Vào một ngày đông lạnh giá năm 2016, tại một ngọn đồi tuyết phủ ở Sa Pa, Tuấn đứng giữa lớp tuyết trắng xóa, hồi tưởng lại ba năm đã qua.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Tuấn rời Điện Biên, trở về Thái Bình – quê hương của bố mẹ. Anh nộp hồ sơ vào vài công ty và may mắn được nhận vào làm ở một công ty sản xuất giày dép.
Ngay ngày đầu tiên đi làm, Tuấn đã “đụng độ” Mai – một cô gái xinh xắn nhưng cực kỳ đanh đá. Anh ghét cay ghét đắng Mai, từ cách đi đứng, giọng nói cho đến mọi cử chỉ. Tuy đanh đá, Mai lại sở hữu nhan sắc mặn mà với khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, đôi mắt to tròn quyến rũ, cái miệng chúm chím và làn da trắng trẻo. Giọng nói của cô có nét cuốn hút lạ kỳ, dù mỗi lời nàng nói ra đều như châm chọc, trêu ngươi người khác.
Tuấn đã đủ ngán ngẩm khi phải làm việc cùng Mai, vậy mà nơi anh trọ lại còn có một cô gái kênh kiệu tên Linh. Đã thế, phòng Tuấn và phòng cô ta lại sát vách. Tuấn thầm than trời sao số mình quá đen đủi.
Ngày làm việc thứ hai, Tuấn lại gặp Mai. Mặt anh lập tức nhăn lại. “Lại gặp con này rồi! Hừ!” Tuấn nghĩ thầm rồi bước vào phòng thay đồ.
Đúng là “Ghét của nào trời trao của đó”. Hôm nay, Tuấn được quản lý điều đến bộ phận sản xuất đế giày vì bên đó thiếu người. Vừa vào đến cửa, Tuấn đã nghe thấy tiếng Mai buôn chuyện lảnh lót bên trong. “Định mệnh ông trời nhá! Tôi cay lắm rồi đấy, biết tôi ghét đũy Mai mà còn cho tôi sang đây, ông mà là đồ vật thì tôi lôi ra đập cho rồi nhá!!” Tuấn cay cú.
“Từ giờ cậu Tuấn đây sẽ làm ở khâu này, mọi người nhớ hỗ trợ nhau hoàn thành công việc nhá,” gã quản lý nói xong rồi đi khỏi.
“Ối giời ơi! Nhìn khỏe mạnh thế đằng ấy!!” Một cô gái nháy mắt với Tuấn.
“Chị Hương ơi!! Trai đẹp này!” Một cô gái khác nói to.
Riêng Mai thì liếc Tuấn rồi cất giọng lanh lảnh: “Chả biết khỏe mạnh thật không hay thuộc dạng yếu sinh lý! Hí hí..” Cả đám phụ nữ cười phá lên.
“Không làm việc hay sao mà nói nhiều thế mấy người kia?” Một thanh niên đang cặm cụi vẽ vời gì đó ngẩng mặt lên nói. Cả đám đàn bà liếc hắn vài cái rồi tiếp tục làm việc.
Tuấn chẳng thèm nói gì, lặng lẽ tiến đến vị trí được phân công. “Cậu tên gì?” Một thanh niên tầm tuổi Tuấn hỏi.
“Tôi tên Tuấn!!” Anh đáp.
“Còn tôi tên Long, cậu trọ ở đâu?”
“Nhà trọ Thiên Đình!”
“Tôi cũng trọ gần đó, tối về chung không?” Long hỏi. Tuấn gật đầu.
Sống và làm việc trong môi trường mới khiến Tuấn thấy xa lạ, nhưng anh cũng có một người bạn mới khá tốt.
Đến giờ ăn trưa, Tuấn xuống căng tin. Dù khá đông người, nhưng bàn trống vẫn còn nhiều nên Tuấn chọn một bàn cạnh cửa sổ và ngồi xuống. Anh quan sát xung quanh rồi rút ra kết luận: Nơi này có nhiều cô gái nhan sắc bình thường, còn gái càng đẹp thì càng lắm lời, điển hình là Mai.
Tuấn vừa gắp miếng thịt vào miệng nhai thì Long bưng phần ăn của nó chạy đến. “Tao ngồi đây nhé!!” Nó nói rồi ngồi luôn, chẳng thèm đợi Tuấn trả lời.
“Mới làm việc ở đây, mày thấy thế nào?” Long hỏi trong khi miệng vẫn nhai nhồm nhoàm như chết đói.
Tuấn trả lời: “Thì cũng bình thường, mà mày làm lâu chưa?!”
“Cũng mới được một tháng, mà làm ở đấy mấy đứa con gái buôn chuyện đau cả đầu ra! Ngày này qua ngày khác mà vẫn đéo buôn hết truyện, tài thật!!”
“Mày thích ai chưa?” Tuấn hỏi.
“Tao thấy thích thích con Mai cơ mà mồm nó chua quá, đéo được câu nào ra hồn. Mà mày yêu ai chưa?!!”
“Yêu làm quái gì cho mệt?” Tuấn thở dài.
“Yêu để… chịch!!” Long nhăn nhở cười.
“Tao không có tư tưởng đó, tao muốn tình yêu chứ không phải tình dục!” Tuấn nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Thôi đi Tuấn! Tình yêu chỉ là cục cứt trôi sông, không có tình dục thì đéo con nào yêu mày mãi đâu. Bây giờ con gái muốn đàn ông phải có tiền, phải đẹp trai và phải đáp ứng đủ sinh lý cho nó thì nó mới yêu. Thế giới này không còn mấy đứa yêu thật lòng đâu!”
“Vậy tao đành đợi vậy, tao tin tình yêu đích thực nó vẫn tồn tại!!”
Long lắc đầu rồi cười nhạt. Ăn xong, hai người rủ nhau đi uống cốc bia cho mát rồi về làm việc tiếp.
Chiều hôm đó, hết giờ làm, Tuấn và Long cùng cuốc bộ về. Đường phố tấp nập người qua lại, những người bán hàng đang dọn dẹp sau một ngày dài, còn lũ học sinh tan trường đạp xe điện thành hàng, cười nói ríu rít.
Tuấn chợt nhớ về những ngày tháng đi học vô tư, không phải lo toan kiếm sống, chỉ biết hồn nhiên vui chơi mà không nghĩ ngợi gì đến bố mẹ. Giờ đây, anh đã hiểu cảm giác đó.
“Sao nhìn chú mày buồn vậy?” Long tếu táo hỏi.
Tuấn cười, nhìn về phía hoàng hôn đang nhạt dần, lòng đầy cảm xúc.
“Tạm biệt nhá, trọ tao ở đường này cơ!” Long cười hềnh hệch rồi chạy đi.
Vừa vào đến cổng nhà trọ, Linh từ đâu chạy xe về, bấm còi inh ỏi: “Tránh ra coi, đi giữa lối thế à, tin tôi đâm cho không?”
Cái cổng nhà trọ vừa hẹp vừa dài, chỉ đủ cho xe máy đi vào. Tuấn cứ lờ Linh mà từ từ bước đi. Linh tức điên lên, vừa hét vừa chửi, vừa bấm còi inh ỏi: “Anh nhanh cái chân lên cái!!!”
Tuấn quay lại, đứng đó nhìn, không chịu đi nữa, khiến Linh không thể vào được.
“Địt mẹ anh có tránh ra không, tưởng tôi không dám đâm anh à?” Linh gắt lên và bắt đầu chửi tục.
Tuấn cứ đứng lì ở đó làm cho Linh tức điên lên rồi rồ ga đâm thẳng về phía Tuấn.
“Ấy da!…” Với sức thanh niên, Tuấn giơ hai tay ra chống vào đầu xe làm nó không đi được nữa. Linh càng tức, càng vít ga. Tuấn ra sức đỡ lại nhưng sức người sao bằng máy móc, anh dần bị đẩy lùi.
Linh thấy không thể đấu lại Tuấn, bèn không vít ga nữa rồi dịu giọng: “Anh cho em qua đi, em xin lỗi vì đã hỗn với anh! Là em không đúng khi chọc vào một kẻ lì lợm như anh!!”
“Nếu từ đầu nói ngọt như vậy thì đã không có gì xảy ra rồi, nhớ lần sau đấy!” Tuấn cười rồi bước đi.
“Mẹ thằng điên, thằng khốn nạn, bà nhớ mối hận này rồi đó!!” Linh rủa thầm.
Tuấn mở cửa phòng, bước vào nằm lên giường. Anh lấy điện thoại ra vào web https://www.google.com/search?q=vnanchoi.com. Mỗi khi rảnh, Tuấn thường vào trang web này đọc truyện và anh cũng tự viết vài bộ đăng ở đây. Dù ít người quan tâm, Tuấn vẫn vui vì đã đóng góp một phần nào đó.
Đọc xong vài chương truyện thì cũng đã hơn 7 giờ tối. Tuấn thấy đói nên đi tắm rồi ra ngoài ăn, một phần vì anh lười nấu nướng.
Anh ghé vào một tiệm bình dân, gọi hai bát cơm trắng, một đĩa rau muống luộc và một bát nước mắm. Ăn xong, Tuấn móc 7 nghìn ra trả tiền rồi đi về. Hai bát cơm 5 nghìn, đĩa rau muống 2 nghìn, bát nước mắm không mất tiền. Ăn vừa no, vừa ngon lại rẻ.
Tuấn đi dạo loanh quanh một lúc rồi quay về. Khi đi ngang qua một góc khuất có vài cây cối rậm rạp bao quanh, Tuấn nghe thấy tiếng thở hổn hển cùng với những âm thanh “bạch bạch” vang lên.
Anh biết có đôi nào đó đang “quan hệ” trong đó, bèn nhẹ nhàng lại gần rồi vạch lá cây ra xem. Đúng là cảnh hai người đang làm chuyện đó, nhưng nữ diễn viên lại quen quen. Đến khi cô ấy quay lại, Tuấn trợn mắt. Đó là Linh, cô ta và một người đàn ông đang “quan hệ” trong bụi cây, vẻ mặt đờ đẫn, phê pha khác hẳn vẻ kênh kiệu thường ngày.
“Sao hôm nay nó xinh thế nhỉ? Mà nó thật trắng trẻo, ngực nở mông cong,” Tuấn liếm mép thèm thuồng. “Thằng nhỏ” trong quần đã cứng đơ từ lúc nào. Nhìn cặp ngực của Linh nảy tưng tưng theo từng nhịp của người đàn ông, Tuấn thèm muốn được bóp một lần cho sướng dù không ưa vẻ kênh kiệu của Linh.
“Ứ… ứ… sướng quá… anh… ơi…. địt… chết.. em đi ưhh… ưhhh…”
Nghe Linh rên, Tuấn càng hưng phấn. Anh mở khóa quần, rút “thằng nhỏ” ra rồi bắt đầu “tự sướng”, mắt vẫn dán vào cặp đôi trước mặt.
Người đàn ông đưa một tay lên bóp ngực Linh vài cái rồi họ đổi tư thế. Linh đang chổng mông thì nằm xuống chiếc ghế gần đó, rồi người đàn ông cầm “của quý” từ từ đưa vào. Bàn tay còn lại không chịu yên, vừa bóp ngực vừa day nhẹ “hạt đậu” của Linh.
“Ối ối anh ơi.. em sướng quá…!!” Cơ thể Linh cứ uốn éo, đầu hết quay bên trái lại quay bên phải.
Người đàn ông bắt đầu nhấp mạnh hơn và nhanh hơn. Anh ta nói trong hơi thở hổn hển: “Âm đạo em bó…t vãi ra, dù chơi mấy chục lần rồi mà… mà vẫn sướng như lúc đầu..”
“Thế anh có… thích không…?”
“Anh… thích lắm.. em yêu!!!” Người đàn ông càng “nắc” nhanh hơn. Tuấn theo dõi nãy giờ mà càng kích thích, tay “tự sướng” càng nhanh hơn.
“AAA…A……A……..” Linh lên đỉnh và rên to ầm ĩ. Người đàn ông và Tuấn cũng xuất tinh. Cả ba chìm trong cơn khoái lạc.
Một lúc sau, Tuấn kéo khóa quần rồi chuồn lẹ. Linh lấy khăn giấy trong túi xách ra rồi lau “vùng kín” đang chảy ra dòng tinh trùng trắng đục.
Sau khi về đến phòng, Tuấn tự trách mình ngu ngốc vì đã không quay lại cảnh vừa nãy. Nếu có đoạn phim đó, anh có thể dùng nó để “chịch free” Linh. Dù bình thường Tuấn là người tốt, nhưng đôi khi anh cũng trở nên đê tiện và bỉ ổi chẳng khác gì lũ côn đồ.
Ở phòng trọ cũng chẳng có gì làm ngoài việc vùi đầu vào điện thoại, Tuấn bấm số gọi cho Long.
Mười lăm phút sau, hai người đã ngồi ở một quán vỉa hè, gọi rượu ốc. Quán khá đông khách. Đang ăn dở thì ba bốn gã mặt mũi bặm trợn tiến đến. Một thằng tóc đỏ hắng giọng: “Chúng mày tránh ra nhường bàn cho bọn tao nhanh lên!”
Long có vẻ hơi sợ, nó đứng lên định kéo Tuấn đi, nhưng Tuấn vẫn thản nhiên khêu ốc ăn rồi uống một chén rượu. Thấy Tuấn như vậy, bọn kia nóng máu. Một thằng quát: “Địt mẹ mày điếc à? Cút ngay!!”
“Đến sau mà đòi bàn của người ngồi trước, e rằng không nhường bàn được rồi!” Tuấn nói rồi uống ực một chén rượu.
“Địt mẹ thằng này bố láo, anh em đập nó!!” Thằng có vẻ là đại ca ngoắc hai thằng tóc xanh và tóc vàng ra.
Bụp… Bụp…
Chỉ với hai đấm vào bụng, Tuấn đã hạ gục hai tên mà vẫn chưa đứng dậy khỏi ghế, một tay vẫn đang rót rượu vào chén.
“Địt mẹ!!! Lên!” Thằng đại ca xông đến cùng thằng tóc đỏ.
Viu… viu…. “Á, mắt tao!!!” Hai thằng ôm mắt lảo đảo.
Tuấn vừa phi hai con ốc vào mắt bọn chúng với lực vừa phải, khiến mắt chúng cũng mù dở.
“Chạy thôi! Thằng kia, tao nhớ mặt mày rồi, cứ chờ đấy!!!” Để lại câu nói đó, bốn tên nhanh chóng biến mất.
“Mày giỏi thật đấy, nhưng không sợ bọn nó trả thù à?” Long ngồi xuống rồi phấn khích hỏi. Mọi người đang đứng xem cũng giải tán hết.
“Bố mẹ bỏ mấy chục triệu cho tao học võ trong sáu năm cũng vì những lúc như này. Còn bọn nó muốn trả thù thì cứ đến thôi, tao càng được sướng tay!!” Tuấn cười hô hố, mặt đỏ bừng vì rượu.
“Mà sao mày phi hai con ốc vào mắt bọn nó chuẩn vậy?” Long hỏi.
“Là môn phi tiêu tao được học từ một lão Nhật Bản. Lẽ ra phải dùng phi tiêu nhưng không có nên tao xài tạm con ốc! Hề hề!”
“Thôi uống đi rồi về, chơi tối ở đây nguy hiểm lắm, ít gây thù sẽ dễ sống hơn!”
“Đậu má! Nóng quá, nóng quá, lần sau đéo uống rượu nữa có bổ béo gì đâu, nóng cả người!” Tuấn thở dồn dập.
“Chính mày rủ đi mà còn kêu gì nữa?!” Long cười cười.
“Ờ nhỉ, mà thôi tao buồn đái quá, mày đi trước đi!” Tuấn nói rồi đi kiếm một nơi vắng vẻ. Anh kéo khóa quần xuống, móc “thằng nhỏ” ra và xả cơn lũ đang cuộn trào.
“Thoải mái quá!!” Tuấn đang sướng vì giải quyết xong cơn buồn tiểu thì một tiếng động nhỏ dưới chân làm anh hơi sợ và lùi lại mấy bước. Tuấn cố căng mắt nhìn vào màn đêm và nhẹ nhàng rút điện thoại ra. Anh đang nghĩ có khả năng một con rắn đang trườn quanh đây nên cũng khá là run.
Bật đèn flash điện thoại lên, Tuấn thở phào. Không phải rắn hay gì cả mà chỉ là một người đang nằm. Nhưng rồi Tuấn lại sợ suýt rớt tim khi nghĩ đến người kia bị giết rồi bị vứt xác ở đây. Cũng may người kia cử động thì Tuấn hoàn hồn và tiến đến gần, sau đó nhận ra là một cô gái. Đầu tóc cô ta bù xù, áo nhăn nhúm xộc xệch và không mặc quần.
Tuấn lật ngửa cô gái ra thì thấy vùng kín và hậu môn của cô gái ộc ra cả đống tinh trùng. Tuấn cũng hiểu ra một phần vấn đề, có thể cô gái này bị cưỡng hiếp tập thể hoặc là mới “quan hệ” xong, mệt quá nên nằm ngủ luôn ở đây. Dù thế nào thì cũng không thể bỏ cô gái ở đây được nên Tuấn lấy cái quần của cô gái được vứt gần đó và mặc lại cho cô ta xong rồi Tuấn bế cô gái về.
Gần mười giờ tối, mọi người đi chơi hay đi làm vẫn chưa về nên khu trọ cũng vắng. Tuấn đưa được cô gái vào phòng mà không ai phát hiện. Anh đưa cô gái vào phòng tắm (vì đó là nhà trọ cao cấp, có phòng tắm, phòng vệ sinh riêng trong phòng để tạo không gian riêng tư, và phòng còn được cách âm nữa, giá cũng khá chát).
Tuấn đặt cô gái xuống nền nhà tắm rồi từ từ cởi hết quần áo cô gái ra và dùng vòi nước xịt vào cơ thể cô gái. Vòi nước xịt mạnh làm ngực cô gái rung rung, Tuấn nuốt nước bọt cái ực. “Cơ thể đẹp quá, ngực to, vùng kín đẹp, trắng trẻo, xinh gái!” Tuấn thầm nghĩ.
Tuấn xịt nước đều lên khắp cơ thể. Khi xịt thẳng vào vùng kín không một sợi lông của cô gái, cơ thể cô gái giật lên một cái. Tuấn càng nhìn càng thèm muốn nhưng cũng cố nén cơn dục vọng xuống và lấy tay kì cọ khắp người cô gái cho sạch sẽ, xong lau khô cơ thể và bế ra đặt trên giường.
Tuấn cũng đi tắm để giải tỏa cơn bức bối đang hừng hực trong người. Tắm xong, Tuấn giặt quần áo, tiện thể giặt luôn cho cô gái và thấy trong túi áo có cái chứng minh nhân dân và một cái điện thoại cũ. Tuấn nhìn chứng minh nhân dân: Tên: Vũ Thị Tuyết Ly, sinh năm 1997.
Mở cái điện thoại ra, Tuấn thấy chẳng có gì ngoài một số điện thoại có ghi tên “Bố”. Ngẫm nghĩ một lúc rồi Tuấn cất điện thoại và chứng minh nhân dân đi. Giặt quần áo xong, Tuấn đem phơi rồi vào xem Tuyết Ly thế nào.
Lúc này Tuyết Ly vẫn đang ngủ, ngực vẫn phập phồng lên xuống đều đặn. Tuấn vẫn dán chặt mắt vào cơ thể trần truồng của Tuyết Ly.
Tuấn thở dài rồi lấy tạm một bộ đồ của mình ra rồi mặc cho Ly. Sau đó, anh ra ngoài hút điếu thuốc.
Khoảng 11 giờ đêm, Tuấn trở vào phòng. Tuyết Ly vẫn đang ngủ say. Tuấn nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trên khuôn mặt Ly. “Cũng xinh gái thật đấy, tiếc là không phải của mình!” Tuấn lấy điện thoại của Ly ra rồi bấm gọi vào số có tên “Bố.”
“….Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Tuấn cúp máy. “Sao không gọi được nhỉ?”
Cất điện thoại xong, Tuấn đi ngủ. Vì chỉ có một chiếc giường, anh nằm ngủ cạnh Tuyết Ly.
Đến 12 giờ đêm, Tuấn vẫn trằn trọc không ngủ được. Sự hiện diện của cô gái trong phòng khiến anh cứ bồn chồn. Từng hơi thở nhẹ nhàng của Ly vang đến tai Tuấn, bầu ngực phập phồng cọ vào tay anh theo từng nhịp thở.
Tuấn không chịu được nữa nên rời giường, ra cửa ngồi hóng gió đêm. Anh nghĩ, nếu cứ nằm đó, bản thân sẽ không kiềm chế được mà “hấp” luôn Tuyết Ly mất. Dù gì, nhân cách Tuấn cũng không đồi bại đến mức cứ thấy phụ nữ là muốn “đút chim” vào.
Tuấn rút điếu thuốc ra hút rồi đi dạo. Ngoài đường, đám thanh niên đi xe máy rú ga ầm ĩ, và từ xa văng vẳng vài tiếng chó sủa.
Đi đến một đoạn vắng, Tuấn nghe thấy tiếng đấm đá và tiếng chửi bới. “Nơi này cũng không yên bình lắm nhỉ?” Tuấn đến gần chỗ vang lên tiếng đánh nhau và nói.
“Thằng nào đấy?” Một giọng nói vang lên.
Tuấn đi thêm vài bước thì thấy một đám hơn mười thằng đang đạp đá túi bụi hai đứa nằm dưới đất.
“Ỷ đông đánh yếu, không nhục sao?” Tuấn lắc đầu.
“Ơ địt con mẹ mày là thằng chó nào thế, muốn ăn đòn à?” Một thằng cởi trần chửi, trên người chi chít các hình xăm lớn nhỏ.
“Tao hơi ghét từ chó đấy, xin lỗi tao ngay trước khi tao khiến mày phải hối hận!!” Tuấn nhếch mép.
“Địt mẹ có mỗi một mình mà to mồm vãi lồn, anh em lên thông nó đê!”
Năm thằng xông đến. Tuấn thấy thằng nào cũng đầy khí chất của “trẻ trâu” nên lắc đầu ngao ngán.
Tuấn đá vào bụng một thằng rồi dùng cùi chỏ bập vào gáy một thằng khác. Chỉ với vài chiêu võ cơ bản, Tuấn đã cho năm thằng nằm trên đất. Tuấn ngó sang mấy thằng còn lại rồi ngáp ngáp hỏi: “Bọn này yếu quá, đánh không đã tay, còn ai mạnh hơn chút không?”
“Anh Biến, thằng lồn này có võ đấy, làm gì bây giờ?” Một thằng nói.
“Chúng mày nhát gan thế à? Rút hàng ra chơi luôn, sợ đéo bố con thằng nào!!” Thằng tên là Biến quát.
Rồi lần lượt từng thằng rút dao, rút tuýp sắt ra. Có thằng còn cầm cả một cái côn nhị khúc nữa, nhưng hình như thằng cầm côn chỉ biết chút ít kỹ thuật. Nó xoay côn chậm như rùa, lại còn bắt trượt mấy lần, đã thế lại còn làm bộ làm tịch bắt chước Lý Tiểu Long, hét méo miệng.
Tuấn chẳng thèm phòng thủ gì, cứ đợi bọn chúng đến gần rồi mới BỤP..BỤP… “Au ui tay tao!!” “ĐỊT MẸ NÓ!” “Á!!!!!”
Tuấn cứ nhằm chỗ hiểm hóc mà ra đòn. Chỉ một lúc, cả bọn nằm la liệt dưới chân Tuấn, chỉ còn thằng cầm côn và thằng Biến là đang đứng run run.
“Ê! Ném tao cây côn đó không tao đập mày!!” Tuấn nhìn thằng cầm côn bặm trợn nói.
Thằng đó run rẩy ném cái côn cho Tuấn. Vừa bắt lấy, Tuấn đã xoay côn quanh người thị uy với tốc độ nhanh gấp mấy lần chủ nhân của cây côn.
Veo… véo… vù…. vù…. viu…. viu…..
Tiếng côn xé gió do Tuấn thực hiện làm hai thằng trố mắt ra nhìn rồi tự hỏi nó có phải là cháu của Lý Tiểu Long hay không, sao mà siêu quá vậy.
Tuấn dừng lại rồi nói: “Đó! Xài côn là phải như vậy, không thì không xứng đáng dùng côn!!” Rồi Tuấn quăng cây côn lại cho thằng chủ nhân cây côn.
Nếu chúng biết được Tuấn đã mất bao lâu để thành thạo được côn nhị khúc thì có lẽ chúng đã không ngạc nhiên lắm. Trong quá trình học sử dụng côn, ngày nào Tuấn cũng sưng u đầu vì côn văng vào. Vất vả luyện tập suốt bốn tháng thì bây giờ cũng đã có thành quả. Tuấn ngoài dùng côn thành thạo thì còn dùng được khá nhiều loại vũ khí khác, đảm bảo không bị ai bắt nạt.
Mấy thằng bị Tuấn đánh nằm gục dưới đất giờ đã bò dậy được, chúng cùng bỏ chạy đi để lại hai người đang nằm dưới đất, quần áo đầy bụi bặm.
“Em không sao chứ?”
“Em không sao còn anh?”
“Anh cũng không sao, chỉ hơi ê ẩm, đúng là bọn khốn nạn đánh cả con gái!”
Tuấn đến gần rồi hỏi: “Hai người có sao không?”
“Bọn em không sao, cảm ơn anh!!” Cô gái nhìn rất trẻ, chắc còn đang đi học, nói.
Tuấn đỡ hai người dậy rồi hỏi tiếp: “Khuya rồi sao hai người còn lang thang ngoài này?”
“Thế sao anh vẫn lang thang ngoài này?” Cô gái hỏi ngược lại.
Tuấn cười: “Không ngủ được!”
“Bọn em thì đang đi chơi thì gặp đám du côn kia, lỡ chửi một câu thế là bọn nó xúm lại đánh!” Cô gái nói.
Tuấn gật đầu. “Em bao nhiêu tuổi tên gì?”
“Em tên Giang, em và Tiến 18 tuổi, học ở trường Thanh Bình High School!”
“Anh tên Tuấn, 21 tuổi, ở nhà trọ Thiên Đình!” Tuấn giới thiệu.
“Anh ở đó hả, chỗ đó đắt lắm!!” Tiến nói.
“Khuya quá rồi, hai em về đi thôi, hôm nào chúng ta gặp sau, anh cũng phải về đã!!” Tuấn nói rồi bước đi.
“Chào anh!!” Giang và Tiến cũng đi về.
Về đến nhà trọ là hơn một giờ đêm. Tuấn chưa vào ngay mà còn nán lại ngoài cửa một lúc lâu rồi mới vào.
Tuyết Ly vẫn say giấc nồng. Tuấn lấy một cái chăn trải lên chiếc ghế rồi nằm ở đó.
Tuấn trằn trọc đến hơn hai giờ đêm mới ngủ thiếp đi. Trong khi đó, ở một góc vắng, Giang và Tiến đang quấn lấy nhau, hơi thở gấp gáp.
Tiến đưa tay xoa bóp ngực Giang qua lớp áo. “Ứ ứm… ư, bóp mạnh lên Tiến ơi… Giang sướng quá!!!” Giang ngọ nguậy cơ thể.
Tiến dùng tay còn lại bóp lấy ngực Giang, môi Tiến tìm đến môi Giang, lưỡi hòa quyện cùng lưỡi Giang trong sự đê mê, đờ đẫn. Giang nhắm mắt lại, hôn trả Tiến dữ dội, hai đôi môi cuốn chặt lấy nhau.
“Mình yêu cậu quá Tiến ơi!! Ưm… ưh…” Giang thở dốc.
“Mình cũng yêu cậu Giang à! Môi cậu ngọt quá!!” Tiến một tay vẫn bóp nắn ngực Giang, một tay đưa xuống xoa mông Giang.
“Mình muốn cái ấy của cậu, cho mình đi…” Giang quỳ xuống rồi sờ vào chỗ háng của Tiến, lúc này đang nhô lên một cục lớn.
“Được.. được!!” Tiến tháo thắt lưng và khóa quần jean rồi tụt nó xuống, để lộ “cậu nhỏ” đang ẩn sau chiếc quần lót hiệu Facebook.
“Trời! Đã cứng như vầy rồi, cậu hư thật đấy!!” Giang lườm Tiến một cái.
“Cậu làm tớ hư mà!!” Rồi Tiến tụt luôn quần lót xuống, “cậu nhỏ” vươn dài hùng dũng trước mặt Giang. Giang liếc Tiến rồi hé môi ra, ngậm lấy “cậu nhỏ” vào miệng, lưỡi ngoáy lên đầu khấc. Tuy Giang không giỏi khoản này nhưng cũng đủ làm Tiến bủn rủn tay chân vì phê.
Giang nhiệt tình “bú mút” “cậu nhỏ” Tiến, khóe miệng Giang trào ra cả nước bọt. “Của quý” của Tiến quá to, Giang đã cố nuốt hết nhưng cũng chỉ nuốt được một nửa.
Sau một hồi “liếm mút” “cậu nhỏ” Tiến, Giang tê đầu gối nên đứng dậy và “nút lưỡi” Tiến thêm một lúc. Sau đó, cô chổng mông về phía Tiến.
Tiến cũng quỳ xuống rồi úp mặt vào mông Giang, lưỡi Tiến liếm vào “cô bé” của Giang rồi dần dần chui sâu vào.
“Ưhm…. Ưm…… ưm….. Tiến liếm “cô bé”…. Giang thích quá!!… Giang sướng lắm… nữa đi Tiến… mạnh lên Tiến….!!!” Giang cắn môi, cả người nóng bừng.
Tiến “liếm mút” say sưa, dịch từ “cô bé” Giang rỉ ra chảy dài xuống chân dù đã được Tiến “nuốt” không ít. Tiến cứ liếm rồi lại “mút sộp soạp”, càng lúc càng “mút” mạnh, dịch từ “cô bé” Giang chảy ra càng nhiều và rồi cả người Giang co giật như động kinh, một dòng chất lỏng bắn mạnh ra từ “cô bé” Giang làm ướt hết mặt Tiến.
“Ui… Tiến làm Giang sướng quá!!!!” Giang khuỵu xuống đất thở hổn hển.
“Hì hì!! Để mình làm cậu sướng hơn nhé!!” Tiến cười gian rồi cầm “cậu nhỏ” của mình đưa vào “cô bé” Giang, nhưng Tiến chỉ đưa vào một đoạn ngắn rồi lại rút ra. Cứ lặp đi lặp lại như vậy một lúc thì Giang cảm thấy hưng phấn trở lại. “Cô bé” không được lấp đầy khiến Giang cảm thấy ngứa ngáy khó chịu nhưng Tiến vẫn không chịu đưa hết vào trong.
“Tiến ơi, đưa vào hết đi mà, tớ thấy ngứa lắm!”
Tiến không nói gì mà cứ lặp đi lặp lại như vậy. “Đưa vào hết đi mà!! Tớ khó chịu lắm, xin cậu đấy… đưa “của quý” của cậu ngập “cô bé” tớ đi!!” Giang van xin.
Phộp!… “A….. ui….”
Tiến bất ngờ đẩy mạnh một cái, “cậu nhỏ” to dài của Tiến xuyên thẳng vào trong âm đạo Giang, đầu khấc chạm đến tử cung nàng. Tiến lại rút ra rồi lại đẩy mạnh một cái…
Phục!… “Hự…” Phục… “Ưhmmm…” Tiến vừa nhấp từng cái vừa thò tay luồn qua áo và bóp ngực Giang.
“Giang này!!” Tiến hỏi.
“Ưhh.. ưh gì.. vậy Tiến?…” Giang vừa rên vừa đáp.
“Mình thấy ánh mắt anh Tuấn nhìn cậu có chút ‘dâm tà’, hay mình rủ anh ấy ‘quan hệ’ chung?” Tiến đề nghị.
“Không được đâu, Giang chỉ là của mình cậu thôi!!” Giang đáp ngay.
“Mình biết mà nhưng ‘quan hệ nhóm’ sẽ rất sướng đó, cậu nên thử một lần cho biết, tớ có ghen đâu mà ngại!!” Tiến vẫn kiên trì thuyết phục.
“Nhưng…”
“Không nhưng gì cả, cậu cứ thử một lần đi, sẽ không hối hận đâu mà!!”
Giang đang suy nghĩ thì Tiến “dập” liên tục vào “cô bé” nàng rồi nói: “‘Quan hệ nhóm’ sẽ còn sướng hơn thế này đó, cậu đồng ý đi!!”
Khoái cảm làm trống rỗng tâm trí nên Giang không nghĩ được nhiều nữa, bèn gật đầu. Tiến thì vui mừng vì sắp được thử cảm giác “quan hệ nhóm” mà Tiến mơ ước từ lâu.
Nghĩ vậy, Tiến hưng phấn hơn, “dập” “cậu nhỏ” mạnh hơn và nhanh hơn. Tiến và Giang hòa vào nhau trong những đợt sóng dục vọng vẫn đang cháy trong hai cơ thể đang nối với nhau qua một vật dài và nóng bằng thịt. Giang càng bị “địt” càng hưng phấn hơn và khoái cảm đang dần dần được đẩy lên cao. Từng nhịp “nhấp” “cậu nhỏ” của Tiến vào “cô bé” nàng làm nàng sướng muốn điên lên, những tiếng rên to không thể kiểm soát của Giang vang lên khắp góc vắng trong đêm khuya tĩnh mịch.
Giang đã chìm hẳn vào xúc cảm mãnh liệt đang cháy bùng, từng nhịp tình mạnh mẽ của Tiến vẫn đều đều vào ra trong “cô bé” đỏ hồng của nàng. Và rồi Tiến thở gấp, “cậu nhỏ” co giật mạnh mẽ, “tinh dịch” của Tiến phun vào trong Giang nóng rực. “Cô bé” Giang co bóp thật mạnh như để đón từng đợt từng đợt của Tiến. Giang rên to ầm cả một góc vắng trong một đêm yên ắng ảm đạm.
Hơn hai giờ sáng, Tuấn cuối cùng cũng ngủ thiếp đi. Trong khi đó, ở một góc vắng, Giang và Tiến vẫn đang quấn quýt, nhịp thở dồn dập, cơ thể giao hòa.
“Tớ muốn… có con với cậu… hãy lấp đầy tử cung tớ… bằng tinh trùng của cậu đi Tiến ơi!!!” Âm đạo Giang vẫn siết chặt lấy dương vật Tiến như cố vắt kiệt tinh hoa của anh, tử cung Giang đã tràn đầy dấu vết của Tiến.
Hơn một phút sau, Tiến từ từ rút “cậu nhỏ” ra khỏi Giang. Giang đang được lấp đầy ấm áp bỗng cảm thấy trống rỗng. Trời cũng gần sáng, không thể cứ ở ngoài đường mãi được nên hai người mặc lại quần áo rồi rời đi.
05:30 sáng, Tuấn thức dậy. Cổ anh nhức nhối vì ngủ sai tư thế. Anh vừa ngáp vừa vào phòng tắm rửa mặt, liếc sang thấy Tuyết Ly vẫn đang ngủ ngon lành.
“Ngủ giỏi thật đấy! Từ tối qua đến giờ vẫn ngủ được!! Bó tay…” Tuấn cười khổ rồi bước vào phòng tắm.
Vài phút sau, Tuấn ra khỏi phòng tắm rồi ra ngoài mua đồ ăn sáng. Anh đến một quán bánh mì nhỏ ở cổng nhà trọ, mua vài cái bánh mì kèm xúc xích và sữa. Trong lúc chờ chủ quán lấy bánh, Linh cũng đến mua.
Tuấn nhìn Linh rồi hỏi: “Quý cô kênh kiệu đi mua bánh mì đấy à?”
“Ờ!! Tôi đi mua đấy!! Có sao không thằng cha mắc dịch?” Linh đốp lại ngay.
“Cay rồi nha!! Mới sáng đã bị chửi… Đậu má!!!” Tuấn lẩm bẩm rồi kệ Linh. Với cô ta, không nên đấu khẩu vì cái miệng xinh xắn đó cực kỳ lợi hại. Từ lúc đến đây, Tuấn nghe hàng xóm kể lại Linh chưa từng thua ai về khoản đấu khẩu, dù cô ta làm sai nhưng vẫn lật ngược được tình thế thành đúng. Thật tài tình!
Mua bánh xong, Tuấn quay lưng đi về và không quên vẩy vẩy ít dầu mỡ trên chiếc xúc xích vào cái váy trắng của Linh, làm chiếc váy đang đẹp trắng tinh khôi có thêm vài chấm ố màu.
Tuấn cố nhịn cười rồi phóng nhanh khỏi quán kẻo rước họa vào thân.
Về đến phòng, Tuấn vẫn không ngừng sung sướng vì biết chiếc váy đó không rẻ, là hàng hiệu hẳn hoi. Mải cười quá, Tuấn suýt vấp vào cạnh cầu thang.
Vào đến phòng, Tuấn thấy Tuyết Ly đã thức dậy và đang ngồi co ro trong góc giường.
“Em dậy rồi à? Ăn sáng không?” Tuấn hỏi rồi đặt túi bánh lên giường nhưng Ly không đáp, cứ nhìn đăm đăm vào Tuấn.
“Ủa!! Sao nhìn anh ghê vậy?” Tuấn hỏi tiếp nhưng đáp lại vẫn chỉ là sự im lặng của Tuyết Ly.
Tuấn tiến đến ngồi bên mép giường rồi hỏi tiếp: “Em bị câm à?”
Nhưng Tuyết Ly vẫn chẳng có biểu hiện gì, chỉ cứ dán mắt vào Tuấn.
Tuấn khó hiểu rồi mở túi bánh mì ra, cầm một cái rồi đưa cho Tuyết Ly. Nhưng Ly chợt lao lên ôm chặt lấy Tuấn, còn quắp cả hai chân vào người Tuấn làm Tuấn bất ngờ và cố gỡ Ly ra nhưng không được.
Vùng kín của Ly cứ cọ vào “cậu nhỏ” của Tuấn làm nó cứng lên trong quần. Tuấn thấy hưng phấn nên cố hết sức và đẩy được Ly ra giường.
“Khỏe quá!!” Tuấn cảm thán. Dù đã gỡ được Ly ra khỏi người, nhưng đó là nhờ Tuấn được rèn luyện sức khỏe bởi việc học võ. Một cô gái mà có sức khỏe như vậy thật không tin nổi.
Tuấn quay lưng rời đi thì không biết bằng cách nào mà Ly đang ngồi lại phi thân đến ôm chặt lấy Tuấn. Cặp ngực mềm mại áp chặt vào lưng Tuấn, đôi chân lại quắp chặt vào người Tuấn. Nhìn hai người bây giờ như khỉ bố cõng khỉ con trên lưng vậy.
Sau một lúc cố gắng nhưng ở tư thế này muốn thoát ra mà không làm Tuyết Ly đau thì thật khó, nên Tuấn đành gọi điện xin nghỉ làm buổi sáng hôm nay và ở nhà với Ly.
Lặng lẽ nhìn trần nhà, Tuấn nghĩ thầm: “Thế này là thế nào? Mang một cô gái về, cô ta không nói không rằng, cứ ôm khư khư mình như thể mình là đồ vật của cô ta vậy! Số mình nó nhọ thật, toàn gặp người không bình thường!!!” Tuấn thầm than với ông trời.
Tuấn nghĩ vậy nhưng vẫn chăm sóc cô gái này. Sau khi dụ dỗ cho Tuyết Ly ăn sáng xong thì Tuấn lấy chiếc laptop ra, gõ mấy chữ: “Không nói và cứ ôm chặt người khác là biểu hiện của bệnh gì?” rồi Enter. Lập tức màn hình hiển thị ra vô số kết quả, nhưng toàn kết quả về bóng đè với mất ngủ nên Tuấn tắt luôn trang đó đi và vào một trang web đọc truyện “người lớn”.
Đến chuyên mục truyện quen thuộc, Tuấn lại tìm đến bộ truyện quen thuộc tên là “12 Ma thần” của tác giả có nick tên là “Sỉ nai đẹt”. Truyện kể về sáu vị nữ thần tiên trên trời bị đồng tính nên xuống trần và gặp được sáu con ma nữ cũng bị đồng tính. Họ đã yêu nhau và “quan hệ” với nhau. Đây chính là lý do mà Tuấn yêu thích truyện này: dâm dục và cuồng loạn pha với cả sự biến thái.
“Ô! Có chương 469 rồi, đọc cái đã…” Tuấn click vào.
Đọc một lúc thì đến đoạn một nữ thần “hấp diêm” một em ma nữ. Họ “bú ngực” nhau, “móc vùng kín” nhau rồi rên rỉ. Tuấn đọc đến đây mà “thằng nhỏ” cứng cả lên, định cởi quần ra “tự sướng” thì chợt nhớ ra Tuyết Ly vẫn đang bám chặt trên lưng. Thế là đành cố nén cơn hưng phấn xuống, nhưng ngực Ly áp chặt trên lưng, mặt Ly sát sạt bên cạnh đã ngăn cản không cho “cậu nhỏ” Tuấn xìu xuống.