doc truyen x- Vụng trộm

Mục lục

    Khanh kết hôn được ba năm nhưng không tìm thấy hạnh phúc. Nàng cưới chồng không phải vì tình yêu mà dựa trên quan niệm “lấy người thương mình hơn lấy người mình thương”. Sau hôn lễ, Khanh mới nhận ra đây là một sai lầm lớn. Mọi người đều nói Khanh may mắn vì chồng có công việc tốt, siêng năng và hết mực chiều chuộng, nhưng chỉ mình Khanh hiểu rõ cảm giác của mình.

    Khanh năm nay 32 tuổi, nhưng vẻ đẹp của nàng dường như không hề phai nhạt sau hơn một thập kỷ. Có lẽ nhờ mái tóc đen dài óng ả, được cắt kiểu layer bồng bềnh, cùng tính cách hoạt bát, vui vẻ, nhí nhảnh, nhõng nhẽo mà nàng trông vẫn rất trẻ trung và đáng yêu. Làn da trắng hồng, mịn màng được chăm sóc kỹ lưỡng cũng góp phần tạo nên vẻ kiêu sa, quyến rũ. Khuôn mặt bầu tròn dễ thương, nữ tính, cùng chiếc mũi nhỏ nhắn hiếm thấy ở người Việt, và đôi mắt long lanh luôn ẩn chứa niềm vui, khiến nàng luôn thu hút ánh nhìn. Vóc dáng thanh thoát, tràn đầy sức sống với ba vòng cân đối cũng làm nàng trở thành một phụ nữ duyên dáng, xinh đẹp, dễ khiến người khác xao lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nàng còn có duyên ăn nói, bởi vậy mà luôn có nhiều chàng trai vây quanh.

    Dần dần, tình cảm Khanh dành cho chồng ngày càng phai nhạt, rạn nứt âm ỉ xuất hiện. Chồng nàng đôi lúc nhận ra sự lạnh nhạt này và chua chát nói: “Bây giờ em không còn được một phần mười như khi xưa nữa, không hay nói hay cười, không nũng nịu, nhõng nhẽo. Giá như em còn được một phần thôi, anh cũng đủ vui rồi”. Những lời nói đó khiến Khanh khó chịu, vì nàng không còn cảm thấy là chính mình khi ở bên chồng. Sống với người không yêu là một cực hình, nó giày vò Khanh nhẹ nhàng, dai dẳng mỗi ngày. Đôi lúc Khanh không chịu nổi, muốn bùng nổ để ly dị và tìm sự thoải mái, nhưng nàng biết mình không đủ sức làm điều đó. Khanh không muốn làm tổn thương chồng vì anh ấy yêu nàng rất nhiều. Hơn nữa, với tư tưởng phụ nữ Á Đông, Khanh sợ những lời đàm tiếu nếu hạnh phúc gia đình đổ vỡ. Nàng mong có ai đó giúp mình vượt qua khó khăn này.


    Quang, một người đàn ông 30 tuổi với vẻ ngoài bình thường nhưng cao lớn, khỏe mạnh và có công việc tốt. Anh đã trải qua ba mối tình dang dở trước khi kết hôn. Mái tóc cắt húi cua gọn gàng khiến anh trông rắn rỏi, khỏe mạnh. Khuôn mặt vuông vức với xương hàm lớn, mũi cao hơi tẹt, làn da ngăm đen và bộ râu quai nón tạo vẻ nam tính.

    Quang kết hôn được hơn một năm thì nhận ra vợ mình lạnh nhạt trong chuyện chăn gối. Vợ anh lấy anh chỉ vì gia đình thúc ép. Ban đầu Quang cố gắng chịu đựng, nhưng sức người có hạn, anh dần chán nản. Những đòi hỏi của người đàn ông tuổi sung sức không được thỏa mãn là điều vô cùng khổ sở. Anh thường lảng tránh vợ để tìm vui ở những quán cà phê có các cô gái “mát mẻ”, coi như tạm xoa dịu những thiếu thốn. Vợ anh cũng mặc nhiên sự vắng mặt của anh, rồi dần thành quen. Mắc chứng “lạnh cảm”, nàng cũng buồn lắm, nhưng không biết làm gì hơn.

    Khoảng hai năm trước, khi Khanh biết đến một trang truyện, nàng thường xuyên vào đọc với hy vọng cải thiện tình trạng “nguội lạnh” của mình. Quang cũng vậy, và trong một lần tìm đến mục chat, Quang đã gặp Khanh. Hai trái tim cô đơn gặp nhau, chợt bùng cháy. Từ những email thăm hỏi thông thường, họ dần tìm hiểu về nhau. Quang biết Khanh đang ở Chicago, làm việc cho một công ty điện toán và học thêm buổi tối để lấy bằng kế toán. Khanh biết Quang đang ở California, làm nhân viên kế toán cho Bank of America. Những cuộc trao đổi email thông thường đó nhanh chóng biến thành những cuộc điện thoại bí mật, riêng tư. Hai người đã tâm sự cho nhau những chuyện thầm kín nhất.

    Khanh nói với Quang rằng nàng là một người rất “nóng bỏng”, lãng mạn, nhưng sự lãng mạn đó chỉ dành cho người nàng yêu. Với chồng, nàng không có tình yêu, mọi nhiệt huyết đều tan biến sau một tháng kết hôn. Nàng coi chuyện “ân ái” là một trách nhiệm, và luôn tìm cách chối từ bằng những lý do như “Hôm nay em không khỏe”, “Khuya rồi, mai còn phải đi làm”, “Em bận xem phim…”, hoặc cố tình đi ngủ thật sớm hay thật muộn để né tránh “trách nhiệm” đó. Thậm chí nàng còn cố tình gây sự, dù chuyện chẳng đáng gì, để khỏi gần gũi. Việc Khanh đăng ký học thêm các lớp kế toán buổi tối cũng là một lý do nàng đưa ra để được “miễn hầu” chồng.

    Nhưng Khanh tránh được lần này, đâu tránh được lần khác. Làm vợ, phải có “chuyện chăn gối”, nàng biết vậy. Những lúc không tránh được, nàng cũng “diễn tròn vai”, để màn kịch kết thúc sớm. Với Khanh, cách tốt nhất là “giả vờ lên đỉnh” để chồng thỏa mãn, kết thúc nhanh chóng. Nàng “diễn” rất đạt, không thua gì diễn viên đoạt giải Oscar. Chồng nàng không bao giờ nghi ngờ điều đó. Mãi đến sau này, khi nàng không còn đủ sức để “diễn” nữa, nàng mới thẳng thắn từ chối. Bầu không khí trở nên nặng nề, nhưng vì chồng nàng yêu nàng như “tình yêu đích thực”, anh không làm gì được hơn ngoài việc tạm chấp nhận.

    Còn Quang, một người đàn ông nhiệt tình trong “chuyện chăn gối”, nhưng không được đáp ứng trọn vẹn. Vợ anh không bao giờ tìm thấy khoái cảm. Không giống Khanh, nàng không biết cách “diễn”. Những màn “ân ái” vì vậy diễn ra chóng vánh. Chỉ một bên thỏa mãn, một bên thì không. Cảm giác cuối cùng chỉ là trống rỗng, tẻ nhạt, chán chường. Rồi mỗi người chìm vào suy nghĩ riêng. Anh khao khát một người phụ nữ khác “nóng bỏng”, nồng nhiệt. Nàng tự trách mình, lo lắng với “căn bệnh lạnh cảm”. Hai người quay lưng vào nhau, mỗi người một góc giường.


    “Tự sướng” là biện pháp giải quyết lúc cấp bách, hoặc lúc buồn tủi cho hoàn cảnh của mình. Với Khanh, dù là con gái, nhưng nàng đã biết “tự sướng” từ khi không tìm được hạnh phúc với chồng. “Khám phá” đó coi như tạm dập tắt ngọn lửa lòng luôn bùng cháy trong người nàng. Nàng dùng tay, đôi khi là vòi nước, ít khi dùng dụng cụ, và lần nào nàng cũng đạt được “ý nguyện” mà nàng hiếm khi thỏa mãn khi “thân mật” với chồng. Nhà tắm là một nơi riêng tư nhất mà nàng có thể dành hàng giờ để tắm rửa, kỳ cọ, hoặc “massage” bằng một loại dầu làm cho da mịn. Hình ảnh của những chàng trai phương Tây vai u thịt bắp, những cô gái tóc vàng mắt xanh, ngực nở mông to, trên các kênh phim người lớn mà Khanh lén lút xem một mình, luôn mang lại cho nàng niềm sung sướng dạt dào.

    Với Quang, “tự sướng” là một chuyện rất thông thường, từ lúc anh còn là thiếu niên, từ thuở anh biết để ý những người phụ nữ trong xóm, những cô gái đẹp ở các lớp học cao hơn. Còn bây giờ, phim người lớn và Internet là một nguồn “tài nguyên” vô tận có thể đưa “mong muốn” của anh bay khắp “vũ trụ khoái lạc”. Đối với anh, người vợ không còn là một thứ hấp dẫn nữa, nàng chỉ là một thứ gì đó hiện hữu trong tưởng tượng của anh, mỗi khi nhắm mắt… cho tới khi anh tìm thấy Khanh như một thứ “tình yêu”, đúng hơn là “tình dục”, mà anh khao khát bấy lâu.

    Tối nay, Khanh đáp một chuyến bay dài để gặp Quang ở sân bay Los Angeles. Đó là một quyết định táo bạo của nàng, giấu chồng với lý do sang thăm dì ở California. Vậy là Khanh đã quyết định “ngoại tình”! Nàng thực sự muốn “ngoại tình”, dù chỉ một lần, để biết cảm giác tình yêu đó như thế nào. Vì nàng cho rằng nàng đã yêu Quang, yêu chàng trai cao lớn trong ảnh, và giọng nói truyền cảm trên điện thoại.

    Bảy giờ tối tại một quán cà phê. Quang gọi báo cho vợ biết đêm nay anh về nhà rất trễ, lý do anh “bịa” ra là bận nhậu với bạn. Chỉ đơn giản vậy là anh có thể la cà suốt đêm không cần về. Ngồi thoải mái trong góc quán, Quang hết nhìn mấy cô tiếp viên “mát mẻ” trong bộ bikini bóng sáng, lại nhìn đồng hồ. Anh có vẻ nôn nóng cho lần gặp gỡ này. Vì anh biết Khanh rất đẹp, ít ra là trong hình nàng gửi cho anh. Nhả từng ngụm khói, Quang mơ màng trong ý nghĩ về mối quan hệ này. Có lúc anh muốn nó diễn ra thật đẹp đẽ, lãng mạn, bền chặt, nhưng có lúc anh muốn nó trở thành cuồng dại, si mê, dù chỉ một đêm ngắn ngủi.

    Tám giờ mười lăm phút. Quang đón Khanh tại sảnh số 3. Anh nhận ra nàng thật dễ dàng trong bộ áo nhung màu đỏ như đã dặn dò trong email. Hai người ôm nhau, cười nói gượng gạo cho lần gặp gỡ đầu tiên. Quang đưa nàng lên xe Lexus ES 300, hành lý nàng chỉ là một cái túi xách nhỏ. Câu chuyện dang dở của hai người tiếp tục trên đường đi. Quang cố gắng ăn nói lịch thiệp dù đầu óc anh trống rỗng. Mùi nước hoa trên người Khanh có lẽ đã làm anh phân tâm.

    Nhìn Khanh ngoài đời, nàng có vẻ còn đẹp hơn trong ảnh. Hay là do ánh sáng mờ ảo, dưới ánh đèn màu? Không cần biết, Quang thực sự thấy tim mình đập loạn xạ. Anh rất muốn nắm tay Khanh, nhưng vẫn còn ngại.

    Quang đưa Khanh dạo một vòng trên phố Bolsa. Nàng qua Mỹ đã lâu nhưng chưa hề đến “khu người Việt đông nhất ở hải ngoại”. Mọi thứ ở đây đều xa lạ với nàng, nhưng rất thân quen với các hàng quán đều mang tên tiếng Việt.

    “Em đói không?” – Quang chợt hỏi. Anh thích gọi nàng bằng “em” dù nhỏ hơn hai tuổi.

    “Đi ăn chút cũng được” – Khanh cười xoa bụng và đáp.

    “Ăn gì?”

    “Ăn đồ Việt Nam, em thèm…”

    “Để khuya nhé… Bây giờ mình đi ăn đồ Mỹ trước.”

    Nói sao làm vậy, Quang cố tình đưa Khanh đến một tiệm Outback, một tiệm có rất nhiều kỷ niệm đẹp đối với Khanh, và gọi món Steak. Mục đích khác của anh là tránh gặp người thân quen ở các tiệm Việt. Ăn xong, anh đưa nàng xuống bờ biển Huntington. Ngồi trong xe ngắm biển, ngắm đèn ngoài khơi, và đèn thành phố. Hai người bắt đầu thân quen hơn. Quang cố pha trò với những chuyện cười người lớn, nhưng anh kể rất tế nhị, làm Khanh rất thích. Trong lúc cười đùa, anh vô tình chạm trúng tay nàng, rồi… nắm luôn. Khanh cũng để nguyên vậy, và rồi không khí nô đùa lắng xuống, sự lãng mạn yên ắng trỗi dậy. Hai trái tim đập loạn xạ trong hơi thở dồn dập.

    Bất thần, Quang chồm qua, choàng tay ôm chặt Khanh, và ghì đầu nàng vào để hôn. Anh “tấn công” thẳng vào cặp môi của nàng, hai tay anh siết chặt với ý định không cho Khanh có dịp chối từ. Nhưng nàng đã không chối từ, mà ngược lại, Khanh đón nhận nụ hôn đó hết sức nồng nàn.

    Năm phút trôi qua thật tình tứ, ướt át. Cả hai nằm mơ cũng không ngờ rằng mình đang làm một chuyện phản bội với người bạn đời.

    “Mình tìm nơi nghỉ ngơi nha em!” – Quang thì thầm.

    “Anh… anh quyết định đi!” – Nàng hơi thẹn thùng đáp.

    Quang cho xe rời khỏi bãi, lướt trên con đường Brookhurst, lúc này đã thưa thớt xe qua lại. Trong đầu anh trước đó đã dự tính phải đi về đâu. Anh không định chọn khách sạn lớn vì phải đi ngang phòng tiếp tân, biết đâu gặp người quen.

    “Ở đây được chứ?” – Quang nói nhỏ, chỉ vào khách sạn “Motel 6”.

    “Được… Chỗ nào cũng được, Khanh không kén chọn…” – Khanh đáp, cố tỏ ra là một người dễ dãi, hòa đồng.

    Sau khi Quang vào trong, nhận phòng ở cuối dãy, tầng dưới, rồi trở ra ngoài, Khanh đã đứng chờ với túi xách sẵn sàng trên tay.

    “Sao lại đứng ngoài đây, lạnh chết… thôi đi lẹ… phòng 109 dưới này” – Quang nói, tỏ vẻ lo lắng.

    “Không sao, không lạnh lắm” – Nàng đáp, rồi lủi thủi sóng vai với Quang tiến về phía cuối hành lang.

    Vừa đi nàng vừa nghĩ, “không biết mình đang làm gì đây”, nhưng cảm giác lạ lùng, “phấn khích” cứ kích thích nàng. Còn Quang, anh chưa biết phải bắt đầu như thế nào. Lần đầu tiên nào cũng hồi hộp, lúng túng hết!


    Sau khi mở cửa phòng, vào trong, Quang cẩn thận nhìn quanh xem có ai dòm ngó. Anh vẫn còn sợ chuyện “lén lút” này sẽ bị bại lộ. Trong phòng, mọi thứ sắp xếp ngay ngắn. Giữa phòng có cái giường Queen size. Quang mở đèn lên, rồi cho máy lạnh chạy. Khanh đứng lúng túng, ngại ngùng, giả vờ cởi giày ra cho có việc làm.

    “Em thấy nóng không?” – Quang quay sang hỏi.

    “Ừ, nóng…”

    “Chắc một lúc anh phải tắm. Khói thuốc dính đầy từ chiều… chắc em ngửi thấy…”

    “Không!”

    “Em muốn tắm trước không?”

    “Cũng được. Bay cả ngày, chắc tắm rồi sẽ khỏe hơn.”

    “Vậy anh ngồi đây chờ.”

    Chỉ vài câu nói thông thường Quang cố tạo ra để phá vỡ không khí ngượng ngùng, anh đã khéo mời Khanh đi tắm. Bởi anh nghĩ nàng tắm xong sẽ thay đồ ngủ cho thoải mái hơn, cũng tiện việc anh sau đó.

    Khanh tắm xong. Nàng tắm khá lâu như chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng. Bước ra, với chiếc áo ngủ bằng vải satin, khăn quấn đầu, Khanh vẫn còn e lệ với người đàn ông không phải là chồng mình.

    “Tới lượt anh…” – Khanh nói lí nhí.

    Quang đang xem TV, kênh Playboy anh đã “đặt” trong lúc Khanh đang tắm, thấy nàng xuất hiện, anh vội đẩy cái điều khiển sang một bên, nói lời “cảm ơn” lịch sự, rồi với lấy cái túi xách của anh đi thẳng vào phòng vệ sinh, không thèm chuyển sang kênh khác.

    Trong phòng tắm, Quang cẩn thận lấy ra một vỉ thuốc “Viagra”, uống vội. Đó là vì anh muốn mọi chuyện thật “đàng hoàng” cho lần đầu tiên. Rồi anh mở vòi nước thật lớn. Anh muốn tắm thật nhanh, nhưng cũng cố gắng kỳ cọ kỹ càng, và xát xà bông thơm khắp nơi. Anh không quên súc miệng thật kỹ để chuẩn bị hôn người tình, và anh nghĩ tới lát nữa đây, anh sẽ được ôm người con gái không phải là vợ mình, “dương vật” Quang bỗng nhiên cương cứng. Anh thấy tim mình nhói lên, không tự chủ được, anh đưa tay hòa với nước xà bông, “vuốt ve” nhẹ lên nó. Dự định trong đầu anh sẽ ngừng lại khi nó sắp “tới”, nhưng không ngờ anh đã đi quá đà. Quang “xuất tinh” thật mạnh vào vách, cảm giác sướng rần rật khắp châu thân.

    Quang trở ra. Khanh đang nằm trên giường quay lưng về phía anh. TV đang chiếu những cảnh “âu yếm” của đôi trai gái. Có lẽ Khanh đang xem, nghe tiếng động của Quang, đã vội quay lưng lại, vờ ngủ. Nghĩ tới đó thôi, “dương vật” anh đang bình thường chợt “dựng lên”. Đôi chân trần của Khanh ở trước mắt quá thon thả, Quang khó lòng kiềm chế. Anh nuốt nước bọt, tiến gần tới phía Khanh. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống giường. Khanh thở nhẹ như đang ngủ, nhưng thực ra nàng không ngủ. Quang lẳng lặng nằm cạnh Khanh, kéo mền lên đắp cho nàng, và tự chui mình vào, nép sát sau lưng nàng.

    Sau khi ổn định, Quang mới lần bàn tay đặt lên người Khanh. Tim anh đập mạnh, anh phả hơi nóng vào gáy nàng, rồi anh đặt tay lên vai nàng dò xét. Nàng vẫn nằm im cố ý. Từng giây một, anh nhích dần tới mục đích mà anh muốn. Để hôn lên tai Khanh, để vuốt ve thân thể nàng. Khanh bắt đầu có phản ứng, nàng khẽ co giật hai bàn chân. Quang nép sát vào “hông” nàng hơn, cho “dương vật” cạ vào “kẽ giữa”, chân anh thì quắp lấy chân nàng. Khanh cảm giác được một vật “cộm cộm” ngay giữa đùi mình thì rùng mình, nuốt nước bọt.

    Rồi Quang lần tay ra trước bụng Khanh, luồn vào vạt áo để tìm lên ngực nàng. Bất giác nàng gồng người lại, nổi da gà khắp thân thể. Thình lình, Quang đặt tay lên “núm vú” nàng. Khanh giật ngược về sau, nấc “ứ” một tiếng nho nhỏ. Tiếp tục, anh “vuốt ve” “đầu núm” cho tới nó cương lên như cục sỏi. Đến lúc này, Quang biết nàng đã không còn e ngại mình nữa, bèn chồm lên, đẩy vạt áo nàng lên, và “hút” ngay “đầu vú”. Đồng thời, anh luồn bàn tay còn lại xuống bụng nàng, chui vào lưng quần, tìm vào “mục tiêu chính”.

    Khanh rướn cao “hông” khi bàn tay Quang chạm vào “vùng ngoài”, vốn đã ướt đẫm “dịch” vì những màn “kích thích” trong TV. Nàng “run người” lại hưởng từng cơn khoái lạc chảy rần từ hai điểm nhạy cảm của nàng. Mấy ngón tay Quang “thao luyện” “điêu luyện” như một kẻ chuyên nghiệp, nàng khó lòng cưỡng chế!

    Rồi Quang nhổm người lên, đưa tay kéo tụt quần nàng xuống, cả chiếc quần lót ren màu đỏ của nàng. Anh dừng lại ngang đùi nàng để tự cởi lấy áo mình. Và nhanh chóng trở lại “vú” nàng và “hút” “suồng sã”. Hai tay anh bắt đầu hoạt động trên từng khuy áo, để giải thoát vòng ngực trắng, to của nàng ra khỏi chiếc áo ngực vướng víu.

    Khanh nóng lòng, chân co duỗi trên không, cố đá để thoát khỏi chiếc quần còn kẹt lại trên đùi nhưng Quang đã vội trườn người xuống nắm nàng lại. Anh nhanh như con rắn luồn lách đầu vào giữa hai đùi Khanh tìm vào “mục tiêu”. Khanh không dự tính trước là Quang sẽ “hôn vùng kín” của nàng, nhưng chuyện xảy ra bất ngờ này cũng làm nàng thích thú. Nhất là chiếc lưỡi “nhạy cảm” của Quang khá điêu luyện lướt từng đợt trên mặt da non nhạy cảm của nàng. Ngón trỏ anh thì “vuốt ve” “lỗ” làm cho Khanh “điếng người”. Hai chân nàng bị chiếc quần bó ngang đùi nhưng vẫn “quấn quýt” trên vai Quang.

    “Dịch” của Khanh bây giờ đã ra khá đủ cho Quang tiến hành bước kế tiếp. Anh ngồi bật dậy, một tay cởi quần mình, một tay tuột luôn chiếc quần vướng bận trên đùi nàng ra. Rồi “nhích” người về phía trước, nhằm ngay “vùng kín” của nàng, anh đi vào. Từng ly từng tí, “đầu dương vật” tách rời hai mép “thịt ngoài”, lách qua mép trong, và “tiến vào” “lỗ” của nàng.

    Đang “hứng tình”, mà được một vật cứng và “ma sát” “tiến vào”, Khanh tê dại, co rúm cả người. Nàng cứ “mong ngóng” chờ Quang đi sâu vào, nhưng Quang cố tình “trêu chọc” bên ngoài trước. Bất giác, Khanh phải quấn chân trên lưng Quang, “nhích” anh sát vào. Rồi thì Quang cũng chiều theo. Anh “thúc” mạnh về phía trước, làm cho nàng muốn gào lên tên “Quang”, nhưng miệng cứ thốt ra tiếng “Ư… ứ”, nghèn nghẹt. Cảm giác này nàng không tìm thấy với chồng vì một lẽ nàng không yêu và quá nhàm chán với màn “ân ái” cũ kỹ. Với Quang, chắc nàng khám phá cái gì đó mới mẻ, khác lạ mà nàng chưa biết rõ là gì. Có thể là “dương vật” Quang to, nhưng cũng có thể nàng đã yêu Quang rồi!

    Rồi cứ thế, Quang gồng mình siết chặt lấy Khanh. Anh “tiến vào” “tới tấp” vào người nàng như một cỗ máy xe lửa xình xịch chạy ở tốc độ cao. Mỗi khi anh sắp đạt được khoái cảm thì anh ngừng lại, có khi anh âu yếm hôn miệng nàng, “vú” nàng, có khi anh đổi tư thế: Nghiêng sang trái, rồi sang phải, hoặc nâng chân, chéo tay, tìm mọi cách “hoãn binh”, mục đích để kiềm chế sự “xuất tinh” quá sớm.

    Khanh hợp tác rất chặt chẽ và tỏ ra rất thiện chí. Rõ ràng là nàng có khá nhiều kinh nghiệm trong chuyện này. Có đôi lúc nàng còn giúp Quang “bày đủ trò”, “đủ kiểu”. Nàng thích nhất là thực hiện những tư thế lạ lùng, khó khăn cho Quang xem, mà nhiều phen làm Quang đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Như tư thế “trồng cây chuối ngược” rất khó làm, vậy mà nàng cũng thực hiện được!

    Lúc đầu, Quang còn rất ngại ngùng. Nhưng vốn bản tính đàn ông, anh thích cái gì mới lạ, sôi nổi. Trong “chuyện chăn gối”, phải “cuồng nhiệt”, “mãnh liệt” thì mới đạt được cái hưng phấn mà mình muốn! Càng “làm” thì càng hăng. Bây giờ, hai người không còn như “làm tình” nữa, mà đang “thân mật”, đang “dục vọng” với nhau. Vậy mới sướng chứ! – Quang nghĩ. Anh chủ động nằm ngửa xuống, hai chân co lên, tay bó gối, “dương vật” anh “sừng sững” hướng nghiêng một góc 135 độ từ trục ngang, chờ đợi Khanh.

    “Em ngồi lên anh!” – Quang hào hển.

    “Ngồi đối mặt anh hay quay lưng lại” – Khanh lí nhí.

    “Quay lại…” – Quang đáp.

    Và Khanh nghe theo. Nàng từ từ đặt “hông” xuống, hai tay nàng gác lên hai gối Quang. Tưởng tượng như nàng đang ngồi trên một cái ghế bành. Quang đưa tay đẩy “dương vật” lên thành một góc 90 độ, Khanh ngồi xuống, lún ngay vào “chỗ giữa”, “nuốt” trọn cả “dương vật” anh vào trong “vùng kín”. Không cần phải chỉ bảo, Khanh bắt đầu “lắc lư”. Quang rên rỉ. Hai tay chạm sờ vào “hông” Khanh “ghì ghì” xuống. Khanh hiểu ý, không “lắc” nữa, mà “nhún”. Nàng “nhún” nhẹ nhàng trước, rồi trở nhanh theo tiếng rên lớn của Quang.

    Tiếng “nhóp nhép” của mồ hôi nhễ nhại, của da thịt “va chạm” vào nhau, của “chất dịch” hòa thành một “hợp chất sệt sệt”. Rồi tiếng rên rỉ của hai người, tiếng của tấm nệm lò xo kọt kẹt, và tiếng rên của nữ diễn viên phim “người lớn” phát ra từ TV gần đó, tất cả âm thanh hoàn toàn là một sự kích thích hoặc tò mò nếu ai chợt nghe thấy!

    Lúc này, thuốc “Viagra” có lẽ đã ngấm vào trong, Quang nghe máu chạy rần rần khắp cơ thể. Anh sợ, nếu để Khanh tiếp tục trong tư thế này, chắc anh phải “xuất tinh” mất! Quang đưa tay ngừng Khanh lại. Anh đẩy nàng “lên”, rồi bảo nàng quỳ xuống, “chổng hông” lên. Quang bèn áp lên lưng nàng, đưa “dương vật” vào từ phía sau. Trong tư thế này, Quang thấy mình được tự chủ hơn, anh có thể kiềm chế được tốc độ. Như một người kỵ mã, anh thúc “ngựa” thong dong trước, hồi lâu, người và ngựa đều mong được tới đích, Quang ra sức “thúc” vào “hông” của Khanh. Từ trên nhìn xuống, anh thấy “dương vật” mình “chuyển động” vào “vùng kín” của nàng như một con chim gõ kiến làm việc siêng năng.

    Bỗng nhiên, anh gồng người lại, rên lớn, người anh đổ về phía trước, hai tay anh “bóp” chặt vào “vú” Khanh tưởng chừng như nghiền nát, rồi các thớ thịt li ti của anh run lên trên thân thể nhễ nhại, từng đợt “tinh dịch” “sệt sệt” đổ tràn sang “vùng kín”. Khanh chợt “co người” lại, nàng thích cái cảm giác “dương vật” co giật trong người nàng. Năm giây tuyệt vời như kéo dài hơn cả phút! Hai người “lịm đi” vì sung sướng, nằm lăn ra giường, thở… Tiếng rên trên TV vẫn còn hào hển…

    Quang nghiêng qua ôm Khanh bằng cánh tay trần khỏe mạnh, bây giờ anh mới vuốt ve nàng. Căn phòng trở lạnh. Khanh kéo mền lên đắp, rồi rúc vào ngực của Quang, tay nàng vuốt ve trên ngực anh. Nàng để mặc “tinh dịch” của Quang bắt đầu rịn xuống đùi mình, thấm qua tấm ga.

    Hai người bắt đầu trò chuyện. Khanh nói nhiều hơn, Quang chỉ muốn chợp mắt một lát cho khỏe, nhưng cơ thể anh cứ rạo rực, “dương vật” hãy còn rất cứng. Viên thuốc đã đến hồi cực thịnh làm cho anh thấy nóng ran. Anh khẽ cựa mình, tìm cách cọ xát vào thân thể của Khanh.

    “Trời, vẫn còn cứng!” – Khanh chợt thốt lên.

    “Không biết… chắc tại gần em, anh không được tự chủ” – Quang cười khì.

    “Khỏe vậy!”

    “Khỏe cho em đó!”

    “Xạo quá!”

    Nói xong, Khanh luồn tay xuống vuốt ve trên đùi Quang. Nàng làm ra vẻ như bình thường, nhưng bàn tay nàng rón rén như kẻ trộm “trườn” xuống “dương vật” Quang, xoa bóp, vuốt mấy sợi lông. Quang để yên, thường thì sau khi “xuất tinh”, anh không muốn ai chạm vào “dương vật”, nhưng lần này khác, anh cảm giác ngay. Mười ngón chân anh quắp lại, “hông” anh khẽ nâng lên. Khanh cũng vừa ngừng nói, nàng rúc đầu vào mền, rồi từ từ “trườn” theo từ ngực Quang xuống phía dưới. Quang thừa biết Khanh sắp làm gì, anh nôn nóng chờ đợi đôi môi mềm đó sẽ “ôm trọn” “dương vật” anh vào.

    Quang khẽ “nảy người” lên. Anh rên nho nhỏ. Tay đưa xuống đầu Khanh, “luồn” vào tóc nàng, đan thành lọn vào các ngón tay. Anh làm một cách vô tình, một kiểu bày tỏ sự sung sướng. Khanh “hôn” anh rất điệu nghệ, chỉ dùng lưỡi và nước miếng, thấm ướt “đầu dương vật”, rồi “hút” nhè nhẹ. Nàng phối hợp với dùng tay vuốt dọc theo thân da, lâu lâu kích thích vào “đáy” của “bìu”. Điểm mà nàng chăm chút nhiều nhất là mặt dưới của “đầu khấc”. Khác với những người khác, nàng “hôn” rất tận tình, nên không để rơi rớt và “nhễu nhão” một tí nước miếng nào, có nghĩa, là nàng nuốt vào nếu như cần thiết.

    Trên màn ảnh TV, người con gái tóc vàng cũng đang “khám phá miệng” cho anh chàng đẹp trai. Quang thấy thật kích thích trong bối cảnh này. Anh ngồi dậy, lưng tựa vào đầu giường, tay tung hết mền ra khỏi người Khanh. Nàng trần truồng thật đẹp, đang chăm chú “làm việc” giữa hai đùi anh. Quang thấy thật “phê”, mắt anh lim dim tận hưởng. Anh không ngờ quen được Khanh, một người quá rành về nghệ thuật “khám phá miệng”. Đó coi như là “phước phần” của anh trong đêm nay.

    Từ trên nhìn xuống, Quang thấy đầu nàng gật gù, mái tóc bồng bềnh lắc lư theo nhịp. Anh thật thích. Bèn vội trở đầu nằm xuống, tìm thế “69” và rúc vào đùi nàng. Được nàng “hút”, và “hút” lại nàng quả là một cái sung sướng trọn vẹn. Nghe nàng rên thôi cũng đã chịu hết nỗi, nên chẳng mấy chốc Quang rùng mình. Khanh đoán được, nên ra sức “hút” đợt cuối. Quang muốn ngừng lại để “thân mật” nàng, nhưng không còn kịp nữa, “tinh dịch” anh trôi nhanh lên ống dẫn tinh, và từ đó bắn thẳng ra ngoài. Quang cong cớn, bám chặt vào “vùng kín” Khanh “hút” mạnh. Khanh thì đưa tay “vuốt ve” liên hồi lên “dương vật” để vắt hết những giọt “tinh” cuối cùng bắn vào miệng nàng, nàng nuốt vội. Hai người để nguyên tư thế và ôm nhau.

    Sau đó, rủ nhau đi tắm. Quang nhìn đồng hồ lúc đó đã hơn 11 giờ khuya, chợt nhớ ra một điều, liền hỏi:

    “Em có gọi điện về cho… Chicago?”

    “Rồi, từ lúc trước khi gặp anh, ở sân bay… Giờ này chắc anh ấy ngủ rồi. Em có nói mai mới gọi, dùng điện thoại của dì.”

    “Dì em ở gần đây không?”

    “Trên đường Bolsa luôn đó” – Khanh nói.

    Quang bỗng thấy không an tâm lắm, nhưng anh chẳng biết làm sao hơn. Chính anh cũng chưa một lần gọi về cho vợ từ khi gặp Khanh. Nhưng anh không “quan tâm”!

    Trong phòng tắm, hai người quyết định tắm chung, rồi “day dưa” thế nào, hai người lao vào “trò chơi người lớn”. Quang “xuất tinh” thêm lần nữa trong mình Khanh, nàng cho phép điều này vì nàng đang dùng thuốc ngừa thai. Tuy mệt mỏi, nhưng Quang cho là đáng! Khanh thật hấp dẫn từ trên xuống dưới, nàng thật là một sự mới mẻ tuyệt vời đến với Quang một cách bất ngờ, khó cưỡng lại. Anh ôm nàng hôn đắm đuối như ngày nào anh hôn vợ lần đầu tiên.

    Tắm xong, anh rủ Khanh xuống phố Bolsa tìm đồ ăn khuya. “Thân mật” nhiều, mất sức, ai mà không đói chứ! Giờ này, Quang không còn sợ người quen bắt gặp nên đưa Khanh thẳng đến nhà hàng Đồng Khánh. Hai người gọi món mì Quảng và cơm chiên, ly trà nóng cho Khanh, anh uống bia Bud. Ăn xong thì đã 12 giờ, tiếc là các quán cà phê đều đóng cửa nên Quang không giới thiệu được sự độc đáo bên trong khung cảnh tối mờ đó, mà chỉ dạo một vòng cho mát mẻ, rồi đưa Khanh về khách sạn.

    Dù tiếc nuối lúc chia tay, nhưng cả hai quá mệt mỏi để gần gũi thêm lần nữa, Quang hẹn Khanh sáng mai sẽ gọi nàng đi ăn sáng. Khanh cười duyên đồng ý.

    Quang khởi động xe, chỉnh lại gương chiếu hậu phía trước. Nhìn trong gương, thấy anh có vẻ phờ phạc. Bây giờ đã quá 1 giờ khuya, Quang phải lái hơn 30 phút để về nhà. Anh thở dài, nhấn ga, quẹo trái rồi quẹo phải, rẽ vào xa lộ 22 đi về hướng Tây. Đường khuya vắng vẻ, đầy sương mù, Quang nhìn lại đồng hồ lần nữa, rồi đạp thẳng bàn ga, xe lướt vèo vèo trong gió. Đi được đoạn, Quang thấy khá buồn ngủ, bèn mở đài FM 106.3 lên nghe. Đang loay hoay, anh ngước lên, một vệt sáng ập vào trong mắt. Anh nghe tiếng thắng xe “ken két” trên mặt đường.

    Rầm!!!


    Gần sáng. Y tá Bệnh viện UCI gọi cho vợ Quang biết, anh đang nằm phòng hồi sức. Vết thương trên đầu khá nghiêm trọng. Ca mổ cũng khá thành công, cứu lại được mạng sống cho Quang, nhưng tương lai chưa định rõ, có thể Quang sẽ bị liệt nửa thân người. Trước giường bệnh, vợ Quang khóc sướt mướt, cầu nguyện cho anh tai qua nạn khỏi. Thật tội nghiệp cho cảnh não nùng đó! Nào ai có thấu cho nàng, nàng vốn không bị “lạnh cảm” như Quang nghĩ. Chỉ vì trong một lần soạn lại đồ đạc, nàng phát hiện tập ảnh khỏa thân của Quang và hai cô gái. Thế là nàng âm thầm cắn chịu. Dù thương Quang lắm, nhưng mỗi lúc gần gũi Quang, nàng lại nhớ những bức ảnh “hoen ố” kia. Bây giờ, chuyện đã đến nước này, nàng không mong gì hơn là nhìn thấy Quang tỉnh dậy, để nàng bỏ qua hết tất cả.

    Khanh không nhận được điện thoại của Quang sáng hôm sau, và những ngày kế tiếp. Nàng quyết định gọi điện thoại di động cho anh, nhưng được trả lời “số này không còn hoạt động”. Ban đầu, nàng cho là Quang bận việc, nhưng đợi mãi vẫn không thấy. Khanh đi từ bực tức, buồn bã tới sinh nghi, lo sợ, song chẳng làm được gì hơn.

    Cuối cùng, ngày trở về cũng đến, Khanh ra sân bay lặng lẽ, đơn côi, đầu óc trống rỗng. Ngồi trên máy bay hàng giờ, nàng nhớ lại những chuyện đã qua với Quang, mà vẫn ngỡ mình vừa nằm mơ. Nhiều điều nghi vấn đặt ra trong đầu chưa biết trả lời thế nào… Thôi kệ, chuyện đã qua hãy để cho nó qua luôn! Trước mắt nàng những thứ khác có vẻ cần thiết hơn. Chồng nàng không biết bây giờ đang ở đâu, làm gì? Sao bỗng nhiên nàng thấy nhớ anh ấy hết sức. Thật ra nàng vẫn còn thương chồng nàng rất nhiều, tình yêu có thể xây đắp nếu như nàng mở lòng ra để đón nhận, nàng ngẫm nghĩ…

    Mây chiều bay lơ lửng phía dưới, hoàng hôn ở chân trời thật đẹp! Khanh nhìn phớt qua, rồi nhắm mắt lại…

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *