Những Ẩn Khuất Trong Lòng
Tôi là một chàng trai ít nói, sống khép kín. Tuổi thơ tôi lặng lẽ trôi qua sau khi ba mẹ ly dị. Mẹ là người thân duy nhất của tôi, một giảng viên đại học nghiêm khắc và mẫu mực. Tuy nhiên, khi đến tuổi dậy thì, tôi lại có những suy nghĩ không bình thường về mẹ.
Mẹ tôi có thói quen mặc váy mỏng ở nhà mà không mặc đồ lót. Điều này vô tình trở thành nỗi ám ảnh của tôi. Dù tôi biết đó là hành động tội lỗi và đã cố gắng xua đuổi, nhưng những hình ảnh về mẹ lại càng ám ảnh tôi hơn.
Trong những lúc thủ dâm, tôi luôn cố gắng nghĩ đến những cô gái khác, nhưng cuối cùng, hình ảnh của mẹ tôi, đặc biệt là bộ phận kín của bà, lại hiện lên rõ nét. Những tưởng tượng này khiến tôi cảm thấy tội lỗi và dằn vặt, nhưng lại là thứ duy nhất mang đến cho tôi khoái cảm.
Thời gian trôi đi, tôi trưởng thành và sắp tốt nghiệp đại học, nhưng vẫn không thể có bạn gái. Bất cứ cô gái nào tôi quen, tôi đều đem ra so sánh với mẹ. Tôi không cảm thấy hứng thú khi ở bên họ, và những suy nghĩ về mẹ luôn chi phối. Mẹ tôi rất lo lắng, thường xuyên giới thiệu các cô gái xinh xắn, dễ thương cho tôi, nhưng tôi đều từ chối và viện đủ lý do.
Một hôm, mẹ tôi vui vẻ báo rằng cô Tâm, một người bạn thân của mẹ và là một tiến sĩ tâm lý học, đã về nước. Mẹ muốn tôi đến gặp cô Tâm để được tư vấn, hy vọng tôi sẽ cởi mở hơn và tìm được bạn gái. Ban đầu tôi từ chối vì sợ phải nói ra sự thật, nhưng sau đó tôi đồng ý, tự nhủ rằng mình sẽ không nói bất cứ điều gì.
Sau vài buổi trò chuyện, tôi dần tin tưởng cô Tâm và quyết định kể hết mọi chuyện. Cô Tâm lắng nghe một cách chăm chú, không hề tỏ ra kinh ngạc hay ghê tởm như tôi nghĩ. Cô trấn an tôi, nói rằng đây là vấn đề tâm lý phổ biến và có thể chữa trị được. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như trút được gánh nặng trong lòng.
Một chiều Chủ nhật nọ, khi tôi đến gặp cô Tâm, tôi bất ngờ thấy mẹ tôi cũng ở đó. Tôi lo sợ cô Tâm đã kể hết cho mẹ, nhưng mẹ tôi vẫn nhìn tôi với ánh mắt yêu thương thường ngày. Cô Tâm bắt đầu nói chuyện, thẳng thắn kể cho mẹ tôi nghe về những nỗi ám ảnh của tôi.
Mẹ tôi sững sờ, không tin vào những gì mình nghe. Bà cố gắng phủ nhận nhưng cô Tâm kiên quyết giải thích rằng mẹ tôi chính là nguyên nhân. Mẹ tôi quay sang nhìn tôi, ép tôi trả lời. Tôi sợ hãi, chỉ dám gật đầu và lí nhí xác nhận. Mẹ tôi bàng hoàng, đứng dậy định bỏ đi, nhưng cô Tâm đã giữ bà lại.
Cô Tâm giải thích rằng đây là một vấn đề tâm lý cần được chữa trị và cần có sự hợp tác của mẹ. Mẹ tôi tuy đau khổ nhưng cuối cùng cũng đồng ý giúp tôi. Cô Tâm đưa ra một phương pháp điều trị táo bạo: để tôi được nhìn thấy tận mắt những gì mình hằng tưởng tượng. Điều này sẽ giúp tôi nhận ra rằng bộ phận kín của mẹ cũng giống như bất kỳ người phụ nữ nào khác, từ đó giúp tôi vượt qua nỗi ám ảnh.
Mẹ tôi vô cùng bối rối và xấu hổ, nhưng vì thương con, bà đã đồng ý. Trước mắt tôi, mẹ từ từ cởi quần áo, để lộ thân hình mà tôi hằng ao ước. Cái lồn của mẹ tôi với những sợi lông, hai mép thịt đỏ hồng đang lấp lánh nước nhờn. Cả căn phòng thoang thoảng mùi hương đặc trưng của phụ nữ. Cảnh tượng đó làm tôi kích thích tột độ.
Lúc này, cô Tâm yêu cầu tôi kể lại những tưởng tượng bậy bạ của mình trong khi thủ dâm, và làm theo những gì mình nói. Tôi vừa nhìn vào cơ thể mẹ, vừa sục “cậu nhỏ” và kể lại những tưởng tượng đó. Tôi muốn được bú cái lồn của mẹ và được mẹ bú “của quý” của tôi.
Ban đầu mẹ tôi còn phản đối, xấu hổ, nhưng cô Tâm thuyết phục bà rằng đây là cách duy nhất để chữa bệnh cho tôi. Mẹ tôi cuối cùng cũng nghe theo. Tôi quỳ xuống, vùi mặt vào lồn mẹ, liếm, bú, kích thích bà. Mẹ tôi từ từ buông bỏ sự kiềm chế, rên rỉ và ghì chặt đầu tôi vào háng. Nước nhờn tuôn ra, mẹ tôi liên tục kêu “Sướng quá, sướng quá”.
Sau đó, mẹ tôi cũng làm theo, sục “của quý” của tôi và hôn nó. Mẹ tôi vẫn còn e thẹn nhưng những kích thích đã lấn át. Tôi đạt đến cực khoái, bắn tinh vào miệng mẹ. Cả hai đều chìm đắm trong khoái cảm tội lỗi đó.
Sau buổi trị liệu, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và bớt bị ám ảnh hơn rất nhiều. Cô Tâm đã giúp tôi giải tỏa những ẩn ức trong lòng. Mặc dù mọi chuyện vẫn còn rất phức tạp, nhưng tôi tin rằng mình đã đi đúng hướng.
Tôi và mẹ vẫn sống một cuộc sống bình thường. Tôi vẫn là một chàng trai trầm lặng, nhưng giờ đây tôi đã có thể nhìn nhận lại bản thân và những vấn đề của mình một cách rõ ràng hơn. Tuy nhiên, tôi không biết liệu sau này có thể tìm được một người con gái để yêu thương hay không, khi những ký ức này vẫn còn đó.