Em vẫn không thể tin rằng những gì đã xảy ra chỉ là một giấc mơ, bởi những dòng chữ em viết đây là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thật cay đắng. Em đã mất anh, hay đúng hơn, em chưa bao giờ thực sự có anh để mà mất. Tình cảm anh dành cho em, em đã lầm tưởng đó là cả một thiên đường rực rỡ. Giờ đây, tất cả chỉ còn là sự nhức nhối trong tâm hồn. Em khóc rất nhiều, vì đã quá mộng mị để rồi tỉnh giấc trong nỗi đau.
Thời gian sẽ không bao giờ quay lại. Em vẫn nhớ như in những khoảnh khắc anh ôm em, hôn lên tóc, hôn vào đôi mắt khiến em hạnh phúc đến trào nước mắt. Anh đã nhẹ nhàng liếm đi những giọt nước mắt nóng hổi ấy. Em vô cùng hạnh phúc, kiễng chân lên hôn anh, cảm thấy toàn thân nóng ran. Em chỉ mong anh đừng biến mất.
Em vẫn còn cảm giác đau đớn khi anh đưa tay luồn vào áo, mạnh bạo vặn vẹo, bóp chặt bầu ngực căng tròn của em như muốn vỡ tung. Rồi anh nâng niu đặt lên đó một nụ hôn nồng nàn, mút mạnh đầu nhũ. Em cảm nhận rõ sự pha trộn giữa đau và thích thú.
Tim em đập dồn dập. Em nhìn sâu vào mắt anh, muốn thốt lên “Anh ơi, em chưa từng được yêu bao giờ.” Lần đầu tiên cơ thể em chạm vào da thịt anh, một cảm giác thật lạ lùng: nóng bừng, hồi hộp, rộn ràng. Em như lạc vào mê cung của những cảm xúc mới mẻ này.
Em cứ ngỡ anh đã là của em. Những gì xảy ra chiều hôm ấy, em vẫn nhớ rõ như vừa hôm qua. Giá như em có thể quên đi, nhưng nó cứ ám ảnh mãi trong tâm trí em.
Anh dùng đôi bàn tay diệu kỳ vuốt ve khắp cơ thể em. Anh xoa từ ngực, xuống bụng rồi dừng lại ở vùng kín của em. Bàn tay anh chạm đến đâu, em rùng mình đến đó. Em trở nên đờ đẫn, tay quờ quạng, chân co duỗi vô thức, thân người rũ rượi trong khoái cảm. Em cảm thấy xấu hổ khi một dòng chất lỏng nhờn nhẫy không ngừng chảy ra, làm ướt đẫm vùng háng. Em nảy người lên, bấu chặt vào anh.
Giờ đây, tất cả đã sụp đổ. Anh chỉ như cơn gió thoảng qua, mang đến cho em duy nhất một lần cảm giác đó, một lần đủ để em hiểu thế nào là yêu. Dù vậy, những trang nhật ký này, em vẫn coi đó là một kỷ niệm đẹp, đẹp nhưng chất chứa nỗi buồn.
Anh đã hôn lên “cửa mình” em, liếm những sợi lông mềm mại. Trời ơi, em điên lên thật sự, hơi thở dồn dập, gấp gáp. Anh hôn rất lâu, lúc đó em như không còn biết gì nữa, chỉ biết rên khẽ. Anh tiếp tục vuốt ve, mân mê “cửa mình” rồi từ từ luồn vào bên trong. Có lúc em sướng quá muốn hét lên, em co người, nảy lên rồi quằn quại rên rỉ.
Anh ơi, những gì em viết đây, anh sẽ chẳng bao giờ đọc được nữa, nó trở nên vô nghĩa lắm rồi. Em sẽ cất giữ thật kỹ, để những lúc nhớ anh, em sẽ đem ra đọc và sống mãi trong giấc mơ. Em yêu anh, nhưng anh lại thật tàn nhẫn khi coi em như… Cổ họng em nghẹn ứ.
Anh còn nhớ không, “cái đó” to và cứng đờ mà anh từ từ ấn vào “cửa mình” em. Ban đầu nó không thể vào được, vậy mà anh vẫn cố gắng, rồi lại từ từ ấn sâu thêm. Em thấy vừa rát vừa tê tê khoan khoái. Ôi anh ơi, thật là một cảm giác vô cùng sung sướng. Khi anh ấn vào thật sâu, em thấy đau xé ruột, em bật khóc thì anh ghé tai em nói: “Em đừng khóc và đừng buồn anh nhé…”.
Em vẫn cảm thấy đau, nhưng em cố chịu. Em cắn chặt răng. Từ từ, cảm giác đau ấy hòa vào sự đê mê sung sướng. Rồi mỗi lần anh ấn mạnh “cái đó” vào “tử cung” em, em lại thấy sung sướng, đến mức phải rùng mình. Sự sung sướng tăng dần làm em muốn lịm đi. Vùng háng em ướt đẫm chất lỏng.
Anh ấn vào sâu quá rồi. Em thở dồn dập, đứt quãng. Em rên rỉ một cách không tự chủ. Sự sung sướng đã lên tới tột độ. Em co quắp toàn thân. Em thét lên. Anh lại “nắc” vào thật gấp, thật lẹ. Anh ôm chặt lấy em. Anh bắn mạnh một dòng chất lỏng nóng hổi vào lòng em như suối chảy. Em hét lên thật lớn, ôi chao em thật sung sướng quá rồi. Anh siết chặt quá làm em gần nghẹt thở.
Em lâng lâng tận hưởng giây phút ái ân lần đầu tiên. Em không còn là cô gái ngây thơ trong trắng nữa. Em đã biết được mùi vị của tình ái.
Ước gì em được gặp lại anh, nhìn sâu vào đôi mắt anh. Nhưng rồi em chợt tỉnh. Chẳng còn gì để hy vọng dù đó là một tia mỏng manh. Em sẽ cố quên những gì anh đã mang đến cho em. Tại sao em phải yêu anh và phải suy nghĩ để rồi thất vọng? Từ nay, em sẽ cố gắng coi đó chỉ là một giấc mơ, hay một câu chuyện cổ tích mà thôi.