Truyen doc nguoi lon- Cảm ơn em đã đến

Mục lục

    Tuấn sinh ra và lớn lên ở một làng quê nhỏ ven sông Tiền, nơi nghèo đói bao trùm. Bố mất sớm, mẹ một mình còng lưng nuôi cậu ăn học. Từ nhỏ, Tuấn đã sống nội tâm, ít nói, ít cười.

    Tuấn có một người bạn thân từ thuở nhỏ là Hiền, con gái ông Ba thợ mộc. Hiền hoàn toàn khác biệt: cô hoạt bát, hay cười và luôn tràn đầy năng lượng. Họ lớn lên cùng nhau, chia sẻ những kỷ niệm tuổi thơ. Tuấn luôn lặng lẽ lắng nghe Hiền nói và cảm thấy hạnh phúc khi ở bên cô.

    Tuấn yêu Hiền, nhưng vì gia đình nghèo khó, cậu không dám bày tỏ tình cảm của mình. Hiền là con gái cưng của một gia đình khá giả trong làng, trong khi cậu chỉ có hai mẹ con. Tuấn tự ti, cho rằng mình không xứng với cô.

    Khi Hiền 20 tuổi, Tuấn nghe tin cô sắp kết hôn với một người đàn ông giàu có ở xã bên. Tuấn đau đớn, đứng lặng người trước tin tức đó. Cậu chạy đến nhà Hiền và thấy cô mặc áo dài đỏ, cười rạng rỡ bên cạnh một người lạ. Dù rất đau khổ nhưng Tuấn chỉ có thể chúc mừng cô rồi quay lưng bước đi.

    Đám cưới của Hiền diễn ra rình rang, nhưng Tuấn không đến. Cậu ở trong nhà, nghe tiếng trống kèn vang vọng mà lòng nặng trĩu. Sau đám cưới, Hiền theo chồng về xã bên. Tuấn quyết định rời quê lên Sài Gòn, mang theo lời hứa sẽ kiếm tiền để lo cho mẹ.

    Sài Gòn đón Tuấn bằng cái nắng gay gắt và sự ồn ào. Cậu thuê một phòng trọ nhỏ, làm công việc phụ hồ vất vả. Tuấn sống khép kín, ít bạn bè và luôn từ chối những cuộc vui. Tiền kiếm được cậu đều gửi về cho mẹ.

    Tuấn thường tìm đến những nơi yên tĩnh để gặm nhấm nỗi cô đơn của mình. Cậu hay ra bờ kênh gần chỗ trọ, ngồi nhìn dòng nước chảy và nhớ về Hiền. Nỗi đau trong lòng cậu không nguôi, nó âm ỉ như một vết thương không bao giờ lành. Tuấn cứ sống lặp đi lặp lại như vậy, với những nỗi buồn không tên và sự cô đơn bủa vây.

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *