nghe truyện 18- Liêu trai kỳ ngộ

Mục lục

    Đây là câu chuyện có thật do chú Lâm và thím Hòa, hai vợ chồng nhân vật chính, thường kể lại trong những buổi họp mặt gia đình. Câu chuyện đã gắn kết họ thành vợ chồng cho đến ngày nay.


    Những ngày đầu sau giải phóng

    Khoảng giữa năm 1976, tôi (chú Lâm) là một trong những sinh viên đầu tiên của Trường Khoa học Tự nhiên ra trường sau ngày giải phóng miền Nam. Tôi được phân công về công tác tại Liên đoàn Địa chất Biên Hòa, Đồng Nai. Là lính mới, tôi được đưa đi khảo sát vỉa quặng bauxite dọc Quốc lộ 20, từ Ngã Ba Dầu Giây qua Long Khánh đến giáp ranh Lâm Đồng.

    Sau vài tháng lặn lội, lấy mẫu, thử nghiệm nhanh tại chỗ và phác thảo bản đồ địa chất, tổ chúng tôi gồm ba người đến vùng Suối Nho, huyện Tân Phú. Vừa hạ trại, vài người dân làm rẫy gần đó đến làm quen, trong số đó có anh Hợp. Anh Hợp giới thiệu mình từng học ở Trường Khoa học Tự nhiên nên chúng tôi nhanh chóng thân thiết. Anh còn mời tôi tối về nhà anh nhậu.

    Từ chỗ hạ trại đến nhà anh Hợp ở chợ Túc Trưng khoảng 10km đi bộ. Đường khá lầy lội vì mùa mưa, phải qua một con suối, đi trên đường mòn dưới những lô cao su bạt ngàn, và băng qua hai cái nghĩa địa mới tới chợ. Sau khi uống cà phê ở một quán không tên, chờ anh Hợp mua đồ về nhậu, tôi theo anh về nhà.

    Đó là một căn nhà vách phên mái lá, khá rộng rãi, sạch sẽ và ngăn nắp. Trong nhà chỉ có một chiếc giường rộng tươm tất và vài bộ bàn ghế, ngoài ra không có gì khác và cũng không có ai. Anh Hợp cho biết gia đình anh ở Sài Gòn, chỉ có một mình anh lên đây làm rẫy, nhưng thường ngủ lại trong rẫy ít khi về nhà này.

    Đêm đó, chúng tôi nhậu đến khuya. Nghĩ đến việc phải về qua hai cái nghĩa địa, tôi hơi run. May mà anh Hợp nói tôi ngủ lại với anh cho vui, mai hãy về.


    Gặp gỡ và “Chuyện lạ”

    Sáng hôm sau, tôi dậy sớm tính theo đường cũ trở lại trại. Vừa ra khỏi nhà thì gặp một cô gái rất đẹp vừa đi tới. Em mặc bộ đồ vải xoa màu vàng nhạt, khuôn mặt đẹp mê hồn, nước da trắng hơi tái có lẽ do sáng sớm trời lạnh. Đúng là ra ngõ gặp gái, lại gặp được giai nhân mỹ miều ở cái xứ đất đỏ này, nên tôi đâu dễ bỏ qua.

    “Đi đâu sớm vậy em gái?” “Dạ! Em vô rẫy.” “Vậy mình đi cùng nhé!”

    Tôi và em vừa đi vừa nói chuyện. Em nói em tên Thu Hiền, nhà ở gần nhà anh Hợp. Đi gần tới cái nghĩa địa hoang thứ nhất, thì Hiền rẽ ngang, còn hẹn tôi lúc nào ra chợ thì ghé nhà em chơi.

    Nghĩ là Hiền cũng thích tôi, nên chiều thứ Sáu đó, tôi theo đường ra chợ tới nhà anh Hợp. May vừa gặp anh Hợp cũng đang sửa soạn về Sài Gòn thăm gia đình. Anh đưa tôi chìa khóa nhà nói: “Ra ngoài chợ chơi cho vui, lỡ khuya quá không về được thì cứ vô nhà ngủ lại, coi như giữ nhà giùm ảnh.”

    Tôi cứ vòng vòng khu nhà anh Hợp ngó vô từng nhà, nhưng không thấy Hiền, bèn ra chợ đi tới đi lui. Thấy có quán nhậu lai rai, cũng tấp vô kêu một xị rượu với đĩa gỏi không thịt ngồi nhìn người qua lại.

    Thấy trời tối lại lất phất mưa, tôi chạy nhanh về nhà anh Hợp. Vừa đẩy cổng rào vào đã thấy Hiền đứng đó, trên người cũng mặc bộ đồ màu vàng y chang hôm trước. Tôi vội mở cửa mời Hiền vô nhà, châm cái đèn dầu lên.

    Dưới ánh đèn dầu lung linh, Hiền đẹp không tả xiết, tôi chịu sao thấu. Cầm tay nàng thấy lành lạnh, nhưng cũng đưa lên môi hôn một cái.

    Thấy Hiền không nói gì, tôi liền ôm Hiền mang tới giường ngủ. Vừa hôn vừa cởi hết quần áo của Hiền ra. Tôi cũng nhẹ nhàng hôn hai cái “gò bồng đảo”, rồi lấy “cậu nhỏ” của mình ra khỏi quần và “tiến tới”.

    Không biết lúc đó tại tôi háo hức, hay tại lâu ngày “khí tồn” nên “sung” quá, vừa mới “đút vào” chưa kịp làm gì đã “ra” hết rồi. Tiếc hùi hụi, tôi cứ nằm ôm Hiền vừa hôn vừa mò nắn khắp cơ thể nàng, thấy chỗ nào cũng mát lạnh, nhưng chỉ nghĩ da thịt con gái nó như thế.

    Chẳng mấy chốc “cậu nhỏ” của tôi lại cương cứng, thì Hiền lại không cho: “Anh viết giúp em cái đơn gửi CA đi rồi em chiều.”

    Nghe nói đến CA là tôi giật mình, hỏi ngay: “Đơn gì vậy em? Bộ em không viết được sao?”

    “Tại chữ em viết xấu lắm. Ba mẹ em biểu em viết dùm để xin chuyển hộ khẩu đó mà, giúp em đi anh.”

    Thế là không hiểu sao cứ như có ai xúi giục, tôi ra bàn ngồi viết theo đúng những gì mà Hiền đọc, nhưng không sao nhớ là đã viết cái gì. Viết xong, Hiền xếp bỏ vô cái phong bì dán lại, để lên bàn nói: “Mai em đi rẫy sớm, nhờ anh mang ra CA Huyện giúp. Nhớ là CA Huyện, chứ không phải CA Xã đó nhé.”

    Lúc này Hiền mới nắm tay tôi kéo lên giường. Tôi như hổ sổng chuồng, hôn cắn hai cái “núi đôi” của nàng chán, lại mò xuống “vùng kín”. Mấy sợi lông “vùng kín” tua tủa làm tôi khoái chí. Tôi ngồi vào giữa hai chân Hiền, cầm “cậu nhỏ” “đâm vào” “vùng kín” nàng cái “ót”, rồi cứ thế mà “nhấp” tới tấp. Nhưng cũng chỉ được chừng hai phút là đã “xuất” hết vào “vùng kín” nàng rồi.

    Tôi lăn xuống thở không ra hơi, ngủ một mạch luôn tới sáng.

    Thấy cái thư còn để ở trên bàn, tôi mang tới CA Huyện Tân Phú. Anh CA mở ra đọc tới đọc lui, nói tôi ngồi chờ để vào báo cáo Thủ Trưởng.

    Một lát có anh sĩ quan ra vui vẻ hỏi tên tuổi tôi, làm gì ở đâu… Tôi thấy cũng không có gì ngoài nguyên tắc, nên xuất trình CMND và trả lời đầy đủ các câu hỏi.

    Hai anh CA nhìn nhau trao đổi, rồi lịch sự nói: “Từ đây vô đó cũng hơi xa, để chúng tôi bố trí người đưa đồng chí trở lại đơn vị.”

    Thế là tôi được một anh CA lấy xe Honda đèo vào tận trong lán. Đến nơi anh ta không về ngay, mà còn ở lại chơi với chúng tôi vui vẻ, tới chiều tối có người vào kêu mới chịu về.

    Phần tôi, tối hôm đó không biết mắc chứng gì, vừa ói vừa đau bụng đi cầu liên tục, tới sáng mệt vã mồ hôi, nằm nguyên ngày. Cả tuần sau đó không thấy anh Hợp, nên cuối tuần tôi lội ra chợ tìm anh để trả lại chìa khóa nhà. Bước qua rào, thấy nhà anh bị niêm phong, hỏi thăm mấy nhà gần đó. Người thì nói Hợp khai thác vàng trong khu Suối Nho không có giấy phép nên bị CA bắt, người thì nói Hợp tranh giành chỗ đào vàng lỡ tay giết người… Và cũng chẳng có ai biết Thu Hiền!

    Chuyện tới đó, rồi tôi bận công việc cũng tạm quên đi. Mấy tháng sau, lội hết mấy xã của H. Tân Phú, tôi được gọi về lại Liên đoàn ở Biên Hòa. Đêm trước ngày về, hai thằng bạn chung tổ đi nhậu chia tay ở nhà mấy em gái địa phương. Có mình tôi vì còn nhớ thương Hiền, nên nằm lẻ loi trong lều.


    Điều kỳ lạ xảy ra

    Đang thiu thiu ngủ thì thấy Hiền bước vào, vẫn mặc bộ đồ xoa màu vàng. Không nói tiếng nào, Hiền cởi đồ ra trần truồng nằm xuống bên tôi: “Em nhớ anh quá, mà không tới được. Anh nhớ em lắm phải không? Mai anh về rồi, vậy thì đêm nay yêu em đi, em cho anh đó.”

    Hiền chủ động hôn lên môi tôi, rồi bắt tôi cởi quần áo ra cho nàng nằm xoa tay lên ngực.

    “Anh về Sài Gòn ghé nhà em chơi nhé! Em giới thiệu em gái của em cho anh!” “Sao kỳ vậy! Lỡ anh ‘tòm tem’ thì sao, anh chỉ thích có em thôi!” “Em biết rồi! Nhưng em không làm vợ anh được đâu!” “Sao không được! Ai cấm chứ?” “Nói không được là không được! Mai mốt anh sẽ hiểu. Để em nói địa chỉ nhà em cho anh tới, anh viết ra đi để nhớ.”

    Tôi mò cây viết trong túi áo treo gần đó, viết đại lên gối, chứ trong lều tối thui có thấy gì đâu.

    Viết xong tôi ôm Hiền hôn “bú” hai cái “núi đôi” mềm mềm. Hôn xuống tới chỗ đám lông, thì Hiền nói: “Bộ anh thích ‘bú’ vô chỗ đó lắm hả?”

    “Ừh! Anh làm cho em sướng, em có thích không?” “Em cũng thích, nhưng chỗ đó dơ thấy mồ, anh không sợ sao!” “Chỗ đó của người mình yêu chứ của ai đâu mà sợ!”

    Hiền thở dài, rồi nằm im rên rỉ vì cái lưỡi của tôi “quậy phá” bên dưới “vùng kín”.

    “Bú” đã, tôi nói Hiền “bú” “cậu nhỏ” cho tôi, phải nói là Hiền “bú” “cậu nhỏ” “tuyệt vời” luôn. Tôi cảm thấy hơi ghen không biết “cậu nhỏ” đầu tiên của thằng nào đã được Hiền “bú”, mà sao nàng “bú cậu nhỏ” rành quá vậy!

    Nổi giận, tôi đè Hiền nằm ngửa ra, “đút cậu nhỏ” vào “vùng kín” nàng, “làm” tới tấp. Nói cho oai vậy, chứ cũng chỉ một hai phút là tôi “ra” hết rồi. “Làm” có bấy nhiêu đó mà tôi mệt đứt hơi, nằm xuống chưa kịp thở là đã ngủ mất tiêu.

    Trời sáng mở mắt ra không thấy Hiền, chỉ thấy chữ tôi viết còn ở trên gối. Nhưng trong người tôi khó chịu lắm, chạy ra tới cái hố xí là nôn hết mật xanh, mật vàng, đi cầu liên tục. Nằm riết đến xế trưa, nhờ hai thằng bạn dìu từng chặng mới ra được tới Quốc lộ đón xe về Sài Gòn.

    Nằm nhà dưỡng qua tới ngày thứ ba, tôi mới tìm tới nhà của Hiền theo cái địa chỉ ghi ở trên gối. Hòa, vợ tôi bây giờ, ra mở cửa hỏi: “Anh có phải là Lâm không? Em là Thu Hòa, em gái của chị Hiền. Mời anh vô nhà.”

    “Chị Hiền đâu em?”

    Nghe tôi hỏi, Thu Hòa sửng sốt nhìn tôi. Nghe tôi nói vì sao tôi quen biết Hiền, rồi kể cho tôi nghe về Hiền.

    “…Hiền giấu nhà, hợp tác với Hợp đi đào vàng ở Suối Nho. Hợp đào lấy quặng, Hiền phân kim mang về Sài Gòn bán. Trong lúc phân kim, Hiền bất cẩn bị ngộ độc Cyanide dẫn đến tử vong. Chiều tối về thấy Hiền đã chết, Hợp sợ quá đào lỗ chôn xác Hiền luôn trong nhà. Gia đình không thấy Hiền, hỏi thăm Hợp, Hợp nói không biết. Trước nay biết Hợp vốn hiền lành nhút nhát, nên gia đình cũng không mảy may nghi ngờ, chỉ trình báo CA. Vừa rồi qua đơn tố giác mà Lâm viết, CA đã tìm được thi thể của Hiền và bắt giam Hợp để truy tố…”

    Tôi ngồi nghe mà lạnh hết cả xương sống. Trong khi Thu Hòa lại nói tiếp: “Hôm qua em nằm mơ thấy chị ấy về, nói chiều nay anh tới, nên ngồi đợi ở nhà.”

    Tôi nhớ lại lời nói của Hiền hôm trước, rồi tự nhiên như có người xúi giục, mà tôi không sao cưỡng lại được. Tôi ôm lấy Hòa hôn rồi “cưỡng hiếp” vợ tôi ngay trên ghế salon giữa nhà. Bị tôi “phá trinh”, Hòa vợ tôi cứ ngồi đó khóc, cho tới khi ông bà già của nàng về mới chạy vô phòng trốn.

    Gặp mặt ông bà già, tôi xưng tên xưng tuổi nói xin cưới Thu Hòa làm vợ một cách dứt khoát như trả bài. Ba má Hòa cũng đồng ý ngay, lại còn nói thêm: “Tối qua Thu Hiền về báo cho Ba Má biết rồi, con cứ về nói nhà lựa ngày rồi qua.”

    Nội trong tháng đó, tôi và Hòa làm đám cưới. Đêm tân hôn vợ chồng tôi cũng “yêu” nhau “đã đời” rồi mới chịu ngủ. Tôi lại thấy Hiền từ ngoài cửa bước vào, lần này nàng mặc bộ đồ trắng mới lắm.

    “Em ghé chúc mừng anh trăm năm hạnh phúc, nhân tiện chào anh để đi đầu thai. Nếu có duyên thì mai ngày gặp lại.”

    Tôi nghe nói vậy, cũng thấy bịn rịn trong người, liền nắm tay Hiền rồi ôm lấy nàng. Không dừng lại, tôi hôn Hiền rồi “hưng phấn” đè nàng xuống giường tính “làm” tới.

    Nhưng lần này Hiền nhất định không cho, còn nói: “Hai lần rồi không sợ sao, mà còn cứ đòi hoài vậy?”

    “Cùng lắm là chết thôi chứ có gì đâu mà sợ, thiệt tình anh yêu em mà!” “Vậy thôi anh nằm xuống đi.”

    Hiền nắm “cậu nhỏ” của tôi vừa “vuốt ve” vừa “bú”. Tôi sướng ngất lịm đi, rồi “xuất” lên mặt nàng. Hiền cười với tôi rồi mới đứng dậy đi ra.


    Khi chú Lâm kể đến đây, thím Hòa mới lên tiếng: “Hèn gì lúc tui ở trong phòng tắm đi ra, thấy ổng nằm ú ớ, tay ‘thủ dâm’ rồi ‘xuất’ lên trời, cứ tưởng là ổng mơ ngủ.”

    Trong mấy người ngồi nghe, có người hỏi: “Rồi từ đó đến giờ, chú có thấy cô Hiền lần nào nữa không?”

    “Không! Không thấy nữa. Nhưng có một chuyện nhân bữa nay tôi muốn nói với vợ tôi, là cái hôm tôi mới gặp bà. Lúc đó tự nhiên tôi hoa mắt một cái, rồi tôi thấy Hiền đang ngồi trước mắt tôi, nên tôi mới nhào vô, chứ tôi đâu có ‘dê’ dữ thần như vậy đâu, bà đừng có trách tôi nữa nghe bà.”

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *