“Mười nghìn thì mày ra ngoài kia đút cột điện.”
Đó là câu nói sốc nhất tôi từng nghe, thốt ra từ một cô gái khi đám bạn tôi trêu chọc chị bên đường. Chị hơn tôi 5 tuổi.
Mọi vẻ đẹp tôi từng chiêm ngưỡng trước đó bỗng lu mờ khi tôi nhìn thấy chị. Trái tim tôi như trôi ra biển lớn, đôi chân dường như không còn đứng vững. Chị mặc một chiếc váy đen ôm sát, trễ ngực. Tư thế tựa lưng vào tường, chân phải co lên, đôi giày cao gót chạm vào mặt tường, điếu thuốc lá hờ hững trong tay, dù hữu ý hay vô ý, đã khoe trọn đôi đùi hút hồn và vòng ba căng tròn. Tôi thầm đánh giá: đây là thân hình mà bất kỳ gã đàn ông nào cũng phải “chào cờ”.
Thật ngẫu nhiên, tôi lại ngắm nhìn phần thân thể trước. Nhưng khi nhìn khuôn mặt chị, tôi bị hút hồn bởi đôi mắt. Đôi mắt không trong veo hay to tròn ngấn lệ như trong tiểu thuyết vẫn miêu tả. Mắt chị hơi xếch, kẻ đậm, chải mascara, thoạt nhìn có cảm giác hung dữ. Chỉ là, tôi lại chết mê cái vẻ đẹp “hổ báo” này. Những người qua đường đều ngoảnh lại hơn một lần. Trong đầu tôi không nén được thắc mắc: “Chị là ai?”.
“Lạy chúa tôi! Hot girl Đà Lạt!” – Một thằng bạn lẩm bẩm.
Cả đám ngây ra như pho tượng. Từ phía này nhìn lại, thân hình chị mảnh mai như một chữ “S”. Tôi chỉ biết rằng đó là một người đẹp, người đẹp nhất trong số những người tôi từng gặp. Giữa phố phường tấp nập xô bồ, bóng hình yểu điệu nổi bật cùng với làn khói thuốc dễ khiến người ta không uống mà say. Bất giác nhớ lại câu nói đầu tiên thốt lên từ cặp môi hồng: “Mười nghìn thì mày ra ngoài kia đút cột điện”. Tôi bỗng thấy một chút xót xa. Người con gái có thể thốt ra lời nói như trên, lai lịch thế nào, dĩ nhiên tôi cũng đoán được. Chỉ là, tôi không ngờ chị có thể tùy hứng “xuất khẩu” như vậy. Rõ ràng đó là một cô gái rất đẹp, nhưng ngôn ngữ quá mức “trần trụi”. Hai từ “trần trụi” tôi dùng chẳng sai, vì chị là gái bán hoa.
Đêm hôm đó tôi lại mất ngủ. Một phần vì nghĩ đến chiếc váy ôm bó sát, tôn lên vòng mông tròn lẳng. Một phần vì nghĩ đến người con gái sành sỏi, chắc hẳn đã dày dạn kinh nghiệm trong nghề.
Ngày hôm sau, không nén được thắc mắc, tôi bèn lân la gợi chuyện với thằng Mập – đại ca trong nhóm. Giọng thằng Mập đầy kích động:
“Thắm đường Đào Duy Từ, dân chơi Đà Lạt đồn nhiều lắm mà đến nay tao mới được gặp. Đây mới đích thị là ngọc trong đá. “Tàu nhanh” một triệu, “làm tình” chuyên nghiệp. Cỡ như mày mới chui vô 5 phút đã phải chung tiền rồi, khà khà, khà.”
Đôi mắt nó ánh lên vẻ thèm thuồng.
Dày công tính kế gợi chuyện, lại còn liên tục mua đồ ăn nước uống cho thằng bạn khốn nạn, cuối cùng tôi đã nắm được chút ít thông tin về người đẹp. Thắm khá có tiếng trong giới gái bán hoa, được coi là “gái của gái bán hoa”. Xuất thân là gái bán hoa Sài Gòn, gái nhảy vũ trường Đêm Màu Hồng đình đám, không hiểu sao đang yên đang lành lại dạt lên Đà Lạt kiếm sống. Thường chỉ “cặp” với đại gia nhưng thi thoảng cũng “đi khách” ngoài. “Công việc” bận rộn nên không dễ dàng hẹn được. Mấy gã anh của thằng Mập cũng quen biết chị, nhưng hình như chưa “mua bán” bao giờ.
“Chắc vì giá mắc quá đây,” tôi buột miệng khi thằng Mập đang kể chuyện.
“Mày hỏi nó ấy!” Thằng Mập nói tỉnh bơ.
Tôi không vừa lòng lắm với chữ “nó” mà thằng bạn chết dẫm dành cho chị, nhưng cũng không tiện sửa. Im lặng một chút, thằng Mập bỗng cười rộ:
“Tết có tiền, tao mày gom lại chắc đủ để “phang” một phát, há há há.”
Tôi thừ người ra, trong lòng bực bội. Dẫu biết thằng bạn tôi là một thằng “mất dạy từ trong trứng”, nhưng nghe nó nói vậy tôi chỉ muốn đấm ngay cho nó một cú. Tôi đâm ra bực mình, chắc tôi bực vì “nữ thần” của tôi có thể dễ dàng bị chiếm hữu bởi một thằng “bệnh hoạn” nào đó có tiền.
Buổi tối hôm sau, tôi đứng bên kia đường, nhìn Thắm bước lên chiếc ô tô bóng loáng. Đôi giày cao gót nện lên mặt đường, tạo cho chị dáng đi uyển chuyển. Bộ váy đen tiệp với màu xe, trông chị như một diễn viên thành đạt bước ra khỏi buổi họp báo. Tôi có cảm giác Thắm cũng đưa mắt về phía tôi. Cái nhìn như soi xét một thằng đần. Chiếc ô tô lăn bánh, để lại bên vệ đường một mẩu thuốc tàn. Đời của một cô gái “bán hoa” là như vậy. Trong mắt người khác thật cao sang quyền quý, nhưng trong lòng ai biết có nhục nhã?
Ba ngày liên tiếp, tôi chọn vị trí thuận lợi nhất tại quán cà phê Cát Tường, nơi có thể nhìn thẳng ra đường Đào Duy Từ. Tôi “bao trọn gói” vài tiếng mỗi đêm, kiên nhẫn chờ đến khuya nhưng bóng dáng “hồng nhan” vẫn bặt tăm. Liệu chị đã biến mất khỏi thế gian sau lần xuất hiện duy nhất đó, theo chiếc xe hơi sang trọng kia rồi chăng?
Điện thoại đổ chuông, là thằng Teo, đứa lẻo mép nhất lớp. Tôi chẳng buồn nhấc máy. Đến cuộc gọi thứ tư, tôi mới miễn cưỡng trả lời.
“Ê, Bốn Mắt, mày đang ở đâu?”
“Đang ngồi quán nước học bài thôi.”
“Qua bên Perfect (quán net) làm trận Dota đi.”
“Không rảnh!” Tôi không thích cái giọng chanh chua ra lệnh của Teo.
“Thằng Mập kêu mày mà không qua thì…” Chưa kịp dứt lời, tôi đã dập máy.
Chửi thầm vài tiếng trong miệng, tôi chợt nhận ra rằng ở đây lâu hơn nữa cũng khó mà gặp được Thắm. Tôi liền liên tưởng đến cảnh chị ta qua đêm cùng một lão đầu hói trong khách sạn sang trọng… Ruột gan tôi muốn lộn ngược.
Tôi đi bộ dọc vỉa hè trải đá trắng phau trên con đường Trần Phú quen thuộc, ngang qua nhà thờ Con Gà, để đến quán net. Màn đêm đen kịt tương phản với ánh sáng vàng nhạt từ đèn đường. Tôi bỗng nép sát vào hàng rào trắng của khu văn hóa thể thao, trên những mũi sắt nhọn hoắt, dây leo quấn quanh chằng chịt, đẹp đẽ và hoang dại. Hằng đêm tôi đi ngang qua đây, bắt gặp những đôi tình nhân hò hẹn trong góc vắng. Nhưng đêm nay sao lại vắng người lạ.
Trong bầu không khí thoáng đãng, đột nhiên có làn khói thuốc bay tới. Tim tôi co thắt lại. Một cô gái mặc váy đen ngồi lặng lẽ dưới bóng cây, bầu bạn cùng những loài dây leo hoang dã. Đôi chân trắng muốt, dài miên man dường như khiến cô khó lòng thu mình vào một góc, đành phải để nó tùy ý xõa ngang đường, chặn mất lối đi của tôi. Tôi đưa mắt nhìn.
“Úi, con này.”
Ngọc Dao Lam cười: “Chị Thảo, đúng hơn phải gọi bằng cô Thảo của mày, công nhận đẹp thật, thua gì ai đâu.”
“Quê bả ở Bến Tre, liên quan gì tới Cần Thơ?” – Xem chừng chị Thắm giận lắm.
“Nhưng mà đều là miền Tây, hơn nữa, cứ nhắc tới gái miền Tây, ai cũng nhớ đến bả. Mày cãi nữa đi.”
“Ừ, thì gái miền Tây, ai cũng nói gái miền Tây toàn đĩ hèn, không có được cao sang như Đà Lạt chính gốc.” – Thắm nghiến giọng, đôi mắt xếch trợn lên. Tôi có thể cảm nhận thấy đôi chút mặc cảm trong lời nói của chị.
“Thôi thì tao xin lỗi, giỡn chút ghê vậy mày.”
Từ trong hoàn cảnh trên, tôi rút ra kinh nghiệm, sau này không nên bàn luận về quê quán chị, cũng như phê phán gì về gái miền Tây nữa. Dân gian ác miệng, vơ đũa cả nắm, khiến họ khó sống ở vùng khác. Ngọc Dao Lam quay sang tôi, làm bộ lè lưỡi, rồi lên giọng kể:
“Thảo Miền Tây, quê ở Bến Tre, mặt tròn, da trắng, tóc mượt, mũi thẳng tắp, mắt đen láy, nói tóm lại là dễ thương lắm cơ. Từ cái thời cách đây 20 năm đã dạt lên Đà Lạt này “làm gái” kiếm sống, lên đây mang theo HIV. Cưng biết không? Vì thời đó ở Đà Lạt này chưa từng xuất hiện căn bệnh đó, mà gái này nhiễm bệnh đang hận đời lắm. Một khi đã muốn trả thù đời rồi, thì bả quyết tâm lây lan cho cả cái Đà Lạt này là chuyện dễ hiểu.” Ngừng một chập, chị Ngọc tiếp lời:
“Danh tiếng em Thảo Miền Tây đẹp như hoa hậu nổi như cồn ở đây, cứ có chút tiền, bao nuôi bữa cơm, bữa ngủ là đàn ông cỡ nào cũng tiếp, nhất là cánh xe ôm ven hồ Xuân Hương. Rồi công an bắt được, đem đi xét nghiệm. Mẹ kiếp, thời nay người ta sợ HIV một thì thời đó sợ HIV mười. Nhà nào nhà nấy đóng cửa cấm con cái ra đường. Bọn tọc mạch nhiều chuyện thì bu cả tới khu cách ly bệnh viện xem mặt con HIV. Mấy thằng ngu lỡ ngủ với nó, sau khi biết chuyện tìm tới nơi, thằng nào thằng nấy giở điên giở khùng, đâm đầu tự tử. Nghe đồn tới lúc chết Thảo Miền Tây vẫn cười, ha ha ha.”
Từng câu từng chữ, Ngọc Dao Lam chậm rãi kể lại, vừa kể vừa cười cợt như thể một câu chuyện tiếu lâm lí thú. Sâu trong tâm trí, tôi cảm thấy cuộc đời này nhiều chuyện ghê tởm quá. Bây giờ thì tôi đã hiểu hơn, vì cớ gì mà cứ nhắc tới gái miền Tây là người ta mất cảm tình.
“Thôi được rồi đó mày, đừng có dọa con nít nữa.” – Thắm ngáp dài.
“Cưới vợ giờ chứ nít gì nữa.” – Ngọc Dao Lam nháy mắt trêu chọc.
Tôi ngồi đực mặt ra nhìn hai bà chị đối thoại. Một thằng chỉ biết có học như tôi từ trước đến nay nào có biết mấy chuyện “nội bộ” của “gái bán hoa” này. Bây giờ được tiếp xúc gần gũi, trong tâm tôi đột sinh ra cảm giác sợ sệt. Chị Thắm nhìn đồng hồ, quay sang tôi nguýt: “Khuya rồi, đi về đi, mai còn đi học.”
Tôi bị chị thẳng thừng đuổi về. Hiểu tính chị nên tôi không hề giận. Ngọc Dao Lam vẫn không tha, bám theo tôi châm chọc:
“Ngày mai cây si có đến nữa không?” Rồi chị nhỏ giọng: “Con này nó khó lắm, cưng theo nó chỉ có làm osin, nhưng mà chị có thể giúp cưng chút chút.”
Chị ta nở nụ cười rợn tóc gáy.
“Giúp như thế nào ạ?”
Ngọc Dao Lam liếc mắt ngó chừng chị Thắm trong nhà. Khi đã yên tâm chị không để ý, đôi môi hồng tuôn vội cho tôi một dãy số.
“Số điện thoại đó cưng.”
“Dạ dạ.” – Tôi vội vàng bấm lấy bấm để.
“Liên lạc với cưng sau, ha.”
Hôn gió một cái, bà đại ca đóng cổng, miệng rít thuốc chân bước vào nhà. Đêm hôm đó, rồi cả nhiều đêm sau nữa, những câu chuyện của Thắm và Ngọc hiện về đều đặn trong mỗi giấc mơ. Tôi mơ thấy mình làm “chuyện xác thịt” với chị Thắm. Sau khi xong chuyện, Thắm cười nghiêng ngả:
“Cưng ơi, từ nay chị và cưng đều HIV rồi, hahaha.”
Tôi choàng mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa. Ước mơ của Thắm là bỏ nghề, cưới được một người toàn tâm toàn ý. Tôi quyết tâm giúp chị đạt được điều ước đó. Từ hôm đó trở đi, tôi lao đầu vào học hành, học quên ăn quên ngủ.
Tôi đã ngắm sẵn đích đến cho tương lai gần – đó là cánh cổng trường Bách Khoa. Tôi sẽ là một kỹ sư giỏi.
Vẫn y như lần đầu tiên, khuôn mặt Thắm hiện lên vẻ bất cần, nhất là mỗi khi chị kề môi vào điếu thuốc. Tôi nghĩ phải học 3 năm chị mới hút được thành thạo như vậy. Cặp mắt xếch hơi rũ xuống, trông chị đượm một nét từng trải và thương đau. Tôi có cảm giác, Thắm đã có một ngày “làm việc” thật mệt mỏi và chị lặng đi trong sự bao dung của màn đêm… Chân tôi không bước thêm được một bước nào nữa. Lòng tôi khấp khởi vui mừng nhưng ngoài mặt lại trơ ra như tượng gỗ. Thắm tiếp tục rít thuốc, nhả ra những cụm khói thật dài. Đôi mắt xếch như coi khinh người khác, chuyển sang ngắm nghía tôi từ đầu tới chân. Đêm khuya sương lạnh, chị chỉ độc mỗi tấm váy mỏng, nhưng nhìn dáng điệu chị, không hề giống một cô gái yếu đuối đang run rẩy nép vào góc tường.
Ánh mắt chị khiến tôi lạnh run.
“Nhìn đủ chưa?” – Thắm hời hợt hỏi.
Tôi bỗng thấy mình giống như một kẻ chuyên rình trộm bị người khác bắt quả tang. Luống cuống không biết làm thế nào.
“Em… em chỉ… chỉ đi qua thôi.” Vỏn vẹn mấy chữ đó lắp ba lắp bắp trong miệng tôi.
“Tốt thôi.” – Chị thản nhiên thu đôi chân dài, nép vào mình, một tay kéo váy lại ngay ngắn.
Thề có Chúa, trước đó tôi không hề nghĩ gì xa xôi, nhưng lúc này hành động của chị khiến tôi nóng bừng. Tôi khẽ đằng hắng một tiếng, bước nhanh qua chị. Tôi đã chờ 3 ngày để được gặp chị, nhưng đến khi chạm mặt tôi lại sợ và muốn chuồn đi thật mau. Bỗng cái giọng Sài Gòn của Thắm gọi giật lại:
“Ê, chị thấy cưng quen quen.”
Chữ “cưng” của chị xướng lên như một nốt nhạc cao khiến tôi xao xuyến lạ. Tôi hồi hộp đáp:
“Mấy hôm trước em có nhìn thấy chị trên đường.”
“Ồ, thảo nào, nhìn cưng khờ khờ vui nhỉ.” Đôi môi hồng bỗng nhoẻn miệng cười.
Tôi suýt nữa té xỉu.
“Dạ…?” Nghĩ mãi cũng chẳng hiểu nổi cái mặt tôi khờ khờ thì có liên quan gì ở đây.
Tôi cười gượng: “Mặt em lúc nào chả ngu ngu.” Dường như tay chân thừa thãi quá, tôi đành đưa lên đầu gãi gãi.
Chị Thắm nhếch môi, gật đầu, rồi hàng lông mi cong vút rũ xuống.
Không nói thêm một lời.
Tôi âm thầm gom góp tiền. Với một đứa “con ngoan” ít khi dùng tiền như tôi, bố mẹ khá hào phóng. Sau một tuần, nhờ tiền ăn sáng, tiền tiêu vặt tiết kiệm, tiền đập heo đất và vay mượn bạn bè, tôi có trong tay hai triệu rưỡi. Tôi định dùng số tiền này để đến XO, muốn tìm hiểu quá khứ của chị.
Đêm chủ nhật, mọi việc diễn ra suôn sẻ. Nhờ một đứa bạn bỏ học lâu ngày nay làm DJ trong bar, tôi tìm được một chỗ ngồi vắng vẻ, tránh xa tiếng nhạc ồn ào. Các cô tiếp viên váy ngắn cũn cỡn, ngực khoét sâu, luôn lượn lờ. Tôi vừa ngại ngùng vừa kích thích. Lần đầu đến chốn ăn chơi này, tôi thấy không thoải mái chút nào. Mới ngồi một lát mà đầu óc đã đau nhức. Tôi quan sát toàn cảnh vũ trường, người đông nghìn nghịt, nhưng tuyệt nhiên không thấy Thắm.
Sau những màn nhảy múa bốc lửa, tiếng nhạc chợt lắng xuống, nhường chỗ cho một giọng nói qua micro: “Wow, đêm nay XO thật hoành tráng, đều là khách quen cả, các bạn đã ‘high’ hết chưa?” Mọi người đều bu lại hướng đó, trông như bầy ong vò vẽ. Rất đông khách cả nam lẫn nữ, từ người đang nhảy đến người đang ngồi quầy đều hô lên điên cuồng: “High, high, high…” Tôi thấy khó chịu, chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nhưng giọng DJ đó rõ ràng là của thằng Ty rapper – bạn thân của tôi.
Tiếng nhạc ầm ĩ rung cả sàn nhà. Trong ánh đèn chớp giật, tôi khó mà nhìn rõ từng người, làm sao biết được đâu là Thắm? “Lắc đi, lắc nữa đi, các em đâu, sexy dance!” – Lại tiếng hô kích thích của thằng Ty. Hàng chục người hò hét điên cuồng. Một lúc sau lại nghe: “Và đêm nay, cần phải trao giải cho một người nổi bật nhất, hú hú hú, ai nào? Ai nào? Các em đâu?” Khách khứa gào to phấn khích, những thân hình nóng bỏng quấn lấy nhau. Tôi cũng không kìm được sự tò mò, phải đứng dậy ngó.
“Bụp!” Ai đó bật nút sâm panh, rượu đổ xối xả. Rồi từ nhiều hướng khác, hàng loạt chai sâm panh liên tiếp được khui, số rượu đó tưới khắp mình các vũ nữ. Tôi tặc lưỡi, ở đây họ dùng sâm panh để tắm. Các cặp đôi, cặp ba trai gái ôm lấy nhau như “phê thuốc”. Họ nhảy nhót điên cuồng, tưởng muốn bay lên nóc. Tôi nghĩ, thế nào cũng “cắn” cả mớ thuốc.
Một vũ nữ váy áo ướt nhèm bết vào cơ thể, dường như quá “phê”, giật lấy micro gào lên: “Gái trinh 28, sinh lực dồi dào, cho không! Mê tơi! Mê tơi! Nuôi em đi, nuôi em đi! Hú hú, lên xe, xuống xe, lắc trái, lắc phải, xếp hàng điiiiiiiiiii!” Chữ “đi” cuối cùng cô ả kéo dài thênh thang. Đầu óc tôi muốn quay cuồng theo. Tôi nhìn quanh, bên trong XO này sớm đã phát cuồng phát dại, hình như không ai còn lí trí.
Rồi tôi lại nghe tiếng micro kêu “lộp bộp”, chắc hẳn có người đang giành giật. Tiếng cười của thằng Ty vang lên: “Haha, trinh cái lỗ rún! High chưa? High chưa? Phát boa đi nào các anh, phát boa! Phát boa! Phát boa!” Phụ họa thêm cho lời của DJ, từ vũ nữ đến phục vụ đều “mê tơi” – theo đúng ngôn ngữ của cô gái ban nãy. Ai cũng hú hét “phát boa! phát boa!”. Cả vũ trường toàn là “phát boa, phát boa!”. Tôi nhìn thấy mấy tờ polyme dúi vội vào ngực áo vũ nữ và phục vụ, bất kể trai gái. “Chốn vũ trường là đây sao?”, tôi than thầm.
Chợt, tôi thấy thằng Ty leo lên thành lan can, ở vị trí cao nhất. Nó đưa một tay lên đầu vẫy vẫy, nhịp nhịp: “Cô gái nóng bỏng của tôi ơi…” kéo dài giọng chừng vài giây “kia rồi, là cô gái kia, so sexy!” nó thở ra. Tôi có cảm tưởng nó đang là hát chính của nhóm “likin part”. Ánh đèn pha sáng lòa ngay lập tức chiếu thẳng về nơi nó chỉ. Trong ánh đèn mờ quay cuồng của vũ trường, chỉ một mình nơi đó nổi bật. Tôi nhìn thấy vóc dáng cao, thon gọn, vòng mông hấp dẫn, muốn tức cả mắt. Một bầu ngực trắng muốt lồ lộ hiện ra sau lớp váy liền thân mỏng tanh. Bộ váy đỏ xẻ quá ngực, óng ánh kim tuyến. Mọi người hú hét điên cuồng. Nuốt cái ực, tôi thầm nhủ: “Thắm đến đây, để là người nổi bật nhất.”
Ba lần tôi gặp chị, ba lần chị mang một vẻ quyến rũ riêng, mê hoặc người khác theo những cách khác nhau. Lần thứ nhất là váy đen, xẻ gấp lưng, giày cao gót dây bản lớn cao 1 tấc rưỡi, chị như “gái đứng đường” 20 năm trong nghề. Lần thứ hai cũng váy đen, có tay ngắn, cổ áo trái tim đủ để che đậy vòng một vừa vặn, nhưng phần dưới ngắn không thể ngắn hơn. Chị như một “cô gái bán hoa” đã chịu đủ ê chề tủi nhục. Lần thứ ba, xuất hiện với bộ váy đỏ rực để trần nửa ngực, lấp lánh kim tuyến, tôn lên nét đẹp quý phái, chị như một kiều nữ thành danh.
Tóm lại, tôi có cảm giác bất lực, chỉ dám đứng xa ngưỡng mộ. Chị có dáng đi thướt tha uyển chuyển, tương phản với cảnh hỗn loạn nơi đây. Nhạc giảm nhẹ bớt, để nhường chỗ cho DJ trao quà. Xung quanh rộ lên tiếng bình phẩm, nhưng tôi không tài nào nghe rõ ràng được. Một vài cô gái hấp dẫn chỉ trỏ, có cô còn bĩu môi. Chốn ăn chơi này là vậy, cũng toàn là đạp lên nhau mà sống. Dù Thắm đã rời xa nơi này, chỉ quay lại với vai trò một người dưng, nhưng vẫn còn lắm kẻ ghen ghét đố kỵ. Tôi bỗng thấy giận thay cho chị. Hình như ai ghét chị đều là kẻ thù của tôi, kể từ lúc này!
“Quả nhiên là ‘the queen’ của đêm nay, nhìn em mê li!” – Thằng chết tiệt gào lên phấn khích.
Chỉ im lặng chừng vài giây, rồi đâu lại vào đấy. Khách khứa “chơi bời thả cửa”, vũ nữ nhún nhảy gợi dục. Cứ tưởng phần thưởng cho “nữ hoàng hộp đêm” là vương miện hay kim cương gì, té ra là một chai rượu ngoại. Trong sự kích thích, hò reo của rất nhiều người, “nữ hoàng một đêm” rồi cũng vịn lan can bước xuống sàn, bắt đầu những điệu nhảy gợi tình.
Thắm đã từng là gái nhảy, vài năm bỏ nghề không đủ để chị quên đi “kỹ năng sinh tồn” trước đó. Ngắm nhìn chị nhảy múa từ xa, bộ váy đỏ rực rỡ liền thân bó sát, những đường cong hấp dẫn chạy dọc theo cơ thể từ phần ngực đến tận gót chân. Đặc biệt là những động tác giật lắc dường như đang cố tình khoe khoang mông nở, eo thon. Tôi nghĩ chị là một người thông minh lắm, biết tận dụng nhan sắc của mình để “dìm chết” tất cả đàn ông!
Tiếng nhạc “dập” inh ỏi. Tôi không quen, nhưng cũng ráng kêu đại ít rượu uống cho “vừa lứa” với người ta. Cảm giác cứ uống vào là lại thấy buồn nôn. Cả vũ trường sôi động như chưa bao giờ được như thế. Tôi chắc mẩm cú này công an thành phố mà ập vào thì ngày mai lên báo cả đám. Rồi sẽ có những cái tít giật nổi như: “Phát hiện số lượng lớn thuốc lắc ở vũ trường XO” hay “Vũ trường thác loạn, các bạn trẻ nghĩ gì?”.
Đứng dậy, liếc mắt về phía chính giữa sàn nhảy. Chị Thắm đang quay cuồng, áo dây xộc xệch. Bộ dáng này làm tôi liên tưởng chị với nữ minh tinh Phạm Băng Băng của Trung Quốc. Nhìn phần da thịt lồ lộ, cả người tôi nóng bừng. Mặc dù tôi không muốn chút nào, nhưng đám đàn ông vẫn nhìn Thắm bằng con mắt “ứa máu” khát thèm. Tôi lắc lắc đầu, bước nhanh về phía WC. Trước khi khép cánh cửa còn nghe loáng thoáng có giọng nữ rúc rích: “Mê li, mê li viên thuốc màu hồng”.
Loay hoay cả chục phút, tôi mới tống ra hết những thứ vừa uống. Nào tôi có biết rượu bia gì bao giờ. Đêm nay hăng quá tôi “quất” cả hai. May mà chưa uống được bao nhiêu nếu không xỉu luôn trong toilet rồi.
Vừa mới bước ra khỏi nhà vệ sinh tôi đã đâm sầm vào một người. Một mùi nước hoa trộn với mùi rượu mạnh xộc thẳng lên mũi, tôi ngạt thở đến mức quay cuồng. Chưa nhìn rõ người, đã cảm giác thấy hai cánh tay mảnh dẻ quờ quạng chụp mặt, bá cổ tôi. Đến khổ, lại là một kẻ “máu me” đến say be say bét. Mà nói đúng ra, phải là một cô gái. Cô gái này cao hơn tôi, chắc cũng gần 1m8 cơ đấy, mái tóc đen xõa dài xuống vòng ngực gợi mở đằng sau lớp váy hai dây đỏ.
Cô ả đột ngột khuỵa xuống sàn. Tôi la lên thất thanh: “Là chị!” Bao nhiêu là rượu bia trong phút chốc như một cơn lốc cuốn phăng ra khỏi đầu. Tôi tỉnh cả người lật đật đỡ chị Thắm dậy. Chị vừa ngồi vững, đột ngột co người một cái, nôn thốc nôn tháo ra cả sàn nhà. Hai từ “khó chịu” không đủ để diễn tả cảm giác của Thắm lúc này. Nhìn chị nôn mửa đến rũ rượi cả đầu tóc, tôi phát hoảng toan gọi ai đó tới giúp. Nhưng tiếng nhạc quá ầm ĩ, khu WC lại chỉ có mình chúng tôi.
“Chị Thắm, chị sao vậy? Đỡ hơn chưa?”
Thắm không đáp lời, tay trái nắm chặt lấy bắp đùi tôi, như đang tìm một điểm tựa. Tôi biết lúc này chị đang nguy kịch lắm. Tôi nhớ ngày xưa những lúc như thế này, mẹ thường xoa lưng cho tôi dễ chịu. Tôi cũng y như vậy mà làm với chị, nghĩ rằng sau khi nôn xong chị sẽ khá hơn.
“Không sao rồi, yên tâm đi, chị cứ nôn một lát là khỏe lại ngay.” – Tôi vỗ về.
Sau một thời gian ngắn, cả người Thắm mềm nhũn, lịm đi. Áo váy xộc xệch, tôi đỏ mặt kéo dây sửa lại ngay ngắn giúp chị. Xin thề, trong đầu tôi không hề có một chút “tục niệm”.
Đúng lúc này thì ngoài cửa có tiếng bước chân. Một ông khách tuổi ngoài 50, mặc quần tây áo sơ mi, đeo cặp kính mạ vàng, trông rõ ra dáng tri thức, hớt ha hớt hải chạy vội vào.
“Ôi, học trò bé bỏng của anh, em làm sao thế này?” – Mặt ông ta tái nhợt.
Tôi muốn cười mà không còn tâm trí đâu để cười. Cũng càng không hiểu vì sao ông ta gọi chị là “học trò”. Dù lay gọi mãi thế nào, chị Thắm cũng không có phản ứng. Mặt chị xanh lét, thở hồng hộc như người thiếu ôxy, đôi môi thâm tím. Ông khách trí thức thấy tình hình bất diệu, hai bàn tay run lẩy bẩy, miệng không ngừng thốt ra những câu vô nghĩa.
“Cục cưng, cục cưng chết rồi, thôi rồi, hay là do viên thuốc, là thuốc rồi.”
Lão ta đỡ mãi không nổi Thắm. Tôi đã nghe thấy lão nhắc tới “viên thuốc”. Bây giờ thì tôi đã hiểu. Lũ người ăn chơi này “cắn thuốc” vô tội vạ, lại còn làm liên lụy đến chị nữa.
“Này, chú tránh ra, mau ra ngoài kia gọi người đi, để đấy cho cháu!” tôi quát to.
Lão già này đầu hói, răng vàng, giống mấy vị giáo sư tiến sĩ thường thấy trên truyền hình, nhưng chắc ít ai biết lão toàn làm những việc tồi bại, chẳng hạn như “chơi thuốc”, “chơi gái”.
Tôi dìu được chị Thắm ra đầu hành lang, miệng la gọi: “Này, ở đây có người ngất xỉu.”
Đám đông dần dần chú ý đến chúng tôi, liếc thấy dáng người rũ rượi thảm hại của Thắm, họ đứng trơ mắt ếch. “Mẹ kiếp lũ người vô cảm.” Khi chị còn hấp dẫn và khêu gợi, biết bao gã lân la tán tỉnh. Giờ như cái xác không hồn, chúng nhìn bằng đôi mắt đầy ghê sợ. Tôi đành một mình dìu chị ngồi tựa lưng vào ghế nệm.
Tiếng nhạc tắt hẳn, thằng Ty lật đật mang đến một cốc sữa: “Uống đi, sữa có thể giải độc.” Khó khăn lắm mới ngửa mặt, đổ vào miệng chị một chút. Uống tới đâu chị vẫn một mực nôn ra hết.
“Bọn mày cho chị Thắm uống thuốc gì?” – Tôi muốn nổi điên.
“Một viên hồng, ở đây ai cũng dùng, có làm sao đâu.” – Ty phân trần.
Tôi nhìn quanh quất, đám đông bu xung quanh, nhưng không thấy cái lão đầu hói đeo kính ấy đâu cả. Nhất định là lão đầu độc chị, lão già khốn nạn. “Bọn trí thức đểu giả, đáng khinh.”
“Ty, mày giúp tao đỡ Thắm ra taxi, đi bệnh viện, nhanh!”
Tôi gấp gáp xốc người, đỡ chị đứng dậy. Trong số tàn thức còn sót lại, chị cũng cố bấu víu lấy tôi. Nhưng thằng Ty nắm chặt tay tôi: “Khoan, không được đâu. Nếu bây giờ mày vô viện, người ta xét nghiệm thấy nó bị sốc thuốc lắc thì vũ trường này đi tong, tao sẽ không còn đất sống!” – Thằng Ty gào lên, và gần một nửa số khách lủi về trong im lặng.
Tiếng một vài người thốt lên: “Mặt cô ta tái nhợt rồi kìa, mau làm gì đi.” Vừa lúc chị Thắm chuyển mình, nôn một lần nữa, nôn ra toàn thứ chất nhầy nhầy. Đám vũ nữ tái mặt: “Chị ấy nôn ra cả dịch vị rồi.” Trong lòng nóng như lửa, tôi đã có quyết định.
“Mặc kệ mày, mau tránh ra!” – Tôi hùng hổ chuyển sang bế thốc chị lên. Cho dù có ảnh hưởng đến cái vũ trường này cũng chẳng can hệ đến tôi, chỉ có thằng Ty là dính líu, nhưng việc cứu người tôi yêu mới là quan trọng.
Thằng Ty lại can ngăn: “Tao xin mày, mày nghe lời tao, bây giờ vô phòng riêng, có ghế nằm, chỉ cần cho nó nghỉ một chút là khỏe lại thôi, trường hợp này tao gặp nhiều rồi, mày đừng có quan trọng hóa lên, nghe tao đi!” – Nó hét lên, cương quyết giữ tôi lại. Tôi chần chờ.
“Nghe tao đi, đi vô đây!” Thằng Ty hét lên, một tay chỉ đường. Đám vũ nữ và mấy thằng phục vụ lập tức gạt đám đông sang một bên. Đứa thì lấy nước mát, đứa thì lấy đá chườm, đứa thì trấn an mấy vị khách đang “phê” quá đà, phàn nàn vì không nghe thấy tiếng nhạc nữa.
Phải công nhận là chị cũng nặng thật, sức tôi có hạn, hai cánh tay mỏi rũ đành buông chị xuống. Mấy thằng phục vụ gượng gạo không dám lại gần. Cuối cùng chúng đành giúp đỡ chị Thắm lên lưng tôi. Tôi cõng chị đi như bay, thằng Ty mừng rơn lập tức phi tới mở cửa phòng.
Tôi đổi hướng, cõng Thắm chạy một mạch ra khỏi vũ trường.
“Ê, mày đi đâu đấy, mày điên rồi à?”
Bên ngoài lúc nào cũng có taxi trực sẵn.
“Mau cứu với, có người bị ngất xỉu!”
Cả tài xế và bảo vệ đều hối hả dìu tôi và chị lên xe. Mệt bở cả hơi. Cuối cùng cũng tìm được vài người tốt bụng.
Buổi tối hôm đó ở bệnh viện thật là lạnh lẽo. Nghe bác sĩ nói, chị bị sốc thuốc do dùng quá liều lượng cho phép, lại thêm cơ thể đang bị suy nhược. Tôi chợt nghĩ đến cái đêm bắt gặp chị trên đường Trần Phú, đêm hôm đó trông chị mệt mỏi và ê chề đến chừng nào. Thằng Ty đã nói mỗi người chỉ dùng một viên, nhưng tại sao chị Thắm lại “cắn” tới mấy viên? Chắc chắn là do lão đầu hói muốn “chơi” một đêm “quá đà” đây mà. Tôi càng nghĩ càng căm tức lão.
Nhìn chị Thắm nằm trong phòng bệnh, tôi cảm thấy một niềm thương xót tuôn trào mãnh liệt. Những lúc gặp chị, tôi đều nhìn thấy ánh lửa bất cần đời đằng sau khuôn mặt. Nhưng giờ nằm yên tĩnh ở đây, tôi nhận thấy chút gì đó nhỏ bé, yếu đuối.
Một giờ sau, thằng bạn thân duy nhất biết chuyện của tôi đến. Nó lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh tôi, trời Đà Lạt lạnh buốt, thở ra khói.
“Nó sao rồi hả mày?” – Thằng Ty hỏi.
“Chậm chút nữa thì chết.” – Tôi đáp gọn lỏn.
“Cái gì? Làm gì nghiêm trọng đến mức đó?” – Cậu ta giật bắn mình.
Quả thật tôi chỉ nói thế để hù dọa thằng trời đánh này, chứ chuyện sớm hay trễ như thế nào tôi không biết. Chỉ biết chị bị sốc thuốc.