Đọc truyện sex hay- Lấy Đĩ Về Làm Vợ_ Chapter:1

Mục lục

    Công nhanh chóng tắm rửa, mặc quần áo chỉnh tề rồi lấy xe máy của bố để ra ngoài. Hôm nay là mùng 8/3, anh xin phép chỉ huy cho nghỉ hai ngày để về nhà, nói là có việc nhưng mục đích chính là về thăm người yêu. Ông Thái, bố anh, đang ngồi phòng khách, có vẻ ông biết anh đi đâu nên hỏi:

    “Mày lại xin nghỉ để về thăm con Lan đấy à?”

    “Dạ vâng ạ.”

    Thấy Công thừa nhận, ông Thái tỏ vẻ tức giận vì ông đã nói bao nhiêu lần rồi, ông cấm anh không được qua lại hay yêu đương gì với Lan. Với ông, Lan là đứa nhà quê, nhà nghèo, không môn đăng hộ đối với gia đình ông. Đặc biệt, ông còn nghe mấy người bạn của Công nói rằng Lan này lẳng lơ, tuy mới 20 tuổi nhưng quá khứ đã yêu hết người này đến người kia. Ông Thái gằn giọng bực tức:

    “Bố đã nói với con bao lần rồi hả Công? Con Lan không xứng với nhà mình. Thiếu gì đứa để yêu mà sao mày cứ đâm đầu vào nó thế hả?”

    “Lan có làm sao đâu hả bố? Chỉ mỗi nhà nghèo thôi mà,” Công cố thanh minh cho bố mình hiểu.

    “Mày cố tình không biết hay giả vờ không biết vậy? Ừ thì nhà nó nghèo, có thể bỏ qua. Nhưng cái việc nó yêu đương lăng nhăng thì mày nghĩ sao? Mày không thấy bạn bè nói à? Chúng nó đồn sau lưng ầm ầm kia kìa, không thấy nhục hay sao mà vẫn còn cố đâm đầu vào.”

    Nghe ông già nói vậy, Công cũng thấy có lý, nhưng anh vẫn cố giải thích:

    “Thì đấy là quá khứ, quan trọng là từ ngày yêu con, cô ấy có lăng nhăng với ai nữa đâu. Mình là đàn ông phải độ lượng, phải nhìn vào hiện tại và tương lai chứ bố. Nếu như bây giờ cô ấy mà lăng nhăng với ai thì con hứa không cần bố phải nói đâu, con sẽ tự bỏ.”

    “Ôi trời ơi, sao mày lớn đã 22 tuổi rồi mà vẫn còn ngu thế. Mày còn đợi đến cái ngày nó “cắm sừng” lên đầu mới bỏ hay sao? Tao nhìn là tao biết, mày lấy nó về thì sẽ khổ đấy con ạ.”

    “Thôi thôi con không tranh luận với bố nữa. Bố lạc hậu lắm. Thời này là thời nào rồi mà gái nó còn trinh cho mình hưởng hả bố? Con đi đây, tối nay con không ăn cơm nhà đâu nhé.”

    Ông Thái lắc đầu ngán ngẩm khi Công dắt xe ra khỏi cổng. Ông khuyên nhưng anh không nghe thì cũng đành chịu. Vì bây giờ không như thời xưa là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Thời bây giờ thanh niên được tự do yêu đương, được tự do tìm hiểu chứ bố mẹ có ngăn cũng chẳng cấm được chúng nó đến với nhau. Vợ ông đã mất mấy năm nay, ông Thái ở vậy nuôi hai thằng con trai khôn lớn. Thằng lớn tên Thành, năm ngoái vừa cưới vợ, và ông rất mãn nguyện khi Thành lấy Hà làm vợ. Cả hai vợ chồng đều là giảng viên Đại Học, đều giỏi giang và thành đạt. Thành làm thầy giáo ở trường Đại Học Kỹ thuật Quân sự, còn Hà thì làm giảng viên môn tiếng Anh của trường Đại Học Ngoại ngữ. Sau khi lấy vợ, hai đứa thích tự do và ra ở riêng. Nhà Hà cũng là gia đình gia giáo ở đất Hà Nội này, ông Thái rất hài lòng khi có ông bà thông gia như vậy. Nhưng có lẽ bao nhiêu cái giỏi, cái thông minh đều dồn hết vào thằng con lớn. Tự hào về Thành bao nhiêu thì ông Thái lại chán nản với Công bấy nhiêu. Công cũng hiền như anh trai mình, nhưng lại khù khờ, chậm hiểu, không được thông minh nên học không vào.

    Thành học giỏi đỗ trường Đại học Kỹ thuật Quân sự và sau được ở lại trường luôn, còn Công thì thi hai năm chẳng đỗ được trường nào. Khi 20 tuổi ông đành phải cho anh đi bộ đội. Ông Thái là cựu chiến binh, cũng làm trong ngành quân đội. Tuy ông cao to nhưng vì chân đi hơi chấm phẩy do bị thương từ thời chiến tranh biên giới nên mọi người gọi ông là Thái “thọt”. Ông Thái giờ mới tròn 50 nhưng được ưu đãi về hưu sớm, mà cũng không biết là ưu đãi hay là bị cố tình “đá” về hưu để người khác lên thay cái ghế của ông. Vì trong ngành quân đội ông Thái cũng có quen biết rộng nên ông tính mấy tháng nữa khi Công hoàn thành nghĩa vụ quân sự hai năm thì sẽ xin cho anh vào một chỗ nào đó.

    Muốn Lan bất ngờ nên Công về Hà Nội không báo trước. Anh cầm bông hoa hồng vừa mới mua trên phố dắt xe vào khu xóm trọ nơi Lan đang ở. Lan ở cùng với đứa bạn cùng quê, hai người thuê chung một phòng để chia tiền trọ cho rẻ. Xóm trọ vắng hoe, im phăng phắc vì mới đang 3 giờ chiều, chắc các phòng đều đang đi học hoặc đang ngủ chiều. Công đi đến căn phòng cuối, khi đi qua các phòng khác anh thấy hai đứa con gái cứ nhìn anh mỉm cười. Công thấy hai đứa cười như là cười “đểu”, cười mỉa mai mình chứ không phải là cười tình tứ. Công không hiểu tại sao lại như thế vì cũng đôi lần đến đây anh đều bị mấy người ở xóm trọ này cười mỉa như vậy rồi.

    Công nhẹ nhàng đến phòng của người yêu, anh gõ khẽ cửa “cộc cộc” mấy tiếng thì bên trong tiếng Lan nói vọng ra:

    “Ai đấy?”

    “Anh đây! Mở cửa cho anh đi em.”

    “Anh Công à?”

    “Ừ, anh mới về Hà Nội lúc trưa.”

    “Anh đi ra ngoài đợi em chút đi. Em đang bận, mấy phút nữa là xong.”

    “Việc gì mà không mở cửa được vậy hả em?” Công hỏi và tự mở cửa nhưng cửa đã bị khóa trong.

    “Em đã bảo anh cứ ra ngoài đợi em mấy phút mà.” Giọng Lan gắt gỏng bên trong.

    Công từ trước đến nay đều sợ Lan, cô nói gì thì anh nghe răm rắp không bao giờ dám cãi nửa lời. Anh không rõ Lan đã yêu mấy người rồi nhưng với anh thì Lan lại là mối tình đầu. Vì anh hiền, nhát lại hơi khù khờ nên chẳng đứa nào yêu. Năm ngoái trong khi đi chơi với lũ bạn cùng tiểu đội đến nhà dân nơi anh đóng quân để uống rượu thì vô tình thế nào quen được Lan ở đó. Hôm đấy Lan cũng cùng uống và lọt vào mắt xanh của nhiều người, nhưng Công lại may mắn hơn khi được Lan để ý. Vì Lan đang học trung cấp trên Hà Nội nên hai người nhanh chóng bắt sóng và hẹn có ngày gặp lại nhau trên đó.

    Sợ Lan giận, Công lủi thủi cầm bông hoa đi ra ngoài chờ cho dù không hiểu lắm. Mấy đứa con gái lại thì thầm to nhỏ và nhìn anh cười “đểu” tiếp nhưng Công có vẻ đã quen, anh mặc kệ đi ra đầu ngõ đứng một mình và “ngắm nghía” bông hoa hồng trên tay.

    Trong khi đó ở trong phòng, Lan đang cố “quan hệ” trên người của Giang, người tình cũ của cô. Cố để “lên đỉnh” nhưng có lẽ thấy Công đến nên Giang sợ, “cái đó” của anh ta mềm đi “lọt thỏm” trong “vùng kín” của Lan.

    “Đến đúng lúc đang sướng. “Tệ” thế cơ chứ. Thôi anh mặc quần áo nhanh nhanh đi.” Lan giục Giang mặc quần áo và vẻ mặt cô hơi thất vọng khi thấy “dương vật” của Giang đã mềm.

    “Nói sao với thằng bồ của em bây giờ?” Giang hơi sợ.

    “Anh cứ ra về bình thường, còn lại để em lo. Không sao đâu, thằng này sợ em lắm.”

    “Ừ, thôi anh về nhé. Hẹn lần sau sẽ bù cho em.”

    “Nhớ đấy. Lấy vợ cái sức yếu đi hẳn.”

    “Hihi… Thì phải chia đều mà.”

    Công thấy một người đàn ông dắt chiếc xe máy ra khỏi ngõ, anh cũng lịch sự cười đáp lại khi người đàn ông đó nhìn anh cười chào một câu. Công đi về phía phòng Lan, thấy cánh cửa hơi khép hờ do đã được mở, anh mở nhẹ và đi vào.

    “Bận việc gì mà không mở cửa cho anh vậy? Thằng kia là ai mà ở trong phòng em? Lại còn khóa cửa nữa.”

    “Ông ấy là bạn em, đến chơi bình thường. Hôm nay thế nào tự dưng em đau hết người nên ông ấy bóp cổ và vai cho em.”

    “Thật chỉ có thế không? Bóp gì mà “thiếu vải” lại ở dưới gối thế kia?” Công tỏ ra tức giận khi nghĩ đến Lan vừa quan hệ với người đàn ông khác trên giường và đã hiểu tại sao mấy đứa kia lại cười mỉa mai với anh như vậy. Vậy là bố anh nói đúng, bỏ thôi!

    “Ở nhà em có bao giờ mặc “quần áo lót” đâu. Anh lại ghen vớ vẩn rồi đấy.”

    “Sao lại không ghen? Anh đi vắng, em ở đây “quan hệ bừa bãi”. Em có biết là bao nhiêu người nói về em không?”

    “Em làm cái gì mà nói?” Lan cũng đanh giọng lên cãi và tỏ ra đanh đá.

    “Làm cái gì thì em tự biết.”

    “Nếu anh nghĩ vậy thì còn yêu em làm gì? Thôi chia tay đi!” Lan đánh liều vì biết Công không dám bỏ mình.

    “Ok, chia tay thì chia tay. Anh cũng mệt lắm rồi.”

    Công tỏ ra mạnh mẽ và dứt khoát, anh vứt bông hoa lên bàn và quay người đi ra khỏi phòng. Hành động bất ngờ của Công làm Lan giật mình, cô không ngờ Công hôm nay lại mạnh mẽ như vậy. Thấy không thể coi thường được nữa rồi, Lan chạy đến ôm chầm lấy Công từ đằng sau không cho anh đi ra khỏi phòng.

    “Em xin lỗi. Em sai rồi. Đúng là ông kia định “giở trò”, lúc đấy em “mụ mị” đầu óc nên không còn biết gì nữa. May mà anh đến kịp thời nên dừng lại được. Em xin anh tha lỗi cho em lần này được không? Một lần này thôi. Từ sau em hứa không như vậy nữa đâu, em chỉ yêu mình anh thôi.”

    Thấy Lan khóc lóc van xin tha thứ, Công bỗng chốc dịu cơn thịnh nộ xuống. Anh đứng im, không nói gì… Và một lúc sau, hai cơ thể không một mảnh vải trên người quấn lấy nhau trên giường. Lan cầm “dương vật” của Công “thể hiện” hết tài lẻ ra để “liếm mút” và Công nằm chỉ biết nhìn lên trần nhà than thầm với bố: “Bố ơi… Sướng thế này thì con bỏ làm sao được…”


    Đúng là từ hôm Công tỏ ra tức giận và đồng ý chia tay thật thì Lan cũng đã biết sợ phần nào và thay đổi lối sống. Thấy Công cũng hiền lại tốt bụng, và quan trọng lại có cái hộ khẩu Hà Nội nên Lan đã âm thầm nhắm Công làm chồng. Không muốn để Công phải lo nghĩ, không muốn mọi người đánh giá mình không ra gì nên Lan từ hôm đó chấm dứt lối sống buông thả, cô không còn tư tưởng sống thoáng, không còn tư tưởng dễ dãi “lên giường” với đàn ông sau vài hôm tán tỉnh. Nói chung Lan biết đã đến lúc phải dừng và suy nghĩ sâu xa hơn cho tương lai. Chính vì vậy, chỉ trong mấy tháng sau, Công cũng phần nào an tâm và tự hào về người yêu mình. Biết Công sinh lý cũng mạnh, lại thích “chuyện ấy” như mình nên mỗi khi ở bên cạnh nhau là Lan chiều Công tới bến, cô luôn muốn cho Công thấy rằng không có đứa đàn bà nào làm cho anh sướng như khi ở bên cô. Tuy vẫn còn trẻ nhưng vốn đã có kinh nghiệm “giường chiếu”, lại thêm cái khoản thường xuyên lên các diễn đàn đọc truyện nên kỹ thuật “chuyện ấy” của Lan đã đến độ “thượng thừa”.


    Bất cứ ai đã “gần gũi” với cô ấy một lần đều sẽ nhớ mãi, và khao khát được gặp lại thêm nhiều lần nữa.

    Công đã xuất ngũ được hai tháng nhưng vẫn ở nhà chờ bố xin việc. Vì biết bố không ưa Lan và anh chị cũng không mấy nhiệt tình, Công rất ít khi đưa Lan về nhà. Vào một buổi chiều mưa gió, Công và Lan chỉ ở trong phòng. Họ “ân ái” hết lần này đến lần khác, mà cả hai vẫn chưa thấy chán và không muốn rời xa nhau. Dù không thông minh và nhanh nhẹn, nhưng Lan rất hài lòng về “chuyện chăn gối” của Công. Anh khá khỏe, và một đêm Công có thể “vượt chỉ tiêu” hai hiệp chính và thêm hai hiệp phụ dễ dàng.

    “Anh này!” Lan thỏ thẻ và vuốt ve ngực Công khi cả hai vừa “quấn quýt” đến mệt lử.

    “Gì vậy em? Sao lại ấp úng thế?”

    “Có chuyện này em giấu anh mấy hôm nay rồi, em sợ nói ra anh giận và bỏ em.”

    “Có chuyện gì vậy em? Sao lại giấu anh? Nói cho anh biết xem nào? Anh hứa sẽ không giận em đâu.”

    “Em sợ lắm.”

    “Thôi nào, nói ra cho anh biết đi. Đừng sợ em!”

    “Em… em…”

    “Em làm sao? Chắc có thằng nào khác à?”

    “Không. Làm gì có ai ngoài anh. Em lâu rồi chỉ có anh thôi và cắt đứt liên lạc với hầu hết bạn bè. Tự dưng chẳng muốn chơi với ai.”

    “Thế có chuyện gì mà em phải sợ và ấp úng như vậy?”

    “Em… em… Hôm nọ thử và đi khám thì bác sĩ bảo em… em… Có bầu được hai tháng rồi.”

    “Gì cơ?”

    “Anh ngạc nhiên lắm đúng không?”

    “Ừ, thật không thể tin được. Có đúng vậy không em?”

    “Vâng đúng vậy. Bác sĩ bảo cái thai được hai tháng rồi và nếu phá thì phải quyết định nhanh không thì sẽ muộn. Em hỏi anh có muốn giữ lại không? Nếu anh không thích thì anh đưa em đi phá nhé.”

    “Gì? Sao lại phá? Nó là con anh mà?”

    “Nhưng để thì như thế nào?”

    “Còn như thế nào nữa hả em. Mình làm đám cưới luôn.”

    Lan nghe sướng lắm, người con gái nào mà chẳng thấy sướng khi người yêu nói ra câu đó. Nhưng Lan vẫn phải giả đò vì cô biết gia đình Công không ưa mình:

    “Nhưng… nhưng bố anh có cho không? Em sợ ông lắm.”

    “Không cho cũng phải cho. Bây giờ cái thai trong bụng em mang giọt máu của ông ấy cơ mà. Bỏ sao được! Em yên tâm! Anh sẽ nói chuyện ngay với cả gia đình.”

