Phong, một vị Quan Tri Huyện với nhiều thành tích, đã cai quản đội lính tuần phòng tổng Bình Thạnh được một năm. Dù đã có vợ và ba con ở quê nhà cách đó vài ngày đường, Phong vẫn chưa thể đưa họ về sống cùng do công việc quân sự bận rộn và tình hình an ninh trong Tổng chưa ổn định.
Trong những năm gần đây, các nhóm giặc cỏ hoạt động mạnh, đặc biệt ở vùng rừng núi hẻo lánh. Phong phải điều động lính biên phòng đến các vùng hiểm yếu và thường xuyên kiểm tra các chốt xa xôi. Anh luôn cố gắng công bằng trong việc phân công lính, vì họ phải xa gia đình và đối mặt trực tiếp với nguy hiểm.
Một năm trước, khi mới nhậm chức, Phong đã triệu tập các Hương Quản của sáu làng trong Tổng để thống nhất việc mỗi năm một làng sẽ chịu trách nhiệm trấn giữ chốt biên phòng. Thời gian thấm thoát trôi, giờ đã đến hạn một năm. Trong kỳ bốc thăm tuần trước, làng Bình Phú, nơi Phong đang sống, đã phải nhận trọng trách này.
Làng Bình Phú là một trong những làng trù phú nhất trong Tổng và cả Huyện. Tuy nhiên, Phong, với bản tính thích yên tĩnh, đã chọn một nơi tương đối hẻo lánh để ở, đó là xóm chăn tằm dệt vải. Cách nhà Phong không xa, có một cặp vợ chồng trẻ đang sống hạnh phúc. Họ mới cưới nhau khoảng sáu tháng. Người chồng tên Mẫn, là một lính làng, còn người vợ tên Hạnh, chuyên nghề nuôi tằm. Hạnh có làn da trắng nõn nà dù ở làng quê, bởi cô ít khi ra nắng. Hạnh không quá đẹp, nhưng rất duyên nhờ má lúm đồng tiền và quyến rũ với thân hình đầy đặn, đặc biệt là vòng một hấp dẫn. Xa vợ đã lâu, đôi khi Phong cũng nảy sinh những ý nghĩ thầm kín về Hạnh.
Dù vậy, Phong không muốn làm tổn hại đến danh tiếng của mình bằng cách dụ dỗ hay cưỡng ép vợ của thuộc hạ. Vợ chồng Mẫn rất kính trọng Phong và đã vài lần tha thiết mời anh đến nhà dùng bữa, vì biết Phong sống một mình. Nhưng Phong, giữ khoảng cách của một cấp trên, luôn từ chối. Chỉ trong một vài dịp đặc biệt như giỗ chạp, cúng kiến, Phong mới đến nhà Mẫn dự tiệc cùng với sự có mặt của Hương Quản Bình Phú.
Một hôm, vợ chồng Mẫn bất ngờ đến nhà Phong để xin được thưa chuyện. Biết tính Phong không thích dài dòng, sau khi chào hỏi và xin lỗi vì đã đến đột ngột, Mẫn đi thẳng vào vấn đề:
“Dạ xin Quan Lớn thương tình hoàn cảnh vợ chồng con đơn độc, xin Quan giúp đỡ chúng con.”
Phong ôn tồn nói: “Chuyện gì cứ nói ra, nếu tôi có thể làm được, tôi sẽ không từ chối.”
Vợ chồng Mẫn quỳ dưới chân Phong: “Dạ bẩm Quan! Thưa Quan, thầy Hương Quản vài hôm trước có cho con biết là con sẽ phải ra biên phòng làm nhiệm vụ một năm…”
Phong nhíu mày cắt lời: “Đó là nhiệm vụ của một người lính.”
Mẫn vội vã: “Dạ bẩm Quan, con biết. Con cũng đã chuẩn bị tinh thần với vợ con vì con biết trước sau cũng sẽ có ngày này. Nhưng khổ nỗi là vợ con vừa mới mang thai, mà nhà con đơn chiếc, không có ai lo lắng và hướng dẫn cho vợ con khi nàng mang thai lần đầu.”
Hạnh vừa khóc vừa tiếp lời chồng: “Dạ bẩm Quan, thân con cô độc, không cha mẹ, anh chị em. Lần đầu mang thai, con không biết phải làm sao, nhất là khi sinh nở một mình.” Nàng vừa nói vừa cúi đầu vái Phong.
Trong tiếng khóc, giọng nói của Hạnh vẫn ngọt ngào làm Phong say đắm.
Phong dịu giọng hỏi Mẫn: “Thế chú đã trình bày rõ ràng với thầy Hương Quản chưa?”
Mẫn đáp đầy hy vọng: “Dạ con đã năn nỉ nhiều lần nhưng thầy Hương nói là sau khi xem xét lý lịch của tất cả quân lính trong làng, con phải đi để giữ đủ quân số, trừ khi Quan cắt bớt lực lượng hay tuyển thêm tân binh.”
Trong khi Mẫn cúi đầu khẩn khoản, lần đầu tiên Phong mới có dịp quan sát Hạnh một cách tỉ mỉ. Nàng có khuôn mặt bầu bĩnh với má lúm đồng tiền, đôi mắt lá liễu sắc sảo. Nhìn xuống dưới là vòng một căng đầy mà chiếc yếm và áo vải thô cũng không che giấu được. Trong tư thế quỳ, Phong nhìn rõ cặp đùi thon dài đang bó sát dưới lớp quần vải. Ở giữa là một gò cao ẩn hiện dưới vạt áo ngắn. Chắc chắn “chỗ đó” của nàng tròn đầy. Với khao khát tình dục đã thiếu vắng cả năm nay, Phong chợt nảy ra một ý đồ đen tối.
Phong hứa hẹn với Mẫn và Hạnh: “Theo hệ thống quân giai, tôi không muốn vượt quyền thầy Hương quản làng ta. Chú nên ra biên phòng một thời gian. Tôi hứa sẽ sắp xếp với thầy Hương để chú được về trước khi vợ chú sinh nở. Tôi sẽ cho người và đích thân tôi sẽ thường xuyên thăm viếng và giúp đỡ vợ chú.”
Mẫn cảm tạ cấp trên: “Bẩm Quan, được sự giúp đỡ của Quan Lớn, con bây giờ an lòng ra đi làm nhiệm vụ. Nếu mẹ con nó được bình an, con sẽ đội ơn Quan rất nhiều.”
Hơn một tuần trôi qua, Phong vẫn còn dè dặt chưa dám qua nhà Hạnh. Nhiều đêm Phong nằm mơ thấy mình được gần gũi Hạnh, được vuốt ve, hôn hít, và dùng lưỡi khám phá cơ thể nàng, rồi cả hai cùng thăng hoa sau nhiều giờ ân ái. Khi tỉnh dậy, Phong mới biết mình đã “xuất tinh” trong giấc mơ.
Đến ngày thứ mười, Phong cho rằng thời cơ đã đến. Phong nghĩ rằng Hạnh đã tràn đầy nỗi nhớ, sự cô đơn đã quá sức chịu đựng, và nhu cầu thể xác của người phụ nữ mang thai đã dâng cao. Vì thế, chiều tối hôm đó, sau khi ăn uống xong, tắm rửa cẩn thận và đợi cho đường làng vắng vẻ, Phong vội vã bước nhanh sang nhà Hạnh.
Nghe tiếng gõ cửa, Hạnh ra mở và vô cùng lúng túng khi thấy Quan Lớn Phong đang tỏ ra ung dung chắp tay sau lưng nhìn ra cảnh vật xung quanh nhà nàng.
Hạnh vội vàng cúi đầu thưa: “Dạ mời Quan vào nhà ạ!”
Ngồi xuống cái ghế gỗ cũ kỹ, Phong nhìn Hạnh run run châm trà cho mình. Lần này Phong nhìn thấy những sợi lông tơ trên cánh tay trần của Hạnh vì nàng mặc chiếc áo ngắn tay. Vú nàng có vẻ to hơn mười ngày trước, bởi Hạnh không mặc yếm. Các khuy áo dường như không đủ sức giữ hai vạt áo nằm tại chỗ. Phong có thể nhìn thấy một phần da trắng nõn của hai bầu vú và hai núm vú nổi cao dưới lớp áo mỏng manh. “Của Phong” bắt đầu “động đậy” nhưng Phong cố gắng kìm nén, đặt một loạt câu hỏi:
“Chú Mẫn có khỏe không? Có viết thư về cho cô chưa? Còn cô thế nào? Thai nhi có làm cô mệt không? Cô có cần gì tôi giúp đỡ lúc này không?”
Hạnh có vẻ nhận thấy sự không tự nhiên của Phong nên cũng lấy lại được một phần bình tĩnh. Nàng như trút được gánh nặng về cấp bậc. Hạnh hơi mỉm cười:
“Dạ xin mời Quan dùng trà! Dạ anh Mẫn nhà con vẫn mạnh ạ! Con vừa nhận được thư anh ấy. Nhờ Quan lo lắng nên nhà con không thiếu thốn gì cả. Nhà con chỉ nhớ nhà thôi ạ. Thưa Quan, anh ấy nhớ nhà nhưng bận bịu việc quân cơ nên cũng khuây khỏa phần nào, chứ con đây thì nhớ nhà con rầu chín cả người. Con cảm thấy rất cô đơn, không người trò chuyện cả ngày đêm.”
Phong một mặt cảm thấy tội nghiệp cho Hạnh, một mặt biết rằng cơ hội mình chờ đợi sắp thành hiện thực. Anh cố gắng lái câu chuyện đến gần mục tiêu hơn:
“Tôi biết, tôi biết. Tôi sẽ cố gắng đưa chú ấy về càng sớm càng tốt. Đứa bé trong bụng cô có “quậy phá” gì không? Cô có bị mệt vì nó không?”
Hạnh có vẻ ngạc nhiên vì Quan Lớn quan tâm nhiều đến chuyện mang thai của phụ nữ, nhưng cũng lễ phép: “Dạ bẩm Quan, con hay buồn nôn khi ngửi mùi tanh cá thịt nên chỉ thích ăn những trái cây chua thôi. Dạ còn đứa bé trong bụng làm sao “quậy phá” gì cho được ạ.”
Phong nhanh nhẹn giải thích: “Tôi đã có ba mặt con nên biết ít nhiều chuyện mang thai. Khoảng trên ba tháng, đứa bé bắt đầu quơ tay quơ chân trong bụng mẹ. Để tay trên bụng mẹ, ta có thể cảm nhận được cử động của đứa bé. Cô có nhớ là ta đã hứa với chú Mẫn sẽ chăm sóc cho cô được mẹ tròn con vuông?”
Sau tiếng “dạ” ngọt ngào của Hạnh, Phong với tư cách bề trên hỏi tiếp: “Thế cô đã mang thai bao lâu rồi và đứa bé có cựa quậy gì chưa?”
Hạnh ấp úng: “Dạ, dạ… khoảng hai tháng mà con chưa thấy đứa bé động đậy gì cả.”
Phong mừng thầm trong bụng và bắt đầu “tấn công” mục tiêu: “Thôi chết rồi! Tôi sợ rằng đứa bé sẽ không có đầy đủ chân, tay.”
Hạnh ngơ ngác: “Dạ Quan bảo sao ạ!”
Phong “nổ phát súng” đầu tiên: “Cô chú có biết rằng một hai tháng đầu, đứa bé chỉ có thân hình không thôi, sau đó vợ chồng vẫn phải tiếp tục ‘thêm tay, thêm chân’ rồi dạy cho đứa bé nữa.”
Hạnh vẫn ngơ ngác: “Dạ làm sao ạ.”
Phong cảm thấy chiến thắng đang đến, nhưng vẫn nghiêm mặt:
“Thì cô chú tạo đứa bé ra sao thì ‘thêm tay thêm chân’ như thế ấy.”
Hạnh như hiểu ra, mặt đỏ bừng:
“Nhưng nhà em không có ở nhà thì làm sao ạ?”
Phong chớp lấy thời cơ:
“Tôi đã hứa với cô chú. Tôi có thể giúp cô chú để ‘thêm tay thêm chân’ cho đứa bé.”
Mặt Hạnh càng đỏ hơn. Phong “bắn phát súng” cuối cùng:
“Cô có muốn thấy con mình cụt tay cụt chân không?”
Hạnh mân mê vạt áo, mặt vẫn đỏ, hai mắt ướt át, lắc đầu.
Phong vội vã “tiến chiếm mục tiêu”, đứng dậy và hấp tấp vòng qua cái bàn gỗ sần sùi đến sát bên Hạnh:
“Tôi sẽ giúp cho đứa bé khỏe mạnh và thông minh để cô chú nhờ sau này.”
Vừa nói, Phong vừa đưa tay vịn vai Hạnh. Các ngón tay bắt đầu vuốt ve trên bờ vai tròn lẳn của nàng. Hạnh hơi rụt vai xuống, mặt đã đỏ bừng. Phong thúc giục:
“Đi nào.”
Hạnh run rẩy cầm cái đèn dầu trên bàn rồi xoay người đi như chạy qua khung cửa hẹp với tấm rèm vải thêu hoa cách đó vài bước. Mặc dù chiến thắng dễ dàng, nhưng khi “thu dọn chiến lợi phẩm”, Phong cảm thấy hết sức bối rối và đầy mặc cảm tội lỗi. Ôi, nhu cầu tình dục sao mãnh liệt đến thế. Phong không còn suy nghĩ gì nữa ngoài hình ảnh Hạnh đang chiếm cứ đầy ứ trong tâm trí. Phong giơ tay vén rèm, bước vào phòng. Hạnh đang ngồi trên mép giường có trải một tấm chiếu hoa, đầu cúi thấp, hai tay buông thõng kẹp chặt giữa hai đùi. Phong đến ngồi sát bên Hạnh rồi giơ tay choàng qua vai Hạnh.
Hạnh run rẩy:
“Dạ bẩm Quan…”
Phong không để Hạnh nói thêm:
“Suỵt, suỵt… vào đây tôi là Mẫn để ‘thêm tay thêm chân’ cho con.”
Phong thì thầm sát vào tai Hạnh. Hơi nóng từ môi Phong làm Hạnh cảm thấy nhột nhạt, thân hình nóng bừng và nổi da gà. Hạnh co chân lên và vòng tay bó chặt hai đầu gối vào ngực mình. Phong tiếp tục “phà hơi nóng” vào tai Hạnh và đổi giọng:
“Em gọi chồng em là gì nào?”
Giọng Hạnh hụt hẫng:
“Dạ, là mình.”
Phong xoay người lại, một chân để lên mặt giường duỗi dài ra, một chân chống trên nền đất, nhích người tới gần Hạnh hơn nữa. Thân hình nóng bỏng mà mát rượi của Hạnh ngồi trọn trong lòng Phong. Phong “thu dọn tàn cuộc”, tay trái vẫn quàng qua vai Hạnh, bàn tay phải bắt đầu vuốt ve cánh tay trần vẫn còn nổi gai của Hạnh. Phong tiếp tục kích thích Hạnh:
“Mình này, anh bắt đầu ‘thêm tay’ cho con nhé. Để cho con được trước sau như một, mình cho anh biết mình thích gì nào?”
Phong di chuyển môi mình từ vành tai Hạnh xuống dần đến cổ. Nói dứt câu, Phong “hút” mạnh vào cổ Hạnh rồi dùng đầu lưỡi liếm láp làn da thơm ngát. Hạnh “ư ư” trong cổ họng, càng co rút người lại. Phong “nham nhở” hơn:
“Mình nằm xuống đi để anh được “mút” lên vòng một đầy đặn của mình!”
Hạnh hơi quay đầu lại phía Phong:
“Anh này “nham nhở”.”
Tuy giọng nói hình như nũng nịu, khóe môi hơi mỉm cười, ánh mắt sắc như dao, Hạnh vẫn bó chặt gối vào ngực mình khiến Phong không thể đưa tay vào vuốt ve “vú” Hạnh được. Nhưng cái khó không bó được cái khôn. Phong dùng mẹo. Bàn tay phải của Phong không còn vuốt ve cánh tay trần của Hạnh nữa mà bây giờ đang “lướt” trên đùi Hạnh và tiến dần đến “vùng cấm địa”.
Theo phản xạ, Hạnh vội vàng bỏ chân xuống đất để dùng đùi ép bàn tay của Phong xuống giường. Nhưng Phong đã dự trù trước nên nhanh chóng rụt bàn tay lại và đẩy Hạnh nằm xuống. Cánh tay trái đang quàng trên vai Hạnh tiếp sức kéo nàng nằm ngửa ra. Và cũng nhanh nhẹn không kém, Phong “gục mặt” xuống đôi “gò bồng đảo” còn rung động theo thân hình Hạnh đang ngả dài xuống. Phong há miệng “mút” “núm vú” của Hạnh qua lớp áo vải, đồng thời dùng tay trái “vuốt ve” “vú” bên kia. Hạnh, hai bàn tay đấm thùm thụp lên vai Phong, nói như rên:
“Anh này ma mảnh.”
Những cái đấm này còn kích thích Phong nhiều hơn. Phong đổi chiến thuật, dùng răng “nhấm nhấm” “núm vú” và dùng bàn tay trái “se se” “đầu vú” kia. Cùng một lúc, bàn tay phải đã chiếm được “mục tiêu tối hậu” từ bao giờ. Áp bàn tay lên “đôi bờ cao” của Hạnh, Phong cảm thấy quần Hạnh bắt đầu “ướt át”.
Hạnh cong chân lại và kẹp chặt hai đùi khiến Phong không thể làm gì khác được. Không vội vàng, Phong rụt tay lại và trở ngược lên trên, mở tung khuy áo. Phong vội vàng vạch hai vạt áo sang bên để chiêm ngưỡng vòng một to, săn chắc của Hạnh. Hai “núm vú” hồng hồng đã cương cứng vì kích thích. Lần này Phong mới thật sự “nếm” mùi vị ngon ngọt từ “vú” nàng.
Phong dùng răng cắn nhè nhẹ “núm vú” trong lúc đầu lưỡi lướt nhanh xung quanh “đầu núm”. Tay trái hết “nhồi bóp bầu vú” lại “se se núm vú”. Những cái đấm của Hạnh nhẹ dần rồi đổi thành vòng tay ôm ghì đầu Phong vào “vú” mình. Những tiếng “ư ư” trong cổ họng trở thành những tiếng rít lên vì khoái cảm. Phong biết là Hạnh đã “đầu hàng” trước sự kích thích và nhu cầu tình dục của người con gái vừa mang thai.
Một lần nữa, tay phải Phong lần xuống “phương nam”. Lần này tay Phong áp sát vào da bụng Hạnh, luồn vào cả quần lót để được trực tiếp “vuốt ve” “vùng kín” của Hạnh. Hai chân Hạnh bây giờ hơi mở ra để tay Phong được tự do “khám phá”. Vượt qua lớp lông dày và hơi cứng, tay Phong tiến tới “vùng thung lũng” đã ướt sũng. Phong khẽ bóp “hai bờ cao” rồi dùng hai ngón tay trỏ và giữa luồn vào giữa để tiến sâu vào bên trong.
Vẫn còn dè dặt, Phong đi từng bước một. Hai ngón tay chưa “đút” sâu vào trong, chạy dọc theo “bờ” rồi dần vào “rãnh”. “Nước” tràn ra nhiều hơn và Hạnh bắt đầu nhúc nhích theo các ngón tay điệu nghệ của Phong. Phong xoay ngược bàn tay, hai ngón tay chĩa thẳng vào “chỗ đó” và xâm nhập từ từ, trong khi đó ngón cái “xoa” nhè nhẹ phía trên.
Mỗi lần đầu ngón tay cái của Phong chạm vào “điểm nhạy cảm”, Hạnh theo phản ứng tự nhiên run người. Phong biết rằng đó là trọng điểm để kích thích nên anh tiếp tục “xoa” lên đó. Chỉ trong phút chốc Hạnh “vỡ òa” thêm “nước”, hai chân co rút lại ép chặt tay Phong, hai tay ghì chặt thêm đầu Phong xuống ngực mình, rên rỉ sung sướng:
“Chết em mất. Chết em mất. Em không chịu nổi nữa rồi. Mình cho vào đi.”
Phong lật đật đứng dậy, nhanh chóng cởi bỏ quần áo. Từ đầu đến giờ, Phong chú tâm đến việc chinh phục Hạnh mà quên đi cảm xúc của riêng mình. Khi chiếc quần vừa tuột xuống, “của Phong” hùng dũng “bung thẳng ra”, “đầu” đã ướt. Phong để ý thấy một đốm nhỏ dưới đáy quần lót của mình. Thì ra Phong cũng kích thích rất nhiều khi “vuốt ve” “vú” và “khám phá” “vùng kín” của Hạnh.
Thoát y xong, nhìn lại, Phong thấy Hạnh đã trần truồng từ lúc nào và đang nằm ngay ngắn trên giường. “Của Phong” càng cương cứng theo nhịp chân anh tiến đến “vườn địa đàng”. Hạnh nằm đó, hơi thở dồn dập, mắt nhắm nghiền, hai “vú” nổi cao với hai “núm” hồng hồng như hạt nhãn, bụng vẫn còn thon chưa thấy thai nghén, thấp xuống nữa là một “rừng lông” hình tam giác. Hai chân Hạnh không khép chặt nên Phong thấy giữa “khu rừng” ấy, hai “dải đồi” thưa và ở giữa là “lạch” đang mọng nước. Phong biết Hạnh vẫn còn mắc cỡ, chưa dám nhìn anh trần truồng hay “khám phá” “vũ khí” của anh. Vả lại thời gian còn dài, không nên vội vàng.
Phong nằm dài kế bên Hạnh. Nghiêng mình về phía Hạnh, Phong gác chân qua ở giữa hai đùi Hạnh. Đầu gối Phong đặt ngay trên “vùng kín” của Hạnh. Tay Phong “chộp” lấy “vú” Hạnh. Môi Phong đặt nhẹ lên má Hạnh. Phong bắt đầu “thu tóm” toàn bộ “chiến lợi phẩm”. Đầu gối Phong “chà” mạnh lên “vùng kín” của Hạnh, di chuyển vòng tròn rồi chĩa thẳng vào “điểm nhạy cảm”. Tay Phong hết “bóp vú” lại “se se núm vú”, nhảy từ “vú” này qua “vú” khác.
Môi Phong “hút” tai Hạnh rồi di chuyển dần xuống cổ, ngực. Khi môi Phong “hút” chặt “núm vú” Hạnh và đầu lưỡi “rà” mạnh lên “đầu núm” thì Hạnh bắt đầu cộng hưởng. Nàng ưỡn ngực áp chặt “vú” vào môi Phong, một tay ôm lấy gối Phong để hướng dẫn, hai chân mở rộng hơn để đầu gối Phong “chà” mạnh lên “điểm nhạy cảm” của mình, miệng rên rỉ không ngớt. Phong tiến thêm bước kế tiếp.
Dùng bàn tay còn lại, tuy kẹt giữa thân mình và mặt giường, Phong nắm lấy bàn tay của Hạnh cố gắng hướng dẫn Hạnh đến “khám phá” “của Phong”. Hạnh lúc đầu muốn rụt tay lại nhưng sau đó cũng nắm lấy “của Phong” “khám phá” từ trên xuống đến “đầu” và rồi tinh nghịch nắm chặt bàn tay “vuốt ve” “của Phong” lia lịa. Phong tập trung tư tưởng kích thích “núm vú” Hạnh và đồng thời dùng đầu gối “chà” mạnh lên “hột ngọc”.
Hạnh như không còn chịu đựng được nữa. Nàng khẽ nghiêng mình về phía Phong và kéo “của Phong” về phía “vùng kín” của mình. Phong hiểu ý, chồm dậy. Hai đầu gối quỳ giữa hai đùi Hạnh, một cùi chỏ chống xuống mặt giường, Phong cầm “của Phong” “chà” sát “cửa vùng kín” của Hạnh. Kéo dài thời gian kích thích để đo lường “mức độ” của Hạnh, Phong không xâm nhập ngay. Phong kéo “đầu của mình” đến “cửa hàng” “quậy” vài cái rồi kéo ngược trở lên “chà” vào “điểm nhạy cảm” của Hạnh. Vài lần như vậy, Hạnh rít qua kẽ răng:
“Anh này quỷ!”
Vừa nói Hạnh vừa quấn hai chân quanh “đít” Phong. Rồi nhân lúc “đầu của Phong” kéo đến cửa “vùng kín”, Hạnh rút mạnh người lên. “Vùng kín” của Hạnh đã trơn tru những “nước” nên “của Phong” ngập sâu hơn phân nửa vào “vùng kín” của Hạnh. Vì bất ngờ và do sức nặng của Hạnh, Phong “rớt” người nằm sấp lên mình Hạnh. Thế là “của Phong” “cắm sâu lút cán”. Hạnh như “khặc” lên tiếng cười, Phong cũng cười theo.
Phong “nhấp” mạnh bạo để “xả” bao nỗi chờ mong. “Của Phong” “thục” lên xuống trong “vùng kín” của Hạnh, đang đầy ứ “nước”, tạo ra tiếng “nhem nhép” vui tai. Cộng thêm vào đó là tiếng kẽo kẹt của chiếc giường đong đưa theo nhịp của Phong, và tiếng rên rỉ của Hạnh. Phong thêm hứng chí, “nhấp” càng nhanh. Hạnh cũng “nảy người” để “của Phong” “đâm” sâu vào trong “vùng kín”.
Hai tay lúc này rảnh rang, Phong “bóp” hai “vú” Hạnh và kéo chúng sát lại nhau. Lưỡi Phong “ngoáy” chạy từ “núm vú” này qua “núm vú” kia. Thỉnh thoảng nó ngừng lại để nhường cho môi Phong “mút” lấy “mút” để hai “núm vú” Hạnh cho đến khi chất ngọt trong “vú” nàng chảy ra. Phong nuốt hết vào bụng. Thình lình Hạnh hét to:
“Sướng quá!”
Phong cảm thấy “nước” của Hạnh phun ra nhiều hơn và các bắp thịt trong “vùng kín” của Hạnh co giật, ôm chặt lấy “của Phong”. Phong “nhấp” thêm vài lần nữa rồi không chịu nổi, “bắn” “tinh trùng” mạnh vào “tử cung” Hạnh. Hạnh một lần nữa:
“Em sướng quá mình ơi!”
Phong thả người nằm sấp xuống mình Hạnh, thở những hơi thở nóng bỏng vào tai Hạnh. Hạnh hơi nghiêng đầu tránh, hai tay ôm lấy lưng Phong. Chỉ một thoáng sau, tay Hạnh bắt đầu vuốt ve trên lưng Phong rồi thấp xuống “xoa xoa” “đít” Phong. Nhột nhạt Phong hơi nhỏm người dậy. “Của Phong” đã “xìu” xuống nhưng vẫn còn nằm trong “vùng kín” của Hạnh.
Phong nhìn khuôn mặt tuy mồ hôi nhễ nhại nhưng rất tươi tắn của Hạnh, mỉm cười hỏi:
“Sao mình thấy thế nào?”
Hạnh nhoẻn nụ cười tươi, trách yêu:
“Mình trêu em. Em “bắt thường” đó.”
Hạnh như đắm chìm trong khoái lạc, tưởng Phong là Mẫn, nên Hạnh thả mình trong giấc mơ.
Chống tay nâng người lên, nhưng vẫn cố gắng duy trì “của Phong” nằm gọn trong “vùng kín” nàng, Phong nhìn say sưa khuôn mặt rạng rỡ của Hạnh. Mắt Phong “phiêu lưu” đến hai “vú” phập phồng với “núm vú” tuy bây giờ nhỏ lại nhiều nhưng còn mọng đỏ. Phong, vẫn còn muốn hưởng thụ tiếp, nheo mắt:
“Anh thích nhất là mình phạt anh phải “bú vú” em suốt ngày.”
Hạnh cười khúc khích: “Anh này quỷ.” Thân hình Hạnh rung động theo tiếng cười, hai “vú” rung rinh. Hai tay Hạnh lại vuốt ve dọc theo đốt xương sống Phong chạy dài xuống xương cụt. Phong rùng mình và chợt nhận ra “của Phong” từ từ nở to trong “vùng kín” của Hạnh.
Hạnh cũng nhận biết điều đó, đỏ mặt một lần nữa: “Anh này quỷ.” Rồi lại khúc khích cười.
Phong không nói không rằng, dùng một đầu móng tay chạy dọc từ đùi Hạnh dài theo cạnh sườn, gần đến nách thì xoay lên “vú” Hạnh. Phong biết là “núm vú” Hạnh vẫn còn quá nhạy cảm nên chưa đụng tới. Phong kéo ngón tay chạy vòng tròn từ chân “vú” nàng tiến dần khi lên gần “núm” thì quay vòng ngược lại, chạy dài xuống đùi Hạnh. Hạnh nhột nhạt cười khúc khích trở mình liên tục theo ngón tay Phong.
“Vùng kín” Hạnh “sống lại”, co giãn từng lúc, “ôm chặt” “của Phong”. Phong biết là Hạnh và mình sẵn sàng để nhập cuộc lần thứ hai. Lần này Phong thay đổi chiến thuật. Anh không “nhấp” nữa mà trái lại luôn luôn đè sát Hạnh xuống mặt giường. Phong chỉ “lắc hông” để “của anh” quay tròn trong “đường” và đồng thời xương chậu mình cọ xát mạnh lên “điểm nhạy cảm” của Hạnh.
Đôi khi Phong trườn lên trườn xuống trên bụng Hạnh để đổi chiều quay và cũng để “điểm nhạy cảm” của Hạnh được đè mạnh hơn. Được một lúc Phong thấy “núm vú” Hạnh bắt đầu “căng” và Hạnh cũng “lắc người” theo anh. Mắt Hạnh “lạc thần”, đôi môi mím lại, hai tay quơ quơ trên không. Hai tay Phong “nhồi bóp” “vú” Hạnh, anh “vục đầu” xuống “hút” hai “núm” đã nở to.
Hai tay Hạnh rớt xuống ôm lấy đầu Phong. Được một lúc Phong cảm thấy “của mình” cương cứng, bèn đổi thế. Phong rút “của mình” ra gần hết rồi nhấn thật mạnh xuống “vùng kín” Hạnh. Hạnh không những không phản đối mà trái lại đôi khi “nảy người” lên để “của Phong” “đâm” sâu hơn vào. Cứ như thế hết “lắc”, “trườn” rồi “nhấp”, “nhấp”, “trườn” rồi “lắc” không biết kéo dài đến bao lâu.
Cho đến khi Phong cảm thấy hơi nóng nơi mang tai rồi lưỡi Hạnh chui vào đùa giỡn trong lỗ tai mình, Phong rùng mình muốn “xuất”. Ngay lúc đó Hạnh rú lên, hai tay hai chân quấn lấy người Phong rồi “nước” tuôn trào từ “cửa vùng kín” nàng. Một lần nữa Phong “ngã” người lên mình Hạnh. Tuy Phong không còn “nhấp” được nữa nhưng “vùng kín” của Hạnh co thắt từng cơn. “Của Phong” bị “bóp nhả” liên hồi làm Phong không còn cầm được nữa. Phong “phụt” mạnh những gì còn sót lại vào người Hạnh. Phong “gục” xuống mình Hạnh. Cả hai chìm ngay vào giấc ngủ mệt nhọc.
Chợp mắt được một lát, Phong, vì không quen ngủ trên mình một người đàn bà, giật mình thức dậy, mặc nhanh quần áo rồi lẻn ra về. Trước khi ra về, Phong còn luyến tiếc nhìn lại thân hình trắng trẻo đầy đặn của Hạnh. Phong “tặc lưỡi”, đưa tay “xoa vú” Hạnh lần cuối rồi xoay lưng bước nhanh ra ngoài. Phong vừa bước ra thì Hạnh mở mắt, nở một nụ cười thỏa mãn rồi lại thiếp đi.
Phần 2
Lần đầu thành công dễ dàng hơn dự kiến, Phong phải dằn lòng lắm mới chờ được ba ngày trước khi trở lại nhà Hạnh. Vừa mở cửa nhìn thấy Phong, Hạnh đã đỏ mặt và nói ngay:
“Dạ bẩm Quan, đứa bé vẫn chưa động đậy ạ.”
Phong nhìn Hạnh mỉm cười, thấy Hạnh cũng nóng lòng như mình. Hạnh tắm rửa sạch sẽ, tẩm dầu hoa lài thơm phức. Phong muốn chạy ngay lại ôm Hạnh “vật” xuống tại chỗ. Nhưng Phong cố gắng ôn tồn:
“Để tôi giúp cô ‘thêm tay thêm chân’ cho đứa bé.”
Hạnh không nói thêm gì nữa, xoay lưng bước thẳng vào phòng. Phong bước vào cửa chính, đóng cửa cài then cẩn thận rồi vội vã đi vào phòng Hạnh…
Phong vừa vén rèm bước vào thì Hạnh đứng sẵn gần đó ôm chầm lấy Phong. Hạnh nũng nịu:
“Em nhớ mình lắm lắm.”
Phong đáp lại bằng những cái hôn nồng cháy lên tóc, tai, má rồi môi Hạnh. Phong đưa tay ôm “hông” Hạnh kéo nàng đứng sát vào mình. Phong hơi “lắc người” để “của mình” đã cương cứng cọ xát lên “vùng kín” của Hạnh. Người Hạnh hơi nhũn ra. Phong nhấc Hạnh lên khỏi mặt đất và tiến đến giường. Khi vừa ngả ra mặt giường, cả hai “cuống quýt” sờ soạng nhau và trong chớp mắt họ không còn một mảnh vải trên thân. Hai tay Phong “khám phá” khắp thân thể Hạnh. Hạnh cũng “dạn dĩ” hơn lần trước, tự động “vuốt ve” “của Phong”. Tối đó Phong đưa Hạnh lên “tuyệt đỉnh khoái lạc” ba lần trước khi ra về.
Cứ thế dăm ba ngày, Phong lại “thêm tay thêm chân” cho đứa bé. Hạnh dần dần xem Phong như người chồng thật của mình. Nàng “cưng chiều” và luôn luôn “chiều” Phong vì Phong biết cách “vuốt ve” nàng để kích thích trước khi đưa nàng đến khoái lạc tột độ. Tuy nhiên Hạnh rất khôn ngoan, chỉ “suồng sã” với Phong trong phòng còn ở các nơi khác Hạnh vẫn kính nể anh như một cấp trên. Điều này làm Phong rất hài lòng và an tâm. Chỉ còn một điều làm Phong bứt rứt là Hạnh chưa bao giờ cho Phong “khám phá” “vùng kín” của nàng cũng như chưa bao giờ Hạnh “vuốt ve” “của Phong”. Phong không nài ép, chỉ kiên nhẫn chờ cơ hội.
Khoảng một tháng rưỡi sau, khi Phong vừa đến, Hạnh đã hí hửng khoe:
“Dạ bẩm quan, đứa bé “chòi chòi” trong bụng con rồi.”
Phong giơ tay ra định sờ bụng Hạnh nhưng vội rụt tay lại. Hạnh hiểu ý, bỏ vào phòng. Hạnh đang ngồi trên giường chờ Phong tiến đến gần thì đứng dậy ôm Phong, vừa hôn khắp mặt anh vừa nói:
“Cảm ơn mình đã giúp cho con có đủ tay chân.”
Hạnh bây giờ đã có bụng nên khi đứng ôm nhau, “của Phong” không còn cọ xát với “vùng kín” Hạnh được nữa. Phong bèn đỡ Hạnh ngồi xuống giường, vén vạt áo nàng lên rồi áp tai mình vào da bụng Hạnh. Theo tính toán sẵn, Phong lắng nghe một lát, rồi nói:
“Ừ, đứa bé trông khỏe mạnh lắm. Anh nghĩ bây giờ là lúc phải dạy cho con.”
Hạnh đực mặt ra: “Dạy gì vậy mình.”
Phong cười thầm trong bụng: “Thì dạy đứa bé biết bú này, biết lật, biết bò, biết ngồi, biết đứng, biết đi này. Phải không?”
Hạnh vẫn ngu ngơ: “Dạy bây giờ sao?”
Phong giải thích: “Thì cũng như ‘thêm tay thêm chân’, ta phải dạy cho đứa bé càng sớm càng tốt. Em có muốn con thông minh giỏi như anh không?”
Trong khi Hạnh “ừm ừm” gật đầu đồng ý, Phong đỡ nàng nằm xuống, hai chân vẫn buông thõng ở cạnh giường. Phong từ từ mở từng khuy áo rồi vén hai vạt áo sang bên. Tuy đã nhiều lần sờ mó, “vuốt ve” “vú” Hạnh, nhưng vòng một săn chắc đầy đặn này bao giờ cũng như là nam châm thu hút Phong. Phong luôn luôn thích được “gục mặt” vào đó. Hạnh cũng thích được Phong kích thích “vú” mình nên cả hai rất tâm đầu ý hợp.
“Làm” mãi không chán, hai tay Phong “vuốt ve” hai bầu “vú”, miệng Phong “hôn” “núm” hồng hồng. Hạnh hơi trở mình, cười khúc khích: “Mình “hút” em chứ có dạy con đâu nào.”
Phong “nhả vú” Hạnh ra trả lời:
“Thì anh phải làm trước rồi dạy sau.”
Rồi lại “gục mặt” xuống tiếp tục. Một tay Phong rời “vú” “mon men” xuống “vùng cấm địa”. Khi “vùng kín” Hạnh bắt đầu rỉ “nước”, miệng Phong cũng “nhả núm vú” nàng và di chuyển dọc xuống dưới. Khi miệng Phong tới rốn thì Hạnh giơ tay giữ đầu Phong lại. Phong ngẩng đầu phân trần:
“Anh chuẩn bị nói chuyện với con.”
Vừa nói vừa tuột khỏi giường, Phong quỳ giữa đôi chân còn buông thõng của Hạnh. Phong giơ tay nắm quần Hạnh kéo xuống. Hạnh nhỏm “hông” để Phong tuột quần nàng dễ dàng hơn. Đã nhiều lần “thân mật” với Hạnh nhưng đây là lần đầu Phong được quan sát “vùng kín” Hạnh gần gũi và kỹ lưỡng nhất. “Lông” hình tam giác ngược thật đen nhánh, thật rậm với cạnh ngang nằm gần giữa bụng dưới và góc nhọn ở dưới đáy “khe” nàng.
Hai “môi” nổi thật cao, với lông thấp và thưa thớt hơn nhiều. Vì đã được kích thích nên “rãnh giữa” đã mở ra, Phong có thể nhìn thấy hai “bờ” nâu nâu và “hột le” hồng hồng nổi cao phía trên “đầu rãnh”. Một dòng “nước đặc sệt” còn đọng phía dưới đáy “rãnh”. Phong giơ một tay vén đám lông rậm hơi cứng đó lên, một tay vạch hai mép “vùng kín” để lộ một “hang sâu thăm thẳm”. Phong kê miệng mình lại gần “vùng kín” Hạnh.
Hạnh co quắp chân lại hốt hoảng: “Mình làm gì vậy?”
Phong “tặc lưỡi”:
“Để anh nói chuyện với con.”
Phong kê miệng sát vào “cửa vùng kín” Hạnh thì thầm những gì Hạnh không nghe rõ. Hạnh chỉ cảm thấy hơi nóng từ miệng Phong “phà” vào “vùng kín” mình và cả “hột le” nữa. Một cảm giác ấm áp dễ chịu từ “vùng kín” lan dần ra toàn thân. Từ “vùng kín” Hạnh Phong nghe phảng phất mùi hoa lài hòa lẫn mùi “nước” của Hạnh. Phong chợt cười khan khi nghĩ đến Hạnh tẩm cả dầu hoa lài vào “vùng bẹn” của mình.
Phong bèn lè lưỡi dài ra liếm dọc hai mép rồi “chui tọt” vào “vùng kín”. Phong không chịu dừng ở đó mà dùng lưỡi quay tròn trong “vùng kín” rồi kéo ra chạy lên “đánh” đầu lưỡi vào “điểm nhạy cảm” của Hạnh. Hạnh co hai đùi kẹp chặt đầu Phong. Phong phải dùng hai tay giữ hai bắp vế Hạnh để đủ chỗ “cựa quậy”. Phong kê mặt sát xuống, “hút” “hột le” vào miệng, đầu lưỡi “xoa” mạnh vào đó, đôi khi dùng răng cắn nhẹ.
Hạnh rên “hừ hừ”, hai chân thả lỏng ra. Phong dùng một tay vuốt dọc theo “rãnh” rồi “thọc” cả hai ngón tay vào “quậy” trong “vùng kín”. Hạnh “lắc người”, “lắc hông” liên tục. Phong hơi ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Hạnh đã tự “vuốt ve” “vú” mình tự bao giờ. Phong vẫn giữ miệng mình “hút” và liếm “điểm nhạy cảm” của Hạnh, một tay “thọc sâu” trong “vùng kín”, tay còn lại giơ lên “vuốt ve” “vú” nàng.
Hạnh “nảy người” vài cái rồi hai chân quấn lại, “vùng kín” nàng “phun” ra một “vòi nước” đục làm ướt cả cằm Phong. Tay chân Hạnh buông thõng ra như người kiệt sức. Phong vội “nhả hột le” ra kê miệng liếm “nước” vẫn còn rịn chảy từ “vùng kín”. “Nước” tuy có mùi hơi tanh nhưng ấm áp, không vị. Khi nuốt vào rồi còn để lại cảm giác “tăng tăng” ở đầu lưỡi, Thỉnh thoảng Phong tinh nghịch kéo lưỡi “đánh” vào “điểm nhạy cảm” của Hạnh. Mỗi lần như thế Hạnh “nảy người” lên, “nước” lại chảy ra và Hạnh rên nhiều hơn. Sau vài lần Hạnh không chịu nổi, uể oải giơ tay vịn vai Phong kéo lên. Phong trườn lên mình Hạnh, ranh mãnh ngậm lấy “vú” Hạnh. Hạnh vỗ vai Phong:
“Khỉ này.”
Phong “trườn” lên cao nữa. Hạnh mở cặp mắt lờ đờ nhìn Phong:
“Mình làm gì thế? Không biết dơ à.”
Phong cười:
“Nước của em chẳng những không dơ mà còn bổ dưỡng nữa. Em muốn thử không?”
Không chờ đợi Hạnh trả lời, Phong áp miệng còn đầy “nước của Hạnh” vào miệng nàng. Hạnh thấy mặt Phong ướt nhem “nước của mình”, lấy làm thương cảm. Nàng liếm mặt Phong rồi kéo lưỡi Phong vào miệng mình. Hạnh ghì chặt Phong một lúc thì nhận thấy “của Phong” nhúc nhích như muốn chĩa vào “vùng kín” mình.
Hạnh thấy tội nghiệp cho Phong:
“Mình làm em sướng tưởng như muốn chết. Em mệt quá không biết có ‘phục vụ’ mình được không.”
Phong cảm động khi thấy Hạnh biết nghĩ tới mình.
Phong “được voi đòi tiên”:
“Em cho phép anh “thân mật” trên “vú” em nhé?”
Trong khi Hạnh còn ngơ ngác chưa hiểu thì Phong đã ngồi dậy, quỳ “chàng hảng” ngang ngực Hạnh. “Của Phong” to cứng để giữa hai “vú” Hạnh. Phong đè hai “vú” Hạnh ép chặt vào “của mình”. Với tư thế đó Phong “nhấp” tới “nhấp” lui và tự động điều chỉnh sự cọ xát của “vú” Hạnh với “của mình”. Hạnh trố mắt nhìn “đầu của Phong” đỏ hỏn chạy tới chạy lui trước mắt.
Lần đầu tiên nhìn rõ “đầu của Phong”, Hạnh bất giác cười lớn. Nàng tò mò đưa tay sờ mó. Phong vội ngừng “nhấp”. Hạnh run run đưa các ngón tay vuốt ve cái “đầu đỏ hỏn” và cái “miệng con con” phía trước. Phong rùng mình “rỉ” một giọt “nước”. Hạnh hơi rụt tay lại rồi vươn ra nắm lấy “của Phong”. Phong thả hai “vú” Hạnh để “của anh” nằm trọn trong tay Hạnh.
Hạnh thích thú nhìn thấy “đầu của Phong” đỏ hỏn thoắt mất thoắt hiện khi Hạnh nắm “của Phong” “vuốt ve” tới “vuốt ve” lui. Hạnh ngẩng đầu lên, há miệng để “đầu của Phong” chạy ra chạy vào họng mình. Môi Hạnh mím lại ép vào “của Phong”, đầu lưỡi đùa giỡn với cái “rãnh nhỏ” của “đầu của Phong”. Hạnh cảm thấy “sợi gân” phía dưới “của Phong” đập mạnh dần. Tay Hạnh “vuốt ve” nhanh hơn, “ôm” lại chặt hơn.
Đầu Hạnh phải “gục gặt” theo để giữ “đầu của Phong” trong miệng mình. Phong bắt đầu “ú ớ” trong miệng và người hơi run lên. Phong biết mình sắp “xuất” nên rút “của mình” ra khỏi tay Hạnh rồi dùng hai “vú” Hạnh ép lại và “nhấp” liên tiếp. Vài giây sau “tinh khí” Phong “vọt” mạnh lên cổ lên cằm Hạnh. Hạnh giơ một ngón tay “quét” thử “tinh khí” của Phong cho vào miệng. Hạnh nhăn mặt:
“Của mình nóng và nồng hơn của em nhiều.”
Phong không còn sức để nói, hơi “trườn” người xuống, ngã người lên mình Hạnh, ép ngực mình lên “vú” Hạnh thở dốc. Hạnh vòng tay ôm chặt Phong tận hưởng những khoái cảm còn “lân lân”.
Cứ thế cách dăm ba ngày, Phong lại sang nhà Hạnh tiếp tục “dạy đứa bé” nào lật, nào bò, nào ngồi, nào đứng. Ở tư thế lật, Phong chỉ làm cho có lệ vì những động tác khi Hạnh nằm sấp trên mình Phong cũng chẳng khác gì với thế “trườn” mà Phong đã làm nhiều lần với Hạnh. Nhưng khi đứa bé tập bò thì Phong rất lấy làm thích thú, cùng Hạnh tái diễn nhiều lần.
Phong thích nhất khi nhìn “vú” Hạnh đong đưa gần mặt giường, “vùng kín” cao với cái “rãnh” khi hẹp khi rộng tùy theo “hông” Hạnh “nhổng” cao hay thấp. Phong có thể nằm ngửa chui dưới người Hạnh “đùa giỡn” với “vú”, “vùng kín” Hạnh. Hạnh cũng thích thú được Phong “vuốt ve”, “hút”, “khám phá” “vú”, “vùng kín” mình vì Phong rất nhẹ nhàng và biết cách đưa Hạnh đến khoái cảm. Sau đó Phong đứng từ phía sau, đưa “của mình” đến cọ xát “vùng kín” Hạnh và vuốt ve cặp “mông” tròn lẳn của Hạnh cho đến khi Hạnh năn nỉ Phong mới “xâm nhập”.
Trong lúc “thân mật” mạnh “của mình” trong “vùng kín” Hạnh, Phong hoặc nắm lấy hai hông Hạnh hoặc dựa ngực mình vào “hông” Hạnh, chồm tới nắm, “bóp”, “khám phá” hai “núm vú” Hạnh. Với vị thế này, lúc nào Hạnh cũng đạt đến khoái lạc trước Phong. Có lẽ khi Phong “thân mật” từ sau, “đầu của Phong” chạm tới “cửa tử cung” hay điểm nhạy cảm nào đó trong “vùng kín” của Hạnh làm Hạnh sướng ngất và “nước” chảy lênh láng dọc hai bên đùi.
Tuy nhiên Hạnh càng thích thú hơn khi Phong chuyển qua bài học ngồi. Khác với tất cả những lần trước, trong vị thế này Hạnh nắm vai trò chủ động. Phong hoặc nằm ngửa hoặc ngồi trên giường tựa lưng vào vách. Hạnh ngồi phía trên ngang với “hạ bộ” của Phong.