Truyện chatsex- xxx trai bao

Mục lục

    Mùa hè đến, ba má tôi gửi tôi vào Sài Gòn để ôn thi đại học, nhưng thực ra là muốn tôi tránh xa Linh, cô em họ và cũng là bạn gái tôi. Tôi trọ học ở nhà bà Hòa, một người quen của gia đình. Bà Hòa có căn nhà rộng rãi, thường cho học sinh thuê và nấu ăn. Bình thường có hơn chục học sinh nam nữ ở đây, nhưng giờ thì họ đã về quê hết. Căn nhà vắng tanh, cùng với những cơn mưa bất chợt và cảnh vật ủ rũ bên ngoài, khiến lòng tôi càng thêm buồn bã.

    Đang trầm ngâm nhìn cảnh vật, tôi nghe tiếng bà Hòa từ phía bếp gọi: “Cậu Minh xuống ăn cơm mau lên.”

    “Bà Hòa này lúc nào cũng như cháy nhà!” tôi lẩm bẩm rồi đi xuống bếp. Thấy mâm cơm đầy ắp thịt bò xào, canh chua, trứng rán, tôi vội ngồi xuống ăn. “Mời dì dùng cơm,” tôi nói cho phải phép.

    “Dì mới ăn xong, con cứ ăn đi,” bà Hòa đáp.

    Tôi không khách sáo nữa, ăn một mạch gần hết cả mâm. Bà Hòa nói: “Thanh niên khỏe thật. Cháu nói cháu mấy tuổi dì quên mất rồi.”

    “Năm nay cháu đúng 17.”

    “À, mười bảy bẻ gãy sừng trâu. Đã có cô nào chưa?”

    Tôi cười mỉm: “Cháu chưa nghĩ đến chuyện đó.”

    “Chưa nghĩ? Nói láo. Bộ tao không thấy sao?”

    Tôi ngạc nhiên thầm nghĩ: “Mình có quen ai ở Sài Gòn đâu, có cặp kè với ai đâu.” Tôi đánh bạo hỏi: “Dì thấy gì ạ?”

    “Tao thấy mày…”

    “Hồi nào, với ai?”

    “Hôm qua, với… mày.”

    “Sao?”

    “Thì trong buồng tắm đó. Xin lỗi, dì không tọc mạch đâu, nhưng tình cờ dì thấy. Mày mải mê quá, quên đóng cửa, quên cả để ý đến người xung quanh. Con làm vậy rất hại sức khỏe, mất tự nhiên. Tìm một cô nào đi. Thiếu gì!”

    Tôi nói: “Ở đâu mà tìm ra ạ.

    “À, để xem… Hay là… Tính dì hay nói thẳng, có gì nói nấy. Nếu dì nói không lọt tai thì xem như chưa nghe dì nói.”

    “Dì cứ nói đi.”

    “Con hãy nói hết sức thành thật. Xong rồi dì sẽ nói chuyện con. Con thấy dì có thể tái giá được không? Hay là dì già quá, không ai thèm lấy?”

    “Dì mà già gì. Hình như năm nay dì 45 tuổi. Nghe nói có nhiều phụ nữ đến 70 còn có bồ mà.”

    “Nhưng con thấy dì ra sao? Có còn hấp dẫn đàn ông không?”

    “Sao lại không. Người dì cao ráo, nước da trắng, mặt đẹp, hai cặp giò như các cô hoa hậu, lại thêm cái ngực… Bộ dì tưởng con không thấy dì ở trần sao… Đôi khi dì cũng quên đóng cửa buồng tắm.”

    Bà chủ nhà đỏ mặt nói: “Thằng ranh con.”

    “Thôi, con không nói nữa đâu.”

    “Nói nữa đi.”

    “Con xin lỗi dì nha. Vì thấy dì ở trần mà con chịu không nổi, phải vô buồng tắm…”

    “Hiểu rồi. Thôi cứ như thế này… Mà thôi, không nói đâu.”

    “Dì cứ nói đi. Con biết tính dì thẳng thắn mà.”

    “Thôi, thôi, không nói.”

    Bà Hòa đứng dậy định đi ra nhà sau. Tôi níu bà lại: “Nói đi.”

    Bà Hòa ngập ngừng một lát rồi nói: “Thôi, được rồi. Dì đề nghị như thế này. Dì giúp con, con giúp dì. Con biết là dì góa chồng 6 năm nay rồi. Dì rất cám ơn con nếu thỉnh thoảng con ngủ với dì, một tuần chừng 2 lần. Dì sẽ không lấy tiền ăn ở.”

    Đúng số tôi là số luôn luôn có đàn bà… Đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh. Dù bà Hòa lớn tuổi, nhưng điều đó chẳng hề gì, nhất là khi bà là một phụ nữ đẹp và sẵn sàng. Tôi cũng có nghe phong phanh người ta nói về tính cách phóng khoáng của bà Hòa, nhưng tôi không ngờ người phụ nữ hơn tôi gần 30 tuổi này lại khéo dẫn dắt câu chuyện đến chỗ bất ngờ thú vị như vậy.

    Tôi hỏi: “Bắt đầu từ lúc nào?”

    “Ngay bây giờ.”

    “Vâng.”

    Tôi nói xong, mạnh dạn thò cả hai tay vào ngực bà Hòa và xoa nắn đôi gò bồng đào đồ sộ, vẫn còn săn chắc không thua gì đôi gò bồng đào của một thiếu nữ. Thấy tôi có vẻ hùng hổ quá, bà Hòa nói:

    “Minh hãy từ từ. Đối với phụ nữ, đừng quá hấp tấp. Hãy hôn ngực dì đi… sờ ở dưới đi. Đúng rồi. Ôi chao, đã quá… ướt hết cả rồi nè…”

    Tôi không thể chần chờ được nữa. Người giúp việc sắp về rồi, phải giải quyết nhanh chóng nhu cầu sinh lý. Một thằng con trai sung sức và “ham muốn” như tôi làm sao chịu nổi khi hơn tháng rồi không được gần gũi phụ nữ. Tôi kéo bà chủ vào phòng, khóa cửa lại. Tôi thô bạo đẩy bà xuống giường, thô bạo tụt quần áo bà, cởi tung mọi thứ và nhìn khắp thân thể người phụ nữ lớn tuổi này xem có gì khác hơn các phụ nữ trẻ không. Rõ ràng là có khác lạ, nó hấp dẫn theo một khía cạnh khác, làm cho tôi say mê thêm. Đôi gò bồng đảo đồ sộ, giống như một thứ trái cây đã chín mùi, da không mịn màng lắm nhưng còn rất săn chắc, cái bụng có một nếp nhăn mờ vì đã qua một lần sinh nở, vùng kín khá cao có nhiều lông. Tôi vừa nuốt nước bọt vừa làm “chuyện ấy” với bà Hòa liên tục. Cô bé không rộng, “cậu nhỏ” tôi lại khá lớn, nên làm rất sướng, khít chặt như có ai bóp. Thỉnh thoảng bà Hòa lại làm cho vùng kín co thắt, khiến tôi chỉ muốn “ra”, nhưng cố nhịn. Chúng tôi “quan hệ” hơn nửa giờ mà người giúp việc vẫn chưa về. Tôi hỏi bà chủ:

    “Dì muốn “ra” chưa?”

    “Để hai người cùng “ra” một lần đi.”

    Bà chủ nói xong, uốn người, đẩy hông, ôm chặt lấy tôi. Tôi cũng làm như vậy và “phóng thích”. Tôi mệt quá, định nằm lăn ra giường thì bà Hòa nói:

    “Nằm trên người dì thêm chút nữa đi. Sao hấp tấp quá vậy.”

    Tôi lại tiếp tục nằm trên bụng bà ta. Tôi mơ mơ màng màng rồi cứ trần truồng như vậy mà ngủ cho đến chiều tối. Lúc thức dậy tôi không thấy bà Hòa đâu cả. Nhưng một lát sau bà ta vào phòng tôi với một ly cam vắt trên tay. Tôi hỏi:

    “Người giúp việc đâu rồi?”

    “Xin phép về nhà rồi.”

    Chúng tôi lại tự do thoải mái như một cặp vợ chồng. Chúng tôi nằm trên giường đùa nhau như hai đứa trẻ. Bà chủ lấy tay xoa nắn “của quý” của tôi và hỏi:

    “Sao to vậy?”

    “Trời sinh vậy.”

    Tôi trả lời và lấy tay chỉ vào đôi gò bồng đào của bà Hòa hỏi:

    “Sao to vậy?”

    “Trời sinh vậy.”

    Chúng tôi ôm nhau cười, xong rồi lại hôn nhau. Bà Hòa nói:

    “Trường có xa không?”

    “Xa. Không biết đi học bằng phương tiện gì đây?”

    “Mua Honda mà đi.”

    “Không đủ tiền.”

    “Đây cho mượn.”

    “Sao giúp Minh nhiều quá vậy?”

    “Chuyện nhỏ. Còn giúp nhiều hơn nữa kia.”

    “Giúp gì?”

    “Dì không “ấm ớ” đâu, nói thẳng luôn.”

    “Cứ nói đi.”

    “Nếu không chịu thì thôi. Coi như không nói.”

    “Thôi đừng vòng vo nữa. Cứ nói đi.”

    “Muốn làm “trai chơi” không?”

    “‘Trai chơi’ là gì?”

    “Có ‘gái chơi’ thì có ‘trai chơi’. Nam nữ bình quyền mà.”

    “Có phải muốn nói làm ‘trai bao’ không?”

    “Đúng.”

    “Ai ‘chơi’ mà làm. Ngoài ra rủi gặp mấy bà xấu như ma, làm sao lên được mà “làm chuyện ấy”.”

    “Đây lựa cho, với điều kiện là đừng quên đây. Hãy ở lại đây cho tới khi tốt nghiệp, đừng đi đâu cả. Chịu không?”

    “Chịu. Nhưng ‘chơi’ không hay là có tiền?”

    “Sao khờ vậy. Làm tiền thì phải lấy tiền. Không những có tiền mà còn có nhiều nữa.”

    “Bà nào đẹp, miễn phí.”

    “Không cần thiết. Toàn mấy bà giàu cả. Tối mai sẽ có một bà, vợ giám đốc công ty cổ phần thương mại SEASIA. Nhưng Minh phải giả vờ mới được.”

    “Giả vờ gì?”

    “Làm bộ còn ‘trinh’.” Khéo chiều ý bà ta, bảo đảm có thể mua được nửa cái xe Dream Nhật.”

    “Đề nghị tuyệt hay.”


    Tối hôm sau, khi tôi đang làm bài tập, tiếng chuông cửa vang lên. Bà Hòa nhanh chóng ra mở cổng. Một phụ nữ bước vào nhà, chỉ thoáng quay mặt về phía tôi rồi cùng bà chủ đi ra phía sau. Tôi hồi hộp nhìn theo. “Chắc đây là bà vợ của Giám đốc Công ty Thương mại Cổ phần SEASIA,” tôi nghĩ và vờ cắm cúi vào bài vở, nhưng tâm trí chỉ nghĩ đến bà khách. Bà ta có thân hình thật gợi cảm với dáng đi uyển chuyển và quý phái. Tôi không nhìn rõ mặt bà vì chiếc mũ rộng vành đã che gần hết.

    Khoảng 10 phút sau, bà Hòa đến nói nhỏ với tôi: “Đó là bà giám đốc. Dì đã nói chuyện với bà ấy rồi. Bây giờ dì đi có việc, ngày mai mới về.” Bà Hòa trang điểm qua loa rồi dắt chiếc xe Dream đi.

    Sau khi bà Hòa rời đi, tôi vẫn giả vờ làm bài. Năm phút, mười phút, rồi nửa giờ trôi qua, bà khách vẫn bình thản ngồi xem báo. Một lát sau, bà ho khẽ rồi nói: “Có bài xì không?”

    Tôi đáp: “Dạ có.”

    “Cho mượn đi.”

    Tôi đi lấy bộ bài xì đưa cho bà. Lúc này tôi mới nhìn rõ mặt người phụ nữ. Đó là một khuôn mặt đẹp tuyệt vời, với nét trang nghiêm và hiền dịu. Bà ta khoảng 35 tuổi, trông rất sang trọng với trang sức và mùi nước hoa đắt tiền. Bà cầm bộ bài, nhìn tôi chăm chú và nói: “Nóng quá! Tắm cái đã. Hay là em tắm trước đi.”

    “Chị tắm đi. Em qua phòng tắm bên kia.”

    Tôi vào phòng tắm. Tắm xong, tôi lên nhà trên ngồi đợi. Một lát sau, bà ta từ phòng tắm đi ra với bộ đồ pyjama rất kín đáo và hỏi tôi: “Tên là Minh phải không? Em mấy tuổi?”

    “Dạ 17.”

    “Tốt. Chắc em biết đánh bài cào?”

    “Bài cào ai mà không biết.”

    “Vào trong này chơi bài đi!” Bà ta nói xong, đứng dậy đi vào phòng ngủ của tôi một cách rất tự nhiên. Tôi hồi hộp theo sau. Bà ta leo lên giường, ngồi xếp bằng và xóc bài. Tôi cũng leo lên giường và ngồi đối diện. Tôi hỏi: “Đánh không thôi sao?”

    “Em muốn đánh ăn tiền, búng tai hay quẹt lọ nồi?”

    “Em không dám đánh ăn tiền với chị đâu.”

    “Búng tai hả?”

    “Đau chết.”

    “Thế thì xuống bếp lấy cái nồi…”

    “Hay là lấy ống sáp môi của chị?”

    Bà khách cười, khoe những chiếc răng trắng như ngọc: “Tuyệt! Em thật là giàu sáng kiến.”

    Bà khách lấy ống sáp môi ra đặt trên giường. Lúc đầu chúng tôi chơi bài cào, lát sau lại chơi xì phé và xập xám. Sau một tiếng đồng hồ “sát phạt” nhau, mặt chúng tôi đứa nào cũng dính đầy sáp môi. Chúng tôi nhìn nhau cười ré lên như hai đứa trẻ. Bà khách nói:

    “Chị tên là Chi Trâm. Từ ngày có chồng chị chưa bao giờ vui như hôm nay.”

    Thế là chúng tôi thân nhau. Chúng tôi lục tung các thứ rau, thịt, cá mà bà Hòa để trong tủ lạnh đem ra nấu nướng và ăn chung. Ăn xong, chúng tôi lại đem bài ra bói, rồi lại chơi xập xám. Chị Trâm nói: “Chơi bài khơi khơi như thế này chán thấy mồ.”

    “Vậy chị muốn chơi kiểu gì?”

    “Cũng bợm quá nhỉ. Vậy mà cứ tưởng ngây thơ. Không phải ‘kiểu gì’ mà là ‘ăn gì’. Được rồi, chơi ‘bài ăn da’ đi!”

    “Nghĩa là sao?”

    “Nghĩa là ai thua, phải cởi quần áo ra, mỗi lần thua cởi một món quần hay áo tùy ý. Ai cởi hết quần áo trước là thua.”

    “Chị muốn nói ai trần truồng trong khi người kia vẫn còn mặc một món đồ trên người là thua phải không? Được, em chịu liền. Nhưng hình như chị mặc đến 4 món: áo, quần, áo ngực, quần lót, trong khi em chỉ có 3 món trên người vì em không mặc áo lót. Như vậy không công bằng.”

    “Chà, em quan sát chị hơi kỹ đó. Sẽ tính như em mặc 4 món thôi, nghĩa là một lần em thua khỏi cởi.”

    “Đồng ý. Nhưng không được ăn gian.”

    “Ai thèm ăn gian.”

    “Nhưng người thắng cuộc thì có lợi gì? Hay chỉ nhìn khơi khơi như vậy thôi?”

    “Nhìn đủ sướng rồi còn muốn gì nữa.”

    “Không, em muốn sau đó đánh thêm một ‘ván bài lật ngửa’ nữa. Em muốn nói cụ thể là nếu cái người trần truồng đó bị thua thì nằm ngửa ra cho người kia…”

    “Quỷ thật. Trong đầu em cứ nghĩ là chị thua. Nếu em thua thì em nằm ngửa hay sấp? Nếu chị thắng thì em tưởng là chị sẽ làm gì em sao?”

    Tôi thất vọng nghĩ: “Vậy thì chị ấy tới đây làm gì. Có thật như bà Hòa nói không?” Tôi rầu rầu nói: “Nếu chị thắng thì chị búng tai em.”

    “Được, hạ hồi phân giải.”

    “Rồi, bắt đầu đi.”

    Chi Trâm rút bài và “nặng” bài giống như một tay chuyên nghiệp. Tôi cũng rút 3 cây bài lên xem: chín nút. Tôi mỉm cười để bài xuống giường. Chi Trâm nói: “Khui.” Cả hai đều trình bài ra: Người nào cũng đều chín nút. Thế là hòa, chẳng ai phải cởi đồ cả.

    Lần thứ nhì tôi được 7 nút, Chi Trâm 8 nút. Thế là tôi thua. Tôi định cởi chiếc áo sơ mi ra nhưng Chi Trâm nói: “Khỏi, coi như em đã mặc 4 món đồ và cởi ra bớt một món rồi, còn lại ba.”

    Ván bài thứ ba tôi lại thua. Tôi cởi chiếc áo sơ mi ra. Chi Trâm chăm chú nhìn bộ ngực trẻ trung và nở nang của tôi. Tôi thấy hình như chị ấy đang nuốt nước bọt.

    Ván bài thứ tư tôi thắng. Thấy Chi Trâm có vẻ ngần ngừ, tôi nói: “Chị muốn ăn gian hả?”

    “Không đâu. Nhưng em phải để chị chuẩn bị tinh thần. Dù sao chị cũng là phụ nữ.”

    Chi Trâm nói xong, chần chừ một lát rồi từ từ nằm nghiêng qua một bên định cởi quần ra nhưng chiếc quần quái ác lại cột dây thắt nút theo kiểu gì đó không mở ra được. Chị nói: “Em cho chị mượn cái kéo hay con dao cũng được.”

    Tôi đi lấy cây kéo đưa cho chị. Chị cắt sợi dây lưng quần một cách nhanh nhẩu và cởi quần ra. Tim tôi như muốn vọt ra ngoài. Ôi đôi chân và cặp đùi mới đẹp làm sao! Chúng thon và trắng như tuyết. Tôi hồi hộp nghĩ không lẽ chị ấy muốn mình làm liền sao? Ô không, chị này khôn thật. Khi ngồi lên, cái áo khá dài che hết cả chiếc quần lót.

    Ván thứ năm, Chi Trâm lại thua. Tôi mỉm cười nói: “Chắc lần này chị không dám cởi cái… ở dưới đâu.”

    Sau một lát im lặng và chần chừ, Chi Trâm nằm nghiêng người, rồi tụt quần lót ra. Chiếc quần lót màu hồng nhạt, mỏng manh và nhỏ xíu. Cái áo vẫn che kín “cửa ngõ thiên đường”. Tôi vừa nhìn cặp đùi của Chi Trâm vừa lẩm bẩm: “Chị này khôn thật. Cái áo rộng thật là lợi hại.” Ván thứ sáu, tôi thua. Tôi nằm nghiêng xuống và cởi cái quần dài ra, xong chồm người về phía trước, cố ý che dấu bớt “cậu nhỏ” to dài đang căng cứng dưới quần lót. Chi Trâm liếc nhìn vào háng tôi, mặt đỏ bừng.

    Ván thứ bảy Chi Trâm thua. Tôi nói: “Lần này chắc chị không giấu đâu được cả.”

    Chị đỏ mặt nói: “Chấp nhận. Cái gì đến sẽ đến.”

    Chị nói xong, cởi cái áo ra. Trời ơi! Sao trời sinh ra một phụ nữ đẹp như vậy. Nước da trắng, đôi bờ vai hơi xuôi, đôi gò bồng đào lớn và nhọn được nâng lên một cách sơ sài bởi cái áo ngực nhỏ xíu, đôi gò bồng đảo căng phồng lên như có ai đang ở trong lồng ngực thổi ra. Phía dưới, giữa cặp đùi mà chị cố ý kẹp lại để không quá lộ liễu, tôi thoáng thấy phía trên vùng kín với đám lông được cắt tỉa gọn gàng.

    Ván thứ tám chị lại thua. Không chần chờ gì cả, chị Trâm cởi cái áo ngực ra. Đôi gò bồng đảo của chị bây giờ trông càng đẹp hơn. Không có chút vải nào nâng nó lên cả, nhưng nó vẫn nhô cao lên, hai cái nhũ hoa hồng hồng nho nhỏ. Bây giờ chị không có lấy một mảnh vải trên người. Chị sượng sùng nói:

    “Nhìn như vậy đủ chưa hay muốn chơi nữa?”

    Tôi nói trong hơi thở: “Chơi nữa.”

    Ván thứ chín tôi thua. Thế là bây giờ cả hai đều trần truồng. Chi Trâm nói: “Người này nhìn người kia. Thế là hòa vốn.”

    “Đã nói rồi mà. Còn ‘ván bài lật ngửa’ nữa. Nếu chị thắng thì lấy kéo cắt luôn hai tai em cũng được.”

    Tôi vừa nói vừa lấy cái kéo đưa cho chị. Chị cười có vẻ rất thích thú rồi rút 3 cây bài.

    Lần này chị ấy “nặng” bài khá lâu. Sau khi xem bài xong, Chi Trâm vứt bài xuống đất và nằm ngửa xuống giường, đưa tay về phía tôi nói: “Chị thua rồi, bị bù. Em có bù không? Nếu không thì tới đây đi. Chị đợi… chị thua lâu quá rồi. Tới đây đi. Mau lên.”

    “Em được có một nút, cứ tưởng không còn tai nữa, nào ngờ lại sướng như thế này.”

    Chi Trâm rên lên: “Kẻ chiến thắng muốn làm gì thì làm đi.”

    Nói xong, chị nhắm mắt lại, dang rộng hai đùi ra và co chân lên. Bây giờ tôi mới nhìn rõ “cái khe vào thiên đường”. Nó đỏ hồng như đôi môi chị và đang rỉ nước, nước chảy cả xuống dưới hậu môn, thấm ướt luôn cả tấm ga. Tôi nghĩ có lẽ Chi Trâm đã nhịn khá lâu rồi, đã muốn tôi “làm” ngay từ lúc gặp nhau, nhưng lại muốn kéo dài “cơn thèm”, muốn vờn tôi như mèo vờn chuột. Tôi vừa nuốt nước bọt vừa vồ lấy chị như cọp vồ mồi. Tôi ôm lấy chị hôn như điên lên môi, lên ngực, lên bụng, lên vùng kín, xong “đút” “cậu nhỏ” cứng như một cái chày vào trong “cô bé” người phụ nữ và “làm”. Chi Trâm ôm riết lấy tôi và luôn miệng phát ra những âm thanh y hệt như đang ăn phải ớt cay. “Cái âm đạo” của chị rất hẹp, “cậu nhỏ” tôi lại khá lớn, nhưng vì nước nhờn từ trong “cô bé” chị ra nhiều quá, nên “cậu nhỏ” thụt vào thụt ra hết sức trơn tru. Hai chúng tôi “mây mưa” lăn lộn hơn nửa giờ rồi cùng “ra” một lần và ôm nhau nằm ngủ cho đến khuya.

    Khi thức dậy Chi Trâm nói: “Đã quá. Từ nhỏ đến lớn chị chưa hề được sướng như thế này.”

    Tôi cười nói: “Chắc ‘cậu nhỏ’ ông giám đốc nhỏ quá hả?”

    “Quỷ! Của thằng cha ấy còn bự hơn cả em nữa. Tởm! Em đừng tưởng nhầm bự là hay ho gì. Đối với phụ nữ, còn tình cảm nữa, còn nhiều vấn đề khác nữa. Phức tạp lắm! Hơn nữa có nhiều cách… ‘Chơi’ nữa được không?”

    “Dư sức.”

    Chị kéo tôi ngồi dậy, đối diện với chị, rồi ngồi lên đùi tôi và dang rộng hai chân ra. Tôi biết ý cho “cậu nhỏ” vào… Chị nói: “Như thế này thì ‘cậu nhỏ’ đâu có cần dài lắm. Minh thấy gì không? Cái của em nó vào tận phía trong cùng của chị.”

    Chúng tôi lại “làm chuyện ấy”. Vừa “làm” chị Trâm vừa nói: “Ôi cha, đã quá… Ôi cha… Như chị vừa nói đó… của thằng cha ấy bự lắm. Có lần chị bắt gặp ông ấy ‘chơi bài ăn da’ giống như tụi mình chơi hồi tối, nhưng không phải chơi một mình. Chồng chị lại lấy cớ ‘chơi gái trinh’ thì được hên trong việc kinh doanh nên đã đem tiền mua ‘trinh’ không biết bao nhiêu lần. Những chuyện này dài dòng lắm, để hôm nào chị kể cho nghe. Chị tìm bà Hòa, tìm em là để ‘trả thù chồng’, ông ấy ‘chơi bài ăn da’ thì chị cũng ‘chơi bài ăn da’, ông ấy mua ‘trinh’, bộ chị không biết mua ‘trinh’ sao? Em là người đầu tiên…”

    Tôi nói: “Chị mua ‘trinh’ em là lỗ rồi. Em đâu còn ‘trinh’.”

    “Chị biết chứ. Nhưng cái đó đâu thành vấn đề.”

    Tôi hỏi: “Chị vẫn còn thương ông ta?”

    “Bây giờ thì hết rồi. Tởm lắm. Sau khi ‘chơi’ em, chị sẽ không bao giờ cho ông ấy đụng vào người chị nữa. Em làm mạnh thêm chút nữa đi! Á…”

    Sau khi “chơi” nhau lần thứ nhì, chúng tôi lại ôm nhau ngủ cho đến nửa buổi sáng. Chi Trâm thức dậy trang điểm qua loa, xong dúi vào tay tôi một tập tiền dày cộm toàn giấy năm chục ngàn đồng. Tôi lấy tập tiền bỏ lại vào trong ví chị Trâm và nói: “Chị muốn ‘chơi qua đường’ phải không? Em sẽ không bao giờ gặp chị nữa đâu.”

    “Nhưng em còn đi học. Đã là chị em, chị phải lo cho em chứ.”

    Chị bỏ tập tiền trên giường và nói: “Em không lấy thì đưa cho bà Hòa.”

    Chi Trâm ngoe nguẩy đi ra cửa, vừa đi vừa nói: “Tối mai chị đến kể chuyện về ông ấy cho em nghe.”

    Chị Trâm đến với tôi từ sáng sớm. Trâm nói chỉ mới xa tôi có một ngày mà cảm thấy như cả một năm. Tôi biết Trâm nói thật vì tôi cũng cùng chung tâm trạng. Chúng tôi đem hai chiếc ghế ra vườn sau ngồi. Vườn sau là một khu đất rộng trồng đủ loại cây. Cuối vườn là một con sông hẹp. Bên kia sông là một cánh đồng chạy xa tít tận cuối trời. Rải rác trên đồng là những cồn cao với những nấm mồ lớn nhỏ nằm xen lẫn nhau không theo một hàng lối nào cả. Trời hôm nay cũng mưa như mấy hôm trước nhưng không lớn lắm. Những giọt mưa đủ làm cho lòng ta bâng khuâng buồn những nỗi buồn vô cớ trước cảnh tượng vắng vẻ im lìm như cảnh sau vườn hôm nay. Hôm nay bà Hòa và người giúp việc đều có mặt tại nhà, nhưng họ để cho chúng tôi hoàn toàn thoải mái ngồi nói chuyện với nhau. Dĩ nhiên bà Hòa đã không nói gì với Trâm về chuyện thầm kín giữa tôi và bà ấy nhưng tôi vẫn cảm thấy ngại ngùng khi đối diện với cả hai người cùng một lúc. Thế nên khi cơn mưa dứt hẳn, tôi rủ Trâm ra bờ sông ngồi chơi và yêu cầu chị kể cho nghe về ông giám đốc, chồng của chị. Sau đây là chuyện kể của Trâm.

    Chồng chị là một người dâm đãng. Dĩ nhiên một người bình thường, nhất là đàn ông thì theo chị có “ham muốn” cũng không sao, nhưng dâm đãng thì không được. Chị muốn nói con người không phải là con vật, con người có lý trí nên phải biết tự chế. Nhưng chồng chị không tự chế được. Ông ấy có thể nói chuyện nham nhở với bất cứ ai, có ý định “tán tỉnh” và “làm tình” với bất cứ ai mà ông ấy thích. Hầu như lúc nào ông ấy cũng muốn “quan hệ”. Sau mấy ngày trăng mật, chị sụt mất hai ký lô. Gia đình chị, nhất là mấy đứa em cứ nhìn chị tủm tỉm cười. Ba chị nghiêm trang nói:

    “Đó là triệu chứng tốt.”

    Nhưng sau đó chị càng ngày càng xanh xao. Em trai kế chị là một bác sĩ chuyên khoa về phụ nữ rất nổi tiếng. Nó nói riêng với chị: “Em thấy hình như sức khỏe chị không được bình thường. Chị có muốn em khám cho chị không?”

    Chị gật đầu. Nó lấy ống nghe ra kiểm tra tim và phổi của chị rồi nói: “Vẫn bình thường.”

    “Chị đâu có đau ốm gì. Chẳng qua…”

    “Chị cứ nói đi.”

    Chị ngập ngừng một chút rồi nói: “Anh ấy… sung sức quá. Chị chịu không nổi. Có khi anh ấy… làm một ngày đến… 7 lần.”

    Em tôi thở dài nói: “Bây giờ chị thấy trong người thế nào? Em muốn hỏi về tất cả các bộ phận trong thân thể. Chị hiểu chứ?”

    “Nó… đau nhói ở phía trong… của chị, còn hai ngực thì hơi nhức.”

    “Em sẽ khám cho. Chị cứ xem em là một bác sĩ, đừng nghĩ ngợi gì khác.”

    Em chị bảo chị đến phòng mạch của nó. Nó bảo chị leo lên chiếc bàn khá cao và cởi hết quần áo ra. Chị rất mắc cỡ, nhưng cũng làm theo lời nó. Nó mang găng tay và khẩu trang vào rồi khám ngực, xong khám “chỗ đó” của chị. Sau một lúc nó hỏi:

    “Ngực chị bị thâm và cứng bất bình thường. Sao vậy?”

    “Anh ấy… bóp mạnh quá, có khi cắn rất đau.”

    “Còn phía trong âm đạo của chị thì bị sưng tấy.”

    Em chị ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Tại chị quá đẹp. Chị làm cho xấu bớt đi, thí dụ lấy cái gì đó bôi vào… cho thâm đen. Hay chị làm sao đó, nghĩa là làm cho anh ấy chán bớt đi.”

    Sau khi cho toa, nó lại khuyên chị tìm mọi cách tránh bớt việc gần chồng. Chị đã làm theo lời em chị và ông ấy cũng bớt đòi hỏi. Nhưng sau đó chồng chị lại có tính “nổi hứng” bất thường. Chị đang ở trong buồng tắm, thậm chí đang giải quyết vấn đề vệ sinh, ông ấy cũng tông cửa nhào vô. Chị đang nấu ăn, ông ấy cũng bế xốc chị vào phòng, cởi quần áo chị ra và “làm”… mặc cho chị giãy giụa. Riết rồi chị như người lãnh cảm, rất ghê chuyện đó.

    Một hôm chị về nhà bất thường sau một chuyến đi xa thì thấy chồng chị cùng năm người nữa, trong số đó có ba cô khá đẹp, đang chơi bài. Trên bàn đầy những chai bia khui dở, thuốc lá và đồ nhắm. Chị chào qua loa rồi ngồi xuống cái đi-văng bên cạnh nghỉ mệt, nhưng vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn bọn họ. Chị thấy lạ một điều là chồng chị và hai người đàn ông kia có đặt tiền khi đánh bài nhưng ba người đàn bà thì không. Thấy chị cứ ngồi trên đi-văng mãi, chồng chị nói:

    “Em lên công ty thế giúp anh một chút, anh đang chơi lỡ ván bài. Không thể giao mọi chuyện cho nhân viên được.”

    Chị gật đầu rồi ra lấy xe đi. Được nửa đường chị quay lui, lén đi ra cửa sau, leo lên gác, ngay phía trên chỗ chơi bài. Lúc bấy giờ nhà chị chưa xây lại như bây giờ. Căn gác lúc ấy rất ọp ẹp vì sàn gác làm bằng ván, có nhiều lỗ thủng có thể nhìn xuyên qua phía dưới. Chị thấy khi phe nam thua thì họ chung tiền, nhưng khi phe nữ thua thì họ lại cởi quần hay áo. Khi chị bắt đầu dòm lén thì một trong ba phụ nữ đang ở trần, đưa cả ngực ra. Chị phải công nhận là cô này có bộ ngực rất đẹp. Ba người đàn ông, nhất là chồng chị cứ dán mắt vào cô ta, quên cả đánh bài. Chừng năm phút sau cô gái ở trần không còn một mảnh vải nào trên người cả. Chồng chị kêu lên một tiếng đắc thắng và đứng dậy ôm lấy cô ta định lôi cô ta vào cái phòng bên cạnh. Chị nổi máu ghen lên, chạy xuống thang túm đầu con đàn bà, nhưng rồi chị lại thả ra và ngồi phịch xuống ghế. Chồng chị đứng nhìn chị trừng trừng, còn thằng đàn ông trẻ nhất trong bọn thì lè nhè nói:

    “Chúng tôi đang đánh bài “ăn da”. Đàn ông “ăn da”; đàn bà “ăn tiền”. Đàn ông thắng thì được nhìn da đàn bà và sau đó thì “ăn”, tức là “quan hệ”. Da đàn bà là số 1. Tình yêu là da. Không có da là không có tình yêu. Bà chị tham gia với tụi này cho vui đi. Bà chị đâu có mất gì. Đặc biệt, bà chị là bà chị, để cho ông anh, không ai dám làm gì đâu. Khi bà chị thua sạch, chỉ nhìn bà chị một cái thôi, cũng đủ “ra” rồi.”

    Chồng chị nói: “Dũng, mày say quá rồi. Câm mồm chó đi!”

    “Tôi không câm. Con Vân là bồ ruột tôi mà tôi cũng để cho anh ‘làm’. Tôi là người có nghĩa khí, tôi có đòi ‘làm’ vợ anh đâu. Tôi nói tôi chỉ nhìn chị cũng đủ ‘ra’ rồi. Da chị là số 1 ở đây.”

     

    Chồng chị lật cái bàn đổ nhào xuống đất. Bây giờ chị mới để ý thấy hai cô gái kia đều ở truồng, chỉ có cái áo sơ mi rộng bên ngoài che thân thể. Họ chạy xa khỏi cái bàn. Một cô bị trượt té, nằm chổng kềnh đưa nguyên cả cái vùng kín đầy lông và đôi gò bồng đào đồ sộ ra ngoài áo. Cô gái trần truồng mà khi nãy chồng chị định “làm” đến núp sau lưng ông ấy. Chị điên tiết hét lớn:

    Ông ta xáp vô nhưng chị đạp ông ta một cái hơi mạnh rồi ngồi bật dậy. Ông ta định xáp vô nữa, nhưng không hiểu sao lại lấy xe đi ra khỏi nhà. Chị tỉnh cả ngủ, trong đầu nảy ra một ý nghĩ: ly dị. Chị và chồng chưa có một đứa con nào cả, nên chị không cảm thấy có một sự ràng buộc nào cả ngoài tiền nong. Chị vào phòng tắm rửa ráy qua loa rồi gọi xích-lô đến công ty. Chị đang để một số nữ trang quý giá trong tủ sắt của công ty.

    Chị cần phải đến lấy gấp số nữ trang này đem về gởi cho ba má chị trước khi tính chuyện ly dị. Bây giờ là 8 giờ tối. Chị vào công ty mở ba lần cửa mới đến nơi để cái tủ sắt ở góc phòng phía trong cùng. Chị loay hoay cả 15 phút mới mở được cánh cửa nặng nề ra vì lính quýnh và nhầm số. Ngay sau khi bỏ tất cả số nữ trang vào cái bóp lớn mang theo và định đi thì chị nghe có bước chân người vào phòng. Chị ngồi thụp xuống sau cái tủ sắt và hé mắt nhìn ra. Chồng chị và một cô gái đang đi vào phòng. Chị nhìn kỷ cô gái: thì ra đây là cô bé bán trinh lúc chiều. Cô bé đã mặt một bộ áo quần khác, bộ đồng phục của nhân viên trong công ty. Có lẽ chồng chị muốn cô bé cải trang như vậy để người ngoài không chú ý.

    Chồng chị bảo cô bé ngồi trên chiếc ghế sa-lông rồi đến tủ lạnh lấy một chai rượu, một hộp nước trái cây và hai cái ly. ông ta để các thứ trên bàn xong ngồi sát vào người cô bé, rót nước trái cây cho cô ta và rót rượu cho mình. Chỉ mới nhấm có một hớp, ông ta đã choàng tay qua vai cô bé và bắt đầu mân mê vú. Cô bé hất tay ra nhưng ông ta lại tiếp tục mân mê. Được một lát chị thấy hình như hai mắt cô bé lim dim. Chồng chị lại cho tay mặt vào háng cô bé và mân mê. Cô bé lại hất tay ông ta ra, nhưng sau đó lại để yên. Chồng chị hôn cô bé và nói những lời rất tục tiểu mà chị xin em đừng cười khi nghe chị nói lại nguyên văn. Chồng chị có bịnh khẩu dâm, rất thường hay nói tục để gây hứng trước khi làm tình. Ông ta hỏi cô bé:

    – Chắc con chưa thấy cặc người lớn phải không ?

    Cô bé giẫy nảy lên, có vẻ rất mắc cở.

    – Chú tin là con chỉ thấy cặc con nít. Cặc đàn ông khác xa cặc con nít, nhất là loại cặc to như cặc chú. Thấy chưa ?

    Cô bé vẫn lắc đầu. ông ta lại hỏi :

    – Thấy chưa ? Thấy chưa ? Bị câm sao ?

    – Chưa thấy.

    – Chưa thấy thì cho thấy.

    Ông ta kéo phẹc-ma-tuya quần và kéo cái …đó ra. Chị chưa hề nhìn cái đó của ông ta từ xa, nên lúc ấy chị thấy rất…lạ, nó đỏ như cỗ con gà đá, to, dài và chỉ một góc 45 độ lên trời. Nó lại ngóc lên ngóc xuống vì đang quá hứng.

    Cô bé lại giẩy nãy và quay mặt đi nơi khác, nhưng một lát sau lại liếc nhìn nhanh xuống háng chồng chị rồi quay mặt đi.

    Chồng chị cởi hết áo quần trên người mình ra rồi cởi áo quần cô bé. Cô bé nói:

    – Đợi cháu một chút đã. Mắc tiểu quá.

    Cô ta túm đống áo quần che thân mình rồi chạy vào buồng tắm. Lát sau cô trở ra với áo quần tề chỉnh như lúc mới vào phòng. Chồng chị la lên:

    – Làm cái gì kỳ vậy ? Vợ tao đã đưa tiền rồi mà, thiếu bao nhiêu tao đưa thêm.

    Ông ta lại kéo cô bé đè xuống sa-lông và tụt hết áo quần nó ra. Nó lại xô ông ta ra nhưng rối nằm im và nói :

    – Chú làm sơ sơ thôi nghe.

    – Sơ sơ là sao ? Con muốn nói là cà cà con cặc của chú nơi mép lồn, đừng đụ thiệt hả ? Thiệt là khôn. Ừ ! Được.

    – Nhẹ nhẹ thôi nghe.

    – Ừ ! Đụ nhẹ thôi.

    Chồng chị úp mặt vào ngực con bé, bú vú nó, xong lấy hai tay tách háng nó ra và dòm dòm vào trong…. Sau đó ông ta đẩy chân con bé lên phía đầu nó, trườn người lên mình con nhỏ và lấy cu để lên cái…của con bé. Chị ở phía sau nhìn thấy con cu và hai hòn…to quá, che lấp hết cả cái đó của con nhỏ. Chị thấy cái háng và cái mông trắng của con nhỏ bị ép một cách tàn nhẫn dưới thân hình to lớn màu nâu của ông ta.

    Chị định la lên và can thiệp nhưng chị ngậm miệng lại kịp. Chị phải nghĩ đến chị trước hết, hơn nữa chị rất bực mình con bé này và gia đình nó vì đã không nghe lời chị. Chồng chị cà cà con cu của ông ta một lát và chị thấy có nước rỉ ra chảy xuống hậu môn con bé. Chắc chắn đây không phải là tinh khí của chồng chị. Ông ta lấy tay trái rờ hậu môn con bé, xong co người lên lấy tay phải cầm con cu chĩa ngay vào cái lỗ…của nó và ấn một cái khá mạnh. Con bé giẫy giụa và kêu thét lên :

    – Trời ơi, đau quá ! Chú nói làm sơ thôi mà.

    – Đụ sơ này ! Đụ sơ này ! Toát lồn chưa? Toát xong thì đụ dễ hơn.

    Ông ta vừa nói vùa ấn đít xuống.

    Con bé đưa hai chân đạp ông ta một cái. Ông ta ngã ngửa xuống đất nhưng lại ngồi dậy, xáp vào nó, đè nó xuống và cho cu vào ấn thật mạnh. Con bé van xin :

    – Chú tha cho cháu đi.

    Chồng chị vẫn tiếp tục làm như điên, hình như ông ta có rất nhiều kinh nghiệm về việc này rồi. Chị không thể tưởng tượng được con cu to như vậy lại có thể lọt được vào trong cái lỗ nhỏ xíu đó. Chị nghe con nhỏ tiếp tục la khóc xin tha. Chị thấy một dòng máu rỉ ra và chảy xuống thấm ướt cả mặt ghế sa-lông. Con nhỏ la một chút rồi nằm im bất động. Chị sợ nó chết quá nên định la lên cầu cứu giùm con nhỏ, nhưng rồi, nhưng rồi…chị thấy con nhỏ ôm riết lấy chồng chị và nẩy đít lên. Cứ thế hai người quấn lấy nhau. Họ đang quá say mê chơi nhau. Đây là dịp tốt để thoát ra khỏi phòng. Chị bò vòng quanh cái bàn làm việc, mở cửa và lẻn ra ngoài kêu xích-lô bảo chở đến nhà ba má chị để gởi các món nữ trang xong lại bảo xích-lô chở về nhà chị.

    Chị về nhà chừng 10 phút thì ông ta về, mặt mày phờ phạc, áo quần nhăn nheo. Chị kéo ông ta vào phòng và nói lớn :

    – Tôi muốn chơi.

    Chị vừa nói vừa cởi áo sơ-mi ra nằm trên giường. Thấy ông ta không trả lời mà đi vào phòng tắm, chị lại nói :

    – Sao, không chơi được sao ? Sức mấy mà ông chơi thêm được.

    Chị lại mặc áo vào rồi nói như thật :

    – Cha mẹ con nhỏ đã đến đây đòi thêm tiền. Họ nói nếu không đưa thêm, họ sẽ báo công an. Họ nói ông hiếp dâm nó tại công ty.

    Chồng chị thoáng tái mặt. Tôi tiếp tục nói :

    – Được ! Ông “chơi bài ăn da” thì tôi cũng sẽ “chơi bài ăn da”, Ông mua trinh thì tôi cũng sẽ mua trinh.

    Chồng chị vừa ngáp vừa nói :

    – Muốn làm gì thì làm.

    Thế là sau đó chị đến nhà ông già bà già ở cho đến bây giờ

    Chị Trâm nói xong, đưa đôi mắt ướt rất tình tứ ngước lên nhìn tôi và hỏi nhỏ:

    – Muốn nữa không?

    – Dĩ nhiên là muốn nhưng tối nay em còn phải học nhiều bài, sợ mất sức.

    – Ừ, thôi để dành hôm khác. Đâu phải ngày một ngày hai.

    Thật ra không phải vì tối nay học bài mà vì tối nay tôi phải “trả bài” cho bà Hòa theo đúng giao ước. Ngoài ra ngày mai tôi lại còn một mối khác mà theo bà Hòa rất hấp dẫn, nên tôi cần để dành sức.

    Chuyện của tôi đến đây có thể tạm chấm dứt. Vì lẽ đây là một câu chuyện thật nên tôi đã hết sức cố gắng thay đổi tên tuổi các nhân vật, tên các địa danh, thời gian xảy ra sự việc…., để vẫn trình bày câu chuyện cho hợp lý và trung thực. Tuy nhiên tôi e rằng nếu viết thêm nữa, tôi sẽ không đủ khả năng làm việc này và sẽ động chạm đến một số người. Tôi đặc biệt xin chị M.C. tha lỗi cho tôi vì đã đem chuyện riêng tư giữa tôi và chị ấy ra kể cho mọi người nghe, mặc dù chị là người rất phóng khoáng. Không biết chị có đọc được những dòng này không. Nếu có thể, xin email cho tôi.

    Bà Hòa bưng đến cho tôi một dĩa bê thui và một ly sô-đa hột gà rồi nói :

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *