chuyện gay- Phận gái hèn

Mục lục

    Bạn Thảo mến,

    Thảo nhận được thư này chắc hẳn sẽ rất ngạc nhiên, vì mình đã “thất lạc” bạn lâu như vậy. Mình có được địa chỉ email của bạn là nhờ tình cờ gặp lại thằng Sinh, lớp trưởng, trong dịp nó về quê ăn Tết. Anh chàng xấu xí ngày nào giờ bảnh bao lắm, ra dáng Việt kiều hẳn. Qua lời Sinh, mình biết Thảo đang sống ở California. Nó còn nói nó ở gần nhà bạn và hay tới chơi. Mình nghe mà thèm được như vậy quá, thèm một tình bạn đã lâu không có. Bạn bè cùng lớp sống gần nhau thật là một cái duyên đẹp.

    Trọng thì không còn ở thành phố nữa. Bạn có biết bây giờ anh ấy là Phó giám đốc công ty Điện lạnh ở Hải Phòng không? Oai lắm đấy! Mới đó mà đã ba năm rồi, nhiều chuyện đã thay đổi đến không ngờ. Chuyện Sinh đang hẹn hò với em gái bạn cũng là một điều bất ngờ. Còn nhiều chuyện không ngờ nữa, để từ từ mình kể cho Thảo nghe sau. Bây giờ, mình muốn ôn lại chút chuyện cũ. Thảo còn nhớ cái ngày mình tiễn bạn ra sân bay không? Hai đứa mình đã ôm nhau khóc sưng cả mắt. Khi bạn đi rồi, mình thấy hụt hẫng vô cùng. Mình đứng đó chờ cho đến khi máy bay bạn cất cánh rồi mới ra về, lòng buồn khôn nguôi.

    Thảo này, khi nào bạn về Việt Nam chơi vậy? Việt Nam bây giờ thay đổi nhiều lắm, cảnh vật, con người, lối sống… mọi thứ đều phồn vinh và tươi trẻ hơn. Bạn về đi, mình sẽ đưa bạn đi khắp nơi, thăm thầy cô, bạn bè, thăm lại ngôi trường cũ… và mình sẽ kể cho bạn nghe những bí mật về những người bạn của chúng ta.

    Hôm nay, ngoài việc hỏi thăm bạn, mình có một điều muốn tâm sự. Mình nghĩ bạn là người bạn thân nhất nên mới dám kể. Nhưng bạn phải hứa giữ kín, vì nếu chuyện này bị tiết lộ, tương lai và danh dự của mình sẽ bị hủy hoại. Chuyện là thế này: sau khi tốt nghiệp Đại học Tài chính, mình không xin được việc làm. Cái bằng cấp ở đây chẳng giúp ích gì cả. Mình chạy khắp nơi nhưng chỉ nhận được những lời từ chối. Buồn lắm bạn à, mình đã khóc rất nhiều. Ba mẹ luôn an ủi mình, nhưng ngay cả người mình yêu nhất là Trọng cũng chia tay mình. Chuyện này dài lắm, mình không thể kể hết trong một lá thư.

    Sau đó, mình cố gắng quên hết sầu muộn để vươn lên. Cách đây 6 tháng, mình được người quen giới thiệu làm nhân viên tiếp tân cho một khách sạn TB. Mình vui lắm, dù biết công việc này không xứng đáng với tấm bằng đại học. Nhưng vì gia đình khó khăn, mình đành chấp nhận. Cuộc đời xô đẩy, mình phải làm thôi. Nhưng rồi mọi chuyện cũng chẳng yên ổn.

    Khách sạn này do một người gốc Hoa làm chủ, nên khách chủ yếu là người Đài Loan và Trung Quốc. Mình phải học tiếng Quan Thoại cấp tốc để giao tiếp. Khoảng hai tuần trước, mình gặp một ông khách Đài Loan trung niên. Sau vài lần trò chuyện, mình biết ông ấy có ý với mình nên thường lảng vảng ở quầy tiếp tân. Ông ấy bắt đầu tán tỉnh mình. Mình đã nhiều lần từ chối, nhưng ông ấy cứ bám riết lấy. Mình bực lắm, nhưng vì công việc, mình phải cố chiều khách để không bị mất việc. Mình chỉ cần tiền để lo cho gia đình thôi.

    Bạn biết không, ông khách Đài Loan này là dân buôn bán nên rất giàu. Ông ấy hào phóng cho mình nhiều tiền “boa”, dù mình chẳng làm gì cho ông. Thậm chí, ông còn mua hoa và quà đến tặng. Mình nhận tiền và quà vì phép lịch sự của một nhân viên, dù trong lòng không yên. Mình biết trên đời chẳng có gì là miễn phí. Và rồi “con cáo già” kia cũng lộ đuôi. Ông ấy tặng mình một số tiền rất lớn, 10 triệu đồng. Mình bàng hoàng nhận lấy, không biết nên vui hay lo sợ.

    Ngày hôm sau, ông ấy mời mình đi ăn tối. Đã nhận tiền của ông, mình không thể từ chối được. Nhưng mình đã tự hứa sẽ không để tiền bạc cám dỗ mà trở thành hư hỏng. Đêm đó, ông đón mình và đưa đến New World ăn tối và nhảy đầm. Suốt buổi, ông ấy tỏ ra rất lịch sự. Nhưng đến cuối đêm, khi men rượu đã ngấm, ông ta lộ ra bản chất. Ông ấy ghé sát vào người mình, thì thầm.

    Bạn có biết ông ấy nói gì không? Ông ấy muốn chụp ảnh khỏa thân của mình và trả thù lao 10 triệu. Mình nghe mà tai lùng bùng. Chưa bao giờ có ai dám xúc phạm mình như thế. Mình là một cô gái có học thức, có lòng tự trọng chứ. Mình đã xô ông ấy ra và bỏ đi. Ông ấy cứ bám theo năn nỉ, nhưng mình cương quyết không để ông ta lợi dụng. Đêm đó, mình không mang theo nhiều tiền, và ông ấy đề nghị đưa mình về nhà. Mình không thể từ chối được.

    Những ngày sau, mình cứ tưởng ông ấy sẽ rút lui, nhưng không. Ông ấy càng bám riết, dùng tiền bạc và những lời đường mật để dụ dỗ. Một tháng trời, mình giằng xé giữa lý trí và cám dỗ. Bạn biết không, tất cả chỉ vì tiền. Ngày xưa bọn mình coi nhẹ đồng tiền, bây giờ nó lại quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Trong một phút yếu lòng, mình đã quên cả nhân cách, và rơi vào bẫy của ông ta. Mình đã đồng ý cho ông ấy chụp ảnh khỏa thân. Ông ấy hứa sẽ chỉ chụp thân thể, không thấy mặt, với thù lao 200 ngàn cho một lần. Mỗi tuần ba lần, ông ấy hẹn mình lên phòng sau giờ làm.

    Đêm trước ngày hẹn, mình đã thức trắng. Cả ngày đi làm, mình cứ nơm nớp lo sợ. Nhưng sức mạnh của đồng tiền đã nuốt chửng mình, bắt mình phải làm theo. Mình hẹn ông ấy lúc 5 giờ chiều. Lần đầu tiên đối diện với một người đàn ông lạ trong một căn phòng nhỏ, mình hoang mang và run sợ. Lưng mình ướt đẫm mồ hôi. Ông ấy đã chuẩn bị sẵn mọi thứ: màn trắng, đèn chiếu, máy ảnh.

    Ông ấy bảo mình đi tắm vì mồ hôi sẽ làm ảnh không đẹp. Mình nghe theo. Trong lúc tắm, ông ấy vào và bảo mình tắm xong chỉ choàng khăn tắm. Mình làm theo. Ông ấy đưa cho mình một hộp phấn, bảo mình thoa lên người để da đẹp hơn. Mình ngỡ ngàng, nhưng đã trót chui vào bẫy thì đành chấp nhận. Ông ấy quay mặt đi để mình tiện làm việc. Sau khi thoa phấn xong, mình đứng trước mặt ông ấy, chết lặng. Đèn bật sáng, chiếu thẳng vào người mình, làm mình hồi hộp như một ca sĩ lần đầu lên sân khấu.

    Ông ấy bắt đầu chụp. Mình nhắc ông ấy nhớ không chụp mặt, ông chỉ ậm ừ. Mình thấy xấu hổ khi chỉ đứng với một chiếc khăn choàng, nhưng rồi cũng quen dần. Ông ấy khen mình có năng khiếu làm mẫu. Rồi ông ấy đề nghị mình kéo khăn xuống. Mình ngượng ngùng nhưng vẫn làm theo. Ông ấy tiếp tục chụp. Mình cảm thấy run sợ, nhưng cũng có một sự rạo rực chảy trong người. Có lẽ việc khoe thân trước một người đàn ông lạ đã tạo ra cảm giác này.

    Rồi ông ấy bảo mình quay lưng lại và từ từ cởi khăn. Mình do dự, rồi làm theo. Chiếc khăn rơi xuống sàn, để lại cơ thể trần trụi của mình trước mặt ông ấy. Thật trơ trẽn. Mình chỉ còn biết nhắm mắt, chờ đợi. Lưng mình run lên bần bật. Ông ấy bảo mình quay người lại. Mình nuốt nước bọt mấy lần mới dám làm. Mình nhắm mắt, một tay che ngực, tay kia che chỗ kín. Mình cảm thấy nhục nhã vô cùng. Tiếng máy ảnh “tách tách” cứ vang lên. Tiếng ông ấy khen ngợi càng làm mình xấu hổ.

    Ông ấy bảo mình bỏ tay ra, nhưng mình không dám. Đời con gái, mình trân trọng thân thể trong sạch này lắm. Mình chỉ dám bỏ tay che ngực, còn tay che chỗ kín thì không. Nếu ông ấy thấy, chắc mình độn thổ mất. Mình đã 12 tuổi, là một cô gái kín đáo. Ngay cả trước mặt người yêu, mình cũng không chắc có làm được không, huống chi là một người đàn ông xa lạ. Cuối cùng, ông ấy đành chịu thua. Mình vội vàng thay đồ, cầm xấp tiền 200 ngàn rồi bỏ chạy. Mình cảm thấy mình như một cô gái làm nghề mại dâm lần đầu. Đêm đó, mình khóc sưng cả mắt. Nhưng mình cũng tự an ủi rằng số tiền đó đã giúp được gia đình. Ông ấy ở Đài Loan, chỉ thích sưu tập ảnh khỏa thân. Nếu ông ta không đem trưng bày, thì cũng chẳng có ai biết.

    Mình trở lại làm việc với tâm trạng nhẹ nhõm hơn. Ông ấy không còn đến quầy tiếp tân nữa mà hẹn mình vào ngày kế tiếp. Lần chụp thứ hai, mình vẫn hồi hộp, nhưng đỡ hơn. Mình vẫn thoa phấn và chụp như lần trước, nhưng khi ông ấy đề nghị mình bỏ tay che chỗ kín, mình lại từ chối. Ông ấy phải thuyết phục rất nhiều. Mình bấm bụng nghe theo. Mình nghĩ, đã trót làm rồi thì còn gì nữa mà che. Mình bỏ tay ra, mặt tái đi vì ngượng. Tiếng máy ảnh vang lên liên hồi. Mình cảm giác như từng lỗ chân lông trên cơ thể mình đều bị ông ấy phóng lớn ra để chụp. Mỗi lần mình lấy tay che, ông ấy lại nói không được. “Có phải trinh tiết quý hơn vàng như ông ấy nói không?” mình tự hỏi. Trong cuộc đổi chác này, những thứ quý giá nhất của đời con gái lại trở nên trơ trẽn và tục tĩu. Mình ra về với nỗi nhục nhã. Chắc bạn cũng hiểu được cảm giác của mình lúc đó.

    Đứng trước gương, mình tự trách mình: “Mày là kẻ hám tiền, bán rẻ nhân cách. Mày đã hạ thấp lòng tự trọng của mình rồi.” Mình đã khóc rất nhiều, cảm thấy mình thật xấu xa. Cô Băng ngoan hiền ngày nào bạn biết giờ đã trở nên rẻ mạt. Nhưng như con thiêu thân, mình vẫn lao vào căn phòng đó của ông ấy để kiếm tiền. Dần dần, mình quen với việc này. Mình không còn ngại khi trần truồng trước một người đàn ông, không còn chạy trốn tội lỗi, và không còn tự trách mình nữa. Mình trở nên tự nhiên hơn trước ống kính, có thể nói là như một người mẫu khỏa thân chuyên nghiệp. Mình không ngờ mình lại có “năng khiếu” tạo dáng như vậy. Ông ấy khen mình nhiều lắm, và mình càng ngày càng ham.

    Có lần, ông ấy lấy ra một tập ảnh khiêu dâm để khoe với mình. Mình chưa bao giờ thấy những bức ảnh như vậy. Những cô gái đủ chủng tộc, đủ tư thế, vô cùng gợi dục. Trong đó còn có cả ảnh nam nữ quằn quại, những bộ phận sinh dục quấn vào nhau. Mình nhìn mà mắt nảy đom đóm. Mình không ngờ ông ấy lại có nhiều ảnh đến thế. Chẳng lẽ tất cả họ đều có số phận hèn như mình?

    Mình đã từ chối những kiểu chụp quá gợi dục, những tư thế mà mình chưa bao giờ nghĩ đến. Ông ấy đề nghị trả thêm tiền gấp bội, nhưng mình cương quyết. Tuy nhiên, mỗi lần gặp mình, ông ấy lại nhắc đến chuyện đó, làm lòng mình rối bời. Tiền, tất cả chỉ vì tiền. Nó đã đẩy mình đến bên bờ vực thẳm này, và dường như còn muốn đạp mình xuống tận đáy.

    Những ngày sau, mối quan hệ giữa mình và ông ấy vượt quá mức bình thường. Mình hay đi ăn tối, đi xem ca nhạc với ông ấy. Ông ấy luôn săn đón, chiều chuộng, cưng mình như trứng mỏng, làm mình thấy cũng vui. Nhưng chính sự nhẹ dạ này đã khiến mình đồng ý chụp những bộ ảnh gợi dục.

    Bạn có tưởng tượng được không, cô bạn Băng ngây thơ ngày nào, bây giờ đã nằm ngửa trên sàn nhà, dang chân cho người ta soi mói. Cô ấy còn dùng tay tự moi móc những chỗ kín đáo nhất để người ta chụp. Bạn có nghĩ cô bạn nhút nhát của bạn ngày nào bây giờ lại dám chổng mông trong tư thế dâm dật cho người ta chụp không? Mình không ngờ chính mình lại làm được điều đó.

    Và còn nữa, những bộ áo mỏng tang, những chiếc khăn lông không đủ che hết cơ thể, những vật dụng kích dục… Mình như một cô gái mại dâm chào hàng ở một công viên vắng người. Một tiếng đồng hồ làm mẫu cho ông ấy chụp, mình cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ được mặc quần áo đàng hoàng nữa. Thật sự, mình thấy mình như một món đồ chơi.

    Mình có để ý phản ứng của ông ấy. Đôi mắt ông ấy sáng quắc, tay run run khi mình dùng tay đẩy hông. Hơi thở ông ấy gấp gáp mỗi khi mình nâng ngực. Mình nhận ra bản năng tình dục của con người mạnh mẽ đến mức nào. Và rồi, ông ấy đã đề nghị chuyện quan hệ với mình.

    Mình đã dự đoán trước nên từ chối thẳng thừng. Ông ấy trả giá 20 triệu để mua trinh tiết của mình, nhưng “chữ trinh đáng giá ngàn vàng” sao có thể bán được? Ông ấy còn dụ dỗ sẽ mang lại cho mình sự sung sướng với những kỹ thuật giao hợp bí truyền. Mình đã cười khẩy vào mặt ông ta. Cuối cùng, ông ấy đành chịu. Ông ấy ra về, nói rằng rất tiếc nuối, nhưng mình không tin.

    Chuyện của mình còn dài lắm, nhưng thư viết mãi không hết. Mình xin tạm dừng ở đây. Chúc Thảo vui vẻ và hạnh phúc. Bạn nhớ kể chuyện du học ở Mỹ cho mình nghe nhé. Cho mình gửi lời thăm tất cả mọi người.

    Bạn thân,
    Băng

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *