Đang đạp xe về ký túc xá, Hà Phương bị một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống. Áo quần cô ướt sũng, dính chặt vào người, làm lộ rõ thân hình quyến rũ. Càng đạp nhanh, cô càng cảm thấy một cảm giác lạ ở vùng dưới. Cô ước gì có một nơi để trú mưa.
Đột nhiên, Phương thấy một căn chòi vịt bỏ hoang. Cô vội vã chạy vào, cởi hết quần áo ướt sũng ra. Thân hình cô hoàn hảo, trắng mịn, với ba vòng cân đối. Mặc dù lạnh, nhưng cô lại cảm thấy nóng ran. Cô thầm nghĩ về chồng mình, Quốc Trung, người đang đi công tác xa. Gần 3 tháng xa nhau, cô luôn cảm thấy khao khát và trống vắng.
Bỗng một tiếng sét lớn vang lên, làm Phương giật mình. Một người lạ xuất hiện, bịt miệng cô bằng một chiếc khăn tẩm thuốc mê. Cô lịm đi.
Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang ở trên giường, được chồng ôm ấp. Anh hôn và vuốt ve khắp người cô, từ ngực đến bụng, rồi xuống đùi. Chồng cô hôm nay trở nên cuồng nhiệt hơn thường ngày. Cô cảm thấy rất thích thú và khao khát. Anh liếm và mút từng ngóc ngách trên cơ thể cô. Sau đó, anh đưa lưỡi vào vùng kín của cô, làm cô đạt cực khoái.
Anh ngừng lại, và ngay lập tức, anh đưa dương vật của mình vào người cô. Mặc dù đau đớn, nhưng cô vẫn cảm thấy rất sướng. Anh di chuyển từ từ, rồi nhanh dần, khiến cô càng hưng phấn. Anh cắn nhẹ vào đầu ti, làm cô rên rỉ liên tục.
Cuối cùng, anh bắn tinh dịch nóng hổi vào người cô. Cô cảm thấy thăng hoa, bay bổng. Sau đó, anh rút dương vật ra, hôn lên môi cô rồi rời đi. Cô giật mình tỉnh giấc, và chồng cô, Quốc Trung, đang ở bên cạnh. Anh an ủi cô và dỗ cô ngủ.
5 năm sau, Hà Phương đi gặp bác sĩ tâm lý Quỳnh Trâm, em họ của cô. Quỳnh Trâm là người chuyên trị liệu tâm lý cho Phương, mỗi khi cô cảm thấy bức bối và gặp ác mộng vì không được thỏa mãn.
Phương bắt đầu kể lại giấc mơ hôm trú mưa năm đó. Quỳnh Trâm lắng nghe, và bắt đầu trị liệu cho cô. Quỳnh Trâm dùng dương vật giả, có hình dáng giống như trong giấc mơ của cô, để kích thích cô. Cô đã đạt cực khoái và chìm vào giấc ngủ sâu. Sau đó, Quỳnh Trâm nhẹ nhàng rút dương vật giả ra và đi rửa.