Nhân lái xe từ New York qua New Jersey, Pennsylvania để đến Delaware thăm Diệu. Mười lăm năm trôi qua, họ mới liên lạc lại. Nhân đã có gia đình, và Diệu cũng vậy. Thời trung học ở Việt Nam, họ từng là mối tình đầu của nhau. Hắn nhút nhát đến nỗi chưa bao giờ dám hôn nàng, chỉ cần được nắm tay là đủ hạnh phúc. Nhiều khi ở những nơi vắng vẻ, nàng ngầm chờ đợi, nhưng hắn lại lảng tránh bằng những câu chuyện không đâu. Rồi cuộc sống thay đổi, họ xa cách. Sau bao thăng trầm, giờ đây họ lại tìm thấy nhau. Hắn vội vã đi tìm nàng.
Diệu không cho hắn địa chỉ nhà, mà hẹn gặp ở một con phố. Khi gặp lại, họ mừng rỡ ôm nhau thật lâu, nước mắt rưng rưng. Diệu nhìn Nhân nói: “Nhân vẫn vậy! Chỉ hơi ốm.”
Nhân thầm nghĩ: Diệu vẫn xinh như mộng, dù thân hình có phần đầy đặn và nở nang hơn thời con gái.
“Chúng ta sẽ có một cuối tuần ở bên nhau!” Diệu nhìn hắn thản nhiên nói.
Hắn ngạc nhiên: “Còn chồng Diệu… thì sao được?!”
“Nhân! Tôi đã thu xếp tất cả… chúng ta có vài ngày trọn vẹn!” Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn: “Tôi cần vài ngày ở biển một mình, chồng tôi đồng ý… còn Nhân được không?!”
“Vâng! Vâng… Tôi đã đi đến đây được… thì ở lại có sá gì!”
“Vậy… Tôi đã chuẩn bị tất cả… chúng ta ra Ocean City của New Jersey nhé!” Nàng nhìn hắn thong thả nói.
“Tuyệt vời! Tuân lệnh. Mời Hoàng Hậu lên xe!” Hắn cười tươi.
Thuê khách sạn xong, hai người xuống biển dạo chơi trên con đường lát ván ven biển. Một bên là biển xanh bao la, một bên là những gian hàng san sát bán đủ thứ, từ thức ăn đến quà lưu niệm, quần áo. Họ đi bộ đến chiều, hỏi han nhau đủ chuyện từ ngày xưa đến giờ, nhưng chưa ai thổ lộ đời tư của mình. Khi ngồi xuống nghỉ mệt trên băng ghế gỗ, Nhân bắt đầu câu chuyện của mình:
“Diệu biết không? Vợ tôi là người đàn bà có nhan sắc, nhỏ hơn tôi khoảng năm tuổi. Chúng tôi lấy nhau mười năm, sau mấy năm ở Mỹ. Đừng hỏi tại sao tôi lại đến được xứ sở này, dài dòng lắm! Không cần thiết! Chỉ biết là từ khi tôi lấy vợ, tôi là người chồng tốt, gương mẫu, chí thú làm ăn. Tôi làm hai việc từ sáng cho đến hai giờ khuya. Tiền kiếm được không nhiều nhưng cũng khá.”
Vợ chồng tôi không có con, nên nhiều khi cũng ít có thời gian cho nhau. Chính vì tôi quá chú tâm kiếm tiền nên mới xảy ra chuyện không hay. Tôi cứ nghĩ mang nhiều tiền về là vợ tôi sẽ vui. Nàng muốn làm gì thì làm: mua sắm, sửa sang nhà cửa, hay đi thẩm mỹ viện làm đẹp, với tôi không thành vấn đề. Nếu nàng muốn đi đâu chơi thì cứ đi. Tôi chỉ thích ở công sở mà thôi.
Nếu có dịp đi tiệc tùng, ai cũng khen vợ tôi đẹp và quyến rũ, tôi hãnh diện và chỉ biết vậy thôi chứ không suy nghĩ gì sâu xa. Tôi năm nay cũng đã bốn mươi, còn nàng thì ba mươi tư, ba mươi lăm gì đó. À, xin lỗi Diệu bao nhiêu tuổi? Ba mươi bảy hả. Xin lỗi tôi phải hỏi, ừ hình như Diệu học sau tôi ba bốn lớp gì đó! Chuyện xảy ra là thế này, một hôm tôi bất ngờ về sớm lúc tám chín giờ tối.
Ở chỗ làm của tôi trục trặc kỹ thuật nên nhân viên phải về, trong đó có tôi. Lúc về đến nhà, tôi thấy đèn tắt tối thui, chỉ có ánh sáng mờ mờ trong phòng ngủ. Tôi cứ tưởng vợ tôi đi ngủ sớm, nên muốn làm nàng ngạc nhiên, tôi rón rén đi lại phòng ngủ, nhón gót hé nhìn vào. Phòng ngủ của chúng tôi phía sau có hàng rào cao che khuất, chỉ có tôi và vợ tôi mới mở cửa hàng rào được.
Nhưng khi nhón gót hé mắt nhìn vào bên trong, cảnh tượng làm tôi choáng váng… Vợ tôi ngoại tình… Trời ơi! Tôi đâu ngờ… Tôi ngồi phịch xuống đất, đầu óc quay cuồng rối bời. Cảnh tượng trước mặt làm tôi muốn điên. Tôi muốn vào lấy súng bắn chết chúng nó. Nhưng trong bóng tối một lát, đầu óc tôi tỉnh táo, tôi thấy điều đó không ổn, vì tôi có bổn phận nuôi mẹ tôi còn ở Việt Nam.
Nếu tôi ở tù ai sẽ lo cho mẹ tôi. Vì ánh sáng không đủ nên tôi không biết thằng khốn nạn kia là ai. Định tâm một chút, tôi rón rén vào nhà, bò nhẹ lại phòng hé cửa nhìn vào. Sau khi nhìn kỹ, tôi biết, à! Thì ra thằng nhóc tên Khánh cách đây vài khu nhà. Những ngày nghỉ tôi vẫn thấy hắn chạy tập thể dục qua ngang đây. Cái thằng có thân thể to lớn, vai u bắp thịt rắn chắc mà tôi có lần nhìn hắn nghĩ: “Mẹ! Thằng này ngủ với con nào con đó mê chết luôn.” Hắn cỡ chừng hai mươi là cùng, làm huấn luyện viên trong mấy phòng tập thể dục gần đây mà thôi. Bây giờ hắn đang trên giường với vợ tôi. Tôi nghe tiếng rên rỉ của nàng khi hắn bú “âm hộ” nàng mà tôi ứa máu. Xin lỗi Diệu nha, tôi phải kể hết, vì chuyện có thật, tôi ứa máu bầm tím, khi nàng nắm lấy dương vật hắn bú say sưa, mê mẩn, sau đó hắn để cái dương vật to lớn của hắn vào “cô bé” nhỏ của nàng mà làm tình.
Tôi thấy vợ tôi quằn quại sung sướng, hai tay như bấu vào lưng của nó rướm máu. Cái đó của tôi đâu có nhỏ mà so với thằng đó thì chỉ bằng một nửa. Hắn làm vợ tôi tới tấp cho đến khi chịu không nổi, hai người la lớn thì hắn rút ra, chĩa lên ngực vợ tôi mà xuất tinh. Cái đầu dương vật hắn giật liên hồi, dòng tinh khí trắng trải đầy lên hai đôi ngực to nhô cao của nàng.
Tôi thấy nàng không muốn như vậy, sự kích thích làm nàng cứ ưỡn mông lên mãi cho tới khi hắn nhét vào trở lại, nàng mới chịu. Diệu thấy không, xin lỗi nha, đàn bà nhiều khi tôi hiểu không nổi. Tôi bò đi tìm một căn phòng trống, nhảy vào khóa cửa, đầu óc cứ rã rời. Tôi ngủ trong cơn mê loạn cảnh làm tình, vừa đau đớn, vừa day dứt, tôi cũng biết lỗi tại tôi mọi đường, tôi quên bổn phận làm chồng. Tối hôm đó dương vật tôi xuất tinh trong cơn mê. Xin lỗi Diệu, tôi phải nói những điều, mà ngày xưa tôi không dám nói.”
“Thôi, chúng ta tìm cái gì ăn.” Khuôn mặt Diệu đỏ hồng khi đứng lên cùng hắn.
Buổi tối đèn đuốc sáng choang ngoài đường phố biển, người qua lại đông đúc trong không khí cảng ồn ào vui vẻ. Nhân và Diệu vào trong một quán ăn sang trọng. Hắn kéo ghế cho nàng ngồi. Hai người uống rượu vang và ăn hải sản. Diệu nhìn hắn nói:
“Tôi nghĩ anh đâu cần phải ly dị, chị Nguyệt đã biết anh biết rồi. Bây giờ anh bớt làm việc và chăm sóc chị nhiều hơn đi!”
“Không được đâu! Vợ tôi mê thằng nhóc đó quá rồi! Đành chịu thôi. Nhưng tôi vẫn sống, tiền ai làm nấy giữ, nàng vẫn đi làm, còn tôi muốn đi đâu tôi đi. Chúng tôi cho tự do cho nhau! Vậy cũng được, khỏi phiền. Còn Diệu nói cho tôi nghe đi?”
Diệu nhìn Nhân như đo lòng hắn, rồi nàng cất giọng:
“Chuyện tôi cũng nhiều gây cấn, anh đã kể chuyện của anh thành thật thì tôi cũng chẳng ngại gì không nói ra hết. Tôi lấy Tùng lớn tuổi hơn tôi rất nhiều. Chuyện chăn gối thì lâu lâu mới có một lần. Nhưng Tùng là người không tốt với tôi lắm. Thời mới cưới, hắn hay dùng tay chân với tôi khi giận dữ. Nhưng tôi đâu phải người ngu, tôi tìm số điện thoại hội bảo vệ phụ nữ nhờ giúp, thế là hắn bị luật pháp cảnh cáo, nếu tái phạm thì hắn ở tù, hắn sợ. Tùng làm thợ xây nhà cửa, nên lâu lâu hay dẫn bạn bè hắn về nhậu. Trong đám hắn có một thằng tên Trọng bằng tuổi tôi. Thằng Trọng này mới là nhiều chuyện phiền cho tới ngày nay. Càng về sau này Tùng hình như có bệnh gì nên ít gần gũi đàn bà. Tối nào mà hắn leo lên người tôi chưa đầy hai phút là ngã ngửa ra lăn quay. Một hôm sau chầu nhậu mà tôi phải làm thức ăn thức uống, cho tới khuya thì chồng tôi mệt lử. Bình thường thì sau đó tôi tắm rửa xong lên phòng ngủ. Đang nằm lơ mơ, thấy có bóng người mở cửa vào. Tôi tưởng chồng tôi, nên chẳng nói gì, quay mặt lại phía trong. Bỗng có bàn tay bịt miệng tôi lại. Tôi kinh hãi quay qua thì thấy Trọng tay cầm cái dao nhỏ để lên cổ tôi và nói nhỏ:
“Nín nếu không muốn chết!”
Tôi rụng rời tay chân, bất động nhìn hắn. Không nói tiếng nào, trên tay hắn đã có sẵn mấy sợi dây thừng bằng ni lông mềm. Hắn dang hai tay tôi ra cột vào thành giường, sau đó hắn dang hai chân tôi ra cột vào thành giường bên dưới. Tôi nằm ngửa ra không cựa quậy được. Không nói tiếng nào, tôi nhìn hắn như van xin. Hắn lạnh lùng im lặng làm việc.
Sau đó hắn lột đồ ngủ của tôi ra hết. Bây giờ cả cơ thể trần truồng của tôi trước mặt hắn. Tôi ngượng chín người và sợ hãi. Tôi là người biết hắn rất lâu, hắn thường gọi tôi là chị mà bây giờ hắn hành động như vậy, tôi không hiểu. Không nói tiếng nào hắn cầm trong tay chai sâm banh nhỏ, mở ra đổ tràn đầy từ ngực trở xuống, xong hắn vục lưỡi xuống liếm hai núm vú.
Tôi nhắm mắt cam chịu. Sau đó lưỡi hắn đi xuống và dừng trên “âm hộ” của tôi. Tôi cứng người xấu hổ. Nhưng khi lưỡi hắn chạm vào vùng “mồng đốc” nhiều lần thì tôi chịu hết nổi nên rên nhỏ. Hắn tự cởi đồ hắn ra. Dương vật hắn cương cứng. Dương vật hắn không lấy gì lớn lắm. Hắn leo lên người tôi, dùng nó cọ đi cọ lại trên “âm hộ” thì thực tình tôi thấy ngất ngây vì sướng.
Sau đó hắn cúi xuống tiếp tục. Thật không thể chịu nổi. Thân thể tôi ngây ngất, và tôi quên hết mọi sự khi “chỗ đó” của tôi ướt nhẹp. Hắn đâu có tha cho tôi, hắn lấy trong túi áo cái máy ảnh và bắt đầu chụp hình tôi đủ kiểu, có cái hắn để sát vào “âm hộ” tôi chụp thật gần.”
“Thôi mình đi về phòng tôi kể tiếp,” Diệu nói. “Chúng ta ngồi ở đây lâu quá rồi!” Nhân cảm thấy dương vật mình cương cứng khi nghe Diệu kể. Nhưng buộc lòng hắn phải đứng dậy ra về. Nhờ trong quán tối nên không ai thấy. Khi về phòng, họ thuê phòng hai giường ngủ, ngoài có phòng khách. Hai người ngồi trên sofa. Hắn gọi bồi bàn mang thêm một chai rượu vang. Hai người uống rượu nhìn ra ngoài trời biển. Đêm đang xuống, biển đen ngòm. Diệu cất giọng nhẹ.
“Nhân biết không? Hồi đó sao Nhân nhát gái quá! Nhiều khi tôi muốn trao cho Nhân mà thấy Nhân hờ hững quá đi thôi!”
Hắn cười cười: “Hồi đó còn con nít mà!”
Để tôi kể tiếp cho nghe:
“Trọng miệt mài một hồi thấy tôi chịu không nổi, hắn đẩy cái của hắn vào. Công nhận hắn “chơi” lâu dễ sợ. Cũng có thể nhờ rượu, hắn làm tôi ra hai ba lần, chịu sao thấu, tôi rên hừ hừ lúc sướng. Sau đó hắn cởi dây trói ra, tôi ôm hắn chặt khi hắn xuất tinh vào người tôi. Khi hắn ra khỏi phòng, tôi như cái giẻ rách. Tôi phải đứng dậy lau chùi để lỡ chồng tôi biết thì sao! Sau đó hắn lợi dụng mấy tấm hình bắt chẹt tôi đủ điều. Khi nhậu xong là nó tìm tôi, bất cứ ở đâu, trong nhà vệ sinh, nhà bếp, nhà ăn, hễ có cơ hội là nó tụt quần tôi ngay. Nó nói không cho làm nó sẽ đưa cho chồng tôi coi mấy tấm hình. Tôi thật tình không có tình yêu với nó. Cũng không có tình yêu với chồng nhưng phải chấp nhận. Nhưng nhiều khi tôi cũng cần nó, vì chồng tôi càng ngày càng yếu lắm! Nhưng tôi sẽ đấu tranh để thoát khỏi cảnh này. Tôi đã xin giấy ly thân với Tùng. Trọng chưa biết. Rồi đây tôi sẽ đi khỏi tiểu bang khác.”
Giọt nước mắt khẽ lăn trên má Diệu.
Nhân ôm Diệu, hai người hôn nhau say đắm. Tay hắn lần mò tìm “âm hộ” Diệu. “Chỗ đó” đã ẩm ướt. Hắn cởi đồ của Diệu ra một cách từ tốn, nhã nhặn. Khi Diệu không còn mảnh vải trên người, hắn đưa lưỡi quét nhẹ lên núm vú săn cứng. Diệu nhắm mắt. Lưỡi hắn rà xuống, bú sâu vào vùng kín, Diệu rên lên. Hắn say sưa bú cho đến khi đứng dậy, hắn nhẹ nhàng đẩy quy đầu sưng phồng vào trong hai bờ “vùng kín” cương cứng. Mười lăm năm sau, hắn say sưa “làm tình” với người hắn yêu. Quả thật làm hắn sung sướng tột bực. Nhưng người sung sướng hơn Nhân là Diệu. Nàng đã muốn trao cho hắn sự trong trắng ngày xưa và chờ cho tới bây giờ dù không còn tiết trinh gì nữa. Làm tình với người mình thật lòng yêu là sung sướng nhất trần đời.
Mùa Hè Ở California
Nhân ôm vợ hôn lên đôi môi nóng bỏng nàng. Hôm nay là ngày kỷ niệm hai năm ngày cưới. Hắn thấy vợ sắp xếp cái bàn đầy đồ ăn ở phòng ăn sang trọng. Diệu cười lớn. Nhân nói nhỏ với vợ:
“Để thằng nhóc ngủ!”
Hai vợ chồng vừa có đứa con một tuổi, nó đang ngủ. Hắn lột trần truồng nàng ra và bôi đầy thức ăn lên người vợ, sau đó hắn bú mớm nàng cho đến khi Diệu rên lớn. Hắn cởi đồ hắn ra. Dương vật hắn cương cứng. Vợ hắn nắm lấy và bú hắn say sưa. Hắn đè vợ hắn ra, dùng lưỡi chạm vào “âm hộ” nàng. Chất nhờn ứa ra hai bờ “vùng kín” cao. Hắn bắt vợ hắn nhổng mông ra phía sau. Diệu có đôi mông rất gợi cảm, quyến rũ. Vì mông nàng rất tròn trịa hấp dẫn, nhô cao về phía sau, khi nàng tách đôi chân ra, “âm hộ” lộ ra mời mọc. Nhân “làm tình” vợ điên cuồng trong hạnh phúc. “Chỗ đó” của vợ hắn chảy nước liên tục. Hai vợ chồng rên la thật lớn. Khi từ phía sau hắn xuất tinh ào ạt, thì thằng nhóc trong phòng tỉnh giấc khóc ré lên. Mùa hè đang qua mau ngoài kia.