đọc chuyện xes – Nghề không vốn

Mục lục

    Nghe đến nghề “không vốn”, người ta thường nghĩ ngay đến những cô gái ăn phấn son. Tôi sẽ không bàn về những nhà thổ xưa cũ, mà sẽ kể bạn nghe câu chuyện đời của Quân, một gã “ma cô” ở Cali nắng ấm.

    Quân không có bằng cấp hay chứng chỉ nghề nghiệp dù đã sang Mỹ hàng chục năm. Nhưng cuộc đời lại ưu ái hắn theo một cách khác. Sau vụ tai nạn xe thảm khốc, Quân được một bác sĩ da vàng mướn làm tài xế kiêm thợ làm vườn, một công việc khá hời. Nhờ đó, Quân quen biết nhiều bác sĩ, kỹ sư, luật sư, và nhận ra đằng sau vẻ ngoài trí thức, sang trọng của họ là những dục vọng “tham, sân, si”.

    Các phu nhân giàu có thường tụ tập đánh bạc, tiêu tiền như nước. Nhưng họ không chỉ dừng lại ở đó. Sau khi bơm ngực, bơm mông, họ tìm kiếm những trò tiêu khiển mới lạ, và Quân đã trở thành nạn nhân trong một buổi chiều định mệnh khi chở bà chủ đến nhà dược sĩ Thu.

    Biệt thự của Thu là nơi tụ hội của giới thượng lưu, nơi các phu nhân khám phá “trái cấm”. Thu là kẻ cầm đầu, tổ chức những cuộc truy hoan mà người ngoài khó lòng tưởng tượng được. Quân, từ một người hiền lành, đã bị Thu cưỡng hiếp một cách tàn bạo, khiến hắn nung nấu lòng căm hận đàn bà không nguôi.

    Một lần, Quân được gọi lên phòng để giúp Thu lắp đặt máy mới. Cuộn phim khiêu dâm rẻ tiền được bật lên để thử máy. Sau khi uống ly nước ngọt Thu mời, Quân cảm thấy cơ thể nóng bừng, đầu óc quay cuồng. Hắn nhìn Thu và những người phụ nữ khác trong phòng với đôi mắt đỏ ngầu. Chỉ 15 phút sau, Quân hoàn toàn mất kiểm soát, lao đến ôm chầm lấy Thu, hôn cô như một cặp tình nhân gặp lại sau bao ngày xa cách. Cảnh tượng cuồng bạo của Quân không làm các phu nhân bất ngờ, vì tất cả đều nằm trong kế hoạch của họ.

    Khi Quân xé toạc áo váy của Thu, các phu nhân cũng xúm vào lột đồ của Quân, vật hắn nằm ngửa giữa nhà. Họ vuốt ve hắn từ đầu đến chân, trong khi Thu uốn éo, nghịch ngợm dương vật của Quân một cách thèm khát. Quân vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi bàn tay của bốn người phụ nữ.

    Căn phòng như một sân khấu tình dục thời La Mã. Bỗng Quân gầm lên, vồ lấy Thu, thúc dương vật vào cô như lưỡi dao sắc bén. Thu rú lên man rợ, đón nhận những cú thúc dồn dập của Quân. Chất dịch của cả hai hòa quyện, tuôn trào ra đùi Thu. Các phu nhân khác không ngừng xoa bóp ngực cho Thu. Chỉ có Thu là cảm thấy khoái lạc tột độ bởi sự cuồng bạo của Quân, một cảm giác mà cô hằng mong ước để thay thế người chồng quá cố. Thu sướng đến co giật, mồ hôi vã ra trên khuôn mặt đờ đẫn. Quân vẫn như một cỗ máy không biết mệt mỏi, dồn dập Thu cho đến khi cô van xin Trâm tiếp sức, rồi bất tỉnh.

    Quân nhìn Trâm, người đang kinh hãi vì chưa từng chứng kiến cảnh tượng như vậy. Trâm còn đang bối rối thì Quân đã ôm chặt lấy cô, bóp mạnh vào bầu ngực mà cô không bao giờ cho chồng đụng vào vì sợ vỡ túi silicon. Khi Trâm còn đang ú ớ van xin, Quân đã đè cô xuống sàn, cắn vào gáy, và ấn mạnh dương vật vào hậu môn cô. Trâm đau đớn cắn chặt môi, nhưng bàn tay của Quân vuốt ve vùng kín của cô, khiến chất dịch tuôn trào.

    Ngón tay của Quân cào cấu, luồn sâu vào bên trong, khiến Trâm sướng đến mức khuỵu tay xuống sàn, chổng mông cao hơn, giúp dương vật của Quân đâm sâu hơn nữa. Sự pha trộn giữa đau đớn, dục vọng và kích thích làm Trâm rên rỉ, há hốc miệng thở dốc. Cô vùng vẫy yếu ớt rồi buông xuôi, bắp đùi co giật từng hồi.

    Quân vẫn chưa xuất tinh, dương vật hắn đỏ hỏn, ướt đẫm nhưng cương cứng như đá. Cơ thể hắn nóng bừng, tay chân bồn chồn. Trâm thì đã mềm nhũn, khiến Quân mất hứng. Hắn lăn sang ôm lấy người phụ nữ bên cạnh, nhấc bổng hai chân bà ta lên vai, rồi ngồi xổm nhét vào và thúc mạnh. Dường như chưa thỏa mãn, Quân lại ôm lấy người phụ nữ còn lại, siết chặt cô ta vào mặt và say sưa hôn liếm, khiến bà ta rên rỉ, vặn vẹo thân mình.

    Khi lưỡi Quân đi sâu vào trong và cơ thể hắn nhấp mạnh, căn phòng chỉ còn tiếng thở dốc, tiếng van xin vô nghĩa của hai người phụ nữ lõa lồ, rũ rượi. Chất thuốc kích thích khiến Quân không biết mệt, mồ hôi vã ra như tắm, hắn vẫn hăng say như một cỗ máy. Thu cảm thấy thèm muốn trở lại, nàng chờ hai người bạn rên rỉ thỏa mãn rồi lao vào vật ngửa Quân xuống sàn. Nàng nhanh nhẹn leo lên người Quân, đặt dương vật hắn vào âm đạo rồi đột ngột ngồi phịch xuống, nhấp lên xuống như muốn kéo dài cuộc hoan lạc.

    Tay Quân bóp nắn nhũ hoa của Thu, nhưng cơ bắp hắn dần rã rời. Thu vội kẹp chặt đùi, ghì vào ngực Quân và uốn éo như một con rắn cho đến khi nàng cảm thấy cơ bắp co giật, chân tay cứng đờ và nàng xuất tinh lần nữa. Thu nằm im trên cơ thể kiệt sức của Quân, tận hưởng cảm giác còn vương vấn. Trong đầu nàng, một kế hoạch hành lạc mới đang hình thành, với nạn nhân là Quân – gã tài xế với thân hình vạm vỡ đầy cám dỗ.

    Quân tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao. Thu mỉm cười đưa cho Quân ly nước, nhưng tứ chi hắn rã rời, không thể nhấc nổi tay. Quân nhắm mắt cố nhớ lại chuyện đã xảy ra nhưng đầu óc trống rỗng. Hắn lại thiếp đi trong khi Thu tiến lại với ống tiêm trong tay. Cuộc hành lạc với thân xác rũ liệt của Quân lại bắt đầu, và trong góc phòng, những bóng người phụ nữ lạ đang tiến vào nhập cuộc.

    Quân không biết Thu và những người phụ nữ trí thức đó đã hành hạ hắn bao nhiêu lần. Nhưng lần mà Quân lết được về đến nhà để trốn, cũng là ngày hắn nuôi lòng hận thù, quyết tâm trả thù lũ đàn bà đeo kính sau mấy tháng trời liệt giường.

    Hai năm sau, Quân đến nhà Thu. Lần này, hắn không còn là gã tài xế rụt rè năm xưa. Quân giờ đây là một “đĩ đực” có tiếng trong giới thượng lưu. Thu mở cửa, vẫn tươi tắn nhờ son phấn và cuộc sống sung sướng. Nụ cười dâm đãng của nàng không chút hối hận về trò chơi tàn bạo năm xưa. Quân cố giữ vẻ điềm nhiên của một người hành nghề chuyên nghiệp.

    Hắn bày một chai rượu nhẹ, bật nhạc du dương. Quân dìu Thu nhảy điệu nhẹ nhàng, hôn lên đôi môi đỏ thắm của nàng như một cặp tình nhân say đắm. Thu nép vào Quân như một cô gái dịu hiền, thỉnh thoảng ngẩng đầu chờ đợi nụ hôn. Kinh nghiệm mách bảo Quân rằng dù Thu có cuồng dâm đến đâu, nàng vẫn khao khát sự mơn trớn nhẹ nhàng. Quân chiều chuộng Thu xứng đáng với số tiền nàng sẽ trả. Nhìn ánh mắt long lanh của Thu, Quân đoán nàng đã bắt đầu khao khát dục vọng. Hắn hôn môi Thu lần nữa, lưỡi xoắn vào tìm lưỡi nàng, hút từng chút nước bọt giả lả, khiến Thu càng nôn nao. Chiếc lưỡi điêu luyện liếm lên vành tai rồi bất ngờ cắn nhẹ, khiến Thu khẽ rùng mình.

    Bàn tay Quân bóp nắn đôi vai tròn trĩnh, vuốt ve những sợi lông tơ trên cánh tay Thu, khiến nàng mê mẩn trong sự đê mê giả dối. Quân dùng răng tháo sợi dây mỏng manh quanh cổ Thu, rồi từ từ nới lỏng vòng tay, để chiếc áo lụa tuột dần xuống chân. Thu giờ đã để lộ phần thân trên trần trụi. Làn da mịn màng, không một nếp nhăn, hai gò ngực căng tròn, đẹp hơn cả thiếu nữ, chỉ có một vết sẹo nhỏ dưới trái đào hồng hào thoang thoảng mùi nước hoa đắt tiền.

    Quân buông Thu ra, nhìn nàng đắm đuối. Dù biết là giả tạo, Thu vẫn cảm thấy lâng lâng thỏa mãn với sắc đẹp của mình. Quân cởi cúc áo, để lộ bộ ngực nở nang. Hắn kéo đầu Thu áp vào ngực mình để nàng hít thở mùi đàn ông. Quân biết rằng việc khiến khách hàng quyến luyến hương vị của mình là điều cần thiết để họ quay lại.

    Khi Thu đang đê mê, Quân bế xốc nàng lên, nhẹ nhàng đặt xuống chiếc chăn bông giữa phòng. Quân quỳ gối, mân mê ngực Thu với tất cả sự điêu luyện, khiến nàng sướng tột cùng, quên mất mình đang phải trả tiền. Nàng kéo đầu Quân xuống, muốn hắn lắng nghe nhịp thở hổn hển, cảm nhận lồng ngực mình phập phồng khi hắn hôn và cắn nhẹ hai đầu vú. Mắt Thu long lanh, môi trên mím chặt cố kìm tiếng rên, nhưng môi dưới lại hé mở, nước rỉ ra như khóe mắt người con gái khóc thầm.

    Bàn tay Quân di chuyển xuống bụng, xoáy quanh rốn, khiến Thu nín thở. Quân nghịch ngợm làn da bụng của Thu, làn da mà nàng tự hào chưa có nếp nhăn. Thỉnh thoảng, Quân cúi xuống phà hơi nóng lên bụng Thu, khiến nàng nóng ran. Quả thực, Quân nổi tiếng không sai. Bàn tay hắn vuốt ve những sợi lông xoăn nhẹ của Thu, kéo vừa đủ để nàng cảm thấy căng nhẹ nhưng không đau, đủ để các mạch máu li ti dồn xuống, tạo cảm giác kích thích kỳ lạ. “Con bướm” của Thu căng mọng lên dần như đôi cánh sắp bay, hai môi thịt vươn cao hơn bình thường như mời gọi.

    Quân từ tốn xoa tròn, đi dần vào giữa, rồi đột ngột ấn mạnh trước khi rụt tay lại như đứa trẻ trêu chọc cua. Mỗi lần như vậy, Thu lại nẩy người hụt hẫng, rồi cong hẳn người lên khi bàn tay Quân ôm trọn “vùng đất cấm”, năm ngón tay châm chọc vào các dây thần kinh kích thích, khiến Thu gồng mình hứng chịu. Mỗi lần như vậy, Thu lại ứa thêm chút nước. Khi hai ngón tay Quân bóp mạnh âm vật của nàng, Thu vật người chồm dậy ôm chầm lấy Quân, hấp tấp cho tay vào quần hắn bóp mạnh.

    Đây là lúc thử lửa đối với Quân. Hắn phải tưởng tượng những cảnh yêu đương để dương vật cương cứng, nhưng cũng phải kiểm soát lý trí để không xuất tinh khi gặp những bàn tay hay chiếc lưỡi điêu luyện của khách. Quân đã làm Thu đê mê khi nàng lần đầu tiên có thể “múa đủ bộ điệu” mà không cần dùng thuốc, và dương vật của hắn dường như càng lúc càng săn chắc.

    Ánh mắt trìu mến và cách vuốt ve của Quân khiến Thu ngây ngất với thứ hạnh phúc mà nàng thừa biết là giả dối. Nhưng nàng mặc kệ, chỉ muốn tận hưởng lạc thú trần gian. Quân đứng lên kéo Thu đứng theo, dương vật hắn vươn lên, lắc lư tiến tới đẩy Thu lùi dần. Nhưng tay Quân giữ chặt, không cho Thu giật ra. Nàng bứt rứt khó chịu nhưng không thể làm gì. Đôi mắt Thu long lanh, cầu khẩn mãi Quân mới từ từ hạ thấp người cho vừa tầm với Thu rồi vòng tay kéo mạnh hai mông của nàng.

    Dương vật Quân chui tọt vào hang nhanh chóng, bất ngờ làm Thu há hốc miệng thở dồn dập. Quân vẫn tiến tới dồn Thu vào sát chân cửa sổ. Hắn bám vào chấn song, chầm chậm rút ra đưa vào, khiến đầu khấc moi móc tận các ngõ ngách của Thu. Mỗi lần lướt ngang điểm G, Thu lại rướn người, vòng tay ôm ngang hông Quân, thúc đẩy phụ họa với nhịp đẩy đưa của hắn cho đến khi Quân gồng chắc cánh tay nhấp vũ bão.

    Thu chết lịm trong sung sướng, chân muốn quỵ nhưng tay Quân lại vực thân mình nàng lên, khiến nàng mệt lả. Quân nhìn sâu vào đôi mắt ngây dại của Thu để đoán chừng sức lực của nàng. Có lẽ nàng đã kiệt sức, nên Quân vòng tay xuống hai đùi của Thu, nhấc bổng lên hai bên hông. Quân giang chân đứng tấn rồi thúc mạnh bằng cả thân mình, bằng hai cánh tay lực lưỡng, bằng cả đôi chân gân guốc. Thu sướng tê dại, cánh tay trần bấu chặt vào Quân, khuôn mặt đỏ ửng ngửa ra sau thở đứt quãng, đôi môi xinh đẹp cong cớn rồi mím chặt chỉ để thoát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa. Hai chân nàng cứng đờ kẹp chặt lấy hông Quân. Nàng thì thào: “Cho em nằm xuống… em chết mất…”

    Quân đã có nhiều kinh nghiệm với loại phụ nữ đa tình như Thu, nên hắn phải đánh trận càn quét cuối cùng trước khi nàng hồi sức. Vẫn xốc Thu, Quân tiến lại chiếc bàn giấy để thả nàng nằm trên cạnh bàn. Quân bóp trọn cả hai gò ngực của Thu rồi cong người ngửa mặt nhấp một cách thô bạo, không ngừng nghỉ. Chiếc bàn giấy nặng nề rung lên đùng đùng trong khi tay Thu quờ quạng gạt đổ mọi thứ xuống đất. Thu oằn oại cong cớn muốn thoát nhưng không thể làm Quân ngừng được. Tóc Thu xõa tung ướt đẫm mồ hôi, vùng kín của nàng có lẽ sưng đỏ đau rát và dịch tình tràn ra ướt đẫm cả hai đùi.

    Nàng mệt quá sức, sướng quá độ, đau đớn tận cùng của cơn cuồng dâm đầy thú tính. Thu chỉ còn biết khi Quân chồm lên nhét vào miệng nàng, tinh dịch bắn ra đầy cả mặt. Trận “yêu” lắng dịu từ từ, Quân bế Thu vào phòng, nhẹ nhàng lau mặt cho nàng rồi nằm cạnh để nàng gối đầu. Quân thì thầm những lời yêu thương, vuốt ve Thu như để xoa dịu nỗi cô đơn của người phụ nữ thừa thãi vật chất. Thu dần chìm vào giấc ngủ hạnh phúc. Trong giấc ngủ mê man, Thu mơ về một mái ấm gia đình. Nhẹ nhàng, Quân đặt Thu nằm ngay ngắn, nhón gót khép cửa. Quân đang cố đóng trọn vai người chồng mà hắn mơ ước năm xưa, nhưng trong lòng nhói lên một nỗi đau đớn ê chề.

    Thu đi đi lại lại ngóng đợi, nàng mong Quân đến sớm. Lần này, Thu đã quyết định sẽ van xin Quân bỏ nghề để sống với nàng mãi mãi. Thu muốn Quân là của riêng nàng, mỗi khi nghĩ đến cảnh Quân ôm ấp những người phụ nữ khác, Thu lại cảm thấy khó chịu.

    Thu ghen. Có lẽ vì Thu nhớ Quân, nhớ hương vị mồ hôi, nhớ những lời thì thầm yêu thương của hắn. Nàng cảm thấy hạnh phúc khi Quân ôm nàng vào lòng và ngồi yên lặng. Thu thèm những ngày cuối tuần có Quân đến để cùng nàng ăn cơm, để nàng được thấy Quân vẫn khỏe mạnh sau những lần “hành nghề”. Thu muốn chăm sóc Quân.

    Thu muốn một mái ấm như những người phụ nữ bình dân khác. Tiếng chuông reo, Thu bật dậy, chỉnh sửa quần áo rồi ra mở cửa. Không phải Quân, mà là một cậu bé trao vội cho Thu một phong bì rồi vụt chạy. Thu ngẩn ngơ trở lại ghế sofa, xé thư ra đọc. Mắt nàng nhòe đi, Thu khóc nức nở như trẻ con, đầu óc choáng váng. Nàng chỉ loáng thoáng nhớ câu cuối cùng của Quân: “…Người đàn bà tôi yêu thương vô cùng đã chết từ hai năm về trước…”

    Căn phòng vang vọng tiếng nức nở của Thu hòa lẫn tiếng nhạc vẫn lạnh lùng, tàn nhẫn: “…Tôi xin người cứ gian dối, nhưng xin người đừng lìa xa tôi…”

     

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *