Ngồi gõ mấy dòng này, tôi vẫn cảm thấy mọi chuyện như mới xảy ra hôm qua.
Hồi đó, tôi sang Dubai bằng visa du lịch, được đúng 3 tháng. Sau đó chỉ có hai cách để gia hạn: một là bay qua nước thứ ba như Saudi, Oman, Thổ Nhĩ Kỳ, hoặc về Thái Lan – miễn là được cấp lại visa để quay trở lại Dubai. Hai là phải về Việt Nam làm lại visa từ đầu.
Tổng chi phí chuyến đi ban đầu hết khoảng 30 triệu – tầm 5000 dirham. Tiền visa mất 1500 dirham (bị kê lên thêm 300 nữa). Đáng lẽ phải có vé khứ hồi nhưng bọn dịch vụ chỉ đặt cho mình vé một chiều, còn chiều về thì là vé “ảo” – tức là khi làm thủ tục check-in xong, tiếp viên bảo tắt thiết bị thì họ mới gửi thông tin để hủy cái vé ảo kia. Tôi nghĩ cũng bị chặt đẹp – vé một chiều Emirates thật chắc chỉ tầm 2000 dirham là cùng.
Chị tôi dặn kỹ phải mang theo 1000 USD tiền mặt, không là dễ bị hải quan làm khó. Quả nhiên, hộ chiếu trắng tinh của tôi bị soi rất kỹ, hỏi kỹ càng lý do đi Dubai. Tôi bảo qua đón cháu, chị tôi lấy chồng bên này. Tôi đưa hình ảnh gia đình và số điện thoại, địa chỉ nhà chị tôi cho họ xem. Cũng may là tôi mang tiền mặt theo, họ thấy vậy thì cho qua.
Lên máy bay, tôi lén nhìn qua khoang business thấy có giường nằm – thực ra trông cũng không khác gì giường nằm của mấy xe khách đời mới lắm, chỉ có thêm rèm che và màn hình cảm ứng với đầy đủ ứng dụng: game, phim, nhạc, bản đồ,…
Khoang economy tôi ngồi thì ghế cũng ổn nếu là người châu Á, còn với người Tây thì hơi chật. Mỗi ghế đều có màn cảm ứng, như bên khoang thương gia. Chuyến bay dài hơn 5000 km, khởi hành lúc 1h sáng ở Việt Nam, đến Dubai lúc 6h sáng (khoảng 9h giờ Việt Nam).
Theo lời chị dặn, tôi để ý thấy hàng ghế cuối có hai dãy trống nên chui xuống nằm ngủ ngon lành. Đến giờ ăn, tiếp viên Ả Rập thấy tôi ngủ cũng không gọi, nhưng khi tôi dậy thì liền hỏi ăn gì, đưa menu chọn món. Đồ ăn đều nóng hổi, có bia rượu, mà món Ả thì… nói thật là hơi “khó nuốt”.
Ngủ chán mắt, tôi cắm tai nghe xem phim Hàn. Hên là tiếng Hàn và tiếng Anh tôi đủ dùng. Xem mệt thì chuyển sang bản đồ theo dõi đường bay. Máy bay bay qua biển mênh mông rồi toàn núi non. Khoảng 5h30 thì hạ cánh ở sân bay Dubai – phải nói là rộng cực kỳ.
Điều tôi thích là ở sân bay có nhân viên chỉ dẫn tận tình. Chỉ cần đưa vé ra là họ chỉ mình đường đến khu lấy hành lý. Lần đó tôi được mang theo 40kg hành lý: 20kg toàn thịt chó hấp, mắm tôm, riềng, mẻ, mực khô, cà phê, mì tôm, bánh chưng,… Lần đó qua trót lọt, nhưng chuyến sau thì cả 40kg thịt chó bị giữ lại hết. Đau!
Hải quan Dubai rất lịch sự và dễ chịu. Tôi lúc đó không biết gì, ôm cả đống bia Heineken và rượu Chivas định làm quà (và bán lại gỡ vé). Họ chỉ hỏi: “Uống nhiều vậy à?” Tôi bảo mang làm quà khách sạn, họ cũng cho qua. May thật! Lần sau thì khác, chỉ được mua đúng 1 thùng bia và 2 chai rượu. Còn lại tôi phải nhờ một cô bạn cùng chuyến bay xách giùm. Luật đạo Hồi thì cấm tiệt rượu bia, vào bar phải có ID hoặc visa dài hạn mới được cấp thẻ vào uống. Uống xong ra đường mà bị cảnh sát kiểm tra, không có thẻ thì cũng rắc rối to.
Xuống sân bay, anh chị tôi đón tận nơi. Anh rể là người Tiểu Vương, 37 tuổi, còn trẻ mà rất bản lĩnh. Ở Dubai, ai trong giới làm ăn cũng biết tiếng anh ấy. Đồ đạc được chất lên chiếc Lexus GX470, rồi phóng thẳng về “sới” – nơi tôi sẽ ở.
Khu tôi sống là Bur Dubai, cách khu JBR Marina khoảng 100 dirham tiền taxi, nghĩa là không phải trung tâm hay khu sang trọng gì.
Về tới nơi, anh rể dặn dò mấy câu rồi đi. Tôi vào nhà thì các chị em đồng nghiệp đang chuẩn bị ăn mừng “chào đón manager mới”. Bật bia, bày thịt chó, bánh chưng, mực nướng ra nhậu. Mọi thứ diễn ra trong thì thầm. Có người nhắc: “Nói nhỏ thôi, hàng xóm complain chết mẹ giờ.” Tôi vẫn còn ngơ ngác, vừa mệt vừa chếnh choáng vì bia rượu.
Tôi hỏi: “Phòng em đâu để ngủ?” thì mấy chị đùa: “Thích ai thì vào phòng người đó ngủ.” Tôi tưởng thật, liền hỏi cô em út phòng nào. Căn hộ có 3 phòng ngủ, 1 bếp, 1 toilet ngoài. Ba phòng ngủ thì đều được ngăn vách nhỏ lại, vừa đủ đặt một cái giường. Hai chị em ngủ một phòng. Tôi chọn đại một phòng, rúc vào như con chó con say sữa.
Gần sáng, vì công việc bên này là làm từ trưa đến tối khuya, tôi khát nước tỉnh dậy mò nước thì… quờ trúng một thứ mềm mềm, mát rượi…

Chuyện xảy ra ở bên Dubai:
Bên đó, dân Egypt đúng là “bá đạo”, đặc biệt hay gây chuyện. Tầm 2-3h sáng, nếu có combo 2-3 người Egypt, Morocco hoặc Pakistan thì xác định là phiền toái. Lần đó, vì ế khách nên định cho chị em nghỉ sớm. Tôi hỏi anh em trong nhóm chat xem còn khách nào không thì có người báo là đang có top 3 người đến. Hỏi kỹ thì bảo là dân India, bang Punjab. Ai từng làm lâu thì sẽ biết India có hai bang nổi tiếng là Kerala và Punjab.
Tôi nghe Punjab thì thấy ổn, báo chị em chờ. Nhưng khi kiểm tra qua camera thì thấy không phải vậy: chỉ có một thằng đúng kiểu dân Punjab, còn lại là một Egypt và một Morocco hói đầu. Ngán thật, nhưng vì đang ế nên vẫn cho lên.
Ban đầu thì tụi nó cư xử khá tử tế. Hai thằng chọn nhân viên vào phòng, còn thằng Egypt ngồi lại ngoài ghế sofa. Không hiểu nó bỏ ví và điện thoại xuống gầm sofa lúc nào, nhưng khi hai đứa kia vừa ra khỏi phòng là nó la lên mất đồ. Tôi chưa kịp nói gì thì nó đã túm áo tôi, nhấc bổng lên, hăm doạ rằng nếu không trả tiền thì nó gọi cảnh sát. Nó còn chỉ tay vào tay mình và hét: “Ở Dubai này, tao là vua!”
Tôi cao 1m6, nặng 60kg, đứng chỉ đến ngực nó. Biết không ăn lại, tôi gạt tay nó ra, nói để tôi kiểm tra camera. May mắn, tôi tìm thấy ví và điện thoại dưới gầm ghế. Nhưng ngay khi tôi vừa đưa đồ cho nó, bọn kia trở mặt, khoá cửa lại và rút chìa, hiện nguyên hình là một băng cướp. Các chị em thì chạy trốn hết vào bếp, còn tôi cũng vội chạy vào lấy hai con dao Thái.
Tôi bảo một đứa gọi bảo vệ — mỗi tháng chúng tôi đều trả cho một bảo vệ người Africa dưới sảnh 2000 dirham để phòng trường hợp khẩn cấp. Cùng lúc đó, bọn trong nhóm chat thấy có biến qua camera nhưng không ai dám xuất hiện vì phần lớn là dân lao động bất hợp pháp, sợ bị lộ.
Hai phút sau, bảo vệ đến. Khi cửa vừa mở, tôi cùng hai chị em tay dao tay gậy xông ra. Bên kia cũng không vừa. Thằng bảo vệ cao gần 1m9, nặng cả tạ, da đen bóng, khoá cổ bọn kia kéo lê. Hai chị em thì chạy qua phòng bên gõ cửa cầu cứu mấy anh người Philippines – mấy người tôi quen vì thường tụ tập ở salon và phòng gym chung.
Cuối cùng chúng tôi có 6 người. Kéo bọn kia ra cầu thang bộ, đánh cho một trận nhừ tử. Tôi cầm cán chổi vụt thẳng vào đầu tay tụi nó. Một thằng phản đòn khiến tôi bị choáng mấy giây. Thấy vậy, thằng bảo vệ lao vào như trâu húc, cả bọn lăn lộn dưới cầu thang, máu me be bét.
Adrenaline lên cao, tôi bẻ đôi cán chổi tạo đầu nhọn rồi đâm thẳng vào bụng thằng Morocco – may mà nó gạt kịp, không thì tôi cũng đang ngồi bóc lịch ăn cá khô. Đám bạn tôi có đứa đánh bạc, đánh án nhẹ, giờ vẫn đang nằm trong trại. Bọn này không phải dạng vừa đâu, nhất là dân Kuwait, tụi nó thẳng thừng nói: “Tao đủ tiền nuôi tụi mày cả đời.”
Cuối cùng tụi nó cũng sợ, bỏ chạy, còn doạ gọi cảnh sát. Tôi đứng đó, bấm số 999 và hỏi tụi nó: “Cần tao gọi giùm không?” Rồi sơ tán chị em lên tầng, khoá cửa lại, đứng chờ taxi rồi sang chỗ thằng bạn uống rượu.
Hôm sau, ông chủ đích thân xuống, dặn dò tôi sau này tránh va chạm vì nếu có chuyện lớn thì sới sẽ mất. Nhưng ông ấy cũng không trách tôi vì rõ ràng lúc đó chẳng có quản lý nào dám xử lý như vậy. Kể từ đó, trong mắt chị em và anh em trong giới, tôi trở nên nổi bật.
Cuộc sống ban ngày:
Tôi hay trò chuyện với các cò dẫn khách là người Pakistan, Bangladesh, India. Dân Ấn bên này đông như quân Nguyên, lương thì rẻ mạt – làm siêu thị hay nhà hàng chỉ khoảng 2000-2500 dirham. Pakistan cũng tương tự. Nhưng ngán nhất vẫn là dân Egypt – vì tụi nó được thuê làm “officer”, tức là công việc văn phòng, đứng sau local nên ngông nghênh vô cùng. Tài xế taxi thì nhiều là dân Egypt, bốc mùi, lái ẩu kinh khủng. Tôi thì thích đi taxi do người Africa lái – lịch sự, sạch sẽ, chiều khách.
Về đường phố: trừ khu Marina và JBR thì mấy chỗ như Deira, International City, Ajman, Bur Dubai rất nhếch nhác – chủ yếu do dân “nhọ” sinh sống. Tụi nó không có vị thế gì và thường bị lép vế.
Bản thân tôi khi ra đường chưa bao giờ dám nói mình cầm passport Việt Nam. Toàn nói là người Trung Quốc. Tụi nó thấy tôi tiêu tiền mặt, cầm cả xấp nên kiêng nể lắm. Đám cò dẫn khách (kiểu như xe ôm) thì dặn kỹ: “Mang ít tiền thôi, cất kỹ kẻo bị cướp.” Có lần tôi vào sới mà phải lục tung hết ví, túi quần, thậm chí gót giày mới đủ 200 dirham để trả.
Khách thì tụi tôi thường hạn chế đón người bản địa (local), vì kiểu gì cũng có rủi ro. Một là hay chơi trịch thượng, có khi “qua đêm miễn phí”, rồi quay sang đòi tiền vớ vẩn — nếu không thì dọa báo công an, làm to chuyện. Hai là có thể chính nó là cảnh sát chìm, không lường được. Nói chung, không nên dính dáng.
Về đêm, tụi tôi còn tránh đón khách từ mấy nước như Ai Cập, Ma-rốc, hoặc nhóm quốc tịch top 3-4 có nguy cơ trộm cướp cao – tránh được thì tránh.
Khách thì cũng chia giá tùy người. Khách Tây hoặc khách sang thì giá tùy theo khả năng thương lượng – chat được giá cao thì lời cao. Khách Ấn thì thường chỉ dao động 100-150-200 dirham. Riêng khách Pakistan thì vừa khỏe, vừa dai, lại lỳ lợm, nên thường là 200 dirham cho mỗi lần 30 phút, không mặc cả.
Nhiều người thì “xui” – vừa vào được một phút đã xong, rồi tiếc tiền, đòi lại. Gặp mấy vụ đó, tôi xử lý dứt khoát, bảo đi thẳng không tiếp, họ cũng chẳng dám ho he gì.
Lúc làm thì cũng buồn cười, các em rên rỉ đều theo kiểu “rên công nghiệp”, nghe quen tai mà buồn cười lắm. Tiếng động thì sống động, “bạch bạch” vang khắp phòng, có lúc không nhịn được cười.
Chắc nhiều ông thắc mắc: một thanh niên xa vợ, ngày nào cũng tiếp xúc với môi trường như thế, thì “quay tay” hoặc sinh lý ra sao? Tôi xin hẹn kể rõ hơn ở phần tiếp theo, đảm bảo “thật” và “chi tiết” để anh em thỏa trí tò mò.
Một tháng trôi qua rất nhanh. Tôi bắt đầu quen với công việc, nắm vững cách vận hành, và bắt đầu có suy nghĩ “làm chủ một chỗ riêng”.
Hằng ngày, tôi dậy sớm, đi bộ, đi metro rồi mới gọi taxi (hạn chế tối đa vì taxi bên này rất đắt) để khám phá xung quanh và hiểu rõ khu vực mình sống.
Phải công nhận, bên ngoài Dubai rất hào nhoáng, hiện đại. Lên khu Dubai Mall thì phải gọi là choáng ngợp. Màn nhạc nước sau tòa Burj Khalifa làm tôi nổi da gà. Không khí sang trọng đến lạ. Các thiếu gia từ Saudi, Oman, Qatar, Kuwait phóng siêu xe qua đây chỉ để “so kè” độ chịu chơi: khoe xe, khoe gái, nẹt pô chạy vòng vòng đua nhau làm màu. Đặc biệt là mấy cậu ấm Kuwait – đồng tiền của họ mạnh gấp hơn 3 lần tiền đô, thuộc dạng cao nhất thế giới, nên chơi gì cũng “ngông tận nóc”.
Dubai Mall xứng danh là trung tâm thương mại lớn nhất thế giới. Bên ngoài lúc nào cũng có vài chiếc Mercedes G63 hoặc Lamborghini đỗ chỉ để người ta chụp ảnh. Bên trong thì nhân viên lễ tân rất lịch sự, có gì thắc mắc cứ hỏi, họ chỉ dẫn cực kỳ chu đáo.
Tôi vẫn nhớ có lần chuyến bay về Việt Nam bị delay mà hãng không báo trước. Sau đó họ xin lỗi đàng hoàng, mời tôi vào phòng VIP nghỉ ngơi, ăn uống miễn phí. Thậm chí còn tặng thêm một vé khứ hồi từ Hà Nội – Dubai, dùng trong vòng một năm. Dịch vụ thế thì ai chê được?
Vào trong mall là khu thủy cung khổng lồ, trần nhà được thiết kế như dải ngân hà với hàng ngàn ánh sao – thực sự ấn tượng. Ngoài ra thì cũng như các mall lớn khác. Ai muốn lên tầng cao nhất ngắm toàn cảnh thành phố thì phải mua vé. Lần đó tôi đi theo tour của bạn nên chỉ mất 200 dirham, không rõ giá vé riêng là bao nhiêu. Lên trên ngắm thì cũng thú vị, nhưng tôi thì không khoái độ cao lắm.
Rồi đến khu JBR Marina, đảo cọ, và khách sạn cánh buồm nổi tiếng – biểu tượng của Dubai. Muốn vào được thì phải book phòng trước. Phòng thường đã 1000 USD, còn phòng tổng thống có giá tới 25.000 USD một đêm. Đặt phòng cũng không dễ vì lúc nào cũng cháy. Đừng mơ vào đó mà “cạo vàng ở bồn cầu”, như mấy clip tiktok bịa chuyện cho vui.
Bãi biển Jumeirah thì đẹp rực rỡ, sang chảnh. Các dãy bar ngoài trời nằm sát bãi cát, có ghế đệm phủ dù cao cấp, nhìn như ở resort 5 sao. Đồ uống hoàn toàn không có cồn. Một bình shisha với hai ly sinh tố giá khoảng 200 dirham (gần 1,2 triệu đồng). Dưới biển có khu công viên nước nổi bằng phao rất vui. Đảo Cọ (Palm Island) thì tôi chưa có dịp đi nên không review được.
Tóm lại, JBR là nơi dành cho giới nhà giàu. Mọi thứ ở đây đều sạch sẽ, quy củ, và mang mùi “thượng lưu”. Ai không có điều kiện thì nên né ra, kẻo vào chỉ thấy… tủi thân.
Chuyển qua khu chợ vàng, chợ cá ở Deira – đây là phần “chợ đời” của Dubai. Deira từng là trung tâm thương mại xưa, nằm gần cảng. Sau này khi Dubai phát triển dầu mỏ và đầu tư, thì nơi này trở thành kiểu “phố cổ du lịch”.
Chợ cá ở đây thì đủ các loại hải sản, tươi và rẻ – nhưng phải biết mặc cả. Người bán hay nói thách kinh lắm. Còn chợ vàng thì là dãy các ki-ốt liền nhau, nhà nào cũng bày trang sức như nhau. Có chỗ còn trưng cả nhẫn kim cương lớn nhất thế giới. Vàng cao nhất ở đây là 22k, không có 24k như ở Việt Nam. Giá thì khá lộn xộn. Đi tham quan thì được, nhưng đừng tin mấy tay cò trong hẻm – dễ bị lừa hoặc cướp.
Khu Ajmal thì đúng kiểu nhà ở xã hội – một phần dân bản địa được phát nhà và trợ cấp tới 100.000 USD mỗi năm để sống, khỏi phải đi làm. Khu này cũng là nơi tập trung dân nghèo và khu công nghiệp mới. Chán, buồn, và chẳng có gì chơi cả. Đặc sản ở đây là tinh dầu, nghệ tây và các loại gia vị nhập từ Iran.
International City thì giống như khu Chinatown. Có khu người Việt thuê lại, có trường học, bệnh viện, siêu thị Trung Quốc (ai thèm đồ Việt có thể ghé qua mua). Tôi từng khám bệnh ở đây do đau tai – khi lên tầng cao ở Dubai Mall về thì buốt không chịu nổi. Bệnh viện tuy nhỏ nhưng dịch vụ như Vinmec. Khám kỹ, siêu âm, chụp chiếu đủ kiểu, thuốc thì cực mạnh – uống vào chỉ buồn ngủ. Chi phí cũng không rẻ: 800 dirham (gần 5 triệu đồng).
Về các địa điểm nổi tiếng như vườn hoa khổng lồ, tour sa mạc, cưỡi lạc đà, nhà băng dưới lòng đất,… thì đa phần nằm trong tour – không có gì đặc biệt. Tụi tôi thường ra biển bắt ghẹ, câu cá – ăn đã đời rồi mang bán thêm.
Tôi dần nhận ra: nếu không có ID thì không thuê được nhà. Mà thuê nhà cũng đầy rủi ro – dễ bị lừa hoặc bị “đập sới”. Đang tính thuê phòng khách sạn ở khu JBR để hút khách VIP thì một hôm, tôi theo mấy anh quản lý đi nhậu ở Deira. Quán karaoke do người Việt thuê nguyên một biệt thự mở ra. Xuống đó, tôi gặp đúng người – đúng việc – và có cơ hội lớn đang chờ…