” sao?
Thấy nét mặt khó hiểu của hai người bạn của bồ mình, Hương cười mà nói thêm: “Hai anh đó, biết bạn trai em đi công trình rồi mà không nói, dụ người ta ở lại nhậu nhẹt. Bạn với chả bè, chỉ đè vợ bạn ra chơi là giỏi. Khỏi đoán mò nữa, em cũng mới biết anh Kiên đi công trình mới đây thông qua tin nhắn của anh Phúc mới nhắn cho em thôi.”
Nghe Hương nói vậy, Bằng cũng chẳng ngại ngần nữa mà nói: “Nếu biết thằng Kiên đêm nay không về thì ở lại chơi với tụi anh, sáng về luôn.”
Hương đã mặc áo xong, nhìn hai người đàn ông vừa mới “hành” mình, “chim cò” vặt vẹo, Hương cười mỉm mà nói: “Thôi đi, hôm nay nhiêu đó đủ rồi. Về nghỉ ngơi để sáng em còn đi học nữa, chứ ở lại, các anh có cho em ngủ đâu.”
Công lên tiếng nói với Hương khi em ấy bước ra cửa: “Khi nào rảnh rảnh qua đây mình nhậu nhẹt tiếp nha.”
Hương cười duyên rồi nói: “Cái đó phải xem hai anh có kín đáo cái miệng không rồi mới biết, chứ các anh mà kể tùm lum đến tai anh Kiên thì khó lắm.”
Bằng lên tiếng: “Cái đó em khỏi lo, miệng tụi anh bị mấy cái ‘lồn’ của phụ nữ các em trám lấy hết rồi nên không thể phát ra tiếng nào nữa đâu.”
Hương cười mỉm trước câu cợt nhả của Bằng: “Các anh đó… chỉ có nói bậy là giỏi. Ở đây đừng có dạy hư bạn trai em đó.”
Khi Hương đã đi khuất…
Công nói với Bằng: “Má nó… Công nhận con Hương nó ‘dâm’ thiệt.”
Bằng cười đểu mà trả lời: “Nhìn mặt là biết ‘dâm’ rồi, nhưng không ngờ nó lại ‘dâm’ như vậy. Từ nay có thêm ‘cái lồn chùa’ để chơi nữa rồi.”
Công lại hỏi: “Tao không hiểu, sao con Hương ‘dâm’ như vậy mà thằng Phúc chở nó đi lại cả mấy tháng trời mà không làm ăn được gì bây? Có khi nào hai đứa nó có chơi nhau rồi, nhưng ngại không dám nói không?”
Bằng: “Nhìn con Hương vậy mà ngại ngùng gì mày ơi, chắc là có nguyên nhân nào đó, mà lúc thằng Phúc quen con Hương, nhưng lúc đó ‘lồn’ con ‘đĩ’ đó no nê rồi nên không cho thằng Phúc thôi.”
Công: “Cũng có thể lắm, chứ nhìn con Hương ‘dâm’ như vậy thì làm sao mà có thể thiếu hơi trai được. Số thằng Phúc đúng là số ‘con chó’ mà, nhà giàu đi bụi chuyên gia bị đào mỏ, khác xa tụi mình, nhưng được một cái thằng đó tốt tính, không câu nệ mấy chuyện lặt vặt.”
Bằng: “Nhiều khi tao cũng không hiểu sao thằng Kiên với Phúc có thể chơi được với nhau, trong khi hai thằng quá khác nhau.”
Công: “Thằng Kiên không phải dạng vừa đâu, mấy con bồ của thằng Phúc con nào mà chẳng qua tay thằng đó rồi chứ, ‘đểu’ chẳng kém gì tụi mình…”
Bằng cười lớn mà nói: “Vậy mới hợp với tụi mình chứ, hahaaaaa, mấy thằng ‘đểu đểu’ vậy, chơi vợ của nó mới sướng.”
Công cũng cười theo mà nói: “Nó ‘đểu’ vợ nó bị tụi mình chơi, còn tụi mình ‘đểu’ thì vợ mình bị ai chơi đây?”
Bằng cười hùa theo mà trả lời: “Không có vợ là được rồi, khỏi lo bị ‘cắm sừng’ hahaaaaa…”
Công: “Ý mày là ‘vác súng đi chịch dạo’ chứ gì, tao cũng muốn được vậy đó. Hahaaaaa…”
Bằng: “Hiểu nhau quá mà, nói ra chi cho mất vui hahaaaaa.”