    “Em lo lắm anh ạ. Nhà em quê mùa mấy đời trồng lúa và nghèo hèn. Từ trước bố anh chẳng bảo nhà anh với nhà em không môn đăng hộ đối rồi còn gì.”

    “Gớm em cứ lo quá. Nhà nào chẳng xuất thân từ cây lúa mà em phải sợ điều đó. Mà em dậy mặc quần áo đi, trang điểm xinh đẹp chút nhé.”

    “Mặc quần áo đi đâu?” Lan nhìn Công bật dậy khỏi giường mặc quần áo.

    “Đi về nhà anh chứ đi đâu.”

    “Về luôn bây giờ á?”

    “Ừ, phải làm ngay và luôn. Về thưa chuyện với bố và anh chị.”

    “Thôi anh về và xin phép một mình đi. Em ngại lắm!”

    “Chuyện trăm năm ngại cái gì mà ngại. Hai đứa về xin phép đàng hoàng. Em mặc quần áo và trang điểm đi.”

    Công ngồi hút thuốc chờ Lan tắm và trang điểm. Anh mỉm cười khi nghĩ mình sắp được làm bố, nhưng cũng nhăn mặt khi nghĩ đến chuyện thưa với bố và anh chị một lát nữa đây. Công có thể tưởng tượng ra khuôn mặt của ông Thái sẽ ra sao khi anh xin phép cưới Lan làm vợ. Hai năm trong quân ngũ, được rèn luyện cơ thể và ý chí nên phần nào cũng giúp Công rắn rỏi và mạnh mẽ hơn xưa. Lúc này là thời điểm quyết định, Công biết mình phải đứng lên, phải mạnh mẽ, không ngại, không sợ gì hết. Nhìn Lan e lệ ngồi trang điểm, anh lại càng thấy yêu cô và ý chí anh cũng tăng cao ngút trời. Công rút điện thoại ra gọi cho anh Thành và chị dâu của anh, anh bảo hai người về nhà bố ngay để họp gia đình vì có việc quan trọng.

    Thành và Hà cũng hơi ngạc nhiên khi thấy Công đưa Lan về nhà để họp gia đình. Nhưng hai người còn bất ngờ hơn khi Công đứng lên xin phép bố và anh chị cho anh được làm đám cưới với Lan. Ông Thái thì khỏi nói rồi, ông như bị cứng lưỡi mà không thốt ra được câu nào. Bình thường ông sẽ phản đối, quát ầm lên xưng “mày tao”, “con này con nọ”, nhưng giờ có Lan e lệ ngồi ngay đó thì ông không thể hành xử lỗ mãng được. Trong đầu ông lúc bấy giờ là bao nhiêu toan tính chạy lòng vòng xung quanh nhưng ông chưa tiện nói ra, ông đợi khi con Lan về thì sẽ nói. Nhưng mọi toan tính của ông đều sụp đổ khi Công nói ra anh sắp được làm bố và ông cũng sắp lên chức ông nội. Ba người há hốc mồm khi nghe tin đó. Với ông Thái thì ông không biết đó là tin vui hay tin buồn nữa. Thấy sự đã rồi, chắc cũng không còn cách nào nữa, ông nói nhỏ nhẹ:

    “Thôi nếu hai đứa đã suy nghĩ và quyết định nên duyên vợ chồng thì bố không cấm đoán nữa. Tùy hai đứa lựa chọn đấy. Nhưng nhớ một điều rằng đó là quyết định của hai con và sau này nếu chẳng may có chuyện gì thì đừng bảo bố không nói nhé.”

    Lan ngồi chỉ biết cúi đầu, cô nghe rõ những từ ông Thái nói ra và cô biết thừa ông đang ám chỉ ai. Nếu như không vì cái thai trong bụng, không muốn làm Công phải buồn thì có khi với bản tính đanh đá trong người, Lan có khi đứng dậy “bật lại” ông ngay.

    Công thì “ngây thơ”, không hiểu ý của ông Thái, anh chỉ biết là ông đã đồng ý nên anh vui mừng ra mặt. Anh hỏi ngay:

    “Vậy bao giờ tiến hành đám cưới được hả bố?”

    Ông Thái thở dài rồi cũng đành trả lời, nói ra những điều mà thực sự mình không muốn:

    “Muốn cưới thì phải về quê xin phép gia đình người ta đã chứ. Con Lan ngày mai gọi điện hay làm như thế nào đấy báo cho bố mẹ ở nhà biết là hai hôm nữa nhà bác sẽ xuống chơi và thưa chuyện với gia đình.”

    “Dạ.” Lan lí nhí trong cổ họng.


    Thế là một tháng sau, Công và Lan tổ chức đám cưới và Công đưa Lan về sống cùng ông Thái. Lúc đó cái thai trong bụng của Lan đang được ba tháng, và chúng ta cùng theo dõi cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ này về sau.

    Hàng xóm, bạn bè ai cũng chúc mừng ông Thái vì ông đã có hai cô con dâu xinh đẹp và quan trọng là hai thằng con trai của ông đều đã trưởng thành và yên bề gia thất. Bây giờ mọi người đều bảo rằng ông chỉ việc nghỉ ngơi và chờ để được bế cháu nội.

    Mỗi khi gặp ai thấy họ nói chuyện về mấy đứa con thì ông Thái chỉ cười, vì họ không biết rằng ông chỉ quý mỗi Hà, con dâu trưởng của ông. Ông quý Hà bao nhiêu thì ông lại tỏ ra không ưa Lan bấy nhiêu. Hà là mẫu phụ nữ trí thức, thông minh, am hiểu mọi chuyện, lại hiền và sống tốt bụng nên ông Thái chẳng có lý do gì để mà không quý cả. Hà cũng có nét duyên, không phải là quá xinh nhưng người cân đối với chiều cao 1m62, nặng tầm 53-55 cân. Dáng Hà cao, “vòng 1” và “vòng 3” vừa phải, không quá to cũng không quá nhỏ. Ai nhìn cũng sẽ yêu quý cô chứ không có ý nghĩ “tình dục” trong đầu. Còn Lan thì hoàn toàn ngược lại, cô chỉ cao 1m55, hơi lùn nhưng điểm nổi bật của Lan là ba thứ: “Vòng 3”, “vòng 1” và khuôn mặt. Lan thấp nhưng “vòng 3” to và cong “vút”, “vòng 1” cũng tròn xoe và căng tràn sức sống. Còn mặt cũng không phải là quá xinh nhưng cũng có nét duyên và đàn ông ai nhìn cũng chỉ muốn được “lên giường” với cô. Tính của Lan “thoáng” nên khuôn mặt của cô toát lên vẻ “gợi cảm” thấy rõ, và đôi khi ông Thái nhìn cô cười mà ông lẩm bẩm trong đầu “Sao cái mặt nó ‘lẳng lơ’ thế cơ chứ”.

    Vợ chồng thằng con trai cả ông Thái hầu như không bao giờ phải lo từ công việc cho đến kinh tế, nhưng có một điều làm ông hơi băn khoăn đó là hai đứa cưới nhau được một năm rưỡi rồi mà vẫn chưa thấy có tin vui để ông được bế cháu. Trong khi đó, cô con dâu thứ hai ông ghét ra mặt thì cái bụng càng ngày càng to. Khi Lan mang bầu đến tháng thứ 7 và tháng thứ 8 thì da dẻ trên người cô nứt toác ra, người đã lùn nay lại còn béo ục ịch như cái thùng phi, mỡ cổ chảy ra làm ông Thái nhìn phát khiếp, đã ghét ông lại còn ghét thêm. Cũng may được cái từ khi về làm dâu, Lan tỏ ra ngoan ngoãn, nói gì cũng vâng dạ, sống biết điều, kính trên nhường dưới, gặp ai cũng chào nên lại được hàng xóm rất yêu quý và các ông bà bô lão ai cũng khen ông Thái có hai cô con dâu ngoan, lễ phép.

    Thấy Lan dần dần cũng chứng tỏ mình là một cô con dâu hiếu thảo, và đặc biệt là cái ngày cô hạ sinh cho ông một thằng cháu nội kháu khỉnh, “dài mấy mét” thì ông Thái cũng đỡ ghét Lan đi thấy rõ. Vì cả hai vợ chồng còn trẻ nên hầu như mọi việc ông Thái phải nhúng tay vào làm cho, kể cả việc ông nhiệt tình chui vào bếp nấu ăn tẩm bổ cho cô con dâu mà trước đó ông ghét như kẻ thù.

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *